We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 1 May 2013

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : Thương nhớ và Tri ân Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa

NenHuongQuocHan


Chuyện xảy ra đã 38 năm rồi, nhưng nó vẫn hiển hiện trước mắt tôi như mới ngày hôm qua. Tôi thức gần trắng đêm 30 tháng Tư năm 1975 để suy nghĩ và quyết định cho bản thân tôi và gia đình tôi một hướng đi mới. Qua các tài liệu tôi có, tôi biết sau khi chiếm miền Nam, Việt Cộng sẽ cai trị miền Nam không khác chi Trung Cộng khi chiếm được Hoa Lục, quân dân cán chính sẽ bị đày đọa nơi rừng thiêng nước độc, và thời gian có thể là vô hạn định hoặc ít nhất là 10 năm, 15 năm... nhứt l2 những ai phục vụ trong ngành an ninh, tình báo mà trong cuốn Hiến Pháp và Chính Trị Học của Giáo Sư Nguyễn Văn Bông đã trình bày cho sinh viên năm thứ nhứt luật khoa biết. Sau cùng, tôi đã quyết định dứt khoát không trình diện Việt Cộng để bị đày khổ sai. Sống bên vợ con ngày nào hay ngày ấy. Tôi đốt hết tất cả giấy tờ, tài liệu liên quan đến công việc của tôi làm.

Sáng ngày 1.5.1975, tôi lên đường đi ra khỏi Saigon vì đã quyết tâm trốn thì phải trốn từ đầu, tôi đi với 2 bàn tay không, vợ tôi sợ tôi bị bắt dọc đường nên đi theo trông chừng, đứa con trai thứ 2 của tôi chạy theo ba cho bằng được, 30 tháng Tư năm đó là sinh nhựt thứ 10 của cháu. Ba chúng tôi đi bộ ra đường Phan Thanh Giản rồi nhắm hướng Biên Hòa đi mãi. Dọc đường chúng tôi bắt gặp nào súng đạn, nào quân phục, quân trang ngổn ngang, một vài người đi chân đất trên mình chỉ có cái quần đùi và maillot, vợ tôi thì thầm: "lính mình đó anh" rồi đưa tay quẹt nước mắt.

Xe cộ chật đường, người người vội vả, trên mặt không có nụ cười. Trên xa lộ Saigon - Biên Hòa xe lại càng đông, du kích có, bộ đội có ngồi chật các chiếc xe nhà binh của Quân Lực Việt Nam Cọng Hòa, chúng bóp còi inh ỏi, la hét để những xe dân sự tránh cho chúng chạy, nhưng vô hiệu, đường chật không có chỗ tránh. Không có đường cho xe đi ra, vì mọi người đều hướng về Saigon , rất ít người đi ra, và họ cũng như chúng tôi đều đi bộ. Gần đến Hố Nai mới thấy một vài chiếc xe chạy ra. Những những xe chạy vào vẫn chiếm cả đường ngược chiều, do đó xe đi ra có lúc phải leo hẳn trên lề đường. Hôm qua trời mưa lớn, đường lầy lội, dơ bẩn, không còn trông thấy mặt đường nhựa, tất cả đều lấm bùn đất.

Chân bước đi mà lòng tôi tan nát, thẩn thờ như người mất hồn, đi không định hướng, không biết ngày mai mình, gia đình mình, dân miền Nam sẽ ra sao... Bỗng vợ tôi kéo tay tôi chỉ: "kìa anh". Trên một vũng bùn khá lớn, một thân xác người lính của VNCH nằm ngữa trên đó, tay còn ôm khẩu súng M.16, nón sắt trên đầu, không rõ binh chủng vì tất cả thân xác, áo quần đều bê bết bùn. Mỗi lần xe chạy qua mép vũng bùn, thân hình người lính lại dạt qua, dạt lại, có khi gần như lật úp trên bờ, nhưng rồi lại tràn xuống. Không biết anh bị đạn chỗ nào, nhưng máu anh nhuộm đỏ vũng bùn, hòa lẫn với bùn thành một hỗn hợp bùn máu. Tôi nhủ thầm làm sao kéo anh lên bờ, nếu không thì thân anh thế nào cũng bị xe cán. Nhưng tôi hèn nhát, tôi không dám làm điều phải làm, tuy nhiên, chân tôi không thể bước được. Ai đi qua cũng tỏ lòng thương tiếc, đều rơi lệ nhưng chẳng ai làm gì giúp anh ta. Họ cũng hèn nhát như tôi?

Bỗng một ông cụ già la lớn: "Trời ơi! Ai giúp một tay, đưa anh ta lên bờ không thì xe cán nát thây tội nghiệp". Tôi thấy ông nhảy xuống. Như có sức mạnh xô đẩy, tôi cũng nhảy xuống. Tôi luồn tay xuống nâng đầu anh ta lên, ông già ôm phía dưới, cố sức vực anh lên bờ. Rồi có nhiều người giúp một tay. Trong chốc lát, thân xác người tử sĩ đã được đặt ngay ngắn trên bờ đường. Bùn hòa máu chảy ròng ròng khi thân anh được nâng lên trông thật thảm thương. Ông già nhìn tôi lắc đầu trong khi trên đôi mắt nhăn nheo tràn đầy nước mắt, ông quẹt mấy ngón tay vào áo cho sạch bùn rồi vuốt mắt cho anh ta, miệng lâm râm cầu nguyện. Bất giác tôi cũng nguyện thầm: "Chúng con cậy vì danh Chúa nhân từ cho anh chiến sĩ này được lên chốn nghỉ ngơi... Anh yên nghỉ". Vợ tôi đưa cái khăn tay, nhưng tôi gạt đi, vì cả áo quần tôi cũng như ông già đều bê bết bùn hòa máu. Vợ tôi nói khẻ: "lau nước mắt đi". Trước khi lẫn vào đám đông, ông già nhìn tôi gật đầu, tôi cũng gật đầu lại và thầm cám ơn ông già đã giúp tôi làm được một cử chỉ nhỏ cho người lính đã chiến đấu đến giọt máu cuối cùng, đến giờ phút cuối cùng cho Quê Hương. Mẹ Việt Nam ơi! Xin cho người lính của chúng con có cơ duyên được vào lòng đất mẹ. Xe qua lại đã cán nát một phần chân anh rồi, mẹ ơi!

Nắng đã lên, không khí đã nóng hơn nhiều, bùn và máu trên áo quần tôi đã khô, tôi dùng tay gột chúng thành bụi bay đi! Tôi chợt nhớ:

"Và máu họ đã len vào mạch đất,

Thịt cùng xương trộn lẫn với non sông"

Anh nằm xuống, máu anh trộn bùn sẽ khô, sẽ thành bụi bay đi, sẽ đậu trên lá, trên cành, để rồi sẽ theo gió bay đi chung quanh anh, theo những người đã vực anh lên mà đi xa. Cuối cùng, máu anh sẽ tan biến vào đất mẹ.

Thân nhân anh ở đâu, có nóng ruột mà đi tìm, có ai nhận ra anh mà thông báo cho gia đình anh, hay anh sẽ bị người ta vùi dập đâu đó, không bao giờ thân nhân biết được, không biết anh sống hay chết hoặc đi về đâu mà tìm, không biết ngày anh mất mà kỵ giỗ. Anh nằm xuống vào giờ phút chót, không có truy điệu, không quan tài, không phủ cờ, không di ảnh, không có một đồng đội nào bên anh. Anh hy sinh cho Đất Nước trong cô đơn.

Anh chiến đấu cho đến NGÀY QUỐC HẬN. Tôi hy vọng anh sẽ không nghe lời đầu hàng của Dương Văn Minh để khi nằm xuống, anh vẫn hy vọng đồng đội của anh, đồng bào của anh vẫn tiếp tục chiến đấu cho Quê Hương yêu quí.

Tôi cầu nguyện để linh hồn anh sum họp với các đồng đội ngã xuống trước anh. Tôi xin anh hợp cùng tổ tiên dòng giống phù hộ chúng tôi và con cháu quyết chiến đến cùng cho đến khi quân thù không còn trên Quê Hương. Anh hãy an nghỉ.


Kiêm Ái 
-------


 
               Thương nhớ và Tri ân Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hòa đã vì nước hy sinh.



                • Thương tiếc bao Chiến sĩ và đồng bào đã thác oan trong các ngục tù cộng sản.



                • Ngậm ngùi tưởng nhớ bao Chiến sĩ và đồng bào đã vĩnh viễn ra đi trên đường vượt

                   biên, vượt biển đi tìm Tự Do.


                • Chia xẻ nỗi đau thương, thống khổ của các Quân Cán ChínhVNCH,những Tù Nhân

                  Chính Trị đã sống sót sau những năm tháng dài đọa đày nơi chốn ngục tù cộng sản
                  và nay vẫn còn lưu lại tại quê nhà hay đang lưu lạc nơi xứ người .
                                                            Tháng Tư Tưởng Niệm

Vô cùng thương tiếc các Anh,
Những Anh hùng, Dũng sĩ
Đã vì miền Nam, dâng  nốt tấm thân
Bao gian lao, nguy hiểm, chí không sờn
Quyết trương cao ngọn cờ Vàng yêu dấu!
Những tháng ngày
trong Quân trường nắng cháy
Rồi tung hoành nơi đơn vị mịt mù xa
Đem Tình thương  gieo rắc khắp muôn nhà
Bảo vệ dân khỏi kẻ địch cuồng khấu…
Chúng biểu tượng
cho những gì tồi xấu
Là dối dân, gieo rắc những tai ương
Pháo  trại gia binh,
chợ búa, những ngôi trường
Thủ tiêu, bắt cóc làm những việc tàn ác… 
Đã ra trận
Cầm bằng là banh xác
Nhưng phần nhiều ta chiến thắng vẻ vang
Đồng minh kia chưa đánh đã vội hàng
Chiến sĩ ta thản nhiên không bối rối! 
Nhưng “Lệnh buông súng”
Như một lời thú tội!
Chiến sĩ ta nòng súng vẫn ghìm ngay
Rã binh đoàn, trời đất, khá thương thay!
Hăm mốt năm chưa bao giờ đau thế! 
Thương tiếc các Anh
vì cờ Vàng Chính nghĩa
Đã hi sinh cả mạng sống đời người
Chúng tôi thề theo gương sáng các Anh soi
Cứu Tổ quốc, giữ Danh thơm và Trách nhiệm!
30-4!  Hôm nay tưởng niệm
Những Anh Hùng đã vị quốc vong thân
Những chàng trai quả cảm chết vì Dân
Vì Chính Nghĩa muôn đời còn sáng tỏ! 
Nén hương thơm
Thắp lên lòng kính nhớ
Để muôn thu ghi lịch sử các Anh
Trước hồn thiêng sông núi
Với lòng thành…
Hồn chiến sĩ mau mau về
Thượng hưởng!!! 
Kính cẩn thay mặt Quốc Hội
và toàn dân Miền Nam Việt Nam Cộng Hòa. 
GS/ Nhà Văn Bút Xuân Trần Đình Ngọc
Cựu Dân Biểu Quốc Hội /Cựu Sĩ Quan QLVNCH
Chủ Tịch Ủy Ban Phát Triển Nông Thôn/Hạ Nghị Viện
~~~~~~~~~~~~~~~~~

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều