We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 30 September 2013

Frankfurt: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm lần thứ 50 Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm 26/10/2013

Frankfurt, Đức: Tổ chức Lễ Tưởng Niệm lần thứ 50 Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm cùng Quân, Dân, Cán, Chính VNCH đã hy sinh vì Đại Nghĩa cho Quê Hương và Dân Tộc -- (Xin mời tham dự vào ngày 26/10/2013)

Thưa Quí Diễn đàn.
Để kỷ niệm 50 mươi năm cái chết bức tử của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, miền trung nước Đức (Germany), sẽ tổ chức vào ngày 26-10-2013.
                             
Kính nhờ quí Diễn đàn đăng tải rộng rãi.
                             
Thành thật cám ơn.

Lan Lương

http://ubtttadcsvn.blogspot.co.uk/2013/08/frankfurt-uc-to-chuc-le-tuong-niem-lan.html

Chủ Đề 50 Năm Tưởng Niệm CỐ TỒNG THỐNG : Bài học yêu nước qua tấm gương

Bài học yêu nước qua tấm gương Ngô Đình Diệm

Trong buổi thuyết trình với Sinh viên cao học khoa Quản trị kinh doanh của trường Đại Học Quốc Gia Hà Nội, một sinh viên đặt câu hỏi "tại sao nước Đức đã phát triển một cách nhanh chóng và trở thành nước giầu nhất Âu châu mặc dù đất nước họ bị tàn phá nặng nề sau thế chiến thứ hai?“.

Người viết đã trả lời rằng: "trong những thập niên gần đây những quốc gia phát triển nổi bật là Nhật, Đức, Hàn quốc, Do Thái và Đài Loan. Đặc tính rõ rệt chung của 5 Dân tộc này là lòng yêu nước và tự hào Dân tộc. Một thí dụ nhỏ là khi sản xuất một cái muỗng (thìa) mang tên nước họ, vì tính tự hào Dân tộc họ cố sức sản xuất cái muỗng (thìa) với chất lượng cao nhất để khi xuất cảng ra nước ngoài người tiêu dùng nể nang Dân tộc họ. Do đó sản phẩm của họ được mua nhiều và đất nước họ được phát triển“.

Trong hai bài "Thời nào Dân Việt sướng nhất?“ người viết đã so sánh mức lương người dân trong các thời đệ nhất, đệ nhị Cộng hoà với mức lương người dân Việt vào năm 2006 là năm có thể nói là sung túc nhất của thời kỳ XHCN trước khi xảy ra những cuộc khủng hoảng liên tục từ năm 2008. Kết quả cuộc so sánh là người dân trong thời đệ nhất Cộng hoà có mức lương cao nhất mặc dù tài chánh hỗ trợ từ nước ngoài vào nước ta thời đấy thấp nhất.

Tại sao thời đệ nhất Cộng hoà người dân sống sướng hơn thời năy mặc dù chế độ đó đã chấm dứt trước đây 49 năm? Chẳng lẽ người dân Việt thời bấy, theo logic được trên đây, yêu nước hơn các thời kỳ về sau? Việc chứng minh lòng yêu nước của người dân Việt thời bấy giờ rất khó khăn, chúng ta cùng lật lại những trang sử để cùng xem xét lòng yêu nước của lãnh tụ thời đó đại diện qua Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ của ông.

Trong bài nhận xét ngắn này, chúng ta cùng tìm hiểu thân thế của Tổng thống Diệm là nền tảng hun đúc con người và cũng là nền tảng cho mọi quyết định hành động của ông. Sau đó chúng ta cùng xem xét một số tình huống ông giải quyết trên nển tảng quyền lợi đất nước hay quyền lợi bản thân?

Thân thế

Thân sinh của Tổng thống Ngô Đình Diệm là cụ Ngô Đình Khả, người đã sáng lập trường Quốc Học Huế là ngôi trường đầu tiên tại Việt Nam dậy theo chương trình Đông và Tây, và làm tới chức Thượng Thư Phụ Đạo Đại Thần thời Vua Thành Thái. Cụ Khả là bạn thân của các nhà cách mạng nổi danh thời đó như các cụ Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Kỳ Ngoại Hầu Cường Để. Do mưu toan một cuộc cách mạng ôn hoà của Vua Thành Thái bị bại lộ, thực dân Pháp gán cho nhà Vua chứng bịnh điên, ép các quan trong triều đình ký sớ xin Vua thoái vị rồi đưa đi an trí ở Phi châu. Riêng chỉ có một mình cụ Ngô Đình Khả không ký, sau đó cụ từ quan và bị thực dân Pháp cho tước mọi quyền lợi, bổng lộc. Gia đình cụ sống rất khó khăn, cảm phục khí phách của đồng liêu, cụ Tôn Thất Hân đã ngầm giúp cụ Khả mỗi tháng 10 đồng để chi dùng .
1

Ngoài người cha ruột ông Diệm còn có một cha đỡ đầu đã đóng góp rất nhiều trong việc giáo dục tinh thần ông là Thượng Thư Nguyễn Hữu Bài. Khi người Pháp tham lam muốn đào mả Vua Tự Đức để lấy của thì Thượng Thư Nguyễn Hữu Bài là người duy nhất trong triều đình chống đối. Cho nên dân chúng miền Trung kính trọng khí tiết của hai cụ đã truyền tụng với nhau rằng: "Đày Vua không Khả, đào mả không Bài“

LM Trần Qúy Thiện đã mô tả nền giáo dục mà TT Diệm đã được hấp thụ như sau:
"Ngoài việc hấp thụ những đức tính cao đẹp và lòng yêu nước nồng nàn của thân phụ và nghĩa phụ, cậu Diệm còn chịu ảnh hưởng sâu đậm của nền giáo dục Nho Giáo và Thiên Chúa Giáo. Thực vậy, nếu Nho Giáo đã hun đúc ông Diệm thành một con người thanh liêm, tiết tháo và cương trực thì nền giáo dục Thiên Chúa Giáo đã đào tạo ông Diệm thành một con người đày lòng bác ái, vị tha và công chính .
2

Trước khi lìa đời, cụ Khả căn dặn ông Diệm rằng:
"Diệm con có đủ đức tính cần thiết để trở thành người lãnh đạo tốt, con phải lãnh đạo.“
và cụ nói với các con: "Các con phải cùng với nó (ông Diệm) dành lại nền độc lập hoàn toàn, thì mới thực hiện được công cuộc cải tạo xã hội, xoá bỏ bất công được“.

Tất cả các con cụ đã thề sẽ cùng với ông Diệm thực hiện bằng được ước nguyện của cụ
.3.
Khi Vua Bảo Đại lên ngôi vào năm 1932, nhà Vua đã mời ông Ngô Đình Diệm lúc đó là Tuần vũ Phan Thiết làm Thượng Thư Bộ Lại (Thủ tướng). Trong chức vụ quan trọng này ông đề xướng hai điều với chính quyền bảo bộ Pháp: một là thống nhất Trung và Bắc Kỳ theo Hòa ước Giáp Thân 1884 và hai là cho Viện Nhân dân Đại biểu Trung Kỳ được quyền tự do thảo luận mọi vấn đề. Vì không được toàn quyền Pháp Pasquier chấp nhận, ông từ chức ngày 12 tháng 7 năm 1933 .
4.

Ông Diệm trở về sống tại nhà của thân sinh gần Huế và đi dậy học trường Thiên Hựu (Providence). Ông từ chối mọi sự mời mọc của Nhật, Việt Minh, Bảo Đại và không tham gia vào bất cứ chính quyền nào lập sau Đệ Nhị Thế Chiến. Có một lần ông bị Việt Minh bắt và giải đến Hồ Chí Minh. Hồ Chí Minh mời ông tham gia chính phủ nắm bộ nội vụ nhưng ông từ chối.

Năm 1951, ông Diệm qua Mỹ sống phần lớn trong các chủng viện Maryknall, Lakewood, Ossining và đi vòng quanh nước Mỹ để vận động độc lập cho Việt Nam. Tháng 5 năm 1953 ông sang Pháp, Bỉ. Tháng 6 năm 1954 ông nhận lời mời của Quốc trưởng Bảo Đại trở về Việt Nam làm Thủ tướng.

Giáo hội ở trong quốc gia chứ không phải quốc gia ở trong giáo hội
Dưới thời Pháp các chủng viện Công giáo không chịu ảnh hưởng, kiểm soát bởi chính quyền. Vào năm 1958/59 Tổng thống Ngô Đình Diệm cho thay đổi luật Chủng viện Công giáo, điều luật mới xếp hệ thống giáo dục Chủng viện Công giáo tương đương với các trường tư thục, dưới sự chi phối của Nha Tư thục. Hàng giáo phẩn Công giáo coi đây là một cưỡng chế tự do tôn giáo. Các Linh mục nhiều điạ phận đồng loạt đứng lên phản đối. Đức Khâm sứ Toà thánh trực tiếp can thiệp nhưng Tổng Thống Diệm nhất định không thay đổi. Một số Linh mục xin vào yết kiến, Tổng thống nghe xong rồi trả lời rất ngắn ngủi "Giáo hội ở trong quốc gia chứ không phải quốc gia ở trong giáo hội .
5“.

Chủ quyền quốc gia, quyền lợi Tổ quốc là trên hết
Năm 1961 cộng sản gia tăng khủng bố nên Tổng thống Diệm cần phải tăng cường quân đội. Hoa kỳ cũng cho tăng viện trợ quân sự và lợi dụng tình thế họ đòi hỏi Tổng Thống Diệm phải cải cách, "biến miền Nam Việt Nam thành một chế độ chính trị dân chủ theo kiểu Mỹ và để người Mỹ đồng cai trị miền Nam .
6“. Đòi hỏi này Tổng Thống Diệm không chấp thuận và đề nghị chính phủ Mỹ ký kết với Việt Nam một hiệp nghị phòng thủ song phương tương tự như Mỹ đã ký kết với Đại Hàn nhưng không được Tổng Thống Kennedy đáp ứng. Một số chính khách Mỹ, trong đó có Đại sứ Elbridge Durbrow với chủ chương cứng rắn là buộc Tổng Thống Diệm chấp nhận đề nghị cải cách của Mỹ. Nếu không thì lật đổ ông và kiếm người thay thế.

Có lần ông Nhu đặt câu hỏi với ông John Mecklin, một người Mỹ có chủ trương lật đổ TT Diệm, Giám đốc sở báo chí Hoa Kỳ kiêm phát ngôn viên toà Đại sứ Mỹ tại Sàigòn, tại sao chính phủ Mỹ không giúp Việt Nam như kiểu giúp Tito ở Nam Tư là viện trợ vật chất nhưng không xâm phạm vào hiện tình của xứ được giúp đỡ? Qua cuốn sách của ông John Mecklin được xuất bản vào năm 1965 mang tựa đề "Mission in torment: an intimate account of the U.S. role in Vietnam“ (Sứ mệnh trong đau khổ: một mật báo về vai trò của Mỹ tại Việt Nam)
đòi hỏi cải cách của Mỹ được nêu trên dẫn đến việc thành lập một chính quyền trong bóng tối thuộc Toà Đại sứ Mỹ, nhiệm vụ của chính quyền trong bóng tối này là xét những việc cần làm sau đó đốc thúc chính quyền miền Nam Việt thi hành.

Đại úy Lê Châu Lộc cho biết trước khi tiếp xúc với Đô đốc Felt vào năm 1962, Tổng thống Diệm rất đăm chiêu, đọc kỹ nhiều tài liệu và thảo luận với rất nhiều người. Trong phần người Mỹ muốn đưa quân vào tham chiến tại Việt Nam, Tổng thống Diệm đã nói với Đô đốc Felt với đại ý như sau:
"Trong cuộc chiến đấu chống lại Cộng sản quốc tế chúng tôi cần sự giúp đỡ. Ngó quanh khắp thế giới không ai có thể giúp chúng tôi, ngoài người Mỹ. Nhưng cuộc chiến này tế nhị lắm! không chỉ thuần tuý giao tranh bằng súng đạn, mà có cả chiến tranh tâm lý, có công tác tuyên truyền. Chúng tôi vừa mới đuổi được người Pháp đi sau bao nhiêu năm chúng tôi chịu sự đô hộ của họ. Nếu bây giờ người Mỹ lại tới đây, hiện diện trên đất nước tôi bằng những đạo quân tác chiến. Người dân Nông thôn vốn chất phát, họ sẽ nghĩ rằng người Mỹ đến đây cũng chẳng khác chi người Pháp trước kia. Như thế tôi biết làm sao giải thích cho đồng bào tôi hiểu. Vì dân tôi rất nặng lòng với nền độc lập, không muốn chủ quyền bị xâm phạm… Tôi mong rằng người Mỹ hiểu cho tôi. Vì nếu tôi chấp nhận cho quân đội tác chiến Mỹ ở đây, tôi nói làm sao với dân tôi bây giờ? .
7

Trong cuộc đi viếng vùng Tràm chim với Tổng Thống Diệm và một số Bộ trưởng, Đại sứ Nolting có dò ý yêu cầu chính phủ Việt Nam Cộng Hoà cho Mỹ sử dụng căn cứ Cam Ranh, tháng 3.1963 đại ttướng Harkins lại ngỏ ý qua ngã tướng Khánh, nhưng Tổng Thống Diệm đều từ chối .
8

Tháng 10 năm 1963 nhân dịp về thăm nhà tại Huế Tổng Thống Diệm đã hàn thuyên rất lâu với cụ Võ Như Nguyện, một cựu cộng sự viên thân tín mà Tổng Thống Diệm đã quen biết từ thuở ông thường đi lại với cụ Phan Bội Châu. Tổng thống cho cụ Nguyện biết mưu toan của Mỹ muốn làm cuộc đảo chánh và nguy hiểm đang chờ ông: "Sẽ nguy hiểm lắm! Mỹ sẽ chơi sỏ tôi. Nếu tôi accepter (chấp nhận) những chuyện của hắn (thay đổi cho Mỹ đem quân vào Việt Nam) thì yên, nhưng còn chi uy tín của Tổng Thống, còn chi uy tín của nước Việt Nam .
9

Trong quyển "Bên giòng lịch sử“ Linh mục Cao Văn Luận đã viết lại cuộc gặp gỡ của ông với TT Diệm vào tháng 10,1963, sau cuộc viễn du Hoa kỳ ông đã đề nghị với TT Diệm:

"-…Bây giờ, thưa cụ chúng ta cần người Mỹ, lệ thuộc nhiều vào người Mỹ, chịu ảnh hưởng nặng nề vì sự thương hay ghét của họ. Nếu không vì những lợi ích thiết thực mà phải cải tổ chính phủ, thì cũng nên vì để làm hài lòng người Mỹ mà cải tổ, để họ khỏi phá hoại. Cụ cũng đã hiểu câu châm ngôn “ai chi tiền thì kẻ đó cai trị”. Hiện nay người Mỹ đang chi tiền. Nếu cụ cứng rắn quá sẽ bị bẻ gẫy.

Ông Diệm có dáng suy nghĩ, lo lắng, chú ý hơn lúc đầu một chút:

- Nếu bây giờ chúng ta nhượng bộ Mỹ một bước thì Mỹ sẽ đòi thêm, biết nhượng bộ đến bao giờ cho vừa lòng họ? Tôi muốn võ trang cho Bảo An, Dân Vệ, Thanh niên Chiến Đấu, Mỹ không chịu. Tôi muốn tăng cường quân đội, Mỹ từ chối không chiụ cấp vũ khí và phương tiện, Mỹ chỉ mưốn đưa quân sang Việt Nam thôi .
10“.

Trân quý mạng sống người dân, mạng sống người lính
4 giờ chiều ngày 01.11.1963 đại sứ Lodge lần thứ hai trong ngày gọi điện thoại nói chuyện với Tổng Thống Diệm, đề nghị anh em Tổng thống Diệm rời dinh Gia Long đến tỵ nạn tại Toà đại sứ Mỹ và sau đó sẽ thu xếp để anh em ông xuất ngoại, nhưng Tổng thống Diệm đã từ chối. Đến 4:30 Tướng Đôn điện đàm cùng Tổng thống Diệm yêu cầu ông từ bỏ mọi quyền hành và xuất ngoại vì quân đội đã đứng lên đảo chánh và đã vây chặt thành Cộng Hoà cùng dinh Gia Long. Tổng thống Diệm nói như quát trong điện thoại "Quân mô? Vây ở mô?“. Thực sự lực lượng đảo chánh không đáng kể. Sư đoàn 5 còn ở ngoài đô thành. Phú Lâm, Khánh Hội, Chợ Lớn, Cầu Chữ Y, Thị Nghè còn bỏ trống. Các Tướng lãnh tưởng rằng, khi đọc hiệu triệu trên đài phát thanh thì các cánh quân của Quân đoàn III (trong đó có sư đoàn 5) đã vây chặt thành Cộng Hoà và dinh Gia Long. Trên thực tế quân đảo chính còn rời rạc, lẻ tẻ, chưa vượt qua được cầu Phan Thanh Giản và cầu Thị Nghè vì bị Lữ Đoàn Phòng vệ Phủ Tổng Thống chận lại.
11

Đại Tá Duệ đã tường thuật rằng, ông được báo cáo từ nhiều nguồn cho biết phòng thủ ở Bộ Tổng tham mưu rất sơ sài chỉ có một số tân binh quân dịch ở Quang Trung lên tăng cường mà thôi nên ông đề nghị Tổng thống cho quân kéo lên đánh thẳng vào Bộ Tổng tham mưu bắt các Tướng. Tổng thống không đồng ý và ra lệnh qua sĩ quan tùy viên rằng: .
12
"Bảo Duệ đừng nóng nảy, Tổng Thống đang liên lạc với các tướng lãnh để cố tránh đổ máu“

Cụ Cao Xuân Vỹ lúc đó ở cạnh Tổng thống Diệm lên tiếng đồng ý với ý kiến của Đại tá Duệ bị Tổng thống Diệm lên tiếng trách: "Tôi là Tổng tư lệnh quân đội. Tôi lại ra lệnh cho quân đội đánh quân đội à? Tôi còn mặt mũi thấy quân đội nữa không? Có chi thì ngồi giải quyết, chứ quân đội là để chống Cộng, sao lại đem đánh nhau? .
13

Trong bài phỏng vấn với ông Minh Võ, cụ Cao Xuân Vỹ cho biết lúc đó không phải chỉ có Lữ đoàn Phòng vệ phủ Tổng thống xin lên tấn công mà còn đại đội Biệt kích thuộc Lực lượng Đặc biệt cũng báo cáo là phòng vệ các Tướng ở Bộ Tổng tham mưu rất yếu, xin được cùng 2 tiểu đoàn của Lữ đoàn Phòng vệ Phủ Thổng thống đột kích bắt sống các Tướng đảo chánh. Nhưng Tổng thống Diệm từ chối.

Từ nhà thờ Cha Tam Chợ Lớn, sáng ngày 02/11/1963 Tổng thống Diệm đã liên lạc với các Tướng đảo chánh và các Tướng đã cho xe "rước“ Tổng thống và ông cố vấn Nhu về Bộ Tổng tham mưu.

Theo tiết lộ của LM Jean, ông đã thuyết phục anh em Tổng thống Diệm không nên gặp các tướng đảo chánh, nhưng hai ông từ chối: .
14
"Xin Tổng thống và ông Cố vấn nghĩ lại. Chính tôi sẽ dưa Tổng thống và ông Cố vấn đến một nơi an toàn nhất.“

Tổng Thống Diệm: "Cảm ơn Cha, tôi thấy không có gì nguy hiểm cả. Cá nhân tôi đã dâng trọn cho Chúa và Mẹ Maria nhưng tôi vẫn còn là nguyên thủ quốc gia. Tôi còn trách nhiệm với dân.“

Tổng thống Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu bị các tướng đảo chánh mà Tổng thống Johnson gọi là "bọn ác ôn côn đồ đáng nguyền rủa” (a goddam bunch of thugs) ra lệnh giết chết trên chiếc xe M113 sau khi họ đón hai ông từ nhà thờ Cha Tam.

Phản ứng sau cuộc sát hại TT Ngô Đình Diệm và Cố vấn Ngô Đình Nhu
Khi đuợc tin ông Diệm bị lật đổ, ông Hồ Chí Minh nói với ký giả cộng sản danh tiếng, Wilfrid Burchett: "Tôi không thể ngờ rằng tụi Mỹ ngu đến thế“".

Nguyễn Hữu Thọ nói với báo Nhân Dân: "Sự lật đổ Diệm là một món quà mà Trời ban cho chúng tôi.“

Khi tướng Võ Nguyên Giáp và những đồng chí còn sống sót của ông gặp Ông McNamara ở Hà Nội tháng 11 năm 1995, họ nói rằng: "Chính sách Kennedy ở Việt Nam sai lầm hết chỗ nói. Ngô Đình Diệm là một người có tinh thần quốc gia, không khi nào ông chịu để cho người Mỹ dành quyền điều khiển chiến tranh, và sự người Mỹ dành quyền đã đưa người Mỹ đến thất bại đắt giá. Cho nên, kết quả của cuộc đảo chánh lật đổ ông Diệm năm 1963 là sự kết thúc sớm [sự hiện diện] Hoa Kỳ ở Việt Nam, một điều đáng làm cho người ta ngạc nhiên“ .
15

Những người gần gũi Tổng thống giờ phút cuối kể lại cho họ hàng, bè bạn về cách hành xử của Tổng thống mặc dù cái chết bản thân mình đang cận kề, nhưng nhất quyết không để người khác phải đổ máu để bảo vệ bản thân ông. Nên dân chúng đã truyền nhau câu vè:
"Đày Vua không Khả,
đào mả không Bài,
hại dân không Diệm“
 
Bài học từ Tổng thống Ngô Đình Diệm
Lòng yêu nước, tinh thần Dân tộc là sợi dây chắc chắn nhất, bền bỉ nhất và chân thành nhất liên kết mọi con dân của Dân tộc.Vì sự liên kết đó dựa trên một nền tảng duy nhất là quyền lợi Dân tộc, Tổ quốc. Tổ quốc Việt Nam đã được cha ông chúng ta gầy dựng và gìn giữ từ hơn 4000 năm qua cho dù phải trải qua nhiều cuộc chiến với kẻ thù xâm lược. Dân tộcViệt Nam đáng tự hào là có được những trang sử oai hùng với Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi vv… Dân tộc và đất nước chỉ được phát triển thực sự, nếu những tinh hoa của Dân tộc được phát huy.

Tổng Thống Ngô Đình Diệm là một tấm gương sáng về cho sự thanh liêm, lòng yêu nước, tính tự cường, sự bảo vệ độc lập và chủ quyền của đất nước mà mọi con dân nước Việt cần phải nuôi dưỡng và phát huy. Đặc biệt trong giai đoạn hiện nay, gìai đoạn đen tối nhất của lịch sử Việt Nam. Giai đoạn mà chính người Việt lại đàn áp, bắt bớ, đánh đập, giam tù đồng bào của mình, bởi vì họ thổ lộ lòng yêu nước lên tiếng đòi hỏi quyền lợi Dân tộc, đòi hỏi chủ quyền đất nước. Giai đoạn mà lòng ái quốc, tinh thần Dân tộc bị trừng phạt, hèn nhát, tinh thần vọng ngoại được ban thưởng. Chính sách này rõ ràng nhằm tiêu diệt Dân tộc Việt Nam.

Là người Việt Nam, chúng ta phải có trách nhiệm bằng mọi cách hoá giải Quốc nạn hiện nay để giao lại cho thế hệ sau một Tổ quốc Việt Nam tốt đẹp hơn Tổ quốc mà chúng ta đã nhận lại từ thế hệ trước.

Xã hội biến chuyển không ngừng, đặc biệt là tốc độ biến chuyển xã hội trong giai đoạn toàn cấu hoá hiện nay rất nhanh đến độ khó lường trước được. Chế độ chính trị tại Việt Nam do đó sớm muộn rồi cũng sẽ thay đổi không bằng cách này cũng bằng cách khác.

Những trang lịch sử Việt Nam sau này chắc chắn sẽ không ca tụng ông Tổng Bí thư A, Chủ tịch B, Thủ tướng C có được gia tài kếch sù trị giá 10 tỉ Mỹ kim mà lịch sử sẽ nguyền rủa các ông đã không thi hành trách nhiệm của mình đối với đất nước mà chỉ biết lợi dụng chức vụ vơ vét của công làm giầu bản thân và gia đình để mặc người dân phải sống vất vưởng, khổ cực.

Nhưng lịch sử Việt Nam sẽ ca ngợi các ông bà trong ban lãnh đạo Đảng và Nhà nước CSVN tương tự như lịch sử thế giới hiện nay đang ca ngợi Gorbachov và lịch sử Miến Điện sẽ ca ngợi Chính quyền Quân nhân Miến Điện. Nếu các ông, bà vì Nước, vì Dân từ bỏ quyền lợi cá nhân, đấu tranh bảo vệ chủ quyền của Dân tộcViệt Nam, đồng thời thực hiện một cuộc cách mạng dân chủ ôn hoà tương tự như ở Miến Điện. Vì đó là điều kiện triệt hạ hệ thống tham nhũng rất hệ thống và qui mô hiện hữu từ vài chục năm qua trên đất nước Việt Nam và đó cũng là điều kiện để mọi tầng lớp người dân Việt hết lòng, hết sức tham gia tái kiến thiết quê hương.


Nguyễn Hội
Tháng 11 năm 2012

DẤN THÂN VÌ NGƯỜI NGHÈO, VÌ TỔ QUỐC



(suy niệm Lời Chúa CN XXVI C Thường Niên *)

Bài Tin Mừng

Dấn thân vì người nghèo, vì Tổ quốcTrong bài dụ ngôn của Chúa Giê-su, “ông nhà giàu” không có tên. Nhân vật đó đại diện cho một giai cấp trong xã hội. Ông ấy giàu, nhưng ta không biết giàu do đâu. Có thể đó là một người làm ăn lương thiện, thành công nhờ tài trí, nhờ sức lao động. Cũng có thể giàu vì đã khéo léo ăn cắp của công, mạnh tay bóc lột, cướp đất dân oan. Vấn đề Chúa Giê-su muốn chúng ta lưu tâm ở đây không ở chỗ nguồn gốc của tài sản có chính đáng hay không, nhưng là thái độ của người có tài sản. Người giàu bị kết án vì thái độ đối với người nghèo. Tội của ông ta là tội vô cảm. Chúa Giê-su sẽ lặp lại giáo huấn này cách cặn kẽ hơn khi Ngài đề cập đến cuộc phán xét chung trong Tin Mừng Mát-thêu. “Mỗi lần các ngươi không làm cho một trong những người bé nhỏ nhất đây là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,31-35). Tội bị kết án ở đây vẫn là tội vô cảm trước nỗi đau của đồng loại, đặc biệt những người nghèo.

Đoạn sách ngôn sứ A-mốt

Và để làm sáng tỏ giáo huấn của Chúa Giê-su thì Giáo Hội cho ta nghe bài đọc 1 trích trong sách ngôn sứ A-mốt, vị ngôn sứ đầu tiên trong sách Kinh Thánh có những lời lẽ mạnh mẽ nhất, hùng hồn nhất về các vấn đề xã hội. Và tội bị vạch trần trong bài đọc 1 hôm nay vẫn là tội vô cảm. Bây giờ từ nội dung Lời Chúa, chúng ta hãy duyệt qua một số vấn đề thời sự.

Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô với người nghèo

Đối với anh chị em tín hữu Công Giáo chúng ta thì biến cố lớn trong những tháng đầu năm 2013 hẳn là việc Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đíc-tô từ nhiệm, và tiếp theo sau là việc vị lên thay thế, Đức Giáo Hoàng đương kim, đã chọn danh hiệu Phan-xi-cô, tên của vị thánh thành Át-xi-di, thường được gọi là vị thánh nghèo. Và một trong những lời tuyên bố đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô là “Tôi muốn một Giáo Hội nghèo giữa những người nghèo”. Và chuyến du hành đầu tiên của ngài ra khỏi đất Ý là để đến thăm những thuyền nhân tỵ nạn tại đảo Lampedusa. Đề cập đến chuyến viếng thăm này khi trả lời phỏng vấn trên chuyến bay ngày 29-07-2013 từ Rio de Janeiro về Rô-ma , ngài nói : “Có một chuyện đau lòng lọt vào tim tôi, đó là chuyến viếng thăm Lampedusa. Nó đã khiến tôi phải khóc, nhưng đã đem lại thiện ích cho tôi. Khi các người tị nạn tới, họ để thuyền xa bờ hàng mấy hải lý trước bãi biển và họ phải tìm cách vào bờ một mình. Điều này khiến cho tôi đau khổ, vì tôi nghĩ họ là các nạn nhân của một hệ thống xã hội kinh tế toàn cầu.” Lời nói cũng như việc làm của Đức Giáo Hoàng cho thấy ngài không vô cảm trước nỗi đau của người nghèo, trái lại ngài đã quan tâm, gần gũi, chia sớt nỗi đau của những người bị bỏ rơi. Thái độ của Đức Giáo Hoàng hoàn toàn tương phản với thái độ ông nhà giàu đối với anh La-da-rô, trong bài dụ ngôn.

Tội bị kết án ở đây là tội vô cảm

Khi cho người nghèo một tên, La-da-rô, hẳn Chúa Giê-su muốn chúng ta nghĩ tới những con người cụ thể, bằng xương bằng thịt đang sống cạnh chúng ta, chung quanh chúng ta. Đó là những con người nghèo vật chất như cơm ăn, áo mặc, nhà ở, và cả những người nghèo tinh thần, thiếu hiểu biết, thiếu tự do, thiếu dân chủ, thiếu công lý. Có những cá nhân nghèo thì đã hiển nhiên, nhưng còn có những tập thể nghèo, chẳng hạn một tầng lớp xã hội như những công nhân bị bóc lột, những nông dân suốt đời dãi nắng dầm mưa mà vẫn thiếu ăn thiếu mặc, những người dân oan bỗng dưng bị tước đoạt ruộng vườn từ bao đời tổ tiên để lại cho con cháu. Ta còn có thể nói đến cái nghèo của đất nước. 38 năm sau ngày im tiếng súng, bất chấp vẻ bên ngoài hào nhoáng, Việt Nam vẫn là một nước nghèo. Đất đai bị kẻ thù gặm nhắm, hết hải đảo đến cao nguyên. Bao nhiêu cây số vuông rừng phòng hộ, trên danh nghĩa là cho người nước ngoài thuê 50 năm, thực chất là mở toang cửa rước giặc vào nhà. Người dân bị lừa bịp, bị bóc lột, bị đàn áp, không có dân chủ, không có tự do, những quyền thiêng liêng Thượng Đế ban cho con người thì bị tước đoạt. So với cái nghèo vật chất, cái nghèo tinh thần còn khủng khiếp gấp bội.
Lúc nãy trong đoạn sách ngôn sứ A-mốt cũng như trong bài Tin Mừng, những người giàu có bị trừng phạt phải đi lưu đày hay đẩy xuống địa ngục vì đã dửng dưng, vô cảm trước nỗi đau của người nghèo. Vì vô cảm với người nghèo mà đã bị trừng phạt nặng nề như thế thì phải nói làm sao về những kẻ nhân danh một chủ nghĩa hoang tưởng đã bị lịch sử bỏ vào sọt rác, để đàn áp, bóc lột, tước đoạt cả những quyền thiêng liêng cơ bản nhất của con người ?

Những người đồng cảm và dấn thân

Tuy nhiên, thay vì nói đến những chuyện tiêu cực nói không bao giờ hết, tôi muốn làm nổi bật những khuôn mặt, đề cao những con người hiên ngang, can đảm lội ngược dòng, mạnh mẽ đấu tranh cho quyền con người, cho sự sống còn của dân tộc. Đó là những con người dấn thân, bất chấp mọi nguy hiểm cho bản thân, sẵn sàng trả giá để đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ tự do, cho vẹn toàn lãnh thổ. Chỉ nói đến quãng thời gian năm bảy năm trở lại đây thôi, trong số những người đã công khai và mạnh mẽ lên tiếng, một số đã bị bắt và cầm tù. Điều đáng ghi nhận là những tiếng nói mạnh mẽ không chỉ xuất phát từ những người đã lớn tuổi như linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sự Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày, hay giáo sư Phạm Minh Hoàng, nhưng ngày càng có những người trẻ hơn như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân,  Nguyễn Tiến Trung, rồi Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hoàng Vy, Trịnh Kim Tiến… Để khỏi quá dài dòng, tôi xin giới hạn chuyện thời sự vào thời gian mấy tuần lễ gần đây thôi. Xin lấy vụ xử Nguyên Kha và Phương Uyên làm mốc.

Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên

Khi bị bắt, Đinh Nguyên Kha mới 25 tuổi, sinh năm 1988 là sinh viên Đại Học Kinh Tế Công Nghiệp tỉnh Long An. Còn Nguyễn Phương Uyên lúc đó chưa tròn 20, sinh năm 1992, là sinh viên năm thứ 3 trường Đại Học Công Nghệ Thực Phẩm Tp. Hồ Chí Minh.
Tại sao hai em bị kết án ? Thưa vì đã phổ biến truyền đơn, và đây là một đoạn trích nội dung : “Hỡi đồng bào Việt Nam hãy đứng lên chống lại bạo quyền độc tài Cộng sản Việt Nam… hãy đứng lên vì Tự Do, Nhân Quyền và Chân Lý ! … Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi ! … Trung Quốc đang từng bước thôn tính nước ta, bọn chúng đang chiếm dần biển đảo của ta … Ðảng Cộng sản Việt Nam dâng hiến Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và hàng ngàn cây số vuông đất biên giới cho Trung Quốc … Tổ quốc đang lâm nguy ! Toàn dân hãy đứng lên cứu nước !”
Trong phiên xử ngày 16-05-2013 tại Long An, Nguyên Kha dõng dạc tuyên bố : “Trước sau tôi vẫn là một nguời yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, mà tôi chỉ chống đảng Cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội.” Còn Phương Uyên thì khẳng định : “Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.”
Có mặt tai phiên toà phúc thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, blogger Hoàng Hưng đã mô tả “cuộc biểu dương khí thế của lương tri, của chính nghĩa, của tình đồng bào, đồng đội, của lòng yêu nước đẹp tuyệt vời” như sau : “Bà mẹ trẻ địu đứa bé một tuổi trước ngực lặn lội cả ngàn cây số vào Long An chia lửa cho hai bà mẹ của Uyên và Kha ; …các cụ bảy mươi cùng các cháu gái trai nằm lăn xuống đường chặn bánh xe hung bạo bắt người ; …tiếng hát vang ‘Dậy mà đi’ do người cựu tù Côn Đảo tóc bạc phơ khởi giọng, tiếng hô ‘Đả đảo Trung Quốc xâm lược’, ‘Đả đảo bọn tay sai bán nước !’, ‘Uyên – Kha vô tội’… đánh thức cả khu trung tâm thành phố Tân An ;… một bà bán quán chạy tới ôm chầm người mẹ có con đang lâm nạn, khiến hàng trăm người đi đường dừng lại lắng nghe. Hãy nhìn cảnh một rừng công an cảnh sát, dân phòng tự vệ… ngây mặt nghe một người đàn bà sang sảng kêu gọi ‘Hãy tìm một lối quay súng trở về với nhân dân’ ! Phiên phúc thẩm Uyên – Kha sẽ đi vào lịch sử…”
Khi trả lời phóng viên đài VOA, mẹ của Phương Uyên nhắc lại lời Phương Uyên tuyên bố trước toà : “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất.” Ta cứ tưởng tượng những buổi học chủ thuyết Mác-Lê mà mọi sinh viên đại học buộc phải có mặt, khi người nói nếu đủ thông minh thì cũng không thể tin những gì mình nói, làm sao thuyết phục nỗi người nghe ? Chuyện đó ai cũng biết. Nhưng một trong những mục tiêu và cũng là hậu quả tất yếu của những lớp học này là làm cho thanh niên chán ghét chính trị, coi việc nước không phải việc của mình. Mặc dù cho đến hôm nay, trên mọi văn bản mang tính pháp lý luôn phải có từ “độc lập”, nhưng trong thực tế, về mọi mặt, Việt Nam đã là một tỉnh lẻ của Tàu. Tình cảnh đất nước bi thảm như vậy, nhưng đa số người dân không biết, mà có biết cũng chỉ thở dài vì bất lực. Quả là kỳ diệu khi ta gặp thấy một khí phách, một sự tự tin, một lòng yêu nước nồng nàn như qua mấy câu thơ của cô bé Phương Uyên sau đây :
Ơi đồng bào Việt Quốc
Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột !
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh.
Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mảnh đất quê hương…
Ơi thanh niên Việt Quốc !
Chúng ta là ai ?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc
Giặc đang tràn tới ngõ…
Đọc những vần thơ này, hay nhìn dáng dấp của cô bé Phương Uyên trước vành móng ngựa, cho dù thân hình mảnh khảnh, mình khoác áo học trò, mặt mày non choẹt, nhưng lời lẽ thì đanh thép, không khoan nhượng, biểu thị một ý chí quật cường, cô bé tuổi 20 này không thua kém gì một Điếu Cày, một Cù Huy Hà Vũ hay một Nguyễn Văn Lý. Và từ đó ta hiểu được tâm tình của người Việt khắp nơi trên thế giới, những ai nặng lòng với dân tộc, với quê hương, khi theo dõi phiên toà xử Phương Uyên qua màn ảnh.

Phương Uyên là một nguồn cảm hứng

Phương Uyên đã làm dấy lên bao niềm vui, niềm tự hào và hy vọng nơi người trẻ cũng như người già, và đã gây cảm hứng cho nhiều người. Những bài viết và bài thơ ca ngợi Phương Uyên thì nhiều lắm, chỉ xin đưa ra một số đoạn trích làm ví dụ.
Trước tiên là bài “Phương Uyên, Thiên thần nhỏ” của Nguyễn Hàm Thuận Bắc, một người lính Trường Sa và cũng là bạn học đồng hương của Phương Uyên :
Phương Uyên thiên thần nhỏ
Hiên ngang đứng trước tòa
Ngẩng cao đầu tuyên bố
Tôi yêu nước thiết tha !
Tôi ghét bầy tham nhũng
Làm tay sai giặc Tàu
Nếu ai cũng như chúng
Việt Nam sẽ về đâu ?…
Và sau đây là nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Ít lâu trước phiên toà sơ thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, tác giả đã thở dài ngao ngán khi đặt câu  hỏi và cũng là lời than “Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay ?” Nhưng sau phiên toà thì Trần Mạnh Hảo đã sững sờ trước vẻ đẹp không chỉ của khuôn mặt thiên thần, nhưng là của khí phách, của lòng dũng cảm, của lòng yêu nước nơi một bạn trẻ chỉ đáng tuổi con mình :
Nguyễn Phương Uyên đứng trước tòa
Em xinh hơn mọi loài hoa trên đời
Em không phải đóa mặt trời
Mà sao bóng tối rụng rời vây quanh.
Trước vành móng ngựa gian manh
Phương Uyên chợt mọc lên thành đóa sen
Trái tim yêu nước thắp đèn
Phương Uyên em giữa bùn đen sáng lòa.
Em là nụ, em là hoa
Bởi yêu nước phải ra tòa em ơi
Đưa tay chúng tính che trời
Làm sao che nổi nụ cười trinh nguyên…
Và đây Nguyễn Quốc Chánh. Trước hết qua bài thơ “Quê hương và chủ nghĩa” tác giả nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng xót xa của dân tộc, của đất nước :
Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam !
Sự thật đó có làm em đau nhói ?…
Rồi Nguyễn Quốc Chánh mời tuổi trẻ Việt Nam hướng nhìn tương lai để nhận ra trách nhiệm của mình đối với lịch sử qua những lời tâm huyết sau đây :
Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghênh ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ !
Ngoài những tác giả vừa nêu trên đây, ta cần ghi thêm lời nói hay bài viết của một số người khác nữa liên quan đến hai bạn trẻ được tôn vinh như những bậc anh hùng của Việt Nam hôm nay.
Trên mạng “danlambao.vn”, Vũ Đông Hà đã viết : “Bản án dành cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha nếu nhìn cho kỹ, suy cho sâu, chính là bản án dành cho chế độ. Nó bày ra hết những ti tiện, nhỏ nhen, yếu hèn, gian ác của chế độ và những con người cộng sản Việt Nam – từ cấp lãnh đạo cho đến những người đang xếp hàng chờ sổ hưu…
Một tiếng nói khác rất có uy tín là giáo sư Tương Lai, một giáo sư ngành xã hội học từng làm cố vấn cho 2 thủ tướng từ 1991 đến 2006. Ông đã có một bài viết đăng trên một nhật báo hàng đầu của Mỹ là tờ “Nựu Ước Thời Báo” (New York Times) bản tiếng Việt do chính ông cung cấp cho đài VOA mang tựa đề “Những bàn chân nổi giận”. Xin ghi lại mấy đoạn trích sau đây : “Tháng trước, Tòa Án tỉnh Long An Việt Nam đã kết án nặng nề hai sinh viên yêu nước ở độ tuổi 20. Trong những tội danh bị áp đặt có tội ‘nói xấu Trung Quốc’. Những cáo buộc này đã chạm vào điểm nhạy cảm bậc nhất trong tâm thế người Việt Nam là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Người ta phẫn nộ vì như thế là ai đó đã hợp đồng với Trung Quốc xâm lược để quay lại đàn áp người yêu nước. Đầu tuần này, công an Hà Nội đã đàn áp một cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bắt nhiều người, hành hung, đánh đập họ, trong đó có cả phụ nữ.
Vì thế, những ‘bàn chân nổi giận’ đã rầm rập xuống đường biểu tình chông Trung Quốc xâm lược. Cùng với những cuộc biểu tình ấy, những khiếu kiện tập thể của nông dân cũng dồn dập bùng lên. Sự nối kết giữa tầng lớp trí thức với giới trẻ ở đô thị và nông dân – những người bị đẩy vào cuộc sống đói nghèo vì mất đất sản xuất khi người ta nhân danh ‘sở hữu toàn dân’ để tước đoạt quyền sở hữu mảnh đất cha ông họ để lại mà không được đền bù thỏa đáng.”
Và có lẽ hơn lúc nào hết, từ khắp nơi trên thế giới, đồng bào Việt Nam tỵ nạn cộng sản dù đã an cư lạc nghiệp và một số lớn đã thành đạt từ nhiều năm nay, vẫn hướng về quê mẹ, đau nỗi đau của những người ở trong nước, nhất là từ khi thấy rõ Việt Nam đang trở thành tỉnh lẻ của Tàu. Ta hãy nghe Kiều Tiến Dũng từ Úc Châu : “Lòng người đang sôi sục căm phẫn. Căm phẫn Trung Cộng đã chiếm đoạt từng mảng, cả đất lẫn biển của quê cha đất tổ. Căm phẫn hơn nữa bọn người nắm quân đội trong tay mà lại khiếp nhược, cúi đầu cam tâm quy phục ngoại bang, giữ công an trong tay chỉ để dùng bạo lực đàn áp chính người dân, và tệ hơn, chà đạp tuổi trẻ tương lai của đất nước.”
Và Trần Trung Đạo từ Hoa Kỳ : “Bức tường chuyên chính CSVN đã không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước… Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em.”
Ví dụ cuối cùng tôi trưng dẫn ở đây rất là độc đáo. Đó là một đoạn trích lá thư ngỏ khá dài đề ngày 16-05-2013 tức là sau phiên toà sơ thẩm xử Nguyên kha và Phương Uyên, kính gửi một người bạn học cùng trường là ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng xin được đi tù thay cho Nguyên Kha và Phương Uyên, tác giả đã 70 tuổi, hiện sống tại Hà Nội, đó là tiến sĩ Đặng Huy Văn : “Ông có biết Phương Uyên và Nguyên Kha là ai không ? Là những thanh niên ưu tú của nhân dân toàn nước Việt. Chủ nghĩa Công sản không rành, nhưng kẻ thù của nhân dân là ai thì biết. Và các cháu đã sẵn sàng dấn thân để cứu dân tộc, non sông.
Chúng ta phải làm thế nào để được họ gọi bằng ông ? Đừng để các cháu khinh rẻ chúng mình là già rồi sinh lú : Hèn với giặc, ác với dân, ghét tự do, yêu độc tài, bài dân chủ, Chỉ vì đồng đô la và địa vị chức quyền mà bán biển đảo, núi sông!
Nhưng hai cháu Uyên, Kha là hiền nhân của Tổ Quốc, Có sức trẻ và chí khí kiên cường có thể cứu được núi sông. Ông hãy lấy quyền làm vua để bắt tôi đi tù thay hai cháu. Tôi 70 đã lẫn rồi, sống làm gì thêm khốn khổ thưa ông !…

Khởi điểm mới chứ không phải điểm dừng

So sánh với thái độ nơm nớp, co rúm vì sợ hãi của người dân suốt mấy chục năm trường thì những gì chúng ta đang chứng kiến hôm nay qua những bài viết, những lời nói, những việc làm của những người đấu tranh cho dân chủ tự do, cho độc lập quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ thật là kỳ diệu. Nhưng nếu chỉ có vậy thì tự do hạnh phúc của tuyệt đại đa số nhân dân không là cái bánh vẽ thì cũng mới chỉ là những mẩu bánh ăn để cầm hơi, trong khi nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc thì hoàn toàn là bánh vẽ. Nhưng hy vọng đã bừng sáng khi không chỉ có một số khuôn mặt đã trở nên quen thuộc, nhưng trong những tháng, những ngày gần đây, cho dù thông tin lề phải hoàn toàn im bặt, nhưng nhờ internet mà ta thấy được khuôn mặt, nghe được tiếng nói của những người ở trong cũng như ngoài nước đang hiên ngang mạnh mẽ tranh đấu cho dân tộc, cho đất nước mình.
Chẳng hạn giữa hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, chính xác là ngày 15-08, lễ Đức Mẹ Lên Trời, bổn mạng vương cung thánh đường Đức Bà tại Paris, các bạn trẻ Việt Nam đã có sáng kiến tham gia vào cuộc rước truyền thống trước thánh lễ chiều. Trong đoàn rước khổng lồ theo sau kiệu Đức Mẹ, ta thấy một rừng cờ vàng ba sọc đỏ, thấy các bạn trẻ Việt Nam rạng rỡ, tay cầm cờ hay dương biểu ngữ, ngực đeo những tấm hình phóng lớn của Uyên Kha và Phương Uyên hay của các bạn trẻ Việt Nam đang ở tù, giữa tiếng hát trầm buồn “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam, trời u ám bất công lan tràn…”.
Trước đó, ngày 02-08-2013, một nhóm năm thanh niên gồm Phạm Đoan Trang và Nguyễn Lâm Thắng từ Hà Nội, Nguyễn Thảo Chi và Nguyễn Anh Tuấn từ Đà Nẵng, cùng với Nguyễn Nữ Phương Dung từ Sài Gòn đã qua Thái Lan, tới văn phòng Uỷ Ban Luật Gia Quốc Tế tại Bangkok, nộp tuyên bố 258 với nội dung phản đối điều 258 của bộ luật Hình Sự quy định tội danh “lợi dụng các quyền dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” và yêu cầu bãi bỏ điều luật đối với những ai viết bài chỉ trích nhà nước, vì như thế là vi phạm quyền tự do ngôn luận của công dân. Khi trở về Việt Nam, những người này dù có gặp khó khăn tại phi trường Tân Sơn Nhất, cuối cùng đã được các bạn blogger công khai rước về an toàn.
Đến ngày 07-08, năm blogger khác lại đến Toà Đại Sứ Thuỵ Điển ở Hà Nội cũng để trao bản Tuyên Bố 258. Bà Phó Đại Sứ đã ra tiếp đón ngay tại cổng.
Chiều ngày 10-09 đại diện mạng lưới blogger Việt Nam đã trao tuyên bố 258 cho phái đoàn đại diện Liên Hiệp Châu Âu tại Hà Nội. Trước đó họ cũng đã trao tuyên bố này cho đại diện Toà Đại Sứ Úc Đại Lợi.
Kết quả là chỉ 24 giờ sau, cho dù truyền thông nhà nước coi như không có gì xảy ra, khắp nơi trên thế giới đều biết đến bản Tuyên bố này.

Sự kiện Đặng Chí Hùng

Và sự kiện cuối cùng tôi muốn đề cập tới hôm nay là hơn 2 tuần sau ngày nghị định 72 của thủ tướng chính phủ có hiệu lực, nghị định nhằm “quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng”, thì ngày 18-09-2013, trên diễn đàn Danlambao, người ta đọc thấy lá thư tác giả Đặng Chí Hùng “gửi bạn đọc thôn Danlambao”, Đặng Chí Hùng tuyên bố : “Tôi sẽ yêu quê hương bằng cả trái tim của mình và đi đến cùng con đường chân lý đem lại độc lập cho quê hương trước bạo quyền của cộng sản cho đến khi tôi không còn hơi thở nữa thì đành chịu”… “Bản thân tôi chưa bao giờ có liên hệ với Việt Nam Cộng Hoà…”, “Bản thân tôi chưa bao giờ là đảng viên mặc dù tôi đã có thời gian nắm chức vụ khá lớn trong tổ chức đoàn thanh niên cộng sản HCM. Tôi không vào đảng vì tôi đã nhận ra bộ mặt thật của nó từ khá sớm. Tôi đã chấp nhận bỏ lại sau lưng cơ ngơi, tương lai tươi sáng mà bao nhiêu người trẻ ở Việt Nam mong muốn để ẩn mình thực hiện công việc mà tôi cho là cần thiết cho dân tộc.”
Sau khi đã công bố loạt bài viết “Những sự thật không thể chối bỏ” gồm 18 phần liên quan đến nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh, tác giả cho biết đã bỏ ra 5 năm trời ròng rã để nghiên cứu, thu thập tài liệu và thực hiện công trình này. Tác giả còn nói là trong tương lai gần sẽ công bố “Những sự thật cần phải biết” liên quan đến các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Hy vọng công trình của Đặng Chí Hùng sẽ soi sáng cho những ai, đặc biệt các bạn trẻ, muốn tìm hiểu sự thật về những con người có trách nhiệm đối với dân tộc Việt Nam từ 68 năm nay.
Ở tuổi ngoài 50, Đặng Chí Hùng vẫn là một người trẻ. Chỉ vì khát khao đi tìm sự thật, tâm can bị thiêu đốt bởi tình yêu đồng bào, yêu tổ quốc mà dám dấn thân vào một cuộc chiến vô cùng nguy hiểm cho bản thân cũng như gia đình, dám liều cả mạng sống, thì ngọn đuốc phi thường đó, không sức mạnh nào dập tắt được.

Những cánh én báo hiệu mùa xuân ?

Nếu một con én không làm nổi mùa xuân như ai cũng biết, thì điều ta đang chứng kiến là trên đất nước chúng ta, đã thấy xuất hiện nhiều con én, và đàng sau là cả một bầy én đã sẵn sàng vỗ cánh giữa khung trời bát ngát bao la. Điều đặc biệt đáng ghi nhận là sự tích cực tham gia của một số bạn trẻ ngày càng nhiều vào các vấn đề của xã hội, của đất nước. Các bạn không chỉ có sức trẻ, nhưng còn giàu nghị lực, giàu sáng kiến, giàu khả năng linh hoạt, thích nghi, lại dễ dàng sử dụng các phương tiện thông tin hiện đại. Tôi nói “đặc biệt” vì các bạn đã hấp thụ một nền giáo dục què quặt do chính sách ngu dân và sự tuyên truyền lừa bịp từ khi cắp sách đến trường. Dù vậy, ngay giữa lúc xã hội tan hoang, đất nước như con mồi sắp bị con hổ đói khổng lồ ăn tươi nuốt sống thì ý thức quốc gia và lòng yêu nước bừng tỉnh như do một phép mầu.
Và trong lúc đó thì những bậc cha anh cũng đang thoát ra khỏi sự sợ hãi, và thể hiện quyết tâm của mình bằng nhiều cách khác nhau. Chỉ cần nhìn lại những gì đã xảy ra từ các vụ Toà Khâm Sứ, Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Toà, Cồn Dầu cũng thấy. Rồi trong khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn còn âm ỉ thì lại xảy ra vụ Đặng Văn Viết ở Thái Bình, và mới đây nhất là vụ Mỹ Yên. Khi người dân bị đàn áp dã man, bị bóc lột đến tận cùng nên chẳng còn gì để mất, đồng thời ý thức được quyền lợi của mình, cũng như ý thức được sứ mạng đối với xã hội, đối với tổ quốc, và nhờ các phương tiện tân kỳ của công nghệ thông tin mà biết rõ tình hình, nhìn ra sự thật, biết mình không đơn độc, lẻ loi, nên đã thoát ra khỏi vòng sợ hãi, thì mọi vũ khí đều vô hiệu.
Đến đây không thể không nói đến một sự kiện quan trọng xảy ra hơn 3 tuần sau khi nghị định 72 đã nói trên có hiệu lực, và 2 tháng sau bản tuyên bố 258 của các blogger về tự do ngôn luận ta đã đề cập tới. Đó là ngày 23 tháng 09 vừa qua, thay vì ký thỉnh nguyện thư hay kiến nghị mà bao nhiêu lần kinh nghiệm cho thấy đã bị bỏ vào sọt rác, thì 130 nhân sĩ, trí thức, trong đó có giám mục Chủ tịch Uỷ Ban Công Lý & Hoà Bình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đã ra một tuyên bố xuất hiện trên tất cả các trang mạng nổi tiếng và có nhiều người truy cập nhất hiện nay. Đó là tuyên bố quyền thực thi dân sự. Trong bản Tuyên bố này, có đoạn viết : “Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng quyền bày tỏ quan điểm của công dân, thẳng thắn tranh luận và đối thoại, từ bỏ cách đối xử không công bằng, không minh bạch và không đường hoàng như đã và đang áp dụng đối với những kiến nghị sửa đổi Hiến pháp và những tiếng nói đòi dân chủ khác với quan điểm của nhà cầm quyền”.

Kết luận

Những ai là tín hữu Chúa Ki-tô thì qua đoạn Tin Mừng hôm nay đã nghe lời cảnh cáo nặng nề của Chúa về tội vô cảm. Nhưng hôm nay tôi đã cố gắng đề cao những con người Việt Nam, đặc biệt các bạn trẻ, đã không vô cảm, hơn nữa đã đồng cảm, đã dấn thân vì người nghèo, vì đất nước nghèo, vì dân tộc, vì tổ quốc. Khi nhìn thấy “giặc Tàu tràn lan trên quê hương ta”, Việt Khang đã nghẹn ngào : “Giờ đây, Việt Nam còn hay đã mất ?” Nay ta đã nghe Phương Uyên cũng như các bạn đồng trang lứa, cùng với các bậc cha anh đồng thanh nhiệt tình đáp lại : “Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây ** !” Liệu chúng ta sẽ đáp lại như thế nào ?
Sài Gòn, ngày 29 tháng 09 năm 2013
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
địa chỉ mới : pascaltinh2011@gmail.com


*    Dựa trên hai đoạn sách Kinh Thánh : ngôn sứ A-mốt chương 6, câu 1a.4-7, Tin Mừng Lu-ca chương 16, câu 19-31.
**  Nhạc Nguyễn Ánh 9, Lời ca Hoàng Phong Linh.
 http://www.nuvuongcongly.net/tin-tuc/dan-than-vi-nguoi-ngheo-vi-to-quoc/

Sunday, 29 September 2013

Tại sao Giáo phận Vinh : ANH EM CỦA NGÀI ĐÂU?

 Tại sao Giáo phận Vinh - Tại sao Đức Cha Hợp?

 - ...Tòa thánh Vatican cũng chỉ biết nghe “cho biết” còn chuyện thật hư thế nào còn phải chờ báo cáo của Hội đồng Giám mục Việt Nam và nhất là báo cáo của Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, đại diện không thường trú của Tòa Thánh tại Việt Nam.

Nhưng liệu phía nhà nước Việt Nam có “toan tính bắn tiếng” với Tòa thánh Vatican không muốn Đức cha Nguyễn Thái Hợp tiếp tục coi Giáo phận Vinh và muốn Ngài ra khỏi Việt Nam như Hà Nội đã thành công trong việc “bứng” Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Giáo phận Hà Nội trước đây?...

*

Chuyện người Cộng sản phá phách người theo đạo Thiên Chúa xảy ra ở giáo xứ Mỹ Yên, Giáo phận Vinh ngày 22/05/2013 cũng giống như những chuyện người Công giáo bị bách hại từ trước và sau năm 1954 ở miền Bắc cho đến bây giờ trên cả nước.

Tuy thời gian có khác nhưng bài bản của người Cộng sản chống Công giáo vẫn y nguyên. Vẫn là những trò “ném đá giấu tay”, xưng hô xách mé “anh, ông” với những nhà tu hành có chức, có bậc và có quyền trong đạo với cả ngàn và trăm ngàn người.

Cũng vẫn là những chuyện “hành hung Linh mục, đánh giáo dân, đập phá tượng ảnh”, “xuyên tạc, thông tin một chiều”, sử dụng độc quyền báo, đài của nhà nước nhưng do tiền dân mà có để “dựng đứng chuyện”, “nhét chữ vào miệng người hiền lương”, “trù dập, gài bẫy” và liên kết dân lành và người ngay với “côn đồ, bất lương, phản động, những thế lực thù địch trong và ngoài nước” rồi cuối cùng là khép họ vào tội gây rối trật tự, chống phá nhân dân và nhà nước để bắt vào tù cho hả dạ.

Trong thế dàn dựng và đạo diễn này, khi nào chính quyền cũng phải và vô tội. Tất cả mọi sai trái đều thuộc về nhân dân và nạn nhân thì phải vào tù, kẻ gây ra tội ác với dân là nhân viên nhà nước, lực lượng Công an và những Côn đồ, Dân phòng và kẻ lạ mặt được chính quyền đưa đến hành dân thì lại được thưởng tiền và vô tội!

TÓM TẮT CHUYỆN MỸ YÊN

Bức tranh người Cộng sản “không ưa” người theo đạo Công giáo ở Mỹ Yên bắt đầu như thế này:

Đức cha Nguyễn Thái Hợp, Giám mục Giáo phận Vinh kể với Linh mục Trần Cộng Nghị của VietCatholic News: “Chiều ngày 22/5/2013, trước ngày xét xử phúc thẩm 14 thanh niên tại Tòa án Nhân dân Nghệ An, thân nhân và bạn hữu của họ đến Trại Gáo để cầu bình an. Họ đặt cơm tối cho 80 người, nhưng trên suốt hành trình, đã bị lực lượng công an chặn đường bằng nhiều cách, nên chỉ khoảng 30 người dùng cơm. Sau đó, mọi người tham dự thánh lễ với cộng đoàn giáo họ Trại Gáo. Số người còn lại vẫn tiếp tục đến.”

Trại Gáo là nơi có đến thờ Thánh Antôn, theo nhiều người theo đạo, đã có nhiều phép lạ đáp lại lời cầu xin, kể cả dành cho người ngoài đạo nên mỗi khi có nhu cầu, dân chúng thường đến đây cầu nguyện.

“Chập tối, lúc thánh lễ đang diễn ra, trên đoạn rẽ từ đường 534 đến Trại Gáo, khách hành hương bị một nhóm người lạ mặt, không mặc sắc phục công an và cũng không cho biết mình lý do, chặn đường. Tức khắc xảy ra cãi vã, xô xát và hỗn loạn. Bị đám đông phản kháng mạnh, những người chặn bỏ chạy. Có người bị thương, vài người chạy vào nhà ông xã đội trưởng, nơi công an đã tập trung từ trước. Ba người bị dân chúng khống chế và bị đánh. Được cấp báo, đội an ninh của họ Trại Gáo, xứ Mỹ Yên, vội vàng đến đưa nạn nhân về nhà văn hóa xóm 13 để bảo vệ”, Đức cha Hợp nói tiếp, “Đang khi tham dự thánh lễ, Ban Hành giáo Trại Gáo nhận được điện thoại cấp cứu của công an huyện Nghi Lộc. Họ đã cấp tốc chạy xuống và phải phá ổ khóa để đưa nạn nhân vào đó ẩn trốn. Ba người này khai là công an và người ta cũng thấy giấy tờ, cũng như sắc phục công an trong cốp xe.”

Rồi Ngài kể thêm với VietCatholic News: “Cần nói thêm, ngày 24/5/2013, đại diện huyện Nghi Lộc và xã Nghi Phương đã đến cám ơn Hội đồng mục vụ và đội an ninh Trại Gáo vì đã tích cực giải cứu cán bộ công an đêm 22/5/2013. Lời cám ơn tương tự cũng đã được nhà cầm quyền các cấp nhiều lần bày tỏ với tôi và các linh mục giáo phận. Thế mà, sau này báo đài Nhà nước lại vu khống Hội đồng mục vụ Trại Gáo đã ‘bắt giam người trái pháp luật.”

Sự vu cáo muốn lật ngược thế cờ của chính quyền Tỉnh Nghệ An nghiêm trọng hơn khi, theo lời Đức cha Hợp, “Nhà cầm quyền không những không xử lý một cách nghiêm minh hành vi sai trái của cán bộ công an, mà còn cố tình bao che thuộc cấp và dựng án để bắt hai giáo dân Trại Gáo theo kiểu bắt cóc, không tuân thủ quy định tối thiểu của Luật Tố tụng Hình sự Việt Nam hiện hành.” 

Chuyện bắt người vô cớ này của chính quyền Nghệ An được Vị Lãnh đạo Giáo phận Vinh kể thêm: “Như các trang mạng đã đưa tin, ngày 27/6/2013, trên đường đi đám cưới cháu, ông Ngô Văn Khởi bị cảnh sát giao thông chặn lại và bị năm thanh niên bịt mặt dẫn đi không nêu rõ lý do. Mấy ngày sau gia đình mới nhận được thông báo, nhưng giấy ghi nhầm với một ông Ngô Văn Khởi khác, vì sai địa chỉ và tên vợ. 

Cùng ngày 27/6, khi ông Nguyễn Văn Hải chở cháu là Nguyễn Huy Hoàng (5 tuổi) đi khám chữa bệnh và lấy bột mỳ, trên đường về bị công an bắt giữ, không nêu bất cứ lý do và không tiến hành bất cứ thủ tục nào. Cháu Hoàng bị bỏ lại trong tình trạng hoảng loạn.”

Từ đây, cuộc khủng hoảng nan giải thêm sau khi chính quyền xã Nghi Phương “nuốt lời hứa” không thả hai ông Khởi và Hải “trước 16 giờ ngày 04/9/2013 “ như đã cam kết trên giấy trắng mực đen.

Hãy nghe lời Đức cha Hợp: “Khoảng 15g30 ngày 04/9/2013, tin tưởng nơi thứ ‘Giấy cam kết lừa đảo’ của nhà cầm quyền, người nhà của ông Khởi và ông Hải cùng một số bà con giáo dân Mỹ Yên đã tới UBND xã Nghi Phương để nhận hai ông về nhà. Khi đến nơi, họ ngỡ ngàng nhận ra đã bị nhà cầm quyền lừa đảo: Không hề có chuyện thả người. Trên thực tế, ngay từ sáng 04/9/2013, nhà cầm quyền đã bày binh bố trận với mấy hàng trăm công an, cảnh sát cơ động, dân quân tự vệ, chó nghiệp vụ, lựu đạn cay… án ngữ lối vào trụ sở UBND xã Nghi Phương.”

MÀN KỊCH BẮT ĐẦU

Rồi chuyện lực lượng nhà nước tấn công dân đã xảy ra theo bài bản của đạo diễn chính quyền. Đức cha Hợp nói: “Một số người lạ mặt đã được cài vào đám đông để quấy rối, ném đá về phía công an và cảnh sát cơ động, một số giáo dân cũng ùa theo... Thế là cơ quan công quyền sử dụng lựu đạn cay, dùi cui, thuốc nổ, vũ lực... thẳng tay đàn áp dân chúng, làm cho hơn 30 người bị thương, trong đó có ba người bị chấn thương sọ não nặng.”

Kịch bản nhà nước dùng người lạ mặt, côn đồ trà trộn vào dân để kích động, gây hấn với lực lượng công an để công an có cớ tấn công dân là chuyện rất xưa, nhưng vẫn “ăn khách” vì dân thì hiền lành, ngây thơ còn quân gian thì ma mãnh, quyết làm cho được để lấy tiền nên đã biết cách giấu mặt nằm vùng để không bị lộ tẩy.

Các vụ công an khống chế, bao che cho côn đồ, dân phòng đàn áp dân oan, nông dân Văn Giang (Hưng Yên), nông dân Vụ Bản (Nam Định); ngăn cản giáo dân hành đạo ở Tam Tòa, Giáo điểm Con Cuông (Giáo phận Vinh; đánh đập Linh mục ở hai Giáo phận Hà Nội và Kontum năm 2012 v.v... còn là những vụ điển hình khác có bàn tay “lông lá” của nhà nước không gột tẩy được.

Hãy đọc Thông Báo của Tòa Giám mục Vinh ngày 04/07/2012: “Liên tục trong những ngày qua, giáo dân tại giáo điểm Con Cuông (thuộc xã Yên Khê, huyện Con Cuông, tỉnh Nghệ An) luôn chịu sự kìm kẹp, phân biệt đối xử và vu khống bởi chính quyền địa phương. Chính quyền liên tục cho người đe dọa, ngăn cản, khủng bố linh mục và bà con giáo dân.

Gần đây nhất là sự kiện hàng trăm cán bộ, công an, quân đội và côn đồ đến quấy rối, ngăn cản không cho linh mục GB. Nguyễn Đình Thục cử hành Thánh lễ mừng Sinh nhật Thánh Gioan Tẩy giả ngày 24.6.2012.

Sự kiện xảy ra ngày 1.7.2012 vừa qua là cao trào và là kết quả những mưu tính lâu dài, được dàn dựng công phu, kỹ lưỡng của các thế lực đen tối.

Trước tình hình đó, Tòa Giám mục có những quan điểm và ý kiến sau đây:

1. Cực lực lên án hành vi phạm Thánh, hành hung linh mục và giáo dân của chính quyền huyện Con Cuông, xã Yên Khê.

2. Anh chị em giáo dân tại giáo điểm Con Cuông đã bị đánh đập trọng thương, có những người đang trong tình trạng nguy hiểm đến tính mạng, và toàn bộ giáo dân hiện đang sống trong nơm nớp lo sợ bị trấn áp, hành hung bất cứ lúc nào của côn đồ, công an và quân đội.

Gia đình ông Phạm Thế Trận và một số gia đình khác luôn bị đe dọa khủng bố và gây khó khăn trong mọi công việc. Trong khi đó, các phương tiện truyền thông của tỉnh Nghệ An lại đưa tin xuyên tạc, sai sự thật nhằm kết án các linh mục, giáo dân.

3. Để chia sẻ với những đau thương của anh chị em Con Cuông, xin quý Cha, quý Chủng sinh, quý nam nữ Tu sĩ và toàn thể anh chị em trong ngoài giáo phận, thắp nến cầu nguyện tại các giáo xứ vào tối thứ Bảy và dâng lễ hiệp ý cầu nguyện cho các giáo hữu tại Con Cuông hiện đang phải sống trong bạo lực và bất công vào sáng Chúa nhật XIV (ngày 8/7/2012);

Cầu cho các cấp lãnh đạo chính quyền sớm nhận ra những nhu cầu chính đáng của giáo dân tại Con Cuông để những quyền lợi cơ bản của họ được đảm bảo thực hiện. Xin những người có thiện chí lên tiếng bênh vực anh chị em tại Con Cuông.

4. Để biểu tỏ sự đồng lòng phản đối những hành vi xúc phạm đến nơi thánh, đồ thánh, xúc phạm danh dự, nhân phẩm, sức khỏe của giáo dân Con Cuông, xin quý Cha căng băng-rôn tại giáo xứ với nội dung “Phản đối hành vi phạm thánh và đánh đập linh mục, giáo dân của chính quyền tại Con Cuông”.

CHUYỆN KONTUM, CHUYỆN HÀ NỘI

Trước đó Ủy ban Công lý và Hòa bình của Giáo hội Cộng giáo loan tin ngày 05/03/2012: “Lm. Nguyễn Quang Hoa gửi Đức cha Micae Hoàng Đức Oanh, Giám mục Giáo phận Kon-tum ghi:

“Ngày 22 tháng 2 năm 2012, tại làng Turia Yốp (thôn 6, xã Đăk Hring, Huyện Đăk Hà), gia đình ông A Ven có người vợ là bà Y Kun qua đời. Gia đình và dân làng đã mời con đến dâng lễ an táng (lễ tang) để tiễn đưa người quá cố là bà Y Kun đến nơi an nghỉ cuối cùng. Lễ an táng đã diễn ra vào lúc 10 giờ, ngày 23 tháng 2 năm 2012.

10 giờ 45 phút, lễ an táng kết thúc, con trở về lại xứ. Trên đường về ngang qua khu rừng cao su của làng Kon Proh (thôn 9, xã Đăk Hring), con đã bị ba thanh niên chạy xe môtô đuổi theo và đánh một nhát rất mạnh phía sau lưng. Bị đánh bất ngờ, con loạng choạng dừng xe môtô lại. Lập tức hai tên thanh niên cầm hai thanh sắt dài khoảng một mét nhảy xuống xe tiếp tục đánh con túi bụi. Con bỏ xe ngã xuống đường và dùng 2 tay để chống đỡ những đòn chí tử, vì sợ trúng đầu và mặt nên hai tay phải chịu trận, con vừa đỡ đòn vừa chạy thụt lùi và sau đó cắm đầu chạy vào vườn cao su, chúng tiếp tục đuổi theo đánh vào lưng, vào tay, vào chân và vào bụng con rất nhiều nhát chí mạng. Rượt đuổi đánh khoảng 200 mét chúng hô “thôi rút”, và chúng quay lại đập phá xe môtô của con. Sau đó, hai thanh niên đó đã phi tang 2 thanh sắt xuống đập nước gần đó. Trong lúc hai thanh niên đánh con, một thanh niên còn lại ngồi sẵn trên xe môtô. Sau khi xong việc, ba thanh niên đó đã phóng xe bỏ chạy về hướng quốc lộ 14”.

Bản tin viết tiếp: “Các Cha tại Giáo xứ Kon Hring nói với Đức cha Micae là người dân trong khu vực đã cho biết “ba côn đồ” này vừa mới từ trại tù về, độ tuổi hơn 20, đang được “giáo dưỡng” bởi chính quyền địa phương. Người dân còn cho biết trước khi hành động, bọn chúng đã đến một cơ sở làm cửa sắt gần đó để mua cắt hai thanh sắt.”

Đến ngày 15/04 (2012), Tòa Tổng Giám mục Hà Nội cũng ra thông báo nói về vụ Cha Giuse Nguyễn Văn Bình bị “côn đồ” hành hung như sau: “Văn Phòng Tòa TGM Hà Nội xin thông báo về vụ việc cha Giuse Nguyễn Văn Bình bị côn đồ hành hung như sau:

Cha Giuse Nguyễn Văn Bình, chính xứ Yên Kiện, đã mua một mảnh đất 500m2 ở ngoài giáo xứ của mình (thuộc giáo xứ Gò Cáo, thôn Xuân Sen, xã Thủy Xuân Tiên, huyện Chương Mỹ, TP Hà Nội) và xây một nhà cấp 4 trên đó với ý định nuôi trẻ mồ côi.

Vào lúc 9g00 sáng ngày 14/4/2012, sau khi nhận được tin ngôi nhà cấp 4 của mình bị dỡ bỏ lúc rạng sáng, cha Bình đã đến hiện trường. Tại đây, bất ngờ cha Bình đã bị một nhóm côn đồ hành hung đánh đấm và ngất xỉu (trích bản tường trình của Cha Bình). Hiện nay cha Bình bị rách màng nhĩ, đọng máu bên trong tai, sưng mặt, đau nhức ở đầu và vùng bụng, sức khỏe suy yếu.

Cha Bình đã được Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội và Hội đồng Giáo xứ Yên Kiện và Tân Hội đưa đi cấp cứu và khám tại các bệnh viện chuyên khoa ở Hà Nội. Hiện nay cha Bình đang được chăm sóc tại Tòa TGM Hà Nội. Tình trạng sức khỏe của cha đã khá hơn. Những hành vi đánh người dã man vô cớ của nhóm côn đồ trên là hành vi phạm pháp, xúc phạm thô bạo đến phẩm giá con người và không thể được chấp nhận. Hành động bất nhân này khiến cho linh mục và giáo dân rất búc xúc, gây hoang mang bất ổn định trong các cộng đoàn giáo dân tại Chương Mỹ.

Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã gửi một văn thư đề nghị Công an huyện Chương Mỹ mau chóng điều tra và làm sáng tỏ vụ việc này để những hành động đánh người dã man sẽ không còn xảy ra với bất kỳ người dân nào, phẩm giá con người luôn được tôn trọng.” (Lm. Alphongsô Phạm Hùng, Chưởng ấn)

Liên quan đến vụ này, Hãng tin Công giáo “VietCatholic News” ở Hoa Kỳ viết thêm: “Tin tức cập nhật lúc 12 giờ trưa ngày 14/4 cho biết: Vì chấn thương nghiêm trọng, hiện tại linh mục Nguyễn Văn Bình đã được chuyển lên cấp cứu tại bệnh viện Việt Đức – Hà Nội. Theo quan sát, công an Quận Hoàn Kiếm xuất hiện ngay cạnh cáng cứu thương. Đồng thời, đại diện tòa Tổng Giám Mục Hà Nội cũng đã có mặt. 

Phía Công An chỉ đạo nhân viên bảo vệ của bệnh viện ngăn chặn không để mọi người được đến thăm linh mục Nguyễn Văn Bình, đồng thời ngăn cản những ai đến gần chụp ảnh.”

TRỞ LẠI VỤ MỸ YÊN

Như vậy chuyện xảy ra ở Mỹ Yên, Nghệ An đang còn gây hoang mang trong dự luận cũng chỉ là “chuyện phải xảy ra” mà chính quyền phải làm tiếp theo chủ trương chung, hay chỉ là “chuyện nhỏ” của một địa phương?

Cũng đáng chú ý là trong tất cả các vụ người Công giáo bị tấn công, rất ít khi thấy có sự can thiệp điều tra của Ban Tốn giáo Chính phủ. Vậy Ban này được lập ra để làm gì, ngoài nhiệm vụ chính là “kiểm soát sinh hoạt của các Tốn giáo” để nắm chắc không đi ra ngoài đường lối của đảng?

Cũng với câu hỏi này, Mặt Trận Tổ Quốc có nhiệm vụ giám sát việc làm của nhà nước và hòa giải trong nhân dân, cũng chưa thấy mặt mũi đâu?

Vậy người dân biết trông cậy vào ai để bênh vực cho quyền con người của mình khi bị nhà nước xúc phạm và đe dọa như trong vụ Mỹ Yên?

Rồi cũng lấy làm lạ hỏi ai là Đại biểu Quốc hội của dân Mỹ Yên và người này ở đâu trong mấy ngày dân bị đánh vùi, đánh dập và các cấp Lãnh đạo tinh thần của họ bị báo Đài nhà nước vu khống, mạ lỵ?

Hãy đọc bài viết “nhào nặn” thật tài tình nhằm “tẩy rửa” sự thật đã được Đức cha Nguyễn Thái Hợp phơi bày của một người ký tên Sao Tháng Tám trên Báo Nghệ An ngày 5/9/2013: “Xung quanh vụ việc một số giáo dân Giáo xứ Mỹ Yên quá khích, có hành vi vi phạm pháp luật, gây nên sự hỗn loạn ở xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, tỉnh Nghệ An, đã và đang được các trang web phản động phản ánh theo chiều hướng “đổi trắng thay đen” để biện minh cho những hành động vi phạm pháp luật có chủ đích, có hệ thống.

Trước hết, phải khẳng định hành vi vi phạm pháp luật của Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải là rõ ràng, khi trong ngày 22/5/2013, hai đối tượng này đã cùng với một số đối tượng quá khích hô hoán, kích động đám đông bao vây, đánh đập người gây thương tích một cách vô cớ và đập phá gây thiệt hại tài sản hàng trăm triệu đồng tại nhà anh Đậu Văn Sơn ở xã Nghi Phương - huyện Nghi Lộc.

Ngay sau khi vụ việc xảy ra, cơ quan Cảnh sát điều tra Công an tỉnh Nghệ An đã quyết định khởi tố vụ án hình sự với 4 tội danh “gây rối trật tự công cộng”, “hủy hoại tài sản công dân”, “bắt giữ người trái pháp luật” và “cố ý gây thương tích”. Trong đó, các bị can Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải bị khởi tố về tội “gây rối trật tự công cộng” quy định tại Điều 245 của Bộ luật Hình sự. Ngày 27/6/2013, cơ quan Cảnh sát điều tra đã thi hành lệnh bắt tạm giam 2 bị can Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải để phục vụ điều tra theo quy định của pháp luật.

Tuy nhiên, một số trang web trong và ngoài nước đã cố tình đăng tải những thông tin sai lệch; một số người quá khích, vô tình do thiếu thông tin hay cố ý bịa đặt, vu khống cho rằng cơ quan chức năng đã bắt giữ người oan. Nhưng chính các đối tượng Ngô Văn Khởi và Nguyễn Văn Hải đã thừa nhận những hành vi vi phạm pháp luật của mình. Nguyễn Văn Hải đã nói: “Em nhận thức được hành vi vi phạm của em là hành vi hoàn toàn sai trái pháp luật. Xin pháp luật khoan hồng, giảm bớt. Em muốn nhắn đến gia đình vợ con là con cái đứa mô đi học thì cố gắng lo lòng mà học còn đứa mô không đi học nữa thì ở nhà cố gắng lo làm giúp đỡ cha mẹ. Cố gắng đừng làm những việc sai trái giống như bố để ảnh hưởng đến pháp luật”. Còn Ngô Văn Khởi thì nhắn nhủ “Tôi cũng nhắn nhủ với vợ con đừng có gây rối. Đừng gây áp lực với chính quyền. Không nghe lời xúi dục”…

Điều đó cho thấy, những cáo buộc “cơ quan công an bắt giữ người trái pháp luật”, “bắt cóc theo hình thức khủng bố”... mà các trang web và một số phần tử cực đoan đưa ra là sự quy chụp, thiếu căn cứ, nhằm mục đích kích động những giáo dân vô tội, thiếu thông tin, cả tin vô tình trở thành đối tượng vi phạm pháp luật, thậm chí vướng vào vòng lao lý. Trước sự trắng trợn “đổi trắng thay đen”, cố ý bịa đặt, vụ khống này, chúng ta, cả những lương dân và giáo dân là con dân nước Việt lương thiện phải hiểu, và nhất định không để bị “rơi” vào “bẫy” chia rẽ lương – giáo và xa hơn nữa là chia rẽ Chính quyền nhà nước Việt Nam với Giáo hội, làm mất uy tín, hình ảnh của cả Nhà nước Việt Nam và Đạo Thiên chúa.” 

Trước hết, ai đã “làm chứng” được những lời khai của hai ông Nguyễn Văn Hải và Ngô Văn Khởi là có thật và “không bị ép cung” trước sự vắng mặt của Luật sư bào chữa, nếu có? 

Thứ hai, báo Nghệ An có hình ảnh nào khác hơn những người dân bị công an, cảnh sát đánh vỡ đầu, sứt trán máu me loang lổ trên mặt và cơ thể chiều ngày 4/9 tại trụ sở xã Nghi Phương?

GIẤU ĐẦU LÒI ĐUÔI 

Liên quan đến những công an mặc thường phục, không đeo bảng tên đã chận đường, tấn công dân vô cớ ngày 22/5/2013 mà Đức cha Nguyễn Thái Hợp đã thuật lại với VietCatholic News thì ra nguyên nhân “giấu mặt của Công an” là như sau, theo lời kể của nhóm Phóng viên Thông tấn Xã Việt Nam:

“Để trả lời được vấn đề này, chúng ta phải trở lại sự kiện ngày 22/5/2013: Linh mục Đặng Hữu Nam, quản xứ Bình Thuận (xã Nghi Thuận), dù chưa được sự đồng ý của giám mục Nguyễn Thái Hợp và linh mục Nguyễn Đình Thăng, quản xứ Mỹ Yên (xã Nghi Phương), vẫn tổ chức nghi lễ tại nhà thờ giáo họ Trại Gáo với sự tham gia của giáo dân ở nhiều địa phương về hiệp thông cầu nguyện cho 8 bị cáo phạm tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền bị Tòa án Nhân dân Tối cao xét xử phúc thẩm tại thành phố Vinh vào ngày hôm sau, 23/5/2013. 

Trước sự việc trên, năm cán bộ công an đã đến địa bàn để nắm tình hình; và họ đã bị giáo dân chặn đường, khống chế đánh đập bị thương; ba người trong số đó đã bị giáo dân giam giữ trái pháp luật. Sau đó, hàng trăm giáo dân bao vây nhà xã đội trưởng Đậu Văn Sơn và có những hành vi vi phạm pháp luật như chúng tôi đã phản ánh trong bài viết trước. Tuy nhiên, điều đáng lưu ý ở đây là, giám mục Nguyễn Thái Hợp có mặt tại đó đã không khuyên nhủ giáo dân giải tán, cũng không kịp thời giải cứu, cấp cứu ba cán bộ công an bị thương ngay, mà lại giữ ba cán bộ bị thương hơn 2 giờ để cùng Hội đồng mục vụ Giáo họ Trại Gáo lập “biên bản” theo ý đồ của mình rồi ép họ ký.

Linh mục Nguyễn Đoài đã đọc cho chức việc viết “biên bản” có nội dung xuyên tạc, vu khống lực lượng công an “ngăn cản không cho giáo dân hành lễ.” Khi các cán bộ công an không chịu ký vào “biên bản,” giám mục Nguyễn Thái Hợp uy hiếp: “Sau 10 phút, các anh không ký, tôi về, mọi chuyện giáo dân tự giải quyết.”

Chưa nói đến sự phi lý trong “biên bản” vu cáo Công an “ngăn cản không cho giáo dân hành lễ” khi chỉ có 5 công an đi tay không, mỗi người bị giữ một nơi, giữa hàng trăm giáo dân; mà cũng nên nhìn vấn đề ở khía cạnh nhân văn, đạo lý.” (TTXVN, 18/09/2013)

Thứ nhất, chuyện năm cán bộ Công an được phái đến địa điểm làm lễ để “nắm tình hình” mà tự nhiên bị giáo dân “chặn đường, khống chế đánh đập bị thương” chỉ có thể là chuyện “khoa học giả tưởng”. Nhưng mà tại sao lại không mặc quấn áo công an? Chẳng lẽ chỉ đến đó “quan sát” thôi mà không hề gây hấn hay sinh sự với ai mà bị dân lôi ra đánh thì trẻ con cũng chả tin nổi! 

Thứ hai, trong khi người dân đem đám “công an” giả dạng côn đồ bị dân tấn công đi “bảo vệ lánh nạn” cho không bị đánh thêm, dù dân bị họ chận đường tấn công trước thì lại bảo họ bị dân “bắt giam” thì quả là chuyện gà hóa cuốc!

NGÔN NGỮ THÙ NGHỊCH

Song song với chiến dịch viết đi viết lại bài bản mà vẫn không sao tầy xóa được các “vết sẹo” nói sai sự thật của cả hệ thống báo đài Trung ương và địa phương, các báo Công An của Tỉnh Nghệ An và báo Nghệ An còn sử dụng nhiều ngôn từ khiếm nhã để “vu oan cáo vạ” và “chụp đủ thứ mũ” lên đầu Đức cha Hợp và các Linh mục Giáo phận Vinh trong vụ Mỹ Yên.

Hãy đọc:

“…nhìn vào thực tế, thì từ khi Giám mục Nguyễn Thái Hợp về làm “chủ chăn” vào năm 2010 đến nay, Giáo phận Vinh đã liên tiếp xảy ra nhiều vụ việc vi phạm pháp luật mang tính hệ thống. Điều đó đã ảnh hưởng đến cả giáo hội và chính quyền, gây mất ổn định chính trị, chia rẽ mối đoàn kết lương - giáo...

...Từ thực tế trên, dư luận không khỏi đặt câu hỏi, Giám mục Nguyễn Thái Hợp đã thực sự làm tròn trách nhiệm, bổn phận “ người chủ chăn” đối với giáo phận và phục vụ quê hương xứ Nghệ như những lời ông đã nói trong bài phát biểu ngày về với giáo phận Vinh? Đồng thời, những gì ông đã và đang thể hiện liệu có xứng đáng với vai trò Chủ tịch Ủy ban công lý và hòa bình của Hội đồng giám mục Việt Nam? Có đúng như châm ngôn mục vụ “ Sự thật” và “ Tình yêu” mà ông đã trả lời phỏng vấn trên Trang thông tin điện tử Hội đồng Giám mục Việt Nam ngày 28/6/2010 khi vừa mới được bổ nhiệm làm Giám mục Giáo phận Vinh? (Báo Nghệ An (6/9/2013)) 

“Có thể khẳng định, không phải ai khác mà một số chức sắc cực đoan như ông Nguyễn Thái Hợp và Đặng Hữu Nam đã có những hành vi, lời nói kích động, xuyên tạc, vu khống chính quyền khiến “quần chúng bức xúc”, “hoang mang”. Cũng chính những người này đã “xúc phạm nặng nề niềm tin tôn giáo” khi lợi dụng đức tin của một số giáo dân nhẹ dạ để chia rẽ khối đoàn kết dân tộc và sâu xa hơn là ủng hộ, tiếp tay cho nhóm phản động Việt Tân và các thế lực thù địch âm mưu lật đổ chính quyền Nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Đó chính là sự thật đằng sau những vụ việc giáo dân vi phạm pháp luật xảy ra liên tiếp trên địa bàn xã Nghi Phương (huyện Nghi Lộc) mà Báo Nghệ An đã phản ánh thời gian qua.” (Báo Nghệ An (21/9/2013)

“Những hành vi vi phạm pháp luật của một số chức sắc, chức việc và một số giáo dân quá khích vừa qua đã quá rõ. Trong các sự việc này, những “chủ chăn” quá khích đã trở thành những kẻ “chủ mưu”, họ đã biến một số “con chiên ngoan đạo” thành những “con rối” để “giật dây” theo ý đồ của mình. 

Rồi đây, những hành vi vi phạm pháp luật của những kẻ quá khích sẽ bị xử lý thích đáng, đúng người, đúng tội. Khi đó, những người nhẹ dạ cả tin đã không chăm lo làm ăn mà “mù quáng” nghe theo những lời rao giảng kích động của những kẻ “chủ mưu” lại phải trông chờ vào sự khoan hồng của Đảng và Nhà nước ta. Những kẻ chủ mưu, cầm đầu sẽ có những bản án thích đáng.” (Báo Nghệ An, 22/09/2013)

“Ông Nguyễn Thái Hợp và một số Linh mục cực đoan ở Tòa giám mục Xã Đoài lại tiếp tục có các Văn thư, tuyên bố phủ nhận, xuyên tạc sự thật về các sự việc đã xảy ra ở Giáo xứ Mỹ Yên trong thời gian qua. 

Hai văn thư này cố “vớt vát” lại uy tín, danh dự của ông Hợp và một số chức sắc, giáo dân quá khích bằng những luận điệu cũ nhưng lại nhân danh Tòa Giám mục và Linh mục Đoàn Giáo phận Vinh.

Trong Văn thư số 8/13-TG gửi Đức Giám mục Phêrô Nguyễn Văn Nhơn - Chủ tịch HĐGMVN, Đức Hồng y Gioan Baotixita Phạm Minh Mẫn, Quý Đức Tổng Giám mục, quý Đức Cha và Cha Giám mục quản giáo phận, ông Nguyễn Thái Hợp lớn tiếng khẳng định “một số báo, đài trong và ngoài nước đã lên tiếng phản đối nhà cầm quyền, bênh vực công lý cũng như bảo vệ người dân, trong khi đó báo đài Nhà nước Việt Nam, đặc biệt là báo, đài Nghệ An, lại đăng tải các thông tin có nội dung trái ngược”. Để chứng minh cho điều đó, ông Hợp còn “gửi kèm theo một số hình ảnh điển hình của vụ đàn áp giáo dân do lực lượng công quyền gây ra tại Giáo xứ Mỹ Yên.

“Một số báo, đài trong và ngoài nước” mà ông Hợp nói ở đây, chỉ cần nhắc đến tên, ai cũng biết đó là những “công cụ” tuyên truyền của các thế lực thù địch, phản động chống phá Nhà nước Việt Nam, như là RFI, RFA, Vietcatholic, Thanh niên công giáo, Nữ vương công lý… và bao gồm cả trang mạng Giáo phận Vinh. Không hiểu ông Hợp đã nhận thức và có thái độ như thế nào đối với nhân dân, với Tổ quốc mà lại phải “nhờ cậy” các thế lực thù địch lên tiếng bênh vực bản thân ông và những đối tượng đã có hành vi vi phạm pháp luật? Để chối bỏ sự thật, lẩn tránh trách nhiệm và lừa dối dư luận về những hành vi vi phạm pháp luật, ông Hợp vu khống “báo, đài nhà nước Việt Nam, đặc biệt là báo, đài Nghệ An, lại đăng tải các thông tin có nội dung trái ngược”. (Báo Nghệ An. 24/09/2013)

Và cuối cùng là lời nói “chụp mũ” cực kỳ “phản cách mạng” của ông Thái Văn Hằng, Phó Chủ tịch Ủy ban Nhân dân tỉnh Nghệ An đã đổ thêm dầu vào lửa:

“Vụ việc vừa xảy ra tại Giáo họ Trại Gáo, Giáo xứ Mỹ Yên là một trong nhiều vụ việc thể hiện những hành động quá khích của một số chức sắc, chức việc, giáo dân cực đoan dưới sự xúi dục từ các tổ chức, thế lực phản động trong và ngoài nước, dẫn đến việc một số người dân đã bị kích động, nghe theo, thực hiện hành vi gây rối trật tự công cộng, vi phạm pháp luật.

Có thể khẳng định rằng, việc giáo dân bao vây trụ sở chính quyền địa phương, giữ người trái pháp luật, hành hung cán bộ Nhà nước, đập phá tài sản là những hành vi vi phạm Bộ luật hình sự của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam và phải bị xử lý theo quy định của pháp luật.” (TTXVN)

Nói như thế thì không hiểu ông Hằng có biết rằng Bộ Luật Hình sự không chỉ áp dụng với dân mà còn cả đối với các cấp chính quyền, đầy tớ của nhân dân, khi phạm tội hành dân như đám công an giả dạng người thường đã chận đường vô lý và đánh dân cũng như các viên chức địa phương đã lường gạt dân và vu oan cáo vạ cho dân như họ đã phạm trong vụ Mỹ Yên không?

Nhưng tại sao chính quyền Nghệ An nói riêng và cả hệ thống nhà nước đã tìm mọi cơ hội đến “tấn công” Đức cha Nguyễn Thái Hợp?

Có phải vì Ngài còn là Chủ tịch Ủy ban Công lý và Hòa bình của Hội đồng Giám mục Việt Nam và cũng là người đã đưa ra nhiều Bản Tuyến bố lên án những bất công xã hội, chỉ trích những chính sách bất hợp lý, những đàn áp vô pháp luật, những vi phạm quyền con người vá các quyền tự do khác của đảng và nhà nước nên đảng cảm thấy nhức nhối, khó chịu?

Ngài cũng từng lên án Nhà nước bất lực trong công tác phòng, chống tham nhũng; không có chính sách giáo dục thích nghi và cần thiết cho hoàn cảnh đất nước. Đức cha Hợp cũng đã ràng buộc trách nhiệm của Nhà nước với tình trạng suy thoái đạo đức trong xã hội, bất công trong xét xử và lạm quyền trong việc sử dụng đất đai. Và nhất là Ngài cũng đã thẳng thắn lên án Nhà nước hoàn toàn bất lực và không có chính sách rõ ràng chống lại sự lấn chiếm và đe dọa sự toàn vẹn lãnh thổ của Trung Cộng đối với Việt Nam ở Biển Đông.

“Bản phúc trình về tình hình công lý, hòa bình và nhân quyền trong xã hội Việt Nam hiện nay” của Ủy ban Công lý và Hòa bình gửi Hội đồng Giám mục Việt Nam được công bố ngày 05 tháng 11 năm 2012 chắc chắn đã làm cho Nhà nước phải khó chịu.

Tất cả những việc làm này của Đức cha Hợp, tất nhiên đã biến thành những “mũi gai nhọn” trước mắt đảng và nhà nước cho nên Ủy ban Tôn giáo chính phủ đã phải cấp thời du hành đến Tòa thánh Vatican trong thời gian từ ngày 15 đến 20/09/2013 để thảo luận chuyện Đức cha Hợp và giải thích vụ Mỹ Yên.

Phái đoàn Việt Nam do Trung tướng Công an Phạm Dũng, Thứ trưởng Bộ Nội vụ, Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ cầm đầu đã họp với Thứ trưởng Thánh Bộ Truyền giáo, Đức ông Tadeusz Wojda và Thứ trưởng Bộ trưởng Quan hệ với các nước, Đức ông Antoine Camilleri, theo VietCatholic News.

Ngoài vụ Mỹ Yên, phía Việt Nam còn thảo luận cả chuyện không ít các Linh mục Dòng Chúa Cứu Thế ở Việt Nam đã tham gia các hoạt động xã hội cà tranh đấu nhân quyền mà phía Việt Nam nói “không thuộc phạm vi Tôn giáo”.

Tuy nhiên, Tòa thánh Vatican cũng chỉ biết nghe “cho biết” còn chuyện thật hư thế nào còn phải chờ báo cáo của Hội đồng Giám mục Việt Nam và nhất là báo cáo của Tổng Giám mục Leopoldo Girelli, đại diện không thường trú của Tòa Thánh tại Việt Nam.

Nhưng liệu phía nhà nước Việt Nam có “toan tính bắn tiếng” với Tòa thánh Vatican không muốn Đức cha Nguyễn Thái Hợp tiếp tục coi Giáo phận Vinh và muốn Ngài ra khỏi Việt Nam như Hà Nội đã thành công trong việc “bứng” Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt ra khỏi Giáo phận Hà Nội trước đây?

Tất cả những dự đoán này có thể chưa đúng tim đen người Cộng sản vào lúc này, nhưng việc họ tìm mọi cách để chống, kỳ thị và kiểm soát người theo đạo Công giáo ở Nghệ An và những nơi khác trong lãnh thổ Việt Nam từ xưa đến nay là điều đã được lịch sử chứng minh ngay từ khi Cộng sản Việt Nam vẫn còn mang tên gọi là Việt Minh.

(09/013)

Phạm Trần

------- 
Đức Cha HỢP, ANH EM CỦA NGÀI ĐÂU?

ĐỒNG BÀO MỸ YÊN, ANH EM CỦA CHÚNC CON ĐÂU?




Câu chuyện kinh thánh Cain và Abel Đức Thánh Cha Phanxicô nêu ra trong buổi tối canh thức dài bốn giờ đồng hồ với 100.000 người tham dự hôm 7 tháng 9 tại cộng trường thánh Phêrô, Roma, cầu nguyện cho Syria và thế giới cũng hòan tòan thích hợp cho tình hình cụ thể đang xảy ra tại Viêt Nam. Câu trả lời của Cain “Tôi không biết. Tôi là người giữ em tôi sao?” (Gen 4:9) làm ta phải nghĩ ngay đến khả năng Chúa buộc anh ta phải xét mình về một bổn phận phải chu tòan. Một cách khác, đây là câu Chúa hỏi nạn nhân Abel. Để tìm một trả lời cho hiện tình trong và ngòai nước chúng ta chung quanh sự việc tương tự xảy ra tại Mỹ Yên, câu chuyện người Samaritano nhân hậu Chúa dùng để trả lời cho người luật sĩ hỏi Chúa đòi hỏi mỗi người Việt Nam chúng ta phải suy nghĩ thật kỹ, thật nhiều. Ai là anh chị em của Đức Cha Phao lô Nguyễn Thái Hợp? Ai là anh chị em của đồng bào ở Mỹ Yên?

Anh em của Đức Cha Hợp và đồng bào Mỹ Yên trước tiên không ai hơn là nhà cầm quyền Cộng sàn tàn ác và bọn tay sai khát máu đã hành hung tàn bạo dân chúng Mỹ Yên. Hãy hạ súng, dùi cui, nắm tay...xuống, nói như Đức Giáo Hòang Phanxicô, để nhìn rõ mặt đây là anh chị em mình và ngưng ngay hành động dã thú. Hãy ngồi xuống nói chuyện với nhau để hòa giải thẳng thắn theo lẽ phải, trước khi Chúa ra tay tiêu diệt như đã tiêu diệt quân đội Pharaô hùng hổ để bảo vệ dân Israel an tòan.

Anh em của Đức Cha Hợp và giáo dân Mỹ Yên không ai hơn là các giám mục trên toàn cầu, đặc biệt là tòan bộ các giám mục Việt Nam trong cũng như ngoài nước; Giáo Hội phải dấn thân vào chính trị để cải tạo xã hội như xác định mới đây của Đức Thánh Cha Phanxicô. Hãy nghe các giám mục Cuba lên tiếng đòi hỏi chính quyền cải tổ. Ích lợi gì khi “người đến nhân danh Đức Giáo Hòang” chỉ đi tour hết giáo phận này đến giáo phận kia với kèn trống hàng rào danh dự, vòng hoa, hoan hô (ngu ngơ sa bẫy quảng cáo cho chế độ rồi) mà không đến ngay Mỹ Yên? Hãy có can đảm như Chúa bảo họ đừng tôn mình lên thế. Hãy như Giáo Hòang Phanxicô ra lệnh hạ tượng đài của ngài xuống ngay. Bỏ đi cách xưng tụng khách sáo, không dám nói thẳng nói thật đề cập những sai lầm trong các cuộc đại hội, chỉ tổ làm cho con người mọi cấp bậc mãi sống trong ảo tưởng không đem lại ích lợi gì cho Giáo Hội, xã hội. Theo gương Đức Thánh Cha Phanxicô đơn giản tiệc tùng để còn thời giờ đến thăm một giáo dân nào đó của giáo xứ đang bị cơn bệnh giày vò nằm cô đơn trong căn nhà tồi tàn không thể đi đón tung hô giám mục được. Hãy bỏ mũ gậy xuống để nhìn thấy rõ mặt ‘người anh em’ họ Nguyễn đang đơn độc, bày chiên đang bị sói dữ xâu xé tả tơi mà mau mau lên tiếng bênh đỡ công lý lẽ phải, không cần phải chờ đến lá thơ phân bua gởi tới từng nhà giám mục trên tòan quốc, sự kiện này cho ta cảm giác một sự ngây ngô thế nào ấy! Công bồ của văn phòng Giám Mục Vinh và thư chung của Đức Cha Hợp không đủ để đồng thuận sao? Khi tôi còn nhỏ, mỗi khi trong làng có cháy nhà, là tự động mạnh ai nấy đều xách thùng, chậu thau, vừa chạy đến vừa hô hóan mọi người tiếp cứu người hàng xóm lâm nạn, đâu có ai chờ văn thơ tiếp cứu đâu! Tại sao khi phái đòan nhà nước ViệtNam đề cập tới vấn đề giáo phận Vinh thì Vatican nói chưa được nghe biết gì từ phía Giáo Hội? Giáo dân có quyền đòi hỏi các chủ chăn, đòi hỏi người đại diện phải chu tòan nhiệm vụ của mình, mà thật ra chính Chúa đòi hỏi gay gắt trách nhiệm coi sóc đã được ủy thác này. Hãy bỏ đi não trạng sai lệch “ban cho” của thời đại.

Anh em của Đức Cha Hợp và đồng bào Mỹ Yên là các linh mục Việt Nam được thông phần vào chức linh mục thừa tác để gần gũi mang tin mừng cứu độ đến mọi người nghèo khó, an ủi cho người sầu khổ, tự do cho kẻ bị áp bức cầm tù... Hãy giang tay cầu nguyện và tập hợp dân chúng khắp nơi cầu nguyện, người Việt cũng như không phải người Việt trong xứ đạo mình coi sóc. Hãy đừng viện cớ bận bịu việc mục vụ, hãy ngưng xây nhà thờ xa hoa cao vút trời xanh, nghĩa trang thênh thang tốn phí… để có thì giờ cúi sâu xuống mà nhìn rõ mặt mũi thân thể nhân lọai đang quằn quại loang đầy vết máu.

Anh em của Đức Cha Hợp và giáo dân Mỹ yên là tòan bộ dân Chúa khắp nơi trong Giáo Hội qua cùng một phép rửa đã trở thành một gia đình của Chúa, đặc biệt là giáo dân Việt Nam tự hào là thế hệ con cháu của các anh hùng tử đạo, của Phanxicô Xavier Nguyễn Văn Thuận. Con cùng một Cha mà sao mà thờ ơ với nhau đến thế sao? Con cháu các anh hùng mà sao nhút nhát thế?

Anh em của Đức Cha Hợp và đồng bào Mỹ Yên là tòan thể nhân lọai sinh ra trong tình người, đặc biệt là số nhân lọai mang trong mình máu đỏ da vàng. Máu chảy ruột phải mềm. Đây không phải là thứ tình cảm suông, nhưng là một bổn phận phải chu tòan.

Im lặng hoặc không hành động là vô cảm, là trốn trách nhiệm, là hèn nhát, là như Juda chối Chúa, là đồng lõa với sự ác với bóng tối. Lịch sử sẽ xét xử. Chúa sẽ xét xử vì “máu của em con đã vang thấu đến tai ta” (Gen 4:10). Thật đau lòng khi thấy dân mình đánh dân mình; nhưng còn đau lòng hơn khi dân mình cứ dửng dưng nhìn anh em mình dở sống dở chết dọc đường và “lẩn tránh qua bên kia đường mà đi.” Chúa đang hỏi mỗi người chúng ta, giám mục, linh mục, giáo dân, con người, “Anh em của Đức Cha Hợp đâu hết rồi?” “Anh chị em của giáo dân Mỹ Yên, của đồng bào Mỹ Yên đâu hết rồi?” Hãy tự vấn lòng xem mình đã có thái độ thề nào, đã làm được gì cho anh em? Đồng cảm mà thôi chẳng ích lợi gì. Phải hành động, Tự hành động. Chờ đợi thư cầu cứu thì không còn là tình người và chẳng còn gì là bác ái Kitô giáo nữa! Mục tử phải dẫn đầu, phải đi tiên phong không thể rụt rè núp sau đòan chiên. Không thể để biến chất thành Giấy Mã (G.M.). Khi con người không thể nhận ra mặt anh chị em mình, bấy giờ đêm tối bắt đầu! Bấy giờ con người đã bị bóng tối khuất phục, là đã “hỏa hợp hòa giải” mà thực chất chỉ là cách sống “xin cho” chỉ được coi là ngoan mà không khôn như vẫn viết lách bâng quơ trên báo lệch lạc dân tộc, là đã thành ‘đồng chí’ (đ.c.) với kẻ thồng trị đàn áp rồi! “Nước nào tự chia rẽ sẽ bị sụp đổ” (Lk 11:17).

Tôi mơ ước nếu cứ mỗi lần bóng tối hành động gian ác là một lần tòan cõi ViệtNam, và tòan thế giới bất cứ nơi nào có người Việt Nam đều vang lên tiếng kinh cấu tha thiết thấu tới trời cao, cộng với ánh nến cảm thông đòan kết yêu thương như Chúa dạy thắp lên bừng sáng mọi miền, tôi tin rất vững vàng sức mạnh cũa Thiên Chúa vượt trên quỉ hỏa ngục sẽ làm bóng tối khiếp sợ mà rút lui, vì ma quỉ biết rõ hơn ai hết sụp lạy dưới chân Chúa mà thưa, “Lạy ông Giêsu, Con Thiên Chúa Tối Cao, chuyện tôi can gì đền ông? Xin ông đừng hành hạ tôi” (Lk 8:28). Cử hành năm đức tin mà ta đã làm gì để rèn luyện đức tin của ta hay chỉ treo logo cho cao để chim trời thấy mà thôi? Hãy hạ thấp xuống để soi sáng đời sống hàng ngày của mình.

Trong ý thức bồn phận làm người, bổn phận của kẻ mang trong mình máu đỏ da vàng, bổn phận là thành phần của gia đình Giáo Hội, là linh mục Công Giáo, Cộng đòan Công Giáo Việt Nam tại Saskatoon, Canada gồm 45 gia đình Chúa Nhật vừa qua ngày 22 tháng 9 năm 2013 đã cùng dâng Thánh lễ, chầu Thánh Thể, lần hạt cầu nguyện cho những người gây tội ác sớm ăn năn hối cải để được ơn cứu rỗi (Amos 8:4-7) hầu thôi gây thương đau cho chínhdân mình; cho các nạn nhân của bạo lực vô nhân tính được mau lành bệnh phần xác và giữ vững tinh thần kiên cường tin tưởng ánh sáng công chính của Chúa sẽ đâp tan bóng tối satan và bẽ lũ; nhất là cầu cho mọi người Công Giáo Việt Nam từ giám mục, linh mục tới giáo dân thuộc mọi giáo phận trong nước và ngòai nước cũng như mọi người Việt Nam ở mọi nơi trên mặt đất này được thức tỉnh để không còn thờ ơ vô cảm nhưng đồng cảm trước sự đau khổ oan khiên của đồng bào mình, được khôn ngoan để đồng thuận với ánh sáng mà không bị bóng tối ru ngủ hoặc làm nhát sợ nhưng can đảm đứng lên đồng hành thay vì để mặc “người anh em” Giám Mục đơn độc chống chọi một mình, để mặc “người anh em” giáo dân bị đánh nằm dở sống dở chết dọc đường mà lẳng lặng sống an thân trong vòng ranh giới của mình như chuyện đèn nhà ai nấy rạng.

Tham dự giờ cầu nguyện có các đại diện của cộng đồng Phật Giáo và Cộng đồng người Việt tại Saskatoon. Sau giờ cầu nguyện bà con đã cụ thể quyên góp một số tiền gởi về tiếp mua thuốc men cho các nạn nhân.

Xin Chúa thương xót tha thứ chúng con. Lạy Mẹ La Vang cầu cho dân Việt chúng con biết thương nhau như Chúa và Mẹ thương.

Lm. Phạm Thuận Phong
 http://vietcatholic.org/News/Html/116229.htm

Bài Xem Nhiều