We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Sunday, 28 April 2013

Chủ Đề Mùa Quốc Hận : KHÓC NƯỚC NON VIỆT

 
 
Phi Loan xin được mời các anh chị đọc để nhớ về thăng trầm và khổ đau cuả dân tộc mình trên chặng đường di tản trong biến động 1975 trên con đường tỉnh lộ 7B
(Viết cho những khốn khổ, những điêu linh của đất nước tôi và dân tộc tôi)
Tôi gấp quyển sách đang đọc dở dang, đưa tay chùi vội những giọt nước mắt vừa lăn dài xuống má. Quyển sách đó có tựa đề thật đơn giản “Những người tù cuối cùng” của tác giả PGĐ và chính anh cũng là một trong hai mươi người tù cuối cùng được thả ra sau hơn mười bảy năm bị giam cầm, tù đày trong lao tù Cộng sản. Anh và các bạn đã là nhân chứng sống của lịch sử. Những giòng chữ đó có hấp lực thật lạ lùng, càng đọc càng như bị kéo ngược về dĩ vãng - một dĩ vãng đau buồn và uất hận mà tôi đã cố chôn vùi thật sâu trong tận cùng của ký ức... 
Sau biến cố tang thương của tháng 3 năm 1975 khi Ban Mê Thuột bị thất thủ - là kéo theo những đổ vỡ-những mất mát-những chia lìa-những đọa đày-những uất hận của tập thể Quân Dân Cán Chính VIỆT NAM CỘNG HÒA của một quân đội hùng mạnh của những người con đã sống chết cho lý tưởng Tự Do và sự phồn vinh của dân tộc. Ba mươi mấy năm qua biết bao thăng trầm - nhưng mỗi lần nhớ về, lại là những lần nhói buốt, nó như vết thương lòng không thể nào lành. Tôi thầm cám ơn tác giả của quyển sách đó đã là động lực để tôi ngồi xuống ghi lại những hình ảnh mà tôi đã chứng kiến của buổi chiều hôm ấy... 
Trong cái lũ lượt của đoàn người di tản từ PLEIKU và KONTUM qua con đường liên tỉnh lộ 7B. Con đường này bỗng nhiên ồn ào, náo nhiệt trong hỗn loạn, rồi tiếng gọi nhau vang dội cả một góc rừng. Tiếng khóc than, tiếng xe, tiếng súng nổ rền vang, hệt như đàn ong vỡ tổ, người chạy ngược kẻ chạy xuôi, tìm kiếm người thân bị thất lạc, đồ đạc vất bừa bãi, những chiếc xe hư bỏ lại trên đường ngỗn ngang. Tôi và HÙNG người em trai nhỏ, cũng tất bật trong đoàn người gian truân đó, bây giờ chỉ còn hai chị em, ba mẹ và các em còn kẹt lại Ban Mê Thuột, mấy bữa nay tôi đã chạy đôn chạy đáo để dò la tin tức gia đình, nhưng biết hỏi ai bây giờ, bởi chẳng ai biết rõ điều gì đã xảy ra. 
Trong tâm trạng rối bời đó, tôi chỉ còn nhớ một điều là khi đến lớp, điều làm tôi ngạc nhiên là sĩ số các em học sinh đến trường chỉ còn một nữa, tôi đang tìm câu trả lời thì có một em học sinh đến gần bên tôi nhỏ nhẹ lên tiếng hỏi:
- Thưa cô, ba mẹ em muốn biết là cô có muốn chạy loạn cùng xe với gia đinh em không? 
Chạy loạn!!! Tôi nghe tiếng chạy loạn mà tim nhói đau, có nghĩa là tôi phãi rời bỏ nơi chốn này, xa trường, xa học trò thân yêu của tôi, mà đi đâu kia chứ? Nhìn đứa học trò ngoan mà tôi thương nhất lớp chưa biết phải trả lời ra sao? 
Tôi mới ra trường được vài tháng, nhận nhiệm sở ở đây, ngôi trường nằm trên ngọn đồi thoai thoải trông thật dễ thương, tuy mới về nhưng tôi được học sinh, phụ huynh học sinh và các đồng nghiệp thương mến chắc tại cái nhỏ nhoi, yếu đuối của tôi trong làn sương mù và cái se lạnh của PLEIKU chăng? Tôi nghĩ thế. 
- Thưa cô, cô quyết định như thế nào ạ?
Tiếng nhỏ nhẹ của người học trò lại cất lên, cắt ngang giòng suy tư của tôi, tôi lặng lẽ gật đầu. Thế là mọi chuyện cứ tuần tự đi qua như đã đuợc sắp xếp tự bao giờ để giờ này đây tôi cũng có mặt trong đoàn người di tản. Khi chiếc xe bị kẹt cứng, không thể nhích thêm một chút xíu nào, tôi nhảy xuống xe để được thoải mái một lát và đi lần về phía trước, bỗng nghe một giọng ru con lanh lảnh vừa ru, vừa khóc nghe thật não lòng!!... 
- “Ví dầu cầu ván đóng đinh, cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi. Khó đi mẹ dắt con đi, con đi trường học, mẹ đi trường đời”. 
Tôi lần theo tiếng ru hời đó, đến dưới gốc cây to thấy một người đàn bà, đầu tóc rối bù, quần áo xốc xếch, ôm chặt đứa con trong lòng mà ru, tôi tò mò bước đến gần để hỏi thăm, chỉ vừa kịp nhìn thấy đứa bé có nước da xám sậm, tôi như muốn ngã qụy xuống, không biết đứa bé đã chết tự bao giờ, vậy mà người mẹ vẫn cất tiếng ru nảo ruột để ôm ấp, để vỗ về con mình. Tôi kêu thất thanh 
- Xin giúp chị ấy, con chị đã chết rồi!
Thấy tôi la lớn tiếng, có mấy người đang ở gần đấy bèn chạy lại, nhưng không thể nào lấy được đứa bé ra khỏi vòng tay của chị, chị cứ ghì chặt đứa con của chị vào lòng, đứa bé như một bảo vật, một gia tài cuối cùng của chị, chị vừa khóc vừa ru “Con đi trường học, mẹ đi trường đời". 
“Chị đã thi đậu trường đời rồi đó chị”, tôi thầm nhủ như thế, định mệnh oan nghiệt đã cướp đi người con yêu dấu của chị, chị cứ thế mà than van, “Con ơi! con bú đi con...” Tôi đưa tay bịt tai lại để không còn nghe giọng ru hời thống thiết của một người mẹ vừa mất đi đứa con nhỏ thân yêu. 
Không thể chịu đựng thêm nữa, tôi vội quỳ xuống truớc khoảng đất trống gần đó mà lạy mười phương tám hướng vừa khóc, vừa van vái. Xin tha cho dân tộc con, cho đất nước con... Tôi úp mặt vào đôi bàn tay nhỏ bé kêu lên "Chúa ơi!"...
Bỗng một bàn tay, đặt lên vai tôi 
- Chị ơi, chạy mau đi, không kip nữa đâu.
Tiếng người em trai hối thúc. Tôi vội vàng đứng lên như người vừa hoàn hồn, tôi chạy như bay để lại sau lưng người đàn bà đang ôm ghì xác đứa con đã chết với tiếng ru hời bi thảm...
Ba mươi tám năm trôi qua, chẳng biết người đàn bà với tiếng hát ru hời ấy về đâu???  
Phi Loan Hoàng thị Cỏ May
 
 
- 2 giờ 20 sáng ngày thứ hai-10 tháng 3 năm 1975, quân Cộng sản bắc việt bắt đầu nã pháo đại bác 130 ly, hỏa tiển 122 ly vào các cứ điểm quân sự và Bộ Chỉ Huy Tiểu Khu.

- 4 giờ chiều ngày thứ hai-10 tháng 3 năm 1975, quân Cộng sản bắc việt chiếm thị xã Ban Mê Thuột, ngoại trừ khu vực Bộ tư lệnh sư đoàn 23 bộ binh còn được trấn giữ...

- 6 giờ chiều ngày 10 tháng 3 năm 1975, thành phố bây giờ như một bãi tha ma, chứa đầy tử khí. Những đống tro tàn của nhiều khu phố bị cháy, bụi khói và gạch vụn gợi cho người ta cái cảm xúc của một chiến trường tàn cuộc lạnh lẽo rợn người”. (Nguyễn Định, BMTNĐCC.) Theo nguồn Quốc Gia Hành Chánh.  
 
 
 
 
TẠI QUẢNG TRỊ
 
 
 
 
 
 
TẠI HUẾ
 
Ngày 21 tháng 3 năm 1975 nguyên gia đình bị Cộng sản bắn chết ở quốc lộ 1,
gần đèo Hải Vân đang trên đường di tản.
 
Người phụ nữ này 1 mình dẫn mấy đứa con chạy nạn từ Huế đang
ngồi trên đèo Hải Vân với nỗi lo âu.
TẠI CỬA THUẬN AN
Chiếc xà lan Quân vận Vùng 1, di tản Quân & Dân
chuyến cuối cùng  từ Cửa Thuận An. 
TẠI ĐÀ NẴNG
Ngày 27-3-1975 Chuyến máy bay dân sự đầu tiên của Mỹ mướn đáp xuống phi trường Đà Nẵng để đưa người di tản, nhưng mỗi khi máy bay đáp xuống những hỗn loạn diễn ra dữ dội. Nên các chuyến bay dân sự đó phải đình chỉ.
Sau đó thay đổi bằng 4 máy bay C-130 nhưng hỗn loạn vẫn liên tục nên 4 chiếc này chỉ cất cánh duy nhất được một lần vào ngày 29-3-1975
Ngày 27 tháng 3 năm 1975 tại bến tàu Đà Nẵng.
Cảng Đà Nẵng, trong giờ phút hấp hối.
Người dân chạy trốn Cộng sản được câu lên tàu SS Pioneer Contender.
Một số người dân di tản đả được ngồi yên dưới hầm Tàu 
Bến tàu Đà Nẵng rất hỗn loạn, nên các chiếc tàu thả neo ngoài xa,
dân dùng thuyền bè từ bờ ra tàu tại Đà Nẵng
Mỗi chiếc tàu chở được chừng 10 ngàn người thì nhổ neo về Cam Ranh.
Chiều ngày 28-3-1975, tại bãi biển Mỹ Khê, Đà Nẵng. Những cảnh hỗn loạn xảy ra. Cả chục chiếc thiết vận xa M-113 làm đầu cầu nối ra biển để lên tàu.
Sau đó có nhiều chiếc bị chìm xuống biển và một số binh sĩ biết lội thì còn sống sót, số người không biết lội đã bị chìm dần xuống đáy biển Mỹ Khê.
Tối 28-3-75 bọn Cộng sản pháo kích vô căn cứ
Hải Quân Việt Nam Cộng Hòa, lửa cháy rực một góc trời.
 
Chiến Hạm HQ-802 nhổ neo xuôi Nam lúc 11 giờ sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975.
Và những số người dân khác. cố gắng dùng đủ loại phương tiện để
chạy ra khỏi Đà Nẵng. Phải bằng mọi cách để trốn thoát khỏi Cộng sản ngày 28 tháng 3 năm 1975.
Ngày 30 tháng 3 năm 1975 Dân tị nạn từ Huế, Đà Nẵng và các thành phố khác
chen chúc chạy trốn Cộng sản trên quốc lộ 1 hướng vô Nam.
TẠI TUY HÒA, PHÚ YÊN
Ngày 16 tháng 3 năm 1975 Ban Mê Thuột, Pleiku, KonTum, Phú Bổn nói chung là tất cả các tỉnh trên Cao Nguyên đang vào giờ hấp hối, cho nên những con đường để thoát chạy như là, 7B, 14, 19, 20, 21.
Nhưng tổn thất nhất là con đường 7B có thể nói đó là
CON ĐƯỜNG MÁU của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa & Dân chúng.
Những người dân rút chạy khỏi cao nguyên ngày 19-3-1975 tại Phú Bổn, Kontum.
Một quân nhân VNCH trên trực thăng đã cứu bé trong cuộc di tản hỗn loạn
Đoàn xe nối đuôi qua cầu phao trên Sông Ba ngày 18-3-1975. Phú Yên.
Ngày 22-3-1975 một phụ nữ được trực thăng di tản ra khỏi Tuy Hòa,
ôm chặt con vào lòng với nỗi đau khổ vì người chồng còn kẹt ở lại.

--
KHÓC NƯỚC NON VIỆT

Hỡi ôi;
Trong lòng biển, đàn cá vàng ngậm ngùi đưa dòng nước biếc;
Giữa rừng sâu, bầy thỏ bạc nức nỡ tiễn bóng cây xanh.

Ngao ngán thay;
Đất chẳng biết tới lui,
Biển nào hay qua lại
Mà lòng người tráo trở mãi không thôi.

Vì thế cho nên;
Giờ nắng đổ lệ tràn Bản giốc
Mưa trút hờn quay quắt Biển Đông
Vọng về xa hồn tử sĩ bất đồng
Cơn gió lạnh hắt hiu chiều Việt Bắc
Hồn lãng đãng thương bóng cây tươi mát
Vẻ bùi ngùi oan khuất-biết về đâu
Đây đất xưa, biển cũ nhiệm mầu
Bao lớp trước đã quên mình chống giữ
Sao bỗng chốc thay ngôi đổi chủ
Tội ác này Cọng sản gánh thiên thu

Tưởng mà đau
Lập quốc gần năm mươi thế kỷ
Nước non này máu lệ thành sông
Từ Hồng Bàng truyền tới Lạc Long
Rồi mười tám vua Hùng dựng nước
Bởi thất chức vào tay nhà Thục
Nước Văn Lang đau khổ từ đây
Rồi nhà Tần độc ác ra tay
Diệt Âu Lạc để lập ra Tam Quận
Ôi ngập trời tiếng dân ta thán
Kiếm quốc thù vấy máu Đồ Thư
Lại Triệu Đà cướp đất Thục gia
Phường Tây Hán giở trò thống trị
Từ Mê Linh dựng cờ khởi nghĩa
Gái Việt nam ghi mãi công đầu
Sáu lăm thành phút chốc gồm thâu
Trưng vương dựng trời Nam tự chủ

Nhưng hỡi ơi
Bọn vua Tàu trước sau một lũ
Đông Hán kia lại cướp đất mình
Người Tiêu Tư ác độc vô cùng
Hắn phải chết trong tay dân Việt
Nhà tiền Lý lập công oanh liệt
Năm trăm năm tủi nhục trôi qua
Nhưng Tùy, Đường lại cướp lần ba
Phải đợi đến Ngô Vương quyết định
Trận Bạch đằng Bắc triều tán đởm
Mộng xâm lăng bị nát tan tành
Dân Việt này chiến thắng quang vinh
Cờ độc lập bao đời vững chãi

Nhưng vốn dĩ;
Nếu nước kia chuyển lưu trong tánh ướt
Thì bọn Tàu tập kết máu xâm lăng.

Thế nên,
Tống, Nguyên, Minh ra công cướp phá
Để máu đào nhuộm thắm non sông
Từ Lý Thường- Quốc Tuấn lập công
Đến Lê Lợi mười năm chinh chiến
Khi Quang Trung lẫy lừng xuất hiện
Bọn Thanh triều phách lạc hồn xiêu
Đến Gia long lại rước Tây vào
Dân khốn đốn vùng lên chống trả
Tám mươi năm chiến tranh ròng rã
Máu thành sông, xương trắng xây thành


Rồi từ đâu Hồ tặc hiện thân
Cơn ác mộng lan tràn khắp nước
Trí, Phú, Địa, Hào đành chết trước
Toàn dân vô sản lại xanh xương
Trong nhà kia vợ nọ tố chồng
Con đấu bố cả trời oan nghiệt
Chùa miếu cũ phải đành tan nát
Luân thường kia rũ áo ra đi
Nghe Tàu Nga, đất nước đành chia
Lại nhận lệnh giở trò thôn tính

Khủng bố khắp nông thôn thành thị
Pháo nhà thương, hủy phá cầu đường
Năm bảy hai Đại lộ kinh hoàng
Hồi sáu tám : giết người vô số
Lấy máu Việt nhuộm thêm cờ đỏ
Xương đồng bào chất đống sao vàng
Năm bảy lăm thu tóm giang san
Hơn hai triệu băng đường tỵ nạn
Người nộp thân hổ lang ngấu nghiến
Kẻ gieo mình bể cả cá ăn
Cả một trời oan nghiệt triền miên

Ôi hai chín năm qua
Dân quốc nội lầm than khổ sở
Sống cuộc đời như thú hai chân
Kẹp kềm dân : hệ thống công an
Lừa gạt nước : dây chuyền đảng trị
Dựng Quốc hội : đầu trâu mặt ngựa
Lập nước nhà : lang sói hổ mang

Bởi thế nên
Cắt đất biển dâng cho Tàu cọng
Lại bịt mồm khóa miệng lương dân
Lập phiên tòa gián điệp Vũ Bình
Bắt Hồng sơn Chí Quang tù tội
Phạm quế Dương Trần Khuê lập hội
Nguyễn khắc Toàn giúp đỡ bần dân
Cũng vào tròng lao khổ oan khiên

Lại nhớ đến
Xưa Chiêu Thống cạo đầu búi tóc
Gối đã mòn cầu cạnh Tàu thương
Quan phẩm ba áo mão phũ phàng
Rồi gục chết để đời nguyền rủa
Khi cải táng trái tim còn đỏ
Thế mới hay tình nước chưa tan
Dại một đời hối hận vẫn ngoan.

Còn lũ bây
Bọn Cọng sản không còn nhân tính
Bán quê hương hiệp định hai chiều
Quốc hội Bò tạo dựng bấy lâu
Đã phê chuẩn khóa mồm hậu thế
Bây hóa thành độc trùng vi tế
Để dân Nam ôm hận bao đời

Vì thế cho nên
Hỡi đồng bào trong ngoài tập hợp
Diệt Cọng thù thu lại quê hương
Dù sau này phải đổ máu xương
Quyết không để quân Tàu lấn chiếm
Xã vị kỹ chung lo nước biến
Vì giang sơn cắt bỏ tình riêng
Đừng ôm lòng trắc ẩn tiền khiên
Bởi giặc cọng lừa dân phản nước
Phải quyết chí
Vạch rõ mặt bốn tên nguyên tội
Là Minh, Đồng, Chinh, Giáp ban sơ
Chúng cùng Mao kết hợp ngọn cờ
Lấy chủ nghĩa đại đồng phương tiện
Quốc gia dân tộc đều dâng hiến
Nên chủ quyền đất nước nề chi
Hồ tàn Duẩn Thọ Thắng khắc ghi
Để tiếp bước kim cô Tàu cọng
Rồi Mười Kiệt Anh Phiêu bái vọng
Gieo mầm đau thiên kỷ hôm nay
Bọn Mạnh Lương An Khải xuống tay
Thế là hết giang sơn tan nát

Vẫn biết rằng
Đường trước mắt cam go sẵn đủ
Nhưng quốc thù luyện chí kim cương
Xưa nữ thân bà Triệu bà Trưng
Cũng đã khiến Bắc triều bạt vía
Những oai dũng Chương dương Hàm tử
Những hào hùng Như nguyệt Chí linh
Sẽ bồi thêm dũng khí trung kiên
Để dân Việt vươn lên giết giặc
Giờ nội thù phá tan xã tắc
Không thể nào nhu nhược đứng coi
Xin anh linh tử sĩ giống nòi
Thầm phù hộ cháu con nước Việt

Hỡi ơi
Sầu đã chín cả phương trời gió bụi
Người sống câm và kẻ chết nghẹn ngào
Thẹn thùng thay khi Tổ quốc lao đao
Đâu sĩ khí đâu anh hùng chí sĩ
Nhìn Bản giốc một niềm đau thế kỷ
Ngó biển Đông mà lệ ứa lòng đau
Nếu bây giờ không biết bắt tay nhau
E vạn cổ nỗi sầu dâng tê tái
Ai ra đi không ngoảnh đầu nhìn lại
Để oan hồn tử sĩ mãi lang thang
Để lương dân vô tội sống đoạn trường
Cho hết kiếp một con người cầm thú
Việt nam ơi Nhẫn nhục kia quá đủ
Đứng dậy thôi Thề diệt hết Cộng thù.

BQK-01-7-04

Bài Xem Nhiều