We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 8 May 2013

Chống Cộng bằng mồm của Người lính già Oregon

Tôi cũng “chống cộng bằng mồm”!
Từ lâu nay, Phan Nhân tui đã từng “Chống cộng bằng mồm”. Nhưng gần đây, khi đọc bài: Chống Cộng bằng mồm của Người lính già Oregon, thì tui càng thêm đắc ý với tác giả; bởi vì cái chiêu này, nghe qua, có thể có một số người sẽ cho là không có hiệu quả. Tuy nhiên, nếu chịu khó đọc và suy nghĩ những điều mà Người lính già Oregon đã viết, thì mới thấy quả là độc chiêu. Vì nếu không độc chiêu, thì bọn răng đen mã tấu, nón cối, dép râu Hà Nội đâu có cần phải che giấu những gì “căn cốt” liên quan tới chúng trong quá khứ. Mặc kệ chúng, ta cứ lôi những hành vi và những hình ảnh cũ của chúng ra, kèm theo những bài viết, rồi đưa lên các diễn đàn Internet, để cho mọi người đều thấy, cho dù bây giờ chúng có thay lông, nhuộm mầu, quét lên bằng bất kẻ những thứ nước sơn nào đi nữa. Nhưng những hình ảnh cũ, mà chúng muốn quên đi; muốn tẩy rửa, xóa bỏ cũng chẳng được. Vào ngày 30/4/1975 và sau đó, người dân của miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa đã từng chứng kiến bọn chúng, với nón cối, dép râu, mặt mày bặm trợn, xông vào nhà của họ, để vào vơ vét về. Nghĩa là vơ vét, tất cả những thứ gì gọi là của cải, vật chất của dân và nước Việt Nam Cộng Hòa, để đem về Bắc. Có những thứ, mà đối với người dân miền Nam, thì quá bình thường, nhưng đối với nón cối, dép râu, mà trước đây, qua bài viết: Nhìn những mùa… thua đi, tui đã trưng bằng chứng bằng hai tấm hình, trong đó, có một nón cối, dép râu, lưng mang một cái rương chắc chắn đã chất đầy những vật dụng cướp được của người dân miền Nam, tay xách con “búp bê biết nói”, dép râu đang hối hả, vui mừng, tiến nhanh, tiến mạnh, đem về đất Bắc, và một tấm hình khác, nón cối, dép râu đang tìm cách để… giải phóng một số hàng ở chợ trời của miền Nam. Đó là những hình ảnh vô cùng trung thực của đảng Cộng sản Hà Nội.
Ngoài những chuyện đó, tất cả những tên chóp bu của đảng Cộng sản, kể cả những tên cộng sản gốc miền nam, nhưng sau đó, đã “tập kết” ra Bắc, hay thoát ly nhảy núi, lên rừng, theo Việt cộng, chúng đều có những cái tên thật hay, mang những ý nghĩa “cao đẹp”, mà có lẽ vì noi theo “gương” của boác Hồ. Do vậy, nên chúng đã và đang có những cái tên nghe rất văn chương, chữ nghĩa, hoặc có ý nghĩa “cao siêu” như đầu tiên là Hồ Chí Minh, nhưng không hề có một chút gì để được gọi là Chí Minh nào cả.
Ngoài Hồ Chí Minh, ngày nay còn có những cái tên như Nguyễn Minh Triết, mà không hề có chút Minh Triết, và chắc chắn cũng không hiểu Minh Triết là cái gì đâu.
Còn ở miền Nam, ai mà không biết đến cái tên ngu ngốc, ác độc Dương Văn Minh, vì hắn không hề có một chút Văn Minh chi hết.
Những điều này, thật ra, không có gì là lạ. Vì ngoài những tên đảng viên cộng sản đã tự ý đổi cái tên của mình, để ra vẻ ta đây là Chí Minh, Chí Công, Văn Minh, Minh Triết… thì cũng có những người đã được chính cha mẹ của mình đã đặt cho những cái tên thật ý nghĩa với kỳ vọng vào đứa con yêu quý của mình. Nhưng cha mẹ kỳ vọng là do lòng thành và thương con của cha mẹ; còn đứa con khi lớn lên, có làm được những điều như cha mẹ đã kỳ vọng, hay sẽ làm cho cha mẹ phải tủi hổ, lại là chuyện khác.
Có những bậc cha mẹ, khi sanh ra con gái, thì lấy tên những loài hoa quý, đẹp và có hương thơm, để đặt cho con gái của mình như bác sĩ Việt cộng Quỳnh Hoa, “cán bộ” Việt cộng Phạm Thị Thanh Vân túc vợ của Ngô Bá Thành, lãnh tụ của cái gọi là “Phong trào Phụ nữ đòi quyền sống”, hoặc như những cái tên khác, để con gái của mình sẽ thơm và đẹp. Nhưng cũng có những cái tên, lại có tác dụng ngược.
Chẳng hạn như một cô gái mà có lẽ khi mới danh ra, cha mẹ không biết sau này con mình sẽ như thế nào, nên mới đặt những cái tên rất “phản động” như mặt mày đen thui, mà lại mang cái tên là Bạch Tuyết, hay một cô có cái tấm thân Bồ Tượng, giọng nói như sấm, khàn như vịt đực mà lại có cái tên là Thanh Liễu…
Còn có những đứa bé trai, đã được cha mẹ đặt cho những cái tên Trí, Dũng, Thanh, Liêm, Trung; Chính… Nhưng khi lớn lên, lại không hề có một chút gì như cái tên gọi ấy. Ngược lại, có những kẻ khi đến già đầu rồi, mà vẫn không hề có một chút gì Trung Thực, Thanh, Liêm, Trí, Dũng…
Riêng các ông bà có máu nghệ sĩ, thì lại thích chọn cho con những cái tên ra vẻ nổi bật trên lãnh vực Thi Văn, sẽ có những bài Văn, bài Thơ tuyệt tác. Trong số người này, có những người đã không phụ lòng cha mẹ, nên đã thành công trong lãnh vực này như nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Nhưng đa số đã không làm được như những kỳ vọng của cha mẹ. Chẳng hạn khi mang tên là Văn Thơ, nhưng không hề viết được một bài văn, bài thơ nào ra hồn hết. Lại có người, khi viết một cái thư mời Họp mặt đồng hương vào dịp ngày Tết Nguyên Đán… mà cũng chỉ làm trò cười cho thiên hạ, nhưng không ai thèm nói đến làm chi. Ở gần nhà tôi, có Đại tá Hồ Chung, và Trung Tá Không Quân Nguyễn Văn Quý, hai vị này là một bồ chữ, có lòng tốt với mọi người, nhưng các “ngài” không chịu đến để nhờ hai ông hướng dẫn cho cách đặt câu, cách viết, để không sai văn phạm, cũng như sửa lỗi chính tả giúp cho, mặc dầu hai ông lúc nào cũng sẵn sàng giúp đỡ. Tuy nhiên, cũng có một số ít đã đến nhờ hai ông, và hai vị này không bao giờ từ chối.
Do đó, tại đây, đã có những “bài viết”, những “Thư mời”, hoặc “Tường thuật” mà khi đọc, có nhiều vị trong cộng đồng đã không hiểu được “tác giả” muốn nói gì. Họ không biết rằng: dù chỉ một chữ nhưng lại viết sai văn phạm, (không đúng ngữ pháp), thì nó đã trở thành vô nghĩa, hay phản nghĩa.
Những cách viết này, chúng ta nếu muốn biết, thì cứ vào mạng Google, rồi đánh vào mấy chữ: “chuyện chỉ có ở Việt Nam” để tìm, thì sẽ thấy ở trong nước vì đã học ở những trường của cộng sản, nên mới tồi tệ như vậy. Nhưng lạ thay, có một số người đã lớn tuổi, đã già ở hải ngoại, đã được cắp sách đến những mái trường của Việt Nam Cộng Hòa, mà theo tôi biết, ngày xưa, chỉ cần học hết bậc Tiểu Học, thì khó có thể viết sai đến như vậy. Ấy thế, nhưng vẫn có những trường hợp rất giống như “chuyện chỉ có ở Việt Nam”.
Những gì tui đã nói lên ở đây, là chỉ mong cho quý vị, nên biết phục thiện một chút, chứ đừng nên ngoan cố, vì như vậy, chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.
Sau cùng, tôi muốn nhắc nhở với giới thanh niên, vì còn trẻ tuổi, nên cần phải học hỏi ở các vị cao niên, có kiến thức, để đừng vấp phạm những sai lầm không nên có. Chẳng hạn, tại Việt Nam, đừng thấy những ngôi chùa to lớn, được mang những cái tên rất có ý nghĩa, mà lầm tưởng là nơi các vị chân tu đang tu hành, thanh tịnh, như “chùa” Ấn Quang - Thanh Minh Thiền Viện…”. Bởi vì ngay tại Ấn Quang và Thanh Minh Thiền Viện, chính là nơi ở và điều hành của những đảng viên Cộng sản “cao cấp”, đã và đang đội lốt “nhà sư” dưới sự chỉ đạo của đảng Cộng sản Việt Nam.
Colorado, 07/05/2013
Phan Nhân

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều