We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 3 March 2013

Hà Nội: Niềm tin & quốc tịch

Chuyện thật ở thủ đô Hà Nội
Tôi đi Hà Nội một tháng, gặp một số chuyện “độc” chỉ có ở thủ đô, mang về làm quà kể cho bạn nghe. Kể từng chuyện nhé.

 
Niềm tin & quốc tịch


Chồng chị là đảng viên. Chị cũng đảng viên, cả hai đều là đảng viên thứ gộc. Họ làm ăn rất tài và phất rất nhanh. Hết mua bán đất đến mua bán nhà, rồi mua bán chung cư, rồi đến chơi chứng khoán. Đầu tư quả nào trúng ngay quả đó.
Một hôm, chị nói với tôi rằng, “Chị vừa mua thêm căn hộ ở Singapore, em ạ.” Tôi rất ngạc nhiên khi nghe chị nói như thế. Trước đây, tôi có nghe kể rằng chị đã mua một ngôi nhà ở Australia và một ngôi nhà nữa ở Mỹ, bang Cali hẳn hoi. Nghĩa là cho con đi du học ở xứ nào thì chị mua nhà cho chúng ở xứ đó. Trước để khỏi phải tốn tiền thuê nhà, khi học xong thì cũng vừa trả xong tiền nợ, và giá trị căn nhà cũng tăng đủ để sinh lời. Tuy vậy, tôi hỏi thêm cho rõ, “Nhưng chị đã có nhà ở Úc và ở Mỹ rồi thì mua thêm ở Sing làm gì?”
Chị bình thản chia sẻ thật với tôi, “Chị đầu tư mà em. Vả lại vốn vay tại Singapore cực rẻ. Chị sẽ chuyển toàn bộ tài sản ra nước ngoài luôn. Cái quy chế có chừng nửa triệu đô thì được nhập tịch ở Canada rất thoáng, nhà chị đang lo. Như thế sẽ an toàn hơn. Ở mình, giờ nhìn đâu cũng thấy bóng dáng thần chết. Từ thực phẩm cho đến xe cộ, sơ sảy chút là không toàn mạng. Thậm chí, tháng nào bọn chị cũng bay qua Singapore mua thực phẩm rồi đem về Hà Nội sử dụng dần dần. Mấy cái siêu thị ở đây cũng không thể tin được. Làm sao mà biết chắc rằng chúng không bán hàng đểu cho mình. Ăn bậy vào nếu không ngộ độc thì cũng ung thư.”

Chị lại khuyên, “Mấy đứa nhỏ ở nhà ráng lo cho chúng đi du học hết đi. Ngày xưa thì hết tị nạn chính trị đến tị nạn kinh tế, còn bây giờ thì phải kể thêm tị nạn giáo dục nữa. Mà thật ra thì thời buổi này, ở cái đất nước này, mọi chuyện đều phải tính hết, không thể ù lì chờ nước tới chân mới nhảy. Em cố gắng mà chạy cho được thêm cái quốc tịch. Dù sao có hai cái quốc tịch vẫn hơn. Lỡ có chuyện gì... thì... bay hơn 1 tiếng đã đến Singapore.”



Cao Thị Uyên

Tội Nghiệp Cho Dân: Bệnh viện ở Việt Nam !

 
Bệnh viện ở Việt Nam !
 "Tiến nhanh, tiến mạnh, tiến vững chắc lên Xã Hội Chủ Nghĩa !!!"
 
Bệnh nhân ngồi chờ la liệt ngay cổng vào BV Ung bướu TP.HCM từ lúc 6 giờ sáng
 
 
"Rồng rắn" xếp hàng chờ đăng ký khám bệnh
 
Khổ vì bệnh và càng khổ thêm vì chen chúc đi khám bệnh
 
Cảnh "3 trong 1" (3-4 người một giường bệnh) như thế này là chuyện thường ngày ở BV
 
 
Nhiều bệnh nhân tại BV Ung bướu thậm chí còn phải trải chiếu nằm dưới sàn nhà
 
 
BV Nhi đồng 1 khám chữa cho 5.000 bệnh nhân/ngày, cao điểm lên đến 7.000 bệnh nhân/ngày
 
 
Bệnh nhân phải nằm ra cả hành lang...
 
Và dưới chân cầu thang
LỜI BÁC HỒ DẬY‘LƯƠNG Y LÀ TỪ MẪU’
 
Lương y từ mẫu cháu con Hồ,
Bệnh viện nhi đồng khám trẻ thơ !
Chị nọ bồng con mòn mắt ngóng,
Dì kia áo đỏ mỏi lưng chờ
Khả Phiêu biệt thự to bề thế ?
Tấn Dũng từ đường rộng qúa ơ.
Tiền của nhân dân khuôn hết trọi,
Nhà thương chẳng cất thiệt em
 
thơ.Hồ Thành Công Chủ Tịch/Hội Nhà Văn Quảng Ngãi
 
Phòng điều trị tích cực cho bệnh nhi nặng luôn đầy giường
 
Khuôn viên BV Chấn thương Chỉnh hình TP.HCM với 4.000 bệnh nhân khám mỗi ngày
 
Những giường bố cho bệnh nhân nằm điều trị như thế này được tận dụng sắp xếp
 
 
tại bất cứ chỗ nào còn trống trong khuôn viên BV
 
 
Khổ bệnh nhân, khổ cả người đi nuôi bệnh!
Lượng bệnh nhân gấp 2-3 lần quy mô điều trị của BV
 
Bác sĩ Lê Hoàng Minh, Giám đốc BV Ung bướu (TP.HCM): Trung bình mỗi ngày BV tiếp nhận 1.619 lượt bệnh nhân đến khám chữa bệnh. BV phải khám bệnh từ 6 giờ sáng và cả giờ nghỉ trưa. Với 631 giường bệnh nhưng BV Ung bướu “gánh” điều trị nội trú cho 1.807 bệnh nhân và đến 9.510 lượt điều trị ngoại trú nên chuyện nằm ghép 3 người 1 giường hay thậm chí bệnh nhân phải trải chiếu nằm sàn đất là chuyện bình thường. Bác sĩ Trần Thanh Mỹ, Giám đốc BV Chấn thương Chỉnh hình (TP.HCM): Trong vòng 26 năm (1985 đến nay) số lượng bệnh nhân đến khám chữa bệnh tại BV Chấn thương Chỉnh hình đã tăng hơn 4 lần (8.310 bệnh nhân vào năm 1985 và năm 2011 là 33.882 bệnh nhân, tính đến tháng 11.2011) nhưng quy mô BV vẫn chỉ có thế. Bác sĩ Tăng Chí Thượng, Giám đốc BV Nhi đồng 1 (TP.HCM): Điều đánh lo ngại hơn là tình trạng quá tải bệnh nhân nặng điều trị nội trú tại BV đang gia tăng.Các phòng cấp cứu, hồi sức tích cực tại bệnh viện đã không đủ chỗ cho bệnh nhân nằm trong thời gian qua. Trong khi đối tượng bệnh nhân này cần được điều trị kỹ thuật cao, điều kiện vô trùng, theo dõi sát sao nên không thể nằm ghép giường hay ghép máy điều trị được. Đặc biệt hiện nay, BV Nhi đồng 1 đang theo dõi và điều trị cho hơn 10.000 trẻ bị tim bẩm sinh chờ phẫu thuật.Còn tại các khoa hô hấp, nhiễm, tiêu hóa, sơ sinh của BV Nhi đồng 1 thì quanh năm luôn “gánh” số lượng bệnh nhân gấp đôi so với quy mô điều trị của BV. BV đã xoay đủ cách như kê thêm dãy giường đôi ở giữa ở tất cả các phòng, thay giường to thành giường nhỏ (thay vì kê 3 giường to thì kê 6 giường nhỏ) để tăng chỗ nằm cho bệnh nhân nhưng giờ thì không thể tăng được nữa. Lãnh đạo các BV cho rằng, quá tải BV ảnh hưởng xấu đến chất lượng điều trị, thái độ phục vụ và y đức của cán bộ y tế; đồng thời làm cho công tác quản lý BV và dịch vụ ngày càng kém, nhếch nhác. Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến cho biết, chẳng có BV nào khác ở các nước Đông Nam Á và châu Á quá tải giống như ở nước ta.Đồng thời người đứng đầu Bộ Y tế cho rằng: “Cả xã hội bức xúc về tình trạng quá tải BV nhưng cuộc sống phải cân bằng giữa cho và nhận. Có cho (ngành y tế) cái gì đâu mà đòi nhận nhiều. Không đầu tư, xây dựng BV mà dịch vụ đòi tốt thì vô lý, bất công vô c
Tàn nhẫn !!!
Tôi không có dịp đi nước ngoài nhiều, nên không biết ở ngoài người ta có hệ thống chăm sóc sức khỏe cho lãnh đạo hay không. Nhưng nhìn từ góc độ y đức tôi thấy chuyện dành ra một tài khoản và ban bệ chỉ để lo chuyện sức khỏe cho lãnh đạo thật là vô minh.
Thời còn làm trong bệnh viện nhà nước tôi chứng kiến nhiều cảnh đau lòng. Thường dân không có thuốc phải nằm chờ chết. Cán bộ cao cấp thì được lệnh mua thuốc ngoại, giá bao nhiêu cũng được duyệt. Thường dân nằm la liệt hành lang bệnh viện. Cán bộ nằm phòng có máy lạnh. Đó là thời 79-85. Nhưng thời nay cũng chẳng có gì khác. Cũng như giữa giàu và nghèo, khoảng cách giữa dân và quan càng ngày càng lớn. Quan thì giàu, dân thì nghèo.
Người ta nói một chuyện làm một chuyện khác. Nói xóa bỏ giai cấp, nhưng lại tạo nên một giai cấp ăn trên ngồi trước. Nói là đầy tờ nhân dân, nhưng trong thực tế là cha mẹ nhân dân. Ngôn ngữ dưới thời XHCNVN không còn ý nghĩa thật của nó nữa.
Sài Gòn có bệnh viện Thống Nhất dành cho lãnh đạo. Nhưng ít ai biết rằng bất cứ tỉnh nào cũng có một khu trong bệnh viện chỉ dành cho lãnh đạo. Phải bao nhiêu tuổi đảng mới được nằm ở các khu đặc trị đó. Tôi không có vinh dự điều trị cho các vị lãnh đạo vì tôi đoán lý lịch của mình không “sạch” mấy (do học y thời trước 75). Nhưng tôi được biết đồng nghiệp điều trị cho các lãnh đạo than trời lắm. Họ nói các vị lãnh đạo coi bác sĩ chẳng ra gì, đối xử với bác sĩ như là cấp trên và cấp dưới. Chán lắm. Bực tức lắm. Nhưng nhiệm vụ và y đức thì phải làm, chứ chẳng ai ham làm trong các khu đặc trị cho lãnh đạo cả.
Thật ra, mấy khu đặc trị là những khu nguy hiểm trong bệnh viện. Dù trang bị tốt hơn các khu khác, nhưng tử vong vẫn cao trong mấy khu đặc trị. Lý do đơn giản là bác sĩ chẳng dám quyết định gì cả. Cái gì cũng hỏi cấp trên. Có lẽ nhiều người không biết, nhưng có ca phải hỏi ý kiến … cấp ủy. Không có hệ thống y khoa nước nào quái đản như nước ta, bác sĩ xin ý kiến cấp ủy để điều trị ! Có cụ bị để nằm cho đến chết vì chẳng ai dám quyết định, ai cũng sợ trách nhiệm. Có lần tôi tham dự hội chẩn về một trường hợp và bị ám ảnh lâu dài về hệ thống y tế dưới thời XHCN. Ông cụ không phải là cán bộ cao cấp, nhưng là bố của một ông thứ trưởng, nên cũng được nằm khu dành cho lãnh đạo. Ông cụ bị cao huyết áp và tiểu đường, bệnh rất hay gặp. Người ta hội chẩn mãi, xin ý kiến mãi, thậm chí ông thứ trưởng bay vào Sài Gòn thăm bố. Chẳng ai dám làm gì ! Ba tuần sau, ông cụ qua đời. Chính cái hệ thống phân biệt đối xử và giai cấp làm cho ông cụ chết.
Chính cái hệ thống đó đang giết người dân nữa. Đọc blog thấy có tin Thanh Hóa “đầu tư xây dựng trụ sở Ban Bảo vệ – Chăm sóc sức khỏe cán bộ tỉnh Thanh Hóa“. Có cái gì ghê tởm ở đây. Chúng ta biết rằng người dân Thanh Hóa đang đói. Gần 250.000 người đói. Vậy mà người ta thản nhiên xây tập trung tiền bạc vào việc chăm sóc sức khỏe cán bộ!
Thử nhìn những hình ảnh trên và hình dưới đây để thấy bản chất của chế độ :
 
 
 
Đâu chỉ Thanh Hóa mới lo chăm sóc sức khỏe cán bộ. Trung ương cũng thế. Chẳng những huy động, mà còn huy động toàn hệ thống. Thử đọc bản tin "Huy động sức mạnh của toàn hệ thống trong công tác bảo vệ, chăm sóc sức khỏe cán bộ" thì biết người ta muốn gì. Đọc bản tin đó gần chục lần tôi vẫn không giải thích được tại sao người ta lại vô cảm, ngạo mạn, ngang nhiên, trắng trợn như thế.
Trong khi bệnh viện các cấp quá tải, trong khi hai ba bệnh nhân phải nằm chung giường, trong khi bệnh nhân nằm ghế bố la liệt ngoài hành lang, mà có một giai cấp ngang nhiên huy động toàn hệ thống để chăm sóc cho một nhúm cán bộ đảng viên. Họ xem bệnh viện, bác sĩ, y tá, chuyên gia như là tài sản của riêng họ, muốn làm gì thì làm. Không hiểu trong lịch sử nước nhà, đã có một giai cấp thống trị nào chẳng những bất tài mà còn tàn nhẫn với người dân như hiện nay. Tìm hoài trong cổ sử mà chưa thấy. Tạm thời có thể nói đảng viên là giai cấp tàn nhẫn nhất với người dân trong lịch sử VietNam ?
BS N.
 
 
Bài đọc thêm(Click ở dưới cùng) : Trung Cộng đầu độc toàn dân VN ,làm cho cả dân tộc này đi dần đến diệt chủng bởi các bệnh hiểm nghèo do hóa chất gây ra .Đã thế, dân ta còn tiếp tay cho Tầu cộng đầu độc dân mình !!!!!!! Một dân tộc như thế thì thế nào ? Chẳng lẽ cứ để cho đám ác thú đỏ CS ở Ba Đình đè đầu cưỡi cổ mãi ? Hãy nhìn lũ VC bán nước chúng được chăm sóc ở bệnh viện như thế nào ? Cho to, cho tỏ, cho rõ con mắt đi đồng bào !

Trần Tư – người tù thầm lặng, bất khuất ….


Trong khi chúng ta đang chuẩn bị đón xuân sang thì trong nhà tù Việt Cộng có một người tù thầm lặng, hiện đang mang bản án chung thân, phải chuẩn bị đón cái Tết thứ 20 trong ngục tù. 
Ông là Trần Tư, nay đã 72 tuổi, một người tù chính trị thuộc Liên Đảng Cách Mạng Việt Nam, bị bắt năm 1993 với tội danh “âm mưu lật đổ chính quyền” và nhận bản án chung thân.


Ông Trần Tư người tù chung thân bất khuất

Trường hợp của ông Trần tư là một trường hợp khá đặc biệt. Cũng giống như ông Lý Tống, ông Trần Tư đã vượt biên, định cư tại Mỹ nhưng sau đó lại về Việt Nam hoạt động và bị cầm tù. Tuy nhiên có sự khác biệt và kém may mắn ở chỗ là ông Trần Tư chỉ có thẻ thường trú chứ chưa là công dân Hoa Kỳ, cho nên không nhận được sự giúp đỡ của lãnh sự Hoa Kỳ.
Vài nét về ông Trần Tư
Ông Trần Tư người gốc Quảng Bình, nhưng sinh trưởng tại Tân Mỹ, Thừa Thiên-Huế.
Học trường sinh ngữ quân đội và năm 1966 ra trường với cấp bậc Hạ sĩ quan Thông dịch viên. Từ năm 1966 – 1973, ông lần lượt đóng quân tại các căn cứ Chu Lai, Cam Ranh, Đà Nẵng với chức vụ Hạ sĩ quan Thông dịch viên cho Lực lượng Đặc biệt Mỹ. Từ 1973 đến tháng 4/1975, ông làm việc tại Hải quân Công xưởng với chức vụ trưởng kho 7.
Vượt biên và tỵ nạn ở Hoa Kỳ :


Ông Trần Tư tại HOA KỲ trước văn phòng du lịch của ông tại Ontario, California

Sau tháng 4/1975, ông bị bắt đi tù cải tạo 2 năm tại Minh Hải. Ngay sau khi ra tù, ông đã tìm đường vượt biển nhưng bất thành và bị bắt ở tù từ năm 1977 đến 1982.
Vài năm sau đó, ông tiếp tục vượt biển lần nữa và thành công, đến tỵ nạn tại Thái Lan vào giữa năm 1987. Trong thời gian tạm cư trên đất Thái, ông làm việc trong tư cách là thông dịch viên, và chuyên giúp tư vấn, giúp đỡ các trẻ em minor, các cô gái Việt bị nạn trên biển. Khi được chuyển tiếp sang tạm cư tại Phi, ông dạy học cho người tỵ nạn ở trung tâm PRPC Bataan Philippine. Sau 18 tháng tạm cư trên đất Thái, ông đi định cư tại Hoa Kỳ vào cuối năm 1988.
Đây có lẽ cũng là quãng thời gian ông manh nha ý tưởng hoạt động chính trị để cứu quốc. Sau khi định tại Hoa Kỳ, trong một bức thư gởi về cho gia đình từ Fullerton, California đề ngày 15/12/1988, ông viết:
“Giờ đây Ba không còn được nụ cười tươi như thời gian đó nữa đâu. Có cười đi chăng nữa chỉ để vui lòng kẻ khác, vì trong nụ cười còn đượm vẻ chua chát, lo âu, sầu muộn. Chúa đã trao cho Ba một cây Thánh giá rất khó vác, nhưng Ba tin rằng Ba sẽ vác nổi, vơi phương tiện Ngài đã ban cho Ba. Xin Chúa chúc lành cho tất cả những kẻ thân yêu của Ba”.
Một thời gian ngắn sau khi ổn định cuộc sống mới, ông mở Văn phòng du lịch ASIA Travel tại Ontario, California.
Trở về Việt Nam hoạt động và bị bắt
Trong thời gian sinh sống tại Hoa Kỳ, ông cùng các đồng chí lập ra tổ chức Liên Đảng Cách Mạng Việt Nam.
Năm 1990, ông quay về Việt Nam hoạt động đồng thời làm việc từ thiện với các tổ chức từ thiện công giáo. Hoạt động từ thiện nổi bật nhất là việc giúp đỡ bệnh nhân tại trại phong Thanh Bình (An Khánh, Quận 2), mà người phụ trách trại phong Thanh Bình khi đó là Linh mục Cosma Hoàng Văn Đạt, đồng thời cũng là chánh xứ Giáo xứ Thiên Thần (Nay Ngài là Giám mục Giáo phận Bắc Ninh).


Ông Trần Tư đang cùng Lm. Cosma Hoàng Văn Đạt (người đeo kiếng) phát chẩn cho bệnh nhân tại trại phong Thanh Bình
Tai họa ập đến và bản án chung thân:
Sáng ngày 28/03/1993, tai họa ập đến với ông và cả gia đình tại tư gia ở số 534 An Bình, An Phú, Thủ Đức (nay là số 23 Đường 10, Khu phố 4, Phường An Phú, Quận 2).
Từ sáng sớm, một lực lượng công an khoảng hơn 100 người mặc thường phục, rải đều 2-3 người tại mỗi chốt chặn, kéo dài từ nhà thờ Thiên Thần (600 An Bình, An Phú, Quận 2) vào đến tư gia của gia đình ông. Khoảng trên 20 công an mặc thường phục lẫn sắc phục kéo vào nhà ông, bắt tất cả mọi người trong nhà ngồi úp mặt vào tường, trong khi lực lượng công an tra xét ông và vợ. Sau khi lục xét và lấy đi nhiều vật dụng đồ đạc trong nhà, kể cả một lượng tiền bạc lớn, công an áp tải ông về trại giam.
Liên tục trong vòng một tháng, tất cả thành viên trong gia đình ông không được ra khỏi nhà: nội bất xuất, ngoại bất nhập. Bên trong nhà lúc nào cũng túc trực 3 công an viên. Mọi nhu cầu tiêu dùng đều phải ghi xuống giấy để công an đưa người đi mua.


Giấy bố ráp của công an cộng sản Việt Nam đối với ông Trần Tư năm 1993
Ngày ra tòa, ông dõng dạc tuyên bố với chánh án “Tôi làm việc này vì lý tưởng. Tôi không có tội. Hãy thả hết những anh em của tôi ra. Tôi hoàn toàn nhận trách nhiệm”.
Quãng thời gian bị cầm tù:
Trong thời gian bị giam giữ, ông lần lượt bị chuyển từ trại tù Nguyễn Văn Cừ (Sài Gòn), đến trại Trại A-20 Xuân Phước, Phú Khánh (nay là tỉnh Phú Yên). Sau khi gia đình thăm nuôi tại trại Xuân Phước, được 3 tháng thì ông bị chuyển ra Bắc đến trại Ba Sao Nam Hà.
Ông là một thành viên trong nhóm 5 người tù cùng bị chuyển một lượt từ trại Xuân Phước ra Ba Sao năm 1994: Lý Tống, Trần Tư, Đoàn Viết Hoạt, Jimmy Trần (Trần Mạnh Quỳnh) và A Quý.
Trại giam Ba Sao Nam Hà nối tiếng là trại giam khắc nghiệt. Tại trại giam này ông cùng với 3 người tù nổi tiếng Lý Tống, Đoàn Viết Hoạt và Trần Mạnh Quỳnh viết kháng thư về chế độ giam giữ tù nhân (xem nội dung bản kháng thư đính kèm bên dưới), mà đoạn kết có lời như sau:
“Từ trại giam Nam Hà chúng tôi đã quyết định gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì cho rằng, sau khi đã trực tiếp biết được những gì đang xẩy ra trong các trại giam mà chúng tôi đã đi qua, chúng tôi không thể tự nhận mình là những con người tự trọng, trung thực, thiết tha với tiền đồ của dân tộc mà không nói lên những nhận xét, quan điểm và kiến nghị của mình. Chúng tôi thẳng thắn gửi đến Quí Vị thư kháng nghị này vì tin rằng công lý sẽ thắng, nền dân chủ pháp trị sẽ được xây dựng trên đất nước chúng ta; rằng tinh thần nhân đạo, lòng nhân ái trong truyền thống văn hóa dân tộc Việt sẽ vượt hẳn mọi bất công, lạc hậu và hận thù để tạo ra một không khí chính trị xã hội Đại Phản Tỉnh và Đại Hòa Dân Tộc để mở đường cho việc xây dựng một nước Việt phồn vinh, hạnh phúc và tự do trong thời đại 2000”.

Giấy Thông báo chấp hành án tại trại giam Ba Sao, Nam Hà
Theo lời mô tả của ông Lý Tống và các bạn đồng tù khác, trong tù ông Trần Tư là người điềm đạm, rất “an nhiên tự tại” và có bản lãnh, suốt ngày ngồi tập Yoga, tập thể dục để giữ gìn sức khỏe. Tuy nhiên, do điều kiện trại giam và chế độ ăn uống thiếu thốn, đã khiến ông rụng hết hàm răng. Người nhà phải bỏ tiền ra, xin phép trại giam cho ông làm răng giả để tiện việc ăn uống.
Ngoài những tù chính trị đã mất gần đây như các ông Nguyễn Văn Trại, Trương Văn Sương, và người tù chính trị xuyên thế kỷ Nguyễn Hữu Cầu hiện còn trong lao lý, thì có lẽ hiện nay ông Trần Tư là người tù chính trị lâu năm duy nhất còn sống sót đang thọ án trong nhà tù cộng sản.
Vì chưa phải là công dân Hoa Kỳ, nên suốt thời gian ông ở tù, không có một sự can thiệp nào từ Lãnh sự Hoa Kỳ, kể cả sự lên tiếng của các tổ chức, đảng phái có liên hệ. Vì luôn hoạt động âm thầm nên ông không được công chúng và báo chí biết đến.
Vào cái tuổi 72, với bản án chung thân cho tội danh “Âm mưu lật đổ chính quyền”, ông đã khắc khoải gần 20 năm tù, lê lết qua nhiều trại tù khắc nghiệt. Nay với hàm răng đã rụng hết, sức khỏe không còn khả quan vì chế độ ăn uống thiếu thốn, khiến ông có thể gục ngã bất cứ lúc nào.
Vì sự quên lãng của mọi người mà ông phải âm thầm chịu đựng sự giam cầm khắc nghiệt sau song sắt trong suốt 20 năm qua. Cũng như các ông Nguyễn Văn Trại, Trương Văn Sương, mặc dầu ông Trần Tư tuy có đầy nghị lực nhưng liệu có đủ sức khỏe để theo hết kiếp tù đày với bản án chung thân không?
20 năm là một quãng thời gian quá dài và quá lâu cho một sự quên lãng. Chúng ta hãy cùng nhau lên tiếng trước khi quá muộn màng vì sự hối tiếc không thể cứu được người con yêu nước Trần Tư.
Xuân Quý Tỵ 2013
Lê Minh

Nhớ về Hà Nội: Trời Ơi !!!!!! “Đánh Mỹ Cứu Nước”

Về Bốn Chữ “Đánh Mỹ Cứu Nước” Của Việt Cộng



Sáng nay tình cờ nghe bản nhạc ” Nhớ Về Hà Nội” trên một youtube do ca sĩ nội hóa Hồng Nhung và Mỹ Tâm trình bày mà lòng tôi cảm thấy rất buồn cho những MC hàng ngoại hóa vẫn tiếp tục tự xưng là người chống Cộng nhưng lại giới thiệu mấy nữ ca sĩ văn công này, cho đến nay, thời buổi này, vẫn ca những bài ca xảo trá hướng về Ba Đình như bài hát “Nhớ Về Hà Nội ” như sau:
“Nhớ những cơn mưa dài cuối đông, áo chăn chưa ấm thân mình.
Và nhớ lúc bom rơi thời chiến tranh, đất rung ngói tan gạch nát.
Em vẫn đạp xe ra phố, anh vẫn tìm âm thanh mới.
Bài hát đôi ta là khúc quân ca, là ước mơ xa hướng lên Ba Đình, tràn niềm tin! (Nhớ Về Hà Nội)”
Buồn hơn nữa là khi bài ca của mấy văn công này chấm dứt thì khán giả phần đông là Người Tỵ Nạn CS chạy trốn VC lại vỗ tay đôm đốp.
Như chúng tôi đã có lần trình bày cùng quí vị là Hồ Chí Minh đã dồn thanh thiếu niên Bắc Việt vào chỗ chết trên 4 chữ khắc vào lưng “sinh bắc tử nam” khi đẩy những thanh niên này vào chiến tranh tại Miền Nam Việt Nam để thực hiện mộng Bá Chủ hoàn cầu cho cs quốc tế Nga Sô.
Cho đến nay chiêu bài “đánh Mỹ cứu Nước” của VC vẫn còn lai rai trên các bài ca hay trên những phim ảnh vẫn lầm lũi đi trên những xó đừơng, góc chợ trong khi dân chúng Bắc Việt đã đối chứng hiện thực khi vào “giãi phóng” miền Nam mới hiểu ra những gì tuyên truyền “Đánh Mỹ Cứu Nước” vốn là niềm tin sắt đá một thời của họ, nay khi nhận ra thực tế miền Nam VN là một xã hội có đời sống ấm no và văn minh hơn miền Bắc cả ngàn lần, họ đã có cảm giác hụt hẫng cùng với sự trăn trở trước sự lừa bịp của đảng csVN .
Ngày 4/10/1957 khi Nga sô loan báo sự thành công khi phóng vệ tinh Sputnick lên quỹ đạo, dẫn đầu trong cuộc chạy đua vũ trang với hỏa tiễn Liên lục địa có kéo theo đầu đạn nguyên tử đã làm các nhà chính trị ở Hoa Kỳ và tinh báo Mỹ rất quan tâm , nhất là với Trung Cộng dưới thời Mao Trạch Đông. Tuy là cùng mang chung cái dòng máu cộng sản nhưng Trung Cộng và Nga Sô vẫn đời đời gầm gừ nhau trên 8000 cây số dọc theo đường biên giới.
Nỗi bất an của Trung Cộng trước cái lăm le xâm chiếm của Nga Sô đã làm Mao Trạch Đông rất căm thù Nga tuy rằng cả hai đều đi trên con đừơng Cộng Sản. Chính vì nỗi bất an đó mà họ Mao trong trong năm 1954 và 1955 đã mở ra chiến dịch “Tiêu Diệt Tứ Dịch” huy động 700 triệu dân phải ra ngoài đồng để tiêu diệt chim sẻ, sâu bọ và ruồi muỗi. Dân chúng hằng triệu ngừơi ra đường la ó đuổi chim cho đến khi chúng quá mệt mỏi rả đôi cánh rôi xuống đất chết
Cái hình ảnh huy động cả 700 triệu dân ra đường đuổi chim của Mao Trạch Đông đã làm Nga Sô rụt chí nếu muốn lăm le xâm chiếm Trung Cộng. Tuy nhiên Trung Cộng ở vào thế kẹt dù muốn dù không cũng phải đi với Nga Sô và không thể công khai theo Mỹ chống lại Nga Sô . Vì thế, Mao Trạch Đông đã nhiều năm qua ra lệnh cho dân chửi Mỹ để che mắt Nga Sô tạo “kẽ thù chung” gây sự đoàn kết cho cả nước nhất là “những đồng chí thân Nga” của ông ta luôn luôn chực chờ để hạ bệ ông ta.
Năm 1954 khi Mỹ và Trung Cộng khởi sự hòa đàm “Việt Dã” tại Warsaw thủ đô của Ba Lan . Hai bên Tầu và Mỹ chỉ toàn đả kích nhau không có một mảy may gì hòa thuận. Mao Trạch Đông cũng vẫn dạy dân Tầu coi Mỹ là kẽ thù chung .
Cộng sản Hà Nội lúc bấy giờ chạy theo Tầu Cộng và cũng học theo cách chửi Mỹ mà lại còn chửi Mỹ dữ đội hơn Tầu. Chửi đến mức toàn Đảng, toàn quân, toàn dân đều căm thù Mỹ cho đến nay mà không biết Tầu cho lệnh chửi Mỹ là chỉ đóng kịch là để che mắt Nga Sô. Việt Cộng thật quá kém khi bắt chước Tầu chửi Mỹ
Năm 1957 khi vệ tinh Spunit thành công đã vẽ ra hình ảnh cuộc tranh hùng giữa hai cường quốc Mỹ và Nga Sô với hỏa tiển đạn tầm xa, đầu nổ nguyên tử cùng các hỏa tiễn tầm trung có viễn tượng sẽ đưa thế giới vào chiến tranh nguyên tử
Có thể vì viễn tượng chiến tranh nguyên tử đối đầu với Nga Sô quá tàn khốc gây ra sự tiêu diệt nhân loại cho nên năm 1958 khi Hoa Kỳ cho hai nhà bác học ngưới Mỹ gốc Tầu hồi hương với 800 lbs tài liệu làm bom nguyên tử thì đã hiểu rõ dụng ý của Hoa Kỳ muốn đưa Trung Cộng vào làm thế chân vạc giữa ba cừơng quốc. Vì chính trong cái thế dằng co này mới có thể duy trì được sự hòa bình
Tuy nhiên Mỹ vẫn không chắc là có thể kéo Trung Cộng về phe mình hay không trước dã tâm bành trướng thế lực đỏ của Nga Sô trên toàn thế giới.
Năm 1960 khi Hồ Chí Minh nhận lệnh của Nga Sô xâm lăng Nam Việt Nam, đổ quân vào Nam VN để Nga Sô làm bá chủ hoàn cầu thì lúc đó Mỹ chưa đem quân vào Nam VN. Do đó cái chiêu bài “Đánh Mỹ Cứu Nước ” của Hồ Chí Minh là xạo và đã lừa bịp lòng yêu nước của Ngừơi dân Bắc Phần. Đó đã cho chúng ta thấy VC ngoài việc chạy theo CS Quốc Tế khi thì chạy theo Tầu “Đánh Mỹ cứu nước” khi thì chạy theo Nga Sô để lùa dân vào chỗ chết “Sinh bắc Tử Nam”, còn trên thực chất là chỉ một Đảng bán nước hại dân .
Khi cộng sản Hà Nội chuyển quân vào Nam VN ngừơi Mỹ bắt buột phải chận đứng sự bành trướng thế lực của Nga Sô tại Đông Nam Á. Nhưng khi Mỹ mang quân vào Nam VN tức là đã đưa Trung Cộng vào thế kẹt. Trên bình diện Nga Sô là đồng minh nhưng trên thực chất thì Mỹ là “người Bạn” của Mao Trạch Đông tuy ngừơi bạn này đã bị Tầu chửi te tua.
Trung Cộng hiểu ngay rằng chiến tranh Việt Nam không giống chiến tranh Triều Tiên năm 1950. Tuy nhiên ngừơi Mỹ không có ý định đổ bộ Bắc Việt nên Tầu không sợ bị đe dọa. Trong khi đó ngừơi Mỹ cố tìm xem giữa Nga và Tầu có sự rạn nứt nào không, hầu kéo Tầu về phía mình. May thay, lúc đó có điệp viên Dmitri Polyakov là Thiếu Tướng Tình báo của Nga Sô KGB kiêm Chỉ Huy Trưởng GRU là một bộ phận tình báo của KGB
Chính điệp viên Nga đã giúp cho Hoa Kỳ hiểu rõ có kẽ hở nứt rạn giữa hai cường quốc Cộng sản Tầu và Nga Sô.
Ông Dmitri Polyakov sinh năm 1921 tại Ukraine và đã được huấn luyện tại các trừơng đại học về tình báo quân sự Nga Sô.
Nhiệm vụ đầu tiên của ông là tham dự viên trong phái quân sự của Nga Sô tại Liên Hiệp Quốc ở New York từ 1951-1956.
Tại đây, ông Polyakov vì không muốn nước Nga bị chiến tranh nguyên tử với Mỹ và bị tiêu diệt nên ông Polyakov đã giúp Hoa Kỳ về những báo cáo liên quan đến khả năng của quân sự Nga Sô đối với Hoa Kỳ.
Báo cáo của ông Polyakov nói lên sự suy nghĩ của Nga Sô với Mỹ đối với một cuộc chiến tranh nguyên tử. Nga sô cũng không tin tường Việt Cộng sẽ thành công trong việc chiếm đóng Thái Lan và Đông Nam Á. Nga Sô cũng không hy vọng nếu có chiến tranh nguyên tử thì Nga Sô sẽ thắng mà tất cả đều chết.
Cũng chính nhờ Polyakov báo cáo về sự rạn nứt không thể hàn gắn giữa Trung Cộng và Nga Sô trong thập niên 1960 mà ông Ngoại Trưởng Kissinger và Tổng Thống Nixon đã mở đường ngoại giao đi đêm với Trung Cộng.
Cuộc đi đêm thành công để Mỹ chận đứng sự bành trướng thế lực tại Đông nam Á của Nga Sô, hy sinh Nam Việt Nam và phải cúi đầu trước những lời thóa mạ đắng cay của thế giới qua việc bỏ rơi đồng minh
Trong khi đó Điệp viên tình báo Polyakov vì yêu quê hương của mình đã giữ cho Nga Sô tránh khỏi họa diệt vong vì chiến tranh nguyên tử. Ông không giúp Hoa Kỳ vì tiền và chỉ vì lợi ích cho quê hương ông cũng như không có nguyện vọng ở lại đất Mỹ và chỉ muốn chết trên quê hương mình
Người Mỹ rất quí mến ông Polyakov vì tư cách quân tử và đạo đức của ông ta nhưng chính cả ông và ngừơi Mỹ đã không ngờ một nhân viên cao cấp của CIA Aldrich Hazen Ames đã nhận của KGB 2.7 triệu đô la để cung cấp danh sách KGB đã làm việc cho Mỹ. Tổng cộng là trên 10 điệp viên thượng thặng KGB đã bị giết vì tên Ames. Trong vụ phản bội này của Ames đã làm cho CIA điêu đứng.
Trong một cuộc phỏng vấn với tuần báo Time một nhân viên CIA yêu cầu dấu tên đã cho Time biết : Tháng 6 năm 1980 ông Polyakov đột nhiên bị Nga triệu hồi về nước. Trước tin này một nhân viên cao cấp của CIA đã đề nghị với ông là ông nên ở lại Mỹ và Mỹ luôn luôn welcome ông ta. Nhưng điệp viên Polyakov đã trả lời ” Đừng có đợi chờ tôi. Tôi không bao giờ ở lại đất Mỹ. Tôi đã được sinh ra tại Nga và tôi sẽ chết tại Nga. Đừng bao giờ nghĩ rằng những việc tôi làm là cho ngừơi Mỹ. Tôi chỉ làm việc này cho dân và xứ sở tôi mà thôi “
Trong bài viết Death of The Perfect Spy của Elaine Shannon trên tuần báo Time ra ngày 24/06/2001 đã cho biết năm 1988 ông Polyakov đã bị KGB tra tấn và xử tử ông trong sự bí mật không một ai biết ông ta đã bị xử tử ở đâu và chết như thế nào
Quí vị có thể đọc thêm về Điệp viên Dmitri Polyakovtrong web site sau đây:
Ông Polyakov là một công dân của Nga sô nhưng vì sự sống còn của dân tộc mình mà hy sinh đời sống của mình. Dù sao khi ông bị Nga giết ông vẫn toại nguyện là quê hương ông không bị đầu đạn nguyên tử tàn phá trong cuộc chiến tranh lạnh vừa qua. Trong khi Hồ Chí Minh là một ngừơi Việt lại lấy xương máu và sự đau thương của dân tộc VN để đi phục vụ cho đế quốc CS Nga Sô qua chiêu bài “Đánh Mỹ Cứu Nước”, cũng như tập đoàn đảng csVN hiện nay đã vì danh lợi mà đã bán nước hại dân…Than ôi!!!!!!
Tôn Nữ Hoàng Hoa
Ngày 2 tháng 3 năm 2013

Có những tấm lòng... : Vị Linh Mục & Ổ Chứa Nô Lệ Tình Dục


Linh Mục Nguyễn Bá Thông lôi cuốn người nghe trong buổi giảng thuyết mừng bổn mạng của Hội Truyền Giáo Phanxicô Xavie. (Hình: Thiên An/Người Việt)

Một giáo dân Westminster vừa xin chữ ký của Linh Mục Nguyễn Bá Thông trên hai DVD ông vừa mua để ủng hộ giới trẻ Công Giáo. (Hình: Thiên An/Người Việt)


Một hôm vợ tôi đi đâu về liệng ra 2 vé đi tham dự buổi tiệc gây quỹ tổ chức tại nhà hàng Paracell. Tôi hỏi:
- Ai đứng ra gây quỹ?
- Một ông Cha.
- Cha nào?
- Em không biết tên.
- Hay nhỉ?
- Em chỉ biết có một Cha đứng ra tổ chức để gây quỹ cho tổ chức cứu giúp những nạn nhân bán vào các động làm nô lệ tình dục ở các nước Đông Nam Á.

Vợ chồng chúng tôi thấy ai dù Thầy hay Cha đứng ra tổ chức đều rất sốt sắng tham dự.
Hôm đó vào ngày cuối tuần, chúng tôi đến đúng giờ mà sao thiên hạ tham dự đông thế, tìm mãi mới có chỗ đậu xe. Buổi tiệc hôm nay không thấy quảng cáo trên đài, trên báo mà sao thiên hạ bảo nhau đi đông thế. Chúng tôi vào trong thì các bàn đã đông đủ mọi người chờ giờ khai mạc.
Chả thấy ai giới thiệu tự nhiên nhìn thấy ông Cha xuất hiện trên sân khấu cầm micro tự giới thiệu linh mục Nguyễn-Bá-Thông, vợ tôi khèo vai tôi nói cha này đấy làm tôi cũng phì cười. Cha còn trẻ khoảng 36, 37 tuổi là cùng. Cha xưng "Con" với mọi người tham dự một cách tự nhiên.
Cha cho biết hôm nay tổ chức của Cha với Website www.onebodyvillage.org/ phối hợp với
http://www.hopetoday.org/ tỗ chức bữa tiệc gây quỹ để giúp cho những người con gái và trẻ em bị bán vào các động mãi dâm ở vùng Đông Nam Á. Tổ chức này đã âm thầm hoạt động từ năm 1998 và đã cứu được biết bao nhiêu người kể cả trẻ em từ các động mãi dâm không phải cứu họ ra rồi để mặc họ muốn sống làm sao thì sống mà lập ra những làng nhỏ để họ sống, trong đó dạy học, huấn nghệ hầu có một nghề tự nuôi sống bản thân để sau này không quay về con đường cũ. Tổ chức đã thành lập nhiều làng ở Singapore, Campuchia và ở Việt Nam. Những nạn nhân được cứu ra thường mắc những bệnh xã hội được các bác sĩ ở bên Hoa Kỳ về bên ấy chữa bệnh như bác sĩ Nguyễn Thanh Tâm mà họ âm thầm đóng góp cả công và của. Thật đáng quí thay. Công việc của họ không bao giờ thấy họ lên đài tuyên bố này nọ.
Cha nói đưa ra những dẫn chứng lôi cuốn người nghe, mọi người chăm chú nghe cha nói quên cả ăn, cuối cùng Cha nói thôi bây giờ con xin mời quý ông bà, cô bác ăn đi đã chứ con chiếu những thước phim hay slide những cảnh con đã chứng kiến thì quý vô bác ăn mất ngon. Cha liền báo nhà hàng đem đồ ăn ra. Đồ ăn đem lên hết món này đến món khác ăn mệt nghỉ, tôi thấy nhà hàng cho ăn hậu hĩnh quá liền ghé tai vợ tôi nói nhỏ:
"Mình mua có $25 một vé mà cho ăn như vầy thì hết mẹ nó rồi còn đâu mà đóng góp gây quỹ."
Vợ tôi nói: "Anh đi kiếm một cái bao thơ mình bỏ tiền vào đấy, ngoài phong bì đề dấu tên rồi đưa cho ban tổ chức."
Tôi hỏi "Bao nhiêu?"
Vợ tôi dơ một ngón tay. Tôi biết tôi phải làm gì rồi.
Trong lúc mọi người ăn tiệc có ca sĩ Tâm Đoan lên hát giúp vui 2 bài với sự điều hành của cô Christine Sa sôi động, làm cho thực khách vui theo ngoài ra cũng có một số thực khách lên giúp vui nữa, đó là những người có tấm lòng đáng quí.
Sau khi ăn xong, Cha lại lên bục nói cha nói chứ không giảng giáo lý, Cha nói những trường hợp mà cha đã trải qua trong các ổ mãi dâm cha phải thay tên đổi họ để trà trộn trong nơi chốn đó có khi giả làm người ngoại quốc như người Singapore để nghe những người gái VN nói chuyện với nhau vì đâu họ ra nông nỗi này. Phải vào tận hang ổ mới tìm ra đầu mối để đưa những tên đầu sỏ ra tòa. Công việc của Cha làm rất là nguy hiểm mất mạng như chơi nhưng Cha có niềm tin có ơn trên cứu giúp nên đã vượt qua mọi khó khăn nguy hiểm.

Sau đó Cha đã cho chiếu những thước phim chiếu những cảnh những em bé 5, 6 tuổi bị bán vào các ổ mãi dâm bị hành xác như thế nào. 5, 6 tuổi biết cái gì? Để làm vật vui chơi cho những kẻ bịnh hoạn. Nhìn những cảnh ấy không ai cầm được nước mắt! Mọi người theo dõi trên màn ảnh cảnh tượng xảy ra như trong phim do một đạo diễn tài ba dàn dựng không ngờ ngoài đời lại có những cảnh xót xa, đau đớn, đốn mạt cùng cực như thế. Cả hội trường mấy trăm người im phăng phắc không một tiếng động nhưng thỉnh thoảng cũng có tiếng nấc của một vài người không cầm được lòng. Mặc dầu, buổi tiệc đã tàn từ lâu nhưng không ai muốn bỏ ra về trên bục Cha vẫn nói, nói những điều mà Cha đã trải qua trong các động, phải cải trang nhiều cách để không bị lộ một nhà tu đi trụy lạc nhưng cũng không tránh khỏi những trận đòn thừa sống thiếu chết của những đường dây buôn bán người vì chúng cho rằng người này không phải tay chơi thứ thiệt mà vào để lấy tin tức.
Sau đó có bác sĩ Thanh Tâm lên trình bày công tác y tế ở các làng mà tổ chức đã thành lập ở Việt Nam, Campuchia, Lào và Singapore. Họ đã đến các trại chữa bệnh cho các nạn nhân đã được cứu thoát ra từ các động, xây dựng họ có cuộc sống lành mạnh để không trở về con đường cũ. Bác sĩ Thanh Tâm là chủ tịch Hội Đồng Quản Trị mà cha Thông là một trong chín thành viên.
Nói chung buổi tiệc gây quỹ rất thành công đã trình bày cho mọi người tham dự biết được việc làm của tổ chức mà lâu nay ít ai được biết.

Buổi tiệc gây quỹ chỉ chấm dứt khi nhà hàng cho biết đến giờ đóng cửa, mọi người ra về với tâm hồn nặng trĩu, thương cảm những nỗi bất hạnh của những người con gái bị bán vào những đường dây làm nô lệ tình dục. Mình may mắn được sống ở Mỹ có cuộc sống bình yên quá, đâu có biết các nơi trên thế giới còn có những cảnh đáng thương như vừa rồi đã được cha Nguyễn Bá Thông cho biết chính Cha suốt mười mấy năm nay đã lăn lộn vào sanh ra tử để cứu vớt những người lâm vào hoàn cảnh bi đát. Cha, hay quá! Tôi tự nhủ bữa nào phải "phỏng vấn" Cha mới được. Nói phỏng vấn cho oai chứ mình có phải nhà báo, nhà truyền thông đâu mà đi phỏng vấn! Nhưng mà nhất định phải gặp Cha, nghe cha trò truyện thêm.

Mấy ngày sau, tôi vào website và tìm ra được số phone của Cha Thông là số phone này (706) 825-3032 nhưng liêc lạc mấy lần không được phúc đáp, chỉ nghe lời nhắn là để lại tên và số phone sẽ gọi lại sau. Đợi mãi cũng không thấy Cha gọi lại, cũng hơi thất vọng rồi cũng quên đi. Bẵng đi một thời gian hơi lâu vào một ngày đẹp trời Cha gọi lại, ôi thật là sung sướng nỗi vui đến không sao kể xiết. Cha cho biết mới ở Campuchia về. À, thì ra lúc mình gọi Cha ở nước ngoài làm sao trả lời được.
- Thưa Cha, Cha đừng xin con với con tội chết.
- Chú là hàng Cha, hàng Chú con nhỏ tuổi phải xưng con mới phải phép.
- Thưa Cha con có đi tham dự buổi tiệc gây quỹ của cha ở nhà hàng Paracell, con thấy việc làm của Cha con thích quá, con muốn viết một bài báo về Cha, Cha có đồng ý không?
- Công việc của con cũng chưa được phổ biến lắm, nếu chú viết thì con cảm ơn lắm.
- Thế bây giờ Cha có rảnh không, con muốn biết đôi điều về Cha.
- Rảnh, chú cứ hỏi.
- Trước hết Cha cho con biết một ít về thân thế của Cha.
- Bố là Sĩ Quan QLVNCH huấn luyện nhảy dù, cấp bậc Trung Tá. Mẹ nữ quân nhân. Khi Sài Gòn thất thủ thì bố mẹ đi vào tù trong lúc mẹ con mang thai con mới một tháng. Ở tù được 8 tháng gần đến ngày sinh, thấy mẹ con ốm yếu, kiệt sức sắp chết thì họ cho ra về để sanh. Bố con có nhắn ra nếu con gái thì đặt tên là... và con trai đặt tên là Nguyễn Bá Thông nên bây giờ tên con là Nguyễn Bá Thông dù đã vào quốc tịch Mỹ nhưng không đổi tên.
- Lúc sanh Cha ra chắc mẹ Cha gặp khó khăn lắm phải không?
- Dạ thưa đúng, sau này con được biết là mẹ con ở trong tù kiệt sức nên mẹ được cho ra ngoài. Mẹ con sanh con ra èo uột khó nuôi tưởng chết vì thiếu sữa mẹ con phải ăn bobo thay sữa nên tướng con nhỏ thó không giống như cha con tướng to lớn.
- Vâng con đã thấy Cha ở trên sân khấu, tướng nhỏ con, mặt búng ra sữa, dáng thư sinh mà đã khoác áo Cha. Rồi sau đó thế nào, thưa Cha?
- Mẹ con con sống lây lất nay chỗ này, mai chỗ kia. Ba con đi tù sau mười mấy năm mới được ra, sau đó có chương trình HO gia đình con đã được đi Mỹ. Vào Mỹ 05/02/93 HO15 và đến Chicago Illinois lúc đó con được 16 tuổi, học trung học. Sau đại học 2 năm người bạn gái khuyên con đi tu, con nghe theo ghi tên vào trường dòng đến ngày 5/6/2004 con được thụ phong linh mục và làm Phó Sứ cho 3 Giáo Sư các con chiên đoàn là người Mỹ. Con là người Á Châu đầu tiên và duy nhất địa phận Savannah ở Georgia. Hiện giờ người bạn Mỹ hồi xưa khuyên con đi tu đã ra bác sĩ sống gần bố mẹ con và săn sóc 2 cụ.
- Thưa Cha, Cha đã học ra Linh Mục sao không làm Mục Vụ mà lại tìm con đường gai gốc mà đi?
- Ở VN con có thời gian sống trong nghèo đói nên con thông cảm nỗi bất hạnh của những người cùng cảnh ngộ. Sang đến Mỹ khi thời gian học trung học con đến cùng bạn bè vào ngày thứ 6 mỗi tuần nấu ăn cho người vô gia cư. Từ năm 1999, con cùng các bạn đồng chí hướng về Campuchia sống với trẻ bụi đời mới phát hiện ra có những tổ chức buôn bán trẻ em để làm nô lệ tình dục. Từ đó con bàn với anh em làm sao cứu giúp những người đó ra khỏi các động. Cũng năm đó thay vì con đã học y khoa một năm rồi con xin vào học trường dòng để con có rộng thì giờ theo đuổi mục đích của con.
- Tổ chức của Cha đã cứu giúp được bao nhiêu người giải thoát ra từ các động?
- Ngày hôm nay có 583 em, cộng thêm 128 em trước đó nữa, số này chia ra làm mô hình gia đình cứ từ 7 đến 12 em làm một nhóm rồi có bác sĩ đến chữa bệnh cho họ và dạy cho họ một nghề thích nghi với năng khiếu của họ sau này ra khỏi trại có 1 nghề nuôi thân, không tìm đi vào đường cũ nữa. Tổ chức của con không có cứu giúp họ ra rồi bỏ mặc họ sống ra sao thì ra mà còn giúp họ tìm một cuộc sống mới. Các mô hình này rải đều khắp các nước Đông Nam Á không cứ ở VN.
- Cha làm công việc này có nguy hiểm không?
- Cá nhân bị các chính phủ bắt 14 lần và bị đánh thừa sống bán chết, có lần đổ máu tai và một lần gẫy xương sườn bên trái. Đến năm 2008, tổ chức của con mới ra công khai và có budget 150 ngàn của tư nhân. Tổ chức có mấy trăm anh em chỉ mình con ra mặt vì nghĩ họ còn có gia đình, còn con không vướng bận gì nên con chấp nhận mọi hiểm nguy.
- Động cơ nào thúc đẩy cha vào con đường này?
- Cũng do bốn câu thơ của cụ Phan Bội Châu
- Cha có thể cho biết bốn câu thơ như thế nào?
- "Sống tưởng công danh không tưởng nước
Sống lo phú quí chẳng lo đời
Sống mà như thế đừng nên sống
Sống tủi làm chi đứng chật trời."
(Bốn câu thơ trên Cha đọc chỉ một lần tôi ghi vội không biết có đúng không, nếu sai xin bỏ qua cho)
- Thưa Cha, gia đình có mỗi một người con mà Cha đi tu các cụ có phản đối không?
- Không những không phản đối mà còn khuyến khích nữa.
- Ngoài ra có ai phản đối cha không?
- Có hôm nọ trên đài phát thanh ở Houston phỏng vấn con về tổ chức của con, sau đó đài có cho thính giả gọi vào thì có một người gọi vào chửi con, nói xin lỗi chú :"Đ.M Cha không đi giảng mà làm chuyện ruồi bu." Con bị gọi 2 lần bị chửi.
- Tội nghiệp Cha quá. Xin ơn trên phò trợ Cha. Con cảm ơn Cha nhiều đã dành ít thì giờ cho con.
- Chào chú khi nào cần chú cứ gọi cho con.
- Kính Cha.
Nguyễn Kim Dục
      

Bài Xem Nhiều