We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 31 July 2013

Cuộc Di Cư Vĩ Đại Chạy Giặc Cộng Sản 1954-1955


Trong những năm đầu tiên của chế độ, khi toàn dân cùng với chính quyền bắt tay vào việc xây dựng đất nước, thì đã gặt hái được những thành quả ngoạn mục như sau:
Trước hết là việc chuyên chở và định cư cho hơn 900.000 người di cư, trong đó có gần 700.000 người Công giáo. Việc chuyên chở người di cư từ Bắc vào Nam được kế hoạch và sử dụng phương tiện chuyên chở của Pháp và Mỹ. Còn việc định cư thì hoàn toàn chỉ do tiền viện trợ của Mỹ đài thọ. Công cuộc định cư sở dĩ hoàn thành mau chóng và tốt đẹp là một phần nhờ ông Diệm đã chọn được, những vùng đất phì nhiêu rộng lớn cho dân di cư. Ví dụ như ông Diệm đã:
- Lấy đất Cái Sắn màu mỡ cấp phát cho 45.000 nông dân.
- Lấy bờ biển Bình Tuy và đảo Phú Quốc, nổi tiếng nhiều hải sản cho dân chài  lưới.
- Lấy Long Khánh, Định Quán, Gia Kiệm, Hố Nai cho dân khai thác lâm sản và làm đồ mộc.
- Lấy Ban Mê Thuột và Cao Nguyên đất đỏ phì nhiêu cho dân trồng trọt hoa mầu xuất cảng.
- Lấy vùng Ngã Ba Ông Tạ, Tân Bình, Gò Vấp chung quanh Sài Gòn cho dân thương mãi và kỹ nghệ …
Nhờ tiền bạc dồi dào của Mỹ, nhờ chính quyền dành cho mọi sự dễ dàng, nhờ Tổng Thống Diệm chú tâm nâng đỡ, chẳng bao lâu người dân di cư miền Bắc đã hội nhập dễ dàng vào cuộc sống của dân miền Nam, mà trước đó họ coi là vùng đất xa lạ.
Và cũng chẳng bao lâu, đời sống dân di cư đã đi từ ổn định, đến trù phú còn hơn cả dân địa phương. Công cuộc định cư mau chóng và tốt đẹp cho hơn 900.000 người di cư, đã làm cho các quốc gia trên thế giới, nhất là Hoa Kỳ phải khâm phục. Một bác sĩ trẻ của Hải Quân Mỹ, ông Tom Dooley, một nhân vật rất mộ đạo Thiên Chúa, từng tham gia vào việc chuyên chở người Bắc di cư vào Nam, Ông nhận thấy tinh thần chống Cộng cao độ của người Thiên Chúa giáo Việt Nam, nên ông đã tình nguyện ở lại miền Nam để thực hiện nhiều công cuộc nhân đạo, viết sách ca ngợi công trình di cư và định cư, làm cho nhân dân Mỹ càng thêm kính phục Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Đây là một thành công lớn về mặt xã hội của chính quyền VNCH.
Trong những năm 1955–5196. Ngoài công cuộc định cư cho dân miền Bắc, nhiều cải cách xã hội, cũng như những biến cố chính trị tốt đẹp khác, càng làm tăng thêm uy tín của ông Diệm:
- Ngày 4 tháng 4 năm 1956, Chính Phủ bắt ông Ưng Bảo Toàn, Tổng Giám Đốc thương mãi ở Bộ Kinh tế vì tội bán gạo chợ đen cho VC.
- Ngày 28 tháng 4 năm 1956, quân đội viễn chinh Pháp xuống tàu về nước.
- Ngày 13 tháng 7 năm 1956, xử tử tướng Ba Cụt, một vị lãnh tụ nghĩa quân Hòa Hảo, chấm dứt tình trạng mất ổn định tại miền Tây Nam phần.
- Ngày 21 tháng 8 năm 1956, Chính Phủ bắt ông Vũ Đình Đa và đồng bọn về tội biển thủ mấy triệu bạc của Ngân Hàng Quốc Gia.
Ngày 26 tháng 10 năm 1956, ông Diệm tuyên bố thành lập nền Cộng Hòa.
Sau trận Điện Biên Phủ, Hiệp Định Genève được ký kết giữa Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa và Pháp, tạm thời chia đôi Việt Nam tại vĩ tuyến 17. Hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của nhà cầm quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa được tập trung ở miền Bắc, và hệ thống bộ máy dân sự và lực lượng quân sự của chính quyền Liên Hiệp Pháp được tập trung ở miền Nam, chờ ngày tổng tuyển cử tự do, dự kiến sẽ xảy ra vào ngày 20 tháng 7 năm 1956. Điều 14 phần (d) của Hiệp định cho phép người dân ở mỗi phía di cư đến phía kia, và yêu cầu phía quản lý tạo điều kiện cho họ di cư trong vòng 300 ngày sau thoả hiệp đình chiến (Điều 2), tức chấm dứt vào ngày 19 tháng 5 năm 1955.
Để giám sát thực thi hiệp định, Uỷ Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến được thành lập theo điều 34 của Hiệp Định với đại diện của ba nước Ấn Độ, Ba Lan, và Canada.
Theo tuần báo Time, những người di cư vào miền Nam, đặc biệt những người Công giáo Việt Nam, cho rằng họ đã bị đàn áp tôn giáo dưới nhà cầm quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa (Cộng Sản). Nhiều người lại vì lý do chính trị : họ là những người làm việc cho Pháp, hay giới tư sản, tiểu tư sản không có cảm tình với Chính Phủ Cộng sản. Một số người là nạn nhân của cải cách ruộng đất tại miền Bắc Việt Nam, bị lấy mất tài sản nên phải bỏ ra đi. Vào lúc này, các Linh Mục miền Bắc cũng đã giục giã các con chiên di cư vào Nam.
Bên phe Cộng Sản luôn tìm cách phá hoại cuộc di cư của đồng bào. Cho công an Những tờ bích chương và bươm bướm do Uỷ Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến in và trao cho hai bên phổ biến cho dân chúng, biết về quyền tự do di tản thì không được nhà cầm quyền Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (Cộng Sản) phân phát.  Hơn nữa chính Uỷ Hội Quốc Tế Kiểm Soát Đình Chiến đã mở cuộc điều tra đơn khiếu nại của Việt Nam Dân chủ Cộng Hoà về hành động "cưỡng bách di cư".  Trong số 25.000 người Uỷ Hội tiếp xúc, không có ai nhận là họ bị "cưỡng bách di cư" hay muốn trở về Bắc cả, như lời tố cáo láo của phe Cộng Sản.
Ngoài những người di cư vào Nam vì lý do tôn giáo (chiếm 2/3 tổng số), số còn lại là những người thuộc khuynh hướng chính trị chống Cộng Sản. Những người có liên hệ với chính quyền Pháp hay Chính Phủ Quốc Gia. Thành phần tư sản thành thị và những gia đình nông thôn lo ngại vì chính sách cải cách ruộng đất. Thêm vào đó là những người thuộc dân tộc thiểu số, đã từng theo quân đội Pháp chống Việt Minh. Trong đó có khoảng 45.000 người Nùng vùng Móng Cái và 2.000 người Thái và Mèo từ Sơn La và Điện Biên.
Tiến trình
Hàng loạt tàu há mồm (landing ship) đã đón người di cư rời miền Bắc. Ngày 9 tháng 8 năm 1954. Chính phủ Quốc gia Việt Nam của tân Thủ Tướng Ngô Đình Diệm, lập Phủ Tổng Uỷ Di Cư Tỵ Nạn, ở cấp một Bộ trong Nội Các với ba Nha đại diện: một ở miền Bắc, một ở miền Trung và một ở miền Nam để xúc tiến định cư.
Thêm vào đó là Uỷ Ban Hỗ Trợ Định Cư, một tổ chức cứu trợ tư nhân giúp sức. Vì không có đủ phương tiện cho những người di cư vào Nam, nên chính quyền Pháp và Bảo Đại phải kêu gọi các nước khác giúp chuyên chở và định cư.  Các Chính Phủ Anh, Ba Lan, Tây Đức, Nam Hàn, Hoa Kỳ, Nhật, Phi Luật Tân, Tân Tây Lan, Trung Hoa Dân quốc, Úc và Ý hưởng ứng cùng các tổ chức Unicef, Hồng Thập Tự, Catholic Relief Services (CRS), Church World Services (CWS), Mennonite Central Committee (MCC), International Rescue Committee (IRC), Care và Thanh Thương Hội Quốc tế.
Ngày 4 tháng 8 năm 1954, cầu hàng không được nối phi trường Tân Sơn Nhứt, Sài Gòn trong Nam với các sân bay Gia Lâm, Bạch Mai, Hà Nội và Cát Bi, Hải Phòng ngoài Bắc được thiết lập.  Nỗ lực đó được coi là cầu không vận dài nhất thế giới lúc bấy giờ (khoảng 1200 km đường chim bay). Phi cảng Tân Sơn Nhứt trở nên đông nghẹt; tính trung bình mỗi 6 phút một là một máy bay hạ cánh và mỗi ngày có từ 2000 đến 4200 người di cư tới. Tổng kết là 4280 lượt hạ cánh, đưa vào 213.635 người.
Ngoài ra, một hình ảnh quen thuộc với người dân tỵ nạn là "tàu há mồm" (landing ship), đón người ở gần bờ rồi chuyển ra tàu lớn neo ngoài hải phận miền Bắc. Các tàu thủy vừa hạ xuống, hàng trăm người đã giành lên. Các tàu của Việt Nam, Pháp, Anh, Hoa Kỳ, Trung Hoa, Ba Lan... giúp được 655.037 người "vô Nam". "Nam" được hiểu là cả dải duyên hải miền Nam Việt Nam, từ Đà Nẵng tới Vũng Tàu. Vì số người di cư quá đông, Cao Uỷ Pháp đã xin gia hạn thêm ba tháng và phía Hà Nội đã thoả thuận, nên ngày cuối cùng thay vì là ngày 19 tháng 5 được đổi thành ngày 19 tháng 8. Trong thời gian gia hạn, thêm 3.945 người đã vượt tuyến vào Nam.  Chuyến tàu thuỷ cuối cùng của cuộc di cư cập bến Sài Gòn vào ngày 16 tháng 8 năm 1955.
Thêm vào đó, còn tới 102.861 người tự tìm đường bộ hoặc ghe thuyền và phương tiện riêng. Tính đến giữa năm 1954 và 1956, khoảng trên 900.000 – 1.000.000 người đã di cư từ Bắc vào Nam, trong đó có khoảng 700.000 người Công Giáo, tức khoảng 2/3 số người Công Giáo ở miền Bắc đã bỏ vào Nam.
Tất cả những thành công trong hai năm đầu của chế độ được xem như là kết quả của những nỗ lực, của một chính quyền tuy còn yếu kém về mặt quản trị, nhưng lại được một sự quyết tâm cộng tác của toàn dân. Tuy nhiên những nỗ lực này, tự nó và nếu chỉ riêng nó, cũng chưa đủ để hoàn thành việc củng cố miền Nam, nếu không có sự yểm trợ tối đa và vô điều kiện của Hoa Kỳ.  Mà đặc biệt là của ba người Mỹ đã từng liên hệ chặt chẽ với ông Diệm từ trước. Đó là Hồng Y Spellman, Giáo Sư Buttinger và một nhân vật cao cấp CIA, ba nhân vật (từ đầu) đã hoán cải được quan niệm của Tổng Thống Eisenhower, vốn đã muốn bỏ rơi Việt Nam.
Trong ba nhân vật đó thì Đại tá Lansdale đóng vai trò cố vấn trực tiếp bên cạnh Tổng thống Diệm. Ông ta nổi tiếng đến độ không một nhà viết sử nào, khi nói đến sự nghiệp của ông Diệm mà không nhắc đến thân thế và hoạt động của ông ta. Đại tá Lansdale đến Đông Dương từ năm 1954, làm cố vấn phản du kích cho quân đội viễn chinh Pháp.

Ngô Đình Châu

Các thanh niên -Bộ đội tại Việt Nam : Hãy nhìn tấm gương của cựu “bộ đội” Đoàn Văn Vươn!

Thụy My :Vào cuối giờ chiều ngày 30/07/2013 trong phiên xử phúc thẩm tại Hải Phòng, Tòa án Nhân dân Tối cao đã tuyên y án 5 năm tù về tội danh « giết người »....





Các bị cáo Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý và Đoàn Văn Sinh, tại tòa án Hải Phòng. Ảnh chụp tháng 4/2013

Trích:Các thanh niên -Bộ đội tại Việt Nam : Hãy nhìn tấm gương của cựu “bộ đội” Đoàn Văn Vươn!
Như mọi người đã biết, nông dân Đoàn Văn Vươn, là một người từng đứng trong hàng ngũ của “quân đội nhân dân” của Việt Nam Cộng sản; nhưng sau khi hết thời gian “thi hành nghĩa vụ quân sự” trở về, vì để có miếng cơm, manh áo, nuôi sống bản thân và gia đình, nên cả gia đình họ Đoàn đã đem hết công sức của mình, để có được một khu đầm đất, thì đã bị đảng Cộng sản Việt Nam, trong đó, có Nguyễn Tấn Dũng, với cái chức “Thủ tướng” kiêm “đại biểu quốc hội” tại Hải Phòng, đã chỉ thị cho cả một đội quân và chó đến tận nhà của anh em Đoàn Văn Vươn, tấn công, đập phá và ăn cướp, rồi khi nạn nhân phải tự vệ, thì lại bỏ tù, còn kẻ cướp  như Đỗ Hữu Ca, thì lại được thăng lên cấp “tướng” cướp.

Chính vì những gì đã xảy ra đối với cả gia đình của nạn nhân Đoàn Văn Vươn, thì thiết nghĩ, tất cả các thanh niên cũng như những người đã và đang cầm súng trong hàng ngũ “quân đội nhân dân” dưới sự  chỉ huy của “các cấp quân đội” Cộng sản tại Việt Nam, cần phải nhìn “tấm gương” của cựu “bộ đội” Đoàn Văn Vươn, để rồi phải tự biết số phận của chính mình, sau khi đã xuất ngũ, nếu muốn có miếng ruộng, khu vườn như Đoàn Văn Vươn, thì sẽ ra sao, có phải bị bỏ tù như Đoàn Văn Vươn hay không ?!

Dưới chế độ của đảng Cộng sản Việt Nam, thì không có điều gì là không thể xảy ra, vì biết đâu, hôm qua, hôm nay, là Đoàn Văn Vươn, còn ngày mai, hay một ngày nào đó, những thanh niên, những “bộ đội” đang cầm súng đứng trong hàng ngũ của “quân đội nhân dân” sẽ là những Đoàn Văn Vươn, và vợ con cũng như cả gia đình cũng sẽ lâm vào cảnh tù đày, khốn khổ!

Trong một chế độ độc đảng, độc quyền. Đảng Cộng sản Việt Nam đã dùng bạo lực sắt máu, để nắm quyền cai trị cả đất nước, chứ không phải do người dân cầm lá phiếu tự do để bầu lên, thì bất cứ lúc nào, những người dân lương thiện cũng có thể bị bỏ tù, bị giết chết. Hôm nay, là cựu “bộ đội” Đoàn Văn Vươn, còn ngày mai, có thể sẽ có hàng trăm, hàng ngàn, hay hàng triệu “Đoàn Văn Vươn” nữa.

Các thanh niên và “bộ đội” tại Việt Nam hãy nhớ lấy. Đừng quên!

29/7/2013
Vũ Đức Toàn
--
Người đi vào lịch sử !


Người nông dân Đoàn Văn Vươn sẽ không ngờ có ngày bước vào lịch sử như một người anh hùng áo vải trong mắt người dân, và là kẻ phạm tội với chính quyền.

Đoàn Văn Vươn thời báo chí coi như anh hùng lao động

Có một điều chắc chắn, Đoàn Văn Vươn không có ý định bước vào lịch sử để làm anh hùng. Anh đã không chọn là một công chức mẫn cán ăn lương, có thể sáng cắp ô đi, tối cắp ô về. Cũng có thể quan lộ của anh sẽ sáng láng, kiếm được một cái ghế, trở thành kẻ tham quyền, tham nhũng như hầu hết gương mặt nhem nhuốc của quan chức thời nay…Các ngả đường đều có thể đến với quyền lực và tiền tài nếu người ta chịu ra nhập vào hàng ngũ đảng viên của đảng cộng sản, trung thành tuyệt đối với lí tưởng XHCN, hoặc ít ra giả vờ trung thành ngoài mặt, thêm chút mánh khóe vây cánh, lo lót, nịnh hót, giả dối…

Đoàn văn Vươn chọn làm người nông dân theo đúng nghĩa, và là một nông dân có chữ nghĩa. Lớn lên ở làng quê, đi học, rồi nhập ngũ. Sau khi làm xong nghĩa vụ người lính anh quay lại học đại học, cũng chọn đại học Nông nghiệp. Và đó là sự lựa chọn được xác quyết không đắn đo: sẽ cả đời gắn bó với đất đai, đồng ruộng.

Anh đã sống theo đúng con đường đã chọn. Dành cả chục năm để làm một việc mà người ta gọi là “dã trang xe cát”, ngăn đê lấn biển, biến một vùng đất hoang thành trang trại trù phú. Nếu không có tình yêu và niềm tin vào đất đai, một nông dân tay trắng khó làm được một thành quả mà một tập thể người chưa chắc đã làm được. Mồ hôi, tiền bạc và cả nỗi đau đớn anh đổ xuống vùng đất ngập mặn đó.

Cuộc sống làm nông dân của anh có thể nói như cách nói thông thường ngày nay, là không dính dáng đến chính trị, xa lánh chính trị. Nhưng chính trị vẫn chọn anh để làm tấm gương cho tất cả người Việt Nam hôm nay soi vào: chính trị không chừa một ai, kể cả khi ta xa lánh nó. Vì chính trị không có gì khác là đời sống thiết thực của mỗi con người.

Chính trị là chính sách về đất đai có tên gọi “sở hữu toàn dân”. Nhưng không có người dân nào được quyền sở hữu ngoài nhóm người có quyền lực.

Chính trị là các nghị quyết từ trung ương đến cơ sở về quyền cho thuê, khoán đất đai nằm trong tay một nhóm người có tên gọi là chính quyền “của dân, do dân và vì dân” nên anh Vươn dù có kiện chính quyền thì kẻ thua cuộc luôn là anh, nông dân không quyền lực, dù theo lý thuyết vẫn thường nói, anh thuộc về lực lượng nòng cốt của chuyên chính vô sản.
Cưỡng chế tài sản "sở hữu toàn dân"

Chính trị là lệnh cưỡng chế áp đặt lên mảnh đất anh đã khai phá, tốn bao nhiêu công sức, tiền bạc, mạng sống của người thân mà anh đáng lẽ phải ngoan ngoãn chấp hành.

Chính trị là anh phải ra tòa với tội danh giết người, trong khi những kẻ gây nên sự tang thương, tan nát cả gia đình, sự nghiệp mà anh đã nhọc công gây dựng thì ngồi ở ghế quan tòa xét xử anh.

Chưa bao giờ đời sống của cá nhân bị đặt trong thử thách trực diện với bạo lực chính quyền như lúc này – một đời sống với những cá tính bị đè nén, đến lúc nó phải thể hiện bằng cách khác. Tiếng súng hoa cà hoa cải của anh Vươn là một ví dụ.

Cuộc sống của hầu hết các cá nhân đầy những lo toan thường nhật, không có tương lai. Những lo toan hàng ngày ấy luôn bị đặt trước nguy cơ đụng độ với cả hệ thống chính quyền được luật pháp bảo hộ. Điều đó có nghĩa, hệ thống pháp luật này luôn sẵn sàng tước bỏ, đè bẹp mọi đường sống, mọi giá trị cá nhân của người dân. Phẩm giá, cuộc sống của người dân chưa bao giờ được bảo vệ, tôn trọng khi xã hội thủ tiêu quyền sở hữu tư nhân. Vì ai cũng hiểu, khi sở hữu tư nhân được thừa nhận, cũng có nghĩa mở đường cho tự do và dân chủ.

Giả sử, nếu anh Vươn không chống trả những kẻ đến cưỡng chế thì bây giờ anh không phải là kẻ tội phạm trong mắt chính quyền, nhưng có lẽ anh sẽ bị buộc tội khi mất khả năng trả món nợ 10 tỷ cho ngân hàng vì cuộc chinh phục biển – một cuộc chinh phục như một “canh bạc” anh cá cược hết cuộc mình và người thân. Bất luận ở vị thế nào thì anh cũng bị dồn vào “bước đường cùng” như anh Pha, chị Dậu thời xưa. Nhưng anh Pha, chị Dậu chưa bị bão táp của cuộc cách mạng vô sản làm cho lóa mắt với nhiều ảo tưởng về sự công bằng, ấm no, hạnh phúc…Cái máng lợn của người nông dân bao đời vẫn chưa hề thay đổi với “tiền đồ tối đen như mực” của anh Pha, chị Dậu.

Nhà nước XHCN tự hào là đã xóa bỏ giai cấp bóc lột, đem lại sự bình đẳng của con người. Nhưng ảo tưởng về một xã hội không giai cấp là mơ ước hão huyền của cuộc cách mạng vô sản. Chính khi cố xóa bỏ giai cấp bóc lột cũ thì nhà nước chuyên chính vô sản đã tạo dựng một nên một “giai cấp mới” như Milovan Djilas, phó tổng thống Nam Tư dưới thời Joseph Tito đã chỉ ra: “đặc trưng cơ bản của giai cấp mới chính là quyền sở hữu tập thể”. Và ông nói thêm: “Quyền sở hữu mới không phải là quyền lực chính trị, nhưng nhờ quyền lực chính trị mà đảng và bộ phận đầu não của đảng có toàn quyền sở hữu, quyền sử dụng và quyền quản lý khối tài sản đó”. Và: “Quan hệ sở hữu tư nhân không những không phù hợp với việc thiết lập quyền thống trị của gai cấp mới, mà việc bãi bỏ quan hệ sở hữu này còn là điều kiện cần thiết về mặt kinh tế để cải tạo toàn bộ dân tộc. Giai cấp mới khai thác sức mạnh, đặc quyền, tư tưởng và thói quen hình thức sở hữu đặc thù. Đấy là sở hữu tập thể, nghĩa là cái sở hữu mà nó có quyền quản lý và phân phối “nhân danh” dân tộc, “nhân danh” xã hội”.

Trước sức mạnh vô biên của “giai cấp mới” như nói trên thì phận người dân chỉ là phận con sâu cái kiến như Đoàn Văn Vươn. Quyền lợi của người dân hoàn toàn bị vô hiệu hóa trước cơn bão sở hữu tập thể, lợi ích tập thể nhưng chính họ lại bị đẩy ra ngoài.

Chỉ vì miếng cơm manh áo cho gia đình, người nông dân hiền lành, chăm chỉ, kiên cường, dũng cảm Đoàn Văn Vươn bỗng bị đẩy vào cơn lốc xoáy mang tên “sở hữu toàn dân” với sự yểm trợ của chuyên chính vô sản.

Lịch sử lựa chọn anh cùng với tấn bi kịch gia đình để lột tả tận cùng sự bất công của cá nhân với tính tập thể mang danh hiệu XHCN này. Anh đã gánh một trọng trách mà anh không hề mong muốn bằng một cái án tù đầy phi lý. Nhưng nếu không có phi lý thì không có bi kịch. Và những bi kịch là kết quả tất yếu trong quá trình hình thành và phát triển “giai cấp mới” đang ngự trị trong xã hội Việt Nam hôm nay…

Nhưng không có lịch sử đất nước nào chỉ được viết bằng những tấn bi kịch. Bi kịch có sức phản lực mạnh hơn rất nhiều những anh hùng ca, nhất là khi anh hùng ca được viết bằng sự giả dối, bất công…

Đoàn Văn Vươn đã bước vào lịch sử như một người anh hùng áo vải, có sức lay động đến tâm can của rất nhiều các giai tầng xã hội.

Những kẻ đã buộc anh đi vào lịch sử, thì cũng không dễ gì đưa anh ra khỏi lịch sử đất nước những năm tháng này mà không trả một cái giá đắt nào...?

Nước mắt người nông dân !

Vụ án anh Đoàn Văn Vươn đã khép lại với mức án mà những người có lương tri và có tấm lòng thương yêu người nông dân hiền lành, chất phác bị dồn đến bước đường cùng cảm thấy bất bình và phẫn nộ. Trong tuần sắp đến sẽ là phiên tòa xét xử những tên cầm đầu vụ cưỡng chế trái phép, thực chất là đi ăn cướp sẽ diễn ra như thế nào và kết quả ra làm sao? Chúng ta hãy chờ xem.

Trong xã hội và trong mọi thời đạ, người nông dân Việt Nam là những người bị thiệt thòi nhiều nhất. Nhìn vào thời đại phong kiến và thực dân, người nông dân Việt Nam đã bị những cường hào ác bá chèn ép, bóc lột mà những tiểu thuyết tả chân ngày xưa của các tác giả như Ngô Tất Tố và Nguyễn Công Hoan đã nói lên những bức tranh ảm đạm của nông thôn Việt Nam. Những tác phẩm này chỉ nói lên được khía cạnh nhỏ mà chưa lột tả hết sự đau khổ tột cùng của người nông dân.

Sau năm 1954, nước Việt Nam bị cắt chia làm hai. Miền Bắc Việt Nam dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam và miền Nam là nước Việt Nam Cộng Hòa. Hồ Chí Minh đã theo lệnh của Quốc Tế Cộng Sản bằng mọi cách phải chiến miền Nam - Việt Nam Cộng Hòa, để Cộng Sản hóa cả nước, cho nên đã phát động cuộc chiến tranh “giải phóng miền Nam”. Người nông dân miền Bắc lúc này vừa phải đi lính vào đánh miền Nam vừa phải nhịn đói nhịn khát “hạt gạo xẻ làm tư” để phục vụ cho mưu đồ Cộng Sản hóa Việt Nam của Hồ Chí Minh, cho nên đời sống người nông dân miền Bắc trong giai đoạn này vô cùng khốn khổ.

Trong khi đó, tại miền Nam, sau năm 1954 thời Đệ nhất Việt Nam Cộng Hoà, với chính sách dinh điền, người nông dân miền Nam đã càng ngày làm ăn càng trở nên khấm khá hơn. Đến thời đệ nhị Cộng Hoà, với chính sách “người cày có ruộng”, người nông dân miền Nam ai cũng có mảnh đất và ruộng để làm ăn sinh sống. Nông thôn miền Nam trước năm 1975 đã đổi khác hoàn toàn.

Sau năm 1975, khi Cộng Sản đã hoàn toàn cưỡng chiếm miền Nam- Việt Nam Cộng Hòa, thì tất cả những chính sách của chính phủ Việt Nam Cộng Hòa làm cho người nông dân làm chủ thật sự đất ruộng của mình đã bị Cộng Sản bãi bỏ. Thay vào đó, đất đai thuộc quyền sở hữu của nhà nước, người nông dân không phải là người chủ của mảnh đất của mình. Chúng đã gom đất ruộng của người nông dân miền Nam vào tập đoàn, hợp tác xã nông nghiệp. Đời sống người nông dân miền Nam đang khấm khá bỗng chốc trở nên nghèo đói. Đến bây giờ thì chúng đã cưỡng chiếm đất đai của người nông dân không phải là từng gia đình bị hại mà cả vùng đất rộng cho nên số người nông dân trong cả nước bị mất đất đai nhà cửa rộng vườn nhiều vô số kể, trở nên trắng tay và trở thành “dân oan”. Chỉ có dưới chế độ Cộng Sản Việt Nam tàn ác mới có “dân oan” và đây là danh từ mới được khai sinh.

Tóm lại, dướị chế độ Cộng Sản Việt Nam bất nhân, nước mắt người nông dân sẽ mãi mãi chảy mà không bao giờ ngưng. Thật là đau đớn xót xa !

Phi Vũ

Tuesday, 30 July 2013

Láo Như Vẹm : Khi những người cộng sản Việt mở miệng

KHI NGƯỜI CỘNG SẢN MỞ MIỆNG…


    Lời phát biểu của chủ tịt Trương Tấn Sang :
              "  Dựa theo chính sách nhân đạo của Đãng và Nhà Nước ,  tôi tuyên bố sẵn sàng khoan hồng và bỏ qua tội ác của Mỹ trong quá khứ.
 Hôm nay, với tư cách là chủ tịch nước CHXH Việt Nam, tôi long trọng đáp ứng lòng mong mõi của nhân dân Hoa Kỳ là  được kết thân với Đãng CSVN. 
Thay mặt Đãng và Nhà nước, tôi  tuyên bố từ nay xóa  bỏ  quá khứ và xem Hoa Kỳ là bạn.*:(( crying " 
   --------
          Khi những người cộng sản Việt Nam mở miệng là nói láo – nói láo không biết ngượng miệng!
          Do đó, câu nói: “Đừng tin những gì cộng sản nói mà hãy nhìn những gì cộng sản làm” của cố Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu đã trở thành chân lý. 
          Như chúng ta đã biết, Hồ Chí Minh (HCM), tên tội đồ của dân tộc là một tên “đệ nhất láo”. Hắn đã “láo thiên, láo địa, láo từ Sịa tới Đông Hà, láo qua Bến Hải, láo ra hải ngoại”. Miệng mồm lúc nào cũng xoen xoét tình nguyện độc thân để lo cho dân cho nước; nhưng thực tế thì vợ Đầm, vợ Chệt, vợ Tày, vợ Nùng tùm lum tà la, con rơi, con rớt  chẳng ra làm sao cả. Tuyên bố cả đời lo cho dân, cho nước thì dân đói khổ triền miên. To mồm, rộng họng: “Vua Hùng đã có công dựng nước, Bác cháu ta phải hết lòng giữ nước”; nhưng thực tế lại ra lệnh cho Thủ Tướng Phạm Văn Đồng ký công hàm bán nước công nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc lãnh hải của Trung Cộng.
          Những lãnh tụ Cộng sản Việt Nam kế tiếp HCM vô cùng bảo thủ, ích kỷ và cố chấp, họ chỉ biết theo đuổi con đường  do HCM vạch ra để bám giữ quyền lực tới hơi thở cuối cùng.
          Sự ngoan cố trong buổi tiếp xúc giữa Phạm Văn Đồng với phái đoàn doanh thương và báo chí Mỹ tại Hà Nội vào ngày 31-10-1985.
          Các vị khách Mỹ đã hỏi vị Thủ Tướng 79 tuổi đã lãnh đạo chính quyền CSVN trong suốt 30 năm qua:
          “Các Ngài đã có cuộc đấu tranh lâu dài  để giành độc lập  và tiến lên xây dựng xã hội chủ nghĩa và các Ngài đã đạt mục tiêu. Đó là điều không ai bác bỏ được… Nhưng so với các nước trong khu vực, kinh tế của một số nước lại phát triển nhanh hơn Việt Nam, Thưa Ngài chủ tịch, Ngài có cho rằng mô hình của các Ngài có tốt nhất không?”
          Ông TT Phạm Văn Đồng, có nick name Đồng Vẩu, kẻ cách đây 38 năm đã xấc xược tuyên bố “những người vượt biên, vượt biển là bọn chạy trốn tổ quốc, là bọn đĩ điếm, trộm cướp” đã trả lời câu hỏi trên như sau:
          “Đúng, chúng tôi có mô hình tốt nhất cho chúng tôi, đó là mô hình xây dựng xã hội chủ nghĩa ở đất nước chúng tôi. Để chứng minh điều này, tôi xin mời các ông đến năm 2000 thăm lại VN thì các ông sẽ thấy rõ hơn”.
          Nhưng khi được hỏi tiếp:
          “Phải chăng đến năm 2000, chế độ này sẽ đáp ứng được nhu cầu của nhân dân” thì ông Đồng không xác nhận, ông chỉ nói đến việc “động viên toàn bộ lực lượng và nhân dân… vì mô hình mà chúng tôi xây dựng là do nhân dân thiết kế, nhân dân là người làm chủ sự nghiệp cách mạng của mình”.
          Nhân dịp Phạm Văn Đồng đề cập đến tương lai VN vào năm 2000, một thành viên phái đoàn Mỹ đã đặt câu hỏi:
          “Với danh nghĩa cha của 5 đứa con, tôi muốn hỏi Ngài hứa gì với trẻ em VN để các em để các em được hạnh phúc khi bước vào thế kỷ 21”.
          Ông Đồng trả lời bằng cách kể lại lời đối đáp giữa ông và một em bé gái 10 tuổi lên tặng hoa cho ông trong một buổi mít-tinh:
          “Lớn lên cháu sẽ làm gì?”
          “Cháu sẽ phấn đấu để trở thành một nhà du hành vũ trụ”.
         
          Ông Đồng kết luận: “Trẻ em chúng tôi là như vậy. Trí tuệ của trẻ em VN đã được chứng minh qua các kỳ thi quốc tế về toán, vật lý, nhạc… Trẻ em chúng tôi có triển vọng cực kỳ to lớn. Ông cứ tin là sau này các chuá sẽ làm việc tốt hơn chúng tôi. Tôi nghĩ rằng trẻ em VN lớn lên sẽ quan hệ với những người Mỹ cùng thế hệ tốt hơn chúng ta hiện nay”. (Theo Việt Nam Thắng và Bại, Lê Quế Lâm, Ngọc Thu xuất bản 1993)
          Không phải chỉ tới năm 2000, mà mãi tới năm 2013, mọi người đều thấy rõ lời nói của ông Thủ Tướng Đồng Vẩu là những lời nói láo không ngượng miệng!
Những cái gọi là “nhân dân thiết kế, nhân dân làm chủ sự nghiệp cách mạng…” chỉ là những lời nói láo tận mạng: Nhân dân làm chủ; nhưng mà là chủ… không!
Những lãnh tụ CSVN đã dùng những lời sáo ngữ để mỵ dân trong khi thực tế cuộc sống khác xa những gì họ nói. Từ khẩu hiệu “cướp ruộng đất từ địa chủ giao lại cho nhân dân”, “những đầy tớ nhân dân của Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam” đã công khai “cưỡng chế đất đai”, nói trắng ra là công khai cướp đất của nhân dân để giao lại cho “bọn tư bản đỏ”, tức là giai cấp thống trị.
          “Em bé gái 10 tuổi với ước mơ lớn lên trở thành nhà du hành vũ trụ” trong câu chuyện kể của ông Thủ Tướng Đồng Vẩu vào năm 1985 không phải tới năm 2000 mà tới tận năm 2013 các em đã “mọc cánh” bay ra khắp thế giới qua con đường lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan, Trung Cộng. Càng thê thảm hơn khi những bé gái này được rao bán như một món hàng mà khách hàng có quyền thọc tay vào chỗ kín để xem rộng hẹp, có quyền trả lời sau khi dùng không vừa ý sẽ được bồi thường một cô gái khác!
          “Tôi nghĩ rằng trẻ em VN lớn lên sẽ có quan hệ với những người Mỹ cùng thế hệ tốt hơn chúng ta hiện nay” theo phát biểu của Thủ Tướng Đồng Vẩu thì đã có vụ du sinh VC Hồ Quang Phương ở San José dùng dao dọa giết một sinh viên khác vì anh này làm dính xà phòng vào miếng steek của anh ta.
          Đã có nhiều bài viết về chuyến Mỹ du ngày 25 tháng 7 vừa qua của Chủ Tịch nước CHXHCN Việt Nam Trương Tấn Sang (TTS) có nick name “Tư Sâu”. Bài viết này chỉ xin đề cập đến chuyện “Tư Sâu” cám ơn Tổng Thống Obama “chăm sóc người Mỹ gốc Việt” và kêu gọi Việt kiều về nước đóng góp công sức xây dựng đất nước!
          Đúng là chuyện khôi hài hết nước nói! Ít ai nghĩ một người làm tới chức vụ Chủ Tịch Nuớc CHXHCN Việt Nam như ông Trương Tấn Sang lại có thể mở miệng nói những lời “cám ơn TT Obama đã chăm sóc người Mỹ gốc Việt” một cách ngu xuẫn, lố bịch và vô liêm sỉ như thế! Những người Mỹ gốc Việt chính là nạn nhân của cái chế độ độc tài toàn trị do đảng CSVN mà trong đó có ông TTS lãnh đạo. Họ đã được chính phủ Hoa Kỳ cho nhập cư, sống, làm việc và tuân thủ pháp luật và sau đó đã trở thành công dân Hoa Kỳ. Việc chăm sóc người dân là trách nhiệm của chính phủ Hoa Kỳ. Ông TTS cố làm tài lanh “cám ơn TT Obama chăm sóc người Mỹ gốc Việt” chỉ tổ tỏ ra cái ngu xuẩn tột cùng của một lãnh đạo CSVN mở miệng ra là chỉ biết nói láo - nói láo không biết ngượng miệng.
          Về chuyện kêu gọi Việt kiều về nước, không phải tới bây giờ mà cách đây 20 năm, năm 1993, vào dịp Tết Quý Dậu, CSVN đã tổ chức “hội nghị Việt kiều yêu nước” tại Sàigòn, nhân dịp này Thủ Tướng Võ Văn Kiệt đưa ra chiêu bài hoà hợp dân tộc, sẵn sàng hợp tác với tất cả những ai yêu nước mà không đặt vấn đề khác biệt chính trị. Nếu những người “yêu nước” sẵn sàng hợp tác với nhau mà không đặt vấn đề khác biệt chính trị… Vậy có phải chăng những người lãnh đạo CSVN yêu nước vì yêu xã hội chủ nghĩa, còn Việt kiều yêu nước là vì yêu tiền? Cả hai mượn chiêu bài yêu nước để đặt nền tảng cho sự hợp tác nhằm: Một bên duy trì quyền lực của giai cấp thống trị mới, một bên tha hồ trục lời làm giàu.
Và kết quả ra sao? Chỉ xin kể sơ sơ vài Việt kiều điển hình: Một “Việt kiều yêu nước” Trịnh Vĩnh Bình ở Hoà Lan đã phải bỏ của chạy lấy người. Một “Việt kiều yêu nước cao độ” như Trần Trường ở Hoa Kỳ đã bná sới tài sản về nước “đào ao Bác Hồ” để nuôi cá đã bị VC nó tịch thu tất cả tài sản, năm ngoái đã phải trồi đầu qau Mỹ nhờ bọn tay sai VC mở cuộc họp báo xin xỏ đồng hương bố thí tiền bạc về VN để kiện Chính phủ VC đòi lại tài sản!
         
          Chuyện chót trong bài viết này là những lời tuyên bố của tên Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch Ủy Ban Người Việt Nam Ở Nước Ngoài (UBNVNONN)
          Ai đời là Thứ Trưởng Ngoại Giao mà lại đi tuyên bố:
          “Tôi cho rằng những cuộc biểu tình chống đối của bà con cô bác ở bên ngoài đối với Chủ Tịch Nước vừa qua chỉ là những hiện tượng tôi nghĩ rằng tất cả mọi người không phải ai cũng muốn như vậy, có những người chỉ vì đồng tiền, có những người chỉ vì nhu cầu cuộc sống, có những người chỉ vì có chút thu nhập thêm mà tham gia những hoạt động đó”.  
          Phải nói đây là những lời nói láo trâng tráo, ngu xuẩn, vô liêm sỉ của tên Nguyễn Thanh Sơn, Thứ Trưởng Bộ Ngoại Giao VC kiêm Chủ Tịch UBVNVNONN, kẻ đã thi hành Nghị quyết 36 của VC tại hải ngoại.
         
          Có những thằng tiền nhiệm của thằng này đã nói ngu - nhưng chưa có ai nói ngu và vô liêm sỉ  bằng thằng này!
          Về chuyện người Việt hải ngoại đi biểu tình chống TTS có phải là vì tiền như tên NTS đã nói ngu xin miễn bàn nơi đây vì những sự thật đã quá rõ ràng. Và trên các diễn đàn điện tử nhiều người đã vạch rõ cái ngu và vô liêm sỉ của tên Thứ Trưởng Ngoại Giao “có bộ mặt giống như bộ phận sinh dục của một con ngựa cái già” – nói theo cách nói của nữ sĩ Dương Thu Hương!
          Vậy mà ở hải ngoại có những kẻ từng là cấp Tá của QLVNCH đã tung hô tâng bốc “thằng Thứ Trưởng nói láo và vô liêm sỉ” này là thực tâm trong công tác Trùng Tu Nghĩa Trang Biên Hoà.
          Vậy mà ở hải ngoại có thằng đã là luật sư, là lãnh tụ của một Phong Trào, là nghị viên Hội Đồng thành phố Houston lại nhắm mắt, nhắm mũi “đối thoại trực diện” với “thằng Thứ Trưởng nói ngu và vô liêm sỉ” này.
          Thế mới biết người xưa vô cùng chí lý khi cho rằng: “Con người thì kết đoàn, trâu bò thì sống theo bầy!”
        LÃO MÓC
          tieng-dan-weekly.blogspot.com
   

Chống Cộng : Muốn cho con cháu hiểu nguồn gốc "Tỵ Nạn" ... ?




Đúng ra đây là thái độ chọn lưa của đám người không muốn nhắc đền những đau thương mất mát chung, kể cà của chính họ....để dễ có lý do hưởng thụ trước nỗi đau của đồng bào còn sống tại quê nhà...ví trí nhớ họ rất tốt, họ rất khôn...khôn tới mức làm như đã quên, thậm chí còn đón gió trở cờ vì nhìn xa thấy rộng lợi danh chờ đón họ..thật ra chẳng quên....

Trí Nhớ Của Việt Kiều.


Bây giờ, sau nhiều năm định cư, tình hình tài chánh đã cho phép người ta đi du lịch, hay trở về Việt Nam thăm quê hương, quên hẳn thời gian trước đây, còn gian nan khi mới mất nước, tháng tư năm 1975.

Bây giờ, người ta không muốn nhớ tới thời gian còn ở trong trại tỵ nạn, áo thung, quần xà lỏn, sắp hàng nhận từng thùng mì, hay một vài nhu yếu phẩm mà các cơ quan của Cao Uỷ Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc phân phối cho các thuyền nhân ở Mã Lai hay Thái Lan, Hồng Kông.

Bây giờ, với thông hành của Mỹ, Pháp, Canada, người ta thấy mình sang trọng hẳn lên. Những điều nhận xét trên đây không đúng với toàn thể những người tỵ nạn, đã một thời là những thuyền nhân, hay nếu may mắn hơn, được ra nước ngoài ngay khi mất nước năm 1975. Tuy nhiên, nhận xét trên không phải là sai đối với một số rất đông.

Thực ra, nếu không nằm trong số này, thì người ta đã không đặt chân trở lại Việt Nam để ăn chơi hay làm ăn, chứ không phải vì thăm nom cha mẹ già nua.

Trí nhớ, theo các nhà khoa học, cần có một giai đoạn tiếp nhận, tồn trữ, và sau cùng, nhớ lại.

Não bộ cũng chia ra từng vùng, có vùng cho trí nhớ ngắn hạn, cũng có vùng cho trí nhớ dài hạn.

Lại còn trí nhớ lien quan đến văn hóa, trí thông minh, nguồn gốc.

Nhưng cũng có loại trí nhớ dành cho những biến cố đặc biệt trong đời mỗi con người.

Nếu là những điều không tốt đẹp, thì trí nhớ này rất phù du.

Tôi xin đơn cử một trường hợp mới đây, BBT một Kỷ Yếu của một nhóm cựu học sinh một trường tăm tiếng ở Việt Nam nhận được một bài viết của một thành viên viết về thế hệ những người Việt Nam phải bỏ nước ra đi. Hai cuộc chiến tranh, hai lần di cư.


Người viết chỉ muốn nhắc lại than phận của những người mất nước vì họa CS , tại sao có sự hiện diện của họ tản mát trên khắp các nơi trên thế giới, với mục đích cho cháu con sau này nếu có dịp đọc Kỷ Yếu của mình và các bạn,hiểu được nỗi gian nan của thế hệ cha ông.

Bài viết đã bị một thành viên trong BBT phản đối kịch liệt, cấm đoán :

Muốn cho con cháu hiểu nguồn gốc tỵ nạn của mình, thì về nhà viết gia phả đi.

Thì ra, viết kỷ yếu, mà viết về than phận mất nước của mình, cũng không được hoan nghênh , Có lẽ làm bạn bè mất hứng. Người ta chỉ thích các kỷ niệm đẹp, những cái vui, những no đủ rượu bia, những hình ảnh du lịch mũ áo xênh sang, thăm Tầu, viếng Nga, hay ít ra thì cũng Vịnh Hạ Long..

Bài viết này không chủ ý công kích một ai hết, mà chỉ để nói lên một sự kiện, là hiện nay tại hải ngoại, gió đã xoay chiều. Người ta sợ nói chuyện chính trị, người ta sợ chào cờ, người ta không thích nói tới tranh đấu, dù là tranh đấu cho những gì mà họ đã được hưởng, trong khi người ở trong nước không có được.

Hải ngoại đã e dè như vật, trách chi người trong nước !!


Tổ Quốc Lâm Nguy, Chúng Ta Còn Mê Muội Đến Bao Giờ ??


Một người bạn cũ viết cho tôi: “Tại sao anh chống Cộng một cách quá khích đến thế? Trước hiểm họa mất nước về tay Trung Công, tôi nghĩ mọi người Việt Nam đều phải gác thù riêng, để đoàn kết chống ngoại xâm”.

Tôi nghĩ người bạn của tôi muốn khuyên tôi không nên chống phá, làm suy yếu, mà trái lại phải  hòa hợp, hòa giải với đảng, chính phủ đang cầm quyền tại Việt Nam, để tạo sức mạnh đoàn kết dân tộc,  chống lại bọn xâm lược Bắc Kinh.

Tôi xin cám ơn lời khuyên của bạn, nhung xin trả lời một cách chân thành rằng: nếu bạn tin rằng cái đảng ấy, cái chính phủ ấy còn nghĩ tới Việt Nam, thì bạn có thể có lý. Ngày xưa, đức Trần Hưng Đạo đã bỏ thù nhà để trả nợ nước, việc đó sử sách còn ghi.

Tuy nhiên, có những lý do để chúng ta không thể nào ngưng việc chống đối . Những lý do đó là:

1) Trước 1975, Phạm Văn Đồng đã ký công hàm bán nước cắt biển dâng cho Trung Cộng..

2) Sau khi nắm chính quyền, các nhà cầm quyền Việt Nam dưới sự chỉ đạo của đảng Công Sản đã ký các hiệp ước về biên giới cắt đất cho ngoại bang.

3) Người Trung Hoa được phép nhập nội đi từ Bắc vào Nam không cần xin phép, lập gia đình, lấy vợ, lấy chồng, đẻ con không bị chi phối bởi một đạo luật nào về Di Trú.

4) Các công ty trung Cộng được quyền khai thác các tài nguyên nằm trong lòng đất nướcViệt Nam.

5) Các người dân Việt Nam muốn phản đối chính sách xâm lược của Bắc Kinh, đòi lại Hoàng Sa và Trường Sa cho Việt Nam thì bị giam cần, hành hạ, kỳ thị, tuy họ chẳng phạm một tội ác nào.

Ngần ấy việc đủ khiến một người thông minh bình thường cũng nhận ra rằng: Đảng CS và nhà nước Việt Nam đã bị Bắc Kinh mua rồi. Đảng CS VN đã phạm phải một sai lầm là dưa vào sức mạnh của Bắc Kinh để chiến thắng. Nay họ không sao có thể thoát được sự chi phối của đảng CS Trung Hoa. Một câu hỏi nữa được đặt ra là trong số những đảng viên cao cấp của đảng CS Việt Nam, có bao nhiêu người làm việc cho đảng CS Trung Hoa, có bao nhiêu người là người gốc Trung Hoa hay là người Trung Hoa thuần túy, vì một người Trung Hoa, học và nói tiếng Việt thành thạo (Việc này đâu có khó gì), thì không ai có thể phân biệt ai là người Việt, ai là người Tầu.

Vậy thì chúng ta không thể mãi mãi mê muội để nghĩ đến sự hòa hợp, hòa giải với bọn người đó.

Hỡi những ai còn cho rằng mình là con rồng, cháu tiên, còn coi mình là người Việt Nam, chúng ta chỉ còn một con đường để cứu nước, là tiêu diệt cái “Đảng và Nhà Nuớc” đó đi.

Vấn đề không phải là chống Cộng, là quá khích.
Vấn đề là phải cứu NướcViệt Nam, dân tộc Việt Nam.
Không còn con đường nào khác, chúng ta đang ở giờ thứ 25.

Hỡi các người Việt Nam, ở trong nước, ở ngoài nước, ở trong đảng Cộng Sản, hay ở ngoài đảng Cộng Sản ( Vì ở trong đảng CS, cũng còn có những cá nhân chưa bán mình cho quỷ) trong ngành Công An, trong quân đội, trí thức hay thường dân, nông dân, công nhân, xin mọi người nhớ kỹ một điều : Tổ Quốc đang lâm nguy, chúng ta còn mê muội đến bao giờ ??

"When you cannot defend freedom through peaceful means, you have to use arms to fight..." Marek Edelman

Don’t listen to the communists, but take a good look at what they have done.Note: When forwarding this email, please have the courtesy to respect the privacy and confidentiality of the sender by deleting all previous email trails and addresses before you proceed to forward this email to others.

Trần Mộng Lâm

----









Sinh Viên Cờ Vàng Bắc Cali



Tuổi trẻ San Diego



Hình ảnh: Trần Sơn

Chiến Thuật Cộng Sản Việt: Phe hữu Mỹ bực vì Obama và Hồ Chí Minh

                                              

    Lời phát biểu của chủ tịt Trương Tấn Sang :
              "  Dựa theo chính sách nhân đạo của Đãng và Nhà Nước ,  tôi tuyên bố sẵn sàng khoan hồng và bỏ qua tội ác của Mỹ trong quá khứ.
 Hôm nay, với tư cách là chủ tịch nước CHXH Việt Nam, tôi long trọng đáp ứng lòng mong mõi của nhân dân Hoa Kỳ là  được kết thân với Đãng CSVN. 
Thay mặt Đãng và Nhà nước, tôi  tuyên bố từ nay xóa  bỏ  quá khứ và xem Hoa Kỳ là bạn.*:(( crying " 

Bọn Việt cộng không khác gì bầy trâu đi "mài sừng nhưng trâu vẫn hoàn trâu"...
Chỉ đau khổ cho người dân bị cai trị bởi một bọn người vô nhân tính và ngu muội....
UV.

---

Phe hữu Mỹ bực vì Obama và Hồ Chí Minh



Lãnh đạo hai nước Việt Nam và Hoa Kỳ gặp nhau ở Nhà Trắng ngày 25/7
Chia rẽ trong chính trị Hoa Kỳ lại được khơi dậy sau câu nói của Tổng thống Barack Obama về lãnh tụ cộng sản Hồ Chí Minh.
Khi tiếp Chủ tịch Việt Nam Trương Tấn Sang ở Nhà Trắng hôm 25/7, ông Obama cho biết phía Việt Nam tặng ông bản sao lá thư Hồ Chí Minh gửi tổng thống Mỹ Harry Truman năm 1946 bày tỏ mong muốn có quan hệ “hợp tác đầy đủ” .
“Hồ Chí Minh thực sự có cảm hứng nhờ Tuyên ngôn Độc lập và Hiến pháp Hoa Kỳ, và những lời nói của Thomas Jefferson.”
“Hồ Chí Minh đã nói ông muốn hợp tác với Hoa Kỳ. Và Chủ tịch Sang bày tỏ rằng ngay cả nếu 67 năm đã trôi qua, thì cũng là điều tốt khi chúng ta còn đang có tiến bộ,” ông Obama nói.
‘Thiếu hiểu biết’
Ngay lập tức kênh truyền hữu cánh hữu Fox News gọi bình luận của ông Obama là “ngu dốt”, đặt câu hỏi phải chăng ông xúc phạm giới cựu binh Mỹ tham chiến ở Việt Nam.
Chris Stirewalt, biên tập viên chính trị của Fox News, cho rằng ngụ ý của ông Obama, tổng thống thuộc đảng Dân chủ, là “giá như ông Hồ và Truman có thể làm những gì mà Obama và ông Sang làm tuần này, thì đã tránh được biết bao hiểu lầm”.
Ông này nói “thật khó hiểu làm sao” Người Cha Lập Quốc như Jefferson lại “gây cảm hứng cho sự nghiệp giết chóc của nhà độc tài Việt Nam”.
“Việc liên hệ giữa những nhà sáng lập Hoa Kỳ và ông Hồ cho thấy hoặc tổng thống vô cùng thiếu hiểu biết lịch sử hoặc chứng tỏ sự mềm dẻo đạo đức đáng ngạc nhiên.”
Viết trên tờ Wall Street Journal, cây bút Ronald Radosh lại nói Hồ Chí Minh “không phải là Washington hay Jefferson; ông ta là tay Marxist-Leninist trung thành”.
“Hãy gạt đi ý tưởng là Hồ Chí Minh có chút gì quan tâm đến Tuyên ngôn Độc lập, ngoại trừ đó chỉ là công cụ mà có lúc ông ta dùng đến để hy vọng đạt được các mục tiêu cộng sản,” người này viết.

Ông Hồ Chí Minh đã trích dẫn Bản Tuyên ngôn Độc lập năm 1776 của Mỹ
Một số chính khách đảng Cộng hòa cũng ra tuyên bố phản đối.
Dân biểu Texas, Sam Johnson, từng bị giam bảy năm tại nhà tù Hỏa Lò ở Hà Nội trong thời chiến, nói ông Obama “xúc phạm” các tù nhân chiến tranh.
“Đây là cú tát vào mặt những người từng phục vụ - và đặc biệt những ai phải trả cao nhất cho tự do trong thời kỳ đen tối đó,” ông này ra thông cáo.
Từ Florida, dân biểu Ileana Ros-Lehtinen tuyên bố "đánh đồng Hồ Chí Minh với Thomas Jefferson là xúc phạm cống hiến và hy sinh của những người từng phục vụ ở Việt Nam".
"Dám nói một tay đồ tể tàn sát đối thủ và giết những người chống lại ách chuyên chế lại có cảm hứng từ những lý tưởng đã đưa quốc gia này trở thành đất nước tự do và dân chủ nhất thế giới, là coi thường những Người Cha Lập Quốc và những người đổ máu để bảo vệ viễn kiến của họ," bà giận dữ.
Nhưng cũng có người bênh vực tổng thống Mỹ, như cây bút Asawin Suebsaeng trên trang Mother Jones.
“Bình luận của Obama không phải là nói hớ hay xúc phạm các cựu binh Mỹ,” ông này viết.
“Điều Obama nói là sự thật lịch sử. Tháng Chín 1945, Hồ Chí Minh đã đọc Tuyên ngôn Độc lập của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tại Hà Nội.”
“Lá cờ ánh sao chói lọi [quốc ca Mỹ ] được một ban nhạc người Việt chơi lúc ông ta đọc diễn văn, nhưng ông ta còn mở đầu tuyên ngôn bằng trích dẫn Thomas Jefferson,” cây bút này nhắc lại.

 http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2013/07/130727_obama_ho_chi_minh_controversy.shtml

Monday, 29 July 2013

Nhục Cho Nguyên Thủ Bán Nước :"Xếp Hàng" chờ vào bên trong Tòa Bạch Ốc

Thứ trưởng Nguyễn Thanh Sơn: Những người tham gia biểu tình chống ông Sang 'vì tiền'

Trả lời phỏng vấn của Phố Bolsa TV, thứ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn vu cáo những người đi biểu tình chống ông Trương Tấn Sang "chỉ vì đồng tiền, chỉ vì mưu cầu cuộc sống, chỉ vì muốn có một chút thu nhập thêm ..." (Theo Facebook Lâm Mạnh Di)

Nguyễn Thanh Sơn: Nói láo không biết ngượng mồm!



  Bài viết này gửi tới đông đảo bạn đọc và cá nhân Nguyễn Thanh Sơn – thứ trưởng bộ ngoại giao cộng sản!



Thoạt nghe xong đoạn phát biểu của ông Nguyễn Thanh Sơn – thứ trưởng bộ ngoại giao nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam tôi thấy ông vẫn chỉ là một tên nói láo trong vô vàn tên nói láo do đảng cộng sản tạo ra. Tuy nhiên, tôi phải viết đôi lời đến ông vì theo tôi, ông đã quá xúc phạm cộng đồng người Việt tự do và ngậm máu phun người một cách trắng trợn và bỉ ổi. Tôi không muốn dài dòng đối với ông, chỉ xin phân tích và đặt câu hỏi với ông từ một số ý trong lời phát biểu của ông trên Bolsa TV (*) để bạn đọc biết được bộ mặt thật của ông và thói “nói láo không biết ngượng mồm" của ông và bầy đàn cộng sản.



Thứ nhất, ông Nguyễn Thanh Sơn nói: "Những biểu hiện biểu tình chống chủ tịch nước Trương Tấn Sang vừa qua chỉ là một hiện tượng…". Xin thưa ông tiến sỹ bằng cấp mua bán từ Liên Xô như thế này: Nói về chống đảng cộng sản nói chung và chống tên độc tài như Tư Sâu nói riêng thì không chỉ có đồng bào Hải Ngoại. Mà ngay cả người dân trong nước như chúng tôi cũng sẽ chống đảng đến cùng. Nếu ông cho rằng đó chỉ là “một hiện tượng” thì ông có dám kêu gọi đảng của ông không đàn áp biểu tình không? Nếu ông dám làm được điều đó thì tôi tin rằng việc chống đảng chỉ là “một hiện tượng”. Còn vẫn theo cách đảng của ông đang làm là đàn áp biểu tình, bắt bỏ tù người bất đồng chính kiến với đảng, bán nước cho Tầu thì không phải là “một hiện tượng" đâu thưa ông. Phải nói đúng ra là “Cả một phong trào” đó ông Sơn ạ! 



Ông có biết rằng ngay trong nước Việt Nam có 2 em sinh viên Phương Uyên và Nguyên Kha nói thẳng rằng”đảng cộng sản đi chết đi” hay không? Hay là ông bị mù con mắt, điếc lỗ tai bởi phầm hàm và tiền tài của cộng sản mà không biết điều này. Xin nói thật với ông, chẳng qua là các ông dùng công an trị để bịt miệng dân chúng tôi như cách bịt miệng cha Nguyễn Văn Lý chứ còn không thì 90 triệu người dân Việt Nam sẽ nhổ toẹt vào cái gọi là “đảng cộng sản" của ông. Mà ngay bản thân tôi, tôi đã và đang và sẽ nói “Tôi sẽ chống đảng bán nước hại dân của các ông tới hơi thở cuối cùng!”. Cho nên câu ông nói “chỉ là một hiện tượng” tốt nhất vứt vào xọt rác thì tốt hơn.



Thứ hai, ông cũng hùng hồn tuyên bố: "chỉ vì đồng tiền, chỉ vì mưu cầu cuộc sống, chỉ vì muốn có một chút thu nhập thêm ...” để nói về người Việt tự do biểu tình chống Trương Tấn Sang thì điều này tôi cho là ông mắc hai lỗi nặng. Lỗi nặng thứ nhất đó là “ngậm máu phun người” và lỗi nặng thứ hai đó là vu khống.



Về lỗi nặng thứ nhất, tôi xin nói cho ông rõ điều này. Chắc hẳn ông đã từng làm ngoại vận tại Mỹ, đã đi đây đi đó ông thừa biết bà con Việt Kiều không còn là công dân của thiên đường mù các ông. Họ thừa đủ khả năng lo toan cuộc sống đầy đủ. Mà nếu giả sử có thất nghiệp thì cũng có an sinh xã hội chứ không phải cái loại mồm thì “do dân, vì dân” mà con em đi học cũng phải đóng học phí, ra đường là phí, về nhà là phí… như các ông. Vậy thì việc gì họ phải đi lấy đồng tiền để ai có thể sai khiến họ. Điều này cho thấy ông ngậm máu phun người cực kỳ rõ ràng.



Về lỗi nặng thứ hai đó là ông mắc tội vu khống. Ông nói bà con Việt Kiều tự do biểu tình vì tiền. Vậy tôi xin hỏi ông là chứng cứ đâu? Nếu ông có thì hãy trưng ra bằng hình ảnh, bằng clip… cụ thể. Nếu không có mà ông nói như trong phát biểu thì ông thật là bỉ ổi và nói láo không biết ngượng mồm. Với lỗi này, tôi xin đề nghị bà con người Việt tự do kiện Nguyễn Thanh Sơn ra tòa án tại Mỹ và nhiều nước khác vì tội vu cáo và bôi nhọ cả một cộng đồng. Đây là một lỗi rất nặng và không thể tha thứ.



Thứ ba, ông Sơn nói rằng: "những người biểu tình đã phá vỡ quan hệ Mỹ - Việt… những người còn có tư tưởng hận thù, những người thủ lĩnh phong trào có tư tưởng chống lại nhà nước Việt Nam...”. Xin nói để ông rõ thế này: Những người Việt tự do không hề phá vỡ quan hệ Việt – Mỹ như ông nói mà chính là họ đang dùng tư tưởng nhân quyền, tự do và tôn trọng sự thật để kết nói Việt – Mỹ. Họ không giống như đảng cộng sản các ông chuyên lừa đảo, nói thì rất hay nhưng làm thì như mèo mửa. Các ông mồm lúc nào cũng chửi bới “Mỹ - Ngụy” xâm lược thì chính các ông đang phá hoại quan hệ Việt – Mỹ đó thưa ông. Cộng động người Việt tự do chỉ muốn dùng cái quyền tự do mà đảng của ông cướp mất của nhân dân trong nước để nói lên cho Mỹ và thế giới biết các ông là một lũ xảo trá và côn đồ. Người dân Việt Nam chỉ muốn kết thân với những nền tự do như Mỹ, họ không giống các ông chỉ có “16 vàng, 4 tốt” bợ đít Tầu cộng đâu ông Thanh Sơn ạ!



Còn về hận thù và chống nhà nước Việt Nam thì ông lại đánh tráo khái niệm và lấp liếm sự thật. Các ông luôn mồm kêu gọi “hòa hợp, hòa giải” nhưng tại sao các ông cứ đem khoe mẽ nhũng cái giả tạo như đại thắng mùa xuân, Khe Sanh..., để năm nào cũng tố cáo tội ác Mỹ - Ngụy.
Các ông nói hòa hợp, hòa giải mà lại không cho gia đình những người đã khuất cải tạo nghĩa trang Biên Hòa. Các ông nói hòa hợp hòa giải mà cho công an đàn áp thương phế binh VNCH ở chùa Liên Trì… Tất cả những gì tôi nói thì chắc ông quá rõ vì ông là một trong những thành viên của băng đảng mafia cộng sản mà. Vậy thì xin ông đừng nói về hận thù. Mà nếu nói cho đúng, nếu có hận thù thật thì cũng chẳng có gì sai. Người ta đang sống yên lành ồng vô cớ vào cướp nước người ta, cướp nhà cửa, tài sản, vợ con người ta, đẩy người ta ra biển hoặc đi tù thì làm sao người ta không hận thù ông được.

Tại sao các ông là kẻ cướp mà bắt người bị hại phải “bỏ qua” cho kẻ cướp một cách dễ dàng trong khi kẻ cướp vẫn luôn ra rả khoe thành tích đi cướp? Ông có thấy vô lý không?

Xin lấy một ví dụ nhỏ ngoài đời thường, nếu một ngày nào đó, có tên cướp đến nhà ông và cướp nhà ông rồi nó kề dao vào cổ ông bắt ông phải để yên và “hòa hợp, hòa giải” thì ông nghĩ gì? Nếu ông cứ để yên cho nó làm như vậy thì tôi sẽ tin “thành tâm” hòa hợp hòa giải của đảng cướp các ông.



Để nói về “chống phá nhà nước” thì xin thưa ông, đảng của ông quen thói đánh tráo khái niệm để nói đảng cộng sản là nhà nước. Xin thưa ông, trò này là trò trẻ con vì bây giờ người dân Việt Nam thừa hiểu đảng chỉ là một đám người cùng một mục đích chính trị mà thôi. Đảng không phải là nhà nước. Hơn thế nữa, người Việt Nam trong và ngoài nước đang chống đảng của ông là một điều cực kỳ đúng đắn vì với một đảng cướp, độc tài, bán nước… thì chẳng có điều gì xứng đáng hơn là phải chống lại và tìm cách loại bỏ khỏi đời sống chính trị cả.



Thứ tư, để kết thúc cho đoạn nói láo không ngượng mồm của mình, ông cho răng người Việt tự do phải “gác lại hận thù cá nhân”. Xin thưa ông chẳng có hận thù cá nhân nào ở đây cả. Mà đó là hận thù của cả một dân tộc bị lừa dối, bị đàn áp và cướp bóc hơn 80 năm qua đối vơi đảng cộng sản của ông. Không hề có bất cứ một cái gì gọi là cá nhân ở đây cả vì chúng tôi không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản hoang tưởng của các ông và chúng tôi sẽ phải chống lại nó. Đừng bao giờ ảo tưởng về việc đổ lỗi cho “hận thù cá nhân”. Thực chất đó chỉ là ngụy biện mà thôi.



Cuối cùng xin thưa ông Nguyễn Thanh Sơn!



Tôi biết rằng cái bằng tiến sỹ của ông ở Liên Xô là do quan hệ cửa sau, do mua bán mà có. Những trò mafia của ông và đảng cộng sản cũng không hề lọt qua được mắt nhân dân đâu. Nếu các ông cứ tiếp tục thể hiện thái độ ngoan cố để tiếp tục đè đầu cưỡi cổ nhân dân thì sớm muộn những hậu quả như từng xảy ra với chế độ Gaddaffi sẽ là điều không tránh khỏi.



Và quan trọng hơn cả, nhân dân Việt Nam biết rằng đồng bào hải ngoại đang đấu tranh chống cộng sản chính là tiếp sức cho đồng bào trong nước. Họ không hề nhận tiền của ai như cách ông vu cáo và ngậm máu phun người. Chỉ có một lũ bán nước trong đó có ông là đã và đang nhận tiền của Trung Cộng để bán dần đất đai của tổ tiên cho giặc. Đó mới chính là những gì cụ thể và hiện hữu rõ nét nhất đó thưa ông Sơn. Có lẽ ai bán nước, ai làm tay sai vì tiền thì bạn đọc cũng đã rõ hơn ai hết. Một lần nữa chúng ta thấy cộng sản trong đó có Nguyễn Thanh Sơn là những kẻ: Nói láo không biết ngượng mồm !
28/7/2013.

danlambaovn.blogspot.com

Yêu Cầu: Thứ trưởng Bộ ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn "rà sát", "bám sát," và "luồn sát" cái đám Việt Kiều "phản động vì tiền"

  Trong lần tiếp xúc vừa qua, trong chuyến đi "vinh dự" của đảng ta mà Chủ tịch Sang đã mang cả tiếng tăm, tai tiếng của cả nước xã hội... chó ngáp qua "đối mặt" với "Chủ tịch Obama" của một nước đế quốc đã biết... "ăn năn xin lỗi" với sự "khoan hồng" của đảng ta, nhà nước ta.



Sau đây là vài hình ảnh tiêu biểu trong chuyến đi nầy --mà không cần nhiều lời :


(Chủ tịch Sang được bầu đoàn thê tử làm việc trong Tòa đại Sứ Việt Nam tại Mỹ "nhiệt liệt" chào đón ở phi trường Andrew)


(Khoảng 9:30 sáng, phái đoàn của Chủ tịch Sang "xếp hàng" chờ vào bên trong Tòa Bạch Ốc, trong khi bên kia đường là "dàn chào" của "núm ruột phương xa" đang hô to nhiều khẩu hiệu như “Tự do dân chủ cho Việt Nam,” "CSVN hèn với giặc ác với dân”)


(9:45AM, những đồng bào "phản động" yêu nước đến "chào đón" Chủ tịch càng lúc càng khá đông, với con số 400 người lúc bấy giờ, chỉ sau 45 phút)


(Một rừng cờ vàng suốt con đường dài sau hàng dây cho phép trong trật tự với những biểu ngữ của nhiều cộng đồng người Việt đến từ các tiểu bang khác, và ngay cả có sự hiện diện của cộng đồng người Việt ở Canada, đang tập trung bên kia đường trước Tòa Bạch Ốc Hoa Kỳ. Hiện giờ con số người đã lên số ngàn)


(Những người Việt kiều "vì tiền" nầy như Thứ trưởng Bộ ngoại giao Sơn của đảng ta hùng hồn "tuyên bố" dầy đặc con đường để tạo "vinh dự" cho nhà nước ta)




(Và biểu ngữ quen thuộc nầy là... là đúng y chang của bọn "phản động vì tiền" mà mỗi lần có biểu tình đều thấy. Đừng hòng nói đảng ta Ngu không biết !)



Bổ túc có thể xem thêm diễn biến ở Video do đài RFA thực hiện:





danlambaovn.blogspot.com

Bài Xem Nhiều