We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 5 April 2013

Chủ Đề Mùa Quốc Hận :" CHẾT BỞI HOÀNG DUY HÙNG "


Chết bởi Hoàng Duy Hùng

Kính thưa Qúy Trưởng thượng, Đồng Hương,
Quyển sách DEATH by CHINA, tác giả TS Peter Navarro ra mắt vào năm 2012 như một sự cảnh tỉnh tham vọng của những nhà Kinh Doanh vì quyền lợi kinh tế đã thản nhiên tiếp tay với tội ác. Hôm nay tôi viết bài " Chết bởi Hoàng Duy Hùng " để cảnh tỉnh đồng bào :

- Những người vì nhẹ dạ cả tin bị ru ngủ hay vì lợi nhuận do Hoàng Duy Hùng ban phát đã vô tình tiếp tay cho Hoàng Duy Hùng gây tội ác.
- Những người thờ ơ hoặc chủ quan cho là chuyện Hoàng Duy Hùng là ván bài lật ngửa đã phân rõ trắng đen chúng ta không cần tốn thêm giấy mực để dồn tâm lực cho mặt trận quan trọng hơn.
- Những người nạn nhân của Hoàng Duy Hùng sức yếu thế cô dồn sự căm phẫn bằng những ngôn từ khiếm nhã đã gây hoang mang và ngao ngán cho đồng bào.
Kính thưa Qúy Vị,
Đề tài liên nquan đến Hoàng Duy Hùng chúng tôi đã không nhắc đến từ lâu bởi chúng tôi cũng có cùng một cái nhìn, cùng một mục đích là dồn tâm lực vào một sự việc quan trọng và cần thiết hơn. Những gì có thể làm được tôi đã tận hết sức. Cá nhân tôi là một nạn nhân trực tiếp của Hoàng Duy Hùng, là người từng bị Hoàng Duy Hùng nhiều lần MƯU SÁT “giết người diệt khẩu “ từ nhiều năm trước Hoàng Duy Hùng đội lớp người Quốc Gia để dùng người Quốc Gia, để lường gạt niềm tin của đồng bào với manh tâm tiêu diệt người Quốc Gia, gây mâu thuẫn hận thù trong hàng ngũ chống Cộng.
Trong Tự truyện " Thế Lực Đen " chúng tôi có nêu rõ có những cá nhân, tổ chức từng mở diễn đàn đánh nhau rầm rộ nhưng sự thật họ nhận tiền từ cùng một chủ và nhận lệnh một nơi ‘ mà cũng có thể họ không hề hay biết
Bằng chứng là sau khi Cộng Sản Việt Nam lật ngửa con bài Hoàng Duy Hùng tất cả những Tổ chức đó đều im lặng !’

Người đích danh tôi nêu tên là tay sai gián điệp trong màng lưới tình báo Việt Cộng trong Tự truyện " Thế Lực Đen " duy nhất là Hoàng Duy Hùng, là một Nhạc Bất Quần , một tên thị trưởng trong " Ali Ba-Ba và 40 tên cướp " của thời đại, còn lại tất cả đều là nạn nhân.
Ngay cả bà Nha Sĩ Họ Đàm tôi thấy bà thật thảm thương. Bà đã từng bị Hoàng Duy Hùng xúi giục viết thư tố cáo tôi là Khủng Bố với Tổng Thống Bush và với 400 Dân Biểu Nghị Sĩ Hoa Kỳ. Hiện nay Bà còn đăng lời tố cáo đó trong trang Web Bạch Đằng Giang của bà.
Anh Ngô Ngọc Hiếu người từng bị Hoàng Duy Hùng sách động đẩy anh tàn sát tôi với thâm độc là tôi sẽ đánh trả bằng cách khai anh ra và kéo nhau cả đám vào tù. Hoàng Duy Hùng ngư ông đắc lợi và cũng là một chiến thắng vẻ vang của Kevin Khánh và Việt Cộng.
Tôi đã chấp nhận mọi oan khiên, thiệt thòi cho mình không để Việt Công chiến thắng bằng cách bảo vệ anh Ngô Ngọc Hiếu vì tôi biết anh là nạn nhân.
Ngoài ra còn có những " nickname ma " do Hoàng Duy Hùng dựng nên để tấn công vào tôi. Thật sự tôi không hề bận tâm vì biết đó là đòn thủ đoạn ma đạo của tên Việt gian Hoàng Duy Hùng.
Hơn 10 năm trước « trước khi ra mắt quyển Tự truyện Thế Lực Đen » tôi đã từng đứng lên làm một nhân chứng tố giác Hoàng Duy Hùng là tay sai Cộng sản . Nhưng rất tiếc phần đông mọi người cho là tôi dựng chuyện đánh phá Hoàng Duy Hùng vì tin Hoàng Duy Hùng là người trí thức trẻ , có tinh thần chống Cộng sản dứt khoát . Tại San Jose tôi có một người Anh kết nghĩa, người cùng quê, tôi chân thành tâm sự với anh rằng nếu như có một ngày tôi chết bất đắc kỳ tử vì tai nạn hay vì bất cứ một lý do gì vô cớ thì chính là tôi bị ám sát và người mưu sát tôi chính là Hoàng Duy Hùng. Người anh kết nghĩa của tôi lúc bấy giờ đã không thấy được nỗi u khuất oan khiên khiến tôi thốt ra những lời đớn đau như vậy mà chính anh còn đứng về phía bênh vực Hoàng Duy Hùng ! Thật hết sức đau lòng.
Kính thưa Qúy Tôn Trưởng, Đồng Hương, qua nội dung và mục đích bài viết này tôi muốn thưa cùng Qúy vị xin đừng xem thường chuyện Hoàng Duy Hùng. Đã đến lúc mọi người phải bừng tỉnh để tự cứu lấy mình, cứu lấy Đại Cuộc Quốc Gia và bảo vệ những nhà Dân Chủ, những tiếng nói kiên cường trong Quốc Nội.
http://www.youtube.com/watch?v=9xR1tIBQHJM&list=UU52g_5p69_Z1umoNSFviUNg&index=3
Xin Qúy vị dành thời giờ xem đoạn " you tube " Hoàng Duy Hùng vừa trả lời phóng vấn của phố Boslsa để thấy rằng Hoàng Duy Hùng đang là Đại Họa của Cộng Đồng Quốc Gia chúng ta và Cộng Sản Việt Nam đã trao sợi dây thòng lọng cho Hoàng Duy Hùng để xiết cổ các nhà Dân Chủ, tù nhân lương tâm hầu vô hiệu hóa tiếng nói của các Vị Trí thức trong nước. Hoàng Duy Hùng đang ra sức đánh bóng chế độ Cộng Sản có đầy đủ TỨ QUYỀN Tự Do từ Tự do Tôn Giáo, Tự do Tín Nguỡng, Tự Do Ngôn Luận và Tự Do Báo Chí - những quyền tự do căn bản để có thể hội nhập vào Thế Giới Văn minh và bốc thơm hết lời Đà Nẳng xứng đáng được bang giao buôn bán và kết nghĩa Chị em với thành phố Houston , Hoa Kỳ.
Trong khi thực tế đồng bào đang uất nghẹn tận cùng người dân lương thiện bị cướp đất cướp nhà bị đàn áp dã man, bị Công an đánh chết vô cớ
Phật Giáo Công Giáo Tin Lành Hòa Hảo Cao Đài đều bị rình rập phân tán và bị cướp đoạt tài sản đất đai của Giáo Hội, Linh Mục Tadeo Nguyễn Văn Lý tù đày đến tàn phế chỉ vì đòi Tự Do Tôn Giáo, Nguyễn Hữu Cầu 37 năm trong bóng tối vẫn còn bị biệt giam chỉ vì dám nói lên lời công chính, Việt Khang bày tỏ lòng yêu nước chống ngoại xâm bằng lời ca tiếng hát bi bắt bớ tù đày
Đoàn Văn Vươn một Anh Hùng lấp biển đã phải tự vệ bằng tiếng bom uất hận trước bọn tham quan hưởng thụ trên máu xương đồng bào chia chát mọi đặc quyền đặc lợi của Tổ Quốc, những tên Việt gian vì quyền lợi tham vọng riêng tư đã bán mình cho qủy điển hình và ô nhục nhất như những tên Nguyễn Cao Kỳ và nay đến Hoàng Duy Hùng.
May mắn thay trong lòng đất Mẹ Việt Nam còn có những đứa con dũng liệt một Hùynh Thục Vy đoan trang đức hạnh lời nói dịu dàng nhưng vô cùng khẳng khái một Phạm Thanh Nghiên sau 4 năm tù đày vẫn không hề sợ hãi thân gầy như cây sậy em vẫn dõng dạc chống chọi trước quân bán nước cuồng ngông và còn nhiều vô số những Anh Hùng Hào Kiệt âm thầm trong bóng tối.
Kính thưa Qúy Tôn trưởng đặc biệt là đồng bào ở Hoa Kỳ, xin đừng thờ ơ trước Đại họa Hoàng Duy Hùng . Đây là lời cảnh báo cuối cùng của tôi.
Đã đến lúc người Việt Quốc Gia phải ngồi lại với nhau để cùng tìm ra Giải pháp phá vỡ Kế Hoạch Kinh Tài của Cộng Sản Việt Nam qua bàn tay Hoàng Duy Hùng Xin đồng bào Houston hãy thức tỉnh trước khi quá muộn. Chúng ta chỉ còn một con đường duy nhất đó là ĐOÀN KẾT HAY LÀ CHẾT bởi thành công dự án mở đường bay từ Houston / Đà Nẳng là một chiến thắng vẻ vang của Tập Đoàn Mafia Cộng sản . Số tiền hoa hồng và phần thưởng từ quan thầy Việt Cộng thừa đủ để Hoàng Duy Hùng trở thành triệu phú tại Hoa Kỳ . Sau đó Hoàng Duy Hùng sẽ là một Kevin Khánh thứ hai đứng sau lưng chi tiền cho những tổ chức tay sai hầu lủng đoạn và tiêu diệt mọi nổ lực của người Việt Quốc Gia chân chính . Bắt ngưồn từ thời điểm này sẽ tự nhiên sinh ra hàng trăm, hàng ngàn Hoàng Duy Hùng khác qua mãnh lực của đồng tiền !
Chúng tôi thành tâm kêu gọi Qúy Vị Dân Cử người Mỹ gốc Việt,
Qúy Nhân Sĩ Trí Thức,
Qúy Cộng Đồng Liên Bang Hoa Kỳ, những Liệt Vị từng ngồi chung bàn tiệc với Hoàng Duy Hùng xin hãy có hành động cụ thể và khẩn cấp trước những việc làm tội ác của Hoàng Duy Hùng nếu không thì qúa muộn .
Chúng tôi xin khẳng định Hoàng Duy Hùng không những chỉ là Đại Họa của Cộng Đồng Người Việt Quốc gia mà còn là Đại Họa cho cả Hoa Kỳ.
Cá nhân Hoàng Duy Hùng có thể qúy vị khinh thường là không đáng gì để quan tâm với chức Nghị Viên sánh như “ Hội Đồng Nhân Dân Xả Ấp” nhưng dự án kế hoạch từ Cộng sản Việt Nam giao phó cho Hoàng Duy Hùng chúng ta không thể xem thường.
Nhận thấy tình hình vô cùng nghiêm trọng , chúng tôi một lần nữa lên tiếng vì Cuộc Chiến Mất Còn và vì Cộng Đồng Người Việt Quốc gia sắp bị tiêu diệt bởi tên ma đầu Việt gian tay sai bán nước Hoàng Duy Hùng.

Chúng tôi thành tâm kêu gọi Qúy Vị Nạn Nhân của Hoàng Duy Hùng trong bất cứ trường hợp nào xin hãy bình tĩnh kiềm chế cơn thịnh nộ . Xin chớ dùng những ngôn ngữ khiếm nhả và tuyệt đối xin hãy tôn trọng người qúa vãng xin đừng xúc phạm đến Cha Mẹ của bất kỳ ai .Điều này sẽ gây nên một phản tác dụng trong việc vận động quần chúng. Sức mạnh quần chúng chính là yếu tố quyết định thành bại cuộc chiến này . Xin hãy cùng nhau ra sức tấn công vào dự án kế hoạch của Hoàng Duy Hùng thay vì tấn công vào con người Hoàng Duy Hùng.
Chúng tôi sẳn sàng tiếp xúc, hợp tác với tất cả các Cơ Quan Truyền Thông Báo Chí và Đồng Hương quan tâm đến vấn đề nghiêm trọng này.
" CHẾT BỞI HOÀNG DUY HÙNG "
Rất trân trọng ,
Nguyễn Thị Ngọc Hạnh
 

Paris Tháng Tư Đen 2013
Tel 33676216142




THÁNG TƯ CÒN ĐÓ HỜN CĂM

Bài xướng
BÀI HÀNH THÁNG TƯ

Lại một tháng Tư về nữa đấy
Tính ra đã được ba mươi năm
Bao năm như chứa toàn giông bão
Xô giạt cuộc đời ngập tối tăm
Nắng sớm mùa xuân chìm biển lửa
Từng làn khói lộng gió căm căm
Tháng Tư mùa chướng trong lòng đất
Từ đó tình người đành ngậm tăm
Cờ đỏ phủ đầy trên phố vắng
Máu tươi che kín ánh trăng rằm
Con đường cải tạo xa hun hút
Tiếng kẻng đêm trường buốt lạnh căm
Đối xử cùng nhau như thú dữ
Tay cầm liềm búa sẵn sàng băm
Hồng Hà đỏ đậm thêm màu máu
Khinh bạc non sông giống thú cầm
Uất hận dâng cao rừng Bắc Việt
Oan khiên bao phủ khắp sơn lâm
Giật mình còn tưởng trong lao ngục
Chân đất tay không chốn cát lầm
Thất thểu bóng ma mùa cải tạo
Ánh trăng âm phủ treo đầu nằm
Cánh tay thần chết vươn dài mãi
Song sắt gọi hồn giữa oái oăm
Lìa xác canh khuya nơi ngục thất
Gia đình biền biệt chốn xa xăm
Bạn bè cố đốt cây nhang lạnh
Cầu nguyện cho người thoát tối tăm
Hàng kẽm gai dầy quanh đáy mộ
Bên trời mắt cáo ngó đăm đăm
Tháng Tư hồi đó bao oan khuất
Thù hận theo hoài mấy chục năm
Thây ướp công trường chờ rữa nát
Đợi hồn ngạ quỷ biệt mù tăm
Thi nhau chúng múa trên thân xác
Còn chút xương khô cũng cố vằm
Nước đã mất rồi thân cũng mất
Tình nhà nghĩa bạn có bao lăm
Xé tan thân xác người muôn mảnh
Địa ngục mùa xuân chẳng đến thăm
Góp bão anh hùng nuôi chí cả
Nổi giông lau sậy hết thầm câm
Giang sơn quang phục phen nầy nữa
Rửa nhục thiên thu một chử lầm!...
Đông Anh
Tháng Tư 2003
Bài họa
THÁNG TƯ CÒN ĐÓ HỜN CĂM
Hai tám năm mà như mới đấy
Xứ người nương náu đã bao năm?
Tháng tư thuở ấy trời mưa bão
Hồng thủy dâng tràn... máu sủi tăm
“Giải phóng” miền Nam gieo khói lửa
Nồi da xáo thịt dậy hờn căm
Hôi tanh nhầy nhụa xông trời đất
Đạo nghĩa luân thường bỗng mất tăm
Tang tóc bao trùm non nước vắng
Đền chùa hoang phế cả hôm rằm
Người đi vào ngục tù heo hút
Kẻ ở cơ hàn gió rét căm
Cờ đỏ theo chân bầy quỷ dữ
Dao phay, mã tấu chém cùng băm
Giang sơn chữ S tanh mùi máu
Đồ tể phanh thây kẻ nhốt cầm
Thảm họa kinh thiên nòi giống Việt
Oán hờn rung chuyển tận u lâm
Non sông chốn chốn nơi nơi ngục
Dân tộc ăn năn một chữ lầm
Bao kẻ ngây thơ oan nghiệt tạo
Đêm đêm trằn trọc chẳng yên nằm
Tù đày đói khổ điêu linh mãi
Cầu chết cho đời thoát oái oăm
Nhắm mắt chẳng màng chi đắc thất
Đường về nghĩa địa bước xăm xăm
Bốn phương mây trắng hồn ghê lạnh
Vực thẳm rơi tòm xác mất tăm
Xương trắng uất hờn vùi dưới mộ
Quê nhà thân thích ngóng đăm đăm
Cha con chồng vợ đành xa khuất
Chờ đợi mỏi mòn, năm lại năm
Tổ quốc cơ đồ đang đổ nát
Anh hùng tuấn kiệt lặng hơi tăm
Tương lai đất nước càng xơ xác
Bầy quỷ hung hăng xé, chặt, vằm
Rường cột đổ xiêu, chi cũng mất
Canh rình, lang sói cứ lăm lăm
Nghĩa trang Quân Đội tan từng mảnh
Khói lạnh hương tàn vắng kẻ thăm
Nấm mộ quê xưa bình địa cả
Ngu ngơ lau sậy gục đầu câm
Tháng Tư lại đến thêm lần nữa
Gợi nhớ niềm đau những lỗi lầm!

Thiên Tâm
8-4-2003

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : NGÀY MÀ NỀN VĂN MINH ĐÃ THUA MỘT CHẾ ĐỘ MAN RỢ!

NGÀY 30 THÁNG 4 NĂM 1975: NGÀY MÀ NỀN VĂN MINH ĐÃ THUA MỘT CHẾ ĐỘ MAN RỢ!


Cách đây 2 năm, phải nói là tôi rất ứa gan khi đọc trên một diễn đàn điện tử, ở phần góp ý của bài viết “Nói lấy được, làm lấy được” của bà đạo diễn Song Chi, bài trả lời phỏng vấn báo Thời Đại Mới (TĐM) của ông “Tiến sĩ Bác Hồ” Cao Huy Thuần, do chính ông này post lên – như một comment.
Hình như về cuối đời, những kẻ làm chuyện ác nhân, thất đức như Tố Hữu và đồng bọn luôn tìm mọi cách giảm thiểu tội lỗi của mình như tôi đã trình bày trong mấy bài “Nói dối như… Tố Hữu”.
Trong bài phỏng vấn kiểu “ngư, tiều vấn đáp”, ông “tiến sĩ Bác Hồ” Cao Huy Thuần tìm cách chạy tội cho “nhà sư hổ mang” Thích Trí Quang và “ông Tổng Thống thời cơ” Dương Văn Minh.
Trích:
“-Thời Đại Mới(TĐM): Hôm nay là ngày 30-4. Anh có ý nghĩ gì để nói thêm? Ít nhất về hoà bình, phương châm thứ hai của Phật Giáo?
-Cao Huy Thuần (CHT): Tôi vừa đọc báo Đại Đoàn Kết viết bài để kỷ niệm ngày 30-4 năm nay 2011. Thú thật , tôi cảm động. Bài báo có trích một câu của cố Thủ tướng Võ Văn Kiệt:
“Chiến thắng của chúng ta vĩ đại, nhưng chúng ta cũng phải trả giá cho chiến thắng đó bằng cả một nỗi đau và nhiều mất mát. Lịch sử đã đặt nhiều gia đình người dân miền Nam vào hoàn cảnh có người thân vừa ở phía bên này vừa ở phía bên kia, ngay cả họ hàng nhà tôi cũng vậy. Vì vậy một sự kiện liên quan đến chiến tranh khi nhắc lại có hàng triệu người vui mà cũng có hàng triệu người buồn. Đó là một vết thương chung của dân tộc cần được giữ lành thay vì tiếp tục làm nó thêm rỉ máu”. Ông nói thêm: “Theo tôi, đã đến lúc ta phải nhìn nhận công lao, sự đóng góp to lớn của các tầng lớp người Việt yêu nước từng sống trong lòng chế độ cũ, hiện ở trong nước hay bên ngoài. Bản thân tôi cùng với anh em được giao tiếp quản Sàigòn năm 1975, một Sàigòn nguyên vẹn sau chiến tranh như vậy, tôi nghĩ không thể không nói đến vai trò của các lực lượng chính trị đối lập Mỹ-Thiệu, có quan hệ với chính phủ Dương Văn Minh lúc bấy giờ”.
Cố Thủ Tướng gọi chính phủ Dương Văn Minh là “chính phủ” và ông vinh danh một “Sàigòn nguyên vẹn”. Giá như Thủ tướng còn sống để đọc câu hồi ký của hòa thượng Trí Quang mà tôi trích nguyên văn ở đây nhân ngày 30-4:
Cuối cùng, vào một buổi chiều, ông Minh gặp tôi. Ông đưa ra 2 mảnh giấy người ta báo cáo mật cho ông. Một, cho biết ngân hàng đã bị rút tiền gần sạch. Một, vẽ 1 họa đồ quân sự tuyệt vọng – mảnh giấy ghi chú bằng chữ Mỹ. Ông nói, nếu vì tiền thì tiền hết rồi, nếu vì chức thì chức Quốc Trưởng ông đã làm, nếu vì cứu vãn quân sự thì đã vô vọng. Nhưng, ông nói, ông phải cứu dân khỏi chết vô ích. Tôi nói, đại tướng nói y như ý hoà thượng Viện Trưởng Trí Thủ nói sáng nay. Tôi thuật lại câu nói ấy, và rằng xin làm chứng cho đại nguyện “thay người chịu khổ” của bản thân và bằng hữu của Đại Tướng”.
Hòa Thượng Trí Thủ nói gì sáng ấy? Giữa buổi họp đông đảo của Viện Hoá Đạo, Hoà Thượng nói: “Tôm cá còn mua mà phóng sinh, huống hồ người chết mà không cứu?”
Người Pháp có câu nói: “Các đầu óc lớn thường gặp nhau (Les grands esprits se rencontrent). Tất nhiên họ muốn nói gặp nhau trên tư tưởng. Tuy vậy, hai đầu óc lớn trên đây, hai con người cùng đặt Dân Tộc lên trên hết ấy, hai nhân vật lịch sử ấy dám gặp nhau không phải chỉ trên tư tưởng. Nhưng một người đã chết quá bất ngờ, một cánh cửa chưa kịp gõ, và con tàu rời nhà ga thiếu một hành khách. Lịch sử vốn vậy, không vô tình nhưng lắm trớ trêu, khiến bao nhiêu cuộc hẹn bỗng thành lỗi hẹn”.
(Hết trích).
Không biết những điều được viết trong hồi ký của HT Trí Quang có “chân thật” cỡ như “Thiền sư” “ăn chay, ngủ mặn” Nhất Hạnh tố cáo vì du kích VC bắn lên máy bay Mỹ nên Hoa Kỳ đã dội bom giết chết và tàn phá 300.000 căn nhà ở thị xã Bến Tre, hay không? Và ông thiền sư này đã kết luận là vì Mỹ tàn ác như vậy nên mới bị quả báo là bị tên trùm khủng bố Bin Laden (đã bị giết chết sau 10 năm săn đuổi) dùng máy bay đánh sập Tòa Tháp Đôi ở NewYork gây ra cái chết cho hơn 3.000 người.
Chuyện Hoà Thượng Trí Quang viết “Trí Quang tự truyện” bênh vực cố Tổng Thống Dương Văn Minh và “xin làm chứng cho đại nguyện thay người chịu khổ” chỉ là chuyện gỡ gạc cuối đời để chạy tội cho ông Dương Văn Minh và ông ta mà thôi!
*
Trong bài viết “Võ Văn Kiệt như tôi biết” đăng trên báo Pháp Luật (tpHCM) số Xuân Quý Mùi của Lý Quý Chung viết có đoạn như sau:
Mối hảo cảm dành cho ông Dương Văn Minh
… Cách đây 2 năm, vào một chiều cận Tết, tôi được thư ký riêng của ông (Võ Văn Kiệt) nhắn mang vợt tennis đến sân trong Dinh Thống Nhất. Sau các trận đấu là buổi tiệc tất niên thân tình của anh em chơi ở sân này. Các câu chuyện cuối năm, từ chuyện này bắt sang chuyện khác, đến một lúc nói về Dương Văn Minh. Tôi sực nhớ chính cái sân tennis này từng được ông Minh đề cập đến trong những ngày ông chuẩn bị lật đổ chính quyền Nguyễn Văn Thiệu thì sẽ vào Dinh Độc Lập đánh tennis! Sở dĩ tôi kể chuyện này cho ông Kiệt nghe vì ông Kiệt cũng là người say mê quần vợt, ngoài ra vì tôi biết ông Kiệt thường dành những lời lẽ tốt đẹp khi đề cập tới ông Minh. Nghe xong câu chuyện của tôi, ông Kiệt tiết lộ một câu chuyện giữa ông và ông Minh như sau: Trước ngày rời đất nước cùng vợ sang Pháp, ông Minh đã tặng cho ông một túi xách bằng da dùng để vợt tennis, hộp banh và quần áo thể thao. Ông Võ Văn Kiệt kể tiếp: “Tôi đã tặng lại cho ông Minh và vợ hai huy hiệu thành phố Hồ Chí Minh. Tôi muốn hai ông bà nhớ rằng sống ở đâu, hai ông bà vẫn là công dân của thành phố này”.
Đọc xong cái bài viết nịnh bợ ông Võ Văn Kiệt của ông “trí thức thành phần thứ ba” Lý Quý Chung thì ứa gan lắm, lại càng ứa gan hơn khi biết là ông cố Tổng Thống Dương Văn Minh và vợ của ông ta có nhận 2 cái huy hiệu thành phố Hồ Chí Minh do Võ Văn Kiệt. Hèn chi mà 9, 10 năm trước đây, khi còn sống ông đã tuyên bố muốn về Việt Nam như một người bình thường và có ở trong lòng đất nước, ông mới có điều kiện “đem tiếng nói thuyết phục bên kia tại quê nhà…”.
Cố Tổng thống Dương Văn Minh trước đây đã từng có lần trả lời phỏng vấn của (cố) ký giả Nguyễn Ang Ca rằng nếu lịch sử được lặp lại thì ông cũng sẽ hành động giống như ông đã hành động ngày 30-4-1975.
Phải! Nếu lịch sử được lặp lại thì chắc chắn các vị Tướng Phạm Văn Phú, Nguyễn Khoa Nam, Lê Văn Hưng, Trần Văn Hai, Lê Nguyễn Vỹ, Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn, Trung Tá Phạm Đức Lợi, Nguyễn Văn Long… cũng sẽ hành động giống như họ đã làm trong tháng 4 năm 1975.
“… Phải cứu dân khỏi chết vô ích”, cứ cho rằng ông Dương Văn Minh đã nói thật lòng đi nữa; cách xử sự của ông sau đó hẳn không thể giống như Kinh lược sứ Phan Thanh Giản đã làm một trăm lẻ tám năm trước đó. Ông Dương Văn Minh, qua cách nói của ông, muốn nói rằng việc làm của ông ngày 30-4-1975 là đúng, ông chẳng những vô tội mà có công nữa.
Điều ấy có thể đúng ở một mặt nào đó. Đối với Cộng sản Hà Nội, ông Dương Văn Minh có công chứ không có tội. Đã chẳng phải chính cố Thủ Tướng VC Võ Văn Kiệt đã “khen ngợi” lực lượng chính trị đối lập Mỹ-Thiệu do Dương Văn Minh lãnh đạo đã bàn giao cho ông ta “một Sàigòn nguyên vẹn”?!
Nói như ông vậy thì bao nhiêu xương máu của quân dân miền Nam đổ ra để kéo dài cuộc chiến, có nghĩa là kéo dài cuộc sống tự do của miền Nam đều là vô ích cả hay sao? Và những người đổ xương máu ấy ra đều có tội cả hay sao?
Thôi hãy để lịch sử phán xét hành động của ông ấy. Chúng ta chỉ nói tới những gì ông nói, ông làm sau ngày 30-4-1975 đen tối đó.
Ông Dương Văn Minh mặc áo ngắn tay, bỏ ngoài quần hèn nhát khúm núm trao quyền cho một tên Trung Tá Chính ủy của VC. Sau đó, ông Đại Tướng, Tổng thống Dương Văn Minh ung dung sống, ung dung đi bầu cử Quốc Hội CS, ung dung tuyên bố: “Tôi năm nay 60 tuổi, rất vui mừng được làm người dân một nước độc lập”, ung dung lên phi cơ sang Pháp mang theo hai huy chương thành phố Hồ Chí Minh do (cố) Thủ tướng VC Võ Văn Kiệt trao tặng, ung dung tuyên bố là nếu lịch sử tái diễn lần nữa, ông sẽ đầu hàng lần nữa. Và 10 năm trước khi chết già tại Mỹ, ông ung dung tuyên bố rằng ông sẽ về Việt Nam sống với Cộng Sản, không cần biết tới một việc mà ai cũng thấy: ông chắc chắn sẽ là một công cụ tuyên truyền đắc lực cho Hà Nội; không cần biết rằng, chẳng đợi lịch sử tái diễn gì cả, ông đang chuẩn bị đầu hàng một lần nữa!
*
“… Bổn chức đáng tội chết…”
Tháng 6 năm 1867, Kinh lược Đại thần Phan Thanh Giản đã hạ bút viết câu ấy tại thành Vĩnh Long sau khi để mất 3 tỉnh miền Tây về tay bọn Phú Lang Sa và sau đó ông uống thuốc độc tự vẫn.
Bốn mươi tám năm sau, một con người tên Dương Văn Minh đã được sinh ra tại đất Vĩnh Long ấy. Năm ông này 60 tuổi ông làm một chức vụ lớn nhất, lớn hơn chức Kinh lược sứ của Phan Thanh Giản nhiều. Đó là chức Tổng thống Việt Nam Cộng Hoà. Ông Tổng thống đã ra lệnh đầu hàng trước kẻ thù và sau đó ông nói với những kẻ ông đầu hàng:
“Tôi năm nay 60 tuổi, rất vui mừng được làm một người dân nước độc lập”.
Hai con người, hai câu nói, hai thái độ xử sự và dĩ nhiên là tên tuổi sẽ được ghi vào lịch sử ở hai trang khác nhau.
“… Bổn chức đáng tội chết…”
Kinh lược Đại thần Phan Thanh Giản.
“… Tôi sẽ về Việt Nam…”
Cố Tổng thống Dương Văn Minh.
Hai câu nói khó quên! Hai con người khó quên!
Ánh trăng rằm tháng Giêng và con đom đóm trên cây bần ven sông ở vùng đất mới bồi!
*
Nói về chuyện ngày 30-4 có triệu người vui, có triệu người buồn – theo như (cố) Thủ tướng VC Võ Văn Kiệt phát biểu lúc còn sinh thời, theo tôi, vào thời điểm này là một chuyện không còn cần thiết, vì có ai đó đã nói: “Ở Việt Nam hiện nay chỉ có cái loa là vui!”.
“…Vào Nam tôi mới hiểu rằng, chế độ ngoài Bắc là chế độ man rợ vì nó chọc mù mắt con người, bịt lỗ tai con ngườiVà thật chua chát khi nền văn minh đã thua chế độ man rợ.
Xin mượn lời phát biểu của nhà văn Dương Thu Hương để chấm dứt bài viết này.
NGUYỄN THIẾU NHẪN
San José, tháng 4 năm 2013
tieng-dan-weekly.blogspot.com

Điều Gì Sẽ Xẩy Ra: Đất Nước Hậu Việt cộng. ?

Một giả định lịch sử 
NẾU NGÀY 30-4-1975 VIỆT QUỐC THẮNG VIỆT CỘNG, ĐIỀU GÌ SẼ XẨY RA?


 Bác cháu ta hãy cùng nhau giữ nước

       Giả định trên đã được một số người đặt ra từ lâu và thường được nhắc lại mỗi khi có hiện tượng người quốc gia đánh người quốc gia như đòn thù. Những người nêu ra giả định này thường là nạn nhân hay những người cảm thấy bất bình khi thấy hiện tượng  chụp mũ, vu cáo, lăng mạ lẫn nhau thậm từ, giữa những  người Việt quốc gia hay tổ chức chống cộng chỉ vì khác nhau về nhận thức,quan điểm và phương cách chống cộng, với cường độ căm thù có khi cao hơn cả cường độ căm thù Việt cộng và tập trung sức lực chống nhau đến quên cả mục tiêu chính là chống cộng để thắng cộng,nhằm thành đạt mục tiêu tối hậu là dân chủ hóa cho Quê Mẹ Việt Nam.

    Từ bối cảnh trên, dường như những người nêu giả định trên muốn có câu trả lời tổng quát bằng sự hoài nghi rằng: Nếu ngày 30-4-1975 Việt Quốc thắng Việt Cộng, liệu “Bên thắng cuộc Việt Quốc” có đối xử với “Bên thua cuộc Việt Cộng”, như Việt cộng đã làm sau ngày 30-4-1975 đối với Việt quốc hay còn tệ hại hơn nhiều?Vì thực tế, chỉ vì những mâu thuẫn và bất đồng chính kiến không thôi, mà còn đối xử với chiến hữu có chung chiến tuyến tàn tệ và căm thù nhau đến như thế, thì với kẻ thù Việt cộng, kẻ đã gây ra quá nhiều hận thù, ắt là phải đạt tới đỉnh cao về mức độ và cường độ của lòng thù hận.

    Trên đây là cách nêu và trả lời cho một giả định hoàn toàn chủ quan, cục bộ đầy cảm tính không phản ánh được nhận thức, quan điểm, chủ trương, chính sách của toàn khối Việt Quốc chân chính. Bài viết này nhằm trả lời nghiêm túc cho giả định lịch sử: Nếu ngày 30 tháng 4 năm 1975, Việt quốc thắng Việt cộng, điều gì sẽ xẩy ra?

    Nội dung bài viết lần lượt trình bầy:

-        Nếu Việt quốc thắng Việt cộng, sẽ thắng bằng cách nào,vào thời điểm nào?

-        Điều gì sẽ xẩy ra sau khi Việt quốc thắng Việt cộng?

-        Kết luận.



I/-NẾU VIỆT QUỐC THẮNG VIỆT CỘNG, SẼ THẮNG BẰNG CÁCH NÀO, VÀO THỜI ĐIỂM NÀO?

    1.- Phương cách Việt Quốc thắng Việt Cộng hoàn toàn khác Việt cộng.

       Như mọi người đều biết, sau khi Hiệp Định Geneve 1954 chia đôi đất nước, Miền Bắc do đảng Cộng Sản Việt Nam nắm quyền, thiết lập một chế độ độc tài đảng trị dưới bảng hiệu lừa mị “Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa”, Miền Nam thuộc quyền cai trị của chính quyền chính thống Quốc gia, xây dựng chế độ dân chủ pháp trị, với quốc hiệu Việt Nam Cộng Hòa.

     Theo một số các điều khoản của Hiệp Định Genève liên quan đến việc chia cắt và thống nhất đất nước, thì vĩ tuyến 17 chỉ là ranh giới tạm thời và sẽ thống nhất sau đó ít năm bằng phương thức hòa bình, thông qua một cuộc bầu cử tự do để nhân dân hai miền chọn lựa một chế độ chính trị thích hợp chung cho một nước việt Nam thống nhất.

     Thực ra, ngay khi đặt bút ký hay không ký (Hoa Kỳ, Chính phủ Quốc gia VN…) vào văn bản Hiệp Định Geneve 1954, các bên nội thù cũng như ngoại bang đều đã biết ngay rằng các điều khoản liên quan đến sự chia cắt và thống nhất đất nước cũng như toàn bộ Hiệp định này sẽ chẳng bao giờ được thi hành(tương tự như Hiệp Định Paris 1973 về chấm dứt chiến tranh lập lại Hòa Bình cho Việt Nam sau này chỉ ký để thành đạt ý đồ riêng: Hoa Kỳ có căn bản pháp lý, để thực tế rút chân ra khỏi cuộc chiến một cách danh dự. Việt cộng có cơ hội cưỡng đoạt Miền Nam).

     Chẳng qua đây chỉ là một văn kiện xác định mốc thời gian đưa một dân tộc nhược tiểu sau gần một thế kỷ bị thực dân Pháp khai thác thuộc địa, bước vào thế gọng kìm của một thế chiến lược quốc tế mới hình thành sau Thế Chiến Hai: cuộc chiến tranh ý thức  hệ tư bản chủ nghĩa và cộng sản chủ nghĩa, diễn ra giữa hai hình thái Chiến Tranh Lạnh (giữa các nước giầu) và Chiến Tranh Nóng (nơi một số nước nghèo). Việt Nam có số phận không may đã được các cực cường chọn là tiền đồn cho hai phe Xã Hội hay cộng sản chủ nghĩa (Việt cộng)  và phe tư bản chủ nghĩa hay còn được gọi là phe Thế Giới Tự Do (Việt quốc).

      Việt cộng ở Miền Bắc trở thành công cụ tri tình (tự nguyện, nhiệt thành làm công cụ) cho phe Xã Hội Chủ Nghĩa, đóng vai trò tên lính xung kích mở mang bờ cõi cho các tân đế quốc Đỏ Nga Tầu, làm “Nhiệm vụ quốc tế cao cả”!- Việt quốc ở Miền Nam trở thành công cụ ngay tình (bị ép buộc miễn cưỡng phải làm công cụ) trong vai trò tiền đồn Thế Giới Tự Do để ngăn chặn sự bành trướng của cộng sản quốc tế, đứng đầu là Liên Xô và Tầu cộng thời bấy giờ.Đất nước Việt Nam trở thành bãi chiến trường và nhân dân hai miền Bắc-Nam trở thành bia đỡ đạn cho các phe tiêu thụ hết các loại vũ khí còn tồn đọng sau Thế Chiến Hai và thử nghiệm các loại vũ khí giết người mới sáng chế, làm giầu cho các nhà tư bản quân sự quốc phòng (trong các cường quốc thuộc Phe Tư Bản) và cho tư bản nhà nước độc quyền (các đảng Cộng sản Nga-Tầu trong phe XHCN).

     Từ vị trí và vai trò công cụ khác biệt trên đây, đã đưa đến phương cách để thắng đối phương giữa Việt quốc và Việt cộng hoàn toàn khác nhau và trái ngược nhau.

    Việt cộng thì chủ trương dùng bạo lực quân sự (gây chiến tranh với các lực lượng vũ trang…) kết hợp với bạo lực chính trị (sức mạnh nổi loạn của quần chúng…) để tìm chiến thắng sau cùng là cưỡng đoạt Miền Nam, thống nhất đất nước dưới chế độ độc tài đảng trị. Thực tế, Việt cộng đã làm và đã giành được “Thắng lợi” (dù chỉ là chiến thắng giả tạo, ăn theo nhờ sự thay đổi chiến lược toàn cầu của các cực cường như chúng tôi đã lý giải qua tập tài liệu nghiên cứu lý luận: Việt Nam Trong Thế Chiến Lược Quốc Tế Mới, xin vào Webste VILAS:luatkhoavietnam.com mục tac gia tac phẩm để đọc), nhưng vẫn chưa là thắng lợi sau cùng giữa Việt quốc và Việt cộng. Vì cuộc chiến ấy vẫn tiếp tục sau ngày 30-4-1975 và sắp đi đến kết thúc để khẳng định ai thắng ai và chân lý, chính nghĩa thuộc về ai (Việt quốc hay Việt cộng).

    Trong khi Việt quốc thì ngay từ đầu đã chủ trương thắng Việt cộng bằng sức mạnh chính trị (dân chủ pháp trị) và kinh tế (giầu mạnh), diễn biến hòa bình và tịnh tiến. Theo đó, chính quyền và quân dân Miền Nam sẽ kiến tạo ở Miền Nam một chế độ dân chủ pháp trị đích thực(Việt Nam Cộng Hòa) để thực thi các quyền tự do, dân chủ, dân sinh và nhân quyền cho mọi người dân.Đồng thời xây dựng và phát triển theo kinh tế thị trường, kế hoạch hóa mềm dẻo, làm cho dân giầu, nước mạnh, nhân dân Miền Nam có đời sống tự do, ấm no, hạnh phúc. Trên hai trụ cốt chính trị và kinh tế vững mạnh, Miền Nam sẽ phát triển toàn diện về xã hội,văn hóa, giáo dục,đạo đức, khoa học kỹ thuật theo kịp đà tiến hóa chung của thời đại.

   Chính những thành quả toàn diện trên sẽ tạo sức mạnh đạt thắng lợi sau cùng, thống nhất đất nước trong một chế độ tự do dân chủ pháp trị,bằng sự ưu thắng của một Miền Nam dân chủ giầu có, văn minh trên chế độ độc tài đảng trị Miền Bắc nghèo nàn và lạc hậu,đại đa số nhân dân thì đói khổ lầm than, đói nghèo tư do và cơm áo và hạnh phúc chỉ có trên khẩu hiệu tuyên truyền của “Đảng ta và Nhà nước ta”(trừ thiểu số giai cấp thống trị là những cán bộ đảng viện cộng sản có chức có quyền lắm bạc nhiều tiền như thực tế cho thấy,kể từ khi Việt cộng nắm quyền đến nay).

    Thắng lợi sau cùng này của Việt quốc sẽ tương tự như Tây Đức dân chủ pháp trị, kinh tế thị trường tự do giầu mạnh,nhân dân được sống tự do,ấm no, hạnh phúc, đã ưu thắng trên Đông Đức độc tài đảng trị, kinh tế quốc doanh trì trệ (độc quyền nhà nước chỉ huy, hoạch định cứng rắn…), nhân dân sống thiếu tự do, thiếu tiện nghi vật chất cũng như tinh thần so với dời sống cao của nhân dân Tây Đức, vào cuối thập niên 1990.

  Vậy thì:

   2.- Việt quốc sẽ thắng Việt cộng vào thời điểm nào?

          Nếu Việt quốc thực hiện theo đúng sách lược tổng quát vừa trình bầy ở phần trên, thì chiến thắng Việt cộng cũng không thể xẩy ra vào ngày 30-4-1975 và cũng không thể sớm hơn chiến thắng của Tây Đức dân chủ pháp trị đối với Đông Đức độc tài đảng trị.Vì nó còn tùy thuộc nhiều điều kiện chủ quan (đối với hai phe nội thù) và khách quan (chiếu hướng chiến lược toàn cầu của các cường quốc cực).

    Vì nếu giả định rằng Việt quốc ở Miền Nam đã đập tan được cuồng vọng xâm lăng Miền Nam của Cộng sản Bắc Việt, buộc được Việt cộng phải rút hết lực lượng vũ trang về Miền Bắc, chấm dứt tham vọng “Giải phóng Miền Nam, thống nhất đất nước”. Sau đó, chính quyền VNCH phải đã tồn tại đến hôm nay, thành công trong sách lược chống cộng, tạo cho Miền Nam một thực chất và thực tế như Nam Hàn hiện nay , thì quá lắm cũng chỉ duy trì được tình trạng qua phân lãnh thổ như chế độ Bắc Hàn độc tài đảng trị nghèo nàn lạc hậu và Nam Hàn dân chủ pháp trị giầu có hiện nay (sau 3 năm Bắc Hàn mở cuộc xâm lăng Nam Hàn (1950-1953) bị chặn đứng)để chờ cơ may thống nhất Triều Tiên một cách hòa bình với ưu thắng của chế độ dân chủ giầu mạnh của Nam Hàn trên chế độ Bắc hàn độc tài nghèo đói.

   Thế nhưng thực tế Việt quốc đã đánh mất cơ hội để có được thực trạng như Nam Hàn, để chủ động thắng Việt cộng.

   Vì trong quá khứ Việt quốc đã không tạo được các điều kiện để tồn tại, tạo tiền đề chủ động thắng Việt cộng trong tương lai như Nam Hàn.Thực tế, vì vậy Việt quốc đã bị Hoa Kỳ bỏ rơi không thương tiếc khi có nhu cầu thay đổi chiến lược, để cho Việt cộng có điều kiện thuận lợi tạo được một chiến thắng ăn theo (bất chiến tự nhiên thành),chiếm đoạt được Miền Nam, chế độ VNCH đã sụp đổ hoàn toàn.

    Vậy thì, chỉ trong giả định lịch sử không thôi, nếu Việt quốc thắng Việt cộng vào bất cứ thời điểm nào trong quá khứ thì…



II/- ĐIỀU GÌ SẼ XẨY RA NẾU VIỆT QUỐC THẮNG VIỆT CỘNG?

      Điều có thể khẳng định nếu Việt quốc thắng Việt cộng sẽ không làm như Việt cộng,vì bản chất, lập trường, phương thức để thành đạt mục tiêu lý tưởng của Việt quốc hoàn toàn khác Việt cộng. (Để thấy sự khác biệt này,xin vào:thieny-lienhuong.blogspot.com để đọc: “36 năm Việt quốc chống cộng vì tự do dân chủ cho đất nước…” và  “36 năm Việt cộng xây dựng xã hội chủ nghĩa vì sự nghiệp của cộng sản quốc tế…).

  

     Vì vậy, nếu trong giả định lịch sử  Việt quốc thắng Việt cộng, theo suy luận của chúng tôi, Chính quyền Việt quốc lúc đó,có thể lấy kinh nghiệm từ sự thống nhất hai miền Nước Đức (Vì Việt quốc có thắng Việt cộng cũng không thể sớm hơn) hay từ sự thống nhất Bắc và Nam Hàn (nếu Hàn Quốc thắng Hàn cộng sớm hơnViệt quốc). Tất nhiên, chính quyền Việt quốc vẫn phải chủ động sáng tạo những gì phải làm và cách làm phù hợp với thực trạng và nhu cầu của Đất nước lúc bấy giờ, sao cho có hiệu quả cao nhất. Nghĩa là việc lấy kinh nghiệm từ hai nước Đức và Hàn quốc (nếu có thể ) phải có chọn lọc,để chỉ dùng những chủ trương, chính sách, phương cách nào thích dụng với thực trạng Việt Nam.

    Từ suy luận tổng quát trên, chúng tôi nghĩ rằng chính quyền Việt quốc chắc chắn  thực hiện khác Việt cộng về những gì họ đã làm sau ngày 30-4-1975 đối với Việt quốc, đã gây tổn hại nghiêm trọng, toàn diện và lâu dài cho dân tộc (gây thêm hận thù, phân hóa dân tộc) và cho đất nước (suy đồi toàn diện…)

     Chẳng hạn vào lúc giao thời, đối với cơ cấu chính quyền và các viên chức chính quyền dân sự cũng như quân sự của chế độ Việt cộng,chắc chắn sẽ không bị đầy ải nhiều năm trong “các trại tù tập trung cải tạo”.Vì cách thắng của Việt quốc có khác, nên cách hành sử sau khi thắng cuộc cũng khác Việt cộng.

     Việt cộng giải tán hoàn toàn cơ cấu tổ chức chính quyền, bắt giam dài hạn, đầy ải, xỉ nhục các viên chức chỉ huy guồng máy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, dân sự,quân sự, hành chánh, chuyên môn các cấp các ngành (gọi chung là “ngụy quân, ngụy quyền Sài Gòn”) thiết lập và thay thế ngay bằng các cấp chỉ huy và viên chức Việt cộng từ trung ương đến địa phương ở Miền Nam.Đồng thời Việt cộng dùng chế độ hộ khẩu kềm kẹp nhân dân, dùng quân đội, công an, tòa án nhân dân,nhà tù, pháp trường đàn áp, sát hại dã man những người dân Miền Nam mà họ cho là “phản động” chống lại chế độ, vi phạm nghiêm trọng các nhân quyền, dân quyền,bất chấp luật pháp quốc tế vốn có và được tôn trọng trong thế giới văn minh đương thời.

   Nhưng nếu Việt quốc thắng Việt cộng, chắc chắn sẽ không hành động  dã man, rừng rú như Việt cộng đối với Việt quốc,vốn là những người an hem cùng mầu da, sắc máu có chung nguồn gốc dân tộc. Việt quốc sẽ từng bước ổn định tình hình theo một quá trình thời gian thích hợp, trên bình diện pháp lý,chính trị, kinh tế, tài chánh,văn hóa giáo dục cũng như thực tế xã hội. Tất cả đều được thực hiện theo một tiến trình thời gian thích hợp,đúng những nguyên tắc và chuẩn mực của một chế độ dân chủ pháp trị được thể hiện trong Hiến pháp và luật pháp quốc gia thống nhất, với các quyền tự do, dân chủ, nhân quyền căn bản được tôn trọng, bảo vệ và hành xử cho mọi công dân không phân biệt giai tầng xã hội hay nguồn gốc quá khứ là Việt cộng hay Việt quốc. Nghĩa là Việt quốc sẽ hành động đúng cung cách một chính quyền của một chế độ dân chủ pháp trị trong cộng đồng thế giới văn minh, biết tôn trọng luật pháp quốc gia cũng như luật pháp quốc tế.Những kẻ phạm pháp, dù gốc Việt quốc hay Việt cộng,dù có chức có quyền hay dân giả,kể từ sau ngày “Việt quốc thắng Việt cộng” thống nhất đất nước một cách hòa bình, nếu phạm pháp đều được xét xử công minh, nếu xét thấy có tội sẽ bị nghiêm trị theo đúng pháp luật.(chứ không phải bắn giết, bỏ tù bừa bãi, không cần xét xử, nếu có xét xử thì theo lệnh của “Đảng” không theo pháp luật, vì không có pháp luật mà chỉ có “nghị luật” là những nghị quyết của Đảng được thể chế hóa…như Việt cộng đã làm sau 30-4-1975cho đến nay).

      Thực tế là, lãnh đạo các cấp, các ngành chính quyền dân sự, quân sự,kinh tế,hành chánh, chuyên môn trong chế độ Việt cộng ở Miền Bắc sẽ không bị bắt bớ tù đầy như Việt cộng “Tập trung cải tạo ngụy quân ngụy quyền Saigon” sau ngày 30-4-1975. Tât cả đều được sự bảo vệ của luật pháp và chỉ bị xét xử kết án tù đầy đối với những kẻ vi phạm pháp luật sau ngày Việt quốc thắng Việt cộng. Nghĩa là nguyên tắc bất hồi tố của luật pháp được áp dụng chung cho Việt cộng cũng như Việt quốc, cho mọi người dân, trừ một số cá nhân đã phạm những tội ác diệt chủng hay chống nhân loại trong quá khứ, như một số lãnh đạo cộng sản ở nước Đức và một số nước cộng sản Đông Âu sau ngày sụp đổ đã bị đưa ra xét xử và kết án (thuộc tội hình, không áp dụng thời tiêu và không được hưởng nguyên tắc bất hối tố của luật pháp).

III/- KẾT LUẬN:

     Tựu chung,trong giả định, nếu Việt quốc  thắng Việt cộng, không nhất thiết vào ngày 30-4-1975, chỉ có thể là trễ hơn chứ không thể sớm hơn Tây Đức dân chủ pháp trị giầu mạnh thắng Đông Đức độc tài đảng trị nghèo yếu, tương tự như cách thắng Việt cộng của Việt quốc; Hay nếu như Việt quốc được tồn tại đến hôm nay và cũng dân chủ giầu mạnh như Nam Hàn so với Bắc Hàn độc tài nghèo yếu hiện nay, thì Việt quốc cũng chỉ có thể thắng Việt cộng trong tương lai như Nam hàn đang trông đợi.

    Vậy điều gì sẽ xẩy ra nếu giả định trên được hiện thực? Chúng ta chỉ có thể trả lời là Việt quốc sẽ hành động hoàn toàn khác những gì mà Việt cộng đã làm kể từ sau ngày 30-4-1975.Vì Việt quốc có bản chất, lập trường, phương thức để thành đạt mục tiêu lý tưởng của Việt quốc hoàn toàn khác Việt cộng.Do đó, các hành động của Việt quốc chắc chắn sẽ dẫn đến những hiệu quả tốt đẹp, toàn diện cho dân tộc và đất nước, đáp ứng đúng ý nguyện của toàn dân Việt, chứ không đưa đến những hậu quả tàn hại toàn diện cho dân tộc và đất nước, trái với ý nguyện của nhân dân như hôm nay do các hành động của Việt cộng từ sau ngày 30-4-1975 gây ra.

    Vì vậy, những ai chỉ căn cứ vào hiện tượng Việt quốc “đánh” Việt quốc như đòn thù,chỉ vì bất đồng chính kiến, với cường độ căm thù như căm tù Việt cộng, để hoài nghi cho rằng: Nếu ngày 30-4-1975 Việt Quốc thắng Việt Cộng, liệu “Bên thắng cuộc Việt Quốc” có đối xử với “Bên thua cuộc Việt Cộng”, như Việt cộng đã làm sau ngày 30-4-1975 đối với Việt quốc hay còn tệ hại hơi nhiều, chỉ là sự võ đoán, sai lầm. Sự hoài nghi này hoàn toàn chủ quan, đầy cảm tính và không thực tế.

     Vì thực tế, hành vi của một số người Việt quốc “đánh” Việt quốc chỉ là một số rất ít, do lòng căm thù Việt cộng cao độ đã “giận cá chém thớt’ nên đã trút căm thù Việt cộng lên đầu anh em nào có lời nói,thái độ, hành động, phương thức chống cộng khác mình, cho là có lợi cho Việt cộng. Hiện tượng này không thể phản ánh nhận thức, quan điểm chống cộng cho toàn khối Việt quốc chân chính và không nhất thiết họ sẽ là những người lãnh đạo đất nước sau khi Việt quốc thắng Việt cộng trong giả định lịch sử (quá khứ) hay giả định thực tế (tương lai, xin vào thieny-lienhuong.blogspot.com để đọc: Một giả định thực tế: Nếu Việt cộng chấp nhận hay không chấp nhận đa nguyên, điều gì sẽ xẩy ra”). Vả lại dù có nằm trong thành phần lãnh đạo đất nước thì ai cũng phải lãnh đạo trong khuôn khổ Hiến pháp và pháp luật và cũng phải tuân thủ luật pháp quốc tế trong cộng đồng thế giới văn minh ngày nay, chứ không thể tùy tiện cảm tính bốc đồng của cá nhân hay một phe nhóm nào được nắm quyền lãnh đạo đất nước hậu Việt cộng.



Thiện Ý

Houston,ngày 4  thảng 4  năm 2013

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : Người Thiếu Phụ Trong Mưa Phùn

Người Thiếu Phụ Trong Mưa Phùn

( Viết để tưởng nhớ quý chiến hữu đã gục chết trong lao tù , và cũng để tuyên dương những người vợ lính VNCH, đặc biệt là chị quả phụ của cố Đại úy CSQG Trần Thiên Thọ Hải. ....)

... Tình hình sức khỏe anh em khi còn ở các trại do quân đội Việt Cộng quản lý đã tồi tệ, thì nay càng tồi tệ hơn dưới sự hà khắc dã man của bọn Công An, mà anh em tù quen gọi là bọn “Chó Vàng”, tiêu chuẩn ăn uống thì bị cắt xén ăn bớt. Mỗi bữa ăn chỉ được một thìa cơm với hai khúc sắn tươi, hoặc gần chục lát sắn khô hay một chén sắn duôi (loại sắn được nạo thành sợi hay xắt thành cục phơi khô), vài muỗng canh đại dương (nước muối với vài cọng rau già), hoặc một vài miếng sắn được nấu với muối cho nhừ để làm canh.

Họa hoằn, một đôi ba tháng và các ngày Lễ Tết thì được một chén cơm trắng với hai ba miếng thịt lợn to bằng đốt ngón tay, hoặc một vài miếng thịt trâu từ một con trâu già đã không còn kéo cày nổi hay bị chết vì không chịu nổi cái lạnh mùa đông. Với chế độ ăn uống như vậy mà phải làm việc khổ sai, dẫn đến tình trạng kiệt lực, người nào cũng chỉ còn da bọc xương. Mỗi buổi chiều hết giờ lao động, anh em tù cởi áo xuống ao tắm, trông như một bầy khỉ ốm đói.

Tình trạng bệnh tật và không có thuốc men thật là đáng sợ, bệnh kiết lỵ, phù thủng và thổ huyết rất phổ biến. Đã có một số anh em chết mà anh em tù quen gọi là “quay đầu về núi” vì hầu hết tù nhân chết đều được chôn trên các sườn đồi. Và xin đơn cử một vài cái chết của vài anh mà tôi có dịp ở chung:

Thiếu tá Hà Sỹ Phong, phó giám đốc đài phát thanh Tự Do, anh ở cùng đội với tôi, mấy ngày trước anh bị bệnh nên cho nghỉ ở nhà trực phòng, sau đó 2 ngày anh được mẹ ở miền Bắc lên thăm. Buổi tối anh cho tôi nửa chén cơm vắt và hai miếng thịt gà kho mặn, anh thì thầm tâm sự:

- Năm 54 tôi di cư vào Nam chỉ có một mình, ông bà cụ luyến tiếc tài sản không chịu đi, bố tôi bị đi tẩy não (tù cải tạo) trong đợt cải cách ruộng đất và chết trong tù, bây giờ mẹ tôi đã ngoài 70 tuổi lại phải đi thăm con ở tù. Đây là lần đầu gặp lại mẹ tôi sau hơn hai mươi năm xa cách.

Nói rồi hai hàng nước mắt anh lăn dài trên má. Tôi lí nhí cám ơn anh về món quà anh đã cho tôi. Sau gần 3 năm tù, đây là lần đầu tiên tôi được thưởng thức một món ăn quá sang trọng như vậy. Tôi xé từng sớ thịt, rồi lại liếm mấy ngón tay, tận hưởng cái hạnh phúc to lớn ấy rồi thiếp dần vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau khi ra khỏi phòng để điểm danh thì thiếu một người, tên thường trực thi đua (một tên tù được đưa lên phụ việc đóng mở cửa và kiểm soát anh em) đi vào thì phát hiện anh Phong đã mê man. Chúng tôi vội cõng anh lên trạm xá nhưng anh đã chết vài giờ sau đó.

Ít ngày sau lại đến anh Trung Tá Lạc phòng 2 Bộ tư lệnh Quân Đoàn II. Một buổi chiều sau khi lao động về, anh Lạc ghé sang khu tôi ở, móc trong túi ra một cái bánh chưng đưa cho tôi và nói:

- Hai cháu nó mới ra thăm, cả hai đều được đi dậy học lại và là “giáo viên tiên tiến” nên được cho ra thăm “lăng Bác”. Nó tìm lên thăm mua cho ít quà, chú dùng cái bánh chia vui với tôi, mấy ngày nữa các cháu sẽ lại lên thăm tôi lần nữa. Tôi đón cái bánh chưng to bằng cái bánh trung thu và lí nhí cám ơn anh rồi vội chia tay, vì sợ tụi cán bộ trông thấy sẽ ghép tôi quan hệ trái phép .v.v..

Quả thật những lúc đói khát khó khăn thế này mới thấy cái tình dành cho nhau nó to lớn và sâu đậm. Nhưng rồi không may cho anh, hai hôm sau anh đã chết ngay tại hiện trường lao động không kịp gặp lại các con.

Giữa năm 78 vì đói khát suy dinh dưỡng, cộng thêm cơn sốt vàng da đã khiến tôi kiệt lực, thân thể chỉ còn trên 30kg. Tôi không còn bước đi được nữa, mà chỉ có thể bò được vài ba thước, tôi được đưa xuống trạm xá nằm trong “danh sách chờ”.

Tại đây đã có anh Tư, anh là người hạm trưởng đã sang Singapore rồi lại quay về, anh bị bệnh phù thủng lại thêm phần ân hận vì đã quay về để rồi bị đi tù mút chỉ, nên chỉ ít ngày thì anh chết.

Rồi đến Trung Tá Mai Xuân Hậu, Tỉnh trưởng Kontum, Thiếu Tá Đặng Bình Minh lái trực thăng cho Tổng Thống Thiệu, Trung Tá Lý.

Dường như chẳng còn ai quan tâm đến cái chết, chả thế mà vẫn còn nói đùa: “Đ.M. mày qua mặt tao mà đíu bóp còi”. Cũng thời gian này, có một bài hát đã được anh sáng tác tôi vẫn còn nhớ được ít câu:
“Rồi một ngày mai không có anh,
em không còn phải nhớ phải mong
- Rồi một ngày mai thân xác anh quay đầu về núi
- Cô đơn ngồi khóc một mình
- Không một lần kịp vuốt mắt anh
- Ôi mây lang thang về phía trời xa vời,
nhìn trông theo cánh chim từng đàn,
để mình ta với bao ngày tháng xanh rêu,
bụi thời gian lấp kín hồn mình,
đớn đau trong lòng mà nhớ về nơi xa,
ôi ngày về còn dài bao lâu
- Rồi một ngày mai anh chết đi,
em không còn phải khóc phải thương
- Rồi một ngày mai thân xác anh đi vào lòng đất,
cô đơn phủ kín đời mình.
- Không một lần kịp nói tiếng yêu.”-

Nhưng rồi may mắn hơn, số tôi chưa tới, nên căn bệnh sốt vàng da không biết có phải nhờ ba cái lá ổi, lá xoan hay không, mà tự nhiên biến mất. Và may mắn thay, nhờ mảnh giấy tôi gửi lén về qua một chị ra thăm chồng, tuy bị tụi công an phát giác, nhưng chị cũng đã nhớ cái địa chỉ ở Biên Hòa, nên chị đã đi tìm báo cho gia đình tôi biết.

Nhờ vậy, cuối năm 79 mẹ tôi và vợ con tôi ra thăm, tên Vinh cán bộ giáo dục của trại trước khi tôi ra gặp đã chỉ cho tôi gặp 5 phút vì tôi đã gửi lén thư, nhưng tên công an dắt tôi ra đã cho tôi gặp gần một giờ.

Gặp lại mẹ và vợ con sau hơn 4 năm chỉ biết khóc. Chỉ nói được vài câu thì đã hết giờ, tôi đứng dậy chào từ biệt, lòng buồn rã rượi, rồi chống gậy lom khom lết về trại, một tên tù hình sự được chỉ định giúp tôi đẩy cái xe cải tiến chở đồ thăm nuôi vào trại.

Nhờ chuyến ra thăm này mà tôi dần dần hồi phục, lúc này mỗi tuần đều có một vài anh em “quay đầu về núi”. Cái đồi sắn ở phía đội 12 sau hơn hai năm đã có gần 300 anh em tù chính trị được chôn ở đó.

Gần tết năm 79 tôi chuyển sang đội 17 lâm sản, chuyên đi lấy củi để sử dụng cho bếp trại. Thời gian này do áp lực của quốc tế, nên chúng buộc phải cho gia đình đi thăm nuôi, nên sức khỏe của đa số anh em đã dần dần hồi phục.

Một số anh em “con bà phước” cũng được anh em đùm bọc, nên cái bóng thần chết đã bị đẩy lùi. Hàng đêm tại các phòng, anh em lại tụ tập quanh ngọn đèn dầu với ấm trà cặm tăm, loại trà thật đặc được pha hoàn toàn bằng búp trà “hai tôm một tép” sao sấy cẩn thận, do anh em đội trà lén mang về.

Các tay văn nghệ lại bắt đầu tổ chức ca hát nhạc vàng hàng đêm, khiến tụi cán bộ trại điên đầu, chúng bắt đầu cảm thấy hoang mang vì thấy tù càng bị nhốt lâu lại càng ung dung tự tại, không còn hoang mang lo sợ, lại thêm đám cán bộ nhí bắt đầu bị anh em tù thu phục.

... Anh em đã san xẻ thuốc men cho dân ốm đau trong vùng, khi đi lao động ngoài Bến Ngọc. Anh em thường gọi đây là công tác dân sự vụ. Một buổi tối cuối năm, sau khi đã điểm danh vào phòng, anh em đang tụ tập đàn hát như thường lệ, lúc kẻng báo tắt đèn đến giờ ngủ thì tên cán bộ trực tại trại đến cửa phòng nói vọng vào yêu cầu Phan Thanh đội trưởng lâm sản cử 4 người đi “lao động đột xuất”.

Thanh, Diệp, Tân và tôi mặc quần áo cho thật ấm và cũng không quên mang theo tấm nylon đề phòng mưa, vì mùa đông miền Bắc thật lạnh, lại thường có mưa phùn. Chúng tôi được lệnh xuống chỗ đội 12 lấy cuốc xẻng và thùng xách nước bỏ lên xe cải tiến đi về phía khu nhà tiếp tân. Tên cán bộ đi theo đưa cho tôi cái đèn bão leo lét. Ngang khu nhà tiếp tân thì đã thấy một thiếu phụ trong bộ đồ tang trắng đang đứng đợi.

Dường như đã được sắp xếp, người thiếu phụ lặng lẽ đi theo, tên cán bộ ra lệnh cho chúng tôi đi ra khu nghĩa địa. Đến nơi, hắn bảo chúng tôi đi tìm mộ của Trần Thiên Thọ Hải. Chúng tôi nhớ ra đại úy Hải chết vào đợt những anh em đầu tiên năm 1977, như vậy là nằm ở sâu trong cùng sát chân đồi.

Sau gần 15 phút chúng tôi đã tìm được ngôi mộ của anh với tấm bia chỉ nhỏ bằng tờ giấy học trò ghi lờ mờ, còn nắm đất thì chỉ cao hơn mặt đất chừng một tấc. Chúng tôi được lệnh là đào để bốc cốt cho chị mang về trong Nam .

Việc đầu tiên là tìm một ít cành khô để đốt một đống lửa sưởi ấm và lấy ánh sáng, chị bắt đầu lấy ra môt bó nhang đốt lên rồi quỳ xuống vái ba lạy. Cầm nguyên bó nhang chị thổn thức khóc và nằm phủ phục lên ngôi mộ. Dưới ánh lửa tôi thấy thiếu phụ còn rất trẻ chỉ khoảng dưới 30, nét mặt xương xương.

Chúng tôi đứng lặng yên tôn trọng nỗi đau của chị, cho đến khi tên cán bộ yêu cầu chúng tôi “khẩn trương” bắt tay vào việc, vì trời đã lâm râm mưa phùn. Chúng tôi dìu chị đứng dậy sang bên cạnh và bắt đầu đào.

Chỉ không đầy 20 phút chúng tôi đã đụng lớp ván đã mục, vì khi tù nhân chết thì chỉ được bỏ vào cái quan tài nhỏ vừa khít người được đóng bằng loại gỗ bạch đàn hay bồ đề, một loại cây được trồng để làm giấy, nên rất nhẹ xốp, được xẻ thành từng thanh và đóng hở như cái vạt giường, nên thấy cả xác nằm bên trong và đám tù hình sự khi đi chôn thì chỉ đào sâu khoảng 4 tấc rồi vùi lấp qua loa.

Gỡ lớp ván trên mặt, bên trong là bộ quần áo tù đã rữa nát. Tôi đi xách một thùng nước ở dưới ruộng để rửa cho sạch đất, người thiếu phụ cũng đã lấy ra một cái thau nhựa và đổ vào đó một ít rượu. Chúng tôi cẩn thận nhặt từng cái xương rũ cho bớt đất, rửa cho sạch rồi trao cho chị. Chị cầm từng cái rửa trong rượu, rồi bỏ vào cái bịch nylon hai lớp. Chị đưa cho chúng tôi mỗi người một gói thuốc Tam Đảo rồi vừa làm chị vừa tâm sự:

Giữa năm 79, em có xin phép ra thăm, nhưng khi đến trại thì họ nói là không có anh Hải ở đây, nhưng ít tháng sau thì em được tin anh Hải đã chết từ năm 77, do một chị bạn ra thăm chồng về cho biết.

Như vậy là họ đã dấu nhẹm không báo cho gia đình, mới đây một người mách bảo cho em ra Bộ Nội Vụ ngoài Hà Nội làm đơn xin bốc cốt, sau mấy lần làm đơn cuối cùng họ đã phải cho. Nhưng khi đến đây thì họ chỉ cho làm vào ban đêm và sau khi xong, họ không cho em ở lại nhà tiếp qua đêm với lý do là ô uế.

Sau gần một giờ, thấy có thể đã không còn sót cái xương nào, chúng tôi bảo chị để tránh rắc rối chị không nên mặc bộ đồ tang này. Chúng tôi lấy bộ quần áo tang quấn quanh cái bao nylon đựng cốt bỏ vào cái bị cói lớn rồi lấy sợi dây chuối khô khâu miệng lại để không ai nhìn thấy. Trên đường về trại, lúc đến chỗ rẽ, chị lý nhí vừa thổn thức khóc vừa cám ơn rồi dúi vào tay chúng tôi mấy gói thuốc còn lại.

Nhìn người thiếu phụ tay xách cái bị cói đựng cốt chồng, lặng lẽ đi trong đêm, trên con đường rừng cô quạnh, khiến chúng tôi vô cùng thương cảm, ngậm ngùi, đứng trông theo.

Bỗng sự uất ức trào lên rồi không nén lại được, tôi thốt lên trong kẽ răng:
– Đ.M. Chúng mày rồi sẽ phải trả giá cho hành động này!

Chúng tôi đi vào theo cửa hông của cổng trại, rồi lặng lẽ đi về phòng. Tên thường trực thi đua đã đứng đợi sẵn để mở cửa. Đã quá nửa đêm, cái lạnh đã thấm sâu vào người, nằm co quắp dưới lớp chăn mỏng, tôi thầm ái ngại cho số phận của người đàn bà bất hạnh. Chị mang cốt chồng đi giữa đêm trời giá lạnh của vùng rừng núi Việt Bắc, như người vợ, người mẹ Việt Nam đang mang nỗi đau, nỗi bất hạnh của cả một dân tộc đi trong đêm tối bão bùng.


Đoàn Trọng Hiếu

Học tiếng Anh của sách Tầu : Speak English...Made in China?!?!


HINH SO 9
Ngày 27 tháng 3 năm 2013
Bạn ta,
Hồi ở trung học, gần như tất cả chúng ta đều học Anh ngữ với bộ Anglais Vivant của Pierre Carpentier và Madeleine Carpentier-Fialip, bộ sách mà nhiều người cho là tại sao học sinh Việt Nam phải dùng bộ sách do một cặp giáo sư Pháp viết cho các học sinh Pháp.
Nhưng nghĩ lại thì bộ sách ấy đã giúp chúng ta rất nhiều khi học tiếng Anh và văn hóa của nước Anh. Ngoại trừ một số ngữ vựng hơi cũ, nhưng chúng ta không thấy bỡ ngỡ bao nhiêu khi tiếp xúc với người Anh và người Mỹ hồi những năm 60 khi đi học ở các nước sử dụng tiếng Anh.
Sau đó, bộ Life With The Taylors, Let’s Learn English, English For Today của những năm 60 thì mới hơn để học tiếng Mỹ cùng những bộ dậy Anh ngữ của nhà xuất bản Longman mà ở Việt Nam cũng được sử dụng rất nhiều để học.
Ngày nay, những bộ sách đó không còn được dùng ở Việt Nam nữa, mà người ta dùng những sách của Tầu dịch sang tiếng Việt để dậy tiếng Anh. Những bộ sách chúng ta dùng trước đây đều do các nhà giáo đầy kinh nghiệm dậy tiếng Anh viết nên tất cả đều là những tài liệu giá trị đã qua được những thử thách ở nhiều nước trên thế giới.
Nhưng những cuốn sách Tầu thì có thể tin được không? Sách thì do Tầu viết, giáo viên thì thuê Phi dậy cho rẻ thì lối giáo dục như thế ở Việt Nam sẽ dậy người học Anh ngữ ra làm sao?
Thì đây, học thứ sách vở , tài liệu giảng huấn như thế chỉ làm được có một việc là tập cho học sinh làm quen với cái bản đồ lưỡi bò và lá cờ ngũ tinh hồng kỳ của Tầu chứ dậy được cái gì.
Học những thứ sách như thế thì sẽ nói và viết tiếng Anh như thế nào?
Bạn coi thử mấy thí dụ về cái thứ tiếng Anh dùng những thứ tài liệu học tiếng Anh mà người ta thấy ở Hoa lục nhé.
You consciously flush là cái gì? Nhớ giật nước thì tại sao không viết DON’T FORGET TO FLUSH?
Don’t Play Dog In Park thì ai chẳng nghĩ là đừng đóng vai chó (người Tầu chắc đóng vai này xuất sắc lắm) trong công viên. Tại sao không viết là DO NOT LET YOUR DOGS RUN FREE IN THE PARK?
Muốn dặn người sử dụng nhà cầu là tiểu vào bồn mà viết Urinating into the pool you are the best thì mọi người sẽ tiểu vào bể bơi mới là con người tốt hay sao? Tại sao không viết DO NOT URINATE OUTSIDE THE URINALS?
Tất cả các món trong thực đơn đều ghê rợn, nhưng dễ sợ nhất là món Fries pulls out the rotten child. Có thể đây là món khoai chiên. Fries số nhiều tại sao động từ đi sau lại là pulls? Nhưng món khoai chiên này lại móc ra từ một đứa bé ung thối thì bố Mao Trạch Đông cũng không dám đụng đũa.
Programmers Urine Shrimp là tôm nước đái thảo chương viên điện toán ăn thế nào thì may ra Tập Cận Bình mới biết được.
Tấm bảng này dặn khách chú ý dùng răng thì khỏe mạnh thay vì dùng cái gì đây?
Lời căn dặn là trượt chân một cách cẩn thận. Thế không cẩn thận thì té vào cái mả mẹ thằng Ba Dũng hay sao?
Boiled Meat (Lamp) , món thịt đèn luộc là món ăn dưới ánh đèn cho … sáng dạ chắc. Thịt cừu non là LAMB, thịt cừu …lớn tuổi là MUTTON chứ bộ đói lắm hay sao phải đớp cả cái đèn (LAMP)?
HINH SO 9
We can not speak English but We can feel you !! là chúng tôi không nói tiếng Anh nhưng chúng tôi có thể sờ nắn quí vị !!
HINH SO 10
A dairy style Rain coat. It can put on the day of rain the day of chilly. May ra người đọc sẽ hiểu là áo mưa kiểu sữa (daily mới là thường ngày). It can put on… là cái áo tự nó mặc lấy trong ngày mưa lạnh hay sao? Tại sao không viết CONVENIENT FOR RAINY, CHILLY DAYS?
HINH SO 11
Lời dặn dò rất chất phác: xin chỉ đái vào đây, nếu không sẽ bị phạt. Ối chao ôi là tiếng Anh!
Thuốc bóp chân mà sao lại phải chà xát (rubbing the horny) cái của nợ ấy?
HINH SO 12
Biết chết liền!
HINH SO 14
Học tiếng Anh của sách Tầu thì sẽ viết những câu đại loại thế này: Loại mìn này được dùng để bú ( suck 4 enemy warships) 4 tầu địch bởi nhóm 126 của hải quân Việt Nam.
Học Anh ngữ bằng sách Tầu thì chỉ nói và viết tiếng Anh như … Tầu mà thôi.
Đường xa nghĩ noi sau này mà kinh!

Bùi Bảo Trúc

Các Bạn Trẻ! "Đừng Để Bị Trộm Mất Hy Vọng"


Thánh L ca ĐGH Phanxicô
vi Các Tr Em Phm Pháp
 
 
 
Lời người dịch : Dịch bản tin này, mỗi câu mỗi chữ đã khiến người dịch nhớ đến từng khuôn mặt các bạn trẻ Việt Nam đang bị những bản án vô cùng nặng nề không ai hiểu nổi. Ở những nước khác, cho dù trình độ văn minh còn có thể được cải tiến, những bản án này chỉ dành cho những phạm nhân cướp của giết người, chứ không phải là bản án của những thanh niên công giáo ngoan đạo, yêu nước, chủ trương bất bạo động… Cầu xin Chúa Phục Sinh ban ơn bình an cho anh em, vuốt ve anh em, và giữ cho niềm hy vọng của anh em luôn luôn bền vững, không bị kẻ gian ăn trộm đi mất. Cầu xin những Mục Tử của Giáo Hội Công Giáo Việt Nam hãy noi gương Đức Giáo Hoàng Phanxicô, nếu hoàn cảnh không cho phép rửa chân anh em thì chí ít cũng mang an ủi và vuốt ve của Đức Kitô Phục Sinh đến cho anh em. Mong lắm thay.
 
 

"Các bạn hãy nhìn cử chỉ rửa chân các bạn này như là một sự vuốt ve của Chúa Giêsu", Đức Giáo Hoàng đã nói, trong bài giảng để giải thích cho các người trẻ về nghi thức rửa chân điển hình của "dịch vụ" và tình thương mà Nghi Lễ Thứ Năm Tuần Thánh mang ý nghĩa. Ngài đã rời họ trong lời khẩn khoản yêu cầu ; "Các bạn đừng để bị lấy trộm mất hy vọng". Rồi Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh, ngài đến đây chỉ vì trái tim ngài đã hướng dẫn : "Những chuyện của trái tim không có lời giải thích", ngài nói thêm. 
Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã cử hành Thánh Lễ Thứ Năm Tuần Thánh "In Cena Domini", hôm 28/03/2013 với các tù nhân trẻ trong nhà nguyện dâng hiến cho "cha hiền" của nhà tù dành cho trẻ em vị thành niên Casa del Marmo, ở phía Bắc Rôma. 

Đức Giáo Hoàng và các người trẻ 
Thánh Lễ đã được phụ họa bởi các bài ca và nhạc tây ban cầm của các người trẻ và thiện nguyện viên. Thánh Lễ đã được trực tiếp truyền đi bởi Đài Radio Vatican và Zenit đã xả băng để ghi những lời lẽ của Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Cuối Thánh Lễ, Đức Giáo Hoàng đã kiệu Mình Thánh tới Nhà Tạm, trong im lặng. Sau đó, ngài đã có một cuộc gặp gỡ với những người trẻ trong phòng tập thể dục. Tháp tùng Đức Giáo Hoàng, có vị giám mục phó Rôma, Đức Hồng Y Agostini Vallini. Các bài đọc trong Thánh Lễ đã được tuyên đọc bởi một tù nhân trẻ, một nữ quản giáo và Phúc Âm do Cha Nicolo Ciccolini, một trong các linh mục phục vụ trung tâm cải huấn. 

Như nghi thức phụng vụ dự trù của ngày lễ hôm nay, Đức Giáo Hoàng đã rửa chân cho 10 cậu thanh niên và 2 cô thiếu nữ, tượng trưng cho 12 tông đồ mà Đức Kitô đã rửa chân cho, hôm trước ngày Khổ Nạn. Ngài đã đồng tế với vị giám mục phó của ngài là ĐHY Agostino Vallini, Đức Cha Tổng Đại Diện, Angelo Becciu, Đức Cha thư ký của ngài, Alfred Xuereb, Cha tuyên úy Gaetano Geco, và Cha Ciccolini. Hàng trăm người đã dự Thánh Lễ với các người trẻ. 

Trung tâm hiện đang giam giữ 35 thanh niên và 11 thiếu nữ từ 14 đến 21 tuổi và cung cấp cho họ một chương trình huấn nghệ để tái hội nhập. Chí có 8 người trong họ là người Ý, những người khác đến từ Bắc Phi và những nước xlavơ, và người Rơm (Rumania). Như vậy họ đều không phải là người công giáo và Đức Giáo Hoàng đã giải thích cho họ ý nghĩa của các cử chỉ, trong một bài giảng rất ngắn và rất mạnh mẽ. 

Một sự vuốt ve của Chúa Giêsu 
Trung tâm thông điệp của ngài đã là : "Các bạn hãy coi trong cử chỉ này [rửa chân cho các bạn] một cái vuốt ve của Đức Giêsu". 
Đây là lần đầu tiên từ nhiều thế hệ nay mà Đức Giáo Hoàng không cử hành Ngày Thứ Năm Tuần Thánh ở Thánh Đường Latran –như thông lệ của Giám Mục Rôma- hay ở Đền Thánh Phêrô. Thông thường, Đức Giáo Hoàng cũng rửa chân cho các linh mục của giáo phận mình. Nhưng năm 2007, ĐGH Biển Đức XVI đã rửa chân cho 12 tín hữu giáo dân. 

Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói cho các người trẻ về lòng rộng lượng và đã rửa, lau và hôn chân những người trẻ, chính ngài đã quỳ hai đầu gối xuống đất, sáu lần, : hai cô gái và những người Hồi Giáo trong họ. Ngài cũng đã ôm hôn họ trong lúc trao Bình An Chúa Kitô. Đức Giáo Hoàng cũng đích thân cho rước lễ những người tiến gần để đón nhận Đức Giêsu trong phép Thánh Thể. 

"Thật là cảm động, Đức Giáo Hoàng với lòng rộng lượng đã phát biểu trong bài giảng : Đức Giêsu rửa chân cho các môn đệ của Ngài. Thánh Phêrô đã không hiểu gì. Và ông đã từ chối. Nhưng Đức Giêsu đã giải thích cho ông. Đức Giêsu, Thiên Chúa, đã làm chuyện này. Và chính Ngài giải thích chuyện Ngài đã làm cho các môn đệ của Ngài : "Anh em có hiểu điều Thày làm cho anh em không ? Anh em gọi Thày là Thày và là Chúa và anh em nói đúng vì Thày chính là như vậy. Nếu cả Thày, là Chúa và là Thày mà còn rửa chân cho anh em, anh em cũng phải rửa chân cho nhau. Thày đã nêu gương cho anh em để cả anh em nữa, anh em cũng làm như vậy". 
Đức Giáo Hoàng sau đó đã bình giải về những lời lẽ của Đức Kitô và nói rằng : "Đó là cái gương của Chúa : Ngài, Ngài là Đấng quan trọng nhất, và Ngài rửa chân, bởi vì trong chúng ta, người cao trọng nhất phải là người phục vụ những người khác, và đó là một biểu tượng và một dấu hiệu, phải không ?" 

Tôi phục vụ anh 

 
 
 
"Rửa chân có nghĩa là : "tôi phục vụ anh". Và chúng ta cũng thế, giữa chúng ta, có phải chúng ta cũng phải rửa chân cho nhau mỗi ngày ? Nhưng điều này có nghia là gì ? Là chúng ta phải giúp đỡ lẫn nhau. Đôi khi tôi hơi giận người này, người kia… Nếu vậy ! Bỏ đi. Bỏ. Và nếu người ta xin anh một đặc ân, hãy thỏa mãn cho họ" 
"Giúp đỡ lẫn nhau, Đức Giáo Hoàng nói tiếp : đó là điều Đức Giêsu dạy bảo chúng ta và đó là điều tôi làm. Và tôi làm với tất cả tấm lòng, bởi vì đó là bổn phận của tôi với tư cách linh mục và giám mục : tôi phải phục vụ các bạn. Đó là một bổn phận đã đến với tôi từ trái tim, tôi thích nó. Tôi thích điều này và tôi thích làm bổn phận của mình bởi vì Chúa đã dạy tôi phải làm như vậy. Nhưng các bạn cũng vậy, hãy giúp đỡ nhau, hãy luôn giúp đỡ lẫn nhau và trong lúc giúp đỡ nhau như thế, chúng ta làm điều tốt lành cho chính chúng ta. 

"Bây giờ, Đức Giáo Hoàng kết luận, chúng ta sẽ làm lễ nghi rửa chân và chúng ta hãy nghĩ về chuyện này. Xin mỗi ngươi trong chúng ta suy nghĩ : tôi, thực chất, liệu tôi có sẵn sàng giúp đỡ người khác không ? Xin chỉ nghĩ như thế thôi, và hãy nghĩ rằng dấu hiệu này là một sự vuốt ve mà Đức Giêsu làm, bởi vì Đức Giêsu thực ra đã đến để cho chuyện này, để phục vụ và để giúp đỡ chúng
 ta".
 
 

Những chuyện của trái tim không có lời giải thích 

Bà Bộ Trưởng Tư Pháp Ý, Paola Severino, sau đó đã phát biểu : "Tôi đã thấy biết bao yêu thương trong ánh mắt của của các bạn. Biết bao tinh thần phục vụ". Các em đã khóc vì xúc động. 

Đức Giáo Hoàng đã nói mấy lời với những người trẻ và với các giới chính quyền để cảm ơn họ trước khi thêm rằng : "Các bạn đừng để bị trộm mất hy vọng. Hãy tiến về phía trước trong niềm hy vọng, luôn luôm với niềm hy vọng !". 

Ngài đã trao cho mỗi em một quả trứng Phục Sinh và một cái bánh mì sốp hình chim bồ câu "Colomba", loại bánh đặc biệt của lễ Phục Sinh ở Ý. Đức Giáo Hoàng cũng đã được các em dâng tặng một ghế quỳ và một cây Thánh Giá do chính bàn tay các em đã tạo nên trong xưởng mộc. 

Khi nhận những tặng phẩm này, Đức Giáo Hoàng đã phán : "Các món quà này sẽ giúp tôi trở nên khiêm nhường hơn, trở nên tôi tớ như một giám mục phải làm tôi tớ. Tôi đã suy nghĩ, tôi đã đặt câu hỏi : đâu là nơi mà tôi tới thăm sẽ mang lại sự hài lòng cho mọi người ? Người ta đã trả lời tôi là Casa del Marmo. Và tôi đã tới đây, chỉ với trái tim. Những chuyện của trái tim không có lời giải thích. Chúng xảy đến, thế thôi".
 
Mai Khôi phỏng dịch
 (của tàc giả Anita Bourdin, Zenit)

http://thanhnienconggiao.blogspot.com.au/2013/04/cac-ban-tre-ung-e-bi-trom-mat-hy-vong.htmlĐừng Để Bị Trộm Mất Hy Vọng (lời ĐTC Phanxicô)

Bài Xem Nhiều