We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 16 May 2013

Việt Nam Phá Thai :Thiên Đường XHCN Don't Care

DSC01270.JPGDSC01094.JPGDSC01005.JPGDSC01070.JPGDSC01033.JPGDSC01077.JPGDSC01062.JPGDSC00988.JPGDSC01256.JPG  Nhóm Bảo Vệ Thai Nhi....từ miền Bắc

Các anh chị mến,

Trở lại miền Bắc lần này, được quen biết và làm việc chung với nhiều nhóm thiện nguyện địa phương khác nhau như nhóm Ve Chai, Bảo Vệ Sự Sống, nhóm Tâm Thần, nhóm Tình Thương, tại Hà Nội, Bùi Chu, Thái Bình, Lạng Sơn, Ninh Bình, Sapa, Lai Châu, Điện Biên, Bắc Ninh. Hôm nay trở lại thành phố hiền hoà đầy tình người Nam Định, hồi tâm và nghỉ ngơi với anh chị em trong Nhóm Bảo Vệ Thai Nhi, được dẫn về quê câu cá hưởng một buổi chiều thật thanh bình. Ngày mai lại đi tiếp đến Đà Nẵng, …vào Nam và chuẩn bị về lại với gia đình bên kia bờ biển Thái Bình Dương. Có chút tâm tình chia xẻ với các anh chị.

Tại Hà Nội, trên đường Giải Phóng, đối diện với Bệnh Viện Bạch Mai, là một khu phố của các private clinics chuyên về “phá thai.” Tôi được kể rằng, chỉ tại đoạn đường này thôi, có thể gom được 500 thai nhi trong một ngày. Giá tiền một cuộc phá thai được tính theo tháng: hài nhi 3 tháng là 3 triệu (khoảng $150), 7 tháng là 7 triệu ($250). Thường thì các “bố” đi dạo quanh quanh trên khu phố này. Họ được mời chào, trả giá như đi mua một món đồ. Thỏa thuận xong, người mẹ được dẫn đến, và thai nhi được “giải phóng” ngay lập tức.

Có những người mẹ trẻ tuổi từ 12-14, còn đang học Cấp Hai. Họ không có việc làm, điều kiện tài chánh, bị gia đình bỏ rơi, sống trong mặc cảm, xấu hổ, trốn tránh và dọa nạt. Vì thế, phá thai là cách duy nhất để trở về đời sống bình thường. Nếu tìm được họ, các sơ và anh chị em thiên nguyện phải cố găng hết sức thuyết phục, bảo đảm với họ về chỗ ăn ở, trước và sau khi sanh nở, để các thai nhi có cơ hội làm người.  Khi sanh xong, các em bé được nuôi trong các nhóm “mở,” và được gửi đến các gia đình tín cẩn, những cha mẹ có lòng ao ước nhận các em làm con nuôi trong gia đình.

Khi đi khám thai, nếu người mẹ muốn giữ lại con; họ phải nói dối, đây là ”con đầu lòng.” Nếu bác sĩ biết là con thứ hai, thứ ba thì các bà mẹ dễ dàng bị dọa nạt là, thai nhi này đang mang đủ mọi bệnh tật.  Người mẹ càng thêm sợ hãi và có lý do chính đáng để quyết định hủy bỏ hài nhi trong cung lòng mình. Gần đây, các anh chị em trong nhóm Bảo vệ Sự Sống đã tìn thấy nhiều hài nhi tóc quăn với da mầu khác nhau; và họ biết cha mẹ các em là những người ngoại quốc

Tuy vậy, lẫn lộn ẩn kín giữa đống tro tàn đổ nát ấy, vẫn còn tìm thấy
những viên ngọc quí đó đây: như người đàn bà quê muà chất phát, dấu diếm chồng và gia đình trong bao năm. Chị đã chôn cất gần 60,000 thai nhi trong ruộng luá mình tại Sóc Sơn, Bắc Ninh. Nơi này, nay đã được công khai đón nhận, hàng năm không chỉ Đức Cha Địa Phận đến dâng lễ, mà còn từng đoàn tăng ni Phật Giáo từ Úc và địa phương, cũng đến tụng kinh cho linh hồn các thai nhi sớm được siêu thoát.

Tại Hà Nội, tôi được sống vài ngày trong một gia đình trẻ thật thánh
thiện. Giờ kinh sáng, kinh tối của gia đình này còn dài hơn giờ Kinh
Thần Vụ của nhà dòng. Hàng ngày, mỗi khi hai vợ chồng nhận được lời yêu cầu xin giúp đỡ từ các cha, các sơ, hoặc giáo dân, là hôm sau họ đi đến tận nơi giúp đỡ, khuyên bảo, hoặc mang người bệnh, các bà mẹ đang mang bầu về nhà. Khi còn ở đấy, có một em dân tộc người Lào sắp sanh nở, cũng được họ giúp. Họ có một cửa hàng để sinh sống. Khi phải đi, họ để mặc cửa hàng và nhà cửa cho các bà me đã “trở lại” coi sóc, và quán xuyến mọi việc trong nhà. Chúa làm việc thật kỳ diệu, tôi thấy phép lạ xảy ra hàng ngày trong gia đình họ, nơi việc họ làm, nơi các bà mẹ đã trở lại, nơi các nệnh nhân được họ cứu giúp, …

Tôi đã gặp và làm việc chung với các nữ tu dòng: Đa Minh, Mân Côi, Trinh Vương, Mến Thánh Giá, Phaolô, Đi Viếng. Đây là những trinh nữ của Thiên Chúa. Tuy nhỏ bé và giới hạn nhiều mặt, nhưng những nữ tu này đang sống và phục vụ dân của Chúa với trái tim thật lớn. Âm thầm phục vụ trong các trại cùi, trong các căn nhà đơn sơ giữ người khuyết tật, người mắc bệnh tâm thần, người cai nghiện. Họ sống trong các bản người Nùng, người Mèo, giữa núi đồi trùng điệp của vùng núi Hoành Liên Sơn, mà đêm đến được bảo vệ bởi chính các em trong làng. Họ còn hiện diện kín đáo tại khắp các nẻo đường, các góc phố tối tăm của những thành phố, mà bề ngoài trông lộng lẫy xa hoa, nhưng bên trong đầy sa đọa dưới quyền lực của sự dữ.

Tôi cũng biết, và được sống vài ngày với một linh mục thật đáng kính và thánh thiện của miền Lai Châu Điện Biên Sapa. Người mục tử này có trách nhiệm cho bao đàn chiên khác nhau về văn hóa, ngôn ngữ, truyền thống và lối sống. Họ sống rải rác trên một miền đất rộng hơn 500 cây số, gấp ba lần địa dư của địa phận San Jose, California, nơi mà tôi đang phục vụ. Thế mà tháng nào ngài cũng phải lái xe đi đến các giáo xứ và họ đạo xa xôi dâng thánh lễ và cử hành các phép bí tích theo nhu cầu của dân Chúa. Không chỉ thế, còn bao chương trình xây cất, làm đường, nối điện đến từng “bản” xa xôi với thế giới văn minh bên ngoài.  Thân hình thì bé nhỏ và yếu đuối vì luôn mang bệnh trong người, thế nhưng lời giảng của ngài đầy Chúa, những lời ấy phải đến từ một tâm hồn được kết hợp sâu xa trong Chúa. Chiêm ngắm cách ngài đối diện với bao khó khăn “nhạy cảm” hàng ngày, nếu không có bàn tay quyền năng của
Thiên Chúa nâng đỡ, sức người không thể vượt qua được.

Tôi biết các Thánh Tử Đạo Việt Nam đang cầu bầu và cùng đi với các môn đệ của Thầy Giêsu. Tôi biết Đức Kitô đang đồng hành với họ từng ngày một, và nguồn ơn Cứu Độ đang không ngừng tuôn đổ qua những viên ngọc quí này.

Ôi đẹp thay những bước chân luôn vội vã ra đi rao giảng Tin Mừng.

Gioan Vũhiến


----------

Đời bây giờ họ dùng mọi thủ đoạn để ăn cướp...



Xin phổ biến đến thân nhân, bạn bè ở VN để đề phòng.

CAFE CHẾT MÁY

Thời gian gần đây, trên đoạn đường từ Đồng Nai về Vũng Tàu có rất nhiều quán "Cafe Chết Máy". Hiện tượng như sau: Khi khách hàng tấp vào một quán nước ven đường nào đó, sau khi uống nước xong, ra lấy xe thì đề máy không nổ nữa, mặc dù trước đó xe hoàn toàn bình thường. Và mới chiều qua, ngày 28/04, tôi cũng là nạn nhận của mô hình cafe chết người này...

Chuyện xảy ra khoảng 4h chiều, ngày 28/4, đang cùng bà xã đi trên đoạn từ Đồng Nai về Tp. HCM, đến đoạn thuộc xã Long Phước thì trời chuyển mưa to. Thấy vậy tôi cho xe ghé vào một quán nước bên đường để uống nước và trú mưa. Gọi một trái dừa ra và nằm trên chiếc võng, tôi quay mặt vô còn vợ thì ngồi qua ra đường. Không lâu sau thì trời cũng bớt giông, tôi lên xe và đề máy nhưng đề mãi vẫn không nổ. Tôi vẫn tiếp tục đề thử lại nhiều lần vì trước giờ xe tôi chưa bao giờ có hiện tượng lạ như vậy. Đang loay hoay có một thanh niên đứng gần đó bước lại hỏi:

- Hết xăng à, đề không nổ à?

Tôi: Ờ...

- ể xem nào.

Nói đế đây, anh thanh niên lạ mặt này tiến sát hơn tới chiếc xe của tôi và nắm hai tay vào tay cầm định đề giúp. Lúc này thì trực giác mách bảo tôi có chuyện không ổn. Những kinh nghiệm về body language cho tôi biết kẻ lạ mặt này không phải người tốt. Tôi lập tức phản ứng:

- Thôi được rồi, không cần anh giúp đâu.

Vừa nói, tôi vừa hất tay hắn ra không cho chạm vào xe tôi, bạn cũng lưu ý, đây là quyết định hết sức quan trọng, bạn đừng bao giờ dại dột cho người lạ mặt nào cầm vào tay lái xe mình, có thể họ sẽ chạy mất trong vòng 1 giây. Thấy thái độ hơi khó chịu của tôi, hắn diễn tiếp:

- Không cần giúp thì thôi, làm gì ghê vậy.

Bà xã tôi cũng hết sức bất ngờ trước phản ứng của tôi.

Lúc này, tôi có dịp quan sát hắn kỹ hơn, cách ăn mặc của hắn đúng là rất giống một tên cướp, lại chạy một chiếc ecxiter, và đi cùng một thanh niên khác đứng gần đấy như sẵn sàng hỗ trợ.

Tôi quay sang hỏi bà xã: "Nãy giờ em có thấy có người nào đi lại gần chiếc xe mình không?"

Chắc do mất bình tĩnh, bã xã tôi chẳng nghĩ ra được gì cả.

Nói xong, tôi quyết định dắt bộ. Ngay cạnh quán nước là một tiệm sửa xe, chỉ cần vài bước là tới. Nhưng tôi dắt đi luôn mà không ghé tiệm này.

Bà xã tôi lại một phen bất ngờ:

- Ơ, sao anh không dắt vô tiệm này sửa?

Tôi giải thích:

- Xe chết máy một cách bất thường, sau đó thì xuất hiện hai thanh niên lạ mặt, dấu hiệu rất khả nghi, lại nhiệt tình giúp đỡ người lạ sửa xe, rồi ngay cạnh quán lại có sẵn một cái tiệm sửa xe nữa chứ. Em nghĩ, đây có phải là một kịch bản không?

Bà xã tôi nghe xong nhưng chắc là chưa hiểu lắm nhưng cũng ậm ừ nghe theo. Thường những lúc thế này bx luôn tôn trọng những quyết định của tôi.

Thế là tôi quyết định dắt xe đi tiếp, vừa đi tôi vừ suy nghĩ. Chợt tôi thấy chính hai người thanh niên kia chạy hai chiếc xe ngang qua mình. Tôi nghĩ chúng lại đón đầu và bày sẵn một kịch bản khác đây. Chưa biết giải quyết thế nào nhưng tôi cứ đi và nghĩ tiếp. Đi được một đoạn thì thấy trời bắt đầu chuyên mưa trở lại. Bà xã tôi mới ghé vô một tiệm tạp hóa ven đường để mua áo mưa. Còn tôi thì dừng xe lại và đi một vòng, rồi hai vòng quanh chiếc xe mình. Vừa đi tôi vừa quan sát thật kỹ chiếc xe xem có dấu hiệu gì lạ không. Đến vòng thứ ba thì mọi chuyện đã phơi bày các bạn ạ.

Nhìn kỹ vào phía sau chiếc Atila, tôi thấy có một góc nhỏ gần bình xăng, có vài sợi dây điện lòi ra. Cuối người xuống chút nữa, tôi thấy rất rõ, có hai cái chốt điện nhưng mà một trong hai cái bị rơi hẳn ra. Nhìn kỹ hơn thì đó chính là cục đề. Oh My God!!!

Đây chính là nguyên nhân, và hai tên kia chính là thủ phạm. Đến đây thì tôi cũng chẳng thèm gắn lại, đợi bà xã mua áo mưa ra tôi biểu diễn:

- Bà xã xem nè - tèng téng teng...

Vừa nói tôi vừa lấy tay cắm cái chốt còn lại vô cục đề. Rồi tôi đề máy.

Bùm bùm bùm... Xe nổ máy ngon lành, chưa bao giờ tôi nghe tiếng máy xe tôi nó thân thương như vậy.

Bà xã tôi hết sức vui mừng rồi hí hửng kể lại một câu chuyện khác, một bí mật khác.

- Số là em vô mua áo mưa, sẵn tiện em hỏi chị chủ quán xem có tiệm sửa xe nào gần đây không. CHị chủ quán hỏi xe em hư thế nào? Em nói là bị sao mà đề không được nữa. Chị ấy bảo, có phải em mới ghé uống nước ở quán nước gần đây không? Em nói dạ đúng rồi. Vậy là em bị bọn lừa đảo phá xe rồi. Ở đây chúng hoạt động khá nhiều, nhất là ở các quán nước. Lúc trước cũng có vài quán bị công án bắt rồi nhưng chưa hết. Kịch bản của chúng là:

"Làm hư xe khách, sau đó giả vờ giúp đỡ, rồi có thể lấy xe khách chạy mất, hoặc hên lắm thì chúng sẽ kêu dắt vô tiệm kế bên sửa (cũng là tiệm của hắn). Thế chúng sẽ chém đẹp mỗi xe vài trăm đến vài triệu chứ chẳng chơi. Chúng giả vờ thay cái cục đề khác, mà cục lô nữa chứ, rồi lấy cục 'gin' của khách để bán lại để kiếm tiền tiếp"

Đến đây thì mọi chuyện đã sáng tỏ, hai vợ chồng lên xe về mà cứ suy nghĩ mãi về chuyện này, cũng thầm cảm ơn ông trời còn thương người hiền, và cũng cảm ơn cái trực giác của mình vẫn luôn làm việc chính xác. Và đến lúc này, bà xã tôi mới nhớ ra, lúc vào quán nước, bà xã có thấy một thanh niên lạ mặt chạy xe vô rồi dựng kế bên và che mất một phần tầm nhìn chiếc xe của tôi rồi giả vờ sửa xe của mình. Đây cũng là lúc chúng hành sự.

Cũng trên đường về, tôi tự hứa sẽ kể lại câu chuyện này, nhằm giúp cho những ai không may trở thành nạn nhân của chúng biết đường mà tránh. Cũng hy vọng cơ quan công an sớm dẹp sạch các quán CAFE CHẾT MÁY kiểu này!

Các bạn đọc được câu chuyện này hãy bấm chia sẻ để bạn bè mình biết tránh sập bẫy bọn lừa đảo này nhất là những dịp lễ sắp tới các bạn nhé!

TB

Bài Xem Nhiều