We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 26 June 2013

Việt kiều ơi nên đọc: Kinh hoàng đặc sản VN !!!

 Các ông nên đọc !!!

                
            Trái tim rắn
           
            Đầu năm khai ... máy, tôi gõ lên bàn phím để kể ra đây hầu các quí ông “Việt kiều” một chuyện có thật “chăm phần chăm” đã xảy ra với chính tôi mà, nếu không nhờ một chút may mắn nào đó, chẳng hạn như có ... bà độ, chẳng hạn như có quý nhơn phù hộ vân vân ... thì giờ này tôi đang ở ... bên kia thế giới, chứ không phải đang ngồi gõ để gởi đến các quý ông chuyện ... rùng rợn mà tôi xém bị toi mạng.  Tôi chỉ viết riêng cho các quý ông “Việt kiều” đọc là vì món ăn mà tôi sắp viết đây, chỉ có các quý ông là thích thôi.  Và, tôi chỉ viết riêng cho các quý ông “Việt kiều” nào mà sau vài mươi năm chưa một lần trở lại quê nhà, để lưu ý.
           
            Trước khi tôi bước chân xuống con tàu nhỏ cũng ở Bến Cảng Sàigòn để ra đi tìm đường cứu nước, tôi có quen ông chủ nhà hàng chuyên bán món “đặc sản” Rắn Hổ-Mang rất nổi tiếng của Sàigòn. Quán có tên là Tri-Kỷ, tọa lạc trên đường Võ-Di-Nguy đoạn qua khỏi ngã tư Phú-Nhuận và nằm hướng bên tay phải trên đường đi lên Ngã-Ba Chú-Ía. Đó là quán chánh gốc có từ trước ngày... dẹp tiệm. Nghĩa là có từ trước ngày Xuống Hố Cả Nước. Trước ngày tôi từ giã thiên đàng, tôi đã cùng với vợ chồng nghệ sĩ Ngọc-Đức & Phương-Hồng-Ngọc đến quán Tri Kỷ này để thưởng thức xem món rắn Hổ-Mang ngon cỡ nào mà ông chủ quán cứ gặp tôi ở bất cứ nơi nào là ông luôn quảng cáo về món ăn đó, vậy mà tôi cũng chưa có dịp ghé đến. Tôi không nhớ con rắn được quán của ông chế biến thành những món ăn gì nhưng tôi chỉ thích ăn món súp rắn hầm với thuốc bắc, gọi là cho biết mùi vị rắn ra sao mà thôi. Chủ ý của tôi là chỉ muốn uống cho biết rượu rắn như thế nào mà ông chủ đã quảng cáo với tôi là:
            - Bảo đảm công hiệu một... chăm phần chăm.
            Mặc dù lúc đó tôi vẫn đang còn độc thân... tại chỗ nhưng, tôi muốn thử xem thứ rượu đó nó công hiệu thật không và công hiệu như thế nào mà đêm đêm các quý ông vẫn kéo đến đây ngồi đầy các bàn. Tôi cần lưu ý các quý ông một điều là ngày đó quán Tri-Kỷ này không hề có món nuốt sống trái tim con rắn. Tôi cũng không thấy quán lấy mật và máu rắn để pha rượu... như dạo sau này người ta mới nghĩ ra để câu khách. Hay, cũng có thể có nhưng ông chủ quán đã bỏ qua mục đó vì biết tôi không thích.
            Ông chủ quán cầm chai rượu một lít đem đến bàn tôi và chỉ vô bốn chữ:Ô. U. B. K rồi bắt đầu... quảng cáo:
            - Bốn chữ này có nghĩa là Ông Uống Bà Khen. Con rắn Hổ và bốn con rắn...(tác giả quên mất tên,) cùng với một con Bìm Bịp, sau khi tất cả được lấy hết bộ đồ lòng ra liền đem “sao” trong cái nồi bằng đất cho đến khi khô lại. Sau khi “sao” xong liền úp cái nồi đất xuống cho mấy con rắn và con Bìm Bịp tiếp giáp với đất gọi là để khử thổ... khoảng độ ba tiếng đồng hồ thì đem để tất cả các con đó vô trong cái hủ lớn đã có sẵn thang thuốc bắc “gia truyền” trong hủ rồi. Sau đó chỉ việc chế vô trong hủ khoảng năm lít rượu trắng loại ngon nhất. Tôi thường ngâm với rượu nếp Hóc-Môn. Ngâm rượu tối thiểu phải là sáu tháng mới đem ra dùng, nếu lâu hơn nữa thì càng tốt. Chú cứ uống thử đi rồi sẽ thấy lời tôi nói. Vả lại quán... mình cũng gần Ngã-Ba Chú-Ía quá mà, lo gì chứ. Phải vậy không chú?
            Ông hỏi mà như không phải hỏi vì ông không đợi câu trả lời mà ông nhướng nhướng đôi chân mày và cười lên sằng sặc ra điều tâm đắc với câu nói và với thứ rượu “nổi tiếng” mà khắp Sài Thành ngày đó chỉ có quán của ông mới nổi tiếng mà thôi.
            Thưa các quý ông, hôm đó tôi uống cũng khá nhiều rượu và ăn hai chén súp rắn hầm với thuốc bắc, vậy mà... uổng công toi thôi các quý ông ạ. Tôi xác nhận với các quý ông là tôi đã được ông chủ quán cho uống thứ rượu Nhất, nghĩa là thứ nguyên chất... chăm phần chăm để lâu gần cả năm mà ông để dành riêng cho ông mà thôi chứ không bán. Nhưng, có lẽ rượu rắn kỵ với máu của tôi hay sao đó mà tôi... chẳng thấy ép phê cái con... rắn nào cả. “Rắn” vẫn ngủ im trong quần chúng. “Rắn” không hề nhúc nhích và cũng không hề... ngóc đầu lên cao hay ... phùng mang cho oai để tôi đem nhát một em nào đó ở Ngã-Ba Chú-Ía cho em ... xanh mặt chơi coi ra sao. Thật là uổng công quá các quý ông ơi.
            Rồi thời gian cứ tiếp tục trôi qua và trôi mãi mà tôi thì cũng quên luôn chuyện uống rượu rắn hôm đó... Cho đến nhưữg năm đầu thập nên 1990 tôi trở về lại Việt-Nam và, cũng vào dịp đầu xuân. Người bạn cùng về với tôi lần đó bất thần đề nghị là ngay tối hôm đến Sàigòn sẽ đãi các bạn ở trong nước món rắn Hổ-Mang ở nhà hàng Tri-Kỷ. Nhưng, quán Tri-Kỷ xưa nay không còn nữa mà có quán Tri-Kỷ mới tọa lạc ở góc đường Công Lý và góc đường... (tôi quên tên mất rồi) và cũng thuộc quận Phú Nhuận. Quán Tri-Kỷ này là quán của cán bộ... vườn, vì hôm đó ông chủ “diện” bộ bà ba đen ra tiếp chúng tôi. Trong lúc chờ mấy chú phục vụ đi bắt rắn thì tôi đem chuyện uống rượu rắn năm xưa ra kể cho các bạn ngồi cùng bàn nghe. Một người lớn tuổi trong đám tỏ ra có kinh nghiệm đầy mình nên nói:
            - Rượu đó bây giờ ít ai uống vì nhà hàng thường đổ thêm vô không biết là bao nhiêu rượu. Anh nghe tôi kỳ này anh hãy thử... nuốt sống trái tim rắn rồi sau đó uống rượu có pha máu và mật rắn, tôi bảo đảm không ép phê tôi... chết liền.
            Những người ngồi cùng bàn lần lượt kẻ trước người sau đều lên tiếng xác nhận câu nói của người lớn tuổi là đúng và khuyến khích tôi hãy... mạnh dạn lên. Đừng sợ!
            Tôi nghĩ, thử thì thử chứ có sợ gì đâu. Thử một lần thì có chết thằng Tây đen nào đâu mà sợ. Nếu chẳng may có chết là chết thằng... ngu này thôi.
            Con rắn Hổ-Mang lớn sau khi được người sát thủ cho lìa đầu khỏi thân mình, anh ta liền nắm thẳng con rắn và dốc ngược lại để cho bao nhiêu máu chảy hết vô bình rượu. Rồi anh ta gấp con rắn lại làm đôi và lấy tay nắn nắn ngay chỗ khoảng giữa con rắn và rồi anh ta lấy con dao... xoẹt một cái và anh ta lôi ra cái mật rắn. Mật rắn được cắt ra cho chảy mật
            vô bình rượu. Rồi anh ta cắt ngay chỗ có trái tim và lấy trái tim ra bỏ vô cái ly nhỏ dùng
            để uống rượu và đưa cho tôi. Trái tim con rắn lúc đó vẫn còn đập nhè nhẹ. Mọi người chung quanh hối thúc tôi bỏ vô miệng ngay... thì mới hiệu nghiệm. Tôi làm theo và, ngay tức khắc tôi rợn mình lên một cái như bị một luồng gió lạnh buốt thổi qua và, kể từ lúc đó cho đến tiệc tàn tôi không thể ăn gì được, kể cả uống rượu cũng không vô nữa. Những người ngồi cùng bàn mà bây giờ tôi mới biết tất cả đều là... chú sĩ hết. Người nào cũng muốn“chẩn bịnh” cho tôi hết. Người thì chẩn là tại vì tôi mới về nên còn mệt. Người thì chẩn là tại vì tôi bị khác múi giờ nên bị...vật chứ chẳng có gì là quan trọng cả. Người thì chẩn là tại vì khí hậu Sàigòn... hơi oi nên bị như vậy chứ ngày mai là quen ngay.
            Ngày hôm sau và liên tiếp hai hôm sau nữa tôi không thể ăn uống gì được và còn bị ói mửa nữa chứ. Vì không ăn được gì nên cứ ói ra toàn là... mật làm cái miệng đắng nghét. Cũng may là qua ngày thứ tư thì mọi chuyện cũng qua và rồi... một ngày lại như mọi ngày. Tôi ngu đần đến nỗi chính tôi cũng tin là tôi đã bị hành như các điều mà các chú sĩ đã chẩn bịnh cho tôi.
            Năm sau tôi lại trở về Việt-Nam và lần này thì không vào dịp đầu năm. Người bạn về cùng với tôi năm trước năm nay cũng về chung và cũng lại đề nghị cùng trở lại quán Tri-Kỷ, mặc dù trong lòng tôi hoàn toàn không thích món ăn đó nhưng vì nể bạn nên tôi cũng gật đầu.
            Màn biểu diễn bắt và giết rắn cũng được các chú phục vụ nhà hàng biểu diễn rất điệu nghệ làm đã con mắt bất biết luôn. Rồi, trái tim con rắn lại cũng được mọi người ưu ái dành tặng cho tôi. Ai đó trong bàn đã lên tiếng: “Qúy lắm đó anh”.
            Đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào nên, một lần nữa tôi lại nuốt sống trái tim con rắn. Cũng như lần trước, lần này tôi bị ép phê ngay tức khắc và ép phê cho đến... ngày trở về lại bên đây. Trong hơn mười ngày tôi không thể đi đâu ra khỏi nhà vì không ăn được gì nên quá yếu. Về đến bên đây ngày hôm trước thì ngày hôm sau các hiện tượng bắt đầu xuất hiện. Cứ đến khoảng sáu giờ chiều thì toàn thân tôi đổi màu từ từ. Từ màu da bình thường đổi qua màu sậm gần như đen. Mấy ngón tay bỗng mập ú lên như những trái chuối sứ. Xoè bàn tay ra không nhìn thấy kẽ tay. Toàn thân tôi run lên như bị sốt rét và dưới lưng thì đầy nước như đang nằm trên vũng nước và, nửa đêm thì bị mê sảng. Tình trạng này kéo dài cả đêm cho đến sáng thì ngưng lại và tôi đi tắm như người bình thường như không có bệnh gì cả. Tôi những tưởng chỉ bị một lần như vậy rồi chấm dứt chứ nào ngờ nó cứ lập đi lập lại cả vài ngày làm tôi hoảng quá phải đi gặp bác sĩ gấp. Khi nghe tôi kể về hiện tượng đó thì vị bác sĩ khả kính nhìn tôi và hơi nhếch mép vẻ hoài nghi rồi nói:
            - Khi nào ông bị như vậy nữa thì gọi điện thoại cho tôi và tôi sẽ đến tận nhà xem sao.
            Sáu giờ chiều ngay ngày hôm đó hiện tượng quái đản kia lại diễn ra và khi vị bác sĩ khả kính vừa nhìn thấy tôi ông đã nhảy nhổm lên, nhất là khi nhìn thấy hai bàn tay của tôi, hồi sáng khi đến gặp ông còn bình thường, vậy mà giờ đây trông cứ như người bị bệnh thủng. Đặc biệt là tuy bàn tay trông như sưng nhưng lại không hề bị đau đớn gì cả. Ông bác sĩ lúng túng rất nhiều khi khám bệnh. Ông đo máu đo nhịp tim cho tôi rất kỹ. Cuối cùng ông phán:
            - Tôi viết giấy giới thiệu cho anh vô bệnh viện vào ngay sáng ngày mai vì... tôi không thể làm gì hơn được cho ông.
            Tôi đang run vì quá lạnh nhưng cũng cố hỏi lại ông vì tôi nghĩ ông thấy khó khăn nên đẩy cho bệnh viện:
            - Nếu tôi là Thị trưởng thành phố này thì ông sẽ làm sao?
            - Tôi cũng chịu thua luôn vì ông bị nhiễm vi trùng lạ ở các nước vùng nhiệt đới. Tôi sorry ông.
            Vị bác sĩ ra về, còn tôi thì tiếp tục run như vẫn run như mọi ngày.
            ***
            Một buổi chiều sau khi tôi đã được bệnh viện lấy máu lấy nước tiểu lấy phân thử thì có
            một người Việt-Nam đang hành nghề Cán sự xã hội mà tôi cũng quen, ghé thăm tôi. Anh nhìn tôi đang run và hỏi rất nhiều. Mỗi ngày anh vẫn điện thoại hỏi thăm bệnh của tôi cho đến một ngày kia, khoảng mười ngày sau của lần đầu anh đến nhà thăm tôi. Anh hỏi:
            - Anh bây giờ ra sao rồi?
            - Hết run rồi vì có được chích thuốc.
            - Hết thật không?
            - Thật mà... mà có chuyện gì không anh?.
            - Ngày mai tôi đến thăm anh được không?
            - Welcome!
            - Vậy ngày mai mình sẽ nói chuyện nhiều.
            Và, khi gặp tôi anh mới tiết lộ một tin làm cho tôi rùng mình. Anh nói:
            - Tôi có quen một anh bạn ở cách đây khoảng bốn mươi cây số và anh ấy bị bệnh cũng giống y chang như anh vậy. Những lúc mê sảng anh thường hỏi vợ là có phải anh bị bệnh aids không. Lúc tỉnh táo và khi tôi đến thăm thì anh nói cho tôi biết có lẽ là tại anh đã lỡ dại nuốt sống trước sau hai trái tim con rắn chỉ trong có bốn ngày... cũng ở quán Tri-Kỷ. Anh ấy bị phát bệnh cũng cùng một thời gian với anh và ngày hôm qua vợ anh điện thoại báo cho tôi biết là anh vừa qua đời nên tôi vội vàng điện thoại cho anh hỏi xem bệnh tình của anh ra sao.
            - Bác sĩ cho biết là trong máu của tôi có vi trùng của thứ thịt nào đó mà tôi đã ăn sống làm cho ảnh hưởng đến gan và thận. Chỉ đến khi đó tôi mới nói thật cho bác sĩ biết là tôi đã lỡ dại nuốt sống trái tim con rắn và ông mới chích thuốc cho tôi một mũi thuốc. Chỉ một mũi thôi. Bây giờ thì xem như tôi đã qua cơn nguy kịch là không còn đổi màu da cũng như không còn run mỗi buổi chiều nữa nhưng tôi phải lên bệnh viện lớn ở Amsterdam để khám gan và thận.
            Hú hồn hú vía quá các quý ông “Việt kiều” ơi! Hèn chi ở Việt-Nam có quá nhiều ông chết lãng xẹt, có những người đến khi chết vẫn nghĩ là mình chết vì bị bệnh sốt rét. Cứ nhìn con rắn nuốt con chuột rồi mình nuốt trái tim con rắn vẫn còn đang đập. Rùng rợ và dã man quá !!!
            Topa

 

Kinh hoàng đặc sản lẩu chuột bao tử

Sau khi mổ bụng chuột mẹ, anh M. nhanh tay lấy những con chuột nhỏ còn trắng hồng ném thẳng vào nồi nước sôi ùng ục.
Xem bài khác trên Vef.vn
Sau đó, chúng được đưa sang nồi nước đã nêm gia vị. Khi những con chuột con nổi lềnh bềnh trên mặt nước cũng là lúc món khoái khẩu hoàn thành. Các quý ông thi nhau ăn ngấu nghiến với mong muốn cải thiện sinh lý đàn ông. Tuy nhiên, họ đâu biết rằng, những con chuột đó tiềm ẩn những mối nguy hiểm chết người.
Cận cảnh làng thịt chuột
Không biết từ bao giờ, các quý ông Việt có quan niệm cứ cái gì "độc", "dị" là có khả năng tăng cường khả năng giường chiếu. Đã qua cái mốt uống gì bổ nấy, khi mà các đại gia ùn ùn đi săn của quý của dê, ngựa, chẳng biết từ đâu, thông tin ăn chuột bao tử có khả năng khôi phục phong độ giường chiếu lại rộ lên và trở thành xu hướng ăn uống của không ít đấng mày râu.

chuột bao tử, tăng cường sinh lực, quý ông, lẩu
Chuột bao tử đã trở thành món ăn khoái khẩu của nhiều người
Chúng tôi về thôn Tam Á, xã Gia Đông (huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) vào một ngày trời oi nồng. Được biết, đây là địa phương có thể cung cấp món ăn "dị" - chuột bao tử cho các quý ông. Vào vai một chủ cửa hàng ở Hà Nội đi tìm mua chuột bao tử với số lượng lớn, PV Người Đưa Tin hỏi một người bán thịt chuột đầu làng thì nhận được câu trả lời: 
"Nếu muốn mua thì chú phải đi vào sáng sớm hoặc gọi điện đặt hàng từ tối hôm trước. Cái giống ấy nó quý, hễ bắt được chuột mang bầu là nhiều người đã xí phần rồi".
Được biết, Tam Á vốn được coi là "đại bản doanh" của các món ăn liên quan đến chuột. Đã từ lâu, người dân nơi đây có thói quen đi săn chuột đồng về thui vàng rồi mang ra chợ bán. Trước đây, trong đám cưới, nhà nào không có món thịt chú Tý trên bàn nhậu coi như cỗ không sang. Chẳng thế mà cứ sau mùa thu hoạch lúa, đêm đến, làng Tam Á như mở hội bởi tiếng chân, tiếng cười nói của các thợ săn chuột. Tuy nhiên, cái món chuột bao tử thì không phải lúc nào cũng có và không bày bán công khai. Khách hàng muốn sở hữu nó, phải có "mối" quen dẫn dắt thì mới tiếp cận được đặc sản này.
Sau một hồi lang thang trong làng, tôi cũng hỏi được số điện thoại của một người "có nghề" trong việc săn chuột bầu. Anh ta là một trong số ít người gom chuột bao tử đem bán. Sau tiếng chuông nhạc chờ điện thoại nhộn nhịp như có tiếng cãi nhau, đầu dây bên kia, một người đàn ông bắt máy. Sau khi nghe chúng tôi trình bày là một chủ cửa hàng, muốn mua chuột bao tử với số lượng lớn, người này bảo: 
"Ông cứ làm như chuột bao tử là thịt lợn ấy mà muốn mua số lượng lớn. Nó là đặc sản, của quý thì chỉ có giới hạn thôi chứ. Có khi cả tuần tôi chỉ bắt được chục con thôi. Mà bắt được đến đâu, người ta đến mua sạch. Nếu ông muốn đặt hàng thì phải thường xuyên gọi điện liên hệ. Nếu bắt được chuột mẹ, tôi sẽ báo".
 Sau câu chuyện chóng vánh này, tôi biết người đàn ông này tên M. Gã bảo tôi cứ về, đến khi nào có hàng sẽ a lô xuống lấy.
Hai hôm sau, khoảng 10h đêm, M. gọi điện cho tôi báo rằng, sáng mai sẽ cho ra lò một đợt chuột bao tử. Nói là đợt nhưng thực chất chỉ khoảng gần 100 con. Như bắt được vàng, sáng hôm sau, khi trời còn tờ mờ, tôi đã phóng xe máy xuống thôn Tam Á. Lúc tôi đến nhà đã thấy vợ M. chuẩn bị đồ nghề đi bán thịt chuột. Nhìn những con chuột mổ sẵn, thui vàng trên mâm thơm nức mũi, tôi mới hiểu, vì sao người ta lại "nghiện" món này. Lúc này, M. đang ở cạnh giếng và nói chuyện với mấy người. Sau này, tôi mới biết đó là mấy quý ông đang muốn cải thiện sinh lý và một chủ cửa hàng trên TP. Bắc Ninh xuống mua.
Thấy tôi, M. vội rào trước: 
"Hôm qua, tôi tưởng mình cậu xuống nên định để toàn bộ số này. Nhưng mấy anh em trên thành phố cũng muốn thưởng thức đặc sản nên tôi phải san sẻ vậy. Mấy ông anh đây cũng muốn thưởng thức và mang về một ít. Tôi sẽ để lại cho cậu 30 con. Nếu đồng ý, tôi sẽ mổ chuột mẹ rồi đóng đá cho cậu mang về". 
Giả vờ chê ít, tôi hẹn M. lần sau sẽ mua với số lượng lớn. Thấy tôi nói vậy, chủ cửa hàng ở TP.Bắc Ninh mừng ra mặt. Anh ta nhanh nhảu xí phần 30 con chuột mà tôi từ bỏ.
Mặc dù không mua được chuột bao tử nhưng tôi cũng có dịp chứng kiến thú ăn uống quái dị của những quý ông này. Bên cạnh giếng là một khu lồng chuyên nhốt chuột bầu (chuột chửa - PV) của M. Nghe những con chuột cắn lồng kin kít, tôi không khỏi giật mình. Sau khi bắt từng con chuột bầu nhúng nước sôi, tay M. thoăn thoắt cạo lông chuột để chuẩn bị mổ. Từng con chuột da trắng hếu được đặt cẩn thận trên những chiếc mâm nhôm.

chuột bao tử, tăng cường sinh lực, quý ông, lẩu
Kinh hoàng món ăn quái dị
Hơn 20 con chuột bầu đã cạo lông sạch sẽ nằm trên mâm, chủ nhà đi kiếm ghế và bát cho khách để chuẩn bị thưởng thức. Hai chiếc bếp gas mini được đặt giữa bàn, ở trên là một nồi nước sôi và một nồi nước đã có xả, gừng. Những gói gia vị như muối, nước mắm, đồ chấm, lá chanh thái chỉ và rau sống được đặt lên mâm. Một người ăn vận quần áo sành điệu rút trong túi ra một chai rượu Tây rót ra cốc.
Thấy tôi còn đứng cách đó vài mét, nhìn với vẻ mặt kinh ngạc, M. hất hàm bảo:
 "Chú cũng ngồi xuống đây làm chén rượu và mấy con với anh em. Đây là lần đầu tiên, anh miễn phí cho chú. Làm nhà hàng thì cái gì cũng phải thử để còn giới thiệu, "chém gió" với khách chứ. Món này là hiếm lắm đấy. Trước đây chỉ vua chúa mới được ăn thôi. Nghe đâu bà Từ Hy Thái hậu bên Trung Quốc trong những món sơn hào hải vị thích nhất chuột bao tử chiên. Bổ dưỡng lắm! Đàn bà ăn vào thì khoẻ mạnh, còn đàn ông thì tăng khả năng giường chiếu. Hơn nữa, ăn thứ này rất vệ sinh. Vì, chúng còn nằm trong bụng mẹ nên chưa mọc lông cũng như tiếp xúc với bên ngoài".
Khi tôi hỏi về bệnh dịch từ chuột bao tử thì anh M. cười sằng sặc, gõ vào chai rượu kêu đánh keng, bảo:
 "Luộc qua nước sôi cộng với 40 độ cồn thì virus, vi khuẩn còn đường sống chắc?" 
Mấy người bên ngoài ngồi đợi ăn, đắc chí trước câu nói của chủ nhà.
Một lúc sau, M. lấy trong hộp đựng dao của mình ra một con dao được đính lưỡi lam sắc bén. Anh đặt ngửa con chuột rồi đặt lưỡi dao vào rạch một đường từ ngực đến tận hậu môn chuột. Ở bên trong, bốn con chuột con màu đỏ vẫn còn cử động. Anh M. dùng tay bóc hết mớ lầy nhầy trong bụng chuột mẹ rồi móc từng con chuột bao tử ném chiếc muôi sắt chao qua nước ấm sạch.
Sau đó, chúng được nhúng qua nồi nước trắng đang sôi và cuối cùng là công đoạn để vào nồi nước gia vị. Mấy người đàn ông lúi húi vặt rau sống cho vào bát và lấy thìa múc chuột bao tử vào bát của mình. Họ thản nhiên thưởng thức cái món này và cạch những chén rượu giải tanh. Thấy tôi xanh mặt vì sợ hãi, ông chủ cửa hàng ở TP. Bắc Ninh, cười bảo: 
"Lần đầu tiên, anh cũng có cảm giác giống chú. Nhưng sau này bắt buộc mình phải ăn để giới thiệu cho khách. Món này bán chạy lắm, toàn đại gia đến ăn thôi".
 Cũng theo ông chủ này, anh M. được coi là người uy tín nhất ở Tam Á trong việc cung cấp chuột bao tử. Sau khi bắt được chuột bầu với số lượng vài chục con, anh M. mới đem mổ và bán.
Hàng ngày, khi chưa đủ số lượng, anh M. vẫn cho chuột ăn thóc lúa, cây cỏ. Những chỗ khác, vì thiếu hàng nên họ thịt cả chuột cống bầu. Và dĩ nhiên, khách sẽ phải ăn chuột cống bao tử. Nó sống ở dưới cống nên nhiều virus bệnh dịch lắm. Bởi đâu phải mùa nào cũng có chuột đồng để bắt, người này lắc đầu bảo. Nói dứt lời, ông chủ cửa hàng này cầm chiếc cạp lồng lớn đựng đá lạnh đến cho anh M. xếp chuột bao tử vào để đem về. 60 con chuột con nằm lúc nhúc trong khay đá khiến tôi không khỏi rùng mình. Được biết, mỗi con chuột bao tử được bán với giá 8.000 đồng.
Lúc tôi về, mấy người đàn ông vừa thưởng thức thịt chuột bao tử cũng đứng dậy. Họ dúi tiền vào tay anh M. và hẹn lần sau sẽ dẫn bạn đến nhậu đặc sản.
Chuột là ổ "nuôi trồng" bệnh dịch
Trao đổi với PV, lương y Nguyễn Văn Hưng (hội Đông y Hà Nội) chia sẻ, tôi chưa từng nghe nói đến việc ăn chuột bao tử có thể tăng khả năng giường chiếu như tin đồn. Chính vì thế, khi sử dụng bất cứ loại thực phẩm nào, người dân nên tìm hiểu kỹ, kẻo sẽ rước hoạ vào thân. Việc ăn chuột bao tử chưa được nấu chín kỹ sẽ có nguy cơ lây truyền bệnh rất cao. Vì loài chuột được xem là nơi ẩn náu của rất nhiều loại vi khuẩn, đặc biệt là chuột cống. 
Trước đây, ở trong TP.HCM và ngay cả Hà Nội đã xảy ra dịch bệnh sốt xuất huyết từ chuột. Tôi được biết, các loài chuột có thể làm lây lan 35 bệnh khác nhau. Có những bệnh lây trực tiếp sang người qua phân, nước tiểu, nước bọt của chúng như sốt xuất huyết với hội chứng thận, dịch hạch, bệnh vàng da xuất huyết do Leptospira, sốt xuất huyết với hội chứng thận do Hantavirus.
(Theo NĐT)

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều