We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 19 April 2013

Gia đình Bác Tám Kangooroo:"giải tán Mặt Trận"

LTS: Vợ chồng bác Tám Kangaroo ở Sydney có 5 người con vừa trai vừa gái... Cả nhà bảy người, mỗi người mỗi tính, mỗi lập trường, nhưng ai cũng mồm năm miệng mười, thích bàn cãi, tranh luận đủ thứ chuyện trên đời... Tư Hột Vzịt xin ghi nhanh để cống hiến bà con đọc chơi cho vzui vzẻ...


- Nè, tui kêu ông lần này là lần chót. Ông bê gấp cái TV xuống garage để cho tui. Ông hỏng được để trong phòng ngủ đó một chúc nào nữa. Bê xuống đẳng, đặng chiều tối xuống đó mà xem đá banh, đá cẳng. Thử hỏi thuở đời nay, có ông chồng nào quái qủy như ông không? Ai đời dzợ thì đầu tắt mặt tối, công chuyện mần từ đầu hôm tới sớm mơi hỏng hết, nào nhà cửa, bếp núc, chợ búa, quần áo, còn trông chừng mấy đứa nhỏ, hỏng lúc nào mở mắt mũi ra được. Còn chồng thì tối ngày cà nhông ra phố Bankstown úynh cờ tướng. Chưa đủ, chung dzô cái giường là chúi mũi vô bóng đá, hỏng nể nang gì giấc ngủ của vợ con gì hết ráo?

- Chèng ơi, ở đây xứ sở tự do dân chủ, bà muốn ngủ thì bà cứ tự do ngủ, tôi đâu có cấm bà ngủ hồi nảo đâu mà bà gieo tiếng ác cho tôi vậy cà?


- Đêm hôm khuya khoắt, ông mở TV ầm ầm, miệng ông thì la lối um sùm “sút sút?dzô, dzô?”, hai tay ông vỗ đùi vỗ cẳng đen đét loạn xạ, mùng mền rớt tung beng xuống sàn? như vậy thì cách gì tôi ngủ được. Đó là chưa kể, cứ thiu thiu sắp ngủ, ông lại la lên: “Bà ơi, Úc thắng một trái, rồi lại bà ơi, Úc thắng hai trái?." Cứ như thế, ông hỏng cấm nhưng ông phá giấc ngủ của tôi, ông có biết không...


- Trời ơi, xem đá banh mà hỏng la lên, chân tay không múa máy thì đâu có đã. Tui hỏng sút trúng bà là bà may mắn lắm đó...

- May cho ai thì người đó biết. Bây giờ tôi không lý luận lôi thôi. Ông có đi bê ngay cái TV xuống garage không thì biểu?

- Tui vái bà, World Cup 4 năm mới có một lần...


- Mới có một tuần mà tui đã sắp dzô bệnh viện tâm thần rồi, bộ ông tính tra tấn tui cả tháng trời sao đây. Muốn tử tế, bê ngay xuống gagrage, hỏng có “oong, đơ” gì nữa hết?


- Quỷ thần ơi, mùa đông lạnh lẽo thế này mà bà bắt tui xuống garage ngủ thiệt là tàn nhẫn quá xá trời...


- Tui hỏng biểu ông xuống garage ngủ. Tui chỉ kêu ông bê cái TV xuống garage. Nghe rõ chưa?


- Nhưng...



- Hỏng nhưng nhọ gì ráo. Tui nói lần này là lần chót. Ông hỏng bê sẽ có người khác bê...



- Bà mần chi mà cứ như Nữ Hoàng dzậy. Chẳng gì tui cũng là ông xã của bà... Xuất giá tòng phu chớ? Được rồi, để đó tui bê... Thiệt là khổ... vợ với con...



Vừa đi vừa càm ràm, bác Tám trai vô trong phòng ngủ tháo dây nhợ, bê TV xuống dưới garage, rồi ê a mấy câu thơ...



Cuộc đời lẩn quẩn có hay không?

Có có là không, không chẳng không?

Nghĩ có, càng vương vòng có có

Bàn không, lại chấp nẻo không không

Người luôn muốn có, hờn không có

Kẻ mãi cầu không, lụy có không

Có có không không, không có có

Có không không có, có như không?



Bác Tám vừa ê a ngâm thơ vừa bê cái TV đi ra thì bác Tám gái kêu giật lại...



- Nè ông bê cái TV trở vô phòng ngủ liền rồi ra đây tui nói chuyện?



- Cái gì? Bà tính hành hạ tui cái gì nữa đây?



- Tôi biểu ông bê vô thì cứ bê vô, lẹ lẹ lên?



- Rồi, bê vô rồi đó. Bà nội biểu gì thì biểu lẹ lên.



- Cái bài thơ ông vừa nghêu ngao là của ai đó?



- Thì của tôi chớ còn ai vào đây nữa.



- Hừ, tui ở với ông gần 60 năm trời, có bao giờ thấy ông mần thơ đâu.



- Thì tài năng phải đợi thời gian chớ. Cũng như cây đào tiên phải 500 năm mới ra bông, 500 năm nữa mới kết trái. Rồi con trai con cò cũng phải trải qua cả vạn cơn thủy triều, cả triệu lần trăng mọc, mới có ngọc đó bà biết hôn.



- Chà, lúc này ông ăn nói “dzăng dzẻ" dữ đa?...



- Thì tài thơ của tôi đã xuất hiện, là tài văn chương cũng bén gót theo sau đó bà. Bây giờ bà mới thấy bà có số mả táng hàm rồng lấy được ông chồng thi sĩ kiêm văn sĩ...



- Xí? giỏi ba hoa? chán chết... Chớ hỏng phải bài thơ đó là của thi sĩ Thiên Tâm, đăng trong báo Sàigòn Times, ông học lóm được hả? Tui biết tỏng tòng tong, bắt quả tang trang báo đang còn nằm trong túi áo ông. Ông nói ông có tài học thuộc thơ thì may ra?, chớ tài làm thơ thì có mà? kiếp sau?



- ...???



Giữa lúc bác Tám trai đang ú ớ, không biết biện bạch ra sao, thì cô Ba, nữ trạng sư hiện đang hành nghề tại Brisbane, là con gái của ông bà Tám, về chơi nhân dịp long weekend sinh nhật Nữ Hoàng, bước vô.... Ông Tám mừng quá, vội đánh trống lảng, bắt chuyện với cô Ba...



- Nè Ba, hồi hôm ba nghe thằng Hai với mày nói chuyện là tụi bây đã biết rõ đảng Việt Tân bây giờ chủ trương không đấu tranh lật đổ cộng sản nữa, mà chỉ canh tân đất nước thôi, có phải vậy không?



- Ủa ba có nghe tụi con trò chuyện hả? Thì chuyện đó có biết rõ, chúng con mới dám nói, chớ ba.



- Cha con bây nói năng phải cẩn thận. Người ta là tổ chức đấu tranh chống cộng sản có uy tín suốt mấy chục năm nay, đổ không biết bao nhiêu mồ hôi, lẫn cả máu. Nếu hỏng biết rõ ràng hai năm rõ mười thì đừng có nói lung tung, ảnh hưởng đến đại cuộc chống cộng của người Việt hải ngoại.



- Thì tui vẫn nói với tụi nó cái chuyện Việt Tân có sức mạnh đấu tranh nghiêng trời lệch đất, có uy tín chống cộng như vậy mà giờ đây bị bể làm đôi, xét ra chỉ có lợi cho tụi CS. Nên tốt nhứt là mấy đứa đừng có đả động tới chuyện đó nữa...



- Cảm ơn má đã nhắc nhở chúng con. Tiện đây con xin thưa với ba má, con là một luật sư có uy tín. Anh Hai con cũng là người khoa bảng, có tâm huyết đối với quê hương đất nước, dân tộc. Vì vậy, trước khi nói điều gì, chúng con đều bàn đi tính lại rất kỹ càng, và phải có bằng cớ hiển nhiên mười mươi, mà trong nghề, tụi con vẫn thường nói, beyond a reasonable doubt. Ngoài trách nhiệm của những người trí thức yêu nước, chúng con còn có bổn phận đối với lương tâm của chính mình nữa thưa ba má. Vì vậy, chúng con đã nhiều lần thưa với ba, là chuyện BS Trần Xuân Ninh thổi còi báo động sự “chệch hướng” của Trung Ương Đảng Việt Tân, dẫn đến những khủng hoảng nội bộ đảng Việt Tân trong thời gian qua, quả thực là chuyện đáng tiếc, làm lợi cho cộng sản. Nhưng nếu sự “chệch hướng” của Trung Ương Đảng VT là có thực, và nếu BS Trần Xuân Ninh đã tìm mọi cách để đưa VT trở lại đúng hướng mà không được, thì chuyện “thổi còi báo động” cho mọi người biết về sự chệch hướng của VT, con nghĩ là vô cùng cần thiết. Cũng giống như một bác sĩ khi phát hiện ra bệnh ung thư của con bệnh, thì phải báo cho người bệnh, cho thân nhân người bệnh biết để tìm cách chữa trị, chớ không thể im lặng, cho qua được. Ba má phải đồng ý với con, trong chuyện này, BS TXN là người có công rất lớn đối với đảng VT, cũng như đối với cộng đồng người Việt hải ngoại, và dân tộc VN nói chung. Có tội chính là Trung Ương Đảng 5, những người đã lèo lái để đưa VT đi chệch hướng. Riêng đối với những ai có lối lý luận chìm xuồng tất cả cùng ướt, cho rằng hồi còi báo động của BS TXN làm lợi cho cộng sản, thì con xin nói thẳng với những người đó, nếu trước chủ trương “chệch hướng” của đảng VT, mà BS TXN không chịu thổi còi báo động, thì cộng sản chúng nó còn có lợi gấp vạn lần, triệu lần...



- Mày nói vậy thì tao với tía mày thấy cũng có lý. Nhưng mày vừa bảo bằng cớ hiển nhiên hai năm rõ mười là rõ mười cái gì, mà bằng cớ là bằng cớ nào mới được?



- Thưa ba má, thứ sáu tuần rồi, sau khi BS TXN nói chuyện, chúng con gần chục anh chị em có ngồi tâm sự với nhau, nên mới biết, khi đảng Việt Tân công khai hoạt động, là họ quyết định giải tán Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng VN.



- Chuyện này thì tao với má mày biết từ khuya rồi...



- Ba má biết là biết chuyện họ giải tán Mặt Trận. Nhưng tại sao họ lại giải tán thì ba má đâu có biết.



- Còn mày thì biết rõ? Giỏi dữ đa. Chắc là cũng nghe hơi đâu đó rồi suy diễn bậy bạ chớ gì...



- Tụi con hỏng suy diễn, cũng hỏng nghe hơi đâu. Chính website của Việt Tân vô tình để lộ ra đó ba má.



- Lộ ở chỗ nào, mày nói cho tao với má mày nghe coi.



- Đây nè, ba má đọc coi...



- Cái này con lấy ở đâu vậy?



- Thưa ba má, đây là nguyên vẹn trang website hỏi đáp của đảng Việt Tân trên internet: http://viettan.org/article.php3?id_article=205 được con in ra...



- Mà ai hỏi, ai đáp chớ?



- Thì chính Việt Tân họ tự nêu câu hỏi, rồi họ tự trả lời, để giải thích những điểm mà họ lường trước là bà con đồng hương mình thắc mắc.



- Họ hỏi rồi họ tự trả lời thì có cái gì mà lộ với không lộ, hở Ba?



- Thưa má, bất cứ ai, khi đã có điều gì giấu giếm, thì không lộ cách này cũng lộ cách khác. Điều quan trọng là tuỳ thuộc vào khả năng của người giấu và người tìm cao hay thấp. Nhưng có hai nguyên tắc tối thượng trong luật pháp, một là sự thật luôn luôn được tìm thấy tại hiện trường; và hai là thời gian, cái kim bọc giẻ một ngày một lòi. Còn đối với một tài liệu, khả năng tìm ra sự thật tùy thuộc vào khả năng “reading between the lines”, nghĩa là đoán được nghĩa chìm đằng sau nghĩa nổi.



- Bây nói lòng dòng như vậy thì chừng nào má bây mới đi nấu cơm được, tao đói bụng lắm rồi nè, từ sớm mơi tới giờ mới có mỗi tô phở tái nạm và một đĩa tiết canh thôi đó nghen Ba?



- Thưa ba má, đây là chuyện vô cùng hệ trọng, cho phép con giải thích tường tận, một lát, con sẽ mời ba má ra quán. Đây ba má đọc kỹ đi, nguyên văn của Việt Tân viết: “Mặt Trận đã được thành lập trong giai đoạn chiến tranh lạnh với mục tiêu đấu tranh rõ rệt là vận động toàn dân tổng nổi dậy lật đổ chế độ Việt cộng.” Đó, má nghe rõ chưa.... Rồi phía dưới một chút có câu: “Đảng Việt Tân là một tổ chức đấu tranh mang đặc tính cách mạng với mục tiêu lâu dài là canh tân Việt Nam”. Như vậy, ba má thấy rõ ràng Mặt Trận khác với Việt Tân ở chỗ nào rồi chứ gì?



- Thì nói ngắn gọn, Mặt Trận là tổ chức nhằm lật đổ chế độ CS. Còn Việt Tân thì để canh tân Việt Nam...



- Má giỏi quá. Má nói rất đúng. Rồi, tiếp tục, má đọc tiếp câu sau má sẽ thấy Việt Tân họ lại nhấn mạnh hơn sự khác biệt quan trọng này. Nè, má coi, họ viết nguyên văn như sau: “Nhưng muốn canh tân thì phải chấm dứt chế độ Việt cộng trước, vì thế mà Đảng Việt Tân đã hoạt động bên trong Mặt Trận để thực hiện mục tiêu chấm dứt chế độ Việt cộng trong suốt hai thập niên vừa qua”.



- Thì ra là vậy! Mặt Trận là để đấu tranh lật đổ VC. Còn đảng Việt Tân thì để canh tân. Mà muốn canh tân thì phải chấm dứt VC trước. Muốn chấm dứt VC trước thì đảng VT phải hoạt động bên trong Mặt Trận trong suốt hai thập niên qua. Tao nói vậy có đúng không hả Ba?



- Má nói rất đúng...



- Gớm hai má con cứ vừa ca hát vừa khen hay hoài thôi. Tao thấy họ viết như vậy thì đâu có gì khó hiểu đâu mà con Ba cứ bầy đặt “reading between the lines” nghe ngứa cả tai?



- Thưa ba, nếu mục tiêu của Mặt Trận là đấu tranh lật đổ cộng sản, thì con xin hỏi ba, chế độ cộng sản đã bị lật đổ chưa? Nếu chưa, thì tại sao lại giải tán Mặt Trận? Suốt 20 năm qua, Việt Tân hiểu và chấp nhận chủ trương “muốn canh tân thì phải chấm dứt chế độ Việt cộng trước, vì thế mà Đảng Việt Tân đã hoạt động bên trong Mặt Trận để thực hiện mục tiêu chấm dứt chế độ Việt cộng”, vậy thì tại sao hiện tại, chế độ VC chưa chấm dứt, đảng VT lại không chịu hoạt động bên trong MT, mà lại giải tán MT?



- Tao thì tao thấy đọc cái đoạn cuối họ đã nói rõ lý do tại sao khi công khai Việt Tân, họ phải giải tán Mặt Trận. Đây này, má với con Ba đọc đoạn cuối này coi: “Dù khác nhau về cơ chế tổ chức nhưng lãnh đạo Việt Tân và lãnh đạo Mặt Trận là một, nên khi Việt Tân quyết định công khai hoạt động, Trung Ương Đảng Việt Tân đã quyết định ngưng các hoạt động của Mặt Trận, tất cả mọi phương tiện của Mặt Trận sẽ dồn cho Đảng Việt Tân để điều phối công cuộc đấu tranh trong bối cảnh mới.”



- Con đồng ý với ba đó là lý do Việt Tân đưa ra. Nhưng câu hỏi được đặt ra ở đây là lý do “lãnh đạo Việt Tân và lãnh đạo Mặt Trận là một, nên khi Việt Tân quyết định công khai hoạt động, Trung Ương Đảng Việt Tân đã quyết định ngưng các hoạt động của Mặt Trận”, lý do đó có hợp lý hay không? Theo con nghĩ thì mục tiêu thành lập Mặt Trận là để lật đổ CS, thì chỉ khi nào CS bị lật đổ, việc giải tán MT mới được đặt ra. Chứ không thể nào vì lãnh đạo cả hai tổ chức là một nên muốn giải tán là giải tán...



- Con Ba nói nói vậy là đúng đó ông ạ. Cái chính danh của một tổ chức là điều vô cùng quan trọng. Cũng vì cái chính danh của MT là đấu tranh lật đổ CS, nên mấy chục năm qua, đồng bào hải ngoại mới hết lòng ủng hộ tiền bạc, công sức, và anh em đoàn viên MT ở khắp nơi mới hy sinh mồ hôi, công sức, kể cả tính mạng cho MT. Bây giờ, mục tiêu trước mắt, cần kíp là lật đổ cộng sản chưa làm xong, đã vội giải tán MT, để công khai Việt Tân thực hiện mục tiêu canh tân VN trong khi CS còn chình ình ra đó, thì có đúng như vậy là lừa lọc niềm tin của đồng bào, của chiến hữu hay không? Cứ cái điệu này thì tao nghĩ đã đến lúc người Việt hải ngoại phải mở phong trào đòi phục hoạt Mặt Trận mới được, bằng không thì yêu cầu mấy ông Việt Tân phải bồi hoàn lại tất cả những đóng góp của đồng bào...



- Bà nói như thánh như tướng. Tụi VC bây giờ nó sắp vô WTO, nó bắt tay với cả 100 quốc gia trên thế giới, nó lại có chính phủ, quân đội, cảnh sát, rồi nó được thằng Tàu cộng hậu thuẫn. Thế nó mạnh như vậy mà bà hở miệng ra lúc nào là đòi lật đổ CS lúc ấy. Trước kia, người ta tưởng lật đổ CS được nên mới thành lập MT với chủ trương như vậy. Bây giờ, thấy không lật đổ được CS nữa thì người ta giải tán MT. Đó là sự thật. Nhưng nói thẳng ra như vậy thì kỳ cục, và mất lòng. Nên họ mới nói trớ đi là “bây giờ phải tiếp cận đào mương đào giếng để sau này lật đổ CS”. Nói vậy thì vô lý thiệt, nhưng vẫn còn dễ nghe hơn là bảo dẹp chuyện chống CS sang bên...



- Ba nói vậy con hỏng đồng ý. BS TXN đã nói rất đúng, Việt Tân là một đảng cách mạng, chớ hỏng phải là đảng chính trị. Mục tiêu của đảng cách mạng là đi theo lý tưởng, theo cái phải, phụng sự đại nghĩa của dân tộc, đất nước, cho dù phải thua thiệt, phải hy sinh. Còn đảng chính trị là đi theo quyền lực và quyền lợi, nên họ chấp nhận thỏa hiệp, lừa lọc, phản phé. Người Việt tỵ nạn cộng sản gồm có 3 triệu người tại hải ngoại là tiếng nói của lương tâm, của chân lý, của lẽ phải. Chúng ta chống CS là vì sứ mạng thiêng liêng của dân tộc, của đất nước, để làm sáng tỏ chân lý, lẽ phải, chớ hỏng phải để vinh thân phì gia, hay vì chạy theo những thành công trước mắt cho mỗi người, mỗi gia đình, hay mỗi đảng phái...



- Mày nói như vậy, tao nghe hỏng lọt tai chúc nào Ba ạ. Theo tao, thì điều quan trọng nhất của mỗi người sống trên đời là phải thành công. Mà muốn thành công thì phải thủ đoạn, phải khôn ngoan, phải hoạt đầu chính trị...



- Con đồng ý với ba điều quan trọng nhất của một đời người là thành công. Nhưng quan niệm của con về thành công không giống ba. Theo con, thành công không phải là một nơi mình phải tới bằng mọi giá, mà là một cuộc hành trình, và trong cuộc hành trình đó, mình phải làm những điều mình tin là đúng, là phải. Chính điều đó quan trọng hơn kết quả, ba ạ. Khi con học luật, ông thầy dậy con ổng nói: “Success is a journey, not a destination. The doing is often more important than the outcome”. Con thấy trong mấy năm trở lại đây, nhiều người Việt ở hải ngoại cũng như nhiều tổ chức đấu tranh của mình, thường chỉ chú ý hô hào cổ võ cho sự thành công của các cuộc đấu tranh, mà quên mất điều vô cùng quan trọng đối với cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản là cái chân lý, cái chính nghĩa, cái lý tưởng cao quý, mà chúng ta phải có bổn phận gìn giữ. Nếu chỉ chú ý đến sự thành công trước mắt, chúng ta dể dàng chán nản, thất vọng, và dể thỏa hiệp, đầu hàng, hoặc hòa hợp, hoà giải với kẻ thù...



- Con Ba nó là con gái của ông, mà nghe nó nói, tui thấy ông chưa đáng học trò của nó. Ông là người Công giáo, đạo gốc, vậy tôi xin hỏi ông, 2000 năm trước, tại sao những người Công giáo lại chấp nhận chịu bao nhiêu khốn khổ để đi theo Chúa Giê-Su, đối đầu với quân La Mã và quân Do Thái phản Chúa? Rồi ngay lịch sử VN, ông vẫn tối ngày ca ngợi anh hùng Nguyễn Thái Học, bộ ông không thấy anh hùng Nguyễn Thái Học đáng cơ ngợi là do ông ta đã thành nhân chứ không phải thành công...



- Má nói đúng lắm. Đời người chỉ sống có một lần thôi ba. Ba, Má, Con, và tất cả mọi người, không một ai có thể đi lại con đường mình đã đi. Vì vậy, đối với chế độ CS độc tài, khát máu, gây nên tang thương cho quê hương dân tộc suốt 60 năm qua, điều quan trọng là chúng con phải đấu tranh chống lại chúng. Đó là cuộc đấu tranh đúng đắn, ý nghĩa và lý tưởng nhất cho cuộc đời của chúng con. Vì vậy xin Ba, Má, và mọi người đừng quan tâm tới chuyện chúng ta phải hòa hợp, hòa giải với CS như thế nào để rồi chúng ta sẽ được CS cho cái gì? Vì bất cứ cái gì CS đã cho, dù to lớn tới đâu đi nữa, cũng chỉ khiến cuộc đời của chúng ta ô nhục mà thôi. Và nếu ai đó, hiện tại không cảm thấy ô nhục khi họ chấp nhận nhắm mắt, bịt mũi, bịt tai, hòa hợp hoà giải với CS, thì vợ con của họ, hoặc mai sau, cháu chắt của họ, sẽ có đủ liêm sĩ để nhận ra sự ô nhục đó... 


Tư Hột Vzịt (SGT Úc Châu)

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều