We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 5 February 2013

Thật đáng khen! : Phong bao lì xì “yêu nước”

Phong bao lì xì “yêu nước”

Radioaustralia.net - Nguyễn Hồ Nhật Thành, một chàng trai trẻ đất Sài Thành đã có sáng kiến in bản đồ Việt Nam với khẳng định độc lập chủ quyền hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa lên phong bào lì xì, thể hiện lòng yêu nước của một thế hệ thanh niên Việt Nam.

Ý tưởng của Thành đã được các bạn trẻ trên mọi miền đất nước hưởng ứng, sản phẩm đã “cháy hàng” chỉ trong một vài ngày đầu ra mắt. Radio Australia đã có cuộc trò chuyện với Nhật Thành về ý tưởng sáng tạo này.

Radio Australia: Từ đâu anh có ý tưởng về việc làm những chiếc phong bì in bản đồ Việt Nam và 2 quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa?

Nhật Thành: Ý tưởng cho việc in bao mừng tuổi xuất phát từ việc mình đi siêu thị và những địa điểm khác thì thấy toàn là phong bao lì xì hàng Trung Quốc với những nội dung ngôn ngữ và hình ảnh văn hóa Tàu. Mình cảm thấy hơi buồn vì điều này, trong đầu mình chợt đặt dấu hỏi tại sao một cái tết truyền thống của Việt Nam, chỉ với cái bao mừng tuổi mà cũng phải lệ thuộc vào hàng Tàu.

Với một phong bao toàn tiếng Tàu như vậy thì khi ta trao cho nhau, nhất là trẻ em thì nó sẽ ảnh hưởng như thế nào? Tại sao chúng ta không trao cho nhau những thông điệp tiếng Việt, những thông điệp về chủ quyền, những thông điệp khơi gợi lòng yêu nước? Chính những câu hỏi này thôi thúc mình thiết kế và in ra những phong bao mừng tuổi. Mình nghĩ ngay đến thông điệp chủ quyền về Trường Sa-Hoàng Sa vì đó có nhiều bạn trẻ hiện nay rất thờ ơ với thời cuộc và không quan tâm nhiều đến các vấn đề của đất nước.

Nguyễn Hồ Nhật Thành với ý tưởng phong bao lì xì 
có in hình bản đồ Việt Nam với đảo Hoàng Sa và Trường Sa. 

RA: Được biết, các sản phẩm phong bao lì xì được anh bán trực tuyến trên trang web No China Shop. Anh mở trang web này được bao lâu rồi và hoạt động kinh doanh của trang web hiện tại ra sao? Ngoài sản phẩm phong bao lì xì, anh còn có mặt hàng gì phục vụ ngày tết không?

Nhật Thành: Trang này lúc đầu do mình và vợ mình tạo trên Facebook cách đây hai tháng. Sau đó một số bạn khác thấy hay nên góp sức vào tạo thành trang web. Hiện nay, số lượng thành viên trên Facebook đã lên đến 1.150 người và lượng truy cập mỗi lúc một tăng. Trung bình khoảng 950 lượt người xem mỗi ngày. Đợt in phong bao vừa rồi mình in 10,000 cái và đã bán hết trong vòng 3 ngày.

Tết năm nay ngoài sản phẩm quần áo, giầy dép mình còn kinh doanh thêm những thực phẩm có nguồn gốc an toàn như bánh chưng, mứt, khô bò, củ kiệu... Tất cả những sản phẩm này mình đều hướng đến mục tiêu sử dụng hàng sản xuất trong nước, tránh sử dụng các sản phẩm từ Trung Quốc.

RA: Hướng kinh doanh sắp tới của anh đối với trang web No China Shop như thế nào?

Nhật Thành: Hướng kinh doanh sắp tới của mình cũng tương tự như thư ngỏ mời hợp tác có đăng trên www.nochina-shop.com. Đó là mình mong muốn xây dựng trang web thành nơi tập trung tất cả sản phẩm tiêu dùng không phải sản phẩm Trung Quốc. Là nơi các đơn vị kinh doanh không bán hàng Trung Quốc được quảng cáo, giới thiệu miễn phí. Người tiêu dùng có thể yên tâm lựa chọn sản phẩm có nguồn gốc an toàn và không phải hàng Trung Quốc.

Để thực hiện điều này trong bối cảnh hơn 95% hàng Trung Quốc đang tràn ngập ở Việt Nam là rất khó nhưng mình sẽ bắt đầu từ từ. Trước mắt là những ngành mũi nhọn mà Việt Nam có thể sản xuất là quần áo, may mặc, kế đến là những thực phẩm an toàn như bánh kẹo, trái cây... Trong tương lai sẽ tìm đến sản phẩm thay thế trong ngành điện tử, phụ liệu thép, vật liệu xây dựng, v.v..

RA: Trong bối cảnh hàng hóa Trung Quốc xâm nhập Việt Nam bằng rất nhiều nguồn và nhiều hàng hóa không đảm bảo chất lượng. Là một người trẻ, anh có ý kiến đóng góp gì để thanh niên Việt Nam có ý thức hơn và thói quen dùng hàng Việt Nam?

Nhật Thành: Mình cũng là người trẻ, trước đây cũng có thời gian chơi bời không quan tâm nhiều đến các vấn đề xã hội. Mục đích sống lúc đó chỉ là làm sao kiếm thiệt nhiều tiền để chơi thôi. Nhưng từ lúc mình nhận thức được cuộc sống xung quanh thì mình cảm thấy cần phải có trách nhiệm hơn. Tối thiểu là trách nhiệm với chính bản thân mình.

Nếu mình cứ ăn uống, mua sắm mà không tìm hiểu nguồn gốc của những sản phẩm mình chọn thì khác nào ‘có mắt mà như mù’, đừng để chết vì thiếu hiểu biết. Đó là trách nhiệm cá nhân. Còn xa hơn là trách nhiệm với xã hội, với đất nước mình đang sống. Đơn giản khi mình sống có trách nhiệm thì cuộc sống mình có giá trị và ý nghĩa hơn. Đó là một vài lời nhắn gửi của mình đối với các bạn trẻ hôm nay.


*



Made in VN: Mứt Tết

Tin thật bị báo chí trong nước phanh phui
Tết sắp đến, xin tiếp tay phổ biến gấp. Mạng người là quý.
Ăn Cốm = Tào Tháo rượt bỏ mạng! 
 Ăn Mứt = Đi chầu Diêm Vương !

 Mứt Tết, nhìn thấy là từ nay không ai dám ăn nữa!


Xuân Đỉnh là một làng làm mứt Tết thủ công lớn nhất ở khu vực miền Bắc, mứt được bán rộng rãi khắp mọi nơi. Nhưng chị Lan, một người làng thật thà: “Mứt làng bán về đâu chẳng biết. Còn mình chẳng bao giờ dám ăn”.
Gom bí đã phơi xong lại, đi cả dép dẫm lên…
Bí được trơi trắng giữa đường làng, lâu lâu lại có người dùng chân để gạt bí.
Bể nước rửa bí này gần cả tháng chưa hề được thay nước.
Miền Bắc là vậy, xem miền Nam ra sao.


Mứt đang được chế biến trong thùng cáu bẩn. Ảnh: Tung Huyền. Sơ chế nguyên liệu ngoài lề đường, thùng ngâm mứt cáu bẩn, không che đậy, đặt cạnh nhà vệ sinh, nắp cống hôi hám, cơ sở sản xuất mứt phục vụ Tết, Tân Hồng Phát, quận 11, vừa bị Thanh tra Sở Y tế TP HCM lập biên bản.

Những trái thơm (dứa), nguyên liệu làm mứt để trong những bao ni-lông, cạnh nhà vệ sinh (Ảnh: VNN)

Gừng để ở nơi mất vệ sinh

Lạp xưởng để tràn dưới đất (Ảnh: VNN)
Chùm ruột làm mứt đấy các bạn ạh.

La liệt thau đựng mứt
Một con sâu làm rầu rồi canh.
Không chỉ những cơ sở hộ gia đình, mà có cả những cở sở tư nhân có giấy phép cũng sản xuất mứt bẩn. Liệu người tiêu dùng còn niềm tin và còn dám mua mứt ăn trong Tết này? Riêng axpro thì tết này chỉ để trưng cho đẹp, cấm cả nhà không được ăn.
Những doanh nghiệp làm ăn chân chính sẽ bị thiệt hại vì đàn sâu này. Pháp luật cần nghiêm trị những hành vi sản xuất hàng giả và hàng kém chất lượng, không phải chỉ để đảm bảo thứ quý giá nhất của người dân – sức khỏe, mà còn là vì sự phát triển của nền kinh tế.

Dân ta ngán hàng Trung Quốc vì sao? Nhắc đến hàng Trung Quốc là ta nghĩ ngay đến hàng nhái, hàng zởm, hàng độc hại,… Liệu tương lai của Việt Nam có như vậy không?
Nhiều nước đã cấm nhập khẩu một số sản phẩm của cả một quốc gia chỉ vì một lô hàng giả, hàng kém chất lượng. Việt Nam sẽ luẩn quẩn mãi ở sân nhà mình sao?

Và rồi đây, cả thế giới sẽ biết đến Việt Nam – “Nhà bếp của thế giới” với những hình ảnh trên?
http://giaoduc.net.vn/NTD-thong-thai/Dieu-tra/Dang-anh-nay-ai-con-dam-an-com-lang-Vong/58636.gd

"Bùa phép" Tôm khô sản xuất từ các chú Tàu Fù

Chất carmine dùng để nhuộm màu tôm có thể gây hại cho con người nếu không sử dụng đúng liều lượng cho phép.

image
Sau hai tháng 'phục kích', phóng viên một tờ báo của Trung Quốc đã tung một bộ ảnh về quá trình nhuộm màu của tôm khô trước khi tung ra thị trường. Cơ sở làm tôm khô này nằm ở thành phố Rongcheng, tỉnh Sơn Đông, Trung Quốc. Tôm được tập hợp lại để chế biến trước khi đem nhuộm để có màu đỏ tươi bắt mắt. 

image
Sau khi tập hợp, tôm sẽ được đổ vào một chiếc bể làm bằng xi măng chuyên dùng để nhuộm màu.

image
Để tôm có màu đỏ thắm, hấp dẫn, người làm tôm sẽ cho vào đó sắc tố carmine (loại chất chuyên dùng để nhuộm màu cho thực phẩm)

image
Chất carmine có thể gây hại cho con người nếu không sử dụng đúng liều lượng cho phép.

image
Muối công nghiệp cũng được sử dụng để làm cho con tôm có vị đậm đà.

image
Những hộp chất tạo màu carmine sẽ được pha với nước trước khi đổ tôm vào nhuộm.

image
Tôm được vớt ra sau khi đã có màu vừa đẹp.

image
Tiếp theo sẽ là công đoạn mang tôm ra phơi khô.

image
Tôm chưa nhuộm và đã nhuộm được phơi riêng và phân cách để tránh bị lẫn vào nhau.

image
Sự tương phản giữa tôm đã được nhuộm màu và tôm chưa nhuộm thể hiện rất rõ.

image
Sấy xong, người công nhân sẽ dùng tay lột bỏ vỏ tôm, chỉ giữ lại phần thịt ở bên trong...

image
…..rồi đem đi đóng gói bao bì đẹp đẽ trước khi bán ra thị trường và dân Việt Nam "lãnh đủ"

DVD của Asia :Tụi "VC" nó cấm, nhưng coi láng hết

Ba tôi . . . Người Lính đổi màu






Ba mươi tám năm trôi qua thật nhanh.

Mới ngày nào, tôi chỉ là một đứa bé học lớp Hai của trường Tiểu Học Bàn Cờ, nay đã là một trung niên 44 tuổi đầu. Tuy tôi đã có gia đình riêng, đang có việc làm và vẫn sống ở khu Bàn Cờ này, nhưng tương lai không biết đi về đâu!

Khi còn nhỏ, tôi nghe rất nhiều người chung quanh tôi, mỗi khi nói về thời gian, họ thường dùng chữ . . . "Trước ngày giải phóng" hoặc "Sau ngày giải phóng". Lúc đó tôi còn nhỏ quá, chẳng hiểu giải phóng là cái gì? Trước giải phóng là ngày tháng năm nào? Sau giả phóng là ngày tháng năm nào? Khi lớn lên, đã hiểu được chữ giải phóng, đám chúng tôi không dùng những chữ đó, mà chỉ nói: “Thời Cộng Hoà” và “Thời bị đô hộ” mà thôi. Nhắc như vậy để nhớ thân phận của mình.

Vào thời điểm tháng Tư năm 1975, tôi mới được bẩy tuổi đầu, đang học ở trường Tiểu học Bàn Cờ. Với số tuổi đó, tôi không nhớ nhiều những chuyện xẩy ra chung quanh tôi, chỉ nhớ là vào những ngày tháng cuối cùng của thời Cộng Hoà, anh em tôi và đám bạn bè chòm xóm hàng ngày đều cắp sách vớ đến trường học. Tôi có sách in để tập đọc và những cuốn vở giấy trắng để tập viết. Tôi tập viết bằng bút chì và dùng bút bi để tô lại những giòng chữ đã viết bằng bút chì trước đó.

Vào một buổi sáng, khi anh em tôi sửa soạn đi học thì chợt nghe những tiếng nổ lớn thật gần, lúc thì nghe như ở ngoài đường và khi thì đường như ở trên không. Má tôi dặn hai anh em tôi ở trong nhà, không được đi đâu, để má chạy ra ngoài ngõ xem xét tình hình. Anh Trung, anh lớn của tôi lúc đó đã lên học trung học rồi, anh hiểu biết hơn tôi nhiều lắm, anh chạy ra cửa sổ nhìn lên trời một lúc rồi la lên thật lớn:

"Máy bay trực thăng bay nhiều quá! Lại đây coi nè Nam, không biết lính mình bay đi đâu mà nhiều vậy cà?"

Tôi chạy lại chỗ anh Trung, nhìn theo hướng anh chỉ, thấy ba chiếc máy bay trực thăng đang bay xát với nhau ở trên trời, phía sau lại có thêm ba chiếc nữa. Anh tôi đã lớn, có thắc mắc là phải, còn tôi thì đâu có biết gì đâu mà hỏi. Một lát sau thì mẹ tôi chạy trở về, nói với anh em tôi:

"Ngoài đường người ta chạy đông lắm. Có người nói máy bay của mình đã ném bom vào phi trường Tân Sơn Nhứt, khói đen bay đầy trời. Thôi, bữa nay tụi con nghỉ học đi, để mai mốt coi ra sao."

Má tôi quay trở vào bếp ngồi lui cui sửa soạn gánh hàng đem ra chợ bán. Tôi thấy má tôi ngồi đó thôi chứ không làm được gì, một hồi, bà lên nhà trên nói với anh Hai tôi:

"Hổng biết ba mày lúc rày đang ở đâu nữa? Đánh tới Sàigòn rồi!"

Đi tới đi lui trong nhà một hồi, má tôi lại nói với anh em tôi:

"Hai đứa bay ở nhà, má qua nhà Bác Bẩy để hỏi coi bả có đi chợ bán hông?"

Hai anh em tôi lại trở lại cửa sổ đứng nhìn máy bay bay, một hồi vẫn chưa thấy má tôi về, anh Trung biểu tôi lấy mấy cuốn tập ra để anh chỉ tập đọc. Tới gần trưa má tôi mới trở về nhà, mặt má buồn rầu rầu, nói với tụi tôi:

"Má đi ráp xóm, hổng ai muốn ra chợ hết trơn. Dì Tám thì lo xếp quần áo đồ ăn khô đặng lỡ Việt cộng đánh vô như hồi Tết Mậu Thân, còn có đồ mà chạy, có đồ mà ăn. Để má cũng xếp cho tụi con đứa một bọc đặng lo thân. Má có hỏi, nhưng bác Bẩy Trai với dương Tám cũng còn ở đơn vị, không có về, chắc đánh lớn lắm."

Thế là gánh cháo lòng má tôi nấu từ hồi khuya không đem ra chợ bán được, má tôi múc ra cho hai anh em ăn no cành hông. Ăn đã rồi, dòm chừng vô trong nhà, thấy má tôi còn lụi hụi lo xếp đồ, anh em chúng tôi lén chạy ra ngoài ngõ thăm chừng tụi bạn. Đâu có gì lạ đâu, tụi tôi lại ráp nhau chơi đá banh om xòm.

Buổi tối, cả nhà chúng tôi lại ăn cháo lòng. Đêm tối tôi nằm ngủ không yên vì máy bay trực thăng bay tới bay lui đầy trời. Má tôi lo cho ba tôi còn phải đánh trận miền xa nên cũng không ngủ được.

Sáng hôm sau, anh em chúng tôi thức dậy binh thường, ăn sáng xong, chạy ra ngoài ngõ kiếm bạn chơi đá banh tiếp.

Không có đứa nào ngoài ngõ hết.

Anh em tôi chạy ra ngoài đường, quang cảnh thật là khác với ở trong xóm: Người ta chạy tới chạy lui đông thật là đông, có người xách giỏ, có người chạy Honda chở cả gia đình ở trên xe rồ ga chạy thục mạng. Trong đám người đó, có cả . . . lính mình nữa, đông lắm, ai nấy mặt mày thật là ngầu, đứng hờm súng ở những bót gác của Cảnh sát hoặc kế bên cột điện cao thế. Anh em tôi hoảng hồn, chạy trở vô nhà nói cho má tôi hay. Má tôi hoảng hồn, vội vàng đưa cho anh em tôi đứa một bao lớn, dặn tụi tôi:

“Đây nè, gói quần áo và đồ ăn của các con đó, đứa một bao. Hễ có chạy thì ráng mà nắm tay má, đừng để bị lạc . . .”

Anh Trung hỏi má:

“Có chuyện gì vậy má? Mà mình chạy đi đâu bây giờ?”

Má tôi đáp hối hả:

“Thì . . . Việt cộng đánh tới Saìgon rồi, mình chạy về nhà ngoại ở dưới Mỹ Tho đặng tránh đạn chớ chạy đâu bây giờ!”

Ba má con tôi mỗi người một giỏ chạy vội ra ngoài ngõ kêu xe xích lô máy chạy ra bến xe. Ngoài đường nghẹt người ta hết, không có một chiếc xe xích lô đạp, nói chi tới xích lô máy. Đứng hoài mà hổng đón được xe, má tôi suy nghi tới lui rồi chợt la lên:

“Má con mình chạy về ngoại, lỡ ba về, làm sao ba biết mình đi đâu? Thôi . . . về nhà chờ ba. Chừng nào ba về, mình cùng đi một lượt.”

Tụi tôi vừa mới xách bọc dợm trở vô nhà thì thấy cả đám nhà dì Tám đang chạy trở lại. Dì Tám nói lớn cho má tôi nghe:
“Dìa . . . dìa nhà . . . Đầu hàng rồi . . . Nghe nói phe mình đầu hàng trên ra dô rồi . . . Hết đánh rồi . . . Thôi dìa nhà chờ ba thằng Tèo.”

Má tôi hỏi dồn:

“Đầu hàng hả . . . Dì Tám nghe ai nói trên ra dô vậy? . . . Chắc hông? Lính mình còn đông lắm mà . . . dễ gì đầu hàng . . .?”

Dì Tám bỏ bọc xuống, chỉ xung quanh mà nói:

“Thì Dì Hai coi đó . . . lính mình buông súng . . . hết trơn rồi kìa. Chính mấy ông lính nói với tui vậy mà . . .”

Tôi nhìn chung quanh, thật sự thấy trước mắt mấy người lính đã gỡ nón sắt, vừa khóc vừa cởi bỏ dây đạn, buông súng để dựa cột đèn mà bỏ đi. Nhưng vẫn có nhiều người lính khác không làm như vậy, mà họ gom hết súng lại, dàn hàng bắn về phía xa, dân chúng túa ra hai bên đường chạy tìm nơi ẩn núp. Tôi ngạc nhiên nhìn anh Trung, hỏi:

“Anh Hai . . . lính mình . . . bắn ai vậy?”

Anh Trung nhìn hồi lâu về phía đạn bắn, nói với tôi:

“Lính mình bắn Việt cộng đó . . . tụi nó đánh tới đây rồi . . . Phải có ba ở đây . . . ba đánh Việt cộng cho mình coi . . . anh dám phụ ba bắn tụi nó lắm à . . .”

Tôi nhìn anh Trung, thán phục:
“Anh . . . ngon lành quá ha! Ba mình cũng . . . là lính há anh? Mà ba đang ở đâu? Sao ba không về đây đánh Việt cộng cho tụi mình coi?”

Anh Trung sung sướng vì lời khen của tôi, anh hất cái mặt lên:

“Anh nghe ba nói đang đóng quân ở Rừng Lá Long Khánh, hổng xa Saigòn lắm đâu . . . thế nào ba cũng về đây đánh Việt cộng cho mình coi mà . . .”

Hết tiếng súng, người ta lại túa ra chạy, tôi không biết những người này chạy đi đâu mà có người chạy tới, lại có người chạy lui, chen lấn, xô đẩy làm anh em tôi phải nắm chặt tay với nhau mới khỏi bị lạc. Chen lấn một hồi thì coi lại không thấy má tôi đâu hết, chỉ còn hai anh em tôi thôi. Tôi nhìn chung quanh, toàn là những người lạ, tôi muốn khóc, nắm chặt bàn tay anh Trung:

“Anh Hai . . . mình về nhà đi . . . để má kiếm”

Trái ngược với tôi, anh Trung không có vẻ gì sợ hãi cả, anh nhìn về phía xa, nơi những người lính Cộng Hoà còn đang cầm súng gác giặc. Anh Trung nắm tay tôi kéo đi:

“Đi . . . đi coi lính mình đánh giặc . . . “

Anh Trung cứ thế kéo tôi đi . . .

Dọc đường, tôi thấy thật nhiều những người lính mình đội nón sắt, mặc đủ thứ quần áo mà lần đầu tiên tôi mới được thấy: Có đám mặc đồ mầu xanh đậm, có đám mặc đồ mầu rằn ri nâu đỏ đậm, có đám mặc đồ rằn ri đen xanh đậm . . . ai cũng mang súng ống đầy mình, coi oai hùng lắm, coi ngầu lắm . . . Nhìn những người lính này, tôi tưởng tượng ra ba tôi, cũng là Lính Cộng Hoà, cũng cầm súng oai hùng như những người lính này đánh lại Cộng sản. Nhìn những người lính này, tự dung tôi cảm thấy yên lòng, cứ thế mà theo anh Trung đi, không cần biết là đi đâu . . .

Bất chợt có thật nhiều tiếng la hét, rồi đạn bắn đầy trời . . . Những người lính nón sắt bắn về phía sau, nơi có những người lính khác bận đồ mầu xanh lục đội cái nón gì kỳ cục, không phải nón sắt.

Anh Trung kéo tôi vào lề đường núp sau một thân cây lớn, nói với tôi:

“Việt cộng đó . . . Mấy thằng Việt cộng đội nón cối đó . . . tụi nó tới nơi rồi . . . lính mình đang bắn tụi nó đó . . . núp xuống . . . “

Tôi hoảng hồn nằm sát xuống đất, lén nhìn lên . . . Tôi thấy một chiếc xe thật lớn có dây xích đang rú ga chạy về phía tôi, trên xe cũng có những người lính đội nón cối . . . súng từ phía lính nón sắt bắn ra thật nhiều về chiếc xe tăng, làm chiếc này khựng lại, không chạy được nữa, nó dừng lại, quay mũi súng thật bự về phía lính Cộng Hoà. Anh Trung dựt tay tôi:

“Chạy . . .”

Anh em tôi cứ thế cắm đầu chạy . . . chạy cho tới khi hết chạy nổi mới vừa đi bộ vừa thở. Đi một hồi, tới một cái bùng binh thật bự, có một đám lính đội nón sắt bận đồ rằn ri nâu đỏ đang đứng. Anh Trung kéo tôi lại gần . . . tôi thấy một người lính có mang dấu mầu đen trên cổ áo đang ra dấu cho dân chúng đang đứng chung quanh đó dạt về đằng sau . . . Anh em chúng tôi và đồng bào hồi hộp nhìn đám lính đang đứng quây thành một vòng tròn nhỏ . . . Bất chợt, tôi nghe đám lính cùng đưa tay lên cao, hô lớn:
“VIỆT NAM CỘNG HOÀ MUÔN NĂM . . .

Anh Trung và dân chúng cũng bắt chước đưa tay lên cao mà hô theo:

“VIỆT NAM CỘNG HOÀ MUÔN NĂM . . .

VIỆT NAM CỘNG HOÀ MUÔN NĂM”

“ẦM . . . ẦM . . .”

Mấy tiếng nổ thật lớn vang lên từ trong vòng tròn của những người lính . . .

Không đợi anh tôi la, tôi đã có kinh nghiệm, biết khôn nhào xuống đường mà tránh đạn . . .

Khi tiếng nổ đã hết, tôi lén quay đầu dòm lên, khói đen bay đầy trời . . . Trong đám đông có nhiều tiếng khóc vang lên:
“Chết hết rồi . . . Mấy người Lính đã rút lựu đạn tự tử chết hết rồi.”

Anh Trung kéo tay tôi đứng lên . . . người ta chen lấn nhau chạy về phía mấy người Lính . . . người ta kéo đến đông lắm, anh em tôi chen vô không lọt, tôi chỉ thấy xa xa những khúc thân người lính, máu chẩy đầy hết mọi nơi . . .

Dân chúng có người chắp tay về phía những người lính đã chết mà tụng kinh . . . những người khác làm dấu thánh giá . . . ai cũng xụt xùi nước mắt, tiếng la tiếng khóc vang lên khắp nơi:


“Tội nghiệp quá! Lính của mình không chịu đầu hàng. Họ nói thà chết chứ không đầu hàng . . . Tôi tưởng họ chỉ nói thôi . . . Ai dè họ tự tử chết hết trơn rồi . . .”

“Lính như vậy mới là Lính . . . Thà chết chứ không đầu hàng . . . Cầu mong linh hồn những người Lính Cộng Hoà này sớm được lên Thiên Đàng . . .”

Anh em chúng tôi cũng bắt chước quỳ xuống mà chắp tay cầu nguyện cho những người lính. Đám đông còn đang tụ họp thì đâu đó có những tiếng la hét vang lên:
“Bà con tranh thủ giả tán đi, còn ở đây làm gì . . . bộ muốn chết theo cái đám lính Nguỵ đó hả . . .”

Anh em tôi dạt vào lề đường, tôi nhìn về phía có tiếng nói, thấy một đám ba bốn người thắt khăn đỏ trên tay đang cầm súng la hét mọi người. Trong đám đông có tiếng la trở lại:

”Tụi bay là ai mà dám nói Lính Cộng Hoà là Nguỵ . . . Không có mấy người này, tụi bay chết mất xác từ lâu rồi . . .”

“Mấy thằng đó toàn là cái thứ trốn quân dịch không hà . . . Thấy Việt cộng vô, tụi nó làm bộ lăng xăng lượm súng của lính mình đi nạt nộ dân đặng lấy điểm với đám Việt cộng đó . . .”

“Đồ mấy thứ . . . Ba Mươi . . . Cái đám này coi bộ còn nguy hiểm hơn đám Nón Cối đó nha . . . Coi chừng tụi nó chỉ điểm mình đó . . .”

“Vậy thì . . . làm tụi nó trước đi . . . khỏi lo hậu hoạn về sau . . .”

. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Ba mươi tám năm qua rồi . . . Tôi đã ráng học hành để có một tương lai vững chắc và quên đi những gì ở quá khứ . . .

Sau khi học hết bậc trung học, thấy khả năng của má tôi không thể nào nuôi nổi tôi lên học đại học (mà dù má tôi có cố gắng, tôi cũng khó mà đủ điểm vào học đại học), tôi đã ráng đi học thêm Anh ngữ để hy vọng kiếm được một công việc tạm gọi là khá. Cuối cùng, tôi trở thành tài xế lái xe bus cho một công ty du lịch, chuyên chở khách đi thăm các thắng cảnh từ Saìgon cho tới Lục Tỉnh.

Một hôm, tôi lái xe chở một nhóm khách - gồm cả dân du lịch Tây lẫn người Á Châu - đi thăm Vũng Tầu. Tới địa điểm là Dinh Thành Thái (nơi mà người Pháp đã giam giữ Vua Thành Thái khi ông chống lại sự đô hộ của họ áp đặt lên Việt Nam), tôi đậu xe ngay kế bên dinh, xuống xe ngồi chờ. Khoảng một lúc sau, hướng dẫn viên du lịch đưa một du khách ra ngoài, nói với tôi cho cô lên xe nghỉ vì cô bị ngộp thở (ở trong dinh chia làm nhiều phòng nhỏ, có hầm ở dưới).

Ngồi nghỉ một lúc, người du khách đã khoẻ lại, bước xuống xe ngồi nói chuyện với tôi. Gần Tết, có rất nhiều người Việt trở về Việt Nam để thăm gia đình và ăn Tết luôn, tôi chắc người khách này cũng ở trong trường hợp đó, nên tôi chào hỏi bà bằng một câu xã giao thông thường:

“Chào cô, cô về Việt Nam ăn Tết hả?”

Người khách tươi cười gật đầu:
“Cô về Việt Nam có công chuyện, sẵn dịp cần tới Vũng Tầu, nên đưa bà chị đi chơi thăm thắng cảnh cho vui. Con có biết rành về vùng này không?”

Tôi tưởng bà muốn hỏi tôi về những thắng cảnh ở Vũng Tầu, nên trả lời chắc ăn:

“Dạ, con cũng thường lái xe tới đây, nên cũng tạm gọi là rành hết mọi nơi du lịch, cô muốn đi thăm chỗ nào nữa, cho con biết, con sẽ đưa cô tới.”

“Nghe con nói giọng Nam, chắc là con sanh đẻ ở Miền Nam này phải hông? Con còn trẻ, chắc hồi đó chưa phải đi lính đâu hả?”

“Dạ, con sanh ở Bàn Cờ, Saìgon. Hồi thời Cộng Hoà, con còn nhỏ lắm, nên chưa có đăng lính, nhưng mà ba con có đi lính Cộng Hoà.”

“Ủa! Con nói . . . “Thời Cộng Hoà”, chứ không nói . . . “Thời Trước giải phóng” giống như những người khác hả?

“Giải phóng gì cô! Đô Hộ thì có, chớ giải phóng ai!”

“Sao con dám nói vậy? Lỡ có tai mắt đâu đó, người ta nghe, có phải là phiền cho con không?”

“Con biết cô là từ ngoại quốc về, nên mới nói sự thật cho cô nghe, để cô biết cái dân Miền Nam này cỡ nào, lòng dân Miền Nam suy nghĩ về nước Việt như thế nào? Chứ không phải con nói lấy lòng cô đâu. Mà cái điều này là thật sự, dù có “tụi nó” ở đây, con cũng nói hà.“

“Thiệt không?”

“Thiệt mà cô! Con nói cho cô nghe, trên internet, trang Sử Việt nào cũng có ghi:

“Nước Việt Nam ta, bắt đầu từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau. Dân tộc Việt Nam đã tồn tại qua hơn bốn ngàn năm văn hiến, trong đó có một ngàn năm bị làm nô lệ cho giặc Tầu, một trăm năm nô lệ giặc Tây.”

Tới hồi tụi con đi học tiểu học, mấy thầy giáo dạy thêm cho con rằng:

“Sau năm 1975, nước Việt Nam được thống nhất bởi đảng Cộng sản Việt Nam.”

Nhưng, tói khi lớn lên, tụi con hiểu thêm về đời sống, về thực tế, đã tự sửa lại cuốn sử này, gọi là

“Lịch Sử Sàigòn”.

Lịch Sử Sàigòn không ghi ra giấy, không khắc trên bia đá, mà chỉ khắc vào bia miệng. Sử của tụi con ghi rằng:

“Kể từ năm 1975, Miền Nam Việt Nam . . . bị đô hộ bởi giặc Cộng sản, xuất phát từ Miền Bắc . . .”

Bởi vì bị đô hộ bởi giặc Cộng, nên người dân Miền Nam mới bị tiêu diệt, hành hạ, trả thù và chèn ép tới độ chỉ còn một con đường sống là đi làm công, làm những công việc mà lớp người đô hộ cho phép dân miền Nam làm thôi hà. Cô đi khắp mọi nơi, có cơ quan nào, có cơ sở nào mà không có người Miền Bắc làm công việc điều hành hay không?”

“Con có nghe vụ . . . Nhạc sĩ Việt Khang sáng tác hai bài hát “Anh Là Ai” và Việt Nam Tôi Đâu” Rồi bị bắt, bị ở tù không?”

“Dạ biết chớ! Đó, dân Miền Nam của mình là vậy đó cô! Mấy bài hát này tụi con thuộc nằm lòng, ca hoài à. Mới đây nhất, là cái vụ tụi nó cấm dân không được nghe băng DVD của Asia, trong đó Nhạc Sĩ Trúc Hồ thúc đẩy ngay đám bộ đội nổi lên chống lại chính sách độc tài mà. Tụi nó cấm, nhưng tụi con coi láng hết trơn hà . . .

Thế nào cũng có ngày mà cô!”



Nguyễn Khắp Nơi

VIẾNG NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA - 02.02.2013



Trong ngậm ngùi, xót xa...
Xin chuyển đến Qúy Vị, Qúy NT và CH....
Hình ảnh hai Linh Mục trẻ, và những người Bạn thật trẻ trong nước, những ngày cuối năm, đã đến viếng thăm nghĩa trang Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa tại Biên Hòa..., nơi có hơn 16,000 tử sĩ của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã vĩnh viễn nằm lại...
Xin chân thành cảm tạ các Bạn và xin ơn trên ban nhiều phước lành cho các Bạn....
Xin mời quý Vị theo dõi bài viết và hình ảnh để tường... và thẩm định...
** Tài liệu và hình ảnh do Nguyễn Hòang Vi/Danlambaovn, Tuấn Lê (Phố nắng) và Phụng Mai  (Quỹ Tù Nhân Lương Tâm) cung cấp.
 

BMH
Washington, D.C

 

VIẾNG NGHĨA TRANG QUÂN ĐỘI BIÊN HÒA - 02.02.2013



Những ngày cuối năm, nhiều gia đình người Việt vẫn duy trì phong tục tảo mộ ngày xuân. Vào dịp này, họ thường thăm viếng nghĩa trang để dọn dẹp, sửa sang mộ phần người đã khuất với niềm tin rằng, hương hồn của những người quá vãng về ăn tết cùng con cháu.

Tại Việt Nam, hiện vẫn còn hơn 16.000 ngôi mộ quanh năm cô quạnh. Gần tết, những ngôi mộ càng trở nên lạnh lẽo, đây là nơi yên nghỉ của các tử sĩ quân lực Việt Nam Cộng Hòa.
Lương tâm con người không khỏi xót xa và thúc đẩy chúng tôi phải làm một điều gì đó để chia sẻ với họ, những người gần như đã bị quên lãng suốt gần 38 năm nay.
Sáng ngày 02.02.2013, chúng tôi đã có cuộc viếng thăm nghĩa trang Quân đội Biên Hòa. Có mặt tại đền Tử sĩ hơn 7h sáng, chúng tôi cùng nhau quét dọn, sửa sang, dâng hương và cầu nguyện, rồi cùng nhau qua phía nghĩa trang để thắp hương và cầu nguyện cho những người đã khuất.

Khi vào cổng, bảo vệ bắt chúng tôi phải đăng ký họ tên và chứng minh nhân dân, trong bảng nội quy thăm viếng không hề nhắc đến điều này. Dù vậy, chúng tôi vẫn bày tỏ sự thiện chí. 
Sau khi đăng ký xong, xe chúng tôi vào trong để thắp hương thì lập tức có khoảng 4-5 người đi theo vào trong. Khi xe vừa dừng, có một chú đến bắt chuyện với linh mục Anton Lê Ngọc Thanh:
- Tôi biết ông này là Cha (trong khi Cha Thanh không hề mặc áo nhà dòng).
Những người đó giới thiệu với chúng tôi, họ là những người canh và quét dọn nghĩa trang. 
Khoảng 1 phút sau, có một người đàn ông trung niên tóc dài đã lốm đốm trắng chạy xe đến yêu cầu chúng tôi không được chụp hình, đồng thời căn dặn những người đi theo chúng tôi điều gì đó. 
Chúng tôi bắt đầu đặt hoa và đốt nhang, một anh trong đoàn mang theo máy để chụp hình lưu niệm thì bị một chú nhắc nhở không cho chụp hình. Chúng tôi hỏi:
- Vì sao vậy chú? 
- Ở đây cấm chụp hình, quay phim.
- Chúng tôi có thấy bảng cấm chụp hình đâu? Trong nội quy thăm viếng cũng không cấm mà.
- Các anh chị thông cảm. Chỉ đạo của bên an ninh không cho chụp hình.
- Ủa... Nghĩa trang mà cũng có an ninh chỉ đạo nữa hả chú?
- Có chứ. Phòng bảo vệ chính trị của tỉnh ngày nào mà chẳng cắt cử người xuống đây canh...
Chúng tôi bắt đầu chia ra thắp hương cho từng ngôi mộ. Đa số các ngôi mộ đều xuống cấp, sụp đổ, hoang tàn. Những ngôi mộ không có thân nhân đều chỉ xây bằng đất. Họ trồng cây cối xung quanh, rễ cây ăn sâu vào mộ khiến cho một số ngôi mộ bị trồi lên. Nhìn thấy Đài Nghĩa Dũng đang được xây mới, chúng tôi hỏi những người đi theo:
- Đài đó được ai bỏ tiền ra xây lại ạ?
- Không. Do nhà nước bỏ tiền ra xây lại đấy.
- Vậy những ngôi mộ ở đây sao có những ngôi mộ được xây rất đẹp, có những ngôi mộ xây bằng xi măng qua loa, có những ngôi mộ chỉ bằng đất thôi vậy chú?
- Những ngôi mộ được xây đẹp đa số là do thân nhân họ xây lại.
- Vậy những ngôi mộ không có thân nhân thì không được xây lại hả chú? Sao nhà nước không bỏ tiền ra xây mộ lại mà lại xây Đài kia?
- Nhà nước "bên kia" họ bỏ tiền ra xây đó...
Xong việc, chúng tôi tập trung lại để đọc kinh cầu nguyện (vì đa số những người đi viếng là người Công giáo) nhưng lại bị nhắc nhở:
- Ở đây không được làm lễ hay đọc kinh cầu nguyện nên các anh chị thông cảm. Nếu có đọc kinh thì đọc thầm trong miệng để chúng tôi khỏi khó xử với an ninh.
Vì mục đích của chúng tôi là thăm viếng, thắp hương để linh hồn các anh được ấm áp trong những ngày cuối năm nên chúng tôi cũng đành chấp nhận để hoàn thành xong công việc.
Chuyến viếng thăm để lại trong tôi nhiều suy nghĩ, nhất là về chủ trương của những người tự nhận 'bên thắng cuộc'.
Để hòa giải, hòa hợp dân tộc như đã tuyên truyền, trước hết hãy biết hòa giải với những người khác chính kiến, nhất là đối với những người đã khuất.


Nguyễn Hoàng Vi
danlambaovn.blogspot.com
 @Facebook: VIẾNG NGHĨA TRANG QĐ BIÊN HÒA - 02.02.2013.
bh5.jpg

Phạm Văn Thành Cúi đầu tri ân các anh chị em.
Hoài Nam Ðặng Cám ơn các bạn còn trẻ nhưng đã có cử chỉ cao đẹp.
Hương hồn các chiến sĩ vị quốc vong thân sẽ phù hộ cho các bạn và gia đình.
 
Hoài Niên Nhìn ngắm 2 cha và các bạn trẻ mình thật ái mộ và yêu quí vô chừng.
Phạm Văn Thành Tan tác ... 
Huynh van Tuan Tran trong Nghia cu cua cac Ban !
Vinh Nguyen Cám ơn HV và các bạn của em đã có một nghĩa cử cao đẹp khi đến thắp hương kính viếng anh linh các tử sĩ VNCH.
Daniel Hong Nói về thù dai thì CS số 1,đây là 1 trong những minh chứng.
Trong khi những nơi khác thì chúng rào kín cổng,xây lát gạch đá láng bóng ...
Van Tran ban Daniel Hong noi rat dung


Kính chuyển -
Một số hình chụp tại Nghĩa Trang Quân Đội Biên Hoà trong dịp Xuân về. Trong số những hình ảnh này, một số hình do Tuấn Lê (Diễn Đàn Phố Nắng) chuyển và một số do Phụng Mai (Quỹ Tù Nhân Lương Tâm) chuyển.

https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/19093_563964540282355_639694901_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-f-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/484724_563964410282368_782883833_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-c-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/422989_563964403615702_215996495_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-g-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/295056_563964496949026_562733530_n.jpg

https://fbcdn-sphotos-h-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash3/543969_563964556949020_301178312_n.jpg


https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-frc1/812718_563964423615700_267711531_o.jpg

https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-ash4/269260_563964523615690_735508849_n.jpg
 
Cám ơn các em... Cám ơn các cháu...
Toàn những người trẻ ra đời sau 1975.... nhưng đã sáng suốt. Ý thức được đâu là lẽ phải. Đâu là chính nghĩa. Đâu là gian tà.
Cám ơn Thượng Đế đã ban cho đất Việt những người trẻ nầy. Tổ Quốc vẫn còn ngọn lửa thắp sáng cho tương lai.

CHÚC XUÂN

CHÚC XUÂN
( thay lời ngưỡng mộ và biết ơn, kính gởi những Kinh Kha Việt Nam anh hùng đang bị giam giữ trong lao tù Cộng Sản vì tranh đấu cho lý tưởng Tự Do Dân Chủ tại Việt Nam)

Xuân về, cánh thiệp xa xôi
Xót xa xin gởi người nơi ngục tù
Người tù vì bởi chân tu
Bởi mong cứu nỗi mịt mù chúng sinh
Gióng chuông, đem lửa công bình
Mong soi sáng nẻo tâm tình, thế thôi!
Nhưng đời tàn bạo, hại người
Đem tâm bạo chúa mà khơi hận thù...
Xích xiềng hành hạ người tu
Dã man, đàn áp, cầm tù, hỡi ơi !!!

Mùa Xuân, cánh thiệp xa xôi
Xót thương, xin gởi đến người, Kinh Kha!
Người vì lý tưởng Quốc Gia
Hy sinh hạnh phúc gấm hoa cho đời
Nổi chìm theo phận nước trôi
Non sông chung, lại riêng người gian lao!
Vận đen giam chí anh hào
Tay còng, chân xích, hàng rào giam thân
Nhớ người vì nước, vì dân
Ơn người, gởi cánh thiệp xuân chúc người
Quê hương chúc sẽ xuân vui
Kinh Kha nước Việt, chúc lời thành công
Cờ vàng chúc thắm núi sông
Muôn dân hạnh phúc, muôn lòng hoà vui
Không còn đau khổ ngậm ngùi
Người hiền sẽ hưởng phúc Trời rộng ban!


Ngô Minh Hằng

Bài Xem Nhiều