We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 14 February 2013

Phú Trọng, Dũng, Sang và Tập Đoàn Bán Nước: Khi nào noi gương Benedict XVI

Đứa nào không nhúng chàm DƠ tay lên!


Dân Làm Báo - Chúa đảng phán: “Mỗi thành viên, mỗi cán bộ làm việc trong lĩnh vực này phải hết sức gương mẫu, liêm, dũng, chính, trực, tức là phải trong sạch, dũng cảm, ngay thẳng, công tâm, trung thực. Bản thân mỗi đồng chí và cả gia đình, vợ, con, phải giữ gìn sự trong sạch, rồi mới chống tham nhũng được, nếu không nói chẳng ai nghe, tay đã nhúng chàm thì không thể làm gì khác được (1) . Vậy thì hỏi bà con nghe:

1. Bà con nhìn vào mấy đứa này (mình là chủ, chúng là đầy tớ, xưng hô vậy ổn), bà con có tin là tất cả bộ sậu này tay chân thơm tho trắng trẻo? Nếu có, bà con đánh dấu X (biểu tượng của lòng... tự trọng) vào phiếu bầu. Không thì... thôi. Rất là dân chủ. Đây, mấy đứa này đây:

(Ban Chỉ đạo Trung ương phòng chống tham nhũng): Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh, Lê Hồng Anh, Ngô Văn Dụ, Nguyễn Xuân Phúc, Uông Chu Lưu, Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Ngô Xuân Lịch, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh, Đinh Tiến Dũng, Vũ Trọng Kim, Nguyễn Văn Hiện.

2. Bà con có tin cả gia đình, vợ, con của mấy đứa này trong sạch?

*

Từ phát biểu của chúa đảng sang chuyện ông tướng già

Báo Dân Trí chạy tít: Trung tướng Nguyễn Quốc Thước: “Tôi đặt niềm tin vào ông Nguyễn Bá Thanh” (2)

PV (của đảng) hỏi ông Thước (cũng của đảng): "Theo ông, tại sao Trung ương Đảng quyết định chuyển Ban Chỉ đạo Phòng chống tham nhũng sang bên Đảng?" 

Ông tướng trả lời: 

Điều 4 Hiến pháp quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. 

Do đó, tất cả mọi vấn đề phải có sự chỉ đạo, giám sát của Đảng

Câu trả lời của ông Thước cho thấy cái trên cả tuyệt vời của điều 4 hiếp pháp. Đảng lãnh đạo, đảng chỉ đạo, đảng giám sát, đảng chơi tuốt. 

(Tới đây thì bà con mình hết được kêu quý ngài là chúng, là nó rồi. Dân hết làm chủ, đảng hết làm tớ. Đảng lãnh đạo, dân lãnh đạn, đó... là....... điều.................. 4.)

Vì đảng chơi tuốt, đụng đâu chơi đó, nhà dân ở, đất dân cày, ruộng dân bón... đảng thấy ngon cơm là đảng chơi, cục đá bự dân đào dưới đất lên thấy được mắt đảng cũng chơi tuốt... vì thế cho nên, cũng theo ông tướng Thước: 

"Tình hình tham nhũng hiện nay là rất nguy kịch. Tham nhũng ở đâu? Ở ngay trong bộ máy chính quyền chứ dân thường làm cách gì mà tham nhũng. Đảng nắm trong tay bộ máy chính quyền mà để như vậy, Đảng hoàn toàn phải chịu trách nhiệm." 

Tức là lãnh đạo cũng đảng, tham nhũng cũng đảng, chống tham nhũng cũng đảng luôn.
Nhưng!!! không phải cả đảng tham nhũng à nghe! Chỉ có BỘ MÁY CHÍNH QUYỀN mà đảng nắm trong tay là tham nhũng thôi nhé! Đảng phải trách nhiệm giải quyết cái BỘ MÁY CHÍNH QUYỀN hư đốn đang nằm trong tay này. Tạm thời bà con nhớ lấy điều này.

PV (của đảng) hỏi tiếp ông Thước (cũng của đảng): vì sao hiệu quả hoạt động của Ban chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng trước đây không cao

Ông tướng về hưu trả lời: cơ quan điều hành bộ máy hành chính không thể đồng thời là cơ quan thực hiện phòng, chống tham nhũng trực tiếp. Tham nhũng là ở ngay trong bộ máy, bây giờ chính những con người trong bộ máy ấy lại được huy động chống tham nhũng thì ai chống ai? Đó là “vừa đá bóng, vừa thổi còi”. 

Ý ông là bộ máy hành chính của thằng X.
Ý ông là thằng X nó vừa chơi tham vừa chống nhũng thì bố ai mà hiệu quả cho nổi! 
Ý ông là tụi hànhchính đó không phải là... toàn đảng!? 
Ý ông là cho nên bây giờ phe toàn đảng phải hốt hụi chót. 
Ý ông là cái phần của đảng hốt hụi chót này không phải là cái phần đảng hành chính của X. 

*

Trở lại phần 1...

Bà con đang vẫn còn chăm chú vào cái đống này một cách nghiêm chỉnh?!: 

Nguyễn Phú Trọng, Nguyễn Bá Thanh, Lê Hồng Anh, Ngô Văn Dụ, Nguyễn Xuân Phúc, Uông Chu Lưu, Tô Huy Rứa, Đinh Thế Huynh, Trần Đại Quang, Ngô Xuân Lịch, Trương Hòa Bình, Nguyễn Hòa Bình, Huỳnh Phong Tranh, Đinh Tiến Dũng, Vũ Trọng Kim, Nguyễn Văn Hiện,

và vẫn đang vừa phân vân, vừa gú gồ để điều (tra) nghiên (cứu) xem đứa nào đã từng mang tiếng tham ô, tham nhũng, đứa nào trước khi là bộ trưởng công an đã từng khai gian tuổi tác, đứa nào con gái mới hâm mí đã là xếp sòng tập đoàn...

Khỏi cần bà con!

Nếu bà con hiểu rõ mục tiêu xâu sắc xấu của chúa đảng:

“tay đã nhúng chàm thì không làm gì được. Chống tham nhũng mà bản thân không trong sạch, cũng tham nhũng thì chống được ai.”tức là X chứ ai. 

“Không chỉ bản thân mà ngay cả vợ con, gia đình của người làm công tác chống tham nhũng cũng phải trong sạch. Trên thực tế, chuyện gia đình, vợ con của cán bộ sống xa hoa, giàu có khá phổ biến. Tiền từ đâu ra để con cái cán bộ lãnh đạo có tài sản lớn, có biệt thự, xe hơi đắt tiền, có cổ phần trong các tập đoàn, doanh nghiệp? Tiền do bản thân làm ra hay tiền từ tham nhũng của cha mẹ mà ra?” - cũng tức là X chứ ai. 

Mấy ngài màu mè chứ thực ra là chỉ chống X và bè lũ của X. 

Cho nên thông điệp chính xác không phải là chuyện tay nhúng chàm theo nghĩa đạo đức thường tình của dân ta. Nó mang ý nghĩa rất LÚ là: Tay không nhúng chàm là tay không có đóng dấu chữ X, không thò ra đưa tiền cho hoặc nhận tiền từ X. Những đứa có bàn tay như thế sẽ đủ tiêu chuẩn (đạo đức) để xung vào Ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng Trung ương. 

Ngoài ra thì TẤT CẢ ĐỀU NHÚNG CHÀM theo đúng nghĩa đen lẫn tối, dơ lẫn bẩn của nó. 

Tại sao không!? 

Khi mà: 

Điều 4 Hiến pháp quy định: “Đảng Cộng sản Việt Nam, đội tiên phong của giai cấp công nhân Việt Nam, đại biểu trung thành quyền lợi của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, theo chủ nghĩa Mác - LêNin và tư tưởng Hồ Chí Minh, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội. Mọi tổ chức của Đảng hoạt động trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật”. 

Do đó, tất cả mọi vấn đề đều là ĐẢNG. ĐẢNG là TA, TA  ĐẢNG, HIẾN PHÁP cũng TA, TA cũng là HIẾN PHÁP, LUẬT là TA, TA là LUẬT thì... 

thì chỉ có thằng ngu hơn Lú mới không tham nhũng.

*

(Chúa đảng) Hỏi lại lần cuối - đồng chí nào không nhúng chàm DƠ tay lên!
...
Đồng chí Nguyễn Quốc Thước bỏ tay xuống!!! Tôi hỏi những đồng chí đang còn chức còn quyền! Tôi không hỏi những đồng chí chỉ còn cái sổ hưu!!!




 

---

Los Angeles Times: Hàng tá người bị giam cầm, bỏ tù trong cuộc đàn áp các blogger Việt Nam





Emily Alpert (LA Times), No Fear No Cry (Danlambao) chuyển ngữ Nguyễn Hoàng Vi đã bị hất văng ra khỏi xe khi cô đang đi xe máy trong một vụ tại nạn mà cô cho là không phải ngẫu nhiên. Chính tháng sau, các cửa sổ của xe ô tô đang chở cô đã bị đập, gây ra các vết rách trên tay, chân và mặt cô. Các nhóm nhân quyền cho biết hộ chiếu của cô đã bị lấy đi vào mùa xuân năm ngoái. 

Sau đó, vào tháng 12 năm 2012, công an đã bắt giữ và lột quần áo của cô với cáo buộc rằng cô đang giấu các vật dụng bất hợp pháp trong người. Các y tá đã khám xét cô một cách cưỡng ép khi cô la hét kêu gọi sự giúp đỡ. Cô kể lại.

Các nhà hoạt động nhân quyền cho biết cô là mục tiêu của chính quyền vì đã viết blog. 

Các nhà nghiên cứu thị trường cho biết, tại Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh, hầu hết thiếu niên và thanh niên sử dụng Internet, khiến Internet trở thành một thực tế mới của cuộc sống. Hàng triệu blog đã xuất hiện trong 8 năm qua. Công ty phân tích truyền thông xã hội Quintly nhận thấy qua diễn trình một năm, Việt Nam có số lượng người dùng Facebook tăng nhanh nhất thế giới. 

Tuy nhiên, khi truy cập Internet bùng nổ ở Việt Nam, thì người dùng Internet chịu sự đàn áp của chính quyền cũng tăng theo, các nhà hoạt động cho biết. Một báo cáo mới từ Liên đoàn Quốc tế Nhân quyềnỦy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam đã kiểm đếm hơn 30 người bị bỏ tù hoặc chờ xét xử chỉ vì sử dụng Interenet một cách hòa bình, nhiều người bị bỏ tù trong nhiều năm vì viết các bài về tham nhũng hay các chủ đề nhạy cảm. 

Báo cáo khẳng định rằng hơn một tá các blogger khác đang bị giam giữ tại gia, những người khác như Nguyễn Hoàng Vi bị sách nhiễu và đe dọa. Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ và Bộ Ngoại giao đã không phản hồi những yêu cầu giải đáp các quan ngại được gửi liên tục bằng email trong nhiều ngày. Các cuộc gọi đến đại sứ quán vào thứ Ba đã không được đáp lại vì văn phòng đóng cửa do nghỉ Tết âm lịch. 

Chính quyền Việt Nam đã biện hộ cho các cáo buộc chống lại các blogger, nói rằng những người  vi phạm luật pháp bị trừng phạt theo “luật quốc tế về nhân quyền”. Truyền thông nhà nước vừa đưa tin rằng các blogger có tên trong báo cáo “đã xuyên tạc sự thật” về các tổ chức của Việt Nam và nói xấu các lãnh đạo. 

Các nhà hoạt động nói quốc gia cộng sản này đang đi theo các bước chân số (digital footsteps) của Trung Quốc, tuy cho phép truy cập Internet như một chìa khóa đối với thành công về kinh tế nhưng kiểm soát những gì người dân xem và trừng phạt những người chỉ trích nhà nước. 

Theo báo cáo mới này, nhà nước dùng luật để trừng phạt người dùng Internet về tội “tuyên truyền” và “phá hoại sự đoàn kết dân tộc”, và thậm chí đưa ra tòa chỉ vì các bình luận cho các bài viết. Một blogger phàn nàn rằng những gì cô viết về một trong những ước mơ của mình đã bị xem là “nói xấu”. “Do đó nhà nước thậm chí kiểm soát ước mơ của chúng tôi. Người dân chỉ được cho phép ước mơ những gì mà nhà nước nói họ ước mơ.” Tạ Phong Tần đã viết như vậy cách đây gần hai năm. Cô đã bị kết án 10 năm tù vào tháng 9, cùng với hai blogger khác vì tuyên truyền chống nhà nước. Báo cáo viết. 

Việt Nam quá nhạy cảm với bất đồng ý kiến đến nỗi chính quyền đàn áp ngay cả những bất đồng xuất phát từ lý do (dường như là) yêu nước, ngăn chặn các cuộc biểu tình chống lại các yêu sách của Trung Quốc đối với các quần đảo mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền. Chính quyền cũng đang dự thảo các nghị định mới áp đặt tiền phạt quá quắt đối với các bài viết trên Internet “không phù hợp với lợi ích của nhà nước và không phù hợp với thuần phong mỹ tục của Việt Nam”, báo cáo của các nhóm nhân quyền cho biết. 

Thế nhưng các blogger vẫn tiếp tục lên tiếng. Một số video có tốc độ lan truyền nhanh quay cảnh cảnh sát ép buộc các nông dân rời mảnh đất của họ đã nhắc nhở thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng lưu ý vấn đề này. Các blogger giận dữ đã thúc giục buộc công an phải thừa nhận rằng họ giam giữ một sinh viên 20 tuổi bị buộc tội phổ biến “tài liệu tuyên truyền chống nhà nước”. 

Một blog có tên gọi Danlambao, thường xuyên có bài phê phán thủ tướng, thậm chí vượt qua “mệnh lệnh bịt miệng” cấm các công chức của chính quyền và của đảng đọc blog này, đáp trả tuyên bố thách thức rằng blog thậm chí sẽ có nhiều độc giả hơn. 

“DanLamBao sẽ không chịu thua bất cứ mệnh lệnh nhà nước nào nhằm vào việc chặn họng chúng tôi. Không một chính quyền nào hay đảng phái nào có quyền chọn lựa thông tin cho người dân đọc, nghe hay để trao đổi.” 

Blog Danlambao vẫn sống. Trong khi đó, người lãnh đạo của đảng cộng sản Việt Nam đã đưa ra lời xin lỗi hiếm có về tham nhũng ở các cấp của nó, một vấn đề mà các blogger tập trung vào. 

Sự đàn áp nhằm vào các blogger “rõ ràng là phản tác dụng”, bà Penelope Faulkner, Phó chủ tịch Ủy ban Bảo vệ Quyền Làm Người Việt Nam nói. “Đây là lý do tại sao Hà Nội lo lắng: Họ xúc tiến truy cập Internet cho thương mại, nay họ sợ hãi rằng họ đã buông lỏng thứ gì đó mà họ không thể kiểm soát.” 

Dù được hỗ trợ bởi các vụ bắt giữ, các nỗ lực để kiếm duyệt báo chí công dân chỉ là lố bịch, giáo sư danh dự tại Đại học New South Wales Canberra của Úc, Carl Thayer, nói. “Đó là báo chí hàng ngày của các blogger”. 

Khi các tin tức xuất hiện trên mạng, không gian blog phát triển từ một forum nội bộ cho những người bất đồng chính kiến đến một thứ thay thế cho báo chí, các chuyên gia nói. Các nhà báo mệt mỏi với các quá trình dài liên quan đến đăng tải bài vở nay lên thẳng Internet. Các cựu công chức với “các quốc thư cách mạng” (“revolutionary credentials”) nay xuất hiện để rò rỉ thông tin đi xa hơn các nghị trình của họ trong đảng phái bị chia rẽ, nguyên do là một số blogger phê phán chính quyền có thể thoát khỏi hình phạt ngay cả khi những người khác tiều tụy trong tù, các chuyên gia cho biết. 

“Những người bị bắt giữ là những người trẻ ở các tiệm cafe Internet”, Edmund Malesky, phó giáo sư về khoa học chính trị của Đại học Duke nói. “Nó có vẻ như dễ dàng hơn. Những blog của họ không phải là những blog nguy hiểm nhất, và mọi người biết điều đó.” 

Trong một dấu hiệu cho thấy sự quan trọng của truyền thông xã hội, nhà nước thậm chí thừa nhận việc huy động hàng trăm blogger của nhà nước (dư luận viên - ghi chú của người dịch) để chống trả, BBC đưa tin vào tháng trước. “Một mặt, họ gét truyền thông xã hội vì nó nằm ngoài kiểm soát của họ, nhưng đồng thời, họ sử dụng nó”, Alexander Vuving, phó giáo sư ở Trung tâm Nghiên cứu An ninh Châu Á – Thái Bình Dương nói. 

Các chuyên gia thì khác biệt ý kiến giữa việc các blog khích lệ chính phủ để trở nên đáp ứng nhanh hơn hay blog chỉ là phản ánh những thảm trạng kinh tế và đấu đá nội bộ đang đè nặng lên quốc gia.

“Không nghi ngờ là nó đã mở rộng phạm vi nghị luận chính trị tại Việt Nam và đã gây áp lực lên nhà nước ngày càng (được xem là) tham nhũng và vô trách nhiệm, Jonathan London, phó giáo sư tại Đại học Thành phố Hồng Kông nói. Tuy nhiên, “các tác động của nó đối với chính trị trong thời gian dài hơn là không chắc chắn.” Emily Alpert  - The LA Times http://www.latimes.com/news/world/worldnow/la-fg-wn-report-vietnam-bloggers-jailed-20130212,0,2953509.story

Truyện ngắn "Người Việt Gốc Hoa Chống Tầu"


(LTS: Tặng các vị có bạn là người Hoa giống như A Tỷ vậy. Riêng tặng bạn tôi, một người Quảng Đông, ĐẶNG QUANG, sống tại TP Menden, Germany, Lý Trung Tín).

---


Tác giả nguyên là một sĩ quan hải quân VNCH, một nhà thơ quân đội. Sau tháng Tư 1975, ông là người tù chính trị, định cư tại Mỹ theo diện H.O., hiện là cư dân San Diego. Tham dự Viết Về Nước Mỹ từ những năm đầu tiên, Phạm Hồng Ân đã nhận giải danh dự 2012. Sau đây là bài viết mới nhất của ông, nhân ngày tưởng niệm Hoàng Sa, 19 tháng Giêng, 2013.


                            Người Việt Gốc Hoa Chống Tàu

Tôi gặp lại A Tỷ ở chợ Thuận Phát, sau 10 năm anh ta biệt tích giang hồ. Chúng tôi quen nhau vì cùng làm chung trong một hãng "bù tèo". Cái hãng toàn người già với đồng lương mắc dịch chưa lần nào nhích khỏi năm đầu ngón tay.

A Tỷ người Tàu, gốc Bạc Liêu. Năm 1978 mua thuyền đánh cá, xuống Cà Mau vượt biên với mấy ông ba tàu khác. Vượt biên đâu phải chuyện dễ. Vượt biên, chẳng những vượt qua muôn trùng sóng gió của biển, thuyền nhân còn vượt qua móng vuốt của công an việt cộng, của cướp biển, thảo khấu, và lòng thờ ơ nơi những nước láng giềng. Cho nên A Tỷ đến đảo chỉ còn cái quần xà lỏn, giấy tờ rớt mẹ đâu mất hết. Đến khi phỏng vấn qua Mỹ, mấy ông ba tàu khác xúi A Tỷ khai sụt tuổi để dễ kiếm việc làm. Chủ Mỹ không ai dại gì bỏ tiền ra thuê một ông già về quờ quạng như con rùa lật ngửa.

A Tỷ vốn chân thật, dễ tin người. Nhưng tội nghiệp, khi gặp phái đoàn Mỹ, anh ta lúng ta lúng túng thế nào mà khai sụt một hơi 13 tuổi. Thế là, trong lúc bạn bè trang lứa với A Tỷ về hưu, hưởng thú đó đây - thì lão lại khòm lưng bên cỗ máy, cà rịch cà tang kéo lê kiếp trâu già. Mãi đến khi hãng "bù tèo" dẹp tiệm, A Tỷ mới thoát khỏi ách cày. Từ đó, lão biệt tích luôn, tới bây giờ chúng tôi mới gặp lại.

Mười năm xa nhau, A Tỷ vẫn còn nhớ tôi. Vừa thấy tôi cầm gói trà Green Tea lên ngắm ngía, bàn tay lão đã chận ngang trước ngực.
- Hày, Nị đừng uống cái lày. Đồ Trung Quốc đó! Kiếm trà Nhật uống, chắc ăn hơn.
- Trời đất! A Tỷ đây ư! Lâu quá không thấy nị. Sao? Còn ở đây không?
- Hày, Mạnh giỏi hông? Ngộ vẫn ở đây. Mấy năm nay bịnh. Tưởng bán muối dồi chớ...
Gói trà màu sắc tuyệt đẹp. Tôi vẫn còn cầm trong tay ngắm nghía nó, chưa muốn bỏ lại.
- Hày, Nị đừng mua đồ Trung Quốc. Nó mần ăn không tốt, bỏ tầm bậy tầm bạ trong đó. Nị vừa mất tiền, vừa hại thân.
- Sao nị biết đồ Trung Quốc không tốt?
- Chời ơi! Nị không coi báo, coi đài. Không đi chợ nghe người ta nói với nhau sao? Họ tẩy chay đồ Trung Quốc khắp nơi.

Tôi ngó lom lom A Tỷ.
- Nị cũng là người Trung Quốc, sao nói xấu Trung Quốc?
- Hày, Có sao nói vậy. Ngộ không nói xấu. Như ngộ có cái kềm Mỹ, xài tới rỉ sét vẫn chưa hư. Thằng con ngộ mới mua cái kềm Trung Quốc về xài, siết tới siết lui mấy cái, nó sút mẹ cái càng ra. Ối cha! Vừa tốn tiền, vừa báo hại.

Tới đây, A Tỷ vẫn chưa chịu ngừng.

- Ngộ đâu phải người Trung Quốc. Ngộ là người Việt gốc Hoa. Ông cố ngộ mới là người Tàu. Hồi xưa, bên Tàu, nhà Thanh đánh bại nhà Minh, đuổi nhà Minh đi khỏi nước. Ông cố ngộ mới theo tướng Mạc Cửu chạy qua Việt Nam xin tá túc. Mạc Cửu sau này là công thần của vua An Nam, có lăng miếu đàng hoàng ở Hà Tiên. Còn ngộ, đẻ ra ở Việt Nam thì Việt Nam là quê hương của ngộ chớ. Cũng như cháu nội nị đẻ ở bên Mỹ thì Mỹ là quê hương của cháu nội nị. Nó có biết chi về Việt Nam đâu?

A Tỷ nói thao thao cho đến khi tôi trả gói trà lên kệ, lão mới thôi. Loay quay một lúc, A Tỷ kéo tôi ra khỏi quán, sau khi hào phóng tặng tôi nguyên phong trà green tea Nhật Bổn. Buổi sáng, nắng rực rỡ. Khu Linda Vista xôn xao với hàng quán tấp nập. Chính nơi này,10 năm trước, A Tỷ dẫn tôi tới đây ăn tô phở đầu tiên ở góc phố đằng kia, rồi lôi tôi về nhà nhờ hướng dẫn trồng các loại cây mà bên Mỹ này chưa có người việt nào muốn trồng bao giờ.
- Hày, ngộ với nị qua bên kia làm tô mì chơi. Đừng ngại, ngộ bao cho.
Ngó mái tóc bạc như bông gòn của A Tỷ, tôi bỗng thấy nao nao.
- Nị mới trúng super lotto đêm qua, phải không?
- Hày, Bộ trúng mới bao sao? Ngộ muốn trả ơn nị, chút đỉnh mà...
Tôi chưng hửng.
- Trả ơn? Nhưng ơn gì?

A Tỷ ôm chầm vai tôi, tha thiết.
- Nị mau quên quá! 10 năm trước, con vợ ngộ muốn trồng dừa. Ngộ chạy ra chợ mua trái dừa gáo, về đào đất, dồi đặt xuống. Ngày nào hai vợ chồng cũng bỏ phân, tưới nước, trông nó lên cây. Nhưng trông riết, nó cứ trơ trơ. Giận quá, ngộ đào lên, cái gáo dừa thúi quắc.
- Rồi tôi hướng dẫn nị tìm trái dừa còn nguyên vỏ. Về nhà, ủ nó lên mọng, mới đem ra vườn, đào lỗ, đặt xuống chứ gì?
A Tỷ vỗ tay, cười khục khặc.
- Đúng dồi! Bây giờ cây dừa đã có trái. Con vợ ngộ khoái quá. Nó nói nó mang ơn nị.
- Cái đó tôi học lóm người ta, chỉ lại nị. Ơn nghĩa chi?
A Tỷ chưa chịu buông tha.
- Còn một cái nữa, nị quên dồi. Nị nhớ nị có ra mắt cái CD chưa? CD ngâm thơ đó...

Kỷ niệm chợt trở về. Cách đây khá lâu, lúc còn làm chung hãng "bù tèo" với A Tỷ, có ông bạn thân khuyên tôi nên ra mắt CD ngâm thơ để có cớ tụ họp bạn bè văn nghệ lại, xem ai còn ai mất? Tôi đem giấy mời vào hãng, trao đến tay các anh em người Việt. Riêng A Tỷ, tôi không mời, vì nghĩ anh ta chẳng rành nhiều về tiếng Việt. Nhưng thật ngạc nhiên, khi thấy A Tỷ tiến đến gần tôi, tỉ tê trách móc.
- Hày, ngộ với nị quen biết nhau lâu quá. Nay ra mắt CD, sao lại bỏ ngộ ra. Nói thiệt, nị không cho ngộ đi, ngộ cũng tìm cách đi cho được. Bạn bè mà.
Thế là tôi đành trao giấy mời cho A Tỷ.
Hôm nay, A Tỷ nhắc lại chuyện xưa, chắc có mục đích chi đây?
- Vụ CD đã lâu rồi. Bây giờ, cái dĩa không nghe được nữa hả?
- Đâu có. Cái CD ngâm thơ hay quá! Nhiều người khen nị. Ngộ cũng muốn khen nị đó mà.
- Trời đất! Nị cũng khoái thơ nữa ư?
- Hày, Sao không? Để ngộ ngâm cho nị nghe nha!
Quảng Đông ăn cá bỏ đầu
Triều Châu len lén xỏ xâu đem dìa.
Thấy có người khen thơ mình, lại là người Hoa, tôi khoái chí.
- Thế... bài thơ nào nị thích nhất? Nó nói về cái gì? Tình cha, tình mẹ hay tình yêu?
- Chời ơi! Nị hỏi nhiều quá, ngộ đâu có biết!
Tôi ngó lom lom A Tỷ, mồm há hốc.
- Vậy sao nị khen hay. Hay ở chỗ nào?
- Không giấu gì nị. Con vợ ngộ mất ngủ mấy năm trời. Uống đủ thứ thuốc, đêm nào cũng vẫn nằm thao thức, thở ra thở vô. Có cái CD của nị, mới mở ra, chưa đầy nửa tiếng, con vợ nó lăn ra ngủ khò khò hồi nào không hay. Lâu dồi, nó muốn gặp nị, để...trả ơn.
Tôi tiu nghỉu.
- Nị nói giỡn hay nói thiệt, cha nội?
A Tỷ ôm gọn tôi vào lòng.
- Hày, có bao giờ ngộ nói láo nị đâu. Bi giờ mình qua bên kia làm một tô mì đi!
Tôi kéo tay A Tỷ ra, lắc đầu.
- Nị mới làm một bụng rồi. Để khi khác.

Cà kê dê ngỗng một lát, A Tỷ đành chấp nhận lời từ chối của tôi. Trước khi từ giã, lão hứa sẽ mời tôi dự lễ vu quy của con gái lão trong vòng vài tháng nữa. Con nhỏ và thằng nhỏ thương nhau từ những năm đầu đại học. Bây giờ, vừa tốt nghiệp, hai đứa nhỏ quyết định lấy nhau. Tôi gục gặc đầu, ậm ừ trong họng, rồi quay lưng đi. Nhưng bên tai còn nghe văng vẳng giọng A Tỷ vang vang trong gió. Hày, ông sui của ngộ cũng giống như nị, qua diện HO, dân Sài Gòn.

Vài tháng nữa, trông đợi mãi, chẳng thấy bóng dáng tấm thiệp vu quy nào của A Tỷ gửi đến. Thời gian sau, tôi lại gặp lão ở góc chợ Thuận Phát. Thấy A Tỷ, tôi cất giọng phàn nàn ngay.
- Cả tháng nay tôi trông dài cả cổ ra mà có thấy thiệp cưới của ngộ gửi đâu? Bộ nị quên thằng bạn nghèo này sao?
A Tỷ cúi đầu, mếu máo.
- Cha thằng nhỏ nhất định không chịu làm sui với người Tàu. Thằng chả nói người Tàu chiếm đất, chiếm đảo của người Việt. Bi giờ muốn chiếm luôn con trai của y nữa sao?
Tôi bùi ngùi vỗ vai A Tỷ.
- Chuyện qua rồi. Đừng buồn nữa. Nị về ráng an ủi và khuyên lơn con nhỏ. Mất thằng nhỏ này, còn khối thằng nhỏ khác, lo gì!
Mặc tôi chia xẻ, cảm thông, A Tỷ vẫn mếu máo.
- Ngộ là người Việt gốc Hoa. Sinh đẻ ở Việt Nam thì quê hương ngộ chính là Việt Nam. Ngộ cũng đi lính Cộng Hòa, cũng chống Tàu. Vậy mà người ta vẫn không ưa ngộ.
 Tác giả: Phạm Hồng Ân


----

Đọc truyện ngắn của tác giả Phạm Hồng Ân thật cảm động và cũng là điều nhắc nhở cho chúng ta biết cách xử thế với những người khác chủng tộc để khỏi bị mang tiếng "kỳ thị".
Người Hoa đâu phải tất cả là Tầu cộng, cũng như người Việt Nam đâu có phải đều là Việt cộng, người Đại Hàn đâu phải tất cả là Hàn cộng v.v...

 Tôi cũng đã từng tiếp xúc với nhiều người Hoa và đã có những cuộc nói chuyện về đề tài tố cáo những gian xảo của Tầu cộng và Việt cộng và cùng có lập trường chống cộng sản nói chung.
Riêng truyện ngắn "Người Việt Gốc Hoa Chống Tầu" của tác giả Phạm Hồng Ân dù là chuyện thật hay hư cấu cũng thật hay và làm cho người đọc xúc động qua những đọan đối thoại chân tình giữa người với người không phân biệt chủng tộc...
SGM

Chuyện rất ngắn :Phát minh “độc”!

Bạn gái

Khi theo gia đình vượt biên, gia đình Hảo được nước Đức nhận, khi ấy Hảo mới vào lớp 5 trường trung học. Hảo có cô bạn gái ngồi cạnh nhau chơi rất thân, tên Inge. Hảo hay lén ngắm bạn gái mình, tóc Inge vàng óng mượt, ăn mặc thời trang tươm tất, đi giày đẹp, đài các, lắm lúc Hảo tủi thân ngắm lại mình trong gương, thân phận tỵ nạn nghèo, da vàng mũi tẹt. Hảo ít khi dám kể về bố mẹ mình cho bạn gái nghe. Kể gì bây giờ. Bố thì rất ngại nói tiếng Đức, ngại tiếp xúc với họ, làm ca ngày ca đêm kiếm tiền nuôi gia đình, còn mẹ thì tối ngày ru rú trong nhà, xanh xao, than bệnh. Hảo phải đi theo tới phòng mạch của bác sĩ làm thông dịch cho mẹ thay bố khi bố đi làm. Có một dịp, chị của Hảo lấy chống, bố mẹ Hảo tổ chức  tiệc cưới theo phong tục người Việt nam. Mời rất đông khách Việt, những người cũng tỵ nạn như gia đình Hảo. Bố mẹ nói " Hảo, con mời Inge bạn gái con tới chơi đi". Hảo ngần  ngại, sợ Inge nhìn thấy sự văn hóa ồn ào, trái hẳn văn hóa của người Đức, nhưng Hảo mời và Inge vui vẻ nhận lời. Inge đứng mở mắt to nhìn sự vui vẻ, thân thiện của người Việt, nhạc vang rần trên sân khấu, và thức ăn bày đầy ra bàn, rất lạ nhưng ngon miệng. Inge và Hảo đi dạo ra sân, Inge nói với Hảo " Lần đầu tiên tôi được dự một tiệc cưới của người Việt Nam, trong lòng tôi có cảm xúc lạ thường  mà tôi chưa từng có. Tôi cảm ơn bạn đã cho tôi một cơ hội, một niềm vui này, khi về nhà tôi sẽ  kể cho ba mẹ tôi nghe".
Nghe xong, Hảo mới thấy nhẹ nhõm tâm hồn mà lâu này Hảo cứ sợ bạn gái mình sẽ cười chê người Việt tỵ nạn, người tỵ nạn nghèo tới đây ăn bám đất nước họ. Tự nhiên Hảo thấy Inge xinh đẹp kia thật dễ mến như một thiên thần. Hai đứa nắm tay kéo nhau hòa vào tiệc cưới, nhạc vang lên và cô dâu chú rễ dìu nhau ra sàn nhảy.  

Võ thị Trúc Giang Lúa9
14 Feb 2013

 
Tôi đón bạn về chơi *
* lời bản nhạc " Bạn thân " (NS Việt Khang)

Thời gian qua nghe tin bác Ns Phạm Duy qua đời, bác mất nhưng lời bài hát " Ngày trở về " còn văng vẳng bên tai tôi. Lần cuối cùng ngồi bên bạn bè thân thương của tôi thời trung học Kiến Hòa, chúng nó đã hát bài này tặng tôi vào buổi tiệc chia tay. 
Sáng nay ngồi nghe Asia 71, Ns Trúc Hồ hát bài " Bạn thân " của Ns Việt Khang, nghe đến câu cuối " Ngày mai khi Xuân về khắp nơi. Người người trong tiếng cười. Tôi đón bạn về chơi..." Thế là tôi không cầm được nước mắt, sau bao nhiêu ngày thấy trong net hoa mai vàng nở rộ và gia đình tôi bên Việt nam đang lục tục tảo mộ đón Xuân. Và tôi vẫn cuối trời miên viễn, tôi biết tôi đang gắng gượng để mình đừng buồn vì nhớ nhà. Chưa biết đến chừng nào tôi mới về thăm quê hương lần nữa.

Ngày xưa khi còn làm việc tại Sirum Institut Kobenhaven, cùng tòa nhà nhưng khác tầng cũng có một anh sinh viên VN sang tu nghiệp ngành sinh vật học. Anh Hiệp là người miền Bắc, trong khi tôi là người miền Nam, chạy trốn csMB. Hai kẻ Nam Bắc gặp nhau nơi xứ người. Học xong anh Hiệp trở về HàNội, ngày chia tay tôi có nói với anh " Khi tôi về, anh nhớ "bảo lãnh" mình tại sân bay nhé". Anh cười nói:" Người theo ngành khoa học như bạn đất nước rất cần, sao lại nói thế?"
Vậy mà đã 38 năm qua tôi vẫn còn đón Xuân Lưu Vong. Cảm xúc đón Xuân về nơi xứ lạ ngậm ngùi khôn tả. Gửi gió Xuân mang về bên ấy dùm ta câu này " Bạn thân ơi, khi nào quê nhà hết bóng dáng cộng sản, về già chúng mình nhớ chống gậy tìm nhau nhé".

Võ thị Trúc Giang Lúa9
Xuân Quý Tỵ 
04 Feb 2013

Xuân họp mặt của những trái tim nhân đạo
* của Hội DRK ( Deutsches Rotes Kreuz ) tiểu bang Saarland 22.Jan 2013

Như thường niên hội DRK ( Chữ Thập Đỏ) mời hội NVTN của chúng tôi dự Xuân Họp Mặt. 
Tối hôm qua chúng tôi đến. Ông chủ tịch DRK tiểu bang tường trình về sinh hoạt hội trong năm qua và vinh danh phát quà cho những thành viên thiện nguyện. Chúng tôi chứng kiến có người đã đi hiến máu ( Blutspende ) cho đến nay đã tới 155 lần. Hết sức khâm phục, tôi đến hỏi ông ta:
- Lý do gì thúc đẩy ông đi hiến máu nhiều thế? Vì "bán máu" được tiền hay vì lý do sức khỏe?
Ông ấy trả lời:
- Đâu có được tiền! Ngày xưa cách nay 30  năm, tôi bị tai nạn nặng, thiếu máu tưởng đâu chết, may có người lạ nào đó tôi không quen biết đã truyền máu cứu sống tôi, từ đó tôi phát nguyện rằng ngày nào còn sống là tôi sẽ hiến máu để cứu những ai đang nguy khốn tính mạng. 
Quay sang người ngồi cùng bàn, tôi hỏi bà Ruth Iselborn, bà Ruth đã hiến máu hơn 25 năm qua, cũng tương tự như ông Meyer.
- Xin lỗi cho tôi hỏi, bà có làm thẻ Organspendeausweis ( Thẻ cống hiến nội tạng cho y khoa) chưa?
Bà Iselborn tâm tình chân thật:
- Có, tôi làm thẻ này đã hơn 40 năm rồi - Rồi bà móc trong ví ra thẻ "Cống Hiến Nội Tạng" cho tôi xem. Tôi hỏi tiếp:
- Bà làm thẻ này không  sợ nhỡ khi bà gặp tai nạn thay vì được bệnh viện cứu, thì họ mổ lấy nội tạng của bà để "bán" cho người khác. Bà nghĩ sao với lập luận đa nghi negative này?
- Tôi nghĩ rằng trên đời có rất nhiều người bệnh cần thay tim, mắt, thận, tủy sống...nên tôi sẵn sàng cống hiến cho nền y khoa, khi tôi chết bộ não tôi đâu còn làm việc nữa. Xác thân tôi nếu cứu được người khác thì tôi sẵn sàng. Chỉ sợ già như tuổi tôi " nội tạng"  không còn làm việc tốt như người trẻ nữa thôi.

Thật khâm phục những trái tim nhân đạo của người Đức. 

VTTG Lúa9
22.Jan 2013


 
Thoáng chiêm bao không có thật

Lạ quá đêm qua tôi có mơ một giấc mơ, trong giấc mơ đó tôi gặp lại Quá Khứ. Quá Khứ là tên người yêu đầu đời của tôi khi chúng tôi vừa 20, chúng tôi lạc mất nhau từ khi vượt biển tìm tự do. Gặp lại nhau mừng mừng tủi tủi, hai đứa có vẻ ngượng ngùng. Tôi khen anh đẹp quá không khác xưa, còn anh thì có vẻ buồn chỉ than với tôi vài câu rằng anh bệnh lắm, cơn đau xương sống làm anh mệt. Tỉnh giấc mơ tôi thấy bần thần cả ngày. Chiêm bao có báo điềm gì không? Bình thường khi mình lo nghĩ về điều gì thì hay nằm mơ về điều ấy, đàng này tôi đang suy nghĩ về sự đánh phá tôn giáo tại hải ngoại, về các chiến lược đấu  tranh chống cộng sản, tại sao vô hình chung người yêu xưa lại về trong chiêm bao lúc này? Có phải tiềm thức con người luôn chứa hỗn độn những chuyện quá khứ hiện tại tương lai, quá khứ ẩn tiềm đâu đó nhưng không bao giờ mất hẳn. 
Có những sự thật trong đời ta mong cho nó chỉ là giấc mơ không có thật, còn những giấc mơ ta ước rằng nó trở thành sự thật. Tỉnh giấc mơ tôi tiếc nuối là hai đứa tôi chỉ gặp nhau trong thoáng chiêm bao mà thôi. Và tôi cầu chúc anh bình an và hẹn người trong thoáng chiêm bao lần tới. 

Trong chiêm bao người về không có thật
tỉnh giấc nồng thầm nhủ thật hay mơ?
VTTG Lúa9
Di. 15 Jan 2013  

Có thấy gì không anh?

Anh có thấy gì không anh, bên trong mái nhà đó tưởng đâu êm ấm ngờ đâu hai mẹ con họ đang cãi nhau, đứa con gái giận dỗi xách áo đi ra cửa, người mẹ đứng nhìn theo không nói lời nào. Trong mái nhà giàu sang nọ, tưởng đâu nhung lụa, ngờ đâu hai vợ chồng nọ đang cãi vả nhau, người vợ ném vất quần áo chồng ra cửa, chỉ vì cô ấy ghen tuông ông chồng phụ bạc. Trong mái nhà kia nhìn bên ngoài tưởng đâu ngăn nắp sạch sẽ nào ngờ đâu trong ấy là sự hỗn độn, đồ đạc, quần áo, gạch vụn và ximăng, bụi bặm, vì họ đang xây cất sửa sang lại căn phòng cho đẹp hơn. Anh bên đó có thấy tuyết phủ trắng xóa, bị tuyết che tưởng đâu vạn vật dưới âm phủ đang chìm vào giấc ngủ mùa Đông giá rét, nhưng kìa xe lửa bỗng vùn vụt chạy qua, trên bầu trời tiếng máy bay đang bay ngang qua, đó là phương tiện để chở họ gặp gỡ hẹn hò sau bao năm cách biệt. Và dưới lòng đất tưởng đâu yên ắng, anh tưởng dưới ấy là sự chết, là huyệt sâu? không đâu anh ạ, dưới ấy côn trùng và hạt giống đang chuẩn bị nẩy mầm sự sống mới, côn trùng rút rỉa thịt xương người vừa nằm xuống, làm lương thực cho loài kiến tha mồi về tổ. Anh còn thấy gì nữa  không, bên trong căn phòng kín nọ họ đang yêu nhau đấy, trong vòng tay ái ân họ hòa nhau thành một quên thực tại xung quanh. Và anh có biết bên cạnh cái bàn viết, có ngọn đèn nhỏ chiếu sáng, có một kẻ đang ngồi ghi xuống những ý tưởng mông lung không rõ rệt gì cả. 

VTTG  Lúa9
12 Jan 2013


Sự thành công của giới trẻ Việt Nam tại CHLB Đức
http://www.zeit.de/2009/05/B-Vietnamesen
Sau thời  gian khảo sát tình hình giữa các sắc dân tỵ nạn, thống kê người Đức cho biết giới trẻ VN thành công hội nhập nổi bật nhất trong vấn đề học vấn nhiều hơn so với sắc dân khác như người Thổ hoặc Ý. Giới trẻ VN thường đứng đầu về môn khoa học kỹ thuật như Toán, Vật lý...Trẻ em VN đạt chỉ số vào Gymnasium, đậu tú tài và tốt nghiệp Đại học, mặc dù bố mẹ các em đôi khi sống chung đụng người Việt với nhau và ít dùng Đức ngữ, nhưng con cái họ vẫn đứng đầu trong lớp, số thành công của giới trẻ VN chiếm phân nửa số người tỵ nạn vào Đức sinh sống. Nên người Đức lúc đầu rất ngạc nhiên, nhưng sau một thời gian nghiên cứu họ đã tìm ra câu trả lời rằng: Vào thập niên 80 số người Việt chạy trốn XHCN VN, và số người chạy tìm Tự Do sau bức tường Bá Linh sập đổ vào Đức xin tỵ nạn, khi mới vào Đức họ bơ vơ, phần lớn kém Đức ngữ và nghèo, một số là nạn nhân của bọn Cực Hữu kỳ thị, có lẽ con cái của họ nhận thấy điều bất hạnh đó, kèm theo lời khuyên của gia đình:
- Các con phải Học - Học - Học. Có kiến thức mới thoát khỏi cảnh nghèo khổ nơi xứ người và không để cho bọn ngoại quốc coi thường người Việt nam chúng ta - Và chỉ có kiến thức các con mới không bị làm nô lệ.

Là cha mẹ, tuy hãnh diện khi thấy con mình thành công về mặt học vấn, làm hài lòng bố mẹ. Các con hấp thụ kiến thức như một người Đức, làm nở mặt dòng họ láng giềng, nhưng tự hỏi: " Trong thâm tâm các con có mối dây gắn bó với quê hương dân tộc Việt nam lầm than không? Các con có tự tìm về nguồn cội quê cha đất tổ của mình khi xưa không? Các con có hiểu mối lo ngại của bố mẹ mình trước sự xăm lăng của giặc Tầu phương Bắc không nhỉ? Sự thành công, cái kiến thức và bằng cấp con đạt được bằng Đức ngữ có thể áp dụng ở Việt nam được không khi con không có tình yêu nước Việt ?"

Võ thị Trúc Giang Lúa9
11. Jan 2013

Hội ngộ
* kỷ niệm ngày đám tang chị Xuân*

Ngày 3 tháng 1 năm 2013 có rất nhiều bạn hữu Việt lẫn Đức đến chia tay với chị Xuân-thông-dịch-viên chật hết cả nhà thờ St Ingbert. 

Và họ đến từ khắp mọi miền đất nước, kẻ thì từ Pháp, Stuttgart, Montreal, Darmstadt...Họ gặp nhau lần này là lần đầu tiên sau hơn 30 năm. Chị Hồng, anh Bách, anh Khánh, anh Minh, chị D. Phương, anh Nghệ, chị Phương, anh Khương, anh Thành Hói, anh Anh Thư, Hữu Nhật, anh Thái,...là nhóm bạn sinh viên VN biết nhau vào thập niên 70 tại đại học Saarbrücken. Dịp gặp lại bạn cũ như gặp lại tuổi trẻ của chính mình. Tay bắt mặt mừng, kể chuyện ngày xưa rồi cười nói huyên thuyên cho hã lòng nhớ kỷ niệm thời xưa còn trẻ, thời vụng về lúng túng nơi xứ người, đời sinh viên VN sang Tây Đức du học, đến năm 75 đất nước xui xẻo bị rơi vào tay c.s Hà Nội và họ ngỡ ngàng hết dịp trở về quê hương. Tây Đức trở thành quê hương thứ hai của họ. 
Họ chụm đầu vào nhau mới hay thằng bạn mình nay đầu hai thứ tóc trắng-đen, đứa thì bệnh tật, đứa đã qua đời, chợt họ giật mình quay lại thực tế, cái di ảnh của chị Xuân nằm trên bàn thờ, nến cháy lung linh. Chồng chị, con chị, vợ chồng gia đình em  gái chị Xuân từ Montreal bay sang làm lễ mai táng cho chị ruột. Trong nghĩa trang, mọi người im lặng ném nắm đất xuống mộ phần, chị Xuân đang nằm đấy trong cái rét căm của mùa Đông. Cát bụi nay trở về với cát bụi.
Họ chợt nghiêm chỉnh, nhìn nhau dặn dò:
- Thôi bọn mình nhớ tổ chức họp mặt mỗi năm đi, mà làm lẹ lẹ đi, đừng để lâu "nó" rụng từ từ nữa đó, như Xuân đã bỏ tụi mình đi thật rồi. Xuân ơi, tạm biệt Xuân. Hẹn ngày tái ngộ bạn hiền.

VTTG Lúa9 
03.01.2013 
                         
Bánh Madeleine và tuổi thơ 

Hai mẹ con nấu ăn trưa chung trong bếp, đĩa khoai mì luộc chấm muối mè đặt giữa bàn, thằng con bốc lủm, khen ngon. Mẹ nó kể:
- Ngày xưa khi còn bé, chiến tranh nhà nghèo  lắm, mẹ còn học tiểu học, đâu có ăn sáng ở nhà, giờ ra chơi mẹ hay chạy ra trước cổng trường mua khoai mì, hoặc khoai lang luộc, hoặc gói xôi dừa, xôi bắp ăn với dừa, muối mè, ngon miệng lắm, cho nên bây giờ mỗi khi ăn món khoai này làm mẹ nhớ lại tuổi ấu thơ của mình.

Mẹ lum khum nướng miếng thịt quay để con đem đi về trường, mấy ngày lễ coi như đã qua, thằng con út đã thi xong tốt nghiệp Đại học, giờ chỉ còn nộp đơn xin việc và chờ hãng gọi phỏng vấn. Nó về nhà chơi từ Noel cho đến  qua tết Tây. Trưa nay con sẽ đi, mẹ hay gói theo cho con vài món ăn mà biết nó thích. Mẹ nướng thịt heo quay da dòn vị mằn mặn béo. Mẹ bảo thằng con lấy Alu ra gói đi thịt đã nguội rồi đó con. Thằng con vừa gói thịt cho vào túi vừa nhìn mẹ hỏi: 
- Mẹ có biết bánh Madeleine không?
Bà mẹ gật đầu - ừ loại bánh keks của Pháp làm bằng trứng ngon lắm, mình vẫn hay mua, rồi sao con hỏi. Thằng con ngậm ngùi kể:
- Ông nhà văn Pháp Maurice...ổng viết nhật ký có khoảng năm hàng thôi - ổng kể rằng, hồi nhỏ khi mẹ còn sống, mẹ ông hay làm bánh Madeleine cho cả nhà, và vì chiến tranh nghèo và vì thèm bánh quá, ổng hay núp dưới gầm bàn lén  bốc bánh Madeleine ăn, về sau ông lớn lên thành danh, thì mẹ ông qua đời, và mỗi lần ăn lại loại bánh đó ông cũng nhớ mẹ - bánh của tuổi thơ.

Võ thị Trúc Giang Lúa9
Freitag 04. Jan 2013 

-----
 
Mời xem
 

Phát minh “độc”!

 - Chiếc máy làm bánh trực tiếp từ trứng gà vừa đẻ, ứng dụng quyết định nên đi xe đạp hay xe điện, tem liếm vào được thưởng thức mùi sô-cô-la... là những phát minh ngộ nghĩnh gần đây!
Chiếc máy trông có vẻ rắc rối dưới đây có thể làm bánh sạch nhất thế giới chỉ trong vòng vài phút kể từ khi con gà mái đẻ trứng. Phát minh dựa trên phản ứng dây chuyền của công ty Wallace & Gromit này có ý tưởng khá giống trong phim hoạt hình Tom & Jerry. Ảnh: happy egg co / Rex Features
Tấm rèm treo dùng trong nhà tắm “BathTub” này nhại theo trang YouTube. Bên dưới còn có những dòng phản hồi giả đầy hài hước từ “Mẹ” như: “OK, đủ rồi đấy! Đừng có mà phí nước nữa” hoặc “Nhớ rửa cả phía sau tai của con nữa đấy”. Giá tấm rèm là 19 bảng Anh. Ảnh: Meninos/Rex Features
Thỉnh thoảng bạn không biết nên đạp xe đi làm hay dùng phương tiện công cộng? Hãy thử ứng dụng của Richard Pope, một công chức tại London (Anh). Lời khuyên sẽ được đưa ra dựa trên các yếu tố: thời tiết, tình hình các chuyến xe điện, nhà ga nơi đến đóng hay mở cửa… Ảnh: Richard Pope / Rex Features
Bỉ vừa ra mắt tem thư sô-cô-la gồm 5 vị. Chỉ cần liếm mặt sau con tem, bạn sẽ ngửi thấy mùi sô-cô-la. Ảnh: BPOST
Mùa đông vẫn đang “chiếm đóng” nhiều khu vực trên thế giới, nhưng lại là cơ hội để vận động viên Raphael Slawinski chinh phục thác nước đóng băng Helmcken ở British Columbia, Canada. Ảnh: Wiktor Skupinski / Barcroft Media
Thành phố Hulunbuir ở khu tự trị Nội Mông (Trung Quốc) đang chịu giá rét xuống tới âm 44 độ C. Ảnh: Picture: HAP/Quirky China News / Rex Features
Trẻ em ở nhà trẻ số 317 thuộc thành phố Krasnoyarsk (vùng Siberia, Nga) thách thức nhiệt độ âm 21 độ C bằng cách xối nước lạnh lên người theo lời cô giáo thể dục Margarita Filimonova. Ảnh: REUTERS/Ilya Naymushin
Tuyết trắng phủ loang lổ nghĩa trang Karte Sakhi ở Kabul, Afghanistan. Ảnh: Ali Hamed Haghdoust/AP
Gió mạnh dữ dội “hành hạ” liên tục cảng Seaham ở hạt Durham (Anh). Ảnh: Owen Humphreys/PA
Nữ du khách Isabelle Filippini đã nhanh tay chộp lấy máy ảnh chụp lại vòi rồng khổng lồ rơi từ trên trời xuống mặt biển ở Bastia, Corsica. Ảnh: Isabelle Filippini/Solent News & Photo Agency
Tác giả tấm ảnh tia sét đánh thẳng xuống cánh đồng anh túc ở khu bảo tồn thiên nhiên Blackstone (Anh) là ông Danny Beath, 52 tuổi. Ông giành được giải nhất cuộc thi ảnh du lịch quốc gia nhưng oái oăm thay, ngày công bố kết quả cũng là ngày diễn ra tang lễ của ông. Danny bị đột quỵ và qua đời hôm 14-1. Ảnh: Danny Beath / Newsteam
Một thí sinh tham gia cuộc thi Thế vận hội Nông thôn Ấn Độ khoe hàm răng khỏe kinh hồn bằng cách “cẩu” cả một chồng gạch. Ảnh: ZUMA / Rex Features
Cô vũ công xinh đẹp Giovanna Lee Alfonso gạt nước mắt vui sướng khi hay được xướng danh là nữ hoàng lễ hội Las Palmas 2013 tổ chức tại quần đảo Canary. Ảnh: EPA/ANGEL MEDINA G.
Món cocktail 'The Winston' của Joel Heffernan, bartender cấp cao của câu lạc bộ Club 23, bán được với giá 12.500 USD tại Melbourne (Úc) trong khuôn khổ cuộc thi những món cocktail đắt nhất thế giới. Ảnh: Alex Coppel/Newspix / Rex Features
Sắc màu gọn gàng của những cánh đồng hoa tulip tại Hà Lan dưới góc máy của nhiếp ảnh gia Normann Szklop. Ảnh: Normann Szkop / Rex Features
Thiên thạch 2012 DA14 có chiều rộng 45 m có thể bay gần Trái Đất vào ngày 15-12 tới. Khoảng cách giữa nó và hành tinh của chúng ta còn gần hơn cả những vệ tinh thời tiết và liên lạc, trở thành thiên thạch bay gần Trái Đất nhất trong số các vật thể bay cùng kích cỡ. Tuy nhiên, đừng lo lắng, nó vẫn còn cách Trái Đất ít nhất 27.518 km. Ảnh: NASA/JPL-Caltech/AP
Khoảng 25.000 – 30.000 tấn cá trích đã chết vì thiếu oxy trong hơn hai tháng qua ở vịnh hẹp Kolgrafafjordur trên bán đảo Snaefellsnes, phía tây Iceland. Nguyên nhân được cho là do một công trình xây cầu bắc ngang vịnh năm 2004 đã làm sạt lở đất.Ảnh: Brynjar Gauti/AP
Con người, chó, mèo, ngựa… được cho là đều tiến hóa từ một sinh vật có lông thú, ăn côn trùng sống vào khoảng 200.000 năm sau khi khủng long bị tuyệt chủng. Đó là phát hiện mới của các nhà khoa học sau khi kiểm tra hàng ngàn mẫu hóa thạch cũng như các con thú có vú đang tồn tại. Kết luận: mọi con thú có vú, trừ thú có túi và đẻ trứng, đều có chung “bà mẹ” nặng chưa tới 200 g trên. Ảnh: CARL BUELL/AMERICAN MUSEUM OF NATURAL HISTORY
 
                         
           
                                                 

Bài Xem Nhiều