We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 22 May 2013

Oklahoma:Jennifer Doan Cô giáo gốc Việt dũng cảm


Cô giáo gốc Việt trở thành người hùng ở Oklahoma



Khi những đứa trẻ sống sót được đưa ra khỏi một trường tiểu học ở Moore bị lốc xoáy đánh sập, câu chuyện về cô giáo gốc Việt dũng cảm Jennifer Doan, người lấy thân mình che chắn cho hai học trò trong đống đổ nát, bắt đầu lan truyền rộng khắp thành phố Oklahoma.
Một ngày sau khi lốc xoáy tàn phá nhiều ngôi nhà và cướp đi sinh mạng hàng chục người ở thị trấn Moore, Oklahoma, các nhân viên cứu hộ tìm thấy một phụ nữ trong đống đổ nát ở Trường tiểu học Plaza Towers, một trong những trường học bị phá hủy đầu tiên bởi cơn lốc xoáy hung hãn. Sau đó họ càng bất ngờ khi phát hiện thêm hai học sinh sống sót nhờ vòng tay che chở của cô giáo trên.
Cô giáo Jennifer Doan đang điều trị tại bệnh viện địa phương – Ảnh: CBS
Đang nằm trên giường bệnh với xương ức, xương sống bị nứt và chi chít vết trầy xước, cô Jennifer Doan (30 tuổi) kể với phóng viên CBS News bằng giọng nói đứt quãng: “Tôi bảo các em ấy ngồi xuống, không có ánh sáng lúc ấy và các em rất sợ hãi. Tôi dùng cánh tay che chở cho những học sinh đứng kế bên”.
Theo lời kể trong nước mắt của cô Jennifer, có một học sinh lớp 3 bị chôn vùi ngay bên cạnh cô và ngay khoảnh khắc kinh hoàng đó, cô chỉ biết làm những gì con tim mách bảo. “Tôi bảo em ấy giữ bình tĩnh vì họ (những người cứu hộ) sẽ đến. Nhưng em ấy liên tục nói với tôi em ấy thở không được và không muốn chết” - Jennifer nhớ lại.
Jennifer nói cô thật sự không nhớ cô và bọn trẻ đã ở bên dưới đống đổ nát bao lâu, chỉ nhớ một ai đó đến và đào bới phía trên đầu cô rồi sau đó chìa tay kéo cô lên.
Chị Kelly Tran, một cư dân gốc Việt ở Oklahoma, trả lời Tuổi Trẻ Online qua điện thoại rằng việc cô giáo Jennifer Doan có thể sống sót và vẫn giữ được tinh thần để che chở cho học sinh của mình là một việc thần kỳ.
“Bạn của tôi sống trong khu nhà ngay đối diện trường học của chị Jennifer và cô ấy diễn tả tiếng gầm rú của cơn lốc xoáy là không thể tưởng tượng được. Kể cả nhiều người làm storm chaser (những người truy đuổi lốc xoáy) chuyên nghiệp cũng nói họ chưa bao giờ nhìn thấy một trận lốc xoáy nào kinh hoàng hơn” – Kelly cho biết.
“Đây là một câu chuyện chắc chắn sẽ đọng lại trong lòng cư dân Oklahoma trong thời gian rất dài” – chị khẳng định.
Chị Kelly còn nói chị mới hoàn tất khóa huấn luyện do Hội Chữ thập đỏ Hoa Kỳ tổ chức để có thể chính thức trở thành tình nguyện viên cứu hộ các nạn nhân lốc xoáy tại Oklahoma.




Trang facebook kêu gọi mọi người cầu nguyện cho cô Jennifer Doan – Ảnh: facebook

 news flash  animated.gif (4419 bytes)5/19/2013 Shawnee and Central Oklahoma Tornadoes
Cảm động trước hành động dũng cảm của Jennifer, cộng đồng mạng lập ra trang Praying for Jennifer Doan trên Facebook để kêu gọi mọi người cầu nguyện cho cô nhanh chóng bình phục. Cristina Simmons, mẹ của một học sinh lớp 3 ở Oklahoma, nhắn nhủ cô giáo Jennifer trên Facebook: “Cảm ơn những hành động dũng cảm của Cô. Chúc Cô mau hồi phục sức khỏe”.
Sáng 21-5 (giờ địa phương), quan chức Amy Elliot thuộc Văn phòng Pháp y trưởng tại Oklahoma xác nhận con số thiệt mạng chính thức trong cơn lốc xoáy ngày 20-5 là 24 người và 237 người bị thương. Ông nói thêm con số 51 người chết ở các bản báo cáo trước là không chính xác.
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Paris: Dominique Venner tự sát chống lại quyết định hôn nhân đồng tính

Sử gia danh tiếng Pháp tự sát trong Nhà thờ Đức Bà Paris
- Một sử gia danh tiếng của Pháp hôm qua đã tự sát bên trong Nhà thờ Đức Bà Paris trước mặt nhiều du khách, khiến giới chức phải sơ tán mọi người ra khỏi công trình nổi tiếng ở thủ đô Paris.
Nhà thờ đã bị phong tỏa trong một khoảng thời gian ngắn hôm qua. 
Nhà thờ đã bị phong tỏa trong một khoảng thời gian ngắn hôm qua.
Người đàn ông 78 tuổi đã rút một khẩu súng ngắn và tự bắn vào miệng mình bên trong Nhà thờ Đức Bà Paris ngay sau lúc 4 giờ chiều qua giờ địa phương trước mặt khoảng 1.500 du khách.
Cảnh sát sau đó xác định người đàn ông tự sát là Dominique Venner, một sử gia cực hữu từng được trao giải thưởng.
Ông Venner gần đây đã tham gia chiến dịch chống lại quyết định của chính phủ nhằm hợp pháp hóa hôn nhân đồng giới. Tổng thống Pháp Francois Hollande đã ký ban hành luật này hôm 18/5.
Cảnh sát cho biết ông Venner không nói gì trước khi tự sát, mặc dù một lá thư tuyệt mệnh được tìm thấy cùng thi thể ông. Cảnh sát không tiết lộ nội dung bức thư.
Ông Venner viết trên blog chỉ trích hôn nhân đồng giới.
Ông Venner viết trên blog chỉ trích hôn nhân đồng giới.
Mới hôm 16/5, ông Venner còn đăng tải một bài viết trên blog chỉ trích dự luật hôn nhân đồng giới.
Ông Venner cũng là cựu thành viên của Tổ chức quân đội bí mật (OAS), vốn phản đối Algeria độc lập khỏi thực dân Pháp vào đầu những năm 1960 và từng âm mưu ám sát cựu Tổng thống Charles De Gaulle.
Marine Le Pen, lãnh đạo đảng Mặt trận dân tộc cực hữu, đã tưởng nhớ ông Venner, gọi hành động của tự sát của ông là một hành động chính trị nhằm "thức tỉnh người Pháp".
Nhà thờ Đức Bà Paris là địa điểm thu hút đông khách du lịch nhất tại Pháp, với 13 triệu người tới thăm mỗi năm. Tuy nhiên, an ninh tại nhà thờ tương đối lỏng lẻo và chuyện giấu vũ khí vào túi xách mang vào nhà thờ không có gì khó.
Nhà thờ sắp kỷ niệm 850 năm tuổi và vào thời điểm ông Venner tự sát có rất đông du khách tới tham quan.
Cảnh sát cho hay việc sơ tán diễn ra ngay sau khi ông Venner nổ súng, nhưng không có vấn đề gì phát sinh thêm.
"Đó là một vụ việc không may, một thảm kịch gây sốc", linh mục Monsignor Patrick Jacquin cho hay.
Đây là vụ tự sát đầu tiên trong nhiều thập kỷ qua tại nhà thờ, linh mục Jacquin nói thêm. Một số người cũng từng nhảy từ tháp đôi của nhà thờ xuống dưới để tự kết liễu đời mình, nhưng trước đây không ai tự sát bên trong nhà thờ.
Đây là vụ tự sát thứ 2 gây xôn xao Paris trong tuần qua.
Hồi tuần trước, một người đàn ông 50 có tiền sử mắc bệnh tâm thần đã tự sát bằng một khẩu súng ngắn trước hàng chục học sinh tại một ngôi trường Công giáo dân lập gần Tháp Eiffel.

Theo BBC

----------------
 Trích: CHUYỆN TÌNH THẰNG GÙ NHÀ THỜ ĐỨC BÀ PARIS
Khi tôi đến, tôi không có gì cả
Khi tôi đi, tôi vẫn không có gì
Tôi không muốn để lại dấu vết gì trên thế gian
Từ hư không đến, và tôi sẽ trở về với hư không.
(Cát bụi trở về với cát bụi - Dust to dust hay Ash to ash)

---------
 
Pháp: Phong trào chống hôn nhân đồng tính biểu dương lực lượng lần cuối
Biểu tình chống hôn nhân đồng tính tại Paris ngày 26/05/2013.
Biểu tình chống hôn nhân đồng tính tại Paris ngày 26/05/2013.
REUTERS/Pascal Rossignol

Tú Anh
Suốt buổi trưa hôm qua 26/05/2017, hàng trăm ngàn người đã từ nhiều ngã đường đổ về quảng trường Invalide, mang cờ và biểu ngữ hai màu hồng và xanh da trời. Đây là cuộc biểu dương sức mạnh của xu hướng dân chúng chống luật hôn nhân đồng tính mà Tổng thống Hollande ban hành ngày 18/05/2013 sau khi được đa số dân biểu thông qua.

Tại thủ đô Paris, cuộc biểu tình tập họp khoảng 150 ngàn người, theo số liệu của cảnh sát, hơn 1 triệu theo khẳng định của ban tổ chức. Một lần nữa, những người chủ xướng tố cáo cảnh sát nói dối.
Tuy nhiên theo AFP, đằng sau tranh cãi về số lượng , cuộc biểu tình hôm qua có vẻ suy yếu đi sau khi Quốc hội biểu quyết đạo luật ngày 23 tháng 4. Cuộc biểu dương phản kháng ngày hôm sau 24/04/2013 đã huy động đến 1,4 triệu - theo ban tổ chức, còn cảnh sát tuy thẩm định ít hơn nhưng cũng công nhận không dưới 400 ngàn.
Để chứng tỏ tinh thần ôn hòa và phản kháng vì tương lai truyền thống gia đình, người dân xuống đường với trẻ con và em bé còn trong nôi. Tuy nhiên vào lúc giải tán, hàng trăm phần tử bịt mặt, đội mũ an toàn đã xuất hiện xung đột với cảnh sát trong nhiều tiếng đồng hồ. Theo Bộ trưởng Nội vụ Manuel Valls, thủ phạm gây bạo loạn là các nhóm cực hữu quá khích. Nhiều cảnh sát và phóng viên bị thương.
Theo AFP, trong những ngày trước, chính phủ Pháp liên tục kêu gọi đề phòng các thành phần quá khích xâm nhập phong trào. Bản thân bà Frigde Barjot, lãnh đạo làn sóng chống hôn nhân đồng tính đã không tham gia ngày biểu tình cuối cùng với lời tuyên bố: phong trào đã làm xong phận sự.
Trong khi đó thì một bộ phận của cánh hữu truyền thống tìm cách khai thác tâm lý dân chúng bất mãn chính phủ cánh tả. Chủ tịch đảng UMP Jean-François Copé, mặc dù được đảng Xã hội kêu gọi tránh cử chỉ kích động, vẫn thống lãnh một nhóm đại biểu dân cử xuống đường với lời kêu gọi những người chống hôn nhân đồng tính “biến quyết tâm dấn thân xã hội thành lá phiếu chính trị” nhân các cuộc bầu cử tương lai.
Nước Pháp đã trở thành quốc gia thứ 14 trên thế giới công nhận hôn nhân đồng giới tính, đi chậm hơn cả Tây Ban Nha mà xã hội có tiếng là bảo thủ.

Chủ Đề 19.6 Vinh Danh Người Lính VNCH : Thiếu Úy CSQG Lê Thị Xuân

Cuộc đời Thiếu Úy CSQG Lê Thị Xuân

   TQ DD_TrachNhiem

Tôi, người chị cả trong gia đình có 8 người em, bố là Hạ sĩ quan Nhảy dù, mẹ tảo tần. Như những gia đình khác, cuộc sống bình thường, chúng tôi cũng được đến trường. Nhưng biến cố Tết Mậu thân, ba tôi phải giải ngũ vì bị thương nặng. Biến cố nầy lôi tôi ra khỏi học đường. Tôi gia nhập vào Lực Lượng Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa phục vụ tại “Ban Thăng Thưởng và Thuyên Chuyển” thuộc Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát Quốc Gia Việt Nam Cộng Hòa (BTL/CSQG/VNCH). Tuy thế, các em tôi vẫn được tiếp tục đến trường.

Đầu năm 1973, tôi gặp một Sĩ quan mới tốt nghiệp và được BTL/CSQ VNCH chọn về phục vụ tại BT/CSQG. Qua giao thiệp, anh cho biết đã làm đơn xin ra đơn vị. Theo hệ thống hành chánh, đơn của anh nằm trong hồ sơ xin trình ký của tôi. Đơn anh viết”Tình nguyện phục vụ trên toàn lãnh thổ VNCH”, gây trong tôi vài ý nghĩ. Tôi giúp anh ra khỏi BTL/CSQG.Thời gian sau, anh gởi thư cám ơn, nhờ vậy, tôi biết anh phục vụ tại một buôn trên cao nguyên, đó là vùng chướng khí, hầu hết là người Thượng, an ninh khá nguy hiểm. Tuy thế, anh vui lòng và không hối hận. Tin qua thư lại, cuối cùng chúng tôi là của nhau.

Đám cưới chúng tôi, anh về trước một ngày, hôm sau chúng tôi hưởng “Tuần trăng mật” nơi anh trú đóng, nhưng không có “tuần trăng mật “ vì đêm ấy, trận đánh diễn ra ngay nơi thị trấn nhỏ bé và heo hút nầy. Sáng sớm hôm sau, tôi gấp rút về lại Sài gòn. Đó là những ngày đầu tháng 12/1974. Từ đó, tôi sống trong lo âu hồi hộp, tin tức loan đi, thất lợi nghiêng về phía chúng ta.

Khoảng đầu tháng 3/1975 lâu lâu lại có dăm ba người tìm tôi với mấy dòng chữ của anh giới thiệu họ là những chiến hữu thuộc cấp, họ cần sự giúp đỡ của tôi. Còn anh, chưa thể về như những người lính nầy. Yêu nhau gần hai năm, đám cưới trong vội vàng, thời gian sống bên nhau được tính bằng phút, bằng giờ, rồi biền biệt xa nhau. Giữa tháng 4/75 anh trở về với vẻ hốc hác phong sương, chiếc chiến y sờn rách bạc màu.

Sáng 30/4/1975, ông Dương văn Minh ra lịnh đầu hàng, tôi khóc cho vận nước. Còn anh bất động đôi mắt đỏ, giọt nước mắt của anh lặng lẻ rơi.

Sáng ngày phải đi trình diện, anh lấy mấy chiếc áo tôi mua sẳn để đón chào đứa con đầu lòng, chính tay anh thêu tên đứa con yêu sắp chào đời. Anh dặn tôi chuẩn bị cho anh ít vật dụng và khi nghe tiếng súng cướp tù thì đừng kiếm, anh quyết định tham gia vào cuộc kháng chiến mới. Biết tính anh, biết những ước mơ của anh, tôi chấp nhận định mệnh với bao khổ nhục đang chờ. Tiếng súng cướp tù không có, anh và đồng đội của anh sẽ phải gánh chịu những nghiệt ngã.

Đến trại Suối máu được khoảng tuần lễ, bên nữ chúng tôi bị đưa về Thành Ông Năm, Hóc Môn do Đoàn 500 cộng sản quản lý. Trại chia làm hai khu cho nữ Sĩ Quan Cảnh Sát và Quân đội. Chúng tôi bị chia thành nhiều nhóm, tương đương trung đội gọi là B. Chen chúc trong một diện tích quá nhỏ hẹp, phải nằm nghiêng, chẳng có mùng mền nên chúng tôi trở thành những con mồi béo bở, nơi cung cấp máu cho đàn muỗi tham lam, say máu.

Lúc nầy, tôi đang mang thai vào tháng thứ 7, thai nhi lớn dần cần dinh dưỡng để phát triển. Dinh dưỡng không có, cơ thể tôi mất dần sức đề kháng, Đã thế, môi trường sống lại quá dơ bẩn. Thiếu đói, dơ bẩn , muỗi rệp cùng tấn công, không đủ nhu cầu, con tôi hờn lẫy đạp tứ tung, Đau đớn, đói, muỗi rệp, và thù hận ti tiện từ kẻ thù làm tôi đuối sức.

Cuối tháng 8/1975, tình trạng sức khỏe của tôi sa sút trầm trọng. Sợ trách nhiệm nếu tôi chết, Ban quản lý trại giam của cộng sản tạm tha với lý do ghi trong giấy: ” có thai sắp đẻ”.

Gia đình tôi phải dọn đi khỏi thành phố Sài Gòn để chấp hành lệnh “hồi hương lập nghiệp”. Gia đình thím tôi dọn lại về căn nhà nầy, chú tôi còn thất lạc. Quá yếu, tôi đành phải nán lại chờ ngày sinh đẻ. Đầu tháng 9/1975 đau chuyển bụng, tôi đến Bảo sanh viện Từ Dũ. Cháu bé đầu lòng của chúng tôi cất tiếng chào đời. Tủi mừng,hân hoan và oán hận trộn lẫn trong giòng suy nghĩ. Ráng gượng nhìn, biết cháu là gái, hao hao giống bố, rồi tôi bị băng huyết… ngất xỉu. Tỉnh dậy, máu ướt đẫm cả quần áo.Tôi bị đuổi khỏi bảo sanh viện ngay khi bị phát hiện lý lịch, dù trong tình trạng hiểm nghèo. 10 ngày sau, tôi tìm đường về với gia đình.
*
* *

Nơi gia đình tôi tá túc là mái lá xơ xác, dấu vết chiến tranh lưu lại, những hố bom, đạn, lựu đạn và mìn. Vì sự sống, người ta phải làm bạn với tử thần.Sức còn yếu, tôi lo cơm nước và chăm sóc các em để ba mẹ tôi có thời gian khai phá thêm đất canh tác. Cứ mỗi lần nghe tiếng nỗ, lòng tôi lại se thắt lo sợ. Tôi không thể làm gì hơn ngoài cầu xin các đấng thần linh che chở.

Một tháng sau, đang cho con bú; tôi nghe tiếng xuồng máy hướng về phía nhà chúng tôi cư ngụ, rồi tiếng la hét, tiếng chân chạy, nhà tôi bị bao vây. Tiếng lách cách lên đạn, tiếp đến là tiếng quát ra lịnh:

-Chị Lê thị Xuân, chấp hành mệnh lệnh sẽ được khoan hồng.

Chưa kịp kéo vạt áo xuống thì hai mũi súng đen đã áp sát. Tôi ghi vội mấy chữ cho gia đình biết, quơ theo vài vật dụng như tả lót, và ít áo quần. Tay bế con, vai tòn ten bị lát, hai mẹ con tôi đi giữa hàng súng lăm lăm. Chiếc tác ráng xé nước lao đi.

Tôi bị chở đến trại giam Đám Lát. Vì là người đàn bà duy nhất có con dại, nên tôi được nằm dưới nhà bếp. Những người bạn tù cho tôi mượn mấy tấm bao bố đựng gạo, tôi trải thêm cái khăn lông tắm còn đậm mùi mồ hôi của bố cho con nằm.

Chuyện vệ sinh của tù được giải quyết tại một đìa nước nhỏ. Khi nào thủy triều lên cao mới mong có chút nước từ sông cái tràn vào, vì vậy nước trong đìa là nước tù có nhiều phèn. Như bao nhiêu người tù khác, tôi đói vật vã, đói triền miên, lúc nào cũng thèm ăn, thèm từng hạt cơm rơi, từng chót mẩu khoai hà. Dinh dưỡng không có, môi trường sống dơ bẩn; tâm trạng luôn lo sợ, thương nhớ, và mong ước, tất cả tạo thành áp lực đè lên mạng sống, sức khỏe tôi sa sút theo từng ngày. Nhìn đứa con gái yêu quý, thoi thóp thở. Cháu bị nóng sốt gần như triền miên. Nụ cười trẻ thơ đã mất từ lâu trên môi mắt thơ dại, chỉ có tiếng khóc xé lòng vì đau đớn và đói sữa. Hệ lụy của dói vì thiếu sữa là toàn thân cháu bị những nốt đỏ như muỗi chích. Chiếc mùng lúc mang theo nay đã mục rách, những con muỗi tai ác vào được, hút máu trên những những hình hài èo uột và mong manh. Tôi không phân biệt được là vết muỗi chích hay dấu hiệu của tai ương. Đầu cháu sài lỡ, những nốt đỏ phồng to hơn và khi bị vỡ thì nước nhầy màu hồng nhạt chảy và cứ thế gần như trên thân cháu không còn nơi nào là không ghẻ lỡ. Móng tay móng chân cháu bị thối, và sứt lìa. Tôi chẳng làm gì được cho con ngoài những dòng nước mắt. Nhìn con, nhìn mình, toàn là tủi nhục. Tôi bất lực nhìn tử thần đang tiến sát với con. Dù biết hèn, nhưng phải tìm cách cứu con, tôi chịu nhục, hạ mình xin thuốc cho con. Đáp lại là nụ cười khẩy, ánh mắt thỏa mãn trả thù ti tiện, họ bịt mũi và xua đuổi mẹ con tôi ra xa. Có lẻ giọt lệ đã cạn hẳn, tôi nuốt uất hận và tình người vào sâu trong tiềm thức. Héo hắc, ôm con vào lòng, thương nhớ chồng vô hạn, tôi thầm hứa sẽ không bao giờ xa con. Tôi sẽ vĩnh viễn giả từ cuộc đời nầy với con nếu con tôi không còn đủ sức chống chọi với nghiệt ngã, âu đó cũng là phương cách để chúng tôi được bên nhau. Lưỡi hái tử thần vẫn thường đến thăm, cái chết đối với chúng tôi chỉ còn là vấn đề thời gian.

Bất ngờ, tuần lễ trước ngày cộng sản gọi quốc khánh. Một toán người đi ngang chỗ mẹ con tôi. Mùi hôi từ chúng tôi khiến họ khó chịu. Họ gọi tôi đến hỏi vài câu và mấy hôm sau, mẹ tôi được tha ra khỏi trại giam.
Me con

Tôi bồng con khấp khễnh trên con đường khấp khễnh đến tương lai. Một năm qua, kể từ ngày mẹ con tôi bị bắt lại, căn nhà như xiêu vẹo hơn. Ba Mẹ tôi vẫn phơi mình giữa cơn nắng gắt kiếm miếng ăn cho các con. Các em tôi chẳng biết đi đâu. Căn nhà vắng nhưng nồng ấm lạ thường.

Lấy lại được sức khỏe, tôi bế cháu về Sài gòn thăm bà mẹ chồng, và tìm cách bế con thăm chồng. Nhưng, mẹ chồng tôi đã về bên kia cõi sống. Thắp nén nhang, bế con trên tay vái lạy bà nội, nước mắt tôi thấm ướt vai áo con. Cháu bé ngây thơ nhoẽn miệng cười. Trở lại căn nhà ba mẹ tôi ngày xưa, thím tôi cho biết tin về chú, tôi nhận được mấy lá thư của chồng tôi mà thím nhận được đã khá lâu. Tôi đắn đo rồi viết thư báo anh biết tin buồn, người Me yêu kính của anh đã vĩnh viễn xa anh . Những giọt lệ thấm trên trang giấy.

Sau một năm chắc mót tiện tặn, tôi bế con ra thăm anh với ít quà. Gần một năm, không nhận được thư anh, ruột tôi như lửa đốt, tôi dắt con tìm ra trại cũ. Được biết anh đang bị cùm, kỷ luật, tôi lại khóc. Thức ăn thăm nuôi tôi nhờ các chị cũng thăm nuôi chồng chuyển lại cho những anh thiếu điều kiện.

Không gặp được chồng, tôi buồn lắm, nhưng tôi không là bất ngờ vi tôi hiểu anh, tôi không phiền trách anh, trái lại lòng tôi có chút ít nhè nhẹ của sự tự hào về tư cách của chồng . Nhìn con ngủ trong vòng tay, lại thêm nhớ thương.

Sau lần bị cùm, anh chuyển trại, và cùng chung trại giam với chú tôi. Chú tôi được tha về năm trước. Chú cho biết những chuyện trong tù và ngầm cho biết chồng tôi là một trong những người khó có ngày về.
*
* *

Đời tôi, trời dành cho nhiều bất ngờ. Một bưổi chiều, tôi nghe tiếng máy chiếc tàu đò cặp trước bến nhà. Tôi thấy chú tôi lên trước, đưa tay cho một người khác bước lên theo. Ôi, chồng tôi đó! chồng tôi đó sao?.Từ cõi chết, chồng tôi đã trở về!? Tôi chẳng còn thấy gì nữa. Không gian vần vũ rồi bất động. Không gian bất động hay chính tôi bất động?. Tôi muốn chạy đến ôm người chồng còm cõi, nhưng chân tay tôi không nhấc lên được. May quá cảm xúc điếng người ấy thoáng qua khi anh ôm lấy người tôi. Tôi nhìn anh, mắt anh vẫn khô ráo, nhưng dường như có một ngấn lệ lạc loài trong tận cùng của hốc mắt.

Ngày bố đi tù ,con còn trong bụng mẹ. Ngày bố về con đã lên tám. Cháu đã chịu ngồi trên chân bố. Nhìn hai cha con, tôi thấy bóng dáng hạnh phúc đang trở về.

Công an xã cho biết, chồng tôi phải lập sỗ trình diện và phải trình diện công an xã mỗi buổi sáng. Không được ra khỏi xã nếu không có giấy phép. Bất cứ lúc nào cũng phải có mặt nếu có lịnh gọi. Mỗi năm phải đóng 26 ngày công lao động xã hội chủ nghĩa, và phải tự túc mọi thứ từ cơm ăn thức uống thuốc men và cả dụng cụ lao động.

Ban ngày anh đi làm mướn, tối lén ra chợ Sa Đéc làm phu khuân vác. Sức khỏe của anh vơi dần theo tỷ lệ ngược với đồng tiền kiếm được, cuối cùng anh gục ngã vì bạo bịnh. Phổi bị khô nước, tim bị lệch, sạn thận, bao tử, sán lải ùa vào tấn công anh. Không còn tiền, tôi đành đau đớn nhìn anh và chờ đợi tai họa xảy đến. Nhưng lại thêm một bất ngờ, Người chị cả của anh thất lạc từ ngày anh lọt lòng mẹ. Biền biệt không tin tức. Trước đây anh có kể về chị, và anh có gặp được chị một lần khi lén công an xã ngược xuôi chèo mướn. Anh hẹn sẽ đem mẹ con tôi về thăm chị. Rồi anh bị bịnh, lời hứa kia chẳng làm sao thực hiện. Chờ lâu quá, chị tìm thăm chúng tôi. Gặp nhau trong cảnh ngộ có bóng tử thần lấp ló. Chị bao ghe và chở anh về nhà chị chạy chữa. Nhờ tận lực, chị đã giành được mạng sống của anh.

Đây là lần thứ hai, anh đứng dậy, xoay lưng với tử thần. Gia đình chúng tôi lấy lại sinh khí, tôi sinh cháu bé thứ hai và cũng là cuối cùng. Anh hết chèo ghe mướn, hết làm thuê, qua làm nghề thú y, chích dạo, làm thủ kho lò đường. Còn tôi, từ sạp bán đồ tạp hóa, thành cửa hàng bán vải, thuốc tây, dụng cụ học sinh, rồi nơi cung cấp hàng may sẳn. Đời sống sáng dần, chúng tôi trả lại nụ cười cho các con. Nhưng không may lại đến. Chính quyền xã không cho phép chồng tôi dạy Anh ngữ, tiệm thuốc tây phải dẹp, cửa hàng vải và may mặc bị trưng thu vào hợp tác xã. Họ buộc chồng tôi phải nhận những trách vụ họ giao như Kế toán tập đoàn, phó chủ nhiệm Hơp tác xã…, chồng tôi khôn khéo từ chối, không cộng tác. Chúng tôi dự tính về lại Sài gòn thì có tin hồ sơ xin tỵ nạn chính trị đã được chấp thuận và chúng tôi được gọi phỏng vấn.
*
* *

Bây giờ, đoạn trường cơ cực qua. Ngẫm lại những gì chúng tôi có được là nhờ NGƯỜI và do chính mình.

Chữ Người mà tôi muốn nói là chữ NGƯỜI viết hoa. Những con người đầy ắp tình Người. Những NGƯỜI đã chia nửa trái tim cho những phận người đang bị bàn tay sắt đẩm máu của cộng sản bóp nghẹt. Xin cám tạ những con NGƯỜI cao đẹp nầy. Chúng tôi sẽ học và theo chân quý vị, Xin được xem đó như là lời cám ơn của chúng tôi với quý vị.

Chữ NGƯỜI nầy cũng xin kính gởi những NGƯỜI lính chiến Quân Lực VNCH, những chiến sĩ CSQG/VNCH, những cán bộ bán võ trang…,đã bỏ cả thời thanh xuân, vào chốn tử sinh để bảo vệ quê hương, an bình cho xã hội, trong đó có chúng tôi. Vào tù, các anh vẫn khẳng khái và khí tiết, chúng tôi được hãnh diện là em của các anh, là vợ của một chiến hữu của các anh trong đại gia đình chiến sĩ Quốc Gia. Hãnh diện không phải vì cái tên trại tù A20 nơi giam nhốt chồng tôi, mà vì trại giam A20, trại trừng giới A20, trại kiên giam A20, thung lung tử thần A20, nơi cộng sản lập ra với mục đích đánh cướp nhân cách, hèn hóa các anh. Nhưng các anh đã giữ được nhân cách và tiết tháo. Xin nghiêng mình chúc mừng các anh đã chiến thắng! A20 nói riêng và những trại giam tù chính trị, giam những chiến sĩ Quốc Gia, những Sĩ Quan của Quân Lực VNCH và của CSQG…nghĩa là những người đoạt được vinh quang chiến thắng từ máu lệ lầm than khắc nghiệt. Các anh là những đứa con yêu, những đứa con hiếu hạnh với Mẹ Việt Nam, người chồng đáng cho chị em chúng tôi khâm phục, là người cha gương mẫu. Các anh đã tuyệt vời trong mọi cảnh ngộ.

Các anh, vốn được đào tạo trong nền giáo dục nghiêng về đạo đức, khí tiết. Cuộc đời của các anh, những chiến binh VNCH đã sống trọn vẹn cho DANH DỰ - TỔ QUỐC – TRÁCH NHIỆM. Những tôn chỉ thiêng liêng đó trở thành tâm điểm, là thước đo giá trị làm người của các anh. Nhờ ý thức về Danh Dự - Tổ Quốc – Trách Nhiệm, các anh đã chiến thắng trên chiến trường và chiến thắng trong ngục tù nghiêt ngã của bạo tàn cộng sản. Hôm nay dù mái tóc trắng màu sương tuyết, các anh vẫn mĩm cười và vẫn cứ như thế hiên ngang đi vào thế trận mới, vẫn quyết tâm tranh đấu cho quê hương, vẫn quyết tâm bảo vệ giống nòi.

Trân trọng kính chào và kính chúc hạnh phúc đến với gia đình các anh chị.

Lê thị Xuân

(Cựu nữ Thiếu Úy CSQG/VNCH)

Quốc Nạn Hiếp Dâm Tại Ấn Độ


1* Mở bài
Trên Email do chị Tống Mỹ Loan ở Pháp chuyển đến có bài viết tựa đề “Sách đen về bạo lực tình dục” và cuộc chiến chống nạn hãm hiếp, của tác giả Trọng Thành, có ghi như sau:

“Theo ước tính của Quỹ dân số Liên Hiệp Quốc, có gần 1/5 phụ nữ trên thế giới từng bị cưỡng hiếp hay có nguy cơ bị cưỡng hiếp một lần trong đời mình. Một loạt các vụ cưỡng hiếp man rợ tại Ấn Độ, mà tiêu biểu là vụ một nữ sinh, đi chơi với bạn trai, bị bạo hành tập thể trên xe buýt tại New Delhi và tử vong sau đó ít lâu, một lần nữa lại đánh động công luận của quốc gia này trước tình trạng những kẻ thủ ác được chính quyền và xã hội dung thứ, làm dấy lên một làn sóng phản kháng chưa từng có, buộc chính quyền Ấn Độ phải thay đổi luật, trừng phạt nặng các thủ phạm”.

2* Nạn bạo hành đối với phụ nữ ở Ấn Độ
Hiếp dâm ở Ấn Độ và chuyện

Nước Ấn Độ đang đối diện với nạn bạo hành đối với phụ nữ và trẻ em gái, an toàn cho phụ nữ và trẻ em là một vấn đề nhức nhối của Ấn Độ. Hiếp dâm chỉ là một khía cạnh trong toàn bộ tình trạng bạo lực nhắm vào phụ nữ, bao gồm bạo hành gia đình, kỳ thị phụ nữ từ việc giết chết thai nhi nữ.

Theo một thống kê của chính phủ Ấn Độ, cứ 21 phút thì có một phụ nữ nước nầy bị hiếp dâm, nhưng hầu hết các vụ việc đó không được báo cáo cho cảnh sát, lý do chính là nạn nhân sợ bị kỳ thị, khinh miệt vì đã bị mất trinh do sự cưỡng bức.

Thời gian gần đây, quần chúng Ấn Độ đã phẩn nộ biểu tình phản đối cảnh sát đã thụ động và vô trách nhiệm trước những vụ hãm hiếp phụ nữ ngay tại thủ đô New Delhi.

Sau những vụ hiếp dâm tập thể liên tục xảy ra, dân chúng yêu cầu nhà chức trách phải có những hình phạt nghiêm khắc, cứng rắn để làm giảm bớt tội phạm tình dục trong xã hội Ấn Độ.

Dân chúng vô cùng phẩn nộ khi một trong 6 bị can hiếp dâm và bạo hành với một sinh viên 23 tuổi cho đến chết mà bị tù chỉ có 3 năm.

Trong những biện pháp đề nghị trừng phạt có mục yêu cầu phải thiến những kẻ hiếp dâm mà một số quốc gia đã và đang áp dụng như Hàn Quốc, Nga, Anh, Đức và một số tiểu bang ở Hoa Kỳ.

Có hai cách “thiến”, một là thiến hoá học, hai là thiến phẩu thuật, nghĩa là cắt bỏ “vũ khí và phương tiện” gây tội ác tình dục.

3* Vụ hiếp dâm tập thể gây chấn động Ấn ĐộMột nhà hoạt động cầu nguyện cho nạn nhân của vụ hãm hiếp tập thể gây chấn động Ấn Độ.
Ngày 16-12-2012, cô sinh viên ngành vật lý trị liệu, 23 tuổi, thông minh, học giỏi, được bạn bè ngưỡng mộ đặt cho cái tên là “Người Con Gái Ấn Độ”, đã bị 6 người đàn ông tấn công dã man và hãm hiếp tàn bạo trên một chuyến xe buýt. Cô sinh viên đã qua đời tại bịnh viện ở Singapore 13 ngày sau đó. Cái chết trong đau đớn, sợ hãi và uất hận vì hạnh phúc, tương lai và những ước mơ bị tan biến một cách vô lý bởi bọn người hung ác đầy thú tính.

Căn cứ vào những thông tin, phỏng vấn và báo cáo của cảnh sát, tờ Wall Street Journal đã dựng lại câu chuyện thương tâm như dưới đây.

3.1. Ngày định mệnh của cô sinh viên 23 tuổi

Vào một buổi chiều trước lễ Giáng Sinh, cô sinh viên được cha mẹ gọi bằng cái tên thương yêu là Biyita, gọi điện thoại cho bạn trai là Awninder Panday, 28 tuổi, hẹn đi xem phim.

Biyita thuộc một gia đình nghèo ở bang nông thôn Utta Pradesh. Sau bữa cơm trưa, người cha đi làm công nhân ca 2 giờ chiều và cô đi đến điểm hẹn cùng đi xem phim.

Biyita mơ ước trở thành một bác sĩ, nhưng vì nhà quá nghèo nên cô phải chọn ngành vật lý trị liệu học 4 năm rưởi. Là một sinh viên học giỏi nhất lớp, vì nghèo nên cô phải đi làm thêm để đóng học phí. Bạn bè cho biết, cô chỉ ngủ 2 tiếng đồng hồ mỗi ngày, mặc dù cao 1.6m nhưng chỉ cân nặng 40kg. “Người Con Gái Ấn Độ” được bạn bè thương mến, cô mơ ước tương lai, được có một điện thoại di động thông minh hiệu Samsung, một chiếc xe Audi, một căn nhà xinh xắn và được ra nước ngoài làm việc.

Cái chết thương tâm do bọn người vô nhân tính gây ra, cộng thêm những vụ hiếp dâm tập thể liên tục xảy ra ở thủ đô New Delhi, đã làm dấy lên một làn sóng phẩn nộ của công chúng. Sáu cuộc biểu tình ở 5 tiểu bang bùng nổ, phản đối cảnh sát và nhà cầm quyền vô trách nhiệm, bất lực trước nạn hiếp dâm ngay tại thủ đô New Delhi của Ấn Độ.

3.2. Những lời trối trăng cuối cùng của nạn nhân

Sau những cuộc giải phẩu tại bịnh viện Safdarjung ở thủ đô Ấn Độ, cô Biyita được chuyển đến bịnh viện của Singapore. Khi tĩnh dậy, cô cho biết, “Khoảng 9G30 tối, sau khi xem phim, tôi và bạn trai ngồi xe lam 3 bánh đến trạm xe buýt bên cạnh xa lộ để chờ xe về nhà ở Dwarka.

Khi bước lên xe, tôi cảm thấy sờ sợ nhưng đã trễ, một người nhanh chóng đóng cửa lại và tắt đèn. Họ dùng gậy sắt đánh tới tấp vào đầu bạn trai của tôi. Họ túm lấy tôi, trói tay chân rồi lôi tôi về phía sau, thay phiên nhau cưỡng hiếp trong khi xe vẫn chạy. Một người đến thay người lái xe để hắn đến hãm hiếp tôi.

Tôi gào thét nhưng không ai nghe. Điện thoại của tôi bị đập bể nát. Tôi ngất đi, khi tĩnh lại thì bị cưỡng hiếp nữa. Trong bóng tối, tôi nghe những tiếng “Bắt lấy chúng”, “Xé quần áo chúng”, “giật lấy túi xách nó”. Và qua những lời nói tục tuĩu, chúng là bọn thất học, lưu manh.

Khi tôi nằm im, chúng tưởng tôi đã chết nên lột hết quần áo và ném chúng tôi xuống đường”.

3.3. Bạn trai nạn nhân lên tiếng

Kỹ sư Awninder Panday nói với AFP và đài truyền hình Ấn Độ Zee News: “Sau khi xem phim Life of Pi, chúng tôi đến trạm xe buýt và lên xe do bọn hiếp dâm điều khiển. Sau khi đóng cửa xe và tắt đèn, bọn chúng dùng gậy sắt đánh tôi và kéo bạn gái tôi, đè ra hãm hiếp. Chúng lột hết quần áo và ném chúng tôi xuống đường khi xe đang chạy. Có hai người đi đến, nhưng họ bỏ mặc, không giúp đở chúng tôi. Khoảng 30 phút sau, một người đi đường khác thấy chúng tôi, nhưng anh ta không phủ áo lên thân thể lõa lồ của bạn gái tôi.

Lúc cảnh sát đến, họ lại tranh cãi với nhau về việc ban nào, phòng nào, ai có trách nhiệm xử lý việc cứu chúng tôi. Tôi vô cùng nóng ruột vì đối với một người hấp hối như bạn gái tôi, thì mỗi giây phút trôi qua đều rất quan trọng đối với mạng sống con người. Phải mất khoảng 90 phút kể từ khi bị ném xuống đường, chúng tôi mới được đưa đến bịnh viện”.

3.4. Hành vi man rợ của bọn hiếp dâm

Theo điều tra của cảnh sát, tên đầu đảng Ram Singh quyết định giết chết nạn nhân, hắn nói với đồng bọn “Nếu con bé nầy còn sống, chúng ta sẽ bị bắt”. Trong mục đích giết chết cô gái, hắn đã thọc mạnh một thanh sắt vào chỗ kín của cô, khi rút thanh sắt ra, hắn thọc tay vào lôi ra một số bộ phận. Người phụ nữ bất tĩnh, máu me lênh láng. Hắn nói “Con bé chết rồi”.

Bọn chúng muốn dàn cảnh một tai nạn xe cán chết hai nạn nhân. Cả bọn cởi hết quần áo hai người. Tháo giày ra, lấy hết tiền bạc trong túi, điện thoại di động của bạn trai, lấy thẻ tín dụng của cô gái.

Chúng cho xe chạy chậm lại rồi mở cửa ném hai người xuống đường để những xe khác cán nạn nhân. Nhưng nạn nhân nam tĩnh lại và kéo bạn gái vào lề đường.

Cô gái bị đánh đập dã man đến mức độ 95% ruột của cô phải bị cắt bỏ sau những cuộc giải phẩu.

Sau đó chúng mang xe đi rửa và lau sạch các vết tích trên xe. Trước khi giải tán, chúng chia nhau đồng hồ, giày, điện thoại và 2,500 rupee tiền mặt.

4* Chân dung bọn tội phạm
Căn cứ vào báo cáo của cảnh sát.

Cũng tối hôm 16-12-2012, trong khu ổ chuột Ravi Dass, hai anh em Ram Singh và Mukesh Singh đang nhâm nhi rượu bên dĩa gỏi gà, thì 2 thanh niên trong bọn tên Vinay Sharma và Pawan Gupta đến nhập bọn cùng nhậu. Khi ngà ngà say, 4 người nẩy ra một “trò chơi hào hứng”, chúng kéo theo hai tên nữa tên Thakkur và Raju, cùng nhau thực hiện một “cuộc vui trên xe buýt”.

Khoảng 21G15, chiếc xe tạt vào trạm mà Biyita và bạn trai đang chờ. Ram Singh là tài xế lái xe cho công ty tư nhân hiệu Tourist, ban ngày vẫn lái xe đưa rước sinh viên học sinh đi học.

Năm trong 6 tên bị bắt sau vụ án. Tên thứ 6 bị bắt ngày 21-12-2012.

5* Thủ phạm tàn bạo nhất chỉ bị 3 năm tù
Ngày 28-1-2013, trong phiên xử, toà kết án tên Thakkur 3 năm tù, ở một trại cải tạo. Cảnh sát cho biết, hắn là người tấn công dã man nhất. Chính hắn đã lừa hai nạn nhân lên xe và sau đó cùng 5 đồng bọn thay nhau cưỡng hiếp, đánh đập nạn nhân và cũng chính hắn đưa ra ý kiến lột sạch quần áo và ném họ xuống đường.

Các hung thủ bị buộc các tội: bắt cóc, cưỡng hiếp và cố ý giết người. Với bản án 3 năm tù vì tên Thakkur tự khai hắn 17 tuổi, nên được xử theo luật áp dụng cho vị thành niên. Lý lịch đương sự không được chứng minh nên quần chúng phẩn nộ, gây xôn xao cả nước.

6* Những vụ hiếp dâm dã man tiếp diễn ở Ấn Độ
6.1. Nữ du khách người Thụy Sĩ bị hãm hiếp trước mặt chồng

Tối ngày 16-3-2013, một du khách Thụy Sĩ bị 8 tên Ấn Độ tấn công, cướp giật và hãm hiếp trước mặt chồng trong một chuyến du lịch của họ đến nước nầy.

Sự việc xảy ra ở bang Madhya Pradesh, khi cặp vợ chồng trên đường đến viếng thăm một thắng cảnh của Ấn Độ là Đền Taj Mahaj. Họ đi xe đạp và dừng lại cắm trại ngủ qua đêm tại một địa điểm nổi tiếng dành cho du khách ngoại quốc.

“Những kẻ tấn công dùng gậy gộc đánh và bắt trói người chồng rồi cưỡng hiếp người vợ trước mặt ông ta”, cảnh sát địa phương cho biết như thế. Chúng còn lấy 10,000 rupee (185USD) và một điện thoại di động.

Bộ Ngoai giao Thụy Sĩ tuyên bố “hoàn toàn bị sốc trước vụ hãm hiếp nầy, và đòi nhà chức trách Ấn Độ nhanh chóng truy tầm các hung thủ để đưa ra công lý xét xử.

Vụ bề hội đồng nầy xảy ra chỉ vài tháng sau khi nữ sinh viên 23 tuổi bị hãm hiếp và đánh đập đến chết.

Trước đó, năm 2003, một nhà ngoại giao nữ người Thụy Sĩ, 28 tuổi, bị hai người đàn ông Ấn Độ bắt cóc tại một bãi đậu xe tại khu vực Siri Fort ở thủ đô New Delhi, đưa đi hãm hiếp và sau đó, chúng quẳng cô lại ở một nơi gần đó. Hảng AFP cho biết, không có ai bị truy tố trong vụ nầy cả.

6.2. Bị bạn trai cùng ba người bạn cưỡng hiếp

Ngày 17-3-2013, khoảng 5 giờ chiều, bạn trai tên Preet Rajan, gọi cô gái đến gặp mặt. Khi đến nơi, cô bị chính bạn trai tên Preet Rajan cùng 3 thanh niên khác đè ra cưỡng hiếp suốt 3 tiếng đồng hồ. Sau đó, bọn chúng bỏ trốn, bỏ cô gái ở lại một mình. Tại bịnh viện, cô gái khai rằng tên Preet có ý định bỏ cô để cưới người con gái khác nên mới bày ra trò bề hội đồng nầy.

Ngày 23-3-2013

Cảnh sát huyện Bhiwani bang Haryana cũng đã bắt 3 thiếu niên 16, 17 tuổi tham gia cưỡng hiếp tập thể một nữ sinh viên 18 tuổi. Sau đó, cô gái tìm cái chết bằng tự thiêu.

Ngày 26-3-2013.

Một thanh niên đột nhập vào nhà một bé gái lúc sáng sớm khi những người trong gia đình đi vắng. Cô bé được đưa tới bịnh viện để kiểm tra, trong khi cảnh sát truy tầm tên dâm tặc nói trên.

6.3. Vụ hãm hiếp bé gái 5 tuổi

Trong vòng một tháng sau, ngày 15-4-2013, một bé gái 5 tuổi bị người thanh niên hàng xóm bắt cóc và cưỡng hiếp suốt 4 ngày, tin tức gây chấn động trong quần chúng.

Ngày 21-4-2013, hãng tin AFP dẫn lời của bác sĩ D.K. Sharma tại một bịnh viện ở New Delhi, cho biết “Em bé ở tình trạng ổn định và có dấu hiệu đang phục hồi. Em có thể nói chuyện với cha mẹ, với bác sĩ và y tá”.

Báo chí cho biết, thủ phạm tên Manoj Kumar, 22 tuổi, thú nhận đã hãm hiếp em bé nhiều lần và bóp cổ em bé. Bộ phận sinh dục em bé bị tổn thương trầm trọng.

6.4. Học sinh 14 tuổi bị hãm hiếp tại trường học

Cũng trong vòng một tuần lễ sau, ngày 22-4-2013, một nữ sinh 14 tuổi bị hãm hiếp ngay trong trường học.

Bé gái 14 tuổi đến trường lúc 7:30 sáng, vì chưa tới giờ học nên em ra khỏi lớp đi uống nước. Trên đường về lớp, bị tên Vaibhav Narayan Dhome, 20 tuổi, cựu học sinh của trường, bắt lôi em vào phòng học trống, khoá cửa lại rồi hãm hiếp.

7* Ấn Độ dậy sóng vì quốc nạn hiếp dâm tập thể
7.1. Quần chúng phẩn nộ

Những vụ hiếp dâm tập thể dã man liên tục xảy ra ở thủ đô New Delhi đã kích động mạnh mẽ công chúng, khiến bùng nổ những cuộc biểu tình phẩn nộ tố cáo cảnh sát và chính quyền vô trách nhiệm, bất lực, không có biện pháp ngăn chặn và xử lý cứng rắn đối với tội phạm tình dục.

Một cuộc vận động trên trang mạng xã hội Facebook có tên “Hãy treo cổ bọn hiếp dâm” đã được sự hưởng ứng của hàng trăm ngàn người Ấn.

Thủ tướng Ấn Độ Manmohan Singh nói trên truyền hình “Là người cha của 3 cô con gái, tôi xúc động mạnh mẽ về sự kiện nầy, cũng như mỗi người trong các bạn vậy”.

7.2. Biểu tình bạo động

Trong 5 tiểu bang đã có 6 cuộc biểu tình vô cùng rộng lớn, phản đối cảnh sát và chánh quyền. Cảnh sát chống bạo động phong toả các ngỏ đường dẫn tới nơi tập trung. Cuộc xô đẩy xảy ra khi đoàn người biểu tình cố phá các rào cản dẫn tới Dinh Tổng thống.

Theo AFP, đa số người biểu tình là sinh viên. Cảnh sát dùng hơi cay, dùi cui điện, vòi rồng xịt nước nhằm đè bẹp các cuộc biểu tình. Những khẩu hiệu được viết như “Treo cổ những kẻ cưỡng hiếp ngay bây giờ”, “Justice for Women Now” “Hang the Rapists”, “Shame! Delhi Police Allows Rape”, “Why Rise in Rape?”

Khoảng 20 sinh viên biểu tình được đưa tới bịnh viện. Chính phủ kêu gọi dân chúng bình tĩnh và cho biết sẽ xem xét hình thức tử hình 6 tên tấn công hãm hiếp nữ sinh viên 23 tuổi. Tổng thống Ấn Độ Pranab Mukherjee chấp thuận án tử hình cho kẻ hiếp dâm.

Số vụ hiếp dâm ở thủ đô New Delhi tăng 17% trong những tháng đầu năm 2013, lên tới 661 vụ. Công chúng cho rằng thủ phạm coi thường pháp luật.

8* Nói về hiếp dâm


Hiếp dâm là một hành vi dùng vũ lực hoặc đe doạ bằng vũ lực, hoặc lợi dụng tình trạng không thể tự vệ được của nạn nhân, để thực hiện "quan hệ tình dục" trái với ý muốn của họ.

Theo thống kê tư pháp Hoa Kỳ thì có 91% nạn nhân bị hiếp dâm là phụ nữ và 9% nạn nhân là nam. Trường hợp nạn nhân nam bị hiếp dâm, thì đa số ở trong các nhà tù.

8.1. Cưỡng dâm

Cưỡng dâm khác với hiếp dâm. Cưỡng dâm là dùng mọi thủ đoạn khiến cho người lệ thuộc vào mình hoặc người ở trong tình trạng quẩn bách, miễn cưỡng tham gia quan hệ tình dục.

8.2. Luật pháp

Luật pháp nhiều quốc gia trị tội hiếp dâm rất nặng. Hôm thứ năm 12-8-2010, một tài xế 53 tuổi người Đài Loan tên Tsao Tien-shu bị kết tội tử hình vì đã hiếp dâm một nữ sinh và sau đó siết cổ cô đến chết.

Nhiều bộ luật quy vào tội danh Hiếp dâm khi giao cấu với trẻ em chưa đầy 13 tuổi. Đó là trường hợp của Phụ tá Tổng cuộc Thể dục Thể thao VN, Lương Quốc Dũng, khi mua dâm với trẻ em 13 tuổi.

Nhiều bộ luật không quy tôi hiếp dâm giữa vợ với chồng hợp pháp, mặc dù có trường hợp "cưỡng bức" xảy ra.

8.3. Thống kê ở Hoa Kỳ

Ở Hoa Kỳ, hiếp dâm bởi người lạ xảy ra rất ít. Bảng phân loại tội phạm nam hiếp dâm nữ như sau:

Người yêu hiếp dâm : 21.6% * Bạn bình thường: 16.5% * Bạn trai cũ: 12.2% * Người quen: 10.8% * Bạn thân: 10.1% * Bạn hẹn hò: 10.1% * Chồng: 7.2% * Người lạ: 2%

8.4. Ảnh hưởng đến nạn nhân bị hiếp dâm

Nạn nhân bị hiếp dâm bị chấn thương nặng nề về mặt tâm lý. Rất khó trở lại trạng thái sức khoẻ như trước đó. Như kém trí nhớ, bị mất sự tập trung, giấc ngủ và ăn uống bị tác động...

9* Nguyên nhân tạo ra sự hiếp dâm
Bịnh lệch lạc tình dục (Paraphilia)
Một trong những nguyên nhân khiến cho người phạm tội hiếp dâm là do bị bịnh lệch lạc tình dục. Liên quan đến những hành vi tình dục bất thường, được biểu hiện bằng sự say mê tìm kiếm một phương thức khác với thông thường trong việc quan hệ tình dục, để đạt đến điểm cực khoái.

Có những con yêu râu xanh thích hiếp dâm hơn là sự giao hợp bình thường.

Sự lệch lạc tình dục được thể hiện qua những hiện tượng như sau:

* Ác dâm hay Bạo dâm (Sadism)
Người được thỏa mãn tình dục khi nào đã làm cho đối phương bị đau đớn trong việc giao hợp như là cắn, cào cấu hoặc chửi bới...Nói chung, cảm thấy sung sướng khi nào hành hạ được người bạn tình.

* Khổ dâm (Masochism)
Trái ngược với bạo dâm, khổ dâm là trường hợp được thỏa mãn thực sự khi bị người bạn tình hành hạ. Bị đánh càng đau càng cảm thấy thích thú. Đó là trường hợp của Kiến Ninh Công chúa, em của vua Khang Hy, thích bị Vi Tiểu Bảo hành hạ mỗi khi giao hợp.

* Thị dâm (Voyeurism, Scopophilia hoặc Peeping Tom)
Là thỏa mãn tình dục khi nhìn trộm người khác trong các tình huống như thay quần áo, tắm, hay đang quan hệ tình dục. Một thống kê ở Hoa Kỳ cho biết có tới 20% phụ nữ đã từng là nạn nhân của những người nhìn trộm, thị dâm.

* Phô dâmLà những người thích phô bày cơ quan sinh dục của mình cho người khác phái xem. Đối tượng càng bối rối, lúng túng thì người bịnh càng thích thú.

* Thính dâmLà những người thích nghe những lời lẻ hoặc âm thanh kích dục.

* Ái nhi hay Ấu dâm (Pedophilia)Là những người ham thích tình dục với đối tượng là trẻ em chớ không phải là người trưởng thành.

* Ái vậtLà những người tìm khoái cảm trong các đồ vật vô tri vô giác như găng tay, quần áo nhất là quần áo lót của phụ nữ.

* Ái tử thi (Tên khoa học là Necrophilia)Là hội chứng bị hấp dẫn tình dục bởi xác chết. Có 2 mức độ là nhẹ và nặng.

Ở dạng nhẹ, người bịnh chỉ mong muốn giữ lại xác chết của người quá cố để chăm sóc hoặc ngủ chung với người thân. Các chuyên viên tâm thần nghĩ rằng bịnh nầy do rối loạn tâm thần mà ra. Họ nghĩ rằng người thân chỉ chết về phần thể xác chớ không chết về phần hồn.

Hiện tượng nầy xảy ra khắp thế giới và ở Việt Nam vừa qua, câu chuyện của ông Lê Vân, 55 tuổi tỉnh Quảng Nam đã ôm xác vợ ngủ hơn 7 năm trước khi bị phát hiện. Dư luận kinh ngạc và xôn xao. Cả đứa con trai của ông, năm nay học lóp 6 cũng cũng ôm xác mẹ ngủ hàng đêm.

Thật ra, đó chỉ là một bức tượng bằng thạch cao nhưng cái xác bên trong có phải là xác của vợ ông hay không thì phải chờ cơ quan điều tra làm cho sáng tỏ. Nhưng dù sao thì tâm thần của ông cũng có vấn đề rồi.

9* Phụ nữ châu Phi bị cưỡng hiếp
9.1. 15,000 vụ cưỡng hiếp mỗi năm ở Đông Congo

Ông Roger Meece, người phụ trách Lực lượng LHQ giữ hoà bình đã khẳng định “Congo là thủ phủ của nạn cưỡng hiếp thế giới”

Trong năm 2009, đã có 15,000 vụ cưỡng hiếp chỉ riêng ở khu vực nầy. Báo cáo của Quỹ Dân Số LHQ đưa ra con số lớn hơn, là 17,507 vụ.

Theo ông Abubakar Dungus, phát ngôn viên Dân Số LHQ, thì trong 6 tháng đầu năm 2009 đã có 7,685 vụ hiếp dâm mà 70% thủ phạm là “những người mặc đồng phục”. Đó là bộ đội của nhóm Mai-Mai Cheka và nhóm Dân Chủ Giải phóng Rwanda. Mục đích của họ là đe dọa, dằn mặt dân địa phương có khuynh hướng ủng hộ chính phủ. Họ lấy việc hiếp dâm làm một thứ vũ khí chống lại đối phương mà mục tiêu là phụ nữ.

9.2. Nạn hiếp dâm ở nước Cộng Hoà Nam Phi

Một tổ chức nghiên cứu ở Cộng Hoà Nam Phi cho biết, cứ trong 4 người đàn ông nước nầy thì có một người thú nhận là đã từng hãm hiếp phụ nữ. Con số mà cảnh sát cho biết là 36,000 phụ nữ bị hãm hiếp trong năm 2007, gần như có 100 vụ mỗi ngày. Đa số không tố cáo, vì tình cảm bị tổn thương, bị nhục nhã và sợ bị trả thù. Ở Nam Phi, hiếp dâm trở nên việc bình thường.

Những con số gây “sốc”
Các nhà nghiên cứu đã phỏng vấn hơn 1,700 gia đình ở nhiều tầng lớp xã hội khác nhau tại các tỉnh lỵ, nông thôn thuộc vùng Capetown và KwaZulu-Natal.

Kết quả.
- 28% đàn ông được hỏi, cho biết đã ép một phụ nữ quan hệ tình dục, bất chấp ý muốn của cô ta.

- 14% thú nhận đã hãm hiếp bạn gái cũ hoặc bạn gái hiện tại.

- 12% cho biết họ đã hãm hiếp một người nào đó.

- 10% thú nhận đã hãm hiếp một người lạ.

- 17% cho biết họ đã từng cố gắng, tìm mọi cách để hãm hiếp một phụ nữ.

- 9% thú nhận đã từng tham gia “bề hội đồng”.

Đáng chú ý hơn nữa là gần 20% thú nhận đã lạm dụng tình dục nhiễm HIV của mình để truyền bịnh cho phụ nữ.

10* Hiếp dâm là vũ khí của chiến tranh
Năm 1998, thẩm phán của Tòa Án Quốc Tế Rwanda tuyên bố:" Thời xưa, hiếp dâm được xem như là một chiến lợi phẩm của chiến tranh. Bây giờ, nó bị coi là một tội ác của chiến tranh. Chúng tôi muốn gởi đi một thông điệp mạnh mẽ rằng hiếp dâm không còn là phần thưởng của chiến tranh nữa".

Hiếp dâm trong chiến tranh đã có từ thời cổ xưa, đã được đề cập rộng rãi trong dân gian. Quân đội Ba Tư, Hy Lạp, La Mã cổ đại, được ghi nhận là đã có thi hành việc hiếp dâm trong chiến tranh.

Người Mông Cổ đã tàn phá những nơi mà họ xâm chiếm từ Á sang Âu. Tài liệu cho thấy quân lính của Thành Cát Tư Hản đã cướp phá và hãm hiếp sau khi chinh phạt.

Năm 1937, binh lính của quân phiệt Nhật Bản đã hãm hiếp 80,000 phụ nữ Trung Hoa một cách có hệ thống trong suốt 6 tuần lễ đầu chiếm giữ Nam Kinh, là một chứng minh về sự tàn bạo và dã man của quân đội Thiên Hoàng.

Ước tính có 200,000 phụ nữ Trung Hoa và Triều Tiên bị ép vào nhà thổ quân đội làm "Phụ nữ giải trí" phục vụ sinh lý cho quân đội Nhật.

Một học giả người Anh xác nhận vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến, Hồng Quân Liên Xô đã hiếp dâm khoảng 2,000,000 phụ nữ và con gái người Đức và một số người Nga vừa được giải thoát từ những trại tập trung.

Lính Maroc gốc Pháp gọi là "Goumier" đã hiếp dâm và thực hiện nhiều tội ác sau trận Monte Cassimo. Và ở Việt Nam, lính Lê Dương cũng đã hãm hiếp phụ nữ VN trong khi đi ruồng bố.

Quân đội Pakistan đã hãm hiếp 200,000 phụ nữ Hồi Giáo trong cuộc chiến giải phóng Bangladesh. Có ý kiến cho rằng, phụ nữ Hồi giáo bị hãm hiếp, xem như bị mất trinh tiết và bị chồng bỏ, vì thế, việc hãm hiếp xem như là một thứ vũ khí đánh kẻ thù.

Lực lượng Serbia đã hãm hiếp 20,000 phụ nữ Hồi Giáo Bosnia trong cuộc chiến tranh giữa 2 nước.

11* Hãm hiếp bị ghép vào tội chống nhân loại
Tội ác chống nhân loại (Crimes Against Humanity) bao gồm những hành động liệt kê sau đây khi được thực hiện có âm mưu và có hệ thống của một chính phủ, một tập thể hoặc một tổ chức.

- Giết người- Huỷ diệt, tra tấn, nô lệ hóa, khủng bố chính trị của chủng tộc, tôn giáo hay bộ lac -

- Cưỡng hiếp và các hành vi lạm dụng tình dục khác.

12* Bao cao su biết cắn kẻ hiếp dâm
Một nữ bác sĩ ở Nam Phi đã phát minh loại bao cao su có móc dành cho phụ nữ, để giáng trả những kẻ cưỡng hiếp.

Trả lời phỏng vấn của đài CNN, bác sĩ Sonnet Ehlers nhắc lại: “Cách đây 40 năm, một phụ nữ bị cưỡng hiếp như một cái xác chết biết đi, bước đến nhà tôi và nói “Giá như tôi có một hàm răng ở chỗ kín”…Tôi hứa với cô ấy, một ngày nào đó tôi sẽ có cách giúp cho các nạn nhân.”

Ngày 2-9-2005, 40 năm sau, bọc cao su Rape-aXe dành cho phụ nữ ra đời. Bác sĩ Ehlers phân phát miễn phí những bọc cao su đó tại nhiều thành phố Nam Phi.

Rape-aXe có những cái móc bên trong, chúng sẽ bám vào dương vật những kẻ hiếp dâm. Một khi bao cao su đã bám vào đó thì chỉ có bác sĩ mới có thể tháo gở ra được mà thôi.

Với sự hợp tác của bác sĩ tháo gở với cảnh sát, thì hung thủ có thể bị tóm cổ. Kẻ hiếp dâm không thể đi tiểu hoặc đi lại nếu bao cao su bám vào chỗ đó. Nếu đương sự tìm cách tháo bao cao su thì nó sẽ siết chặt thêm, nhưng những chiếc móc không làm thủng da.

Bác sĩ Ehlers nói ”Tôi đã tham khảo ý kiến với các kỹ sư, bác sĩ phụ khoa, các nhà tâm lý trong quá trình thiết kế, nên bảo đảm an toàn cho người xử dụng.

13* Bọc cao su Rape-aXe bị lên án
Nhà đấu tranh chống nạn hiếp dâm, bà Charlene Smith cho rằng sự phát minh dụng cụ nầy dựa trên căn bản thù oán đàn ông và không hiểu biết về bản chất của nạn hiếp dâm. Dụng cụ có tính chất trả thù, rất khủng khiếp và đáng ghê tởm”.

Bác sĩ Ehlers trả lời “Tôi không phải là nhà giáo dục, tôi không ghét đàn ông, và tôi chỉ nhắm vào những kẻ không thể giáo dục được”.
Những người ủng hộ Rape-aXe cho rằng “Nếu đàn ông dùng cơ thể của họ, như là một thứ vũ khí để tấn công chúng tôi, thì đây là lúc mà phụ nữ chúng tôi cũng hành động tương tự, để phản công”.

14* Hình phạt thiến tội phạm hiếp dâm.
Sự kiện nữ sinh viên 23 tuổi bị hiếp dâm tập thể trên xe buýt đã tử vong đang được đặt ra yêu cầu thi hành những biện pháp trừng phạt nghiêm khắc hơn, trong đó có đề nghị chính quyền Ấn Độ thiến tội phạm bằng hoá chất. Báo chí cho rằng, ở nhiều quốc gia như Nga, Đức, Anh, Hàn Quốc và một số tiểu bang ở Hoa Kỳ đã xử dụng hình phạt thiến hoá chất nầy đối với những tội phạm hiếp dâm.

14.1. Thiến hoá học

Có hai cách thiến, một là thiến hoá học, hai là dùng phẩu thuật cắt bỏ “phương tiện và vũ khí” gây ra nạn hiếp dâm.

Thiến hoá học bằng cách tiêm thuốc làm giảm và ngăn chặn cơ thể tiết ra chất kích thích tố nam Testosterone (Hormone Testosterone)

14.2. Các bác sĩ Ấn Độ phản đối cách thiến hóa học

Các bác sĩ viện dẫn những lý do phản đối cách thiến hóa học, cho rằng khó thực hiện và tốn kém nhiều.

Họ cho rằng loại thuốc chỉ có tác dụng trong thời gian 90 ngày, sau đó phải tiêm thuốc định kỳ cứ mỗi 3 tháng một lần. Việc nầy gặp trở ngại như sau:

Sau khi mãn hạn tù, việc triệu tập phạn nhân đến chích thuốc rất khó khăn, vì với dân số 1.2 tỷ mà được tự do đi lại cho nên không biết đâu mà tìm tội phạm. Ấn Độ gặp khó khăn vì không có chính sách quản lý bằng hộ khẩu và công an khu vực.

Thuốc ngăn chặn sự sản xuất kích thích tố nam Testosterone sẽ mất hiệu lực khi tội phạm bí mật chích đưa Testosterone vào cơ thể.

Tiến sĩ Amrendera Bathak, chuyên gia tiết niệu bịnh viện Bara Hindu Rao cho biết, thuốc diệt Testosterone có thể gây ra bịnh ung thư.

10.3. Thiến kẻ hiếp dâm trẻ em ở Hàn Quốc

Một toà án ở phía Nam thủ đô Seoul kết án tội phạm họ Pyo, 31 tuổi, sẽ phải đi tù 15 năm và 3 năm điều trị bắt buộc bằng thuốc ức chế ham muốn tình dục. Cáo trạng cho biết Pyo đã hãm hiếp 5 trẻ em trong thời gian từ tháng 11 năm 2011 đến tháng 5 năm 2012.

Hồ sơ phạm tội của Pyo sẽ được phổ biến công khai đến quần chúng suốt 10 năm, đồng thời, y phải đeo vòng điện tử để theo dõi suốt 20 năm sau khi ra tù.

Hàn Quốc là nước Á châu đầu tiên áp dụng luật thiến hoá học nầy vào năm 2011, và Pyo là người đầu tiên bị xử theo hình thức nầy. Một số quốc gia như Ba Lan, Thụy Điển, Đan Mạch, Đức đã áp dụng thiến hóa học bắt buộc cho tội phạm ấu dâm.

11* Kết luận
“Quốc nạn hiếp dâm tập thể” của Ấn Độ làm mất thể diện của nước nầy trên trường quốc tế, xem như một dân tộc còn có nhiều thành phần kém văn hoá, văn minh, một chính quyền bất lực không giải quyết được quốc nạn ô nhục nầy.

Sau việc hai nhà ngoại giao Thụy Sĩ bị hiếp dâm tập thể, bộ Ngoại giao các quốc gia thông báo cho các toà đại sứ của họ ở New Delhi, đề cao cảnh giác, thiết lập cụ thể những biện pháp an toàn chống người Ấn Độ hiếp dâm.

Bộ mặt nước Ấn Độ thực sự bị hoen ố. Quốc thể bị sỉ nhục. Nữ du khách tránh đến Ấn Độ vì sợ bị hiếp dâm. Một khảo sát trên 1,200 công ty du lịch ở nước nầy cho biết, số nữ du khách, nhất là người Canada, Hoa Kỳ vá Úc châu đã giảm xuống 1/3. Nhiều vụ hủy bỏ Tour trong vòng 3 tháng qua.

Ngoài các vụ biểu tình phản đối chính phủ vô trách nhiệm, bất lực, các phụ nữ đua nhau đi tập võ tự vệ, mua bình xịt hơi cay, trang bị dao găm và mua súng.

Thất thu về du lịch không quan trọng bằng bộ mặt của nước Ấn Độ đang nổ lực vươn lên trở thành một cường quốc thế giới. Một dân tộc mà cứ 21 phút thì có một vụ hiếp dâm xảy ra, thì trình độ văn minh, văn hoá cần phải xét lại.

Trúc Giang
Minnesota ngày 21-5-2013

Bài Xem Nhiều