We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 27 May 2013

Thực Trạng Đau Lòng Của Nền Y Tế Việt Nam Ngày Nay.


1* Mở bài
Con người không ai thoát khỏi cái vòng khổ lụy: sinh lão bịnh tử. Trong đời, ít nhất cũng phải có mặt một lần ở bịnh viện, đó là lúc chào đời tại nhà bảo sanh.
Các tổ chức xã hội, các nhà cầm quyền đều có bổn phận phải chăm sóc đời sống của công dân, mức độ quan tâm chăm sóc tốt, xấu, ít nhiều, được thể hiện qua hai cơ quan là giáo dục và y tế của quốc gia.
Nền giáo dục XHCN của VN hiện tại đã bị phá sản, ngành y tế quốc gia đang đổ vở dưới sự cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam.
Sự quá tải của các bịnh viện hiện nay đã đưa đội ngũ cán bộ y tế đến tình trạng vô trách nhiệm, xem thường mạng sống con người, thái độ hống hách kiêu căng và tham ô. Bịnh viện quá tải đã có từ lâu, gây ra biết bao nhiêu cái chết oan ức, tức tưởi, tạo thành chuyện dài một ngàn lẻ một câu chuyên thương tâm, đau lòng trong dân gian, thế mà đảng CSVN vẫn vô cảm, sống chết mặc bây. Nếu không kịp thời chữa trị thì những oan hồn uổng tử sẽ về báo oán, đòi mạng, khiến cho đảng CSVN không sớm thì muộn, cũng phải nhập phe với oan hồn uổng tử mà vào địa ngục.
2* Tình trạng quá tải của bịnh viện Việt Nam

Bịnh nhân nằm la liệt trong một bịnh viện ở Hà Nội.(3 người 1 giường)
Bộ trưởng Y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến tuyên bố trước Quốc Hội: “Chẳng có nước nào ở châu Á mà bịnh viện quá tải như ở nước ta cả. Cả xã hội bức xúc về tình trạng quá tải của bịnh viện, nhưng cuộc sống phải công bằng giữa cho và nhận. Có cho ngành y tế cái gì đâu mà đòi nhận rất nhiều. Không đầu tư xây BV mà đòi dịch vụ y tế tốt, thì vô lý và bất công vô cùng”.
Bà bộ trưởng nầy công khai chửi xéo hai cơ quan, một là chính phủ của Nguyễn Tấn Dũng không cấp tiền xây BV, hai là chửi xéo quốc hội của Nguyễn Sinh Hùng đòi hỏi quá nhiều, một hành động vô lý và bất công.
Bà bộ trưởng nầy ngon thật, dùng một hòn đá mà chọi 2 con chim. Trước hết là con chim Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng chính phủ, kế đến chọi con chim Nguyễn Sinh Hùng chủ tịch quốc hội.
Ngày 16-3-2012, bản tin trên Internet ghi lại phát biểu của những lãnh đạo ngành y tế và bịnh viện (BV), nội dung như sau:
Hầu hết các bịnh viện VN đều luôn luôn quá tải. Bịnh nhân (BN) nằm la liệt trên các hành lang. Ở các BV nhi đồng, 4, 5 cháu nằm chung một giường, thậm chí người nhà phải giành nhau những chỗ ở dưới gầm giường, trải chiếu cho các cháu bị bịnh có chỗ nằm.
Ai có dịp chứng kiến cảnh tượng của bịnh viện VN ngày nay, đều không khỏi rùng mình. Vào BV, người ta trở thành người vô gia cư, vì nằm ngủ trên chiếc chiếu ngoài hành lang hay ngoài trời. Tình trạng quá tải làm cho sự nhiễm khuẩn ngày càng tăng cao, bịnh cũ chưa điều trị xong thì lại mang thêm bịnh mới do lây lan giữa bịnh nhân với nhau.
Trong tốc độ xây dựng khách sạn, sân golf, nhà hàng, nhanh đến chóng mặt, thì việc chăm sóc sức khoẻ người dân không ai quan tâm tới.

                                      

Cảnh "quay đầu đuôi" của bệnh nhân bệnh viện Bạch Mai.
2.1.Phát biểu của bác sĩ Nguyễn Hoàng Minh, bịnh viện ung bướu Sài Gòn
Bác sĩ Nguyễn Hoàng Minh, Giám đốc BV Ung Bướu Sài Gòn, phát biểu: “Trung bình mỗi ngày BV tiếp nhận 1,619 lượt bịnh nhân đến khám từ 6 giờ sáng và cả giờ nghỉ trưa. Với 631 giường mà phải gánh điều trị nội trú cho 1,807 BN và 9,510 lượt điều trị ngoại trú, nên chuyện ghép 3 người vào một giường và thậm chí, BN phải nằm dưới sàn nhà là chuyện bình thường.
2.2.Phát biểu của bác sĩ Trần Thanh Mỹ, bịnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình
BS Trần Thanh Mỹ, Giám đốc BV Chấn Thương Chỉnh Hình:
“Trong vòng 26 năm, kể từ 1985 đến nay, BV vẫn giữ nguyên số giường như cũ, nhưng số BN tăng lên gấp 4 lần, từ 8,310 lên tới 33,882 (tháng 11, 2011), thì làm sao không quá tải cho được.
2.3. Phát biểu của BS Tăng Chí Thượng, Giám đốc BV Nhi Đồng 1, Sài Gòn
Điều đáng lo ngại là tình trạng quá tải gia tăng không ngừng. Các phòng cấp cứu, hồi sức không đủ chỗ cho BN nằm, vì BN rất cần thiết phải có chỗ nằm ở 2 nơi nầy. Trường hợp BN cần phải được điều trị bằng máy móc kỹ thuật cao, hoặc điều kiện vô trùng, thì không thể thực hiện được. Đành bó tay. Hiện nay, BV Nhi Đồng 1 đang theo dõi và điều trị cho 10,000 trẻ bị tim bẩm sinh, đang chờ phẩu thuật. Trẻ nào không dai sức chờ đợi, thì phải ra đi thôi. Nhìn những đứa bé vô tội phải ra đi, mấy ai không đau lòng?
Tại khoa hô hấp, nhiễm, tiêu hoá thì quanh năm, BV phải gánh số lượng gấp đôi, gấp ba quy mô của bịnh viện. BV xoay sở đủ cách: kê thêm giường đôi ở giữa phòng, thay giường to bằng giường nhỏ (thay vì 3 giường to, thì được 6 giường nhỏ)
Quá tải làm ảnh hưởng xấu đến chất lượng chẩn đoán và điều trị là lẻ tất nhiên, ảnh hưởng đến thái độ phục vụ, đến y đức của cán bộ y tế, khiến cho việc quản lý nhếch nhác, tắc trách.
Đã rất nhiều năm rồi, các BV từ trung ương đến các tỉnh thành, đã và đang ở tình trạng quá tải.
2.4. Ở bịnh viện Việt Đức
BV Việt Đức có 500 giường cho 1,000 bịnh nhân nội trú. Trong 6 tháng đầu năm 2010, tăng lên 3,829 bịnh nhân, cho nên phải nằm dưới đất, ngoài hành lang thôi. Bịnh nhân đang chờ mổ lên tới 3,000 ca.


Quá nhiều bệnh viện đang quá tải.
2.5. Chuyện lạ ở bịnh viện Tam Điệp
Theo phản ảnh của báo Đại Đoàn Kết, qua bài viết “Chuyện lạ ở bịnh viện K, Tam Điệp”, tác giả Hương Trà cho biết: “Bịnh nhân ung thư phổi phải nằm ngoài sân để điều trị, chai nước biển treo trên cành cây, giữa những ngày mưa phùn gió rét căm căm. Trong phòng, BN chen chúc nằm dưới gầm giường, hành lang cũng không còn chỗ trống. Trong khi đó, hàng ngày, một số không ít BN phải xếp hàng tại chùa Thanh Nhàn từ 6 giờ sáng để nhận cơm và cháo miễn phí.
Chuyện lạ hơn nữa, người nhà của bịnh nhân còn kiêm thêm việc “thay ống truyền”, vì BS và y tá bận rộn, có gọi cũng phải chờ đợi rất lâu.
2.6. Những nổi lòng của bịnh nhân
Bịnh nhân Trần Thị Nhu: “Có bịnh mà phải nằm vật vã 4, 5 người một giường thì bịnh lại nặng thêm”.
Chị Nguyễn Thị Cẩm Nhung, Chợ Lách, Bến Tre: “Lần đầu tiên tôi đưa con vào BV Nhi Đồng 1, không ngờ mẹ con tôi phải nằm ngoài hành lang. Ban đêm gió thổi lồng lộng, người lớn như tôi mà còn lạnh, huống chi con tôi mới 15 tháng tuổi lại bị sưng phổi mà phải nằm ngoài gió, thật là quá xót xa, tuyệt vọng, kêu trời không thấu”.
Quá tải là bịnh nan y của ngành y tế, là bịnh kinh niên của đảng và nhà nước CSVN. “Nhiều BV, sau nhiều năm “quy lụy” mới xin được đất, nhưng phải chờ quy hoạch từ năm nầy đến năm khác, cuối cùng địa phương thản nhiên trả lởi “không có ngân sách”. Trong khi đó, dự án xây Tượng Đài 50 tỷ đồng thì được xét mau lẹ. Dự án xây sân Golf thì được giải quyết nhanh chóng, dễ dãi, mà còn trải thảm đỏ mời rước linh đình.”
Đó là ý kiến của đồng bào và bịnh nhân. Ông Dũng đâu rồi? Có nghe thấy không? Hay là ông cũng trở nên vô cảm nặng rồi chăng?
3* Những cái chết oan ức, tức tưởi của bịnh nhân

Cái chết oan của bệnh nhân Dương Thị Thu Huyền khiến dư luận vô cùng bức xúc
Trước tình trạng đổ vở, xuống cấp của nền y tế VN, có biết bao nhiêu cái chế oan ức, tức tưởi, chết bất thường, chết tức chết tối, chết không kịp trối, tạo ra biết bao nhiêu câu chuyện thương tâm trong gia đình VN ngày nay.
3.1. Những cái chết kêu trời không thấu
Ngày 21-9-2011, bà Trần Thị Hương té ngã tại nhà, được đưa vào Trung Tâm Y Tế Phù Mỹ (TT/YT/PM). BS Châu Tấn Khoa, Phó Giám đốc TT đến khám. BS chỉ hỏi qua loa vài câu rồi bỏ đi. Mẹ tôi lăn lộn đau đớn suốt đêm. Tôi báo thì BS trả lời “Không sao đâu, chỉ té thôi mà”.
Ngày 22-9-2011, sáng sớm, mẹ tôi được đưa xuống khoa nội, tôi thắc mắc thì được giải thích: “Sức khoẻ BN ổn định”. Chị Nguyễn Thị Thơm con của bà Hương thuật lại như thế. Chị cho biết, ngày 24-9-2011, bà Hương bị co giật, quang tuyến X cho biết ”nhồi máu não, nhũng não, gãy xương đùi phải”. Vì thờ ơ tắc trách, khi biết được nguyên nhân gây bịnh thì đã quá trễ.
3.2. Cũng tại Trung Tâm Y Tế Phù Mỹ
Cũng tại TT/YT/PM, anh Ngô Văn Tân có đơn yêu cầu cơ quan chức năng làm sáng tỏ, quy trách nhiệm về cái chết của đứa con sơ sinh của anh.
Ngày 19-5-2011, anh Tân đưa vợ là Đinh Thị Mỹ vào TT để sinh con. 7 giờ sáng, chị Mỹ bị vở ối, lên cơn đau dữ dội, Tân xin nữ hộ sinh đến khám thì bị quát nạt thô bạo, đau bụng đẻ là chuyện thường. Khi tình trạng xấu đi, gia đình xin sinh mổ, thì được bảo là “sinh mổ phải trả tiền công” 4 giờ chiều, BS Hồ Thị Đào Hoa lắc đầu cho biết, hài nhi ngộp thở vì uống quá nhiều nước ối không cứu được”.
Bác sĩ không cảm nhận được sự đau khổ của người làm cha mẹ khi bị mất con như thế nào. Rất nhiều cái chết xảy ra trước mắt, đã làm cho đội ngũ bác sĩ trở thành vô cảm.
Còn biết bao nhiêu cái chết tức tưởi, oan ức do những câu nói “không sao đâu”, do tắc trách, lơ là và cẩu thả của nhân viên bịnh viện công VN hiện nay.
3.3. Bác sĩ nhảy cửa sổ trốn mất

Người dân đập phá nhà bác sĩ và BV Năm Căn sau cái chết của bịnh nhân.
Ngày 7-6-2009, bịnh nhân Đỗ Thị Hoài, 18 tuổi, ở Hà Nam, đã tử vong sau một đêm tại BV Đa Khoa Thanh Liêm, do sự tắc trách của BS Lê Văn Thuyết.
4 giờ chiều cùng ngày, BN bị sốt cao, gia đình có nguyện vọng xin chuyển lên tuyến trên, nhưng BS Lê Văn Thuyết xoa tay khẳng định: “Bịnh nầy nằm dưới tầm tay của chúng tôi. Đây chỉ là bịnh phụ nữ, người nhà không phải lo.” Khi gia đình năn nỉ xin chuyển, thì BS Thuyết lớn tiếng gắt giọng: “Nếu gia đình không tin vào năng lực của tôi, thì cũng phải tin vào cái bằng bác sĩ mà nhà nước đã cấp cho tôi chứ”.
Tuy nhiên, bịnh nhân vẫn còn đau đớn mà BS Thuyết không đến kiểm tra tình hình. Bịnh nhân bất tĩnh, BS Thuyết cho 2 y tá đến chụp điện tim. Đến 7 giờ sáng, Đỗ Thị Hoài nhắm mắt.
Sau vụ việc, BS Thuyết lẫn trốn khỏi BV. Lãnh đạo BV tự ý cho chuyển thi thể BN về nhà mà không thông báo cho gia đình biết.
Khi gia đình hai bên nội ngoại chia nhau đi tìm và yêu cầu BS Thuyết giải thích. Lợi dụng khi người nhà nghe điện thoại, BS Thuyết nhảy qua cửa sổ trốn mất.
4* Văn hoá phong bì trong ngành y của Việt Nam

Văn hoá là những thói quen, những tập tục có tính truyền thống xem như mặc nhiên của một dân tộc. Ở Việt Nam, văn hoá phong bì nằm trong quốc nạn tham nhũng, thuộc tính của cán bộ CSVN.
4.1. Bỏ ra 100 triệu đồng để lãnh lương hàng tháng vài trăm ngàn
GS Nguyễn Minh Thuyết nêu ý kiến: “Nạn hối lộ phong bì lan tràn phổ biến là do người ta nói nhiều mà làm ít hoặc không làm. Cán bộ lãnh đạo không gương mẫu thì “thượng bất chánh, hạ tắc loạn” là lẻ đương nhiên.
Tôi từng biết, chuyện xin đi dạy học ở một miền núi xa Hà Nội. Để trở thành giáo viên chính thức của Sở Giáo Dục, giáo viên nọ phải bỏ ra 100 triệu để lót tay cho quan chức. Bỏ ra 100 triệu chỉ để lãnh lương hàng tháng vài trăm ngàn, như thế phải bao lâu mới lấy lại đủ vốn”.


4.2. Nạn phong bì mang lại siêu thu nhập
Bà Nguyễn Thị Hoài Thu, nguyên Phó Chủ tịch Ủy Ban Các Vấn Đề Xã Hội của quốc Hội: “Khám bịnh và xin việc làm là hai lãnh vực gây bức xúc nhất hiện nay. Bây giờ bị ốm mà không lót tay cho bác sĩ thì có khi tánh mạng không còn giữ được, đã có nhiều trường hợp như thế xảy ra. Lương là phụ, phong bì là chính”.
4.3. Phong bì ngành y và tư duy ngược lại
Bộ trưởng y Tế Nguyễn Thị Kim Tiến phát biểu: “Khi người dân, người bịnh không đưa phong bì thì y đức của bác sĩ cán bộ sẽ được cải tiến”.
Nhiều người phản đối ý kiến của bà nầy. Anh Vũ Hải cho biết: “Chẳng có ai muốn đưa phong bì cho ai cả. Người dân nghèo không muốn bị mất tiền, vì đối với họ, 50,000 hay 100,000 là một số tiền lớn, đôi khi phải chạy đôn chạy đáo vay mượn. Tại sao không xét ngược lại, vì sao người ta phải đưa
phong bì?
Câu nói của bà bộ trưởng nầy đã chối bỏ trách nhiệm quản lý của Bộ Y Tế, của nhà nước. Bà nầy đã từ chối trách nhiệm của bà rồi lại đổ thừa cho người dân”.
5* Năm bịnh viện “nói không với phong bì”
5.1. Cho phép nhận phong bì sau khi khám và điều trị
Bịnh viện nhà nước tự khai và thừa nhận mình tham nhũng khi viết những khẩu hiệu “Nói không với phong bì” khắp nơi để nhắc nhở các nhân viên y tế.
Bắt đầu từ tháng 9 năm 2011, 5 bịnh viện trung ương được Bộ Y Tế chọn làm “thí điểm” để triển khai quy tắc ứng xử, nâng cao y đức, nội dung chính là “Nói không với phong bì”. Thí điểm là nơi được chọn làm thí nghiệm để xem kết quả như thế nào, mà không bảo đảm có kết quả 100%.
Văn hoá phong bì là việc đưa và nhận hối lộ công khai, đặc biệt là nó đã trở thành một tập quán mang tính truyền thống trong xã hội.
Năm bịnh viện được chọn làm thí điểm “nói không với phong bì” là: BV Bạch Mai, Việt Đức, BV E, BV K và BV Phụ Sản trung ương.
Phó Giáo Sư, TS Nguyễn Tiến Quyết, Giám đốc BV Việt Đức cho biết: “Cần phải nhận định rõ ràng, nếu đó là phong bì mà nhân viên y tế “vòi vĩnh” thì cần phải xử lý nghiêm khắc, nhưng nếu nhận phong bì sau khi hoàn tất việc khám nghiệm hay điều trị là một chuyện khác, có thể chấp nhận được.”
Ý của ông Giám đốc nầy cho phép bác sĩ BV công, được nhận tiền của bịnh nhân, chỉ khác nhau ở thời gian trước hoặc sau mà thôi. Tức là còn vấn đề, “không” “nói không với phong bì”. Cha nội Giám đốc nầy ngây thơ quá, hoặc ông cũng thuộc diện chuyên nhận phong bì của bịnh nhân.
Tham nhũng của cán bộ CSVN thuộc hàng sư tổ, thượng thừa. Hai bên chỉ cần dùng ngôn ngữ, tiếng lóng, mật hiệu, thì đã có thỏa thuận về giá cả, tiền bạc bao nhiêu, vàng vòng bao nhiêu. Từ ngữ mà dân gian áp dụng
cho cán bộ VC như “vấn đề đầu tiên” (tiền đâu?), phương án chữa trị nầy có “3 khâu” (3 chỉ vàng), phải tốn “1 chai” (1 triệu đồng), “một xị”…ngoài ra, còn những mật hiệu “gật đầu”, nháy mắt… cho nên việc đưa phong bì cho bác sĩ trước hay sau gì thì cũng thế thôi. Bộ Y tế đã chọn lầm người thi hành chiến dịch “nói không với phong bì”, hoặc trong đội ngũ cán bộ không còn một ai trong sạch cả. Coi bộ còn lâu mới chống được tham nhũng trong giới thầy thuốc ở BV công. Thượng bất chánh, hạ tắc loạn thật không sai.
5.2. Bác sĩ “bị ép” phải nhận phong bì
“Trước khi người nhà lên bàn mổ ở BV K, tôi được một BN lâu ngày tư vấn: “Trước khi mổ, bỏ vào phong bì từ 1 triệu đến 2 triệu rồi đưa đến phòng cho BS, nhớ ghi tên tuổi và số phòng là được. Đây là luật và là lệ rồi, ai ai cũng làm thế, không có không được”. Anh Nguyễn Văn Đố, Hà Nội, cho biết thêm: “Bây giờ khó khăn lắm, đưa phong bì phải khéo léo và kín đáo mới được, nếu không thì dễ bị chửi lắm, hư việc. Giá cả cũng rõ ràng lắm, sinh mổ 2 triệu, sinh thường thì 1 triệu”.
Bịnh nhân cho biết, có đưa phong bì thì họ an tâm hơn. Nhiều nhân viên y tế cũng bày tỏ, họ không nở nhận tiền của những người nghèo khó, nhưng nhiều khi họ “bị ép” nên phải nhận để cho gia đình BN được vui lòng.
Một BS ở BV K. cho biết: “Việc nói không với phong bì thì tốt, nhưng nay đã trở thành cái văn hoá phong bì rồi, thì khó mà thay đổi được.”
5.3. Không có phong bì không được
Ngày 12-10-2011, chị Phạm Thị Nh. ở Hải Dương tìm mọi cách để tiếp cận BS để ngày hôm sau không phải trở lại lấy kết quả theo như thư hẹn. Chị Nh. cho biết, bà chị bị ung thư vú. Từ 4 giờ sáng phải lặn lội đến BV K để lấy thẻ, nhưng đến 16 giờ mới được siêu âm và X quang.
BS hẹn hôm sau đến nhận kết quả. Với kinh nghiệm nhiều lần đến BV nầy, nên chị chuẩn bị sẵn phong bì để nhận kết quả sớm hơn. Theo tính toán, nếu đợi sáng hôm sau thì phải trả mấy trăm nghìn để ở trọ, ăn uống, nên phải chọn cách đưa phong bì thôi. Lần trước cũng làm thế, nhanh lắm, nhưng hôm nay, nhiều nhà báo đến quay phim chụp hình nên phải đổi chiến thuật tiếp cận. Chiến dịch “nói không với phong bì”, thật ra chỉ làm khó cho bịnh nhân mà thôi.
Trong khi đó, chồng của BN Trần Thị H. ở Thái Bình, đang nhăn nhó chờ đợi, vì BS hẹn 1 tháng sau mới được nội soi đường ruột.
“Đi từ 3 giờ sáng cho kịp xếp hàng lấy thẻ. Nhưng trong lúc chờ ở trong phòng ngộp thở vì đầy nghẹt cả người, vì vợ tôi mệt quá nên tôi đưa ra ngoài. Xui xẻo là lúc y tá gọi tên tôi không có mặt. Tôi nài nĩ và trình bày lý do vắng mặt, nhưng bác sĩ không chịu. Tôi vẫn đợi đến cuối giờ, hy vọng BS giúp cho. Nhưng y tá đến bảo, nếu cần nội soi thỉ hãy đến số 60 đường Quán Sứ để siêu âm rồi mang kết quả lại đây.
Khi sang tới đó, thì họ đòi 895,000, tôi đành quay trở lại năn nỉ tiếp, bởi vì tôi chỉ mượn được có 1 triệu, mà từ sáng đến giờ đã tiêu hết 300,000 rồi.
Không có phong bì không được. Bịnh viện có nhiều Vitamin cho bịnh nhân, nhưng rất thiếu Vitamin “T”, đó là sinh tố “đầu tiên” mà BS và y tá cần nhất.
5.4. Một ngàn lẻ một cách móc túi bịnh nhân
5.4.1. Lạm dụng bảo hiểm xã hội
Kết quả thanh tra của cơ quan Bảo Hiểm Xã Hội (BHXH) tại 13 tỉnh thành cho thấy nạn lạm dụng BHXH gia tăng.
“Hiện nay, các cơ sở y tế lạm dụng BHXH ở mức “đại trà” và ngày càng gia tăng dưới nhiều hình thức khác nhau, trong đó, phổ biến nhất là lạm dụng chẩn đoán bằng hình ảnh, như xử dụng quá mức các dịch vụ kỹ thuật đắt tiền, nhưng không cần thiết. Nhiều dịch vụ chồng chéo nhau, thực hiện nhiều lần, nhưng kết quả không khác nhau, lạm dụng siêu âm.”. Ông Nguyễn Tá Tĩnh, Phó Trưởng ban thực hiện chính sách bảo hiểm y tế, BHXH nêu thêm ví dụ. “Tại BV Đa Khoa Bình Định, cán bộ đoàn kiểm tra “phát hoảng” về khả năng xử dụng các dịch vụ đắt tiền tại đây. Nhiều BN chỉ cần siêu âm cũng đủ có kết quả tốt, nhưng BV nầy lại cho chụp hình cộng hưởng MRI, phải chụp một lô hình các bộ phận của cơ thể không cần thiết. Vì thế, mà phần chi phí chẩn đoán của BV Bình Định chiếm tới 50% chi phí khám bịnh. Trong khi đó, tỷ lệ nầy trên cả nước chỉ có từ 10 đến 12% mà thôi.
Bịnh viện nầy cố tình chẩn đoán thật nhiều bịnh khác nhau trên một cơ thể BN, để chụp hình cả “tâm cang tỳ phế thận”.
Cho máy siêu âm chạy quá công suất để tận thu. Chẳng hạn như siêu âm ổ bụng cần thời gian từ 5 đến 7 phút, ở tim thì khoảng 25 đến 30 phút. Mỗi ngày BV nầy siêu âm 250 lần, tương đương với 20/24 giờ. Máy chỉ nghỉ có 4 giờ. Vì thế, thời gian phải rút lại, từ 1 đến 3 phút, thay vì 25 đến 30 phút. Do đó, kết quả không có giá trị vì không chính xác, trái lại, thu nhập gia tăng, tiền vô ào ào nhờ máy móc hiện đại.
5.4.2. Lạm dụng y học cổ truyền
Bịnh viện ở huyện Đoan Hùng, Phú Thọ có 22 nhân viên, nhưng riêng ngày 1-7-2011 đã gởi phiếu thanh toán 1,700 lượt xoa bóp bằng tay, kéo giản cột sống thắt lưng, điện châm.
5.4.3. Lạm dụng thuốc đắt tiền
Ngoài những lạm dụng trên, BV còn lạm dụng thuốc, nhất là thuốc đắt tiền. Tại BV Đa Khoa Vĩnh Long, thuốc kháng sinh (trụ sinh) quý, đắt tiền chiếm 70% số thuốc kháng sinh được kê cho người bịnh. Kiểm tra ngẫu nhiên 45 bịnh án về chẩn đoán sinh đẻ, cho thấy việc dùng kháng sinh đắt tiền Klamentine lên tục trong 16 ngày, trong khi theo nguyên tắc, thì 7 ngày là tối đa. Kê trong hồ sơ tính tiền nhưng chưa chắc gì tới tay bịnh nhân.
Riêng trong quý 1 năm 2011, sản khoa đã cấp 4,000 viên Klamentine với số tiền 38 triệu đồng cho BN sau khi ra khỏi viện.
Tất cả những lạm dụng nói trên mục đích móc túi bịnh nhân và quỹ BHXH.
6* Y đức của thầy thuốc
Hippocrates
6.1. Lời thề Hippocrates
Ở nhiều quốc gia trong đó có Việt Nam, các thầy thuốc phải đọc lời thề Hippocrates (Hippocrates Oath) trước khi ra trường hành nghề.
Nội dung có 8 điều, trong đó nhiều điều còn thích hợp với thời đại ngày nay và được xem như đạo đức của người thầy thuốc.
“Tôi xin thề trước Apollon thần chữa bệnh, trước Æsculapius thần y học, trước thần Hygieia và Panacea, và trước sự chứng giám của tất cả các nam nữ thiên thần, là tôi sẽ đem hết sức lực và khả năng để làm trọn lời thề và lời cam kết sau đây:
- Tôi sẽ coi các thầy học của tôi ngang hàng với các bậc thân sinh ra tôi….
- Tôi sẽ chỉ dẫn mọi chế độ có lợi cho người bệnh tùy theo khả năng và sự phán đoán của tôi, tôi sẽ tránh mọi điều xấu và bất công.
- Tôi sẽ không trao thuốc độc cho bất kỳ ai, kể cả khi họ yêu cầu và cũng không tự mình gợi ý cho họ; cũng như vậy, tôi cũng sẽ không trao cho bất cứ người phụ nữ nào những thuốc gây sẩy thai.
- Tôi suốt đời hành nghề trong sự vô tư và thân thiết.
- Tôi sẽ không thực hiện những phẫu thuật mở bàng quang mà dành công việc đó cho những người chuyên.
- Dù vào bất cứ nhà nào, tôi cũng chỉ vì lợi ích của người bệnh, tránh mọi hành vi xấu xa, cố ý và đồi bại nhất là tránh cám dỗ phụ nữ và thiếu niên tự do hay nô lệ.
- Dù tôi có nhìn hoặc nghe thấy gì trong xã hội, trong và cả ngoài lúc hành nghề của tôi, tôi sẽ xin im lặng trước những điều không bao giờ cần để lộ ra và coi sự kín đáo trong trường hợp đó như một nghĩa vụ.
- Nếu tôi làm trọn lời thề này và không có gì vi phạm tôi sẽ được hưởng một cuộc sống sung sướng và sẽ được hành nghề trong sự quý trọng mãi mãi của mọi người. Nếu tôi vi phạm lời thề này hay tôi tự phản bội, thì tôi sẽ phải chịu một số phận khổ sở ngược lạ
Tóm lược về Hippocrates.
Hippocrates là ông tổ của nền y khoa hiện nay. Sinh năm 470 trước công nguyên tại đảo Kos, Hy Lạp. Là người thầy thuốc vĩ đại nhất thời đó. Cho rằng, nguyên nhân gây ra bịnh tật có thể tìm thấy được. Bác bỏ sức mạnh thần quyền, cho rằng thần thánh trừng phạt sinh ra bịnh. Cơ thể là một tổng thể quan hệ chặt chẽ với nhau, không phải là một tổng hợp các cơ quan rời rạc.
Mỗi cá nhân có khả năng chống bịnh tật khác nhau. Tư duy, suy nghĩ, tình cảm phát xuất từ óc chớ không phải từ trái tim.
6.2. Những câu nói rợn người của bác sĩ ở bịnh viện công
6.2.1. “Biết sướng thì đừng kêu”
Trần Thị Hoa, Hà Nội. Vì vở kế hoạch khi đứa con đầu lòng còn quá nhỏ, nên quyết định phá thai. Chị kể: “Cô bé bàn kế bên la suốt. Cô ấy khóc và van nài, BS ơi nhẹ tay giúp cháu. Cô ơi, tiêm thuốc thêm cho cháu, cháu đau quá. Chị y tá lạnh lùng bảo: “Có ý định làm nữa không?, nếu không thì đứng dậy đi về”. Cô bé vẫn khóc, kêu đau. Bác sĩ bảo: “Lúc sướng sao không kêu đau. Đã muốn sướng thì đừng có kêu”.
Chị Hoa cho biết, thầy thuốc điều trị để giúp BN khỏi đau đớn chớ không phải để dạy đạo đức cho họ. BS không nên miệt thị BN, không nên tỏ ra có máu lạnh và vô cảm qua những lời nói rợn người như trên.
6.2.2. “Không làm thì đi ra”
Trong những cô gái dại dột có thai ngoài ý muốn phải phá bỏ, Nguyệt, cô sinh viên năm thứ 3 ở trong số đó. “Họ gắt gỏng bảo em thay váy. Em không biết phải đứng ở đâu để thay. Họ lại gắt gỏng. Lúc vào phòng thủ thuật, em vẫn còn mặc quần chip, họ lại quát: “không làm thì đi ra”. Họ ngứa mắt khi thấy em luống cuống ngượng nghiệu khi cởi đồ để trên bàn, một bà, không biết là BS hay y tá bảo: “Nếu ngượng nghiệu thì đừng vào đây”. Em tê tái cả người vì nhục nhã nhưng chẳng dám nói gì, vì thân thể của mình nằm trong tay họ.”. Nguyệt kể lại với giọng buồn thiu.
6.2.3. “Lâu gì, giỏi sống thêm mấy ngày là cùng”
“Bác sĩ ơi, thuốc nầy đắt quá, nếu phải dùng lâu dài thì nhà em lấy đâu ra tiền?”. Bác sĩ tĩnh bơ trả lời: “Lâu gì, giỏi sống thêm mấy ngày là cùng”. Chị Nguyễn Thị Phương ở Tuyên Quang vẫn nhớ mãi câu nói nầy của ông BS điều trị người chồng quá cố của chị. Chị nói tiếp: “Trong lúc thập tử nhất sinh như thế, ai mà không bám bíu trông cậy vào BS, như trẻ con trông nhờ vào cha mẹ, thế nhưng ông ta nói một câu như thế, đành rằng đó là sự thật, nhưng nghe nó tàn nhẫn quá”.

6.2.4. “Chết đến nơi mà còn sợ nghiện”
Anh Trần Hùng kể lại: “Bố tôi chịu đau đớn nhiều ngày vì bị ung thư, không còn cách chữa nào khác ngoài chích morphine, thế nhưng dù con cháu khóc lóc năn nỉ, ông cụ vẫn không cho tiêm thuốc. Ông nói: “Tôi lạ gì morphine, nó là ma túy, tiêm vào rồi nghiện thì sao?” BS bực mình buông một câu: “Chết đến nơi mà còn sợ nghiện”. Ông cụ không biết mình sắp chết.
Nghe thế, ông cụ tuyệt vọng, không ăn uống, nằng nặc đòi xuất viện vì đàng nào cũng chết ở đây làm gì cho khổ con cháu”.
Anh Hùng kết luận: “Nếu không có lời nói trắng trợn của BS thì những ngày cuối cùng của bố tôi có lẻ đở khổ hơn, con cháu đở đau lòng hơn.”
Lời nói của BS cũng là liều thuốc cứu sống BN, làm bịnh nhẹ đi và người nhà an tâm hơn. Lời nói không mất tiền mua, cần gì phải hà tiện?
7* Bịnh viện của người giàu
Ngày 7-1-2011, Bịnh viện Đa Khoa quốc tế VINMEC, đẳng cấp bịnh viện-khách sạn 5 sao, hiện đại hàng đầu VN, được chính thức khai trương.
Một toà nhà 2 tầng hầm, 7 tầng nổi với tổng diện tích 60,000 m2. BV có 19 khoa, 31 chuyên khoa, trên 600 phòng khám và trị bịnh, mỗi phòng một giường. Trong đó có 25 phòng VIP và 2 phòng Tổng Thống (President Suite). VINMEC là BV đầu tiên ở VN theo tiêu chuẩn quốc tế.
Một đội ngũ chuyên gia, bác sĩ, dược sĩ trình độ chuyên môn cao. 90% BS trình độ trên đại học. 20% Giáo sư và Phó Giáo sư, 30% tiến sĩ, 40% thạc sĩ. 2 phòng President suite có diện tích rộng, được trang bị đầy đủ vừa phục vụ cho BN vừa cho cả một đội ngũ thư ký, các trợ lý và nhân viên của bịnh nhân, được thực hiện những buổi họp tại trong phòng. BV có nhà hàng 5 sao, phục vụ 3 bữa ăn.
8* Kết
Các bịnh viện công đều có những khẩu hiệu “Lương y như từ mẫu”, “Quyết tâm nói không với phong bì”. Bịnh viện quá tải, y đức tồi tệ, tham nhũng vô nhân đạo vì đã đánh vào bịnh nhân nghèo ở bịnh viện công, cho thấy một nền y tế đang sụp đổ.
Giáo dục phá sản, y tế đổ vở, tham nhũng vô lương, chứng tỏ sự nghiệp cách mạng xây dựng Chủ Nghĩa Xã Hội của đảng Cộng Sản VN đã rõ ràng thất bại, báo hiệu một sự sụp đổ toàn diện.
Ngày nay, mấy cha nội lãnh đạo Cộng Sản không còn hãnh diện và lớn tiếng tự ca ngợi đảng của mình vinh quang muôn năm nữa.
Trúc Giang
Minnesota ngày 8-6-2012

Người đàn bà Hoa lục


Tôi dẫn mẹ con Emmanuel xuống trung tâm thương mãi nằm ngay dưới khu nhà ở, chỉ cho Audrey một tiệm mắt kính nhận làm những công việc khẩn cấp. Từ Bắc Âu về nghỉ lễ Phục sinh với ông bà nội, thằng cháu Emmanuel vì lạ chỗ đã vô ý làm rớt bể chiếc kính cận. Cô tiếp tân đang bận khách. Tôi ra ngoài, qua xem những máy điện thoại di động ở cửa hàng bên cạnh. Một lát sau Emmanuel ra tìm tôi :

- Papi, mẹ nhắn là ông nội có thể lên nhà trước, vì cô tiếp tân nhận thay liền mắt kiếng ; nhưng phải chờ ông thợ tới trể !


Nó quay lưng bước đi. Biết tôi đang trìu mến nhìn theo Emmanuel quay lại mỉm miệng cười :

« A tout à l’heure, Papi - Lát nữa nghen ông nội ! »


Một người đàn ông có tuổi đứng bên cạnh từ hồi nào, hỏi tôi :

- Cháu nội của ông ấy à ? Thằng bé lai xinh qúa !


Ông ngập ngừng, rồi đột nhiên phát biểu một câu làm tôi sửng sốt :

- Ông này ! Tôi không hiểu được tại sao ông lại có thể chấp nhận cho con trai ông lấy vợ đầm ?… Ở Paris này thiếu gì gái Á châu ?


Tôi cho rằng ông ta thuộc hạng người thô lổ. Rất vô tư, ông xi xô một tràng tiếng Tàu. Tôi trả lời bằng tiếng Tây :

- Xin lỗii ông tôi là người Việt nam, không phải Hoa kiều!


Ông già Tàu cười xã lã, nói :

- Thế mà tôi cứ ngở là người đồng hương với ngộ chớ !

- Ông lầm cũng phải, vì khu vực này có nhiều người Trung hoa cư ngụ. Thôi chào ông nhé !


Tôi dợm chân bỏ đi. Ông Tàu già ra dấu giữ tôi lại :

- Người Á châu mình ít có khi gặp nhau, hàn huyên một chút có sao đâu, ông nhỉ ?


Tôi miễn cưởng nói « được chứ » nhưng lòng không mấy vui. Ông ấy dẫn tôi đến quán nước nơi góc cùng của hành lang. Hình như ông có hẹn chờ vợ ông đi mua sắm gì đó.


Tôi hỏi :

- Ông ở khu này à ? Tôi chưa bao giờ thấy ông trong khu thương xá ?

- Không, tôi từ bên Le Perreux sang tìm mua một món hàng cần thiết. Chợ búa cho nhu cầu hàng ngày, chúng tôi ghé những supermarchés (siêu thị cở trung bình) bên ấy cũng đủ rồi.


Tôi quan sát ông khách. Đó là một người đàn ông Trung hoa tuổi khoảng sáu mươi, nhỏ thó, khắc khổ, dáng vẻ rất tầm thường. Tôi hình dung ngay trong đầu một ông Tàu nhà quê từ Trung Hoa lục địa mới di dân sang, hành nghề bán chạp phô, hoặc hủ tiếu thường gặp nhan nhản trong khu quận 13. Nghĩa là ít học, kém văn hóa. Nhưng không phải vậy. Ông già Tàu này nói tiếng Pháp rất trôi chảy, đúng văn phạm, tuy giọng có lơ lớ. Ông cho tôi biết đã sang Pháp hơn hai chục năm, có vợ đầm nhưng đã ly dị.


Tôi rất đổi ngạc nhiên và không khỏi tò mò :

- Thế ông là sinh viên sang Pháp du học à ?


Ông Tàu cho tôi biết tên là Zhou Shan, nguyên là một kỹ thuật viên điện toán làm việc ở Thẩm Khuyên. Hãng của ông có hùn hạp với người Pháp. Trong thời kỳ bùng nổ phát triển ở các thành phố mẫu mực ở phía Đông Nam nước Tàu do Đặng Tiểu Bình chủ xướng, hãng đã gởi ông qua tu nghiệp ở Paris…


Ông Chu Sơn chiêu một ngụm cà phê nhỏ, đăm chiêu tâm sự :

- Ông biết không, mãn khóa huấn luyện tôi trốn ở lại Pháp, không về Trung quốc nữa !


Tôi cười, đổi giọng thân thiện, đẩy đưa câu chuyện :

- Có lẽ ông Chu quen với nếp sống mới và lối suy nghĩ đa nguyên bên này nên không muốn về lại đất nước « xã hội chủ nghĩa vĩ đại » của mình chứ gì ?

- Không ông à, tôi vướng vào đường tình với một người đàn bà Pháp. Cuộc đời tôi thay đổi.


À ra thế ! Tôi nghĩ nhanh trong đầu. Gì chứ một chuyện tình dù đẹp đẻ hay với một kết cuộc khổ đau vẫn luôn là một đề tài hấp dẩn, có thể kể đi kể lại cả trăm ngàn lần không chán. « Ông ấy muốn tâm sự với mình đấy ! » Tôi nghĩ thế vì cảm thấy e ngại phải ngồi nghe người khác trút bầu tâm sự. Nhưng thật ra hôm nay tôi chẳng có việc gì bận rộn cần kíp lắm, có thể nán lại năm mười phút nghe ông ta cũng được.


xxx


Ông Chu mở đầu câu chuyện tình của ông với lời xin lỗi : « Ông Trần ạ, chắc hẳn ông cũng nghĩ như tôi là đôi khi trong đời mình cứ phải lấn cấn, bận tâm và ân hận về những điều mình không làm được tốt cho người khác ? Biết thế mà tôi vẫn không cải thiện được những vụng về của mình trong giao tiếp thường nhật. Như hồi nảy tôi có hơi đường đột khi có nhận xét nông nổi vơ đủa cả nắm về con dâu đầm của ông, dù không hề biết cô ấy là ai. Thành thật mong ông bỏ lỗi. Thời gian gần đây tôi đã cố tu tâm dưởng tánh nhưng vẫn còn thành kiến không mấy tốt đẹp với những người đàn bà Pháp. Ông cũng hiểu cho những hậu qủa nặng nề do những bất bằng đã xảy đến với bản thân tôi trong cuộc hôn nhân dị chủng. Chúng in đậm trong đầu óc không mấy cởi mở của tôi như một dấu ấn cảnh giác.


Tôi khoát tay nói : « Chẳng có sao đâu, ông Chu ! Tôi không ở trong tâm trạng ấy, vì tôi luôn bằng lòng nàng dâu ngoại quốc của mình. Audrey hiểu biết, tôn trọng người khác, nhất là người lớn tuổi như ông, như tôi và vợ tôi. Cô ấy cũng rất chính xác khi đánh giá đúng từng nền văn hóa »


Ông Chu nhìn tôi, buồn buồn : « Mừng cho ông có phước ! Hoàn cảnh vợ chồng tôi không được vậy. Ông biết cho là chỉ một hai năm đầu trong cuộc sống chung, Manuela vợ tôi còn thương và đãi ngộ tôi như một khám phá lạ cần tìm hiểu thêm. Nhờ vậy những khác biệt văn hóa chưa nổi cộm lên. Chúng tạm thời được thông qua và tha thứ. Chuyện tình của chúng tôi là một coup de foudre ! Nó đến nhanh như tia chớp thì lìa tan cũng chóng thôi. Manuela và tôi gặp nhau trong khóa huấn luyện về kỹ thuật réseau điện toán. Thời gian ấy nàng theo học một khóa formation continue cải tiến nghiệp vụ. Qủa thật là chúng tôi bị một tiếng sét ái tình lãng mạn. Chỉ qua một hai lần làm quen, nói chuyện gẩu đã thấy hạp nhản, kết nhau ngay. Chắc hẳn Manuela cũng nghĩ như tôi rằng mối duyên dị chủng kỳ ngộ này kết qủa của một thứ ngẩu hứng tâm lý muốn khám phá cái lạ. Rồi chúng tôi yêu nhau. Manuela đề nghị làm đám cưới để tôi được ở lại Pháp.


Thật sự là hai chúng tôi đã qúa lạc quan về khả năng khắc phục những mặt tiêu cực của tính đa nguyên văn hóa. Vài dị biệt trong lối sống, cách nghĩ xuất hiện giữa đời sống hàng ngày. Chúng từ tốn lớn lên với thực tế và dần dà trở thành nhức nhối, khó chịu trong tương quan vợ chồng. Phần lớn là lỗi của tôi. Tiêm nhiễm sâu đậm tập quán Trung hoa cổ hủ, con người tôi thiếu hẳn sự cởi mở tâm hồn cần thiết để có thể hòa mình vào xã hội mình đang sống.


Đời sống bất cứ một cặp vợ chồng nào cũng đòi hỏi người trong cuộc phải biết tương kính, nhường nhịn nhau, bớt đi cái tôi chủ quan để tìm một thế dung hòa với lối sống và quan điểm của người phối ngẩu. Hạnh phúc chỉ có được khi đôi lứa có một cái nhìn chung về tương lai. Tôi thì vẫn cứ bảo thủ những quan điểm lỗi thời của xã hội Trung hoa in đậm những tập quán và văn hóa Khổng Nho. Thí dụ tôi vẫn phải chưng cho được một ông thần tài ngồi giữ cửa nhà, như cách của mẹ tôi ngày xưa, dù tôi không hề làm nghề bán chạp phô như bà. Hoặc cứ mỗi lễ tết nguyên đán hay ngày giổ Khuất Nguyên mồng năm tháng 5 âm lịch tôi phải thắp nhang bàn thờ, dù vợ tôi cứ oang oác phản đối mùi nhang khói ngộp thở, khó chịu. Tôi vẫn ao ước được có một mụn con trai nối dõi dù Manuela rất sợ phải mang bầu do lần sinh nở khó khăn cháu gái Elisa.


Còn tệ hơn thế, tâm hồn của người Á châu mình nói chung qúa nhạy bén. Chỉ chớm thấy bị kỳ thị, cái mặc cảm thuộc về một dân tộc có bề dày văn hóa hơn hẳn đẩy mình tới những phản ứng nhiều khi bất cập và để rơi vào một trạng thái chống đối thầm lặng, nhất định phải bảo vệ cho bằng được những giá trị văn hóa tiềm ẩn đã in sâu. Như thể nhờ chúng mà mình sẽ được tôn vinh, kính trọng. Nhưng thực tế không phải vậy ! Nói chung là cuộc sống chung của Manuela và tôi ngày càng tệ hại. Cho đến lúc tôi phải tự động xách gói ra khỏi nhà.


Tôi ngắt lời Chu Sơn : « Hẳn phải có một nguyên cớ trầm trọng gì đấy ? Tôi nghĩ một người đàn bà Pháp khi đã quyết định lấy làm chồng một anh kỹ thuật viên Trung hoa chân ướt chân ráo đến đất Tây chưa hiểu cặn kẽ mô tê gì ráo về cái xã hội mình đến cư ngụ thì người đàn bà đó chắc hẳn phải có một tâm tình cởi mở, thương người, muốn tìm hiểu và giúp đỡ… »


Ông Chu Sơn trầm ngâm : « Ông nhận xét đúng đấy, ông Trần ạ ! Bản chất Manuela không phải là một người kỳ thị. Ngược lại là đàng khác. Nàng biết tìm hiểu và thông cảm những nếp văn hóa lạ. Thế thì tại sao lại đổ vở ? Nhiều khi tôi cũng nghi ngờ đặt một dấu hỏi về bản chất văn hóa thật của nàng. Phải chăng những con người văn minh của xã hội này đã hấp thụ một thứ giáo dục bề mặt. Từ gia đình, học đường và xã hội ? Để làm dáng cho một mặc cảm cao ngạo bên trong ? Hoặc giả họ có thể cảm thông với một nền văn hóa khác, nhưng trên một cái nhìn kẻ cả, tự cho mình đứng ở một vị thế cao hơn ? Tuy nhiên xét cho cùng, những điều tệ hại xảy ra hầu như phần lớn đều do cái nông nổi, chậm tiêu và chậm tiến của thằng tôi gây ra. Tôi thì cứ vẫn nghĩ như bao nhiêu người Trung hoa khác, rằng đàn ông dù ở đâu chăng nữa cũng là người chủ thực sự, là người quyết định những việc quan trọng trong đời sống gia đình.


Tương quan không mấy tốt đẹp giữa hai vợ chồng chúng tôi cứ nhì nhằng kéo dài như thế mà chẳng ai trong hai đứa muốn dứt khoát ly thân, giản dị chỉ vì chúng tôi lấn cấn một đứa con gái xinh đẹp, qúa dể thương. Nhưng đến một giới hạn nào đó thì những tình cảm thiêng liêng nhất cũng phải nhượng bộ. Cái gì phải đến đã đến !


Càng có tuổi, tôi thường ho hen trong đêm. Ông cũng biết đấy, người Á châu mình đến từ cái xứ nóng ẩm, phổi nói chung không được tốt nên có thói quen…tôi xin lỗii… hay khạc nhổ. Manuela rất ghê sợ chuyện đó, cứ nghĩ là tôi có bệnh. Tôi thanh minh là năm nào hãng cũng bắt đi khám sức khỏe, chụp hình phổi. Tôi nào có bệnh hoạn gì ! Nhưng nàng không chịu, cứ thúc dục tôi phải tự tìm lấy một bác sĩ chuyên khoa, khám nghiệm cho ra căn cơ những cơn ho đàm. Tôi thì rất e ngại bệnh tật và ghét bệnh viện. Phần khác vì tự ái, nghĩ thân mình mình lo ; chẳng ai có quyền ép buộc được tôi phải đi tìm một căn bịnh tưởng. Chúng tôi xa dần nhau, vì thiếu cái hạnh phúc thực của đôi vợ chồng qua chuyện chăn gối mặn nồng. Manuela ghê sợ tôi, tìm cách lảng tránh mỗi lần tôi muốn gần nàng…


Cho đến một ngày xuất hiện trong nhà một người thanh niên còn trẻ, được Manuela giới thiệu là đồng nghiệp. Anh chàng ấy phụ trách văn thư, bưu điện. Manuela quen hắn ta lúc nàng được gởi đến trang bị máy móc điện toán cho phòng văn thư của cơ quan, theo yêu cầu mới của ngành bưu điện. Tôi nghĩ những liên hệ nghề nghiệp như thế ấy của nàng là chuyện bình thường, chẳng làm tôi bận tâm. Ngay cả trường hợp họ có vượt quá mức thân mật nào đó chăng nữa thì tôi cũng chẳng hờn ghen gì. Thú thật với ông tôi cũng đã phải lén đi ăn mãnh, giải quyết chuyện sinh lý với các cô gái điếm từ « lục địa » qua. Chúng tôi ngầm thỏa thuận một hợp đồng, mặc thị đồng ý dành một phần tự do cho nhau ; với điều kiện là Manuela cũng hành xử như tôi, trong khuất lấp.


Nhưng biến cố đã xảy ra. Một sáng thứ bảy, tôi bị chóng mặt phải nhờ người bạn cùng ê kíp trực thay cho phần vụ của mình, trở về nhà sớm. Cửa khóa từ bên trong. Tôi bấm chuông đến lần thứ ba Manuela mới đủng đỉnh ra mở. Anh chàng « văn thư » thì ngồi chình ình ở phòng khách. Tôi cũng sẽ không đến nổi giận dữ nếu Manuela nói với tôi một câu gì đó, dù thật vô nghĩa cũng được. Đằng này, nàng khinh khỉnh quay lưng, chẳng thèm nhòm nhỏ đến tôi. Lại còn khiêu khích nở một nụ cười đồng lỏa khinh bạc với thằng bồ nhí của nó. Tôi điên tiết kêu giật Manuela lại, không kìm giữ được lời nói :

- Đồ đỉ thỏa !


Ông biết nàng hành xử ra sao không ? Rất bình tỉnh, Manuela chỉnh tôi :

- Maurice à, anh phải biết rõ tôi không phải hạng người đó. Nhưng nếu anh đã nghĩ như thế thì chẳng còn gì có thể cứu vãn cuộc sống vợ chồng mình được nữa. Tạm thời tôi yêu cầu anh ra khỏi nơi đây. Sau đó chúng ta sẽ nói chuyện với nhau và giải quyết mọi việc cho thật rành rọt.


Tôi thua kiện, phải chấp nhận ly dị và đền bù danh dự cho nàng. Đồng thời phải chu cấp pension alimentaire cho Elisa con gái tôi lúc ấy chưa tới 18 tuổi.


Chu Sơn ngưng lại một chút, nuốt nước bọt như cố nuốt trôi xuống tâm can những nghẹn ngào của đời mình, nói tiếp : « Đáng tiếc thật một cuộc tình đẹp và lãng mạn của lứa đôi từ hai phương trời xa lạ đã tìm được đến với nhau và yêu nhau ! Nhưng ông Trần ạ, lúc đó tôi lại không nghĩ như vậy. Rất bình tỉnh và rất lặng lẻ tôi thu dọn những giấy tờ, vật dụng cần thiết ra khỏi nhà, lòng lạnh lùng cảm thấy chẳng còn gì ràng buộc tình nghĩa giữa hai chúng tôi nữa, ngoại trừ đứa con chung đang lớn. Tôi dọn đến một khách sạn rẻ tiền, mướn dài hạn cho đến khi tìm được một căn phòng nhỏ cho thuê.


Tôi lui tới khu Belleville, tìm đến người tình lục địa quen biết từ ít lâu nay. Shu Hieng của tôi không thuộc loại gái đứng đường như ông thường thấy nhan nhản ở các hè phố Saint Martin - Strasbourg Saint Denis hay ở Belleville. Nàng hành nghề đấm bóp trong căn nhà một bà Tàu già góa chồng. Hai người bạn gái đồng hương hành nghề mãi dâm thuê trọ một phòng ngủ lớn. Sử Hiền chiếm một góc phòng khách, làm nghề đấm bóp trên chiếc divan của bà chủ. Tối vào ngủ chung phòng với hai cô gái điếm.


Ngoài vẻ đẹp dịu dàng khiêm tốn, Sử Hiền còn có những ngón nghề đấm bóp tuyệt diệu. Đôi bàn tay nàng nhỏ, xinh nhưng lại chất chứa một nguồn năng lượng dồi dào có thể hóa giải khai mở những bế tắc kinh mạch cho khách. Chúng như có phép mầu, xoa bóp đến đâu là cơn nhức mỏi trong người tiêu tan đến đấy. Một tuyệt chiêu khác không mấy người có được là nàng có thể làm massage bằng đôi bàn chân điêu luyện. Khách sẽ nằm sấp mặt, chân tay soải ra. Nàng sẽ bước lên người nhẹ nhàng đi lại trong thế cân bằng của một môn sinh Thiếu Lâm hoặc Võ Đang hữu hạng. Hai bàn chân trần với những ngón chân khum xuống, bấm hai bên sống lưng người khách. Khi thì như mơn trớn, ve vuốt. Khi thì trầm trọng như sức nặng hàng trăm cân, đè lên các huyệt mạch thật sảng khoái. Cách vận công cao như thế là của người giỏi vỏ nghệ, tôi đoán thế. Sử Hiền làm tôi mê mệt. Tôi nghiện kỹ thuật massage của nàng nên lúc nào cũng trọng hậu. Ngoài số phí tổn qui định, tôi thường tặng nàng thêm khoảng tiền puộc boa rộng rãi.


Tình cảm giữa chúng tôi nảy nở, thân thiết dần theo ngày tháng gần gủi. Nhân một buổi chiều nhà vắng người, không kềm hảm được kích thích tôi đánh bạo ôm lấy nàng gạ một cuộc mây mưa. Thoạt tiên nàng có vẻ giận, đẩy tôi ra, nói thẳng vào mặt : « Tôi không phải gái đĩ » Nhưng nghĩ sao đó, nàng đổi vẻ tươi cười xáp lại gần, xin lỗii tôi, nói dịu dàng : « Với ai chứ anh thì khác… »


Tôi hiểu ngay rằng tôi khác với bao nhiêu khách hàng của nàng có lẽ vì tôi là người đồng hương, có quốc tịch Pháp và công việc làm ăn ổn định có thể cho nàng một chỗ dựa trong trường hợp cần thiết. Lúc đó nàng chưa có những giấy tờ tùy thân, ngoài một tờ biên nhận tạm có đến trình diện các cơ quan hữu trách.


Tôi trở thành tình nhân của người đàn bà quyến rủ ấy. Tôi được an ủi nhiều lắm trong đời sống cô độc và cuộc tình duyên lở dở của mình. Sử Hiền biết điều, nhẹ nhàng, yêu chìu và tỏ vẻ tôn trọng tôi. Tôi bơi trong hạnh phúc. Tôi yêu những nét tinh tế kín đáo nơi con người nàng. Người tình Trung Hoa có những đặc tính khác hẳn cô vợ đầm sốc nổi đã ly dị của tôi. Sau đó Sử Hiền dọn về ở với tôi trong căn phòng trọ tôi thuê. Ngày ngày nàng vẫn tiếp tục về khu Belleville làm nghề đấm bóp trong căn phòng của bà Tàu già góa chồng, tối về ngủ. Số tiền hưu bỗng còn lại của tôi chẳng là bao, không đủ chi cho đời sống hai người.


Ông Chu ngưng lại một chút, chuyển đề tài câu chuyện : « Ông Trần biết không. Cuộc đời đôi khi có những tròng tréo đến kỳ lạ. Nhiều chuyện bất ngờ dồn dập đã đến với chúng tôi trong khoảng chưa đầy một năm nay. Về với tôi được hơn tháng thì Sử Hiền bị cảnh sát câu lưu trong một cuộc tuần tra ở Belleville. Chờ cơm đến tối mịt không thấy nàng về nhà, tôi lo lắng tìm đến hỏi thăm bà Tàu già, được biết cả ba cô gái trọ nhà bà đã bị cảnh sát tạm giữ vì tội nhập cư trái phép và hành nghề đấm bóp, mãi dâm không khai báo. Tôi đến chi cảnh sát xin bảo lãnh Sử Hiền nhưng không được vì trên pháp lý dù chung sống với tôi nhưng nàng không có giấy tờ hợp lệ, lại hành nghề massage lậu thuế. Nhưng họ trấn an tôi, bảo tôi yên tâm chờ vì trong hồ sơ cá nhân của nàng có những điểm tương đối thuận lợi để có thể xin hợp thức hóa thẻ tạm trú ở Pháp. Thủ tục bắt buộc Chi cảnh sát sở tại phải giải giao về « Trung tâm tạm giam cứu những người di dân bất hợp pháp » Ở đó có những chuyên viên có thẩm quyền sẽ cứu xét trường hợp khá đặc biệt của Sử Hiền. Tôi phải chờ đợi thôi, vì không thể làm gì khác hơn được. Lòng tôi cũng có phần thắc mắc về « trường hợp khá đặc biệt » này của nàng. Gần cả tháng sống chung, nhưng Sử Hiền vẫn kín đáo không hề tiết lộ thân phận cho tôi rõ…


Thời gian này con gái tôi bận rộn chuẩn bị lấy chứng chỉ cử nhân xã hội học rồi tiếp đó đệ đơn xin thi tuyển vào một chân cán sự điều phối ở « Văn phòng quốc gia đặc trách người tị nạn và ly hương » Elisa được chọn vì trước hết nó mang họ Chu của tôi, biết tiếng Hoa, trong lúc các phần việc liên quan đến người di dân Hoa kiều nhập cư bất hợp pháp qua ngã du lịch hoặc do các đường dây tổ chức nhập người lậu vào Pháp ngày càng nhiều và đã có nhiều vấn đề tế nhị trong đối tác ngoại giao với con rồng Trung quốc đang tiến dần đến vị thế siêu cường kinh tế thế giới.


Nhận nhiệm vụ không lâu Elisa tình cờ đọc được phúc trình của trung tâm tạm giam về trường hợp đáng lưu ý của một người đàn bà cựu tù nhân của chế độ Cộng hòa nhân dân Trung hoa vì tội hoạt động cho môn phái Pháp Luân Công. Hoàn cảnh cá nhân của người đàn bà bất hạnh này rất thương tâm, bị đối xử tàn bạo trong lúc giam giữ, lại còn bị tổ chức « mafia đỏ » thao túng thị trường đen các cơ phận con người trấn lột một trái thận, nhân một lần bà ta bị đau bụng lăn lộn vì kinh nguyệt không đều phải nhập trạm xá.


Điều đáng chú ý là địa chỉ tạm trú của bà khai báo đúng là địa chỉ ông Chu Sơn. Sau khi xác nhận mối liên hệ với cha, Elisa nghiên cứu các thủ tục giúp bà Sử Hiền, chuyển hồ sơ nhập cư bất hợp pháp sang diện tị nạn chính trị có thể tiếp nhận được vì lý do nhân đạo. Phần khác nhờ sự can thiệp nhiệt tình của « Hội ái hữu Pháp - Trung Hoa » Sử Hiền được tha ra khỏi trại giam cứu với giấy phép cho tạm trú trên đất Pháp… »


Lúc ông Tàu già kể đến đây thì một người đàn bà người Hoa đi vào quán tìm ông. Tôi lờ mờ đoán được bà ấy là ai.

Sử Hiền tương đối còn trẻ, ngoài bốn mươi. Bà phục sức giản dị nhưng vẫn có cốt cách của một con người có văn hóa, hiểu biết và có nét từng trải.


Ông Chu Sơn mau mắn giới thiệu tôi với Shu Hieng. Bắt tay bà tôi dè dặt nói là ông Chu vừa kể cho tôi nghe một hoàn cảnh thương tâm. Tôi mừng vì bà đã được cấp giấy cho phép tạm trú là bước đầu cho thẻ cư dân rồi sẽ nhập Pháp tịch nếu những điều kiện về nhà cửa, công ăn việc làm hội đủ. Đó là một may mắn hiếm có vì chính sách nhập cư của chính phủ Pháp hiện thời rất khó khăn. Bà cười tươi tắn nói cám ơn, rồi nhắc ông Chu có dịp nào thuận tiện mời tôi ghé Le Pereux thăm nhà hai ông bà.


Tôi ngờ ngợ nhận thấy bà Sử Hiền này hơi quen. Hình như trong ngày khai giảng khóa « Qi gong - Khí công » ở câu lạc bộ hưu trí khu vực tôi ở bà có đến biểu diễn vài bài tập khí công chữa bệnh.


Tôi đến quầy trả tiền hai ly cà phê. Ông Chu Sơn dành trả phần mình nhưng tôi không chịu nói chẳng đáng bao nhiêu. Ông ấy cám ơn tôi, hẹn hôm nào gặp lại. Bà Sử Hiền cúi đầu chào rất lịch sự. Hai người dắt tay nhau đi về lối ra chỗ đậu xe.


xxx


Câu chuyện đời ông Chu Sơn kể cho tôi nghe xem ra cũng đã có hậu. Một con người đi tìm đất mới nhưng không thích nghi được do bản chất khép kín bảo thủ nghĩ thật cũng đáng phàn nàn. Nhưng cuối cùng thì ông ta cũng may mắn gặp được một người đàn bà đồng hương hợp ý hợp tình chia xẻ cuộc đời dang dở của mình. Họ sống với nhau như thể hai trái tim vàng trong một túp lều tranh trên hoang đảo mặc kệ đời sống Paris văn minh kiểu cách, ồn ào náo nhiệt chung quanh. Tôi nghĩ ông Chu Sơn chắc hẳn được an ủi nhiều lắm trong cung cách sống khác biệt của mình.


Nhưng điều đáng nói là cuộc gặp gở của ông và bà Sử Hiền hầu như là mối lương duyên tiền định. Nó kết lại hai nhân cách, điều hòa bổ túc cho nhau. Nó biến hóa ông thành một con người khác, cởi mở biết sống với những người chung quanh và cũng biết lấy sự hiến dâng cho người khác làm cái hạnh phúc cho mình.


Ngồi nghe ông kể chuyện đời tôi đã cảm nhận được như vậy. Dưới mắt tôi ông đã thay đổi. Từ một con người khô khan, khắc kỹ thành tình cảm, dịu dàng trong tương quan với người ông yêu thương và với người đời mà ông chung đụng. Phải chăng ông đã hàm dưởng được nguyên lý Pháp Luân công, tu tâm theo hướng «Chân - Thiện - Nhẫn » và luyện « khí » trong cố gắng hòa nhập năng lực của mình với những bản sắc thích nghi của đất trời tự nhiên mà sở đắc cái « năng lượng trường cửu » giúp con người chiến thắng bệnh tật và những ưu tư phiền nảo bên trong ?


Câu hỏi đã được giải đáp một thời gian không lâu sau đó. Tôi gặp lại bà Sử Hiền nhân dịp bà ghé thăm khóa học Qi Gong. Bà Myriam là huấn luyện viên, cũng là thành viên « Hội ái hữu Pháp - Hoa » bạn của bà. Sau buổi tập Sử Hiền ngồi nán lại nói chuyện với tôi, thông báo vài tin tức rất đáng chú ý.


Tin mừng thứ nhất là bà đã tìm được việc làm ổn định trong một cơ sở thương mãi của người Hoa ở quận 13. Thời gian rảnh rổi bà sinh hoạt trong hội Ái hữu, đặc trách về việc huấn luyện môn Khí công - Qi Gong. Thứ hai là ông Chu Sơn đã tiến bộ rất nhiều trong việc học tập Pháp Luân công với bà. Rất siêng năng và tập luyện đều đặn, sức khỏe của ông khá hẳn ra, chứng ho đàm hầu như đã thuyên giảm hơn phân nửa. Tinh thần ông cũng phấn chấn. Chu Sơn trở nên yêu đời, gia nhập hội, biết sống cởi mở hữu ích. Thứ ba là Manuela, người vợ cũ của ông Chu Sơn nghe lời khuyên của con gái, đến tìm thăm bà Sử Hiền và bắt đầu tập luyện khí công với bà.


Manuela bị bệnh trầm uất sau khi xa người tình trẻ. Hiện giờ bà đã nghỉ hưu non- préretraite vì lý do sức khỏe. Nhờ tập luyện khí công và theo gương can đảm của bà Sử Hiền, Manuela đã từ từ tìm lại được niềm tin yêu vào cuộc sống và những người thân. Nàng làm bạn với Sử Hiền, hòa giải với ông Chu Sơn. Họ thường lui tới thăm viếng nhau trong tình bạn. Đáng kể nhất là từ khi Elisa, con gái chung của họ sinh được một cháu bé, cả ba người lớn là ông bà ngoại đã thực sự tìm thấy hạnh phúc của một gia đình êm ấm, hòa thuận…


Bà Sử Hiền nhìn tôi dịu dàng, nói rất hài lòng về những gì bà đã phấn đấu và đạt được. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu. Tôi thành thật nói với bà :

- Bà Sử Hiền ạ ! Bà có nghĩ rằng môn phái Pháp Luân công ngoài tính chất « xã hội - tâm linh » còn sở đắc một sức mạnh chính trị tiềm ẩn lâu dài qua đặc tính dàn trải và kết hợp của nó.


Mỗi cá nhân là một tiểu vũ trụ, sở đắc những « năng lượng nhỏ » không đáng kể. Nhưng nếu nhiều cá nhân thành tâm tìm đến với nhau, để chia xẻ kinh nghiệm và kết hợp nhau lại dưới một ý chí hướng thượng, cái gọi là « đại năng lượng » sẽ có thể nảy sinh một sức mạnh phi thường. Giang Trạch Dân hẳn có cái lý riêng của ông ta khi quyết định đàn áp quyết liệt và thô bạo môn phái Pháp Luân công ở Trung Hoa lục địa những năm 1992-1993. Rõ ràng là ông ta sợ. Sự kết hợp của một trăm triệu tín đồ Pháp Luân công vừa có cái dũng của tâm vừa sở đắc cái khí mảnh liệt của thân sẽ đạt tới khả năng đối đầu và chế ngự trong lâu dài đảng Cộng sản Trung hoa chỉ có gần 60 triệu đảng viên kết lại với nhau vì quyền lực và lợi lộc !


Một chế độ chính trị xây dựng bằng bạo lực và tồn tại trên sức mạnh hủy diệt của nó tất có khuynh hướng xem mọi lý tưởng nhân đạo và kết hợp như một đe dọa nghiêm trọng cần được trấn áp kịp thời, nếu không sẽ là một hiểm họa về lâu về dài.


Nhưng nếu nói về tương quan lực lượng thì Pháp Luân công từ khi khởi phát cho đến bây giờ chưa hàm chứa đủ công lực để có thể đối đầu công khai với đảng Cộng sản nhân danh lãnh tụ huyền bí Mao Trạch Đông là « người cầm lái vĩ đại » của nước Tàu hiện đã gom hết về một mối. Đảng Cộng sản Trung quốc tập trung trong tay nó tất cả sức mạnh chính trị và một khối lượng tài sản quốc gia khổng lồ. Nó còn kết hợp với hệ thống bạch tuộc « mafia đỏ » kiểm soát hầu như toàn bộ hệ thống kinh tế tài chánh trong cả hai lãnh vực công và tư. Đảng Cộng sản vừa là khối nảo vừa là cánh tay vạn năng của một nước Tung Hoa đang trên đường tiến đến vị thế siêu cường kinh tế thế giới. Cho nên cuộc chiến đấu lý tưởng của Pháp Luân công với đảng Cộng sản Trung hoa không cân sức, hệt như lấy trứng chọi đá.


Những giá trị « Chân - Thiện » của con người đang nhạt nhòa trong thế giới thực dụng ngày hôm nay. Cho nên người sáng lập Pháp Luân công đã thay chử « Nhẫn » vào chỗ chữ « Mỹ ». Nhẫn là chờ đợi và cũng là thời cơ. Hiện thời nó chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến. Việc bà tránh mặt ở Hoa lục lúc này là điều hợp lý.


Bà Sử Hiền cười rất khiêm tốn :

- Cám ơn ông Trần về nhận xét tinh tế ấy. Tôi cũng nghĩ như ông là trong ba tiêu điểm của sư phụ Lý Hồng Chí, yếu tố thứ ba có tính sagesse và chiến lược. Qua nó tôi đã chịu đựng và vượt được vô vàn những gian khổ, hy sinh, mất mát cá nhân để có được ngày hôm nay. Cũng nhờ nó mà tôi thấy được con đường đi của mình, sống ẩn nhẫn, dấn thân vào công cuộc phát triển « đạo » ra thế giới bên ngoài nhằm gây thanh thế và lực hỗ trợ, chờ ngày đảng Cộng sản và Nhà nước cực quyền tự hủy. Lúc đó thì tinh thần Pháp Luân công đã sẵn sàng cho một nước Trung Hoa mới.


Hy vọng trước mắt của đời tôi là sẽ bảo lãnh được đứa con trai 13 tuổi sang sum họp. Tôi rất lo ngại sự giáo dục bệ rạc của người cha bất xứng của nó, là người chồng tệ hại đã thay lòng đổi dạ, nhẫn tâm bỏ rơi tôi lúc tù tội, nịnh bợ chạy theo cường quyền để xin gia nhập đảng Cộng sản nhằm củng cố địa vị cá nhân. Tôi hiện đang tích lủy tiền bạc tiết kiệm gởi dần về cho cha thằng nhỏ, nhằm mua sự tự do cho con tôi, cho nó một cuộc đời đáng sống trong xã hội dân chủ và thật sự tiến bộ như ở đây.


Trước khi chia tay, tôi bày tỏ ý nghĩ chân thật của mình :

- Bà Sử Hiền ạ, những tin vui mà bà cho tôi biết ngày hôm nay là kết qủa đáng giá của một triết lý sống tu tâm dưỡng tánh đầy nhân ái. Tôi thành thật chia mừng với bà và ông Chu Sơn, cũng như với bà Manuela và con gái Elisa của ông nhà. Qủa thật những gì mà gia đình bà đang có là một thứ hạnh phúc hiếm muộn nhưng tuyệt vời đến từ những cảm thông sâu sắc và rất nhân bản. Khi những con người vốn có những dạng văn hóa và hoàn cảnh khác biệt tìm thấy nhau và tìm lại được nhau trong một cuộc sống chung. Chuyện tái sum họp gia đình của con trai nhỏ của bà chỉ là vấn đề thời gian. Vì đó là một ước vọng thuận tình và rất hợp lý.


Bà Sử Hiền lí nhí nói cám ơn. Trên khuôn mặt bà hiện rõ thứ hạnh phúc rạng rỡ của hy vọng và chờ đợi. Tôi hiểu sự thay đổi hiển hiện đó khi có đất trời thuận hòa và nhân quần tử tế. Một cuộc đời gọi là xứng đáng chỉ có thể tồn tại nếu nó được tôn trọng trong những tương quan tốt đẹp giữa người với người.

 Lê Minh Văn

Bài Xem Nhiều