We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 26 March 2013

Quảng Ngãi: Tuần tra của Trung Quốc bắn vào một tàu cá của ngư dân Lý Sơn

Tàu Trung Quốc bắn cháy tàu cá Việt Nam ở khu vực Hoàng Sa

Hiện trạng chiếc tàu cá Việt Nam sau khi bị Trung Quốc bắn cháy
Hiện trạng chiếc tàu cá Việt Nam sau khi bị Trung Quốc bắn cháy
Ảnh: nguoiduatin.vn

Thanh Phương
Hôm qua, 25/03/2013, tờ Tiền Phong đã đăng trên mạng một bài báo về vụ tàu tuần tra của Trung Quốc bắn vào một tàu cá của ngư dân Lý Sơn, Quảng Ngãi, xảy ra ngày 20/03. Thế nhưng vài tiếng sau, bài báo này đã bị gỡ bỏ khỏi trang mạng của tờ Tiền Phong. Đến cuối ngày hôm nay, phát ngôn viên Ngoại giao Việt Nam, Lương Thanh Nghị đã tuyên bố phản đối hành động của Trung Quốc, xem đây là "vụ việc hết sức nghiêm trọng". Đồng thời báo Tiền Phong cũng đã cho đăng lại bài báo nói trên.

Theo tường thuật của tờ Tiền Phong, ngày 20/03, tàu cá của thuyền trưởng Bùi Văn Phải ( xã An Hải, Lý Sơn, Quảng Ngãi), gồm 9 ngư dân đã đụng phải tàu tuần tra mang 786 của Trung Quốc. Tàu Trung Quốc liền đuổi theo và khoảng 30 phút sau đã nã súng về phía tàu cá của thuyền trưởng Phảii, làm cháy cabin của tàu này. Nếu không kịp thời dập tắt đám cháy, có thể là tàu của ngư dân Việt Nam đã bị nổ, do trên tàu có 4 bình ga.
Nhân vụ này, tờ Tiền Phong nhắc lại là chuyện tàu tuần tra Trung Quốc rượt đuổi ngư dân Việt Nam ở Hoàng Sa xảy ra thường xuyên, nhưng theo thuyền trưởng Bùi Văn Phải, gần đây tàu tuần tra Trung Quốc trở nên hung hăng hơn. Bản thân tàu cá của thuyền trưởng Phải trong chuyến đi biển trước đó cũng đã bị tàu Trung Quốc truy đuổi gắt gao, khi đang đánh bắt gần khu vực đảo Đá Lồi của Hoàng Sa, nhưng đã chạy thoát được.
Một tàu cá khác của thuyền trưởng Bùi Văn Trung, xóm Châu Tân, xã Bình Châu ( Bình Sơn ) cũng đã bị tàu Trung Quốc xua đuổi và tịch thu toàn bộ tài sản vào ngày 17/03. Theo lời thuyền trưởng Trung, từ đầu năm đến nay, những hòn đảo, cồn cát ở Hoàng Sa dù không có người ở, nhưng Trung Quốc đều xây cột mốc và cắm cờ Trung Quốc.

Một Lớp Trẻ Hai Cuộc Đời

 
Hai tin trong tuần đáng suy nghĩ về ảnh hưởng của chánh quyền đối với lớp trẻ Việt Nam là tương lai của đất nước.

Tin truyền hình VHN- TV ngày 21 tháng Ba năm 2013, “Học sinh gốc Việt vô địch Spelling Bee”. Em James Phạm, một trẻ em Mỹ gốc Việt 12 tuổi, học sinh lớp 6 trường Patton, đoạt giải quán quân kỳ thi đánh vần năm thứ 26 do Học Khu Garden Grove tổ chức. Garden Grove là một thành phố người Việt ở đông nhứt Quận Cam ở tiểu bang Cali, trung tâm của Little Saigon, nơi người Việt thân thương gọi là thủ đô tinh thần của người Việt hải ngoại.

Thật là một niềm vui dân Việt. Trong hội trường của Trung Tâm Edgar, trước mặt của Luật Sư Nguyễn Quốc Lân, phó chủ tịch học khu chủ toạ, và hơn 100 phụ huynh, thầy cô và hiệu trưởng Mỹ, Việt, Hoa, Hàn hiện diện chứng kiến, Ông Alan Trudell, phát ngôn viên của Học Khu Garden Grove, tuyên dương thành quả của Em James Phạm: “Em James Phạm đánh vần đúng chữ 'adolescence,' chữ quyết định ngôi vị vô địch đánh vần, dẫn đầu tổng số 10,500 thí sinh từ lớp 4 đến lớp 6 của học khu tham dự kể từ phần vòng loại tại các trường của Học Khu Garden Grove.”

Như đã biết đây là một cuộc thi gay cấn đòi hỏi vận dụng trí nhớ nhanh, nghe, phát âm, viết chánh tả chuẩn xác, đánh vần đúng thời lượng phát, phải thắng 46 thí sinh khác đại diện của mỗi trường. Khi nghe giám khảo đọc một chữ, thí sinh phải đọc và viết trên bảng cá nhân. Em nào đánh vần và viết sai sẽ bị loại ngay.

Sau các vòng loại còn James Phạm, 12 tuổi, trường Patton, và Silayan Camson, 11 tuổi, trường Stanley. Cả hai đều là học sinh lớp 6. Cuộc tranh tài tay đôi này vô cùng căng thẳng. Những chữ chánh tả khó như “raspberry, delicatessen và xylophone” người Mỹ Trắng có khi nói nghe ào ào, nhưng khi viết hay đánh vẩn còn phải suy nghĩ, ráng nhớ. Nhưng hai em đều đánh vần đúng, nhanh. Đến chữ thứ 47, chữ 'adolescence thì James Phạm đoạt chức vô địch như phát ngôn viên tường trình thành tích ở trên.

Phân thưởng khiêm tốn nhưng rất quí báu về tinh thần: một bằng tưởng lục cho cá nhân và một cúp luân lưu để trưng bày tại trường, cho tất cả học sinh trong năm tới trầm trồ khen ngợi.

Tin thứ hai là tin của BBC tiếng Việt ngày 21 tháng 3 năm 2013 liên quan đến cuộc du khảo của một kỹ sư chuyên về tin học của công ty Tin Học cả thế giới đều biết là Google tìm hiểu về kiến thức tin học của trẻ em học sinh VN, với tựa đề “Học sinh VN làm kỹ sư Google 'ấn tượng'.”

Tin phân tích của BBC viết Neil Fraser, kỹ sư phần mềm của Google rất cảm kích về khả năng của học sinh VN, sau khi du khảo một số trường học để quan sát trình độ tin học của học sinh từ lớp 2 đến lớp 11 tại Việt Nam. Nhận định của Ông viết trên trang blog cá nhân của kỹ sư này: khả năng của học sinh VN giỏi hơn học sinh Mỹ.

Nhưng về bối cảnh học đường VN, kỹ sư Neil Fraser nhận thấy “Cơ sở vật chất để đào tạo cho ngành tin học ở Việt Nam vẫn còn rất thiếu thốn”. Ông khen trẻ em VN thông minh và thương trẻ em VN, Ông chia xẻ thiếu thốn của trường học, đến đổi kỹ sư “Neil dùng phần lớn thời gian ở Việt Nam để viết phần mềm tặng cho trường học”. Ông thấy "Tất cả mọi thứ đều phải nén vào đĩa CD, vì nhà trường không đủ tiền để lắp đặt Internet có đường truyền tốt." "Vì không đủ ngân sách, trường chỉ có thể thuê một giáo viên tin học. Tôi hỏi họ, lương giáo viên là bao nhiêu. Và họ trả lời là 100 đôla một tháng. "Vậy là tôi chạy ra ATM rút tiền, và tặng họ một giáo viên mới cho một năm nữa." theo lời Ông trần thuật.

Hai tin này cho thấy giá trị của tự do, dân chủ và của chánh quyền của dân, vì dân, do dân quan trọng thế nào trong việc phát triễn của lớp trẻ. Lớp trẻ người Việt đang tiểu học ở Việt Nam và ở Hoa kỳ về tâm sinh lý đâu có khác nhau bao nhiêu, cùng nguồn gốc chủng tộc, cùng thành phần cha mẹ, ông bà Việt. Chỉ có cái khác nhau là môi trường chánh trị, giáo dục, xã hội, khác biệt đó làm những người trẻ đồng trang lứa này khác nhau.

Kể ra lớp trẻ Mỹ gốc Việt gặp khó khăn về ngôn ngữ là phạm trù chánh, đầu và quan trọng trong việc thăng tiến hơn bạn đồng trang lứa của mình ở VN. Ở Hoa kỳ, tiếng Anh theo kiểu Mỹ (American English) là chuyển ngữ trong giáo dục, hành chánh, luật pháp, khoa học kỹ thuật và tiếp nhân xử thế chánh yếu ngoài xã hội. Thế mà nhờ nền giáo dục được chánh quyền đầu tư nhiều và nhờ tự do, dân chủ mà một em bé Việt có thề xuất sắc trong việc đọc, viết, nghe, nói chuẩn xác đúng tiếng Anh Mỹ như em học trò James Phạm nói ở trên.

Mở rộng tầm nhìn ra sẽ thấy nhờ giá trị tự do, dân chủ, và chánh quyền của dân, mà tập thể người Việt định cư thăng tiến cần lao đồng tiến xã hội ở Mỹ nhiều và cao hơn đồng bào ở nước nhà VN nhiều. Người Mỹ gốc Việt đa số là dân tỵ nạn CS, mất tất cả, tài sản vật chất và tinh thần, văn bằng, thâm niên, qua Mỹ với hai bàn tay trắng. Nhưng chỉ hơn 30 năm, người Việt trở thành một cộng đồng sắc tộc Việt tỉ lệ người có nhà, đậu đại học, kinh doanh vừa và nhỏ cao, tham chính qua đường dân cử, công cử, thi cử trong đủ mọi ngành quân, dân, cán chính của Hoa kỳ.

Trong khi đó lớp trẻ ở VN học với chuyển ngữ tiếng Việt là tiếng mẹ đẻ dễ dàng, đầu óc cũng ham học, thông minh như bạn Việt ở Mỹ. Nhưng nhà cầm quyền thiếu đầu tư trong giáo dục nên không phát triễn được như bạn bè bên Mỹ. Dưới cái nhìn của một nhà giáo thương yêu tuổi trẻ (có thương lớp trẻ mới chọn nghề sư phạm được), không biết bao nhiêu Socrate, Einstein, Edison, Molìère, Beethoven đã mai một vì VN thiếu lớp, thiếu trường, thiếu thầy, thiếu sách giáo khoa, thiếu học cụ, thiếu cập nhựt hoá chương trình theo đà tiến của thế giới.

Đến đổi một kỹ sư ngoại quốc như Kỹ sư Neil phải “dùng phần lớn thời gian ở Việt Nam để viết phần mềm tặng cho trường học” và phải “chạy ra ATM rút tiền, và tặng cho một giáo viên mới cho một năm nữa."

Thiết nghĩ những giới chức đang nắm chánh quyền VN dù là đảng viên, cán bộ CS cũng là người gốc Việt cũng nên tự vấn lương tâm, coi mình đã làm tròn trách nhiệm đối với lờp trẻ VN chưa. Mỗi năm cho 13.000 con cháu của đảng viên, cán bộ và những người ăn theo mới giàu đi du học Mỹ chưa đủ. Con số tỷ lệ quá nhỏ đối với hơn 90 triệu dân VN mà phân nửa là thành phần sanh sau Chiến tranh VN.

Muốn làm tròn trách nhiệm với lớp trẻ, tương lai của VN, không có gì khó, không cần phải bắt ai hy sinh ai cả. Chỉ cần cắt giảm những chi phí xa hoa, tiệc tùng, công xa, tuyên truyền khoa trương vô ích trên truyền thông đại chúng bên Nhà Nước và Đảng. Lấy số tiến đó đưa qua ngân sách của Giáo Dục để mở thêm trường lớp, thư viện, mướn thêm thầy (nếu cần mướn giáo sư ngoại quốc vào thỉnh giảng), thêm phụ cấp cho giáo chức đi tu nghiêp, hiện đại hoá phòng thí nghiệm, chương trình giáo dục là xong ngay.

Mỹ không có bà con dòng họ gì với VN, chỉ vì tình đồng loại mà còn chia xẻ kinh nghiệm với VN, muốn đất nước giàu mạnh, dân chúng văn mình, con đường giáo duc là con đường tắt, ngắn, nhưng phát triễn vững chắc nhứt – nên Mỹ trong chưa đầy một thập niên đã tăng số chiếu khán du học Mỹ cho VN lên 400%.

Thì tại sao nhà cầm quyền VN không đầu tư vào giáo dục, một đầu tư không phải một vốn bốn lời, mà “lời cả trăm năm” của cuộc đời một người được giáo dục.
 Vi Anh

Bài Xem Nhiều