We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 12 February 2013

Đừng Nguyển Rủa : Đàn Bà Là Rắn Độc?

Ai Bảo Đàn Bà Là Rắn Độc?
 Trịnh Thanh Thủy


Não bộ đàn bà hướng về giày, đàn ông hướng về sex?

Mỗi năm cứ tới năm Tỵ thì mọi người lại bàn tán xôn xao, luận bàn về con rắn. Ai tuổi Tỵ không khỏi thắc mắc xuyến xao. Không hiểu cái giống bò sát thâm độc này nó có ảnh hưởng vào tính tình, số mệnh mình hay không?. Gần hơn nữa, những người phụ nữ cầm tinh con rắn cũng chắc lưỡi soi gương tự hỏi thầm. Cái lưỡi mình có lừa lọc, sắc lẻm, thò ra thụt vào, bày mưu tính kế làm hại ai không? Cái mình xà thon thả của mình có lượn là, uốn éo theo lời ong tiếng mật của quý ông hay rù quến, rủ rỉ bên tai mình không? Và cái huyền bí, thâm u trong đôi mắt tối mình, có là hang sâu bí mật nhiều dối gian mà phái nam chực chờ lao vào để khám phá hay lọt bẫy không?
Bực mình nhất, là những anh chàng từng bị các nàng lừa gạt, bỏ rơi, ruồng rẫy hay làm tơi tả cuộc đời, đau quá nên nguyển rủa “đàn bà là rắn độc”. Đầu xuân con rắn, ngắm một nhánh đào đang tươi nở, nhấp một ngụm trà xanh trong vắt, thả hồn theo hương trầm, chúng ta thử để tâm tìm hiểu xem câu ví von này có đúng như lời người đời so sánh không nhé?
Chúng ta sẽ không bàn tới câu chuyện truyền thuyết “Lệ Chi Kỳ Án” do các cụ đời xưa lưu truyền cùng cái cớ đổ diệt cho Thị Lộ là hoá thân của con rắn, mưu giết hại vua nên Nguyễn Trãi bị hàm oan. Dẹp nó qua một bên vì nó “xưa rồi Diễm”, chúng ta sẽ nhìn thẳng vào vấn đề tâm lý và xã hội cùng lý do tại sao người đàn bà bị cho là rắn hay giống như rắn.
Trong xã hội phương Tây, người ta hay ví von “Đàn ông là chó, đàn bà là rắn”.
Tại sao đàn ông lại so với chó?
Chúng ta ai cũng thấy bản chất của một con chó đối với dục tính như thế nào, do đó người ta cho rằng đàn ông như chó chỉ thích tình dục và lừa dối đàn bà để đạt mục đích cuối cùng là tình dục. Để minh chứng, những dữ kiện của một cuộc khảo cứu 1394 sinh viên ở một trường đại học Đông Nam Hoa Kỳ đã tiết lộ như sau. So với phụ nữ, theo báo cáo, phái nam có xác suất lừa dối rất cao. Đàn ông lại nghĩ về tình dục nhiều hơn đàn bà(54% trong khi đàn bà 19%), vài lần trong một ngày. Có nhiều bạn tình (sexual partners) hơn (5% so với 2%) và đạt tới tuyệt đỉnh trong lúc làm tình nhiều hơn đàn bà (75% so với 29%). Họ xem phim ảnh, sách báo khiêu dâm cũng nhiều hơn. Nhiều hơn thế nữa, so với phụ nữ, phái nam có thể làm tình với một phụ nữ chỉ mới quen biết trong 3 tiếng, với hai người khác nhau trong vòng 6 tiếng và thậm chí làm tình với người họ không yêu hay không có cảm tình.
Tại sao đàn bà lại là rắn?
Cái tâm điểm của sự so sánh đàn bà với rắn là sự lừa dối, phỉnh gạt, ác độc và thâm hiểm. Aribaba trong một bài viết đã phân tích sự lừa gạt của các nàng theo quan điểm riêng của chàng.
Anh kể kinh nghiệm về cô bạn gái đầu tiên từ ngày còn học đại học ở Nigeria. Khi anh ngỏ ý muốn ngủ với cô thì cô bảo “em hãy còn trinh, để dành cái thiêng liêng đó cho ngày cưới anh nhé” . Anh tin tưởng cô là người đàng hoàng và tôn trọng cô như một thánh nữ cho đến ngày hai người thành hôn. Tuy nhiên, sau đó cô lại trao cái ngàn vàng cho một người khác, là bạn anh ta. Anh không biết chuyện này cho tới 3, 4 tháng sau khi hai người chia tay và anh tức điên lên vì bị lường gạt. Anh cho rằng có những loại phụ nữ ưa dấu diếm, giả dối đầy mánh lới. Anh khẳng định đàn ông có lừa dối và đàn bà cũng thế thôi. Nhưng họ lừa khác nhau. Sự không giống nhau ở chỗ đàn bà khéo che đậy. Sự nói dối của các nàng có tính liên tục, cái này đậy cho cái kia, cái kia che cho cái nọ. Họ không bao giờ thú tội, và những câu chuyện bịa lúc nào cũng hoàn hảo hoặc gần như hoàn hảo.
Ngược lại đàn ông thì như con chó. nghĩa là có những người chỉ biết nhảy nọc và lo duy trì nòi giống. Nếu có gian dối, ăn vụng thì họ lại vụng về trong việc chùi mép. Họ để vết tích lại khắp nơi. Lóng ngóng vụng về nói dối và thậm chí khi đặt chuyện, không ai tin được vì nó vô lý. Và giống loài chó, đàn ông nhận tội, bằng chứng phạm tội nơi nào cũng có. Thật đáng tội nghiệp!
Có người cho rằng tuy đàn bà lừa ít nhưng lừa chuyên nghiệp và khéo léo hơn đàn ông. Điều buồn cười là đàn bà có khuynh hướng lừa những anh hay lừa họ mà anh chàng đó lại nghĩ rằng mình khôn ngoan trong việc lừa phỉnh này. Cho đến khi anh ta khám phá ra họ đang cùng chơi một trò chơi phỉnh gạt lẫn nhau. Thử đoán xem, rốt cuộc đàn ông là sinh vật có tự ái cao hơn và sẽ bị tổn thương nhiều hơn đàn bà.
Nếu cứ bảo rằng đàn bà là rắn độc, ưa gian dối lừa bịp đàn ông, thì đây là lối nói đầy thành kiến và kỳ thị. Thật ra là con người, ai không có lần gian dối, lừa phỉnh người khác. Đàn ông cũng như đàn bà đều lừa dối như nhau và khả năng nói dối cả hai phái đều có. Khi bạn yêu ai, chắc chắn bạn không bao giờ muốn làm điều gì tổn hại đến người yêu của mình. Do đó trước khi một người dối trá, ắt phải lường trước được sự đau đớn, buồn khổ sẽ gây nên cho người kia. Tình yêu chân thành sẽ giúp cho người ta không lừa nhau. Điều chúng ta cần làm là đừng để vướng vào tình trạng gian dối làm tổn hại đến mối liên hệ thương yêu.
Bất cứ phái nam nào cũng có thể làm chó trong một tình huống nào đó. Tuy nhiên có những người được huấn luyện giỏi hơn người khác nên bản chất chó trong họ giảm đi nhờ lý trí biết phán đoán và kiểm soát. Cũng như chuyện ví von phụ nữ có bản chất rắn độc trong người. Bạn không thấy những nhạc công thổi sáo Ấn Độ rất giỏi trong màn điều khiển rắn độc đấy sao? Khi tiếng kèn hay sáo cất lên, con rắn độc dữ dằn sẽ hóa thành người vũ nữ xinh đẹp. Vậy nên rắn độc hay diệu hiền, tất cả tùy thuộc vào bản lĩnh của phái nam, tùy thuộc vào cung cách đối xử lẫn nhau.
Đi hết trời Tây giờ ta trở lại trời Đông với khoa tử vi, lý số, tướng mệnh, tình tình con người nằm trong vòng quay của 12 con vật .
Trong tử vi của người Nhật ai sinh vào tuổi rắn thường được kính nể trong xã hội, bởi họ sáng trí, khôn ngoan và giàu nghị lực. Phụ nữ sinh năm rắn thường tính toán nhanh và có nhan sắc hơn người. Vì vậy cô gái nào được gọi là "Mỹ nhân tuổi tỵ "thì họ rất thích, bởi thành ngữ đó mang tính tôn trọng và đề cao.
Các nàng tuổi Tỵ thường háo danh và rất chải chuốt trong cách ăn mặc. Họ rất tính toán trong víệc chi tiêu nhưng ai gây được thiện cảm, họ sẵn lòng cứu giúp. Họ ít tin vào người khác mà chỉ tin vào dự cảm của bản thân. Trong cuộc sống, họ sẵn sàng đạp bằng mọi khó khăn để vươn tới cái đích dự định của mình.
Hơn thế nữa, trong sự kiêu hãnh đầy ắp tính phỏng đoán huyền bí của Đông Phương, đàn bà tuổi Tỵ được cho là duyên dáng, quyến rũ và ngoại giao giỏi. Họ luôn là viên nam châm sáng chói trong đám đông nhưng lại không ồn ào và có khả năng đưa mọi thứ trở về trạng thái tĩnh. Họ không thuộc týp người bốc đồng, mà ngược lại, rất kín đáo, bình tĩnh, bảo thủ, và bí ẩn, biết cách quan sát và chờ đợi. Khôn ngoan và kiên nhẫn, họ yêu hòa bình và hướng về tinh thần hơn là vật chất. Giống như rắn, họ thích ngồi suy ngẫm và ghét bị quấy rầy. Họ mang phong cách tao nhã, dễ chịu. Nói chung người tuổi Tỵ ưa thích hài hước, song cũng có trường hợp ngoại lệ. Một số người lãnh đạm, lạnh lùng, một số khác lại thường trêu đùa, chế giễu người khác.
Nói cho cùng, mỗi cá nhân mang một tính tình, phong cách và lối cư xử khác nhau. Tất cả những lời nói, câu chuyện hay tục ngữ có tính gán ghép con người vào một sự kiện nào đó chỉ có tính thành kiến, phân biệt và kỳ thị. Do đó trước khi nghe một người nào đó phát biểu “đàn bà là rắn độc” bạn nên suy nghĩ lại.
Trịnh Thanh Thủy


 Tài liệu tham khảo-"Men are dogs": is the stereotype justified? Data on the cheating college malehttp://www.freepatentsonline.com/article/College-Student-Journal/187324773.html

------- 


Xem Quẻ Nhân Duyên

Đầu năm bói quẻ thử xem,
Tuổi Dê hợp với Ngọ đem lộc tài.
Trai mà Quý Tỵ ương tai,
Nhâm Thìn phú quý thường hai ba bà.
Trai nhâm gái quý thì sang,
Gái nhâm trai quý gian nan đường tình.
Em nào tuổi Hổ , Nhâm Thìn,
Thì tìm trai Tỵ để mình chung đôi.
Bằng không đời sẽ lôi thôi,
Gà đồng thường bị Mèo chơi lộc lừa.
Tý thời Ngọ ghét không ưa,
Bởi vì Chuột lắt...nắng m
ưa bất thường.
Ngưu ông gặp Mã nên thương!
Vì Trâu chậm chạp Ngựa vương vấn tìm
Cọp Mèo chồng vợ một tim,
Cho nên khuất một...bị chim tha mồi.
Lợn ngồi ngó tứ phía rồi...
Đến tìm chị Mẹo chung đôi gối đầu.
Chó, Dê không hợp lắm đâu!
Bởi hai tuổi ấy xé xâu vì tiền.
Tý thời khắc Tuất kết duyên...
Chung cùng Hợi, Tỵ chuốc phiền lứa đôi.
Trâu, Gà thì cũng được thôi!
Hổ Rồng xung khắc: Khỉ ngồi, Rắn, Trâu.
Chó Mèo tuy chút buồn rầu,
Nhưng mà còn được hơn dâu là Gà.
Hợi ,Mùi, Mẹo tránh Thân xa...
Kỵ con Rắn độc...để mà sướng thân.

Thiên...hahaha....Hổng sai hổng lấy tiền.


Đọc cho vui thôi nhé…Chúc Mừng Năm Mới



Phạm Duy truyện dài nhiều tập :Tập cuối "Chết" uổng công trình


PHẠM DUY, NGƯỜI NGHỆ SỸ SƯỚNG NHẤT TRÊN ĐỜI




Người nhạc sỹ có khối lượng tác phẩm đồ sộ và giá trị NHẤT Việt Nam đến ngàn đời còn lưu lại với sử xanh.
Người nhạc sỹ khi sống thì được cả nước, bất kể chính kiến, trẻ già, địa phương …đều đón nhận nhiều tác phẩm và hát nó như hát những điệu dân ca, hò, lý của cha ông xưa để lại.
Người nhạc sỹ đã làm bản thân tôi, từ một anh lính làm nhạc “tếu” (để vui đùa giữa núi rừng hoang vu) cho “qua ngày đoạn tháng” bằng những giai điệu, tiết tấu, nhịp điệu, phong cách biểu diễn cóp nhặt từ Bing Crosby, Bop Hope… bỗng “tỉnh” ra sau một đêm tọa đàm văn nghệ ở Hiệu Bộ Trường Lục Quân Trần Quốc Tuấn 2 (Hà Cháy, Thanh Chương, Nghệ An) là nhạc Việt không phải là những thứ “Swing, Blues, Samba, Rumba, Cha-cha-cha ghép lời Việt”… Và từ đó tôi đã cố gắng để tìm đến những giai điệu, điệu thức, hòa thanh và ngôn ngữ âm nhạc không theo kiểu tiếp nối T, S, D, T chẳng chạy đi đâu thoát như trước nữa…Và tôi đã trở thành một “người làm nhạc cho lính”. Chỉ có cái khác, khác căn bản là lũ chúng tôi trở thành “nhạc sỹ…cách mạng”. Còn anh thì…Không!


Những năm sau Đại Hội Văn Nghệ Lần 1 ở Việt Bắc ấy thì:

- Hàng loạt những tên tuổi lớn của giới văn nghệ Việt đã trở thành những người “chiến sỹ trên mặt trận văn hóa của …Đảng”. Một số, trong đó có tôi, được Đảng mở cửa kết nạp “đại trà” vào Đảng ….và ăn lương chính thức của Đảng-Nhà Nước để “Làm văn-thơ-nhạc-họa công nông -binh“ đầy “chất thép”, đầy chất tuyên truyền như lời chỉ đạo của ông Trường Chinh.
Cả một thời đại văn nghệ huy hoàng hiếm có của một đất nước mà chỉ trong có 15 năm (từ 1930-1945) với những tên tuổi như Nguyễn Công Hoan, Vũ Trọng Phụng,… toàn thể nhóm Tự Lực Văn Đoàn và biết bao tên tuổi khác như Xuân Diệu, Huy Cận, Thế Lữ, Đoàn Phú Tứ, Vi Huyền Đắc,…và nhiều nhiều văn nghệ sỹ thật sự tài giỏi chẳng thua bất cứ nước nào, thế mà đành bị chôn vùi không thương tiếc cùng tác phẩm vì nó không “công lông”, hoặc…sặc mùi tiểu tư sản, thậm chí…tư sản phản động!
Và chính lúc người ta đang phởn chí tiến vào tổng phản công, thậm chí cả sau khi “thắng trận Điện Biên chấn động địa cầu” rồi, cùng với nạn nhân cái gọi là Cải Cách Ruộng Đất, hàng loạt văn nghệ sỹ vẫn tiếp tục …RA ĐI!


Phạm Duy, thông minh hơn người, giỏi giang hơn người và
nhất là THẤY ĐƯỢC CON ĐƯỜNG ĐAU KHỔ MÀ HÀNG Phạm Duy với tấm Hộ Khẩu làm bằngNGÀN VĂN NGHỆ SỸ SẼ PHẢI “LỘT XÁC” ĐỂ RỒI… ĐI VÀO QUÊN LÃNG BẰNG CÁCH NHẬN RA RẤT SỚM HAI CHỮ “PHẢN BỘI” BẰNG CÁCH TỰ MÌNH QUYẾT ĐỊNH LẤY SỐ PHẬN VÀ SỰ NGHIỆP CỦA MÌNH: CHỈ CÓ TRUNG THÀNH VỚI NGHỆ THUẬT VỚI CÁI ĐẸP MÀ THÔI!


Và ông đã can đảm:
- Từ chối mọi miếng mồi (vào Đảng, Huân Chương, đi học Liên Xô…) để được là chính mình, được tự do làm văn nghệ đích thực. Câu chuyện về Phạm Duy từ chối lời đề nghị của anh Nguyễn Xuân Khoát là có thật đã được truyền miệng trong giới văn nghệ những năm 52-53 và sau này chính tôi đã nghe anh Khoát kể “tội” cho tôi nghe, khi đề nghị tôi hãy viết một bài “đánh” Phạm Duy …sau khi nghe Phạm Duy nói đến bọn “cú, diều, quạ, ác….” trên BBC !
- Chọn một nơi nào ông tự thấy: Có điều kiện để ông được làm nghề tử tế như ông muốn!


Và ông đã bye! bye! cái chính quyền và cái Đảng mà ông thấy trước sẽ giết chết cả nghề nghiệp lẫn cuộc sống vật chất của gia đình mình…Nói trắng ra là ông không phải là sợ gian khổ, sợ chết mà từ bỏ cái chính quyền, cái Đảng mà ông đã tiên đoán nó sẽ giết chết ông cũng như sự nghiệp của ông.

VÀ ÔNG ĐÃ RA ĐI ĐỂ ĐƯỢC TỰ DO, ĐƯỢC SÁNG TÁC THEO TIẾNG ĐẬP CỦA TRÁI TIM VÀ NHẬN THỨC CỦA CÁI ĐẦU (Điều này tôi đã nhắc nhiều trong cuốn Hồi Ký của tôi và đã phát biểu rải rác trên các trang Blog)


Và quả là như thế, không có những năm thử sức, thử tài, thử ghét, thử yêu nghĩa là dằn vặt đủ đường, liệu ông có thể nào có một gia tài sáng tác đồ sộ như hôm nay mà kẻ căm ghét ông đến mấy cũng không thể nào phủ nhận!
Riêng tôi, khi “nhận nhiệm vụ” viết bài “ném đá” ông, tôi cũng chỉ dùng cái tít “NÓI CHUYỆN VỚI MỘT NGƯỜI CÓ TÀI’ và….đọc lại thì mới thấy “Tất cả những gì tôi viết té ra, đều … ngợi ca ông trừ một vấn đề mà tôi, theo tài liệu của Lưu Trọng Văn, thì tôi không tán thành. Đó là thay đổi lời ca của những bài hát ông viết sau chuyến đi bộ, nhịn đói, leo U Bò, Ba Rền vô chiến Trường Bình Trị Thiên để viết nên những bài “dân ca mới” một thời đã ăn sâu vào tâm khảm của người dân bình thường miền Bắc,…(xin đọc trong “Hồi Ký…”)
Ngoài ra câu nói về “đàn chim xa xứ” còn lại chỉ là “cú, diều, quạ, ác..” thì tôi cũng phải “đỡ” cho ông bằng câu “Có lẽ ông bị Đỗ Văn (BBC) đổ cho quá nhiều Whisky ecossais nên nói…nhầm!…
Và khi được nghe ông trả lời là “Ông không biết uống rượu bao giờ” , những điều ông nói ra đều trong lúc rất “tỉnh”….thì tôi càng khoái vì rõ ràng ở nước ta, bọn mà tôi gọi là “quan văn nghệ” còn xấu hơn cả cú diều quạ ác !


Cho đến những ngày ông về nước, tôi được biết (qua một người bạn của cả ông lẫn tôi) rằng:

Ông rất muốn gặp tôi, thì tôi đã trở thành một người bị phân biệt đối xử như thế nào sau khi đọc cuốn “Hồi Ký” của tôi, nhưng… vì lo cho tôi bị “mác kê” và ông cũng sẽ có thể bị “làm khó”..nên tốt nhất là chưa nên gặp nhau vì cả hai đều không có lợi …Thế rồi, tôi thì bị bệnh không di chuyển được, còn ông thì….đang thụ hưởng cái quyền TỰ DO độc nhất vô nhị của mình một cách hợp pháp, vi vu khắp “đất nước vẫn có Đảng lãnh đạo” mà không bị ai ngáng cẳng: Được viết những gì mà ông thích viết và được công chúng sẵn sàng bỏ ra tiền triệu để nghe ông tâm sự với họ bằng những ca khúc cũ, mà mới chẳng cần ai chỉ đạo cả!
Lúc này, càng nghĩ đến thân phận những kẻ ghen ghét với hạnh phúc hiếm có của người nghệ sỹ Việt như Phạm Duy, mà lớn tiếng lãnh đạo ”tư tưởng” quần chúng bằng những bài viết cố tình “dìm bớt” uy tín của ông thì đúng là chúng….vừa mù vừa “hãnh tiến cộng sản…vờ” một cách trơ trẽn vì: Cứ cho chúng tổ chức những đêm “Như có Bác Hồ….”, “Đảng đã cho ta một mùa xuân”, ”Đảng đã cho tôi sáng mắt sáng lòng” kể cả “Người về đem tới ngày vui’… đi chăng nữa, và không thu tiền vé vào cửa nữa đi xem nào! Xem xem có ai thèm đến nghe không?


Tất cả nền “âm nhạc Việt Nam” sẽ là con số 0 to tướng sau hơn 60 năm âm nhạc biến thành những khẩu hiệu, đường lối chính sách có…lồng nhạc!


May mà âm nhạc Việt còn có mấy người Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Văn Cao mà Phạm Duy theo tôi là người có công sức tức thành tích lớn nhất đã tiếp nối phần nào cho cái thời gian mà 15 NĂM HOÀNG KIM NHẤT CỦA LỊCH SỬ VĂN NGHỆ DÂN TỘC ĐÃ BỊ NHỮNG NGƯỜI Mác-Lê-Mao chôn vùi không thương tiếc,
Cứ thử đặt vấn đề: Nếu Phạm Duy lại là đảng viên từ những năm 50, Phạm Duy là chủ tịch Hội Nhạc Sỹ VN, là tốt nghiệp nhạc viện Tchaikovsky về nước với một số Symphonie, Concerto, Sonate…đi! Liệu đó sẽ là điều may mắn cho lịch sử âm nhạc Việt hay là thiệt thòi lớn cho dân tộc?
Tôi có thể nói thẳng: Tôi giơ cả hai tay tán thành cho quyết định của P. D: vứt bỏ hết mọi vinh quang giả tạo để đi tìm TỰ DO CHO SÁNG TẠO!
Phạm Duy đã làm đúng và hôm nay, trở về nằm vĩnh viễn trong lòng mẹ Tổ Quốc, ông càng chứng tỏ cho mọi người yêu mến ông càng thấy rõ hơn: Những gì ông đã để lại cho đời là kết quả của sự SỐNG KHÔNG LỆ THUỘC vào bất cứ chế độ nào, chủ nghĩa nào mà chỉ sống vì cái Đẹp muôn đời bất diệt! ĐÓ MỚI LÀ CHÂN LÝ, LÀ LẼ SỐNG CỦA MỘT NGƯỜI VĂN NGHỆ SỸ ĐÍCH THỰC!
Tôi đang cân nhắc: Có nên thuê taxi, CHỐNG GẬY đến viếng ông hay không? Liệu có xì-căng-đan gì xảy ra không? Liệu có gây khó khăn cho cách đối xử của gia đình ông đối với tôi trong lúc không một cơ quan truyền thông nào của Đảng-Nhà Nước này đang không ngớt lời khen ngợi ông đủ kiểu nặng nhẹ?.
Còn tôi, người ta đã đối xử với tôi như thế nào sau khi ra đời cuốn ”Hồi Ký” ở bên Mỹ, ông đã biết…


Phức tạp quá thì tôi sẽ nhờ một người nào đó viết dùm tôi vào sổ tang như những lời xin lỗi muộn màng sau đây:


ÔNG LÀ MỘT NGHỆ SỸ TỰ DO DUY NHẤT ĐƯỢC THEO HOẶC KHÔNG THEO AI, MÀ VẪN KHÔNG AI DÁM ĐỤNG TỚI MÌNH. ÔNG ĐƯỢC SỐNG MÃI TRONG TÌNH YÊU CỦA NHÂN DÂN VÌ ÔNG ĐÃ BIẾT LẤY NGHỆ THUẬT LÀM LẼ SỐNG, LÀ MỤC ĐÍCH TỐI THƯỢNG CỦA CUỘC ĐỜI, VÌ ÔNG CHỈ CÓ BIẾT NGHE SỰ LÃNH ĐẠO CỦA TRÁI TIM YÊU NỒNG CHÁY MẸ TỔ QUỐC TỪ NAY SẼ ÔM ÔNG TRÌU MẾN MÃI MÃI TRONG LÒNG!

Đúng là: ÔNG CÓ QUYỀN KHÔNG THEO MỘT LÁ CỜ NÀO NGOÀI LÁ CỜ CHÂN, THIỆN MỸ Vì thế gọi ông là “trở cờ” thì ông đâu có theo cờ hay cầm cờ nào đâu mà “trở” với “không trở”.
Còn “Chống” ? thì ông “chẳng có theo ai để chống ai” ngoài theo…chính mình! Và khi ông trả lời tôi (qua người bạn) là “Tớ chỉ có chống gậy thôi!” thì quả là ông đã nói đùa rất…thật!
Một lần nữa, trước hương hồn ông, tôi xin tuyên bố: ”Phạm Duy, dù nay đã không còn có thể tự do ra đi, ở lại, giã từ… bất cứ nơi nào, bất cứ ai…theo tiếng gọi của trái tim ông được nữa, nhưng gia tài âm nhạc ông để lại cho Mẹ Tổ Quốc Việt Nam thì…vô địch và sẽ sống mãi với nhân dân đến muôn đời!


KHÔNG AI TRONG GIỚI VĂN NGHỆ SỸ VIỆT NAM SUNG SƯỚNG BẰNG ÔNG ĐÂU! ÔNG PHẠM DUY ƠI!


 
Personalities_Press_Tô Hải_s
:
Nhạc sĩ Tô Hải 

Là Người Công Giáo Việt Nam : Xin Cám Ơn và Cầu Nguyện Đức Giáo Hoàng Benedicto 16

Thế giới ca ngợi quyết định thoái nhiệm của Giáo Hoàng Benedicto 16
Hông y Joseph Ratzinger từ ban công Giáo đường thánh Phêro tại Vatican ngày đăng quang trở thành Giáo hoàng Benedicto XVI  hôm 19/4/2005.
Hông y Joseph Ratzinger từ ban công Giáo đường thánh Phêro tại Vatican ngày đăng quang trở thành Giáo hoàng Benedicto XVI hôm 19/4/2005.
REUTERS/Max Rossi/Files

Tú Anh
Từ nguyên thủ quốc gia đến lãnh đạo các tôn giáo khác nhau trên thế giới, mọi người đều khen ngợi quyết định thoái nhiệm vì tuổi tác của lãnh đạo Giáo hội Công giáo La Mã là một hành động « can đảm của một người khiêm tốn và đức độ ».Người kế vị sẽ đươc bầu vào dịp lễ Phục Sinh 31/03/2013.

Khi thông báo sẽ thoái nhiệm vào ngày 28/02/2013 tới đây vì lý do sức khỏe và tuổi tác Đức Giáo Hoàng Benedicto 16 đã gây bất ngờ trong hàng ngũ tín đồ. Tuy nhiên hầu hết các phản ứng đều mang nội dung « tôn trọng » quyết định đươc xem là « can đảm ».
Thủ tướng Đức Angela Merkel, một trong những nhà lãnh đạo lên tiếng sớm nhất đã bày tỏ lòng « tôn kính sâu xa » đối vị Giáo chủ Tòa thánh La mã người Đức.Tổng thống Mỹ Barack Obama thay mặt công dân Mỹ « cám ơn và cầu nguyện » cho người lãnh đạo Giáo hội Công giáo có vai trò « then chốt » tại Hoa Kỳ và trên thế giới.Tại Anh Quốc, nơi mà Giáo hội Anh nằm ngoài giáo quyền Vatican, Thủ tướng David Cameron cầu chúc những điều tốt lành nhất và thẩm định là hàng triệu triệu tín đồ sẽ tiếc nhớ người lãnh đạo tin thần.
Tổng thống Ý Giorgio Napolitano khen ngợi quyết định mà ông gọi là bằng chứng của lòng « can đảm phi thường » « tinh thần trách nhiệm cao độ » của Đức Giáo Hoàng.Tổng thống Pháp François Hollande, do tôn trọng truyền thống tách biệt giáo quyền và xã hội thế tục, tuyên bố « trân trọng »quyết định thoái nhiệm của Đức Giáo Hoàng Benedicto 16.
Trên thế giới, các Hội đồng Giám mục từ Brazil, quốc gia công giáo đông dân nhất địa cầu cho đến Pháp, Bồ Đào Nha đều ca ngợi quyết định « can đảm » của Đức Thánh Cha. Giáo Hội Tây Ban Nha tuyên bố cảm thấy bị « mồ côi » trong khi Giáo Hội Ba Lan cho biết « bị bất ngờ » trước quyết định thoái nhiệm nhưng thông hiểu Giáo Hoàng Benedicto 16 không muốn để tái diễn tình trạng lãnh đạo giáo triều trong điều kiện sức khỏe yếu dần như người tiền nhiệm Gioan Phao lồ Đệ nhị.
Lãnh đạo Giáo Hội Anh Giáo Justin Welby cho biết « đau buồn » nhưng thấu hiểu thái độ « sáng suốt và can đảm » của vị Giáo Hoàng Công giáo. Đại giáo sĩ Do Thái giáo Yona Metzger từ Jerusalem nhắc đến công lao của Đức Giáo Hoàng trong nỗ lực nối kết các tôn giáo lớn. Nhiệt tâm « tạo đối thoại giữa các tôn giáo » của Đức Giáo Hoàng Benedicto 16 cũng được Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc Ban Ki Moon tôn vinh.
Tại châu Á, tín đồ Công giáo Philippines thương tiếc vị Giáo Hoàng sắp thoái vị như một « ngươi cha hiền, chân thật ». Nhìn về tương lai, họ không che dấu hy vọng Giáo Hoàng mới sẽ là một người Á Châu và cầu nguyện cho « ứng viên » của họ là Hồng y Luis Antonia Tagle, 55 tuổi. Theo AFP, vị tân Hồng y Philippines này có phong cách vui, trẻ và năng động như Giáo Hoàng Gioan Phao lồ Đệ nhị.
Tuy nhiên, AFP ghi nhận các tiếng nói khác biệt đó đây trên thế giới nhất là từ Mỹ và Tây Âu của một số tổ chức bảo vệ nguời đồng tính, hoặc nạn nhân bị cưỡng bức tình dục mà thủ phạm là các linh mục phạm giáo luật. Các hiệp hội này cho rằng Đức Giáo Hoàng Benedicto 16 cam kết nhiều nhưng thực hiện cải cách không được bao nhiêu vì cản lực bảo thủ.

Thư Xuân viết về và viết cho: NGƯỜI BẠN, MỘT ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH.


* ThưXuân một lá thay lời,
Ước hẹn xín gửi đến người Bạn xưa.
Thiện Ý.
     
Mùa xuân năm 1992, vào cuối tháng 3, giađình tôi rời Việt Nam đi định cư tại Hoa Kỳ theo diện đoàn tụ gia đình do một người chị vợ di tản trước biến cố 30-4-1975 vài ngày, có quốc tịch Mỹ làm hồ sơbảo lãnh từ hơn 10 năm trước. Một tháng trước đó, Tháng 2 năm 1992 tôi đã gặp chia tay với người bạn thân, một đảng viên cộng sản chân chính, theo nghĩa đã ngay tình, thực tâm vào đảng,sống và hy sinh chiến đấu cho lý tưởng cộng sản,để xây dựng một xã hội công bằng, nhân ái, không còn cảnh người áp bức, bóc lột người: Xã hội chủ nghĩa (còn giai cấp, nhưngđịnh hướng giảm dần sự áp bức, bóc lột…) tiến tới “xã hội cộng sản”viên mãn trong một “thế giới đại đồng”(không còn gia cấp, không còn cảnh áp bức bóc lột người….) mà đỉnh cao là “Thiên Đường Cộng Sản” đem đến hạnh phúc tuyệt vời cho mọi con người ngay trên trái đất.(không cần đợi sau cái chết mới đến được chốn cực lạc theo niềm tin tôn giáo).Từ sau 30-4-1975 cho đến lúc gia đình tôi rời Việt Nam năm 1992, tôi vẫn thấy Bạn tôi biểu hiện theo chiều hướng như là “một đảng viên cộng sản chân chính”. Nhưng kể từ sau lần chia tay năm 1992 đến nay, tôi thực sự không rõ Bạn tôi có còn là một đảng viên cộng sản chân chính nữa hay không.Nhưng về tâm tín, tôi tin là Bạn tôi vẫn phải là mộtđảng viên cộng sản chân chính nay chắc đã “phản tỉnh”.
Thế nhưng, trong cuộc gặp gỡ cuối cùng này, chúng tôi đã có một ước hẹn: Nếu sau từ 15 đến 20 năm nữa: “Xã hội chủ nghĩa”được hiện thực tại Việt Nam, tôi sẽ đem cả gia đình bao gồm vợ chồng, con cái trở về Việt Nam sống và góp phần nhỏ bé vào công cuộc xây dựng đất nước tiến lên “xã hội cộng sản”. Trái lại, nếu việc xây dựng “Xã hội chủ nghĩa” không thành, thì cá nhân bạn tôi, sẽ cùng vợ và các con, nếu là đảng viên (tất nhiên rồi) sẽ công khai ra khỏi Đảng, cần thiết thì sẽ đấu tranh chống lại Đảng, nếu Đảng đi sai với lý tưởng cộng sản, làm hại cho dân tộc và đất nước.

Sở dĩ chúng tôi lấy thời gian 15 đến 20 năm để ước hẹn, là muốn dùng lại thời gian mà Cố Tổng Bí Thư Lê Duẩn của Đảng Cộng sản Việt Nam đã khẳng định công khai trên khán đài lộ thiên được dựng lên trước cổng “Dinh Độc Lập”(Dinh Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa trước đó, nay đổi thành Dinh Thống Nhất), trong một cuộc Mít-tinh ăn mừng chiến thắng “Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”(1976).Ông Lê Duẫn đã khẳng định đại ý rằng: “Đảng ta là người tổchức và lãnh đạo mọi thắng lợi của cách mạng Việt Nam: Đánh thắng phát-xít Nhật,thực dân Pháp và nay đã đánh thắng cả đế quốc Mỹ, tên đế quốc sừng sỏ hung hãn nhất của thời đại…thì Đảng Ta nhất định sẽ xây dựng thành công xã hội chủnghĩa trong vòng từ 15 đến 20 năm nữa…”.

Thế nhưng, thật đáng tiếc, lời khẳng định của Ông Lê Duẩn 36 năm trước đây (1976-2013, cũng như lời ước hẹn của Bạn tôi 20 năm qua (1992- 2012) thực tế đã không xẩy ra. Và vì vậy,hôm nay vào đầu xuân, tôi muốn mượn bút thay lời,với tiêu đề “Thư xuân viết về và viết cho: Người Bạn, một đảng viên cộng sản chân chính”. Dưới tiêu đề này là hai câu thơ tức cảnh:

“Thư xuân một lá thay lời,
Ước hẹn xin gửi đến người bạn xưa”,

Nội dung bài viết này xin được lần lượt trình bầy:

- Viết về người bạn thân,một đảng viên cộng sản chân chính.

- Viết cho người Bạn thân, một đảng viên cộng sản chân chính.

- Kết luận.

I/- VIẾT VỀ NGƯỜI BẠN THÂN, MỘT ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH.
Chúng tôi trở thành bạn thân trong môi trường đại học ở Sài Gòn vào những năm cuối thập niên 60.Tình bạn khởi đầu là sự tình cờ đầy cảm tính, chỉ vì thấy khuôn mặt hiền từ như một nhà tu nên tôiđã kết bạn và rồi trở nên thân thiết đến mức độ xưng hô mày tao với nhau.

Thế nhưng thật bất ngờ sau 30-4-1975 tôi mới biết Bạn tôi lại là một đảng viên cộng sản con nhà nòi, có cha tham gia “Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam” ở cấp Trung ương Cục Miền Nam và sau đó có chân trong Chính phủ Cách Mạnh Lâm Thời Cộng Hòa Miền Nam Việt Nam.Sở dĩ có sự bất ngờ này là vì trong suốt những năm làm bạn chơi thân với nhau,về mặt chính trị,luôn tỏ ra có chung lập trường quốc gia dân tộc dân chủ với tôi. Bạn biết rõ tôi là người Công giáo gốc Bắc kỳ di cư lánh nạn cộng sản sau Hiệp Định Geneve chia đôi đất nước, nhưng vẫn kết thân với tôi vì cảm tính hơn lý tính. Tôi cũng đã từng bầy tỏ khuynh hướng chống cộng của mình và đôi lần kể với Bạn về chút kinh nghiệm tuổi thơsống trong “vùng tự do” của Việt Minh, phân biệt với “Vùng Tề” do Pháp kiểm soát (tương tự như “Vùng giải phóng” của Việt cộng phân biệt với “Vùng quốc gia” trong cuộc chiến tranh Quốc- Cộng 1954-1975). Chúng tôi cũng có dịp tâm sự, đưa ra nhận thức, quan điểm về thực chất của cuộc chiến tranh ở Miền Nam, vai trò công cụ của hai chính quyền ở Miền Bắc (cộng sản) và Miền Nam (Quốc gia) trong chiến lược toàn cầu hình thành sau Thế Chiến II của hai cực cường Mỹ-Nga (Chiến tranh ý thức hệ cộng sản chủnghĩa và tư bản chủ nghĩa diễn ra dưới hai hình thái: Chiến tranh lạnh nơi các nước giầu, chiến tranh nóng nơi một số các nước nghèo như Việt Nam các nướcĐông dương và chiến tranh giải phóng nơi các nước trong các vùng nghèo đói ởChâu Á, Châu Mỹ Latin, Nam Phi…). Nhưng trong mỗi dịp tâm sự như vậy, Bạn tôi chỉ kiên nhẫn nghe,thỉnh thoảng đưa ra quan điểm vô thưởng vô phạt như đểcho tôi không bị cụt hứng, ít khi tranh luận chống lại những nhận thức và quan diểm của tôi và chỉ tỏ ra hăng hái khi tôi đề cập đến việc Mỹ vi phạm chủ quyền Việt Nam Cộng Hòa, các cuộc biểu tình của thanh niên, sinh viên, học sinh“chống Mỹ- Thiệu-Kỳ- Khiêm” theo chiều hướng này. Chính vì vậy mà mỗi khi Bạn rủ tôi đi biểu tình “Chống Mỹ vi phạm chủ quyền, chống độc tài,vi phạm các quyền dân sinh, dân chủ” là tôi sẵn sàng đi theo ngay.(Sau này khi bị Việt cộng bắt về tội “Phản động” vì tham gia việc thành lập và hoạt động trong Mặt Trận Nhân Quyền Việt Nam” tôi đã viết trong bản tự khai về việc có tham gia một số các cuộc biểu tình của sinh viên học sinh “Chống Mỹ Thiệu”, nhưng ghi rõ là hoàn toàn tự phát cá nhân, không có ý thức ủng hộ “Cách mạng”, mà chỉ “Chống Mỹ”vì Mỹ vi phạm chủ quyền Việt Nam và chống chính quyền Thiệu vì độc tài, vi phạm dân chủ…).Ngay trong các cuộc biểu tình, tôi thấy Bạn tôi cũng như tôi không manh động, chỉ tham gia âm thầm như một người quan sát, thường là ở hậu trường tiếp cứu, chăm sóc những người bị thương, nghẹt thở vì trúng phi tiễn hay lựu đạn cay của cảnh sát dã chiến chống biểu tình.

Tôi nhớ một lần vào khoảng năm 1969, một cuộc biểu tình xuất phát từ trường Đại Học Lâm-Nông-Súc, cạnh Đại học Dược Khoa và đối diện Đại Học Văn Khoa Sài gòn nằm trên một khúc đường Cường Để (nay đổi thành Tôn Đức Thắng thì phải), giới hạn hai đầu là Hồng Thập Tự và Thống Nhất (nay là đường Lê Duẩn?).Hôm đó Luật sư Bùi Chánh Thời (chịu ảnh hưởng của nhóm Nhà sư tranh đấu chùa Ấn Quang, đứng đầu là Thượng Tọa Thích Trí Quang) đã thuyết trình mộtđề tài gì đó bài bác chính quyền Thiệu – Kỳ mà tôi không còn nhớ, với nội dung khích động tạo cớ và khí thế cho sinh viên học sinh xuống đường chống chính phủ.Sau bài thuyết trình này, những người tham gia biểu tình đã hô to các khẩu hiệu “Chống Mỹ-Thiệu” rồi kéo ra đường căng biểu ngữ,rồi dùng bom xăng, gậy gộc, gạch đá chống lại cảnh sát dã chiến chặn hai đầu Hồng Thập Tự và Thống Nhất bắn phi tiễn và lựu đạn cay để ngăn chặn và giải tán biểu tình.Tôi nhớcuộc biểu tình hôm ấy có một xe Zeep của quận đội MỸ vô tình đi qua bị người biểu tình chặn đốt ngay tại ngã tư Hồng Thập Tự, Cường Để gần Đài Truyền Hình Trung Ương số 9 Việt Nam.Sở dĩ tôi nhớrõ cuộc biểu tình này là vì có cuộc phỏng vấn sinh viên Huỳnh Tấn Mẫm do một người bạn của tôi là anh NTQ lúc đó là Chủ bút báo Hiện Diện của Tổng Liên Đoàn Sinh Viên Công Giáo Việt Nam (bao gồm sinh viên Công giáo các viện Đại Học Sài gòn, Huế, Đà Lạt và Cần Thơ), hiện ởHouston và cùng sinh hoạt trong Câu Lạc Bộ Luật Khoa Việt Nam). Trước đó, anh NTQ có nhờ tôi móc nối để có thể phỏng vấn sinh viên tranh đấu Huỳnh Tấn Mẫm lúc đó mới được chính quyền thả ra khỏi tù dưới áp lực của Mỹ và Tây phương.Tôi nhớ là Anh NTQ còn nói với tôi câu này“tớ sẽ rất franc jeu”, theo tiếng Pháp có ý nghĩa là sẽ ghi lại cuộc phỏng vấn thẳng thắn, trung thực và đăng tải toàn bộ không cắt xén…Tôi không quen biết Huỳnh Tấn Mẫm nên đã nhờ Bạn tôi móc nối và cuộc phỏng vấn đã thực hiện trong giảng đường Trường Đại Học Nông –Lâm- Súc, sau khi Ls Thời chấm dứt bài thuyết trình và ngoài đường đám biểu tình đã có xung đột với cảnh sát dã chiến, một số sinh viên học sinh biểu tình bị thương vì trúng phi tiễn, nghẹt thở vì hít phải lựu đạn cay đã được đưa vào sân và giảng đường để săn sóc.

Sau này khi được biết Bạn tôi là mộtđảng viên cộng sản con nhà nòi mà tôi không hay biết có lẽ là vì Bạn quá kínđáo và chừng mực trong hành động và cách thức biểu lộ lập trường quan điểm chính trị với tôi. Nhưng có lẽ cũng vì vai trò được huấn luyện phân công đấu tranh âm thầm trong lòng địch của Bạn tôi khác với những sinh viên tranh đấu bề nổi cùng thời như Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Kim Báu, Nguyễn Đăng Trừng, Nguyễn Đăng Liêm, Lê Hiếu Đằng, Nguyễn Trường Cổn…

Tôi chỉ thực sự biết Bạn tôi một đảng viên cộng sản con nhà nòi được kết nạp từ lâu trong bí mật, trước 30-4-1875, sau khi thấy tên anh xuất hiện trong hệ thống đảng quyền ở Thành phố Sài gòn bị đổi tên thành Hồ Chí Minh.Từ đó Bạn tôi lao mình vào công tác xây dựng đảng và chính quyền cách mạng theo lý tưởng cộng sản mà anh đã chọn và tiến lên nhưdiều gặp gió. Tôi thì đến ghi danh xin được tiếp tục dậy học tại Trường La San Hiền Vương nơi tôi có một số giờ dạy thêm sử địa, công dân từ trước 30-4-1975, ngoài nghề chính là luật sư tập sự.Chúng tôi ít gặp nhau và quả thực tôi cũng ngại không muốn gặp Bạn, trừ khi tình cờ trong công tác trạm chán nhau. Tỷ như một lần tôi đang học lớp chính trị hè ở hội trường Lasan Tabert ở Sài gòn, trong phái đoàn đảng bộ chính quyền thành phố đến thăm lớp học có Bạn tôi. Anh đã chủ động kiếm gặp tôi. Mặc dầu Bạn tôi cố tỏ ra thân mật nhưng tự nhiên cách xưng hô “mày , Tao” biến mất,được thay thế bằng tiến “Bạn” hay ‘Ông” thế nào, có khỏe không, nay công tác ởtrường nào…Rõ ràng là giữa chúng tôi đã có một khoảng cách và cung cách xử sựvới nhau đã khác xưa. Trước kia Bạn biết rõ tôi là người chống cộng, tôi thì không biết Bạn là người cộng sản, nên đã có một tình bạn thân thiết. Ngày nay tôi và Bạn đều đã biết rõ nhau thì về mặt tâm lý khó mà có cách cư xử khácđược. Trong khi thực tế, sau 30-4-1975 tôi cũng bắt đầu các hoạt động chống cộng mà Bạn tôi không biết.Tôi đã hăng say công tác giảng dậy, sinh hoạt giáo dục trong nhà trường để tạo vỏ bọc an toàn cho các hoạt động bí mật chống chế độ của mình trong tổ chức Mặt Trận Nhân Quyền Việt Nam (1977-1978)…(Sẽ trình bầy chi tiết trong một bài khác). Tổ chức chống chế độ bị công an Việt cộng gài người phá vỡ. Tôi bị bắt bỏ tù vì tội “Phản động”, không biết Bạn tôi có biết hay không. Một đôi lần tôi nhậnđược quả thăm nuôi không phải là của thân nhân gia đình, mà chỉ được cho biết là của một người bạn. Tôi chỉ đoán có thể đó là quả của Bạn tôi chăng? Sau khi ra tù ít lâu, vào một buổi tối Bạn tôi đã đi xe Honda tới thăm bất ngờ, trước khi ra về đưa cho tôi một phong bì và căn dặn tôi về phải cẩn thận, “họ còn theo dõi mày đấy”.Tôi chưa kịp hỏi và từ chối thì Bạn tôi đã vội ra về. Sau đó, mở phong bì ra xem thì thấy trong đó có một số tiền kèm mảnh giấy nhỏ “Gọi là một chút ít, mong mày nhận cho. Tao biết gia đình mày đang rất thiếu thôn. Tao rất thương mày Thắng ạ ”.Tôi bồi hồi xúc động khi Ban đã dùng đại từ “mày, tao”xưng hô với tôi như ngày nào. Đúng là ra tù về tôi rất cần tiền để lo sinh kếcho gia đình. Vì sau 3 năm tù tội trở về, ở nhà vợ tôi cùng với mẹ chồng 65 tuổi, một nách nuôi hai đứa con thơ dại, đứa 3 tuổi, đứa 2 tuổi và một đứa con trong bụng, Honda, tủ lạnh và những vật dụng gì trong nhà có thể bán được đềuđã bán hết.Vì vậy, thấy Bạn có vẻ thực tâm muốn giúp tôi, lại thấy cách xưng hô thân thiết như ngày nào, nên tôi cảm thấy ấm lòng, đã không tìm cách trả lại một số tiền không lớn, những cũng đủ cho tôi khởi nghiệp bằng một xe bán nước sâm bên lề đường….

Bẵng đi một thời gian khá lâu, tôi thì phải lo kiếm sống bằng đủ mọi nghề: Bán nước sâm bên lề đường, bỏ thuốc lá cho các quán ăn và tủ thuốc bán lẻ bên lề đường,làm tổ hợp sản xuất giò chả, bị truy nã bắt về tội trốn thuế….Nhưng may cho tôi đã thoát được nhờ biết cách khiếu nại, kêu oan vào đúng thời kỳ sau đổi mới (1987-1988). Trong khi vừa chậy trốn lệnh truy nã, vừa làm đơn từ, khiếu nại, kêu oan đến các thẩm quyền cấp cao của Đảng và Nhà nước, với sự hổ trợ của hai Đại biểu quốc Hội, tôi đã thành công. Sựthành công này đã khiến một trong hai Đại biểu Quốc hội này (xin tạm dấu tên) sau đó mời tôi làm cốvấn pháp luật cho đến ngày Gia đình tôi lên đường qua định cư tại Hoa Kỳ vào cuối Tháng 3 năm 1992. Trước khi đi, vào tháng 2-1992, tôi đã đến gặp người bạn, một đảng viên cộng sản chân chính để chào từ biệt. Trong cuộc gặp gỡ cuối cùng này, chúng tôi đã có lời ước hẹn như đã nói ở trên.

Trước khi chia tay, tôi có đưa cho người Bạn một sấp tài liệu đánh máy với nội dung đưa ra một số đề nghị mà trong khi traođổi trước đó cả hai chúng tôi đã đề cập tới,với ước mong rằng: Nếu đảng CSVN chưa thể chấp nhận chế độ dân chủ đa nguyên đa đảng như Liên Xô và các nước xã hội chủ nghĩa Đông Âu, thì:

1.- Về mặt chính trị:
a)-Về tổ chức đảng Cộng sản Việt Nam:Cần dân chủ hóa trong đảng.Có dân chủ hóa được Đảng thì “Quyền làm chủ” của nhân dân mới được các cấp chính quyền tôn trọng và thực thi. Nghĩa là mọi sinh hoạt đảng các cấp phải thể hiện được tính dân chủ. Chẳng hạn như mọi đảng viên có “Thẻ đỏ” đều được bầu cử các chức vụ của đảng các cấp, cao nhất như Tổng Bí, các Ủy viên Bộ Chính Trị… để tránh tệ bè phái cấu kết độc quyền sắp xếp, chỉ định lãnh đạo Đảng các cấp của một nhóm đảng viên có thế lực ở các đia phương hay ở trung ương…Đồng thời, phải gấp rút “Rèn cán,Chỉnh Đảng” để nâng cao phẩm chất đảng viên theo đúng lý tưởng cộng sản và loại trừ những đảng viên thoái hóa biến chất đã lợi dụng đảng tịch, chức quyền áp bức nhân dân, làm giầu bất chính. Đối với loại sau này ngoài biện pháp khai trừ khỏi đảng, cần tịch thu phần tài sản không chứng minh được nguồn gốc thu nhập chính đáng,hợp pháp bỏ vào công quỹ. Nếu có dấu hiệu vi phạm pháp luật thì cần xử lý theo pháp luật để làm gương….Mọi hình thức và biện pháp thực hiện chủ trương “Rèn cán,Chỉnhđảng” nhằm chứng tỏ thực tâm, quyết tâm của toàn đảng muốn xây dựng thành công “Xã hội chủ nghĩa”, chứ không phải chỉ dùng như là chiêu bài lừa mỵ, ngỏ hầu lấy lại niềm tin tưởng của nhân dân vào Đảng mà thực tế đã và đang bịbăng hoại nghiêm trọng do chính những biểu hiện tiêu cực của các cán bộ đảng viên trong công tác lãnh đạo chính quyền và sinh hoạt trong đời sống cá nhân và gia đình.

b)-Về chế độ chính trị: Nếu vẫn quyết tâm xây dựng “chế độ nhất nguyên xã hội chủ nghĩa”,không chấp nhận đa nguyên, đa đảng theo kiểu “Tư bản chủ nghĩa” thì tại sao “Đảng ta”không cải tiến thành “lưỡng đảng Marxist” để thay nhau nắm quyền. Bởi vì sự cải tiến này không sai về mặt lý luận Marxism, thực tế lại bảo đảm hữu hiệu các quyền dân chủ, dân sinh cho nhân dân.Vì một khi có một “Đảng Marxist A”nắm quyền theo khuynh hướng bảo thủ chẳng hạn, thì “Đảng Marxist B” ở ngoài chính quyềnđóng vai trò đối lập nội bộ mang tính xây dựng.

Vì rằng, về mặt lý luận, dù “Đảng Marxist A”hay “Đảng Marxist B” nắm quyền cũng đều là bảo vệ quyền lợi cho “Giai cấp vô sản”,đều là “Đội tiền phong của giai cấp công nhân”.Tương phản, như với hai chínhđảng lớn ở Hoa Kỳ là “Đảng Cộng Hòa” mang tính bảo thủ và “Đảng Dân Chủ”mang tính cấp tiến, dù là hai đảng khác nhau, nhưng cả hai đảng đều là bảo vệ quyền lợi cho “Giai cấp tư sản” (Đảng Cộng Hòa thì bảo vệ quyền lợi giai cấp sư sản giầu có là các nhà tư bản,; còn Đảng Dân Chủthì bảo vệ quyền lợi giai cấp tư sản trung lưu và cấp thấp trong xã hội).

Để nghị trên nói với Bạn tôi đã hơn một lần được bầy tỏ công khai. Một lần tôi phát biểu trong một cuộc hội thảo tại Trụ Sở Hội Luật Gia Thành Phố Hồ Chí Minh lúc đó là một căn biệt thự nằm trênđường Lê Quý Đôn, vốn là của một người di tản bị tịch thu được chính quyền Thành phố cấp cho Hội Luật Gia (Sau này di chuyển về một nhà lầu nhiều tầng trên đường Lê Thánh Tôn, sau Dinh Gia Long).Tôi không nhớ rõ thời gian chính xác, dường như vào khoảng một trong những năm cuối thập niên 1980. Chủ đề cuộc hội thảo này nói về công cuộc cải tổ (Glasnos) và cởi mở (Perestroika) ở Liên Xô được thuyết trình bởi một giao sư từ Đại Học Pháp Lý Hà Nội vào.Sau hội thảo,thuyết rình viên này đã gặp riêng và nói với tôi câu này: “Ý kiến “đồng chí” hay đấy, độc đáo đấy.Tại Liên Xô cũng đã có người đềnghị, nhưng đã bị đồng chí Mikhail Gorbachev bác”.

Vào khoảng năm 1990-1991, đề nghị trên tôiđã viết lại trong bài thi mãn khóa học 16 tháng (có đóng học phí lúc đó tương đương khoảng gần 2 chỉ vàng), lớp học do Sở Tư Pháp Thành phố tổ chức dành cho những người tốt nghiệp cử nhân ngành khoa học xã hội (luật khoa, văn khoa, quốc gia hành chánh…). Nội dung chương trình và giảng dậy do trường Đại Học Pháp Lý Hà Nội thực hiện và cấp bằng. Trong bài thi tốt nghiệp về môn chính trị, một lần nữa tôi nhắc lại đề nghị về “Lưỡng đảng Marxist”nên đã bị đánh rớt, nhưng cho thi lại môn này.

2.- Về mặt kinh tế: Tôi đã đưa ra hai đề nghị:
- Lạm phát để phát triển.
- Xây dựng, củng cố và phát triển hệthống kinh tế quốc doanh đóng vai trò chủ đạo.

Vì thấy không cần thiết trình bầy thêm chi tiết trong đề tài viết này, nên chúng tôi tạm ngưng nơi đây để qua phần II dướiđây.

II/- VIẾT CHO NGƯỜI BẠN, MỘTĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN CHÂN CHÍNH.

Bạn thân mến,
Thấm thoát mà đã hơn 20 năm xa cách kểtừ khi chia tay nhau vào tháng 2 năm nào.Tháng 8 năm 2003 sau khi về quê nhà chôn cất Mẹ già xong, tôi có đến nhà Bạn, với ý định thăm Bạn. Tiếc rằng đã không gặp vì một người trong nhà cho hay là Bạn đã chuyển về công tác tại trung ươngở Hà Nội.

Hôm nay ngày Tết đầu tiên của năm Quý Tỵ rơi đúng vào Tháng 2 ngày 10 năm 2013, đã nhắc tôi nhớ đến Bạn với lời ước hẹn năm nào.Tôi đã ngồi viết thư xuân này cho Bạn, một đảng viên cộng sản chân chính (Tôi nghĩ như thế và thực sự tin Bạn vẫn như thế, căn cứ trên những gì tôi biết về cá tính con người và hành động nỗ lực hướng tới mục tiêu lý tưởng của Bạn trong quá khứ) .

Tôi đã nhắc lại ở phần trên những gì chúng ta đã ước hẹn khi hạn kỳ ước hẹn dài nhất là 20 năm đã qua.Nhưng tôi nhắc lại không có ý muốn buộc Bạn phải thực hiện những ước hẹn giữa chúng ta vềnhững ước muốn không thành. Nghĩa là cho đến nay sau 20 năm ước hẹn (1992-2012) công cuộc xây dựng “Xã Hội Chủ Nghĩa đã không thành, nhưng tôi viết thư này không phải để đòi “Bạn, Vợcon Bạn phải công khai xin ra khỏi Đảng, cần thiết thì sẽ đấu tranh chống lạiĐảng, nếu Đảng đi sai với lý tưởng cộng sản, làm hại cho dân tộc và đất nước”.Vìđiều này thực tế sẽ làm Bạn khó xử,gây khó khăn cho cuộc sống của vợ và các con Bạn.

Vì những ước hẹn ấy dựa trên một nền tảng không tưởng đối với Bạn(lý tưởng cộng sản chủ nghĩa không thể và không bao giờ hiện thực được) và cũng không thực tế đối với tôi (Vì cho dù Bạn có xây dựng thành công xã hội chủ nghĩa, làm sao tôi có thể bắt các con tôi từ bỏ đời sốngổn định tiện nghi nơi một đất nước văn minh tiến bộ, giầu có bậc nhất, với một chế độ dân chủ từng là ước mơ cho nhiều dân tộc hướng tới như Hoa Kỳ này để trởvề nước “Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa”dù có thành công về cơ bản như Liên Xô tiền sụp đổ (1991), họa chăng lúc đó chỉ có mình tôi thực hiện được ước hẹn, còn vợtôi thì cũng không chắc theo tôi…).

Như thế là những ước hẹn của Tôi và Bạnđã vượt quá khả năng của chúng ta rồi, là chủ quan duy ý chí, nên dù cả hai chúng ta đều có thành tâm thiện chí muốn thực hiện ước hẹn,song đã không thành với Bạn và sẽ không thể thực hiện đối với Tôi.Tuy nhiên, chúng ta vẫn có thểthực hiện ước hẹn theo một cách thế khác hơn, phù hợp với thực tế và hiệu quảhơn.Tôi tin là một người từng trải và đầy kinh nghiệm đấu tranh như Bạn ắt là có thể tự tìm ra và thực hiện một cách thế khác hơn vừa an toàn cho cá nhân và gia đình, vừa đem lại lợi ích cho dân tộc và đất nước.

Bạn thân mến,
Bạn đừng buồn và thất vọng hãy lạc quan tin tưởng ở tương lai tươi sáng của dân tộc và đất nước sẽ đến và nhất định phải đến trong một tương lai không xa. Tôi không phiền trách gì Bạn đâu mà hoàn toàn cảm thông với Bạn, một đảng viên cộng sản chân chính như nhiều đảng viên cộng sản chân chính khác trong “Phong trào thanh niên sinh viên học sinh tranh đấu chống Mỹ -Thiệu” ngày ấy. Tất cả chỉ vì đã lầm lỡ nghe theo tuyên truyền lừa mỵ của Việt cộng nên đã ngay tình, nhiệt tình đem bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ hy sinh chiến đấu cho những mục tiêu giả tạo (Chống Mỹ cứu nước, giải phóng dân tộc) và một chủ nghĩa ngọai lai không thưởng (Chủnghĩa xã hội, chủ nghĩa cộng sản không tưởng).

Tôi tin là giờ đây Bạn cũng như nhữngđảng viên cộng sản chân chính như Bạn đã thực sự “phản tỉnh” và đã biết phải làm gì và cần làm gì có lợi nhất cho dân tộc và đất nước, để bù lại phần nào những hy sinh mất mát lớn lao tuổi xuânđã bị lợi dụng một cách vô ích, chỉ có hại mà chắng có lợi gì cho dân tộc vàđất nước.

Nhân dịp đầu xuân Quý Tỵ 2013, thân mến chúc Bạn, hiền thê và gia đình các cháu sức khỏe, hạnh phúc và thành đạt mọiước mơ chung cũng như riêng tốt đẹp cho chính mình, cho dân tộc, cho đất nước và cho Tổ Quốc Việt Nam thân yêu của chúng ta

Hẹn gặp Bạn vào Mùa Xuân năm 2015 ở Sài gòn, tại chính nơi chúng ta gặp nhau lần đầu đã ươm mầm dẫn đến tình bạn bất diệt giữa chúng ta.

Houston ngày 10 tháng 2 năm 2013
Mùng 1 Tết Quý Tỵ

Thiện Ý Nguyễn Văn Thắng

Tin Vui :Nước nào đã đầu hàng bỏ búa liềm trên thẻ Đảng ?

Điềm báo Diệt Vong



Triều đại Cộng Sản (sau đây gọi là Triều Sản) tính đến nay đã tồn tại gần 70 năm. Năm ấy (1945) thế giới hỗn mang, thiên hạ đại loạn, thừa cơ tiên đế liền dấy binh mà lập ra triều sản. Triều đại mới định ra hai lá đại kỳ làm quốc hiệu, lá thứ nhất có hình búa liềm (thực tế là dùng để đập đầu và cắt cổ thiên hạ), lá thứ hai có hình vàng sao (dân gian gọi là vàng mắt). Giới sử học thì gọi đây là “cuộc cách mạng ăn may”, vì chỉ với mấy cây mã tấu cùng gậy gộc mà giành được chính quyền từ tay phát xít Nhật có trang bị tàu bay, xe tăng và đại bác. Nguyên là lúc này quân Nhật đã đầu hàng đồng minh, không còn bụng dạ nào đánh nhau nên đã rút hết quân. Thừa thắng xông lên, triều sản tung hô rằng đây là cuộc cách mạng long trời lở đất, có một không hai trong lịch sử.
Ban đầu người dân cũng tin theo, vì nhà sản nói là họ đại diện cho giới cần lao để đấu tranh cho hạnh phúc muôn dân. Nhưng với thời gian, họ mang cái chủ nghĩa “Mác – Lê” vào áp dụng, nước Việt từ đó lầm than, muôn lần cực khổ hơn xưa. Nghe thiên hạ nói, đây là một thứ chủ nghĩa hoang tưởng và ngược đời. Tự do dân chủ thì không thấy đâu, chỉ thấy một triều đại độc tài tàn ác hơn Kiệt – Trụ xưa. Lòng dân oán thán ngút trời, đã nhiều lần toan khởi nghĩa nhưng đều bị dập tắt. Những lãnh tụ xuất sắc thì bị bắt giam và đày ải. Triều đình sống xa hoa trên mồ hôi xương máu của nhân dân, trong khi bá tánh phải chịu muôn vàn oan khuất đắng cay.
o0o
Một sáng xuân Quý Tỵ tại Hoàng Cung triều Sản. Cung điện Hoàng Gia lộng lẫy với kiểu kiến trúc pha tạp, có cả văn hóa Tàu ta, tây và Ả rập lẫn lộn. Gió xuân phe phẩy làm đung đưa những tấm rèm nhung gấm như đám mây ngũ sắc. Lúc này hoàng thượng no nê sau buổi ngự thiện, ngài đang ngồi trên ngai vàng mà tán gẫu với quan Bộ Lễ. Sau tết cổ truyền, các quan dâng lên đức vua không biết bao nhiêu là của ngon vật lạ trong thiên hạ, châu báu ngọc ngà thì nhiều không kể xiết. Quan nào cùng ra sức vơ vét lê dân hòng làm đẹp lòng hoàng thượng, để nhanh được thăng quan tiến chức.
Nhân lúc đức vua đang vui vẻ, quan bộ lễ liền tâu:
- Muôn tâu Hoàng Thượng, theo ý ngu thần thì phần lễ trong dịp tết nguyên đán năm nay thật là hoành tráng và ý nghĩa ạ. Hoàng Thượng đi thăm viếng và chúc tết các nơi, đâu đâu cũng rực rỡ tung hô, đúng là vinh quang hết thảy ạ...
- Khá khen cho khanh đã làm tròn chức trách và nhiệm vụ, cứ làm tốt hơn nữa rồi ta sẽ ban thưởng...
- Đội ơi bệ hạ!
Chợt quan bộ hình hấp tấp từ đâu chạy vào. Vì vội vàng quá nên quan vấp phải cái bậu cửa mà ngã lăn quay ra mấy vòng. Thấy vậy, đức vua liền phán:
- Sao khanh hấp tấp quá làm vậy, có chuyện gì cứ bình tâm mà tấu lên cho trẫm biết?
Bộ Hình lúc này đã bớt phần lo sợ, mới lấy hết can đảm tâu:
- Muôn tâu hoàng thượng, ngoài hoàng cung có một đám dân oan đông lắm ạ. Chúng đang lũ lượt kéo vào đây đòi gặp đức vua để làm cho ra nhẽ. Thần đã cho binh lính ngăn cản, thậm chí đánh đập mà chúng cũng không sợ ạ...
Đức vua liền đập tay lên ngai vàng quát:
- Chúng nó không về quê ăn tết mà định ở đây làm loạn chăng? Đã điều tra ra đứa cầm đầu chưa? Cứ bắt giam hết cho trẫm!
Bộ hình sợ hãi tiếp lời:
- Thưa hoàng thượng, không thể bắt giam hết được ạ, cứ hết đám này lại có đám khác. Theo như lời của bọn chúng, thì bây giờ khắp nơi trong cả nước dân tình đều bị oan khuất ạ...
- Nói láo, chế độ ta tươi đẹp. Dưới sự cai trị anh minh sáng suốt của ta, làm sao mà có oan khuất được? Thế chúng nó kêu oan chuyện gì?
- Dạ tâu, nhiều lắm ạ. Chuyện các quan cướp đất của dân để xây dựng khu công nghiệp, xây dựng nông thôn mới. Chuyện tham nhũng cửa quyền, hà hiếp dân lành. Chuyện bỏ tù người vô tội và yêu nước...; nói chung là nhiều không kể xiết ạ!

Cung Điện triều Sản

Nét mặt đức vua chuyển dần sang màu tím tái, sau lúc đăm chiêu ngài lo lắng hỏi hai vị ái khanh:
- Nếu vậy triều đại ta do tiên đế khai sáng, đến đây khí số đã hết sao?
Bấy giờ Bộ lễ mới chắp tay khép nép thưa:
- Muôn tâu hoàng thượng. Thần nghe nói, xưa nay không có triều đại nào là tồn tại mãi mãi. Có thịnh có suy, có sinh có diệt, đó là quy luật và lẽ thường trong trời đất. Xin hoàng thượng đừng buồn mà ảnh hưởng tới long thể...
Thấy bộ lễ có vẻ bênh vực cho mình, bộ hình xoay lại chiếc mũ có gắn quốc huy trên đầu cho ngay ngắn rồi tiếp lời:
- Dạ, lâu nay trong thiên hạ có nhiều điềm gở lắm ạ. Mà theo lời của bọn thầy đồ, phù thuỷ thì đó là điềm của hoạ diệt vong ạ!
Tuy lo sợ hết sức, nhưng đức vua vẫn cố làm ra vẻ điềm tĩnh:
- Điềm gỡ thế nào, các khanh hãy nói ta nghe?
Hình đưa mắt cho Lễ, Lễ tâu:
- Tâu hoàng thượng, vừa rồi ở mé tây nam hoàng cung có hiện tượng lạ. Một con đường quốc lộ trải nhựa tốn hàng ngàn tỉ đồng, tự nhiên bị nứt ra một lỗ lớn ô tô cũng chui lọt. Dân gian gọi là ổ voi, cánh nhà báo đến quay phim và chụp hình nhiều lắm. Vì thế mà điềm gỡ nhanh chóng lan truyền, gây tâm lý hoang mang lo sợ trong dân chúng. Núi lở, đất sụp vốn là điềm gở mất nước xưa nay đấy ạ.
Lời bộ hình:
- Dạ, vừa rồi trong xứ Quảng, có đập thuỷ điện Sông Tranh được xây dựng kiên cố, ấy vậy mà tự nhiên nước cứ xuyên qua xi măng sắt thép mà chảy ào ào như thác đổ. Người dân nói đó là xây dựng thác nước du lịch chứ không phải làm đập thuỷ điện. Quả đây là điềm rất xấu, gây mất niềm tin trong nhân dân – muôn tâu hoàng thượng.
Lời bộ lễ:
- Dạ nữa ạ! Vừa rồi ở mé tây thành, người ta chứng kiến hai con gà chọi nhau, một vàng một đỏ. Một lúc thì con gà màu đỏ bị thua, biến thành rắn rồi bỏ chạy, đầu cứ ngúc ngắc trông buồn cười lắm ạ. Con gà màu vàng liền chạy theo mổ cho con rắn một cú toi đời. Người ta nói con gà màu đỏ là ứng với triều sản ta sắp bị diệt vong đó ạ...
Bộ hình say sưa tiếp lời:
- Vẫn còn nữa ạ. Hôm qua lính của thần bắt được một kẻ tâm thần đi ngoài đường. Hắn ăn mặc kiểu đạo hồi, tự xưng là tiên tri Mohammed tái thế. Vừa đi hắn vừa rêu rao những lời tiên tri về sự sụp đổ của triều sản ta, nói rằng đó là sự trừng phạt của thượng đế...
Bộ lễ toan kể tiếp thì đức vua mặt đã đỏ dừ, ngài đập tay xuống ngai vàng hét lớn:
- Toàn những lời xuyên tạc phản động, bắt hết chúng cho ta. Cứ ghép hết vào hai điều 79 và 88 Bộ Luật Hình sự rồi tống cả vào tù...
Khi cơn giận đã nguôi ngoai, thì sự lo lắng trở lại với đức vua. Ngài bồi hồi hỏi các quan mà như độc thoại:
- Chúng ta đã làm mọi thứ vì sự trường tồn của triều sản, thế mà cũng không ăn thua gì cả sao?
Lấm lét nhìn đức vua, bộ hình sợ hãi tâu:
- Thần e là không cưỡng được quy luật, chỉ tốn công vô ích thôi, lại gây thêm oán hận trong nhân dân. Lúc ấy hậu quả e khó lường lắm ạ...
Lễ khúm núm:
- Chúng thần đã theo ý hoàng thượng mà cho mở rộng kinh đô, kéo dài sông Hồng để giữ vững long mạch. Rồi lại cho sửa đổi Hiến Pháp để tiếp tục khẳng định sự lãnh đạo tuyệt đối của triều sản. Đã trấn áp thần Tản Viên để anh linh và thần khí nước Việt không trỗi dậy được, do đó mà phải thần phục triều sản ta. Chúng thần cũng đã đưa tượng và ảnh tiên đế vào thờ tại các đền chùa để cạnh tranh với thần phật ạ.
Đức vua sốt sắng:
- Vậy mà cũng không công hiệu sao, dân chúng đã hết sợ oai linh tiên đế rồi sao?
Lễ và Hình cùng lấm lét nhìn nhau. Một lúc sau, Lễ mới rụt rè:
- Bẩm, hoàng thượng tha tội thì thần...thần mới dám tâu ạ!
Đức vua phẩy tay:
- Đến nước này rồi thì trẫm miễn tội, khanh cứ việc tâu.
- Dạ muôn tâu, người dân họ nói là tiên đế không thiêng bằng thành hoàng làng của họ ạ...
Hình cũng chắp tay sợ hãi:
- Muôn tâu đức vua, dân họ còn nói là...là...
- Là sao? (Vua đập tay quát)
- Dạ, họ nói ...nói tiên đế là tội đồ dân tộc, là lừa đảo ạ...
- Cha chả...
Đức vua kêu lên, cả thân hình phì nộn giật nẩy khỏi ngai vàng đến hai tấc, rồi lại rơi phịch xuống như bị thịt. Tâm thần ngài như mơ như tỉnh, một lúc sau hai con mắt mới từ từ hé mở. Sau khi đưa ánh mắt đờ đẫn nhìn suốt lượt phòng thiết triều, ngài thở hắt ra mà than rằng:
- Quả là triều sản ta đã hết khí số rồi. Ôi, cung vàng điện ngọc. Ôi, bổng lộc vinh quang. Vậy là mất hết, mất hết...
Vừa lúc đó một cơn gió mạnh thổi qua như có yêu ma tà khí vậy. Bao nhiêu đồ vật, tượng thờ trong hoàng cung bị thổi bay và hất đổ tứ tung cả.
                                                                                                            (01/01 Xuân Quý Tỵ)



--
Đảng Cộng Sản Pháp bỏ búa liềm trên thẻ Đảng
Quyết định bỏ biểu tượng búa liềm trên thẻ Đảng đang gây quan ngại cho nhiều Đảng viên trung kiên của Đảng Cộng sản Pháp. Đảng Cộng sản (PCF) là một trong các chính đảng tồn tại lâu đời ở Pháp, năm nay tổ chức Đại hội lần thứ 36.

Tại đại hội quyết định thay biểu tượng búa liềm của giai cấp công nông bằng ngôi sao năm cánh của phe Cánh tả châu Âu đã khiến các đảng viên lão thành tức giận.

Bí thư thành ủy Paris Emmanuel Dang Tran nói với radio France Info: "Mọi người đều sốc. PCF đang cho tổ chức khác nuốt chửng cả đảng, cả các giá trị của đảng mình". Ông Tran nói búa liềm là "yếu tố lịch sử trong cuộc kháng chiến của giai cấp lao động Pháp chống lại chủ nghĩa tư bản ở đất nước này".
Ông Bí thư Paris cáo buộc ban lãnh đạo PCF là đang biến thể thành một dạng dân chủ xã hội bao gồm "Đảng Xanh, đảmg Xã hội, phe Trotskyist và các thể loại khác".
Pierre Laurent, Tổng thư ký PCF th̀i lên tiếng bảo vệ quyết định từ bỏ biểu tượng này, nói rằng nó không còn phản ánh thực tế hiện nay nữa.
Ông nói trên kênh radio LCI: "Chúng tôi muốn hướng tới tương lai. Đây là một biểu tượng lâu năm và được tôn quý, và chúng tôi sẽ tiếp tục sử dụng trong các cuộc tuần hành, thế nhưng nó không còn phản ánh thực tế hiện nay của chúng tôi".
"Nó không có liên hệ gì với thế hệ đảng viên trẻ."
PCF được thành lập năm 1920, ông Hồ Chí Minh, lãnh tụ Đảng Cộng sản Việt Nam, là một trong các sáng lập viện của đảng này.
Đảng CS có một lượng đảng viên lớn trong thời kỳ Nazi xâm lược Pháp trong Thế chiến thứ hai và ảnh hưởng khá mạnh tới phong trào kháng chiến thời kỳ này.
Thế nhưng uy tín và ảnh hưởng của đảng này ngày càng đi xuống; năm ngoái không có ứng viên tham gia tranh cử tổng thống.
Dù vậy PCF vẫn là đảng cánh tả lớn nhất nước Pháp. Trong thời kỳ hưng thịnh nhất, đảng này giành tới 28% số phiếu trong bầu cử Quốc hội và có tới 182 dân biểu.
Chiếc búa là biểu tượng của giai cấp công nhân vô sản và chiếc liềm đại diện cho nông dân.

http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2013/02/130212_french_communist_party.shtml




Bài Xem Nhiều