We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 8 April 2013

Một nỗi niềm: Quê Hương đó! Ngày 30 tháng 4

 Xin chia xẻ với quý vị một nỗi niềm,  
Thư gởi một người bạn thân còn kẹt lại ở VN.
 Bức thư không bao giờ gởi vì thất lạc địa chỉ!  

       
Mai thân mến,  
   
  Bây giờ là 9 giờ 30 sáng, tháng 10 năm 1975. Mình ngồi đây, nơi phi trường vào một mùa thu giá lạnh ở nước Mỹ để chờ cất cánh bay về một chân trời mới, nơi gia đình mình sẽ được định cư với sự giúp đỡ của nhà thờ bảo trợ, nhưng không biết chân trời mới ấy có hứa hẹn cho mình một cái gì tốt đẹp không hay cũng chỉ sẽ mang lại cho mình những giá lạnh của mùa thu nơi đây?   

  Mai ơi, biết nói gì đây khi mình chỉ là một kẻ cô đơn, bơ vơ lạc lõng nơi phố chợ đông người và xa lạ, một kẻ mất Quê Hương và không bao giờ tìm lại được Quê Hương đó! Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày ghi đậm nét lịch sử đau buồn của chúng ta và cũng là ngày ghi khắc những gì mất mát trong Minh Tâm. Mai biết không, khi đài phát thanh loan tin Tổng Thống Dương Văn Minh đầu hàng Việt Cộng, những giòng lệ từ đâu tuôn ra xối xả như giòng sông ngập lụt trên khuôn mặt đầy tang tóc của mình. Mình đã khóc và khóc thật nhiều, khóc tả tơi, khóc điên loạn, khóc như chưa bao giờ được khóc!  Mình khóc cho quê hương, cho dân tộc và cho chính thân phận mình, khóc như đã đánh mất đi một bảo vật quí báu nhất đời mà không bao giờ có thể tìm lại được!

        Mai ơi, bên kia khung cửa sổ là mùa thu với những chiếc lá vàng rơi lác đác, rơi phủ ngập trời. Ôi, một thế giới ánh vàng! Mùa thu trước kia đối với mình thật đẹp, thật tuyệt diệu! Nếu mùa thu nầy là mùa thu trên đất mẹ thanh bình cũ thì những nguồn thơ lại trào ra lai láng trong hồn mình, nhưng Mai ơi, mùa thu nơi đây chỉ đem lại tang thương áo não cho tâm hồn, chỉ là những tiếc nuối xót thương và chỉ làm cho mình liên tưởng đến quê hương, tổ quốc và thân phận con người! Quê hương mình đó, đã mong manh và hấp hối như chiếc lá sắp lìa cành và đã chết đi như chiếc lá vàng rơi, rồi chính thân phận mình cũng đã chết đi theo chiếc lá vàng rơi ấy khi mình cất bước ra đi!

       Mai ơi, Mai có trách mình tại sao lại bỏ nước ra đi không? Mai có biết rằng mình đã khóc trắng đêm khi quyết định cất bước ra đi vì biết rằng một lần ra đi là không bao giờ trở lại được và sẽ bị mệnh danh là một kẻ vô Quê Hương, vô Tổ Quốc, lạc loài như những dân Do Thái bị lưu đày khắp nơi trên thế giới! Nhưng Mai ơi, Mai phải hiểu cho rằng dù mình có ở lại chăng nữa, cũng chỉ là một kẻ cô đơn, vô Tổ Quốc, bởi vì quốc gia mình đã bị xoá tên trên bản đồ thế giới để thay vào đó một địa ngục trần gian, và mình có ở lại cũng chẳng giúp gì được cho ai khi thân phận mình cũng chỉ như bọt bèo trên giòng sông, cho nên mình phải ra đi. Ra đi không phải để tìm giàu sang phú quí nhưng ra đi để tìm lẽ sống, tìm sự sinh tồn và hy vọng sẽ giúp ích được gì cho gia đình, bà con, bạn bè và để tìm cách góp phần xây dựng lại Quê Hương, dù biết rằng ngày ấy sẽ là một ngày xa xôi lắm, nhưng cứ hy vọng đi Mai. Mình còn sống là vẫn còn hy vọng phải không Mai? Như những người dân Do Thái, đã một lần chết đi và đã một lần sống lại, và đã trở về xây dựng lại được quốc gia. Ngoài ra, bên cạnh mình vẫn còn có tình thương của Thượng Đế, Thượng Đế sẽ không bao giờ bỏ rơi những kẻ khổ đau và cô đơn phải không Mai?   Một lần nữa, mình nhắn nhủ Mai và cả chính mình rằng: sống là phải hy vọng và phải vương lên dù trong hoàn cảnh nào, để mong đem lại hạnh phúc cho người thân và để đạt đến mục đích của cuộc đời. Xin Thượng Đế ban phước lành cho Mai, cho Quê Hương và dân tộc của chúng mình.
       Thương nhớ

      Ngàn Thu 

(Minh Tâm Nguyễn)               
 Mùa thu 1975

----
 
Tưởng Niệm Quốc Hận 30-4
Vô Cùng Thương
Tiếc Các Anh

Bút Xuân TRN ĐÌNH NGC

Vô cùng thương tiếc các Anh,
Những Anh hùng, Dũng sĩ
Đã vì miền Nam, dâng nốt tấm thân
Bao gian lao, nguy hiểm, chí không sờn
Quyết trương cao ngọn cờ Vàng yêu dấu!


Những tháng ngày
trong Quân trường nắng cháy
Rồi tung hoành nơi đơn vị mịt mù xa
Đem Tình thương gieo rắc khắp muôn nhà
Bảo vệ dân khỏi kẻ địch cuồng khấu…


Chúng biểu tượng
cho những gì tồi xấu
Là dối dân, gieo rắc những tai ương
Pháo trại gia binh,
chợ búa, những ngôi trường
Thủ tiêu, bắt cóc làm những việc tàn ác…


Đã ra trận
Cầm bằng là banh xác
Nhưng phần nhiều ta chiến thắng vẻ vang
Đồng minh kia chưa đ ánh đã vội hàng
Chiến sĩ ta thản nhiên không bối rối!


Nhưng “Lệnh buông súng”
Như một lời thú tội!
Chiến sĩ ta nòng súng vẫn ghìm ngay
Rã binh đoàn, trời đất, khá thương thay!
Hăm mốt năm chưa bao giờ đau thế!


Thương tiếc các Anh
vì cờ Vàng Chính nghĩa
Đã hi sinh cả mạng sống đời người
Chúng tôi thề theo gương sáng các Anh soi
Cứu Tổ quốc, giữ Danh thơm và Trách nhiệm!


30-4! Hôm nay tưởng niệm
Những Anh Hùng đã vị quốc vong thân
Những chàng trai quả cảm chết vì Dân
Vì Chính Nghĩa muôn đời còn sáng tỏ!


Nén hương thơm
Thắp lên lòng kính nhớ
Để muôn thu ghi lịch sử các Anh
Trước hồn thiêng sông núi
Với lòng thành…
Hồn chiến sĩ mau mau về
Thượng hưởng!!!

Kính cẩn thay mặt Quốc Hội
và toàn dân Miền Nam Việt Nam Cộng Hòa
GS/ Nhà Văn Bút Xuân Trần Đình Ngọc
Cựu Dân Biểu Quốc Hội /Cựu Sĩ Quan QLVNCH
Chủ Tịch Ủy Ban Phát Triển Nông Thôn/Hạ Nghị Viện


1 comment:

  1. Toi cung la nguoi con VNCH,30/4/1975 luc do toi moi 5 tuoi,da 38 nam roi.ke roi bo que huong ra di ,nguoi o lai deu dau kho ,long toi luon huong ve VNCH,rat mong duoc doan tu .

    ReplyDelete

Bài Xem Nhiều