We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 21 April 2013

Người lính già Oregon : tiên sư Nguyễn Văn Huy.

Hội Chứng 30/04, Hay Hội Chứng Nguyễn Văn Huy

 
học osin con quát mẹ tiên sư màyKhông biết Người Lính Già tôi có đọc lộn hay không: tiên sinh Nguyễn Văn Huy, hay tiên sư Nguyễn Văn Huy? Chữ (tiên) sinh liền với chữ (tiên) sư một vần. Và có lẽ “tiên sư” lớn hơn “tiên sinh”. Đọc tới đọc lui các emails phía dưới, chỉ thấy rặt một phường Việt Gian no cơm rửng mỡ lâu lâu bày đặt viết bài ca tụng bọn Cộng Phỉ, hoặc bồng bế nhau lên, đút cọng đu đủ thổi cho nhau lên tận mây xanh, hoặc cố tình khiêu khích thiên hạ để bị ốm đòn. Buồn nôn.
 
Mông-sờ Nguyễn Văn Huy,
 
Đúng ra, cái đầu đề “hội chứng 30/4” phải được thay thế bằng “hội chứng Nguyễn Văn Huy”, oui, toi-même, chính ngươi – người mà qua bài viết, đăng trên Thông Luận số tháng 4, 2012, ta thấy bị bệnh tâm thần khá nặng, và Tây nó gọi là toqué, cinglé, tức nửa khùng, nửa điên, cần phải điều trị bằng "phân tâm". Nếu không khùng thì ngươi cũng bị nhiễm độc trầm trọng bởi vi trùng Việt Cộng, như đa số bọn khoa bảng, ngụy trí thức, càng già càng sanh tật háo danh (có đứa mong về làm “hiệu trưởng trường đại học Đà Lạt”) hoặc lú lẫn, đặc biệt tại Pháp từ mấy thập niên trước, và bọn trở cờ ở mọi nơi mọi lúc. Xếp ngươi vào hàng ngũ trí thức là ta rộng lượng lắm, vì bài viết của ngươi chả có gì xuất sắc – dù được ngụy trang dưới những đại ngôn, lời lẽ trịch thượng– đầy những lập luận võ đoán và ấu trĩ, và văn từ thì non yếu (không phân biệt nổi hai chữ “kỷ niệm” và “tưởng niệm”), dùng cả từ ngữ VC (“sâu sắc”, “hung hăng”, “trấn lột”, “co cụm”, chỉ thiếu “bức xúc”, “hoành tráng”), y hệt những bài tuyên truyền hằn học, rẻ tiền của bọn lãnh đạo thất học, bần cố nông tại Hà Nội, nói rõ hơn, của Tòa đại sứ VC ở Paris, không thuyết phục được ai, chỉ làm ta muốn chửi thề, merde.
 
“Hội chứng Nguyễn Văn Huy” có thể được định nghĩa như tâm địa của một loại người mang máu phản trắc, vong ơn bội nghĩa đối với đất nước VNCH trước kia đã sản sinh và cưu mang chúng nó, cho chúng nó ăn và học thành ông này bà nọ. Hoặc nếu bệnh nhân đang sống ở ngoại quốc, thì đó là tâm trạng bất mãn, mặc cảm vừa tự ti vừa tự tôn trước sức mạnh và thành công của tập thể người Việt tỵ nạn. Nguyên nhân của “hội chứng Nguyễn Văn Huy” có thể rất cá nhân, như Freud cắt nghĩa, chẳng hạn do libido narcissique quá mạnh, hoặc uẩn ức sinh lý, hoặc, qua nhận xét ở một số anh đàn ông bất bình thường, rối loạn tình dục (liệt dương nặng, khóc ngoài quan ải trường kỳ, thủ dâm quá độ, bị vợ cắm sừng liên miên v.v...), hoặc nhẹ hơn, rối loạn tiêu hóa, như ngoại trĩ và táo bón kinh niên. Đó cũng là tâm trạng của một lũ ratés, văn dốt vũ nát, thất bại trong mọi lãnh vực, đâm ra hậm hực, ghen tức với thiên hạ. Lũ này đang ẩn núp trong hang động Thông Luận, Paris, không biết làm gì, bèn mang chính thể VNCH ra chửi đổng, bắt “tổ quốc ăn năn”, mạt sát anh hùng dân tộc Quang Trung, kêu gọi hòa giải một chiều với Cộng Phỉ, như tên chủ động kiêm cựu công chức Nguyễn Gia Kiểng –ngồi dài cổ chờ ngày VC xoa đầu khen “làm tốt”, “c’est bon”, cho về VN làm một phùa “tham quan”. Hoặc viết bài nâng và hít bi Việt Cộng một cách nham nhở, như Đặng Tiến, tên cựu nhân viên ngoại giao VNCH đào nhiệm từ một nước Âu Châu trốn sang Pháp trước 1975 –mà tôi có cái vô phước một thời là bạn học. Hoặc thóa mạ đồng bào tỵ nạn CS như mông-sờ Nguyễn Văn Huy, alias cựu sinh viên Thụ Nhân CTKD khóa 8, thuộc phe bỏ cờ, alias cộng tác viên của Thông Luận v.v...
 
Biết ngươi bị tâm bệnh, và về nhiều mặt ngươi còn dưới cơ so với nhiều người, kể cả những học trò cũ của ta, mà ta vẫn phải lên tiếng, vì bài viết và lập trường của ngươi dù điên khùng cũng rất nguy hiểm và ta muốn khóa mõm ngươi lại và báo động cùng toàn thể đồng hương hải ngoại về nguy cơ bị lây vi trùng hủi, và đề nghị nhốt ngươi vào khu kiểm dịch (quarantaine). Thấy tiếng Việt của ngươi khá lôi thôi (một trong nhiều ví dụ: “phân tâm một cuộc thất bại” là cái quái quỷ gì?), ta thỉnh thoảng phải chua thêm vài tiếng Tây cho ngươi “nắm” (= hiểu, tiếng VC). Ta trích ra vài đoạn tiêu biểu từ bài viết của ngươi. Như sau:
 
1) Hiện tượng này rất đáng chú ý vì không một dân tộc nào trên thế giới cố gắng kéo dài một kỷ niệm thất bại dai dẳng như cộng đồng người Việt miền Nam hải ngoại.
 
a) Trước và trong ngày 30/4/1975, Miền Nam Việt Nam đang sống yên lành thì bị lũ giặc Cộng vi phạm hiệp định Paris, từ miền Bắc xua quân vào xâm chiếm với sự đồng lõa của đồng minh Mỹ phản bội và Dương Văn Minh, tên tổng thống “nằm vùng” đã dại dột bán đứng linh hồn và cả nước cho quỷ dữ, dưới chiêu bài trung lập, hòa giải hòa hợp dân tộc. Một người, không phải ngươi, có đầu óc bình thường và liêm sỉ, không nhiễm vi khuẩn Việt Cộng, sẽ không gọi biến cố 30/4 là một “thất bại” của quân dân Miền Nam, mà chỉ xem họ như nạn nhân của một vụ ăn cướp ngày. VC luôn rêu rao ngày 30/4 là “đại thắng mùa xuân” thì mông-sờ Huy –thằng mõ đần độn của VC– nếu gọi nó là “kỷ niệm thất bại” cho đúng theo “chỉ thị của trên” (chữ VC), thì cũng không có gì lạ.
 
b) Điều lạ nằm ở chỗ ngươi khẳng định rằng không có dân tộc nào khác hành động như cộng đồng người Việt hải ngoại. Vô lẽ cái đầu của ngươi đông đặc đến thế sao? Ngươi hãy xem kìa, dân Do Thái có năm nào mà không tổ chức tưởng niệm những nạn nhân của holocauste Đức quốc xã, cũng như dân Nhật có năm nào mà không làm lễ tưởng niệm những nạn nhân của hai trái bom nguyên tử Mỹ nổ trên Hiroshima và Nagasaki? Như thế có phải họ “cố gắng kéo dài một kỷ niệm thất bại” hay không? Ta thách ngươi đến Tel-Aviv và Tokyo giữa những buổi lễ ấy và can họ thôi thôi, đừng “kéo dài một kỷ niệm thất bại” nữa, vas-y, coquin, thử xem ngươi có bị dân chúng hai nước đó đục cho phù mỏ hay không? Ta còn nhớ, cách đây nhiều năm, tại một tiểu bang miền Đông Hoa Kỳ, trong một buổi lễ tưởng niệm 30/4, có hai thằng trẻ VN, giả khùng giả say, đã lên khán đài giựt lá Cờ Vàng xuống, và đái lên, bị đồng bào đánh chết tại chỗ, mà không ai bị ra tòa. Chỉ để nhắc ngươi đừng chơi dại chọc giận đám đông, chứ không phải dọa, vì ta biết những thằng khoa bảng như ngươi chỉ biết nói dóc cho sướng miệng thôi, chứ bản thân thì nhát như thỏ đế, cho kẹo cũng không dám chường mặt ra công chúng đâu.
 
c) Còn nữa. Hàng năm, vào những ngày lễ giỗ tại nhà, ngươi có thắp hương trên bàn thờ tổ tiên, phụ mẫu, hay là ngươi liệng bàn thờ và di ảnh của họ ra đường? Ngươi không tổ chức lễ giỗ cho họ, thì kệ cha ngươi, tant pis, nhưng ngươi hãy để yên cho đồng hương tỵ nạn của ta làm bổn phận thiêng liêng của những người con hiếu thảo đối với tổ quốc Miền Nam yêu quý đã mất vào tay bọn cướp VC và những anh hùng vị quốc vong thân cao cả, đừng xía mõm thối vào phá đám, nghĩa là ferme-la, sale saligaud, hiểu không?
 
2) Khi ra được nước ngoài, phản ứng đầu tiên của những người tị nạn này là làm sống lại chế độ mà họ đã mất [...]. Nhưng ước muốn này không dừng ở đó, cộng đồng người Việt tị nạn miền Nam thành thực muốn xây dựng lại chế độ miền Nam ngay tại nơi định cư, đặc biệt là tại Mỹ [...] tại những nơi này khi vào khu phố Việt người ta có cảm tưởng như sống lại không khí Sài Gòn ngày trước với những tiệm ăn, cửa hàng, quán nước, âm nhạc và những con người của "một thời vàng son", với những vinh quang cùng thói hư tật xấu.
 
a) Rõ ràng, ngươi đang mơ ngủ, hoặc nói càn. Chạy trốn lũ Cộng Phỉ trối chết được ra ngoại quốc, tháng 4, 1975 hay sau đó, người tỵ nạn chân chính nào cũng bắt đầu lo làm ăn, cày bở hơi tai, để dựng lại cuộc đời đổ nát, còn thì giờ và sức lực đâu nữa để “làm sống lại chế độ mà họ đã mất”? Ngươi lấy tài liệu, bằng chứng từ đâu? Còn nếu hiểu câu đó theo nghĩa bóng, nghĩa là gìn giữ kỷ niệm, thì đó là quyền của những người lưu vong, việc gì mà ngươi tỏ vẻ mỉa mai, khó chịu, y chang như những thằng Việt Cộng răng đen mã tấu chánh hiệu ở Hà Nội, Paris, hay DC? Rồi, tại sao nói “chế độ mà họ đã mất”? Họ là ai? Còn ngươi là ai? Et toi, fils de..., ou quoi? Bộ VNCH không phải là chế độ mà trước kia ngươi đã bám vào để sống như ký sinh trùng, nhờ sự hy sinh cao cả của biết bao chiến sĩ ngày đêm gian khổ ngoài trận tuyến, trong số có Người Lính Già Oregon ta đây, để bảo vệ cho ngươi và đồng môn trở cờ được yên ổn mài đủng quần trên ghế nhà trường? Trước 1975, ngươi ở đâu, từ lỗ nẻ nào chui lên, học những trường nào, làm sao lọt được qua Pháp, du học, trốn quân dịch, vượt biên được tàu Île de France vớt, hay VC trá hình? Không đánh mà ngươi đã khai ra lý lịch, vì nếu không phải là Việt Gian nằm vùng, tay sai VC, thì ngươi cũng là đứa phản thùng, cắc kè đổi màu, ăn cháo đái bát, bị Việt Cộng đầu độc, lừa gạt, nghĩa là trong trường hợp nào thì lý lịch của ngươi cũng dơ dáy ngang nhau.
 
b) Lại nữa, ngươi nói, vào các khu phố người Việt thì “người ta có cảm tưởng như sống lại [...] và những con người của một thời vàng son, với những vinh quang cùng thói hư tật xấu.” Tội nghiệp cho cái đầu nhiều chất vàng ít chất xám của ngươi, chả hiểu gì sất, vì những nơi mà ngươi đến là những chỗ người ta làm ăn, buôn bán, nói chung chỉ là biểu hiện sinh hoạt xã hội, thương mại bình thường, không dính líu đến những hoạt động chính trị, vàng son gì, vinh quang gì, thói hư tật xấu nào ở đó? Thích thì bước vào ăn uống, nghe nhạc, không thích xéo đi, tại sao ngươi dị ứng với người Việt tỵ nạn dữ vậy, không thua những đồ đệ của tên đại gian tặc Hồ Chí Minh?
 
Nghe nói, khu Paris 13 trước kía là một khoảng đất trống, bỏ hoang. Khi người Việt đến định cư, chính phủ Pháp cho ở, và sau một thời gian ngắn trở thành một khu thương mại Việt Nam sầm uất “với những tiệm ăn, cửa hàng, quán nước, âm nhạc...” khiến chính quyền sở tại thấy hài lòng, khen ngợi, nhưng bọn VC khó chịu, bèn lập ra một cái chợ VN do Tòa đại sứ VC bao thầu, để cạnh tranh. Ngươi làm ơn cho biết ở khu 13 có người dân Việt tỵ nạn nào “thành thực muốn xây dựng lại ở đấy chính quyền miền Nam”, và bằng cách nào?
 
c) Về điều này ta cũng muốn hỏi ngươi: người Tàu, Đại Hàn, Nga, Ấn Độ, Muslim v.v..., đâu mất nước, đâu “thất bại”, mà tại sao đến nơi nào họ cũng lập một khu riêng, với những tập tục, tôn giáo văn hóa, âm nhạc, kể cả thức ăn riêng, sao ngươi không (dám) biết, không (dám) phê bình, trái lại chỉ giỏi hằn học, hậm hực, gà què ăn quẩn cối xay, cứ chía mũi dùi vào đồng hương tỵ nạn CS của ta? Khôn nhà dại chợ hả? Ngươi hãy vào các chinatowns ở Vancouver BC, San Francisco, Portland... mà lên lớp họ đi, để xem ngươi còn cái răng nào để nhai bíp-tếch không?
 
3) Nội dung những bài viết sau ngày 30/4/1975 và những bài viết chống cộng hiện nay không có nhiều khác biệt, từ cách hành văn đến cách lý luận.
Những bài viết ấy khác nhau lắm chứ, tại vì ngươi không đọc hoặc không được phép đọc đấy thôi! Khác ở chỗ là những bài chống Cộng hiện nay so với thập niên 70, 80, nặng ký hơn, phản ứng nhanh chóng hơn, quyết liệt hơn, dữ dằn hơn, lôi cả tên tội phạm Hồ Chí Minh ra mà mần thịt, sau khi những tài liệu, video về tiểu sử, huyền thoại, con người, hoạt động, thành tích dâm dật v.v... của y bị bóc trần lõa lồ dưới ánh sáng mặt trời. Vì sao? Vì những thằng Việt Gian, nằm vùng, tay sai cho VC bây giờ nhiều hơn, lộng hành hơn, công khai hơn. Một lý do quan trọng nữa: những người quốc gia tỵ nạn đã trốn VC như trốn hủi mà qua được đến đây rồi chúng nó vẫn bám theo để xâm nhập đánh phá, lũng đoạn các cộng đồng người Việt tỵ nạn, hoặc ngược lại, dụ dỗ để moi tiền, hút chất xám, tất cả bằng Nghị quyết 36, bắt đầu từ thập niên 90. Cho nên họ phải đập chúng nó và tay sai mạnh mẽ hơn nữa, không khoan nhượng, như đập giập đầu những con rắn. Nếu không làm vậy, không biết chừng hôm nay ngươi đã có mặt, ví dụ, tại cộng đồng Oregon của ta, cùng với đồng bọn, đeo băng đỏ, mang dép râu, đội nón cối như những thằng Cách Mạng 30/4, gõ cửa nhà ta, bắt ta đi “học tập cải tạo” lần nữa rồi. Và cũng không biết chừng tên Trần Trường (ngươi còn nhớ nó là ai chăng?) mang cờ máu treo khắp ngõ Bolsa và được “nhà nước ta” tặng huy chương anh hùng.
 
4) Cái không bình thường thứ ba là để duy trì chế độ Việt Nam Cộng Hòa này tại hải ngoại, một khế ước bất thành văn được mọi người chấp nhân là trước khi bắt đầu một sinh hoạt nào, dù là văn hóa, xã hội hay từ thiện, mọi người phải đứng dậy hát quốc ca và chào quốc kỳ Việt Nam Cộng Hòa. Ai không thi hành thì không được chấp nhận. Sự cưỡng chế này đã khiến nhiều cộng đồng không muốn gắn bó với danh xưng "người Việt", như người Việt gốc Hoa và gốc Khmer chẳng hạn. Nhiều người còn không muốn nhắc tới hai chữ Việt Nam, nhiều người khác còn tìm cách thay tên đổi họ để tan biến vào xã hội cưu mang [...]
 
Một cách không ngờ, hội chứng 30 tháng 4 trở thành hội chứng tị nạn cộng sản. Tại Hoa Kỳ, muốn được yên ổn làm ăn và được mọi người chấp nhận, khi ra đường phố phải biểu lộ tinh thần chống cộng thật cao [...] Càng hung hăng chống cộng thì càng dễ được chấp nhận.
 
a) Vấn đề treo cờ, chào cờ đã được bàn cãi cả hơn một năm nay, trong và ngoài Diễn đàn Thụ Nhân nhân vụ Đại Hội Paris 2012, cả thế giới đều biết. Và người ta thấy ngươi có tên trong danh sách những Thụ Nhân biểu quyết bỏ cờ. Rõ ràng chứ? Như vậy ngươi đã biết ngươi là ai chưa? Qui es-tu, espèce de merdeux? Nhiều người, trong số có ta, đã viết bài lên án bọn trở cờ, ta không nhắc nữa. Trước áp lực của người quốc gia chống Cộng, như ngươi quá rõ, Ban Tổ Chức trở cờ của Lê Đình Thông từ nhiệm, và một nhóm nữ lưu bảo vệ cờ, có lòng, có lý tưởng, đã dũng cảm đứng lên thay thế, lãnh trọng trách tổ chức, để rồi từ đó bị đánh phá liên tục. Chỉ còn hai tháng nữa sẽ diễn ra đại hội. Đưa vấn đề chào cờ ra bây giờ, ngươi muốn gì? Phá hoại Đại hội, vào giờ thứ 24, hay 25? Hay hốt cú hụi chót? Trễ quá rồi, mông-sờ!
 
b) Ngươi viết, nhiều người còn không muốn nhắc tới ai chữ Việt Nam". Đúng, nhưng mông-sờ Huy, hãy nghe đây: Việt Nam mà ngươi nói đến đó là Việt Nam Cộng Sản. Những thằng lãnh đạo tự phong của ngụy quyền Cộng Phỉ, toàn là bọn khố rách áo ôm, bồi tàu, thiến heo, phu cạo mủ cao su, giao liên xã v.v... mỗi lần ra nước ngoài, đến đâu cũng phải chui ra, chui vào cửa hậu, kể cả tại Tòa Bạch Ốc Hoa Kỳ, như những tên ăn trộm. Tại sao? Vì chúng bị thế giới lên án vi phạm nhân quyền, bóp chết tự do, độc tài, hà khắc, giam cầm, tham nhũng, cướp đất, khủng bố người dân vô tội v.v..., nói sao cho hết tội ác của chúng, từ tên đại tặc Hồ Chí Minh trở xuống. Chính chúng nó mới là những người Việt Nam mà cả thế giới chẳng những không muốn nhắc đến mà còn phỉ nhổ, chê bai. Tổng giám mục Hà Nội Ngô Quang Kiệt không phải không có lý khi phát biểu rằng ra nước ngoài ông rất xấu hổ phải cầm hộ chiếu (Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa) Việt Nam.
 
c) Tại những Cộng đồng Việt Nam, không ai cầm dao dí vào cổ ai bắt “khi ra đường phố phải biểu lộ tinh thần chống Cộng thật cao”, ngươi vu khống đấy thôi. Không chống Cộng và im tiếng, không sao, không ai đụng tới. Không chống Cộng, mà còn khua môi khua mép ca ngợi VC hoặc phỉ báng người chống Cộng –điều ngươi đang làm – thì bị chửi rủa, cũng đáng đời, không oan ức gì.
5) "Yếu tố chống cộng quá áp đảo trong các sinh hoạt khiến người ta quên đi những nạn nhân trực tiếp của cuộc vượt biển khổng lồ: những phụ nữ bị cướp biển Thái Lan trấn lột và hãm hiếp dã man. Những người may mắn đã chết ngay sau khi bị hãm hiếp, nhưng rất nhiều người khác đã sống sót và vẫn còn tồn tại cho tới ngày nay. Trong suốt 37 năm qua, nỗi đau của những phụ nữ này vẫn còn nguyên vẹn. Họ chỉ biết cất giấu nỗi đau và sự nhục nhã trong lòng, không dám thổ lộ cùng ai vì sợ tai tiếng không thể lập gia đình nếu bị dư luận biết đến. Bao nhiêu người chống cộng hung hăng chia sẻ nỗi đau và sự tủi nhục của những phụ nữ này? Đã có ai chất vấn chính quyền Thái Lan về những tội ác này chưa?"
 
Bấy lâu nay, sao không nghe ngươi nói gì về những nạn nhân hải tặc tội nghiệp này và người vượt biên nói chung, hôm nay tự dưng ngươi “đột xuất” tử tế nhỏ cho họ nước mắt cá sấu, ca sáu câu vọng cổ gợi lòng thương cảm của mọi người? Thôi, bỏ đi Tám. Cái trò láu cá vặt của ngươi làm sao qua mặt nổi đồng bào? Nghĩa là khi “phân tâm” ngày 30/4 và “nỗi đau của những phụ nữ này” có phải ngươi đang làm cái loa tuyên truyền khá lộ liễu cho một lũ thân Cộng hải ngoại gần đây chủ trương biến Ngày Quốc Hận thành Ngày Thuyền Nhân đấy ư?
 
6)" Khuyết điểm duy nhất và cũng là chính yếu nhất của cộng đồng người Việt tị nạn là không dám nhìn nhận chế độ Việt Nam Cộng Hòa đã chết. Nhiều người còn ngây ngô kêu gọi các giới chức cao cấp trong các chính quyền dân chủ địa phương nhìn nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ là lá cờ của Việt Nam".
 
a) Ngươi hồ đồ quá. Khi tưởng niệm ngày 30/4 đồng bào quốc gia tỵ nạn không bao giờ nghĩ rằng VNCH còn sống. Chết rồi mới được tưởng niệm chứ? Chỉ có kẻ khùng điên mới tưởng niệm người sống. Nhưng nếu VNCH còn sống mãi là sống trong tâm hồn, trong ký ức của những con dân hiếu thảo – không có ngươi, dĩ nhiên. Cũng vậy, đối với ông bà tổ tiên đã chết của ngươi, ngươi nghĩ thế nào? Bởi vì họ không còn sống trong lòng ngươi, đứa con bất hiếu, nên ngươi bắt họ chết luôn để khỏi phải tưởng niệm họ, làm lễ giỗ cho họ, chứ gì?
b) Bây giờ ngươi lại quay ra chê bai chính quyền các nước công nhận lá cờ vàng ba sọc đỏ. Họ rất công tâm, và khôn ngoan, không đần độn như ngươi, vì họ hiểu rõ lịch sử Việt Nam và tâm trạng của những người Việt tỵ nạn, và họ biết phân biệt giữa bọn cướp nước và nạn nhân.
 
7- "Nhận định thứ hai là chế độ Việt Nam Cộng Hòa không được tôn vinh. Sách báo, tài liệu và phim ảnh nói về cuộc chiến Việt Nam và ngày 30/4/1975 do người nước ngoài thực hiện không hề vinh danh sự dũng cảm của quân đội và nhân dân miền Nam, người ta chỉ thấy quân đội Hoa Kỳ và quân đội cộng sản đụng độ trực tiếp với nhau và dân chúng miền Bắc dũng cảm chống trả những đợt dội bom của Mỹ. Khi nói về chế độ miền Nam, người ta chỉ nhắc đến những khía cạnh tiêu cực: tướng lãnh bất tài, huênh hoang và tham nhũng, tệ nạn đĩ điếm tràn lan, trong khi dân chúng miền Nam chịu đựng nhiều gian khổ nhất: chạy nạn cộng sản, nhà cửa bị đốt phá, ám sát, khủng bố... nhưng không ai nhắc tới. Điều này cho thấy sự yếu kém về mặt tuyên truyền của chính quyền miền Nam, ngoài bộ phim "Chúng tôi muốn sống", không có một có gắng đầu tư đáng kể nào để vinh danh quân đội và nhân dân miền Nam trước cuộc xâm lăng của phe cộng sản miền Bắc. Thêm vào đó, chính quyền miền Nam thiếu vắng một đội ngũ cán bộ chính trị có tầm vóc, các chương trình huấn luyện cán bộ và sĩ quan chỉ đào tạo những cấp thừa hành chứ không phải những cấp lãnh đạo. Cho dù là công chức cao cấp hay tướng lãnh trong quân đội, tất cả chỉ là những người thừa hành".
 
a) Trong chiến tranh, ngươi trốn (lính) ở hóc hẻm nào, mà mắt không thấy gì cả? Những gì xấu xa mà sách báo nói về VNCH là do những thằng nhà báo, nhà văn, phóng viên ngoại quốc bỉ ổi, vô liêm sỉ, phản chiến, thân Cộng hồi đó – cũng như ngươi bây giờ– đã xuyên tạc, phá hoại chính thể VNCH. Chỉ có những trí thức ngoại quốc ngây thơ, chẳng hạn Jean-Paul Sartre, André Gide, Bertrand Russell, cũng như những tên Việt Gian hải ngoại ngu ngốc, mới tin được những lời bịa đặt, vu khống, mạ lị ấy.
 
b) Nếu các nhân viên ngành Tâm Lý Chiến (CTCT) không hoạt động hữu hiệu, làm sao có hàng triệu người miền Nam hễ thấy VC đâu là trốn chạy đó, bằng mọi cách, mọi giá, từ 1954 cho đến sau 1975? Làm sao một bà già nhà quê, ít học, dám tuyên bố một câu để đời: “Cây trụ đèn biết đi, nó cũng trốn chạy Cộng sản”? Nếu các chiến sĩ VNCH không chiến đấu dũng cảm, tài giỏi, làm sao mà ngươi còn sống được đến ngày hôm nay để nói dóc, nói bậy, viết những lời phản trắc khốn nạn như thế? Trả lời đi!
 
c) Coi chừng, khi viết câu: “người ta chỉ thấy quân đội Hoa Kỳ và quân đội cộng sản đụng độ trực tiếp với nhau và dân chúng miền Bắc dũng cảm chống trả những đợt dội bom của Mỹ”, ngươi đã cố ý nhét vào đoạn văn dài lê thê một câu tuyên truyền (xám) cho VC đấy nhé. VC cũng không thể nói khác hơn, hay hơn.
d) Những tệ đoan, như tham nhũng, nạn đĩ điếm của chế độ cũ mà ngươi vừa nhắc đến một cách hả hê, say sưa để mạ lị VNCH thì bất cứ nước nào, xã hội nào ít nhiều cũng có. Hãy lấy ví dụ nước Pháp, quốc gia định cư của ngươi. Jacques Chirac mới bị điều tra về tội gì, ngươi biết không? - Lạm dụng công quỹ! Tại Quartier Saint-Denis hay Bois de Boulogne ngươi thấy gì? - Đĩ cái và đĩ đực, có cả đầm già, hành nghề công khai, được cảnh sát bảo vệ! Ngoài ra, tại Paris, còn có những đứa thay vợ đổi chồng như thay quần áo lót, đạo đức gì mà ngươi dám lên mặt chê bai xã hội Miền Nam trong thời chiến tranh? Đó là chưa kể xã hội Việt Nam Cộng sản hiện nay, ngươi biết không: bao nhiêu con gái phải đi làm điếm ở nước ngoài, lấy làm chồng những thằng Đài Loan, Đại Hàn, Singapore, già khú đế, đui què sứt mẻ, và nửa khùng nửa điên (giống ai?)... Không nước nào có thể địch nổi với nước VN của Nông Đức Mạnh, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng về mặt tham nhũng và đĩ điếm.
 
8. "Sự co cụm của cộng đồng người Việt tại hải ngoại đang là mồi ngon cho những chiến dịch đánh phá của cộng sản vì sự khù khờ chủ quan của những vị lãnh đạo cộng đồng: nhìn bạn hóa thù, nhìn thù hóa bạn".
Nhìn bạn hóa thù, nhìn thù hóa bạn. OK. Nhưng nhìn cá nhân ngươi qua bài viết sặc mùi thân Cộng này, thì đúng ngươi là thù, chưa bao giờ là bạn. Nhìn thù hóa thù là vậy. Riêng đối với ta, cựu sĩ quan QLVNCH, trong công cuộc chống Cộng, chống Nghị quyết 36 hiện nay của VC, ngươi và đồng bọn là những chướng ngại vật lớn trên đường hành quân, cần phải dừng lại dẹp bỏ, danh từ quân sự gọi là “phát quang xạ trường”, trước khi đi tiếp. Bởi vậy mới có bài viết trả lời của ta hôm nay.
 
9. "Đã đến lúc cộng đồng người Việt tị nạn miền Nam can đảm làm lễ chôn cất ngày 30 tháng 4 trong ký ức. Khi 30 tháng 4 đã được yên mồ đẹp mả, cộng đồng người Việt hải ngoại mới thực sự vượt khỏi sự giam hãm của quá khứ và có thể tiến vào tương lai một cách hùng dũng. Quên là một quyết định rất khó nhưng bắt buộc, nếu muốn được giải thoát".
 
Ta đồng ý với ngươi, với một điều kiện duy nhất: ngươi cũng hãy “can đảm làm lễ chôn cât” ông bà, cố tổ của ngươi “trong ký ức” trước, hãy cho họ “được yên mồ đẹp mả” trước. Và những thằng lãnh đạo VC hãy phá cái lăng Hồ Chí Minh, đem đi chôn cái xác hôi thối của y trước đã, xong rồi nói chuyện tiếp. Vì, trong mọi trường hợp, tổ quốc Việt Nam – mà lá cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng ngàn đời yêu dấu – dù sống dù chết vẫn mãi mãi nằm trong tim của những người quốc gia tỵ nạn Cộng sản. Khi ngươi chưa phá bàn thờ tổ tiên của ngươi, khi những thằng lãnh đạo VC chưa đập lăng Hồ Chí Minh, thì ngươi đừng mở mồm lếu láo bảo những người chống Cộng quên đi ngày đau thương của tổ quốc.
 
Cuối thư, ta thấy ta không sai chút nào khi gọi ngươi, thay vì tiên sinh, tiên sư Nguyễn Văn Huy.
 
Portland, le 3 Mai 2012
Người Lính Già Oregon

cựu đại úy Bộ Binh Nguyễn Kim Quý, Sư đoàn 23, 22 BB
cựu tù nhân cải tạo 8 năm (1975-83), cựu tù nhân vượt biên 1 năm (1984) ; cựu thuyền nhân tỵ nạn (1985)

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : Tôi chưa một lần sinh nhật

30 tháng 4! Tôi chưa một lần sinh nhật


Sáng nay, tôi tới tiệm hớt tóc Tấn’s trên đường Independent Ave, đối diện chợ Apple Market nhờ “hớt cao tóc chú lên một chút”. Hôm nay thứ Bảy, người tới hớt tóc đông quá, phải ngồi chờ. Không biết làm gì, tôi lấy tờ Việt Báo KC lên đọc, nhưng không có gì lại bỏ xuống. Mấy người ngồi chờ, già có, trẻ có không biết làm gì, họ xoay qua nói chuyện nầy, chuyện nọ với nhau, dù không muốn nghe, tôi cũng phải nghe. Nghe câu chuyện của một thanh niên lạ lạ, trạc 30 tuổi nói như kể chuyện về mình. Anh ta tới hớt tóc “để chiều nay đi “birthday” đứa con trai cầu tự của thằng bạn rất thân mà năm nào vợ chồng nó cũng mời về tham dự cho vợ chồng nó vui. Ðến năm nay, ráng lắm tôi mới về tham dự lần đầu. Ðứa con trai cưng, độc nhứt của vợ chồng nó, nó tổ chức hết sức rườm rà, to lớn, vui vẻ, làm cho mình đôi khi cũng không biết ăn làm sao, nói làm sao”. Một người cỡ tuổi với anh ta, thắc mắc hỏi: “Có gì mà không biết ăn làm sao, nói làm sao dữ vậy”? Một người chắc ngang tuổi tôi, khoảng 70 lại nói thêm vào: “Tụi tui ở Việt Nam, từ hồi còn nhỏ cho đến già năm, sáu chục tuổi trước khi qua Mỹ có biết gì sinh nhật với sinh nhiếc đâu. Qua đây, mấy đứa nhỏ mới bày ra “sinh nhật, mừng tuổi cho ba, cho má”, mình mới biết mình già thêm một tuổi đời”.

Nhìn tới nhìn lui, chắc nghĩ tới phiên hớt tóc của mình còn lâu, người “thanh niên trạc 30 tuổi” vừa nhìn qua mọi người vừa từ từ nói:

- Chuyện ngày xưa lâu lắm, có từ trước khi tôi sinh ra, được nghe kể lại. Ba tôi là một Ðại Úy, Tiểu Ðoàn Trưởng Ðịa Phương Quân của Tiểu Khu Khánh Hòa. Lúc mà Nha Trang không còn chính quyền Việt Nam Cộng Hòa nữa, ngày 4 tháng Tư năm 1975 ba tôi dắt một số lính chạy giặc Việt Cộng. Nói thì chạy, nhưng thỉnh thoảng cũng đụng trận với mấy tên Việt Cộng nằm vùng địa phương. Lúc đầu, lính tráng còn đông, còn chỉ huy được, nhưng từ từ mỏn lần và cuối cùng thì mạnh ai tìm đường nấy mà đi. Ba tôi bỏ súng, bỏ áo quần lính mà đi tay không với bộ đồ người dân thường, tới đâu kiếm ăn đó. Nhiều khi đói, mệt, còn phải giành giựt đường đi với người ta, ba tôi tưởng như không sống nỗi. Khi thì đi bộ, khi đi ghe, khi thì quá giang xe đò, xe Honda… ba tôi đi tới đâu thì y như rằng chỗ đó đã bỏ ngõ. Tới Phan Rang ngày 16 tháng 5 thì Phan Rang đã không còn ai bóng dáng người lính Việt Nam Cộng Hòa, có chăng là vài ba mén du kích Việt Cộng bắn vài viên đạn AK lạc lỏng thị uy. Tới Cà Ná, Hòa Ða của Bình Thuận thì tình trạng như vào cơn hỗn loạn, không có Việt Cộng cũng không có Quốc Gia, mà có quá nhiều khủng khiếp, hãi hùng. Ngày 19 tháng 4 sắp vào Thị Xã Phan Thiết thì nghe “đã giải phóng?” rồi. Và cứ như vậy, ba tôi xuôi Nam vào Sài Gòn, về Củ Chi vào chạng vạng ngày 30 tháng Tư năm 1975, sau khi ông Dương Văn Minh đọc lệnh đầu hàng. Trước đó gần một tháng, má lớn của tôi dù sắp tới ngày sinh đẻ anh tôi, cũng hớt ha hớt hãi chạy ra Long Khánh, ra Vũng Tàu tìm ba tôi bấy giờ đang ở đâu. Tôi gọi là “má lớn” vì tôi là đứa con của người vợ sau của ba tôi. Không biết làm sao, chưa tới một tiếng đồng hồ sau, thì mấy tên nhóc hàng con cháu ngày xưa ở cùng Xóm Chùa, bây giờ làm Xã Ðội Xã An Phú và Cộng An Xã An Phú đã vào nhà còng tay ba tôi dắt đi, lý do “thành phần nguy hiểm”. Bà nội tôi van lơn “Vợ nó sắp đẻ”; má lớn tôi van lơn “Hai con tôi còn nhỏ dại lắm”; hai anh lớn tôi năm tuổi, ba tuổi đứng nhìn, la, khóc thảm thiết. Ba tôi, mấy ngày không có một hột cơm và vẫn bộ đồ chạy loan tả tơi, nhìn mẹ, nhìn vợ, nhìn con mà nưóc mắt rưng rưng, uất nghẹn không nói được một lời! Ba tôi muốn rờ đầu hai con mà thương lần chót; muốn cầm tay nói với nội tôi vài lời; hun mẹ lớn tôi một cái từ biệt, nhưng phần vì hai tay đã bị còng rồi và hai đứa Cộng An đã kềm, kẹp, kéo, lôi ba tôi đi. Không biết có phải tới ngày sinh đẻ hay vì quá xúc động mà má lớn tôi lại đau bụng đẻ vào 9 giờ đêm ngày hôm đó, ngày 30 tháng 4. Lúc bấy giờ tìm không ra “cô mụ” để đỡ đẻ, má lớn tôi đau bụng quá, la khóc biết chừng nào, được mấy chị và em của má lớn tôi khiêng võng chạy tới chỗ nầy rồi chạy tới chỗ kia. Anh của tôi được đẻ ở dọc đường và cũng đã chết ở dọc đường. Má lớn của tôi, nghe nói ra máu nhiều quá, khiêng về tới nhà thì cũng qua đời luôn, lúc đó gần 12 giờ khuya.

Sau nầy, dù đã già lắm rồi, mỗi lần kể lại những chuyện trên, bà nội tôi lại nức nở khóc và không bao giờ quên “chữi cha mấy thằng Việt Cộng ác đảng, 30 tháng 4 “giải phóng” gì, giải phóng cho người ta chết, ngưòi ta đi tù ”. Từ ngày bị bắt đi tù, ba tôi bị nhốt kín trong một phòng giam nhỏ đủ có một chỗ nằm dài trên một bục xi măng thấp có ánh đèn lờ mờ ngày đêm và thức ăn khi thì khoai lang, khoai mì; khi thì bo bo, cơm độn…ăn không đủ tráng men dạ dày, nói gì qua loa ngày hai bữa. Rồi bị “chuyển trại” nay chỗ nầy, mai chỗ kia, nhiều nơi không biết là đâu. Mấy tháng sau ổn định hơn, ba tôi mới biết mình về Cần Thơ rồi ra ngoài Bắc. Ở đâu ở, ba tôi nói cũng trong rừng sâu, núi thẩm, đói ăn, thiếu mặc hết trơn mà làm lụng thì cực lực. Mấy năm ở Yên Bái, ở Lào cai, ở Vĩnh Phú, ở Thanh Hóa…sống chết với sơn lâm chướng khí, tưởng không nhìn thấy lại mẹ và các con trong Nam. Những người bạn tù với ba tôi, đa số được “thăm nuôi” hay nhận được “quà” gởi, nhưng ba tôi thì không. Ba tôi biết, bà nội tôi nghèo lại già, việc nuôi dưỡng hai đứa cháu nội không cha, không mẹ đã là khổ lắm rồi, làm sao từ trong Nam lặn lội ra tới đất Bắc mà thăm con trong rừng, trong núi đèo heo!? Tháng 9 năm 1982, tức đã 7 năm gần 5 tháng, ba tôi được thả về từ Trại Thanh Lâm, Tỉnh Thanh Hóa, lúc hai anh của tôi, người đã 12 tuổi, người đã 10 tuổi rồi và tôi thì chưa biết đang ở đâu. Về lại cố hương “Thành Ðồng Vách Sắt?” ba tôi sống lại nghề ông bà là làm nông trong Ðội Sản Xuất Nông Nghiệp do một người bạn học của ba ngày xưa trốn lính làm đội trưởng. Bà nội tôi mua đi bán lại những thứ hoa màu miệt vườn như trái cây, rau cải, củ khoai, củ đậu. Hai anh tôi đã đi học lớp Tư và lớp Hai. Nhà cũng sống khó khăn, khốn khổ qua ngày đoạn tháng và nỗi buồn nhớ má lớn của tôi không làm sao mà nguôi ngoai cho được.

Cuối năm, một cô giáo Tiểu Học từ Sài Gòn cách chừng 70 cây số, tình nguyện về Củ Chi dạy học. Hai anh tôi học ở đó vừa học giỏi lại vừa lễ phép, cô giáo mến thương. Một hôm thình lình, cô giáo tới nhà thăm hai đứa học trò của mình. Nhà, bà nội tôi đi bán ngoài chợ nhỏ chưa về; hai anh tôi ra ngoài ruộng bắt dế; chỉ có ba tôi đang ngồi trong bếp lụm cụm nấu cơm chiều. Không biết hai người ăn nói làm sao mà đầu năm 1983, cô giáo nhỏ hơn ba tôi tới 10 tuổi chịu về làm vợ ba tôi. Cô giáo theo chồng cày cấy, cuốc đất, làm vườn, sống đời cực nhọc nơi thôn dã, bỏ nghề dạy học, bỏ thời con gái thị thành. Ngày 30 tháng 4 năm sau, năm 1984, tôi sinh ra đời cùng ngày và cùng căn nhà má lớn tôi chết trước đó 9 năm. Vậy thì, tôi là con út của ba tôi và con đầu lòng cũng là con một của má tôi là cô giáo từ Sài Gòn lên. Không nói gì ba má tôi, bà nội tôi mà cả hai anh tôi nữa rất thương tôi “thằng nhỏ chút xíu mũm mĩm”. Năm 1986, hai anh tôi, người lớn mới 16 và người nhỏ mới 14 phải nghỉ học “vì ba các em là một Ðại Úy Ngụy Quân”. Cả nhà buồn vô cùng, nhìn nhau chết điếng! Ba tôi đau xót ruột gan “thôi rồi, các con không còn tương lai”! Bà nội tôi ôm hai anh tôi vào lòng không nói được một lời nào mà nước mắt cứ chảy dài, chảy dài. Hai anh tôi buồn nhiều, không muốn nói chuyện với ai và hình như có mặc cảm là con “ngụy quân, ngụy quyền”. Ðầu năm 1988, anh lớn tôi bị bắt đi “nghĩa vụ quân sự” ở Kampuchia, dù ba tôi đã trình bày nhiều lý do được miễn, trong đó có lý do đi HO. Chiến trường Kampuchia ác liệt nhất là những năm 1976-1977 và 1978-1979. Anh tôi qua một năm trước khi “Quân Ðội Nhân Dân” của Việt Cộng rút về năm 1989. Vài tháng sau, ở nhà nhận được tin một cách qua loa, ảnh đã chết vào ngày 30 tháng 4 năm 1988 tại Huyện Moung Ruessei, Tỉnh Battambang, không tìm ra thi hài. Tại sao cứ phải là ngày 30 tháng 4? Cả nhà, ai cũng thắc mắc: 30 tháng 4 mất nước; ba tôi bị bắt đi tù; má lớn tôi đi đẻ, chết; anh út của tôi mới sinh ra, chết; tôi ra đời và lớn lên; anh tôi đi lính chết mất xác ở Kampuchia…! Rõ ràng ràng, ngày 30 tháng 4 là ngày tang tóc, ảm đạm, đau buồn, đen tối biết chừng nào cho gia đình chúng tôi! Ngày không có nụ cười! Lớn lên, tôi dần dần thấm thía biết mấy nỗi đau của gia đình!
Giữa năm 1993, gia đình tôi HO. 17 qua Mỹ vào một chiều Hè tại Phi trường Quốc Tế vùng Nam Cali nóng ấm là San Diego Airport thường được gọi là Linbergh Field, lúc tôi vừa tròn 11 tuổi. Những người bạn của ba tôi, tôi không biết từ đâu đến đón gia đình tôi thiệt là đông và nhiều xe hơi quá chừng, long trọng như thể nghênh đón một vị quan chức nào lớn lắm mà tôi vẫn thường thấy trên TV ở Việt Nam. Sau mới biết, đó là những người trong Hội Cựu Quân Nhân và mấy nguời bạn lính cũng như bạn tù của ba tôi. Bà nội tôi sau đó hai năm thì qua đời một cách êm ả, bình thản như người ngủ một giấc ngủ dài thật dài, nhưng hình như vẫn còn nét mặt buồn rười rượi! Ba tôi qua Mỹ lúc 51 tuổi, làm ngày làm đêm, bây giờ đã nghỉ hưu. Tưởng về hưu đi đây đi đó hay dưỡng già, nhưng ba tôi lại mệt, có lẻ còn hơn cả thời đi làm hảng xưởng. Ba tôi phải coi sóc mấy đứa cháu nội, con anh Ba tôi và ngay thằng con trai tôi mới hơn hai tuổi, “để ba má nó đi làm”.


Má tôi mới hơn 60 tuổi, còn phải “cày” thêm vài năm nữa mới được “full retire”. Bà cụ cứ than hoài: “Tao thấy mệt lắm rồi. Hồi trẻ dạy tụi nhỏ một ngày mấy lớp; đi cày đi cấy nặng nhọc cách mấy cũng không đến nỗi nào “oải cả người” như bây giờ tuổi già, sức yếu”. Ở San Diego, ba tôi tích cực tham gia trong những sinh hoạt cộng đồng, hội đoàn Người Việt Quốc Gia như Hiệp Hội Người Việt San Diego, Lực Lượng Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa San Diego, Hội Người Việt Cao Niên San Diego…Không những không bao giờ bỏ qua một buổi lễ Kỷ Niệm Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 năm 1975 nào, ba tôi còn bảo vợ, con “Tụi bây phải đi để nhớ ngày đen tối của đất nước và ngày đau thương của gia đình”. Ở nhà, hoặc chiều hoặc sáng ngày hôm đó, ba má tôi làm lễ giỗ cho má lớn và hai anh của tôi. Lễ giỗ, cúng đơn sơ những món ăn chay thanh đạm. “Cúng để tưởng nhớ người thân quá cô, không phải là dịp ăn uống, cười vui”, ba tôi thường nói như vậy. Ở Mỹ, tôi thấy người ta cứ cúng giỗ vào mấy ngày cuối tuần để có đông người tới lui ăn uống no say, ca hát, la hét ồn ào. Ba tôi thì nhất định, “Mất ngày nào là cúng đúng ngày đó, không bao giờ cúng trước hay cúng sau để mất đi ý nghĩa thiêng liêng và đạo lý gia tộc”. Tôi sinh ra ngày 30 tháng 4 năm 1984, bây giờ đã 29 tuổi đầu, chưa một lần được làm sinh nhật. Ở Việt Nam, tôi ở trong một xã thuộc huyện nhà quê ở Củ Chi, không nghe ai nói tới sinh nhật sinh nhiếc gì cả, không có thì không nói làm gì. Ở Mỹ, sinh nhật người ta coi trọng biết chừng nào. Trong nhiều hảng, xưởng không đông người lắm, ai cũng biết ngày nào là ngày “birthday” của ai để mua thiệp, mua quà, mời đi ăn, chúc mừng, ca hát “Happy birthday to you. Happy birthday to you…”.


Mấy đứa nhỏ Việt Nam lớn lên ở Mỹ cũng quý ngày “birthday” của chúng nó vô cùng và cha mẹ cũng lo cho và vui với tụi nó. Tôi từ San Diago lên đây ngày hôm qua cũng vì sinh nhật đứa con thằng bạn thân nối khố ngày xưa cùng xóm cùng làng ở Việt Nam. Ðã mấy năm nay, hứa tới rồi hẹn lui, năm nay tôi mới đi được. Tôi ở San Diego bên Cali lên đây cũng xa tít mù mù trên hai ngàn cây số đường máy bay và cũng cả bốn tiếng đồng hồ, nhưng thấy trong lòng cũng vui vui và không mệt mỏi gì. Nhưng tôi, ở Việt Nam không nói làm gì, ở Mỹ từ 1993 đến nay cũng hai chục năm rồi, có thấy sinh nhật nào cho mình đâu!? Tôi không có sinh nhật, tại tôi sinh vào “ngày đen tối của đất nước và ngày đau thương của gia đình”, như ba tôi thường nói. “Vui gì ngày 30 táng 4 đó mà birthday, mà sinh nhật”, má tôi còn nói thêm. Riết rồi, tôi thấy ba tôi, má tôi nói cũng có lý, cũng chí tình và thấy, hình như có nỗi đau uẩn uất trong lòng của song thân mình, làm cho mình đôi khi cũng không biết ăn làm sao, nói làm sao. Và những ngày tháng đó, nếu có ai mời vui chơi đâu đó, tôi thường từ chối khéo. Ðặc biệt năm nay lên đây vì bất đắc dĩ và chắc chỉ một lần nầy thôi. Bạn bè tôi thường hỏi: “sao không thấy mầy có “birthday”? Cười khỏa lấp, tôi lập y khuôn lời nói của ba má tôi, rằng: “ Ngày mất nước, có vui vẻ gì mà làm sinh nhật”. Tôi không muốn nói thêm, ngày đó còn là ngày tang tóc của gia đình tao.


Người thanh niên như còn trớn, định nói thêm điều gì nữa, nhưng Tấn nhìn về phía anh ta, nhẹ nhàng nói: “Tới phiên anh hớt”. Anh cuối đầu chào tôi và lên ghế ngồi hớt tóc “để chiều nay đi birthday đứa con trai cầu tự của thằng bạn rất thân”. Qua câu chuyện không mấy vui của anh ta và thực tế đã nhìn thấy qua mấy chục năm nay, tôi ngồi nghĩ, cái ngày mà Việt Cộng chiếm Miền Nam gọi là "Ngày Giải Phóng", thật sự cả Miền Nam Việt Nam bắt đầu đổ nát, tang thương. Người Bắc được dịp làm giàu. Người Nam mất mát, chết chóc, cùng khổ! “Ngày Giải Phóng?”, tạo ra ghét nhau giữa hai miền, Bắc từ Vĩ Tuyến 17 trở ra và Nam từ Vĩ tuyến 17 trở vào, vì Bắc vào là cai trị, là ăn cướp, là hà hiếp mà Nam thì bị “đổi đời” không còn gì, ngay cả mạng sống. Từ sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, giang sơn, đạo lý, truyền thống, mỹ tục của cha ông giữ gìn từ ngàn năm nầy qua ngàn năm khác đã bị tiêu tan bởi cái chủ nghĩa ngoại lai không tưởng Cộng Sản. Cộng Sản kiểu bán nước cho Tàu mà mất đất, mất đảo, mất biển. Cộng Sản kiểu ăn cướp tài sản của dân nghèo mà thành triệu phú, tỷ phú và dân nghèo thì phải đi làm đĩ khắp năm châu để kiếm ăn mà sống. Cộng sản kiểu người dân kinh hãi, thấy đâu đều tìm cách chạy trốn đến nỗi chết trôi sông, trôi biển, chết trong rừng sâu núi thẩm. Người bạn trẻ trong hoàn cảnh đất nước tan hoang lại đau nỗi đau gia đình oan khiên, vụn vỡ…thì niềm vui tìm đâu ra cho ngày sinh nhật của mình!? Thôi thì “30 tháng 4! Tôi chưa một lần sinh nhật” cũng phải. Xin chia buồn anh bạn trẻ sinh bất phùng thời. Mong đất nước một ngày không xa, bóng dáng Cộng Sản không còn trên đất nước thân yêu của chúng ta. Người Việt Nam chân chính đứng lên cầm nắm và xây dựng quê hương là một nước Việt Nam độc lập, phú cường, hạnh phúc…

NGUYỄN THỪA BÌNH
Ðể nhớ ngày 30 tháng 4 năm 1975

Bài Xem Nhiều