We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 1 January 2013

2013:CSVN Sẽ Ác Với Dân Hơn Nữa

CSVN Sẽ Ác Với Dân Hơn Nữa
 Vi Anh
Thủ Tướng Nguyễn tấn Dũng của Đảng Nhà Nước Việt Nam Cộng sản mới đây đã công khai “chủ đạo” rồi, đã minh thị “thị thiềng” rồi. Công an VNCS ở Bắc, ở Nam, ở Trung khắp nước đã có bùa hộ mạng. Dân chúng Việt Nam chuẩn bị đón nhận những đòn gian ác hơn nữa của công an CSVN. Đó là thế lực cố hữu và cơ hữu mà TT Dũng, người trên thực tế đang mạnh nhứt trong chế độ CSVN, đang dọn đường gồm thâu quyền hành vào tay để trở thành Chủ tịch Đảng kiêm Chủ Tịch Nước kiêm luôn Chủ Tịch Quân Ủy trung ương tức tư lịnh tối cao của quân lực VNCS.

Trong hội Nghị Công An Toàn Quốc tại Hà Nội ngày 17/12/ 2012 Thủ tướng Dũng, một du kích chuyển sang công an nhờ ác với dân mà lên được như ngày hôm nay, mạnh nhứt chế độ. Đích thân Ông đến tham dự, đọc “báo cáo chánh trị” đặc sệt đỏ lòm như nước phèn ứ đọng thiên thu ở U Minh Cà mau giáp Rạch Giá. Ông nhơn danh đảng nhà nước VNCS “giao nhiệm vụ” công an “Đấu tranh ngăn chặn kịp thời âm mưu, ý đồ kích động, gây bạo loạn của các thế lực thù địch, cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước, của nhân dân.”

“Chỉ đạo” này từ hình thức đến nội dung là “xít” bầy công an được đảng nhà nước thuần hoá thành lực lương vô sản chuyên chính của Đảng CSVN, bảo vệ Đảng bất cứ giá nào, bất chấp phương tiện gian ác ra sao, theo giáo điều của CS “cứu cánh biện minh cho phương tiện”.

“Chỉ đạo” này cũng là hành động “thị thiềng”, “bao che”, xúi giục cho công an ác với dân một cách vô tội vạ. Theo cơ chế “tổ chức chánh quyền” của Cộng sản, công an có cây dù, “đặt dưới sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt của Đảng Cộng Sản Việt Nam”. Nói một cách khác, trên phương diện thực tiễn trong chế độ CS công an đứng trên luật pháp hay ít nhứt là hiện thân của luật pháp. Nên có rất nhiều trường hợp công an đánh đập, tra tấn chết dân mà chắng mấy công an bị tội tương xứng. Đảng độc tài đảng trị toàn diện, đứng trên luật lệ, bất khả xâm phạm, đặc miển tài phán dưới nhiều hình thức thì nanh vuốt của Đảng cũng được hưởng lây.

Càng ngày dân chúng Việt Nam càng bất mãn Đảng Nhà Nước CSVN càng hèn với giặc Tàu mà càng ác với dân, tước đoạt quyền sống của người dân. Trước tình hình đó, TT Dũng nhắc nhở, trao quyền, mài nanh, giũa vuốt lại cho công an CSVN, lực lượng vô sản chuyên chính bảo vệ Đảng và trấn áp “quần chúng nhân dân”.

Theo chỉ thị của TT Dũng thì bất cứ cá nhân hay tổ chức nào của người Việt trong ngoài nước không phải của Cộng, không theo CS là kẻ thù của CS như định đề của Ô Hồ chí Minh đề ra thời CS cướp chánh quyền và diệt các đảng phái quốc gia nằm trong mặt trận Việt Minh.

Không phải CS, không theo CS là đối tượng bị công an trấn áp, chụp cho cái mũ, dán cho cái nhãn “thế lực thù địch, chiến tranh thông tin, chiến tranh tâm lý”. Đó là những “tội” mà TT Dũng biến thành tội danh trong báo cáo chánh trị đọc trước đại hội công an.

Và công an CSVN biến thành “công” của công an để “báo công dâng lên Đảng” nhà nước. Đó là công mà công an đã “cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập..; đấu tranh ngăn chặn kịp thời âm mưu, ý đồ kích động, gây bạo loạn của các thế lực thù địch, cương quyết không để nhen nhóm hình thành các tổ chức chính trị đối lập chống phá và đi ngược lợi ích của đất nước, của nhân dân.” Tất cả những danh từ dao to búa lớn đó là của TT Dũng, do chính miệng ông nói ra, trong bài diễn văn quan trọng mà CS gọi là “báo cáo chánh trị” trong các đại hội của CS. TT Dũng đã dùng tất cả “thần công lực” của một người công an CS vi tiện xuất thân để “hà hơi tiếp sức cho công an, mèo khen mèo dài đuôi, chuột khen chuột chạy hay đồi với công an CS.

Nên người dân VN sẽ đón chờ phong trào công an ác với dân hơn nữa. Người dân nào vô phước lọt vào tay công an thì sẽ từ chết tới bị thương. Thái độ và hành động của công an Việt Cộng vượt xa nhận định của Mỹ qua bản phúc trình về tình hình nhân quyền Việt Nam trong năm 2010 của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ do Ngoại Trưởng Hillary Clinton công bố ngày 8 tháng Tư năm 2011. Trong đó có đoạn minh thị và chánh thức nói về cái ác của công an của Đảng Nhà Nước CSVN. Công an, cảnh sát ngược đãi những nghi can khi họ bị bắt hay bị giam giữ. Công an tham nhũng có tăng, không có giảm. Có ít nhứt 9 trường hợp tử vong trong lúc bị tạm giam, như vụ xảy ra ở Bắc Giang vào tháng 7 năm ngoái. Chưa kể vụ công an Thanh Hóa bắn chết 2 người, trong đó có một trẻ em 12 tuổi, trong vụ biểu tình phản đối trưng thu đất đai.

Dân thường, công an tàn ác theo kiểu dân thường. Trí thức công an ác theo trí thức. Tôn giáo công an ác theo tôn giáo. Công an ác không chưa đủ, công an còn cho du đãng tiếp tay mặc sức đánh đập, hành hạ lương dân, người yêu nước.

Công an CS ngang tàn, ác độc với dân như thế là vì Đảng Nhà Nước CSVN. Đảng đã thuần hoá họ với nhiều đặc quyền đặc lợi, quá đầy đủ, sung sướng, và mặc thị dành cho họ một chỗ đứng cao hơn pháp luật, cho họ sử dụng mọi phương tiện công quyền. Bù vào đó công an phải làm công cụ riêng cho Đảng CSVN, với nhiệm vụ “chủ yếu” là bảo vệ Đảng Cộng sản với bất cứ giá nào.

Tiêu biểu như trường hợp Nguyễn tấn Dũng. Như đã biết sư nghiệp cộng sản của TT Dũng lên như diều gặp gió là công an. Ông bắt đầu lên khi “phá vụ án” Trần văn Bá đem vũ khí từ ngoại quốc về Cà mau bị công an Nguyễn tấn Dũng cầm đầu bắt, giết.

Từ đó vươn lên cấp tỉnh ở Miển Nam rồi “Bắc tiến”, được Thủ Tướng Võ văn Kiệt bao che, trợ trưởng. Ba Dũng bày binh bố trận cho công an, phát huy thanh thế cho ngành này, và cho ông. Chính TT Dũng là người trong năm 2011, đưa nhiều tướng tá công an sang “nắm” các cơ quan bộ ngành dân sự và đảng, như tại Tòa án Nhân dân Tối cao và Thường trực Ban Bí thư.

Có thể nói TT Nguyễn tấn Dũng hiện thời là người mạnh nhứt trong chế độ CSVN. Quyền lực ghiền như thuốc á phiện Dư luận trong nước, đặc biệt là ở Miền Nam đang bàn tán về “ý đồ” của Ba Dũng sẽ gồm thâu Đảng và Nhà Nước thành một, biến Ông thành Chủ Tịch Đảng kiêm Chủ Tịch Nước và kiêm luôn Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ướng, nắm trọn và gọn “đảng quyền, chánh quyền và quân quyền” trong tay cho “dễ làm việc” nói theo “văn chương bình dân” của Miền Nam.

“Ý đồ” của TT Dũng đã bộc lộ, không phải chỉ qua đại hội công an mới đây như đã nói. Mà đã qua đại hội liên ngành công an và quân đội trước đây. TT Dũng đã ra Nghị định số 77/2010/NĐ-CP, và mở hội nghị liên bộ Công an và Quốc Phòng bàn về việc phối họp hai lực lượng cưỡng chế nhân dân VN, tăng cường biện pháp, củng cố tinh thần hơn nữa để kiểm soát xã hội và bảo vệ chế độ. Chủ đạo cho công an và quân đội "đấu tranh, ngăn chặn, làm thất bại mọi âm mưu, hoạt động chống phá của các thế lực thù địch", chống lại điều mà báo chí của Đảng Nhà Nước CS Hà nội gọi là "các hoạt động móc nối, cài cắm, kích động gây rối".

Mà Đảng CS VN tuy có mấy triệu người nhưng gồm thâu, tập trung quyển bính chỉ có mấy người loe hoe trong Thường Vụ Bộ Chánh Trị. Nguyễn phú Trọng đã già, yếu thế. Trương tấn Sang cũng vậy. Hai người này đã thua Ba Dũng một keo dù vận dụng cả đại hội trung ương đảng. Làm sao thắng nổi vì Ba Dũng nắm thực quyền nhà nước mà đảng viên trung ương đại biểu là những công chức thuộc quyển quản trị của chánh phủ của Thủ Tướng Dũng gần hai nhiệm kỳ. Ba Dũng lại còn sung sức, đã bày binh bố trận, đã mài nanh vuốt sẵn rồi.

Ván bài sắp lật ngửa. Ba Dũng sẽ là Gorbachov nếu CIA Mỹ trả giá cao hơn TC. Ba Dũng sẽ là Thái Thú của TC nếu tình báo Bắc Kinh trả giá cao hơn CIA. Đảo chánh đối với một người thực quyền mạnh nhứt chế độ như Ba Dũng sẽ êm đềm trong cung đình CS, chớ không cần kéo quân về thủ đô. Chờ xem…/.

Hải Phòng:“Cầu xin đau cả loài người”*

Xin mời bà con hãy đọc và cùng chia xẻ bằng những... giọt nước mắt !!!
Ở đâu đó trên cõi đời này còn có một địa ngục trần gian như ở Việt Nam ngày nay ?
Bọn người lãnh đạo CS Hànội là con người hay súc vật vô cảm ???

“Cầu xin đau cả loài người”*

Tôi vừa bóc đi tờ lịch cuối cùng của năm cũ và ngồi viết những giòng chữ vô nghĩa này như một cách tự vỗ về mình. Và cũng là để ngăn chặn nỗi ám ảnh không tràn sang năm mới. Nỗi ám ảnh về một người phụ nữ đang mang thai phải sống trong ngục tù. Nỗi ám ảnh về một người phụ nữ khác bị đánh đập, bị lột quần áo để cho những kẻ - tự nhận mình là con người -  khám xét khắp cơ thể ngay tại trụ sở phường công an, một nơi được hiểu là “làm nhiệm vụ bảo vệ công dân”. Nỗi ám ảnh về một gia đình có đến ba người bị bắt trong vòng chưa đầy ba tháng.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh - Luật sư Lê Quốc Quân - là hình ảnh anh bị gần chục công an “kéo xềnh xệch” trước trụ sở Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội mà miệng vẫn hô vang: “Trường Sa- Hoàng Sa là của Việt Nam!”. Đó là ngày 9/12/2007, ngày mà lần đầu tiên kể từ sau năm 1975, người dân dám xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước, phản đối việc xâm lược của Trung Quốc đối với Việt Nam. Hồi đó, có lẽ anh còn chưa biết tôi. Sau này khi tiếp xúc với anh, tôi đã rất ngạc nhiên: chưa bao giờ anh nói với tôi về Nhân quyền hay Dân chủ, những giá trị mà cả tôi và anh đều đang theo đuổi. Tôi nhận ra một điều rất thú vị nơi anh, là anh thích truyện cười, truyện tiếu lâm và đã kể rất duyên những câu chuyện ấy.

Khi tôi vừa mãn hạn tù hơn một tháng thì em trai anh, anh Lê Đình Quản bị bắt. Ít ngày sau, “công an Hà Nôị về tận quê ở xã Vĩnh Hòa, giáo phận Vinh tìm bắt chị Nguyễn Thị Oanh là em con cậu ruột của anh Quân ngay khi chị Oanh đang về quê để dưỡng thai và chăm sóc bố đang ốm” (trích “Thư thông báo và kêu gọi sự quan tâm” của gia đình anh Quân). 

Bi kịch chưa dừng lại ở đó. Ngày 27/12/2012, đang trên đường chở con đi học thì anh Quân bị hàng chục công an chặn bắt, đồng nghĩa với việc họ cũng cướp luôn tuổi thơ của con anh. Tôi không thể hình dung ra được mình sẽ chịu đựng thế nào nếu phải ở trong hoàn cảnh ấy. Anh sẽ phải sống những ngày tháng trong tù để đau nỗi đau của mẹ, của vợ, của con anh. Sẽ phải đau nỗi đau của người em gái và đứa cháu đang đợi ngày chào đời.

Hồi bị biệt giam, tôi ở cạnh buồng của Quỳnh, một người tù cũng đang chờ ngày được lên chức bố. Quỳnh bị bắt khi về chịu tang bố sau những ngày trốn nã. Quỳnh bảo với tôi: “Có lẽ vợ em sẽ sinh đúng ngày cúng 49 của bố em chị ạ. Nhưng không biết là con trai hay gái”. Đêm nào Quỳnh cũng hát, và hát rất hay những bài hát thật buồn. Tôi hay bị ám ảnh bởi giọng hát (đúng hơn là tâm trạng) của Quỳnh.Tôi nhớ nhất là những câu:

“Hỡi những bạn bè nằm trong lao lý
  Con tôi chào đời là trai hay gái
  Em ơi ở nhà lo cho con em nhé
  Anh xin hẹn lại kiếp sau trọn đôi…”

Tôi không biết vợ Quỳnh sinh con trai hay gái, có sinh đúng thời gian Quỳnh tính toán hay không và Quỳnh bị kết án bao nhiêu năm vì sau đó ít hôm, cậu ta bị chuyển đi nơi khác. Nhưng ít ra, vợ Quỳnh khi sinh nở dù vắng chồng vẫn sẽ được gia đình nội ngoại, bạn bè chăm sóc, chúc phúc. Quỳnh, sau ít năm trở về sẽ được ôm con vào lòng để tận hưởng hạnh phúc của tình phụ tử. 

Hoàn cảnh ấy tuy đáng thương nhưng không đáng lo như chị Oanh. Việc bắt giữ và giam một phụ nữ đang mang thai không chỉ vi phạm pháp luật (cụ thể là điều 88 Bộ luật Tố tụng hình sự, vi phạm Luật Bảo vệ và chăm sóc bà mẹ và trẻ em, vi phạm một số điều được quy định trong Bản Tuyên ngôn Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc mà chính Việt Nam đã tham gia ký kết), mà còn xúc phạm nghiêm trọng đến truyền thống đạo đức và danh dự của người Việt Nam.

Thêm nữa, gia đình Luật sư Lê Quốc Quân cho biết họ “nhận được thông tin là thân nhân bị phân biệt đối xử trong trại giam”. Lấy tư cách là một cựu tù nhân lương tâm, tôi dám khẳng định chuyện bị “phân biệt đối xử” là có cơ sở. Chị Oanh, dẫu không bị bắt với cái tội gọi là “Tuyên truyền chống Nhà nước...” như tôi song chỉ với lý do là em họ Luật sư Lê Quốc Quân, một nhà đấu tranh Dân chủ cũng đủ để chị bị... đối xử đặc biệt. Người ta sẽ cô lập chị với những người tù khác, sẽ coi chị như một tên phản động đáng ghét. Sẽ đe dọa hoặc cảnh cáo bất cứ ai muốn gần gũi hay giúp đỡ chị. Mà một người phụ nữ đang mang thai rất cần sự giúp đỡ. 

Người ta sẽ dùng luật (bảo là đã được quy định trong văn bản hẳn hoi), để gia đình không được gửi chăn, quần áo ấm vào cho chị. Hoặc cho gửi thì phải kèm theo một... điều kiện nào đó mà chị không thể hay không muốn thực hiện. Như tôi chẳng hạn, vì không chịu cho họ đóng dấu chữ “PHẠM NHÂN” vào quần áo nên tôi đã phải chống chọi với cái lạnh cắt da cắt thịt suốt mấy năm trời. Chị sẽ không được mua đồ ăn, đồ dùng “quá tiêu chuẩn” và như thế chị sẽ phải chịu đói, chịu rét vì “pháp luật quy định thế”. 

Chưa hết, hàng ngày chị sẽ phải chịu thẩm vấn, có khi ngày hai lần và có thể sẽ kéo dài đến hàng tháng trời. Chỉ mong sao họ không xiềng chân chị như đã làm với tôi. 

Lúc này, tôi không dám nghĩ đến những điều kinh khủng hơn. Tôi không muốn nhớ lại nhưng chuyện về một người bạn tù đã chết trước khi tôi về ít hôm cứ lởn vởn trong óc. 

Chị Tuyên đã kể về đoạn đời đẫm nước mắt của chị. Chồng mất sớm, chị phải bươn chải kiếm sống nơi đất khách quê người. Rồi chị gặp một người đàn ông khác. Ngày bước chân vào tù chị cũng đang mang thai. Chị không hiểu vì sao mà họ - những viên an ninh điều tra - lại đánh chị đến nỗi sảy thai như thế. Trong khi những gì chị biết, chị làm, chị đã khai hết rồi. Lên trại, chị được xếp vào đội làm nông nghiệp, ở chung buồng với tôi. Những ngày chị ốm, quản giáo (người phụ trách đội sản xuất) vẫn bắt chị đi làm. Đến khi bệnh tình quá nặng, không thể gượng được nữa, người ta cho chị đi bệnh viện. Một lần, chị nói với tôi: “chị mà chết chắc chắn sẽ phù hộ cho Nghiên”. Tôi nghe lạnh cả người! Mấy bữa sau chị chết thật. Chết vì suy kiệt, nhưng người ta đồn rằng chị chết vì AIDS. 

Kể câu chuyện này, tôi biết thật không công bằng với bạn đọc khi năm mới đang cận kề. Tôi càng không có ý gieo vào lòng những người thân của chị Oanh sự lo lắng và hoảng loạn. Nếu chỉ vì chị là em họ anh Quân khiến họ đối xử khắt khe thì tôi hy vọng rằng cùng một lý do như thế, họ sẽ không gây tội ác với chị. Trong thời khắc cuối cùng của năm 2012 này, giữa cái lạnh thấu xương của tiết trời Hà Nội, tôi mong rằng các anh chị được bình an và “cảm nhận được sự tự do ngay cả khi bị giam cầm” như chính lời anh Quân từng viết. Lê Quốc Quân, Lê Đình Quản, Nguyễn Thị Oanh, Nguyễn Hoàng Vi những con người đã sống không chỉ với thân phận của riêng mình. Các anh chị đã biết đặt lên vai mình vận mệnh của đất nước. Và tha thứ cho những kẻ gây tội ác với mình như lời Chúa dạy.

Con cầu xin Đấng Tối Cao hãy ngăn chặn những bàn tay tội ác và che chở cho con cái của Người. Để sẽ không còn ai phải tù oan, không một sinh linh nào phải chờ đợi để được chào đời trong ngục tù. Để không còn cô gái nào bị đánh đập, bị lột trần ngay trong đồn công an như Hoàng Vi chỉ vì lòng yêu nước. Thượng Đế ơi! con cầu xin Người, lời “cầu xin đau cả loài người”.

Hải Phòng ngày 31/12/2012

Phạm Thanh Nghiên
danlambaovn.blogspot.com

Bài Xem Nhiều