We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 23 April 2013

Lá đơn ly hôn : DÙ KẾT HÔN HAY CHƯA


Lá đơn ly hôn đặc biệt được like nhiều nhất trên facebook 3
"Đêm hôm đó khi trở về nhà, trong lúc vợ tôi dọn bữa ăn tối, tôi nắm lấy tay cô ấy và nói rằng, tôi có việc cần phả...i nói với cô ấy. Cô ấy ngồi xuống, lặng lẽ ăn. Một lần nữa tôi nhìn thấy nỗi đau trong đôi mắt cô ấyĐột nhiên, tôi không biết phải làm thế nào để bắt đầu câu chuyện. Nhưng tôi phải nói cho cô ấy biết những gì tôi đã suy nghĩ. Tôi muốn ly hôn. Tôi nêu vấn đề ra một cách bình tĩnh. Dường như cô ấy không bị khó chịu với những lời tôi nói, thay vào đó chỉ nhẹ nhàng hỏi, tại sao?Tôi tránh trả lời câu hỏi của cô ấy. Điều này đã làm cô ấy giận dữ. Cô ấy ném đôi đũa đi và hét vào mặt tôi, anh không phải là một người đàn ông! Đêm đó, chúng tôi đã không nói chuyện với nhau. Cô ấy thổn thức. Tôi biết cô ấy muốn tìm hiểu những gì đã xảy ra đối với cuộc hôn nhân của chúng tôi. Nhưng tôi khó có thể cho cô ấy một câu trả lời dễ chịu gì, cô ấy đã để Jane đánh cắp mất trái tim tôi.

Tôi không còn yêu cô ấy nữa. Tôi chỉ thương hại cô ấy!Thực sự cảm thấy tội lỗi, tôi thảo lá đơn ly hôn ghi rõ cô ấy sẽ sở hữu căn nhà, chiếc xe hơi và 30% cổ phần của công ty tôi. Cô ấy liếc nhìn nó và sau đó xé nó ra từng mảnh nhỏ. Người phụ nữ đã trải qua hơn chục năm cuộc đời mình với tôi đột nhiên đã trở thành một người xa lạ. Tôi cảm thấy tiếc cho cô ấy vì đã đánh mất thời gian thời gian, nguồn lực và sức lực, nhưng tôi không thể rút lại những lời đã nói - tôi đã quá yêu Jane. Cuối cùng cô ấy òa khóc trước mặt tôi, và đó là những gì tôi mong đợi xảy ra. Đối với tôi, tiếng khóc của cô ấy sẽ là cách để giải tỏa nỗi đau. Ý tưởng về việc ly hôn đã dằn vặt tôi suốt nhiều tuần qua giờ dường như chắc chắn và rõ ràng hơn.Ngày hôm sau, tôi trở về nhà rất muộn và thấy cô ấy đang cắm cúi viết tại bàn làm việc. Tôi không ăn bữa tối mà đi ngủ luôn và ngủ thiếp đi rất nhanh bởi vì tôi đã mệt mỏi sau một ngày bận rộn với Jane. Khi tỉnh giấc, cô ấy vẫn ngồi viết ở bàn.

Tôi không quan tâm vì vậy tôi trở mình và ngủ tiếp.Buổi sáng dậy, vợ tôi bắt đầu trình bày điều kiện ly hôn: Cô ấy không muốn bất cứ thứ gì từ tôi, nhưng cần tôi thông báo một tháng trước khi ly hôn. Cô ấy yêu cầu rằng trong một tháng đó, cả hai chúng tôi phải cố gắng để sống một cuộc sống bình thường nhất có thể. Lý do cô ấy đưa ra khá đơn giản: con trai của chúng tôi sẽ có kỳ thi của mình trong một tháng tới và cô ấy không muốn làm nó phân tâm với cuộc hôn nhân tan vỡ của chúng tôi.Tôi có thể chấp nhận được điều kiện này. Nhưng cô ấy còn yêu cầu nhiều hơn thế, cô ấy yêu cầu tôi nhớ lại cách mà tôi đã đưa cô ấy vào ra phòng cô dâu trong ngày cưới của chúng tôi. Cô yêu cầu mỗi ngày trong thời gian một tháng tới tôi phải đưa cô ấy ra khỏi phòng ngủ của chúng tôi tới cửa trước vào buổi sáng. Tôi nghĩ rằng cô ấy bị điên rồi. Chỉ để giúp cho những ngày cuối cùng của chúng tôi cùng nhau là chấp nhận được tôi đành chấp thuận yêu cầu kỳ quặc của cô ấy.

Tôi đã nói với Jane về điều kiện ly hôn của vợ tôi. Cô ấy cười to và cho rằng đó là một yêu cầu ngu xuẩn. Bất kể vợ tội có mánh khóe gì, cô ấy vẫn phải đối mặt với việc ly hôn, Jane nói một cách khinh bỉ.Vợ tôi và tôi đã không đụng chạm gì về thể xác kể từ khi ý định ly hôn của tôi được thể hiện một cách rõ ràng. Vì vậy, khi tôi bế cô ấy vào ngày đầu tiên, cả hai chúng tôi tỏ ra khá lóng ngóng, vụng về. Con trai tôi vỗ tay và theo sau chúng tôi: Cha đang bế mẹ trên tay của mình. Lời nói đó của con trai mang lại cho tôi một cảm giác đau đớn. Từ phòng ngủ đến phòng khách, sau đó đến cửa, tôi đã bước đi trên mười mét với cô ấy trên tay. Cô ấy nhắm mắt và nói nhẹ nhàng, đừng nói với con trai của chúng ta về việc ly hôn. Tôi gật đầu và cảm thấy có chút gì đó đổ vỡ. Tôi đặt cô ấy xuống ở cửa ra vào. Cô ấy đứng đó chờ xe buýt để đi làm. Tôi lái xe một mình đến văn phòng.Vào ngày thứ hai, cả hai chúng tôi đã hành động dễ dàng hơn. Cô ấy dựa vào ngực tôi.

Tôi có thể ngửi được mùi hương từ áo khoác của cô ấy. Tôi nhận ra rằng tôi đã không nhìn người phụ nữ này một cách cẩn thận trong một thời gian dài.

> Tôi nhận ra cô ấy không còn trẻ nữa. Có những nếp nhăn trên khuôn mặt của cô, mái tóc cô đã ngả màu xám! Cuộc hôn nhân của chúng tôi đã lấy đi nhiều thứ của cô ấy. Trong một phút, tôi tự hỏi tôi đã làm được những gì cho cô ấy.Vào ngày thứ tư, khi tôi nâng cô ấy lên, tôi cảm thấy một cảm giác thân mật trở về. Đây là người phụ nữ đã có mười năm chung sống với tôi. Vào ngày thứ năm và thứ sáu, tôi nhận ra rằng cảm giác của sự thân mật của chúng tôi đã tiếp tục tăng lên. Tôi đã không nói với Jane về việc này. Việc bế vợ tôi đã trở nên dễ dàng hơn khi thời gian một tháng dần trôi qua. Có lẽ mỗi ngày đều luyện tập như vậy đã làm tôi trở nên khỏe hơn.Một buổi sáng, cô ấy đã lựa chọn kỹ càng những đồ để mặc. Cô đã thử một vài bộ nhưng không thể tìm được một bộ nào phù hợp. Cuối cùng, cô ấy thở dài, tất cả quần áo của mình đã trở nên rộng hơn. Tôi đột nhiên nhận ra rằng cô đã quá gầy, đó là lý do tại sao tôi bế cô ấy đã dễ dàng hơn.Đột nhiên điều đó như một cú đánh vào tôi ... cô ấy đã phải chôn giấu nhiều đau đớn và nỗi cay đắng trong tim. Một cách vô thức, tôi đưa tay ra và chạm vào đầu cô ấy.Lúc này con trai chúng tôi chạy đến và nói, Cha à, đến giờ bế mẹ ra rồi. Đối với thằng bé, việc thấy cha mình bế mẹ mình trên tay đã trở thành một phần thiết yếu trong cuộc sống của nó.

Vợ tôi ra hiệu cho con trai của chúng tôi lại gần và ôm nó thật chặt. Tôi quay mặt đi vì sợ rằng tôi có thể thay đổi quyết định của tôi ở phút cuối cùng này. Sau đó tôi bế cô ấy trong vòng tay, bước từ phòng ngủ, ngang qua phòng khách, và đi qua hành lang. Cô ấy vòng tay qua cổ tôi một cách nhẹ nhàng và tự nhiên. Tôi ôm cô ấy thật chặt, giống như vào ngày cưới của chúng tôi.Điều làm tôi buồn là cô ấy còn nhẹ hơn nhiều so với tôi tưởng. Vào ngày cuối cùng, khi ôm cô ấy trong vòng tay của tôi, tôi lại khó có thể cất được bước chân. Con trai chúng tôi đã đi đến trường. Tôi ôm cô ấy thật chặt và nói rằng, anh đã không nhận thấy rằng cuộc sống của chúng ta đã thiếu đi sự thân mật. Tôi lái xe đến văn phòng .... nhảy ra khỏi xe thật nhanh mà không cần khóa cả cửa xe. Tôi sợ bất cứ sự chậm trễ nào của mình sẽ khiến tôi đổi quyết định của mình... Tôi bước lên mấy bậc thang. Jane mở cửa và tôi đã nói với cô ấy, Xin lỗi Jane, anh không muốn ly dị nữa.Cô ấy nhìn tôi, ngạc nhiên, và sau đó sờ trán tôi. Anh có bị sốt không? Cô ấy nói. Tôi gỡ tay cô ấy ra. Xin lỗi, Jane, tôi nói, anh sẽ không ly dị. Cuộc sống hôn nhân của anh có lẽ đã tẻ nhạt vì cô ấy và anh không đánh giá cao những chi tiết của cuộc sống chung, chứ không phải vì bọn anh đã không còn yêu nhau nữa. Giờ đây anh nhận ra rằng vì rằng anh đã bế cô ấy vào trong nhà vào ngày cưới, anh sẽ bế cô ấy như vậy cho đến khi cái chết chia lìa anh và cô ấy. Jane dường như choàng tỉnh. Cô ta cho tôi một cái tát như trời giáng rồi đóng sầm cửa lại và bật khóc. Tôi xuống cầu thang và lái xe đi. Tại tiệm hoa bên đường, tôi mua một bó hoa cho vợ tôi. Cô bán hàng hỏi tôi cần ghi những gì trên thiệp.Tôi mỉm cười và viết, anh sẽ bế em ra khỏi phòng vào mỗi sáng cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.



Tối hôm đó, tôi về đến nhà, với hoa trên tay, và nụ cười nở trên môi, tôi chạy lên cầu thang, chỉ để thấy vợ tôi nằm trên giường - cô ấy đã ra đi. Vợ tôi đã chiến đấu với căn bệnh UNG THƯ trong nhiều tháng qua và tôi đã quá bận rộn với Jane để có thể nhận ra điều đó. Cô ấy biết rằng mình sẽ chết và cô ấy muốn ngăn tôi khỏi bất kỳ phản ứng gì tiêu cực từ con trai của chúng tôi, trong trường hợp chúng tôi sẽ ly hôn với nhau - Ít nhất, trong con mắt của con trai của chúng tôi - Tôi là một người chồng đầy tình yêu thương ... .Các chi tiết nhỏ trong cuộc sống của bạn thực sự là quan trọng trong một mối quan hệ. Nó không phải là biệt thự, xe hơi, tài sản, hay tiền trong ngân hàng. Những thứ đó tạo ra một môi trường thuận lợi hơn cho hạnh phúc, nhưng bản thân chúng không thể đem lại hạnh phúc cho chúng ta.Vì vậy, hãy dành thời gian để trở thành bạn thân của người bạn đời của bạn và làm cho nhau những việc nhỏ để có xây dựng được sự thân mật. Hãy có một cuộc hôn nhân thực sự hạnh phúc!Nếu bạn không chia sẻ bài này, chẳng có điều gì xảy ra với bạn.Nếu bạn chia sẻ, bạn có thể sẽ cứu vãn được một cuộc hôn nhân nào đó. Nhiều người gặp thất bại trong cuộc sống là những người không nhận ra họ đã đến gần với thành công thế nào khi họ quyết định bỏ cuộc.



Hãy nhớ rằng tình yêu là những thứ quý báu nhất trong tất cả các kho báu. Nếu không có nó bạn sẽ chẳng có gì, và nếu có nó bạn có tất cả mọi thứ. Tình yêu không bao giờ mất đi, ngay cả khi xương cốt của một người mình yêu đã trở thành tro bụi. Cũng giống như mùi thơm của gỗ đàn hương không bao giờ mất đi, ngay cả khi nó đã bị nghiền nát, tương tự như vậy nền tảng của tình yêu là linh hồn, nó không thể phá hủy và tồn tại mãi mãi. Vẻ đẹp có thể mất đi, nhưng tình yêu thì không bao giờ.



HÃY CHIA SẺ BÀI NÀY SAU KHI ĐỌC

Việt cộng muốn xoá tên Tiên Lãng :Thuê côn đồ đánh dân thôn

Ông Đoàn Văn Vươn vào tù Tiên Lãng lại "dậy sóng"

Tiên Lãng - Hải Phòng: Doanh Nghiệp thuê côn đồ đánh trọng thương 6 người dân


 Phớt lờ lệnh cấm xây dựng của UBND thành phố Hải Phòng, doanh nghiệp thuê gần 100 bảo vệ công trường, đánh trọng thương 6 nông dân thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng, huyện Tiên Lãng...


Chị Lương Thị Rích bị thương sau khi nhóm côn đồ ra tay
Loạn đả dân thường
12h30 ngày 21-4, tại khu đất thực hiện Dự án xây dựng nhà máy giày xuất khẩu của Công ty cổ phần Hoa Thành (thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng, huyện Tiên Lãng) đã xảy ra vụ tấn công bằng gạch, gậy gộc của nhiều đối tượng côn đồ lạ mặt vào người dân thôn Trâm Khê. Hậu quả 6 người dân sở tại bị đánh trọng thương.
Các nạn nhân và nhân chứng cho biết: Dự án này được UBND thành phố Hải Phòng bàn giao cho CTCP Hoa Thành xây dựng nhà máy giày từ năm 2004, nhưng do quy trình cấp đất chưa đúng luật, giá bồi thường thấp, nhiều hộ dân bị giả mạo chữ ký… dẫn tới việc người dân thôn Trâm Khê khiếu nại kéo dài. Dự án sau khi triển khai san lấp mặt bằng, xây quây tường bao, để cỏ dại mọc cao quá đầu người.

Tiếc của, người dân mất ruộng kéo nhau ra phát cỏ, trồng trọt để mưu sinh. Trưa 21-4, mọi người về nhà nghỉ ngơi, cơm nước. Đến khoảng 12h xuất hiện nhiều đối tượng lạ mặt, đi trên hơn chục xe ô tô, taxi đến, vào trong khu đất lập hàng rào bảo vệ, phá hoại hoa màu. Thấy vậy, người dân thôn Trâm Khê gõ kẻng báo động. Mọi người chạy ra bảo vệ hoa màu thì bị nhóm côn đồ dùng gạch đá, gậy gộc tấn công, gây thương tích.

Ông Hoàng Văn Phong (SN 1965, ở thôn Trâm Khê) là người đầu tiên bị nhóm côn đồ dùng gậy đánh gây thương tích kể lại, phát hiện rất đông thanh niên lạ mặt, trong đó có cả thanh niên mặc quần áo đồng phục, khoác áo giáp chống đạn vào phá rau màu của người dân, nên ông đi ra với ý định hỏi xem có chuyện gì. Chưa kịp hỏi, ông Phong liền bị một tên trong nhóm côn đồ phang một gậy vào người và hô: "Hôm nay không vào được. Đánh chết nó (ông Phong - PV) đi". Sau đó, một nhóm khoảng 5-6 thanh niên lao đến dùng gậy vụt, đấm đá túi bụi, khiến cho ông Phong sa sẩm mặt mày, cơ thể bầm tím, quần áo tả tơi.
Được biết, ông Phong cũng có 3 sào ruộng nằm trong diện tích bị thu hồi. Do không còn ruộng để canh tác, hàng ngày vợ chồng ông vào trong khu đất để hoang trồng khoai và rau.

Ông Hoàng Văn Hào (SN 1968) là một trong những người dân không hề hay biết chuyện thu hồi đất ruộng vào năm 2004, vì năm ấy ông Hào đi vào Nam làm ăn, khi về thì được mọi người nói lại mới hay nhưng đã muộn… Ông kể, trưa 21-4 đang ăn cơm thì nghe tiếng kẻng báo động nên vội chạy đến khu vực dự án. Khi đến hiện trường, gần 20 thanh niên lạ mặt đứng ngay lối ra vào, ông Hào liền hỏi: “Tôi chưa nhận tiền đền bù, ruộng nhà tôi vẫn còn trong đó, sao lại đến chiếm đất?". Vừa dứt lời, ông Hào bị nhóm đối tượng côn đồ ấn xuống mương nước, đánh gây thương tích nặng. Thấy ông Hào bị đánh, ông Vũ Đình Quý (40 tuổi) đi cùng vào can ngăn cũng bị bọn chúng đánh trọng thương.

Chỉ đến khi lực lượng CAH Tiên Lãng có mặt, đám đông trên mới lên xe ô tô rút khỏi hiện trường về quán nước chân cầu Tiên Cựu, cách đó khoảng 400m tụ tập. Đến 18h cùng ngày, tất cả các đối tượng vẫn ở đó, một số quay lại hiện trường nghe ngóng tình hình.

Khu đất dự án đang được bà con tận dụng trồng hoa màu

Dự án nhiều ẩn khuất
Ông Hòa Như Nam - Giám đốc CTCP Hoa Thành có trụ sở tại tầng 3, tòa nhà Hải Phòng Tower, số 32 Trần Phú, Ngô Quyền, Hải Phòng cho biết: "Đây là sự việc đáng tiếc! Riêng về khu đất, công ty có đầy đủ giấy tờ chứng minh đất đó là hợp pháp, là của công ty nên công ty có toàn quyền sử dụng…".

Việc nhóm đông côn đồ đánh người dân, ông Nam khẳng định không hay biết, vì để đảm bảo cho việc thi công xây dựng, Công ty Hoa Thành đã ký hợp đồng xây dựng với Công ty TNHH Quỳnh Dương (trụ sở tại số 2/33 Lương Khánh Thiện, Ngô Quyền). Sau đó, Công ty Quỳnh Dương ký lại hợp đồng với Công ty cổ phần Dịch vụ bảo vệ Toàn Cầu để thuê 120 bảo vệ cho công trình. Khi được đề nghị xem qua số giấy tờ hợp pháp, ông Nam khước từ cho rằng, tất cả để hết ở văn phòng, không mang theo.

Làm việc với báo chí, ông Vũ Đức Cảnh, Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng cho biết, đầu tháng 4-2013, UBND thành phố Hải Phòng đã ra công văn thông báo, yêu cầu CTCP Hoa Thành không được xây dựng trên khu đất này vì đang có sự tranh chấp, đồng thời giao Sở TN-MT và UBND huyện Tiên Lãng đôn đốc, giám sát nhưng phía Công ty Hoa Thành đã phớt lờ chỉ đạo của thành phố, thuê lực lượng... để bảo vệ thi công dẫn tới việc đánh lộn với người dân, gây mất an ninh trật tự trên địa bàn. Còn việc nhóm thanh niên lạ mặt đánh 6 người dân bị trọng thương, UBND huyện sẽ đề nghị phía công an huyện vào cuộc điều tra, làm rõ.

Được biết, dự án thu hồi đất giao cho Công ty cổ phần Hoa Thành xây dựng Nhà máy sản xuất giày xuất khẩu được triển khai từ cuối năm 2004. Chỉ 6 ngày sau khi có quyết định của UBND thành phố Hải Phòng cho thuê đất (ngày 10-11-2004) đã có quyết định phê duyệt phương án bồi thường nên có nhiều sai sót dẫn tới việc người dân khiếu nại, không thỏa hiệp.

Theo phản ánh của người dân, nhiều trường hợp chủ đất đi vắng, không ủy quyền cho ai lĩnh tiền nhưng vẫn có “chữ ký”, tiền bồi thường lại được gửi qua tay người khác… Đặc biệt một số người dân phát giác, khiếu nại, đã bị đối tượng xấu liên tục đe dọa, khủng bố tinh thần bằng việc in nội dung thông tin như: “Hoàng Văn Khang có lấy tiền hay không? Không lấy tiền đừng trách chúng tôi”; “Nguyễn Văn Thân - liệu hồn" mang dán khắp nơi trên địa bàn thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng. Giữa tháng 9-2012, nhà của 2 ông Khang và Thân bị kẻ lạ mặt đột nhập, phóng hỏa ngay trong đêm. Được biết, ông Khang là người kiên quyết không chấp nhận khoản tiền bồi thường diện tích đất của gia đình bị thu hồi giao cho CTCP Hoa Thành, còn gia đình ông Thân là nơi người dân thôn Trâm Khê thường xuyên tụ họp để bàn bạc chuyện đấu tranh đòi quyền lợi. Chính vì vậy, người dân nghi ngờ thủ phạm đã nhằm vào 2 người tích cực nhất đang đấu tranh trong vụ thu hồi đất giao cho doanh nghiệp Hoa Thành.

Vụ đổ xăng đốt nhà đó đến nay cơ quan chức năng vẫn chưa có câu trả lời, thì sự vụ mới lại xảy ra, khiến 6 người dân thôn Trâm Khê bị đánh trọng thương. Xâu chuỗi tất cả sự kiện, rà soát mối quan hệ của các nạn nhân cho thấy, một câu hỏi cần có lời giải đáp và làm rõ: Ai là người đã gây ra các vụ việc trên?

Bài Xem Nhiều