We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 3 June 2013

Đau khổ phải sống : Học Làm Người Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa

Học Làm Người Việt Nam
Xã Hội Chủ Nghĩa
Quê hương thì ai cũng nhớ cũng thương. Dù chùm khế ngọt có héo đi, dù cây đa cũ bên đò xưa có thay đổi, dù con sông bờ ruộng có bị lấp đi...quê hương ấy vẫn cứ sống mãi trong ký ức và tiềm thức của tôi. Nhà văn Sơn Nam đã có lý để viết: “phong sương mấy độ qua đường phố, hạt bụi nghiêng mình nhớ đất quê”. Sau 30 năm xa cách, tôi cũng trở về Việt nam với tâm trạng ấy và ra đi cũng với tâm trạng ấy.



Tôi không thể nào không thương nhớ quê hương. Nhưng tôi không sợ bị kết án là vong bản để nói rằng tôi không thể nào hòa nhập trở lại vào cuộc sống ở quê hương. Sau đúng một tháng đi “xâm nhập thực tế” từ Nam chí Bắc, bằng mọi phương tiện di chuyển thượng vàng hạ cám từ máy bay đến taxi, xe đò, xe buýt, xe ôm, xe xích lô, thuyền bè, tiếp xúc với hầu hết mọi giai cấp xã hội, tôi vẫn chưa thấy mình “tốt nghiệp” từ trường học làm người Việt nam XHCN. Tôi vẫn cảm thấy lạc lõng ngay trên chính quê hương của mình.



Suốt một tháng sống ở quê hương, theo lời ông bà dạy, tôi đã bắt đầu lại bài học vỡ lòng là “học ăn”. Trong trường XHCN hiện nay, đây là môn khó nuốt nhứt đối với tôi. Về Việt nam để ăn cho thỏa thích là chuyện có thể hiểu được đối với nhiều người Việt hải ngoại. Ai mà chẳng thèm các món đặc sản ở quê hương. Nhưng tôi hoàn toàn thất vọng về khoản này. Hàng ăn ở Việt nam không thiếu. Thật không ngoa để nói rằng cả nước Việt nam hiện nay là một “hàng ăn”. Trên vỉa hè và ngay cả trên đường phố, dọc theo những con lộ ở thôn quê, chỗ nào cũng có tiệm cà phê và quán ăn. Đó là chưa kể những gánh hàng rong. Đồ ăn, món nhậu và thức uống được dọn ngay trước mặt mình vào bất cứ lúc nào trong ngày.
Đầu thập niên 80, mới đến Pháp, tôi thực sự thất vọng và cảm thấy bơ vơ trong xã hội mới: đi tìm một hàng quán là chuyện trần ai. Giá cả thì lại làm cho những người tỵ nạn chân ướt chân ráo phải dội ngửa. Đó là chưa kể ngày chúa nhựt:  phố xá đóng cửa im thin thít. Có đói thì cũng đành phải bóp bụng mà kéo lê từng bước mỏi mệt đến hằng bao cây số may ra mới tìm được một tiệm ăn bình dân.



Đến Ý tôi lại càng bực mình hơn: cứ từ hai giờ trưa đến bốn giờ chiều, mọi quán sá đều đóng cửa. Mặc cho du khách có réo gọi, người ta vẫn cứ tỉnh bơ ngủ trưa đã.
Ở Việt nam XHCN hiện nay thì trái lại, muốn ăn cái gì cũng có, muốn ăn giờ nào cũng được, muốn ngồi ăn ở đâu cũng chẳng ai cười. Có lần trên một chuyến taxi, tôi nêu thắc mắc với người tài xế: tại sao ở VN người ta “ăn nhậu” liên tục như thế?  Anh trả lời rằng đa số người Việt nam hiện nay sống rất hiện sinh. Anh giải thích rằng người Việt nam ăn nhậu xả láng là vì không muốn nghĩ đến ngày mai và cũng chẳng có ngày mai mà nghĩ. Kiếm được đồng nào xài đồng đó. Đó là chủ trương sống của rất nhiều người Việt nam hiện nay. Không chỉ có những cán bộ phì nộn, ăn mặc bảnh bao hay các đại gia và giai cấp nhà giàu mới mới ăn nhậu, xem ăn nhậu như thủ tục đầu tiên, người dân lao động, những kẻ ăn không ngồi rồi cũng ăn nhậu và ăn nhậu suốt ngày, suốt đêm.



Sau một tháng về thăm Việt nam, đứng lên bàn cân, tôi sụt ký thấy rõ vì không muốn và không dám ăn một cách “thỏa thích” như mọi người. Tôi thực sự cảm thấy ái ngại mỗi khi bước vào một nhà hàng sang trọng. Giá cả không quá cao nếu so với Úc và các nước văn minh. Nhưng trong một đất nước mà thu nhập bình quân của một người lao động phổ thông vẫn còn ở mức dưới 5 Mỹ kim một ngày thì một bữa ăn trong một nhà hàng giá đến vài chục Mỹ kim, chưa kể tiền bia rượu, thì đây hẳn là một cách tiêu xài xa xỉ chỉ dành riêng cho giới nhà giàu mới trong xã hội.
Tôi không thấy thoải mái để bước vào các nhà hàng sang trọng . Cơm đường cháo chợ thì ê hề. Nhưng ngặt một nỗi, vì đã lỡ học cái thói vệ sinh của các nước văn minh cho nên có thèm nhỏ rãi tôi cũng đành ăn hàm thụ. Trong những ngày đầu, bị tào tháo rượt một lần, tôi tởn tới già. Cùng lắm, muốn ăn món tủ, nhà tôi đành phải mua rau cỏ về nhà rửa sạch với thuốc rửa rau mà chúng tôi mang theo từ Úc, rồi đem ra nhà hàng ăn thay vì ăn rau của họ trước con mắt khó chịu của người xung quanh. Ngoài ra, xuất xứ của các thứ thịt cá được dọn ra trong các hàng quán cũng khiến tôi nghi ngại. Những con thú chết vì bệnh thay vì đem chôn được xẻ thịt ra bán trong chợ là chuyện có thật được chính báo chí Việt nam phanh phui. Thịt quay  treo lủng lẳng trên đường phố đầy bụi bậm và ngày này sang ngày khác là chuyện mà tôi thấy trước mắt mỗi khi xuống đường. Ngay chợ Đồng xuân, nhà tôi đã vô tình chứng kiến cảnh người ta xẻ thịt bò ngay trên nền chợ lầy lội nước.



Tựu trung, các hàng ăn ở Việt nam kinh doanh bằng mọi giá, bất kể các tiêu chuẩn vệ sinh và chuẩn mực đạo đức. Xét cho cùng, nếu ăn uống là thể hiện của văn hóa một đất nước, thì điều được gọi là “văn hóa ẩm thực” của Việt nam  hiện nay cũng nói lên sự dối trá và lừa gạt vốn tràn lan trong xã hội. Muốn có chỗ ăn ngon, sạch, đúng giá thì chỉ có nước nhờ người quen mách bảo.



Tôi thấy mình chưa thuần thục trong bài “học ăn” ở Việt nam. Sang đến chuyện “học nói” thì tôi lại càng thấy mình  “ngọng” hơn. Cả nước Việt nam không chỉ là một “hàng ăn” mà còn là một khu triển lãm các khẩu hiệu. Từ thành thị đến thôn quê, từ các đường phố sang trọng đến các con hẻm tồi tệ bẩn thỉu, ở bất cứ ngõ ngách nào, du khách cũng có thể đọc được những khẩu hiệu. Từ việc ca tụng đảng cộng sản Việt nam quang vinh đến nếp sống văn minh, xem ra người Việt nam xã hội chủ nghĩa sống bằng khẩu hiệu hơn với thực tế. Quả thực, đi đâu tôi cũng thấy “mưa sa trên mầu cờ đỏ” và bơ vơ trong rừng khẩu hiệu. Lạc lõng hơn nữa khi mở các kênh truyền hình chính của Việt nam. Cái giọng Bắc hoàn toàn khác với giọng Bắc “năm mươi tư” không thể không làm cho tôi nghe đau lỗ tai. Phải nói thật sự có một “Nước Bắc” xâm chiếm Miền Nam Việt Nam và áp đặt không chỉ ý thức hệ mà còn cả văn hóa, ngôn ngữ và giọng nói. Trước 75, trong miền Nam làm gì có chiếc xe “ô tô”, “ điện ô tô” hay “xe con” hay làm gì có chuyện “đảm bảo”. Tôi thấy rõ chuyện “thực dân mới” ấy trên chuyến bay từ Hà nội về Sài Gòn. Thông thường các cô tiếp viên của các hãng không dân dụng Á châu đều có một sắc đẹp đủ để đại diện cho đất nước của mình. Nhưng trong chuyến bay của hãng Jetstar từ Hà nội vào Sài Gòn hôm đó, tôi hoàn toàn thất vọng về cô tiếp viên trưởng. Với “nhan sắc của một người đàn ông không đẹp trai”,  nếu cô được chọn làm  tiếp viên trưởng của chuyến bay thì chắc chắn cô chỉ có thể là “con ông cháu cha” mà thôi. Tôi lại càng nghĩ rằng tôi không đoán sai điều đó, bởi vì khi cô mở miệng nói với hành khách bằng tiếng “Nước Bắc” thì tôi chẳng hiểu gì “sốt”. Đến khi cô “dịch” sang Anh ngữ thì tôi lại càng “điếc” và không biết cô nói tiếng nước nào.
Nói như thế không có nghĩa là tôi giỏi và nói tiếng Anh rành đến độ quên tiếng mẹ đẻ. Thật ra, vấn đề tiếng Việt của tôi ở Việt nam không phải là “nói” cho bằng là “hiểu” cái lối nói “xa lạ” hiện nay của nhiều người Việt nam. Không kể đến chuyện người ta cho vào bảo tàng viện hai tiếng “xin lỗi” và “cám ơn”, cái cách ăn nói cộc lốc, thiếu lịch sự, thiếu lễ độ, thiếu cả văn minh... của người Việt nam XHCN vừa làm cho tôi đau lỗ tai vừa làm cho tôi đau lòng. Đau lòng thực sự bởi vì cái lễ giáo và nét đẹp của cách nói năng được nhào nặn từ bao thế hệ đã hầu như hoàn toàn bị xóa bỏ. Tôi rất sợ vào chợ để mua hàng. Tôi sợ khi phải sờ đến một món hàng và hỏi một câu, mặc dù đã cố gắng  để tỏ ra lịch sự hết sức có thể. Tôi sợ là bởi vì lúc nào mình cũng có thể được đáp trả bằng một tràng câu nói như chửi vào mặt.



Quả thật, một tháng có lẽ chưa đủ để tôi “học nói” lại trong Việt nam XHCN hiện nay. Sau chuyện “học ăn, học nói”, tôi lướt qua  chuyện “học gói học mở” để đi thẳng vào một chuyện tối quan trọng trong những ngày sống ở Việt nam: đó là chuyện “học đi”.
Tôi còn nhớ: cách đây vài năm, nhân một cuộc họp APEC được tổ chức tại Hà nội, một nữ phóng viên Phi luật tân tháp tùng phái đoàn chính phủ Phi, đã ghi lại hai nhận xét mà cô cho là tâm đắc nhứt trong chuyến thăm Việt nam: một là con trai Việt nam không đẹp, hai là: ai muốn tự tử cứ “đi bộ” băng qua các đường phố ở VN.



Cả hai điều, tôi đều thấy đúng cả. Tuần cuối cùng ở Sài Gòn, không biết làm gì, tôi bắt xe buýt đi Thủ Đức, Biên Hòa. Tại đây tôi được dịp nhìn thấy làng đại học của Miền Nam Việt nam. Có cả một trường đại học quốc tế (International University) mà tôi không biết của nước nào.  Nhưng phải nói là nhận xét của cô phóng viên người Phi thực là chính xác: trong đám nam sinh viên, rường cột và tương lai của đất nước, chen chúc trên xe buýt hay đi bộ đến trường, tôi chỉ nhìn thấy những tấm thân ốm o, còm cõi, nhỏ bé và những gương mặt thiếu sức sống và sự tỏa sáng.



Nhưng trở lại với bài “học đi” mà tôi đã cố gắng học trong những ngày lê bước ở Việt nam. Phải nói ngay rằng người Việt nam XHCN hiện nay rất ít đi bộ. Không cần phải nhìn cách tôi ăn mặc hay nghe tôi nói chuyện mà chỉ cần thấy tôi đi bộ hay băng qua đường là biết rõ tôi không phải là người Việt nam XHCN. Ở Việt nam, cứ bước ra khỏi nhà thì hầu như ai cũng cỡi xe gắn máy hay ít nhứt trèo lên xe ôm. Tôi không biết mình có quá chủ quan không khi nói rằng có lẽ không nơi nào trên thế giới có nhiều xe gắn máy cho bằng Việt nam, không có nơi nào trên thế giới bị ô nhiễm cho bằng các đường phố ở Việt nam và dĩ nhiên cũng không có nơi nào trên thế giới “nguy hiểm” cho khách bộ hành cho bằng VN. Quả thật, nếu muốn tự tử một cách dễ dàng, chẳng cần phải nhảy cầu, trầm mình xuống sông, rơi từ cao ốc, uống thuốc ngủ hay thắt cổ: chỉ cần hiên ngang băng qua đường ở VN cũng đủ để đi thẳng vào thế giới khác ngay.



Ở Việt nam luật đi đường nào cũng có, nhưng chẳng ai tuân giữ và khách bộ hành là hạng người rẻ nhứt trong xã hội. Ở Việt nam, công an giao thông đứng đầy đường, nhưng không phải để hướng dẫn về giao thông mà chỉ để được người lái xe “hối lộ” hay “mãi lộ” theo đúng nghĩa. Hôm giỗ cụ Nguyễn Trung Trực, bị kẹt trong một rừng người hỗn loạn thiếu điều đạp lên nhau tại Rạch giá, tôi không sao tìm thấy bóng một cái “áo vàng”.



Tôi vẫn nhớ mãi chuyến đi từ Vũng Tầu ra Nha Trang. Tài xế của chuyến xe, như anh tự giới thiệu, một người Thanh Hóa đã từng là công an. Nói chung, những tài xế người “Nước Bắc” có lối lái xe phải nói là “mất dạy” và lối nói năng cũng “mất dạy” hơn tài xế Miền Nam. Suốt chuyến đi, vì ngồi sau lưng anh, tai tôi bị tra tấn vì những câu văng tục liên hồi của anh. Nhưng được bộ nhớ của tôi ghi nhận kỹ nhứt là lúc anh trả lời cho một hành khách muốn xuống trước đồn công an gần một cổng trường tiểu học. Anh nói:“Làm gì có đồn công an gần một trường học. Chẳng có thằng ngu nào lại đi xây một trường học bên cạnh một đồn công an, bởi vì làm như thế thì trẻ con sẽ phải làm chó trước khi kịp “học làm người”.
Tôi đã học được rất nhiều bài học trong một tháng đi “thực tế” ở Việt nam. Nhưng bài “học đi bộ” thì tôi đành bỏ cuộc. Mỗi lần băng qua đường mà còn lành lặn, tôi xem như một phép lạ. Theo tôi, lối giao thông ở Việt nam thể hiện đúng cách sống của người Việt nam XHCN hiện nay: ở đâu người ta cũng có thể luồn lách và tránh né miễn là được việc và dĩ nhiên được việc cho bản thân mình trước đã. Người khác có sống chết ra sao cũng mặc kệ.



Về thăm lại quê hương tôi thấy buồn nhiều hơn vui. Phải nhìn nhận, sau 30 năm “xây dựng” xã hội chủ nghĩa, có một số dấu hiệu của phát triển: nhiều cao ốc hơn, nhiều đường sá hơn, cuộc sống vật chất và tiện nghi có khá hơn. Nhưng thật đáng buồn cho một đất nước khi sự phát triển hỗn loạn đã bóp nghẹt và chà đạp những giá trị tinh thần và luân lý. Nói như ai đó, phần “con” trong con-người Việt nam XHCN đã phát triển hơn, nhưng phần “người” thì lại ngày càng nhỏ lại.
Nghĩ như thế mà buồn cho quê hương!

Chu Thập

Phạm Bá Hoa: Gởi Nguời Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam (Thư số 20)

Thư số 20 gởi:
Nguời Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam 

Tôi chào đời năm 1930, vào quân đội Việt Nam Cộng Hòa năm 1954, chống lại cuộc chiến tranh do nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa gây ra. Trong bang giao quốc tế, quốc gia này đánh chiếm quốc gia kia, không có tên gọi nào khác ngoài hai chữ “xâm lăng”. Sau ngày 30/4/1975, lãnh đạo CSVN với lòng thù hận đã đày đọa chúng tôi trong hơn 200 trại tập trung mà họ gọi là trại cải tạo, hằng trăm Bạn tôi đến 17 năm, riêng tôi là 12 năm 3 tháng. Tuy Quốc Gia và Quân Lực mà tôi phục vụ không còn nữa, nhưng linh hồn trong quốc kỳ nền vàng ba sọc đỏ vẫn nguyên vẹn trong tôi. Tôi chưa bao giờ, và sẽ không bao giờ về Việt Nam cho đến khi mà quê hương tôi có dân chủ tự do thật sự.
Các Anh là Người Lính Quân Đội Nhân Dân Việt Nam. Xin gọi Người Lính Quân Đội Nhân Dân một cách ngắn gọn là “Các Anh” để tiện trình bày. Chữ “Các Anh” viết hoa  mà tôi sử dụng ở đây, bao gồm từ người lính đến các cấp chỉ huy, ngoại trừ lãnh đạo cấp Sư Đoàn, Quân Đoàn, Quân Chủng, Bộ Tổng Tham Mưu, và Bộ Quốc Phòng. Là Người Lính trong quân đội “Nhân Dân”, Các Anh phải có trách nhiệm bảo vệ Tổ Quốc Nhân Dân, Tổ Quốc với Nhân Dân là trường tồn, trong khi đảng cộng sản hay bất cứ đảng nào cầm quyền, cũng chỉ là một giai đoạn của lịch sử, và nội dung tôi gởi đến Các Anh được đặt trên căn bản đó.
Nội dung thư này vẫn là “Quyền Của Mỗi Con Người” gọi tắt là “Nhân Quyền”. Tôi nhấn mạnh với Các Anh rằng, “Nhân Quyền” là tiêu biểu của xã hội dân chủ tự do. Những xã hội độc tài -Việt Nam là một trong số đó- Nhân Quyền bị nhà nước tước đoạt bằng mọi cách, kể cả những cách xấu xa của giới côn đồ trong xã hội. Khi không có dân chủ tự do, xã hội không thể có những con người tử tế để xây dựng đất nước.      
Thứ nhất. Nhìn lại các cuộc biểu tình chống Trung Cộng.
Tham khảo bài viết không ghi tên tác giả, nhưng cuối bài có câu “tác giả là nhà văn đang sống tại Sài Gòn”.
Một sự kiện tình cờ gợi ý tác giả “nhìn lại 5 năm các cuộc biểu tình chống Trung Cộng” lấn chiếm  quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa, ngày 9/12/2007 - ngày 9/12/2012 tại Hà Nội và Sài Gòn. Trong 5 năm đó, nhiều người bị hành hạ đọa đày, nhiều người đang trong các nhà tù, nhiều người đã lưu vong,nhiều người đang bị hành hạ sách nhiễu ... Cũng trong thời gian đó, nguy cơ mất hẳn quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa ngày càng trở nên rõ nét.
Ngày 6/12/2007. Với bản tin Trung Cộng thành lập thành phố Tam Sa bao gồm quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, họa sĩ Trịnh Cung, nhạc sĩ Tuấn Khanh, các nhà thơ Trần Tiến Dũng, Thận Nhiên, Lynh Bacardi,  và tác giả, ngồi uống cà phê bên hông siêu thị Diamond (phía đường Phạm Ngọc Thạch),  cùng nghĩ: “Không thể im lặng, phải làm cái gì đi chứ. Và chúng tôi đồng ý ra một tuyên cáo kêu gọi chống Trung Quốc”, và tác giả nhận trách nhiệm dự thảo bản Tuyên Cáo.
Sau khi mọi người xem lại, góp ý sửa đổi. Ngày 7/12/2012 thì bản văn hoàn chỉnh với tựa là “Tuyên Cáo Của Người Việt Nam Yêu Nước”, và được ký tên bởi nhóm ““Văn Nghệ Sĩ Việt Nam” với đầy đủ tên tuổi của nhóm lúc bấy giờ. Bản Tuyên Cáo này gửi đến anh Hoàng Ngọc Tuấn (tienve.org) và anh Phùng Nguyễn (damau.org) nhờ dịch sang Anh ngữ rồi phổ biến trên mạng internet, gần như cùng thời gian với cuộc biểu tình đầu tiên vào ngày 9/12/2012. Sau mấy ngày phổ biến, đã có hơn 3.000 chữ ký ủng hộ. Lúc ấy, bản Tuyên Cáo chỉ còn ghi là “Văn Nghệ Sĩ Việt Nam” chớ không còn tên những người chủ xướng.
Những cuộc biểu tình chống Trung Quốc được tiếp tục, và có sự tham gia đặc biệt của giới văn nghệ sĩ, nhưng phần lớn các cuộc biểu tình đã bị nhà nước giải tán nhanh chóng. Riêng cuộc tập họp ngày 9/12/2007 tại Sài Gòn, là sự liều mạng của nhà thơ Phan Bá Thọ và Vương Văn Quang. Hai anh đã lừ lừ từ phía Nhà Văn Hoá Thanh Niên bước sang bên kia đường đến sát Tòa Tổng Lãnh Sự Trung Cộng, cuốn hút mọi người ùa theo, và biến thành biểu tình.......
Những tên tuổi nổi bật xuất hiện từ các cuộc biểu tình chống Trung Quốc năm 2007 ở Sài Gòn, có: Nguyễn Văn Hải (Điếu Cày), Tạ Phong Tần, Tuấn Khanh, Song Chi, Lynh Bacardi, Bùi Chát, Uyên Vũ, Huỳnh Công Thuận, Thiên Sầu, Phan Thanh Hải (Anh Ba Sài Gòn), Kim Duy… Ở Hà Nội, tác giả nhớ nhất là bài viết của nhà văn Trang Hạ kể chuyện chị bị bắt.
                     
Có một hiện tượng mà lịch sử văn học Việt Nam cần ghi nhận. Đó là sự bùng nổ văn thơ chống Trung Cộng trên truyền thông “lề trái”, với chủ đề Hoàng Sa và Trường Sa, bằng những ngôn ngữ chưa từng có trong văn học Việt Nam, phần lớn được phổ biến trên trang “tienve.org” và trang “damau.org”. Đến nay là năm 2013, phong trào văn chương này vẫn tiếp tục, khác hẳn với loại văn chương yêu nước chung chung xưa nay vốn dĩ thiếu cái nồng nhiệt trong nội dung.
                     
Ngày 29/4/2008. Trung Cộng có cuộc  rước đuốc Olympic vòng qua Sài Gòn, dù rằng Sài Gòn không nằm trên hành trình vòng quanh thế giới. Toàn bộ anh chị em văn nghệ sĩ có dính dáng đến biểu tình đều bị mời đến các cơ quan Công An Phường. Với bàn tay của Trung Cộng, lực lượng Công An đã kiểm soát nghiêm ngặt để bảo vệ an ninh cho đoàn rước đuốc. Ngoài đoàn của Trung Cộng, nhà nước Việt Nam đã tổ chức đoàn người ủng hộ “rước đuốc Olympic”, mà thật ra đoàn người này lúc nào cũng sẳn sàng quật ngã bất cứ ai có thái độ chống đối. Vì vậy mà có mấy người bị Công An bắt mà không ai biết lý do.     
Năm 2011
Tác giả nhận định: “Nếu năm 2007 các cuộc biểu tình thường gắn với văn nghệ sĩ và sinh viên học sinh, thì năm 2011, lại là sự đóng góp nòng cốt của “nhân sĩ, trí thức” với các vị như: Giáo sư Huệ Chi. Tiến sĩ Nguyễn Quang A. Các Nhà văn Nguyên Ngọc, Chu Hảo, Phạm Xuân Nguyên… ở Hà Nội. Trong khi tại SàI Gòn thì có: Cụ Nguyễn Đình Đầu, giáo sư Tương Lai, các ông Lê Hiếu Đằng, Huỳnh Tấn Mẫm, Cao Lập, Huỳnh Kim Báu, Lê Công Giàu, Hạ Đình Nguyên…”
Ngày 5/6/2011, biểu tình lớn xảy ra ở Hà Nội và Sài Gòn mở đầu cho đợt đấu tranh mới. Sài Gòn chỉ thực hiện được 2 lần chánh thức, còn lại là bị đảng với nhà nước ngăn chận tại nhà, mời gọi đến cơ quan Công An giữ chân tại chỗ. Trong khi tại Hà Nội thì thực hiện liên tục vào mỗi chủ nhật đến lần thứ 10. Công đầu thuộc về “Nhật Ký Yêu Nước” đã phát động kêu gọi. Mỗi cuộc biểu tình đều có một số người bị đánh, bị bắt. Hình anh Nguyễn Chí Đức bị đạp vào mặt, tiêu biểu cho chính sách của đảng với nhà nước thẳng tay đàn áp công dân yêu nước để làm vừa lòng Trung Cộng.
                     
Tác giả cũng như nhiều người khác từng tham gia biểu tình vào những ngày chủ nhật, đều bị an ninh canh cửa ngăn chận, hoặc trên đường đi thì bị cưỡng ép vào quán uống cà phê và họ canh giữ tại đó. Điều mà tác giả không thể quên là các cuộc biểu tình do sự hình thành của “Nhóm No-U Sài Gòn” và “Nhóm No-U Hà Nội”. Họ có tinh thần tương trợ, đoàn kết, thể hiện một thái độ chính trị dứt khoát, mạnh mẽ. Bên cạnh đó còn có Chị Bùi Hằng, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vi, Huỳnh Thục Vy, Phan Thị Lan Phương, Trịnh Kim Tiến… các anh Nguyễn Chí Đức, Người Buôn Gió.… cũng vậy.
Năm 2012
Tại Hà Nội. Vẫn “Nhóm Nhật Ký Yêu Nước” ra lời kêu gọi biểu tình vào ngày 9/12/2012, trước các hành động leo thang lấn chiếm Biển Đông của Trung Cộng, như: Trên “Thông Hành” (hộ chiếu) có  in hình đường lưỡi bò, cắt cáp tàu Bình Minh, ra lệnh kiểm soát tàu bè từ đầu năm 2013… Trong khi tại Sài Gòn, cùng lên tiếng là các ông Huỳnh Tấn Mẫm, Giáo sư Tương Lai, Hồ Ngọc Nhuận, Lê Hiếu Đằng, và ông Lê Công Giàu, đã từng thay mặt cho 42 nhân sĩ và trí thức ký tên vào kiến nghị tổ chức biểu tình chống Trung Cộng hồi tháng 7/2012, cũng có tên trên một Thông Báo kêu gọi mít tinh tại nhà hát thành phố.
Cuộc biểu tình ngày 9/12/2012 là cách nói với đảng và nhà nước về sức sống của người dân yêu nước, không thể ngồi yên nhìn Trung Cộng ngày càng lấn chiếm Việt Nam. Theo tác giả, đây là lần đầu tiên cuộc biểu tình có tổ chức hẳn hòi. Nhóm tổ chức gồm 5 người, nhưng chỉ có ông Huỳnh Tấn Mẫm có mặt tại chỗ, vì bốn vị còn lại đều bị Công An ngăn chận không cho ra khỏi nhà. Sự kiện này được đăng tải trên báo chí và trên làn sóng phát thanh quốc tế trong chương trình Việt ngữ. Các vị khác trong số 42 vị có tên trong bản kiến nghị, như các ông Cao Lập, Phạm Đình Trọng, Tuấn Khanh,..v..v.. cũng bị Công An canh giữ tại nhà, nên không vị nào đến được nhà hát. Trong khi tác giả, cùng với nhà thơ Đỗ Trung Quân và nhà báo Huỳnh Ngọc Chênh uống cà phê gần nhà hát, cũng bị Công An đứng bên ngoài theo dõi. Một lúc sau thì Công An vào tận chỗ buộc phải ra về, và họ áp tải từng người về tận nhà để họ canh giữ. Tác giả than thở: “Yêu nước quả thật không đơn giản!”
                      
Cuộc đôi co với Công An Quận 7, Sài Gòn, khi ông Huỳnh Tấn Mẫm viện dẫn Hiến Pháp cho phép biểu tình ôn hòa sao Công An ngăn chận? Công An trả lời: “Hiến Pháp thì có, nhưng luật biểu tình thì chưa có”.
Ông Mẫm hỏi tiếp: “Tại sao mấy chục năm rồi mà chưa có luật biểu tình? Nếu sợ bị lợi dụng thì chúng tôi chịu trách nhiệm các cuộc biểu tình đó, các ông nghĩ sao?" Câu mà Công An trả lời là câu của người đuối lý: “Bây giờ chưa được phép biểu tình”.
                     
Với phần tóm tắt những cuộc biểu tình của người dân yêu nước, bày tỏ quyết tâm chống Trung Cộng lấn chiếm đất liền, biển, đảo Việt Nam trong 5 năm qua, mà Các Anh cũng dự phần đàn áp người dân không có bất cứ phương tiện gì trong tay để họ tự bảo vệ bản thân, Các Anh có suy nghĩ gì không? Chẳng hạn như: “Tại sao lãnh đạo Các Anh vô cùng khiếp nhược với Trung Cộng -dù đã tặng đất tặng biển rồi- mà Trung Cộng vẫn cứ lấn chiếm đất liền, biển, đảo của Việt Nam? Trong khi lãnh đạo “không dám nhúc nhích” thì người yêu nước đứng lên chống Trung Cộng thay cho đảng, tại sao đảng đàn áp người dân? Tại sao lãnh đạo đảng sợ nhân dân biểu tình bày tỏ lòng yêu nước đến mức phải canh giữ họ trong nhà? Tại sao người dân lại can đảm đến mức không sợ đảng đàn áp, thậm chí là bị bắt vào tù nữa? Tại sao Công An Nhân Dân cũng như Quân Đội Nhân Dân, mà lại thẳng tay đàn áp Nhân Dân?” Tôi không nói đến nhà nước, vì lãnh đạo đảng đứng trên đầu tổ quốc với bằng chứng là tự cho mình cái quyền đem đất đem biển tặng cho Trung Cộng, thì quyền lực của nhà nước chỉ là thi hành lệnh của đảng thôi.  
Thứ hai. Biểu tình ngày 2/6/2013.
Từ ngày 29/5/2013, trên trang Facebook, có lời kêu gọi biểu tình vào ngày chủ nhật 6/65/2013, Hà Nội, tập trung tại khu vực Hồ Gươm, và Sài Gòn tại Công Viên 30/4: “Đồng bào hãy xuống đường đem theo khẩu hiệu và biểu ngữ, cùng dòng người hô vang Đả đảo bàng trướng Trung Cộng xâm lược, xâm phạm chủ quyền Việt Nam”.
                     
Ngày 2/6/2013. Blogger Nguyễn Xuân Diện. Khoảng 8 giờ  sáng thì khu vực bờ hồ có khoảng 150 người, với nhiều biểu ngữ chống Trung Cộng lấn chiếm Việt Nam. Cùng lúc, nhiều Công An và Dân Phòng bao vây một nhóm người đưa lên xe.
                     
Marianne Brown, cộng tác viên của VOA cho biết. Lúc 8 giờ 30 sáng, hơn 100 người có  mặt chung quanh Hồ Hoàn Kiếm. Một số người mặc áo phông có hình bản đồ Hoàng Sa và Trường Sa, hai quần đảo mà Trung Cộng nói là của họ. Cùng với các biểu ngữ, có một phụ  nữ  giương cao tấm bảng có ảnh của sinh viên Nguyễn Phương Uyên, chỉ phát tờ rơi kêu gọi mọi người xuống đường phản đối Trung Cộng, mà  bị tòa kết án 6 năm tù cách nay 3 tuần. Trước khi bị Công An tịch thu tấm ảnh này và đẩy bà ra chỗ khác, một phụ nữ tên Hạnh cho đài VOA biết, người dân tụ tập ở đây bởi vì những sự kiện gần đây ở Biển Đông, và bà nói lớn: “Chúng tôi phản đối bọn bành trướng Bắc Kinh đã xâm lược đất nước Việt Nam, đã chiếm biển đảo của quê hương tôi.” Sau đó, Công An đẩy một số người dẫn đầu đoàn biểu lên các xe lớn đậu gần đó, trong số này có một phụ nữ bồng con nhỏ.
Theo bản tin AFP gởi đi từ Hà Nội lúc 2 giờ 14 phút chiều, có khoảng 30 người biểu tình bị Công An bắt  lên xe bus. 
Thứ ba. Hội Anh Em Dân Chủ.
Nhóm người từng tham gia đấu tranh cho dân chủ nhân quyền tại Việt Nam, vừa thành lập một tổ chức có tên “Hội Anh Em Dân chủ”. Đây là nhóm tận dụng không gian mạng internet, và những phương tiện khoa học kỹ thuật trong truyền thông để sinh hoạt cho mục đích “phổ biến rộng rãi trong các tầng lớp xã hội về Dân Chủ và Nhân Quyền”. Trong những ngày gần đây, Những vi-hữu trên trang facebook quan tâm đến vấn để “Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam”, thấy xuất hiện một huy hiệu tròn với những cánh cuộn màu xanh, chung quanh vóng tròn có dòng chữ  “Hội Anh Em Dân Chủ” và dòng chữ Anh ngữ “Brotherhood Association for Democracy”.
Một trong những người sáng lập Hội này là Luật sư Nguyễn Văn Đài, người từng bị tù vì những hoạt động đấu tranh của ông trước đây cho nền dân chủ. Ông cho biết:
"Trong năm 2013, sau khi có phong trào ký ủng hộ sửa đổi Hiến Pháp đã dấy lên hoạt động ký ủng hộ “Kiến Nghị 72”, rồi đến Kiến Nghị của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, Tuyên bố của Nhóm Công Dân Tự Do, … tạo ra một phong trào xã hội ký kiến nghị, cũng như gửi các thỉnh nguyện thư. Nay là thời điểm của những người đấu tranh cho nền dân chủ trong xã hội Việt Nam ngồi lại với nhau, cùng nhau thảo luận và đồng ý chọn con đường ngắn nhất cho tiến trình dân chủ Việt Nam. Trước đây mỗi cá nhân đấu tranh rất đơn lẻ, nên phong trào đấu tranh rất yếu. Nay cùng đứng chung với nhau trong “Hội Anh Em Dân Chủ”, có thể phát huy được những điểm mạnh và tích cực của từng cá nhân, tạo nên sức mạnh tập thể để có thể đấu tranh một cách mạnh mẽ hơn, đồng thời cũng có thể giúp nhau khắc phục những yếu điểm hay nhược điểm của mỗi một thành viên. Từ đó tạo nên một tập thể gắn bó để đoàn kết với nhau”.
Chúng tôi là những người tiên phong thành lập Hội, sau khi trải qua những năm tháng lao tù vì đấu tranh cho dân chủ. Đây là lúc chúng tôi thể hiện quyền lập hội của mình để tập hợp những anh em đấu tranh. Cũng là khuyến khích, cổ vũ cho những tổ chức khác, nhóm khác, sẽ mạnh dạn hơn nữa để thành lập các hội đoàn khác nhau. Bởi vì nếu chỉ có một Hội hoặc một vài Hội, hay chỉ một vài tổ chức chính trị thì không thể nào có thể làm nên sự thay đổi về chính trị ở Việt Nam được. Thời điểm này chính là lúc  chúng ta rất cần nhiều hội đoàn để cùng phát triển mỗi một nhóm, mỗi một hội khác nhau, ở mỗi địa phương khác nhau, thuộc các thành phần khác nhau, để khi các hội đoàn lớn mạnh sẽ tạo thành liên minh. Lúc đó, mới đủ sức áp lực với đảng và nhà nước để thực hiện tiến trình dân chủ cho đất nước, đem lại lợi ích cho mọi người trên toàn cõi Việt Nam".
Thành viên đầu tiên của “Hội Anh Em Dân Chủ” là cựu tù nhân lương tâm Phạm Văn Trội. Anh cho biết: “Nhu cầu phải thành lập một tổ chức với sinh hoạt tận dụng trang facebook,và các phương thức trên mạng xã hội cho công cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ cho Việt Nam. Hiện nay phong trào dân chủ ở Việt Nam lên rất cao. Có rất nhiều người muốn tham gia hội và lập hội. Đó là những người đang đấu tranh hằng ngày, hằng giờ cho Nhân Quyền Việt Nam. Với cuộc đấu tranh này, chúng tôi xác định cùng hướng đến việc làm chung nhất của Hội. Chúng tôi chỉ quan tâm đến việc chung, và cùng nhau tham gia làm những việc chung."
Blogger Huỳnh Ngọc Chênh là một trong rất nhiều người tham gia buổi “Dã Ngọai vì Nhân Quyền” tại Hà Nội ngày 5/5/2013, nhận định: “Thông thường lâu nay, khi những tổ chức chính trị không theo đường lối của đảng với nhà nước, đã hình thành như Khối 8406, Đảng Thăng Tiến… cơ quan an ninh đều có những cản trở, sách nhiễu, bắt bớ đối với những tổ chức như thế. Bản thân những người như Luật Sư Nguyễn Văn Đài, ông Phạm Văn Trội, đều có kinh nghiệm về chuyện đó. Tuy nhiên, đối với tổ chức trên không gian facebook là một điểm mà những người trong cuộc không bị sự can thiệp từ các cơ quan an ninh”.
Luật sư Nguyễn Văn Đài nói về pháp lý: “Điều 69 Hiến Pháp cho phép người dân được thành lập hội; rồi Luật về hội năm 1957, Nghị định số 45 năm 2010, hướng dẫn về việc thành lập hội. Với sự phát triển khoa học kỹ thuật trong ngành truyền thông hiện nay, cũng như các trang mạng internet cho phép người dân ở khắp nơi trên thế giới có thể liên kết với nhau một cách chặt chẽ mà không nhất thiết phải gặp mặt, cũng không cần có trụ sở chánh thức. Hội Anh Em Dân Chủ được thành lập trên nền tảng truyền thông và trang mạng xã hội facebook. Chúng tôi tạo ra một liên kết với nhau mà không chịu sự điều chỉnh của pháp luật Việt Nam, cũng không cần phải xin phép. Chúng tôi chỉ phải tuân thủ những qui định của Facebook là nhà cung cấp dịch vụ và luật pháp Hoa Kỳ cũng như luật pháp quốc tế. Nhưng thực tế, chúng tôi có những hoạt động rất rộng rãi, có thể trao đổi hay huấn luyện cho nhau rất nhiều kiến thức, để có thể trao đổi trong hoạt động trên không gian mạng internet qua những phần mềm như Skype, PalTalk … Khi mà chúng tôi tạo ra sự gắn kết rồi, chúng tôi có thể tạo nên những buổi gặp mặt như picnic, tổ chức những buổi tiệc, hay cùng nhau chia xẻ về một sự kiện nào đó mà sự kiện đó mà không phải xin phép, vì luật pháp Việt Nam đến nay không ngăn cấm điều đó”.
Hội chúng tôi có các chương trình đào tạo các kỹ năng để đối phó khi bị Công An sách nhiễu. Có thể sẽ mời những nhà nghiên cứu ở trong nước cũng như ở ngoài nước, giúp đào tạo các kỹ năng về văn hoá ứng xử cách hòa giải giữa các thành viên trong một tổ chức. Vì khi trong tổ chức thì phát ngôn cũng như hành động phải có ý thức tổ chức để giữ uy tín cho bản thân, cũng là giữ uy tín cho tổ chức. Có như vậy mới tạo được sức mạnh chung của tổ chức. Đó là ý hướng đưa chúng tôi đến thành lập nên Hội Anh Em Dân Chủ."
Vẫn theo Luật sư Nguyễn Văn Đài, “Hội Anh Em Dân Chủ”, mới hơn 10 ngày sau khi Hội ra đời, số hội viên đã ghi tên tham gia  gần 70 thành viên.
Các Anh nghĩ gì về những người rất can đảm khi tổ chức “Hội Anh Em Dân Chủ?” Tôi nghĩ là nếu Các Anh vẫn giữ nét nhìn của người cộng sản, thì không thể nào hiểu được lòng can đảm của những người hình thành “Hội Anh Em Dân Chủ” bắt nguồn từ đâu? Vậy Các Anh hãy “nhìn vào tận đáy tâm hồn” của mình, tôi tin là Các Anh sẽ có câu giải đáp thích hợp nhất. Hãy nhớ, Dân Chủ là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước đấy nhé!         
Thứ tư. Khuyến cáo về dân chủ và nhân quyền.
Theo bản tin của AFP ngày 15/05/2013, ông Ben Cardin, Thượng Nghị Sĩ Chủ Tịch Ủy Ban Đối Ngoại Thượng Viện Hoa Kỳ  tuyên bố: “Sẽ thúc đẩy Việt Nam và Malaysia phải tiến bộ về Nhân Quyền và Quản Trị bên cạnh các tiêu chuẩn vể môi trường và lao động, mà Hoa Kỳ đặt trọng tâm trong các cuộc đàm phán về “Hiệp Định Mậu Dịch Tự Do Xuyên Thái Bình Dương”, tiếng Anh là Trans-Pacific Strategic Economic Partnership Agreement, gọi tắt theo Anh ngữ  là TPP.... Khi phát biểu tại Trung Tâm Nghiên Cứu Chiến Lược  Quốc Tế hôm 14/5/2013, Ông đã thẳng thắn nêu lên vấn đề Nhân Quyền Việt Nam, và bày tỏ quan ngại về việc Hà Nội bỏ tù hàng loạt các bloggers, cùng với  các nhà hoạt động chỉ vì họ bày tỏ quan điểm dân chủ cá nhân”. Ông nhấn mạnh: “Hoa Kỳ muốn giao thương với các nước TPP, nhưng các nước này phải có nghĩa vụ đáp ứng các tiêu chuẩn quốc tế về Quản Trị và Nhân Quyền. Đó là các tiêu chuẩn quốc tế chớ không phải là các tiêu chuẩn của riêng Hoa Kỳ”.
Gần đây, Việt Nam bị Quốc Hội Liên Hiệp Châu Âu và Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ, chỉ trích mạnh mẽ những vi phạm Nhân Quyền và tự do Tôn Giáo, dù Việt Nam đã ký vào Công Ước quốc tế về Nhân Quyền. Tại Hoa Kỳ, dự luật Nhân Quyền HR 1897 vừa được Tiểu Ban Nhân Quyền Hạ Viện thông qua ngày 15/5/2013. Những ngày tới đây, sẽ đưa ra Hạ Viện. Vì vậy mà Cộng Đồng Việt Nam đang thực hiện cuộc tổng vận động cho Nhân Quyền Việt Nam dự trù diễn ra tại Quốc Hội Hoa Kỳ vào ngày 4/6/2013, sẽ hỗ trợ cho Dự Luật Nhân Quyền này.
Trong khi đó, ông David Shear, Đại Sứ Hoa Kỳ tại Hà Nội, khẳng định: “Nếu Việt Nam không tiến bộ về Dân Chủ và Nhân Quyền, sẽ rất khó được Quốc Hội Hoa Kỳ phê chuẩn cho gia nhập TPP, vì sẽ có rất nhiều Dân Biểu Nghị Sĩ hỏi về những vấn đề liên quan tới Dân Chủ và Nhân Quyền tại Việt Nam khi chính phủ Hoa Kỳ đệ trình TPP cho Quốc Hội xem xét. Đó là một thực tế chính trị không thể tránh”.
Thứ năm. Một tinh thần dân chủ.
Đây là câu chuyện ngắn giữa nhân viên của cơ quan cấp Thông Hành (hộ chiếu) với Đức Giám Mục tại Kontum. Chuyện bắt đầu khi vị Giám Mục đến nhận Thông Hành, nhân viên ở đây dặn dò rằng:
Ông đi nước ngoài nhớ đừng chụp hình với lá cờ vàng ba sọc đỏ, nếu không là toi đời ông!”.
Vị Giám Mục trả lời: “Vậy tôi trả Thông Hành lại cho các ông. Tôi không đi nữa”.
Họ ngạc nhiên hỏi lại: “Sao vậy?”
Nếu đi nước ngoài mà toi đời thì tôi đi làm gì?”. Rồi vị Giám Mục nói tiếp: “Này nhé, tôi vào nhà ông, thấy ông để tượng Hồ chí Minh với lá cờ đỏ, tôi có bảo ông đem đặt chỗ khác không? Đến nhà người ta ai làm thế. Ra nước ngoài, nơi tôi đến có lá cờ vàng, chẳng lẽ tôi bảo họ đem đi chỗ khác cho tôi ngồi và chụp hình à? Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu, một trăm năm nô lệ giặc Tây, vậy các ông có ghét Tàu và Tây lắm không? Tôi thấy mấy ông lãnh đạo vẫn đứng chào cờ Trung Cộng, chào cờ Pháp cờ Mỹ. Vậy tại sao lá cờ vàng của anh em người Việt mình mà các ông căm ghét đến thế? Còn nữa, hàng năm chúng ta đón bao nhiêu Việt kiều mang tiền về, nhận bao nhiêu tiền họ gửi về, sao lại lúc nào cũng căm ghét cờ của họ?”
Ngài nói tiếp như lời tâm sự rất xúc động: “Năm 1954, gia đình tôi di cư vào Nam. Gia đình tôi sống được và tôi lớn lên, ăn học là dưới lá cờ vàng. Nếu các ông di cư năm ấy thì các ông cũng thế thôi”.

Các Anh phải hiểu rằng, đó chính là tiếng nói của người tự do, với đầy đủ Quyền Của Mỗi Con Người mà Công Ước quốc tế công nhận. Tuy sống trong xã hội độc tài, nhưng vị Giám Mục vẫn giữ cho mình nếp sống cũng như cách sống của người tự do. Ông nói một cách thẳng thắn về quan điểm của mình dù ông đang nói với Công An. Các Anh có biết là chỉ hai âm thanh Công An đã đủ cho người dân bình thường cảm thấy lạnh người không! Từ năm 1978 đến năm 1987, khi tôi bị nhốt tại trại tập trung Nam Hà A tỉnh Hà Nam Ninh, trẻ con lẫn người lớn vùng này khi nói chuyện với chúng tôi, họ đều dùng chữ “Chó Vàng” để nói đến Công An. Tôi cũng được biết là quân đội Các Anh chẳng ưa gì Công An, nhưng tôi vẫn hỏi: “Các Anh hiểu gì về hai chữ Chó Vàng mà người dân nói đến?”      
Thứ năm. Một Phương Uyên đứng thẳng giữa tòa.   
Với phiên tòa xử ngày 16/5/2013 tại Long An, hai “nạn nhân” Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha đứng thẳng giữa tòa, và dõng dạc nói với tòa là “tôi chống Tàu (Trung Cộng) xâm lấn Việt Nam, tôi chống đảng cộng  sản không bảo vệ tổ quốc, và làm cho dân nghèo”. Liệu, lòng dũng cảm của Phương Uyên và Nguyên Kha, có thể trở thành ngòi nổ cho cuộc chiến giành quyền sống cho toàn dân như: (1) Anh Bouazizi bị Cảnh Sát áp bức đến mức anh phải tự thiêu ngày 17/12/2010 và chết ngày 03/01/2011, trở thành ngòi nổ cho cuộc nổi dậy của người dân, Zine El Abidine Ben Ali, Tổng Thống nước Tunisia 23 năm, và chế độ độc tài sụp đổ. (2) Và anh Abdou Adbel Moneim Jaafara tự thiêu ngày 17/01/2011, được đưa vào bệnh viện. Ngày hôm sau -18/01/2011- Mohammed Farouk Hassan và Mohammed Ashour Sorour cùng tự thiêu tại thủ đô Cairo, trong lúc Ahmed Hashim Al Sayyed tự thiêu và chết tại thành phố Alxandria. Khi ngòi nổ bùng lên, người dân Ai Cập cùng đứng dậy chống đối và đòi Tổng Thống độc tài Hosni Mubarak của họ phải từ chức.
Kết Luận.
Là Người Lính trong quân đội nhân dân Việt Nam, tôi nghĩ, có Anh 5 năm, 15 năm, 20 năm, thậm chí 25 hay 30 năm cầm súng, có bao giờ Các Anh suy ngẫm về  quảng đời quân ngũ với súng đạn, có Anh đã thương tật tàn phế, có bạn đã gục ngã trên chiến trường, và Các Anh đang còn súng đạn trong tay. Có bao giờ Các Anh suy nghĩ tại sao đại đa số người dân từ thành thị đến nông thôn trong tình cảnh khốn khổ như ngày nay? Có bao giờ Các Anh tự hỏi”  ”Tại sao Quân Đội nhân dân với Công An nhân dân, không chống quân Trung Cộng rượt đuổi ủi chìm tàu cá của ngư dân, không chống quân Trung Cộng lấn chiếm biên giới Việt Nam, cũng không chống quân Trung Cộng lấn chiếm biển đảo Việt Nam? Thậm chí cũng không dám hành động bảo vệ người dân khi bị “công nhân Trung Hoa” hiếp đáp ngay trên lãnh thổ Việt Nam?  Nhưng lại cầm súng đàn áp nhân dân can đảm đứng lên phản đối Trung Cộng lấn chiếm Việt Nam thay cho đảng? Và có bao giờ Các Anh tự hỏi:Tại sao ngày nay lãnh đạo của Các Anh lại sợ hãi người dân đến mức phải sử dụng Các Anh để thẳng tay đàn áp người dân? Phải chăng, lãnh đạo Các Anh quá khiếp nhược với Trung Cộng để giữ được những cái ghế quyền lực mà thu tóm quyền lợi? Hay lãnh đạo Các Anh là tay sai trung thành của Trung Cộng đang từng bước đưa nước Việt Nam trở thành một tỉnh của Trung Cộng? Hoặc cả hai?   
Những câu hỏi nêu trên là tôi căn cứ vào một số sự kiện mà lãnh đạo Các Anh đã hành động phục vụ cho quyền lợi của Trung Cộng, kẻ thù từ trong lịch sử ngàn năm trước mà đến nay tham vọng lấn chiếm Việt Nam ngày càng tinh vi hơn. Đó là: (1) Năm 1988, chỉ phản kháng ngang qua người phát ngôn của Bộ Ngoại Giao, để rồi Trung Cộng chiếm 8 đảo trong quần đảo Trường Sa. (2) Năm 1990, đã ký biên bản thỏa thuận với Trung Cộng, sẽ từng bước đưa Việt Nam sáp nhập vào Trung Cộng dưới chế độ tự trị vào năm 2020. (3) Năm 1999 đã dâng cho Trung Cộng 789 cây số vuông dọc biên giới phía bắc. (4) Năm 2000, đã dâng 11.362 cây số vuông trong Vịnh Bắc Việt cho Trung Cộng. (5) Năm 2007, Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Quyết Định cho thăm dò khai thác quặng bauxite trên Cao Nguyên Miền Trung, và Tập Đoàn Khoáng Sản quốc doanh giao cho công ty Chalieco của Trung Cộng  thực hiện từ 2007 đến 2015, xét đến năm 2025. (6) Năm 2009, ký biên bản lần hai, tái xác nhận Việt Nam trở về với Trung Cộng vào năm 2020. (7) Năm 2013, lãnh đạo Các Anh ngăn cấm Các Anh và mọi người không được đến nghĩa trang thắp nhang tưởng nhớ đồng đội của Các Anh đã nằm xuống trong trận chiến chiến đầu năm 1979, khi quân Trung Cộng ồ ạt tràn sang biên giới đã bắn giết hằng chục ngàn lính của quân đội nhân dân và nhân dân Việt Nam!    
Chỉ với những hành động tội ác trên đây, đã và đang góp phần vào trang sử tệ hại nhất của Việt Nam thời cận đại và đương đại, và mãi mãi lưu truyền trong sử sách từ thế hệ này đến thế hệ khác. Các Anh có cảm nhận được nỗi đau của đồng bào không? Vì dưới chế độ xã hội chủ nghĩa, con người chỉ là một loại phương tiện đa dụng của lãnh đạo đảng cộng sản! Vậy, Các Anh suy nghĩ gì về lãnh đạo của các Anh?           
Tôi mong là Các Anh thật bình tâm mà suy nghĩ, và suy nghĩ từ chiều sâu tâm hồn của chính mình, rồi quyết định.... Và quyết định đó giúp Các Anh mạnh mẽ bước vào hàng ngũ tuổi trẻ, trí thức, đồng bào, để cùng giành lại quyền làm người cho hơn 90 triệu đồng bào được sống trong một xã hội dân chủ pháp trị, được ngẫng cao đầu giữa thế giới văn minh, được hãnh diện trước những người ngoại quốc đến Việt Nam du lịch, tìm hiểu nếp sống văn hóa dân tộc với chiều dài lịch sử ngàn năm trước đã lừng danh thế giới.
Tôi vững tin rằng, bà con trong Cộng Đồng Việt Nam tị nạn cộng sản tại hải ngoại -đặc biệt là Những Người  Cựu Lính Chúng Tôi- vẫn hết lòng hỗ trợ Các Anh và quí vị đồng bào, những thế hệ làm nên lịch sử.  
Hãy nhớ, “Tự Do, phải chính chúng ta tranh đấu, vì Tự Do không phải là quà tặng, và Tự do, không phải là điều đáng sợ, mà là nền tảng cho sự thịnh vượng của đất nước” (trích trên internet).
Texas, tháng 6 năm 2013
Phạm Bá Hoa

HÀ NỘI BIỂU TÌNH NGÀY 02/6/2013 : Công an Việtcộng đánh nứt sọ - 23 NGƯỜI BỊ BẮT VỀ TRẠI LỘC HÀ



Công an Việtcộng đánh nứt sọ người yêu nước chiều 2-6-2013 tại trại Lộc Hà.
(TrinhDu)

   Subject: Bùi Thị Minh Hằng viết trong facebook: ".........CHÚNG TÔI PHẢI NẰM XUỐNG ĐỂ ĐẤT NƯỚC NÀY - DÂN TỘC NÀY PHẢI ĐỨNG LÊN

Photo: Đang cấp
cứu ông Trương Dũng , bị công an tên Thăng , quận Hoàn Kiếm dùng còng số 8 đánh vào đỉnh sọ , đánh xong an ninh vứt anh ra đường . Nhận tin từ FB anh Le Dung Vova và ảnh từ FB anh Lân Thắng . Hôm nay cũng là ngày sinh nhật của anh TD .
Photo: Vết thương trên người Chí Đức đây. Chúng ta đang sống trong xã hội nào đây trời ơi. Chúng ta nuôi chó để chúng cắn thế này sao

  TÓM TẮT DIỄN BIẾN CUỘC BIỂU TÌNH NGÀY 02/6/2013 TẠI HÀ NỘI.
8 giờ 45 cuộc biểu tình nổ ra tại hồ Gươm Hà nội. Khoảng 150 người biểu tình bắt đầu diễu hành bên bờ hồ.
Các khẩu hiệu và băng dôn mang nội dung phản đối Trung quốc cho tầu hải giám đâm chìm tàu cá của ngư dân Quảng ngãi,Thanh hóa gây tại vùng biển Việt nam.
Đoàn diễu hành đi đến đài phun nước nhà hàng Thủy tọa. Tại đây lực lượng công an Hà nội đã vây băt chị Bùi Hằng, anh Lê Thiện Nhân, Phạm Nam Hải. Đoàn biểu tình tiếp tục đi quanh hồ Gươm. Tại khu vực trước tòa báo Hà nội mới, công an tập trung số lượng lớn công an mặc thường phục đeo băng đỏ vây bắt thêm nhiều người:
Nhà văn Thùy Linh, anh Lã Việt Dũng, các Blogger Nguyễn Tường Thụy, Lê Anh Hùng, Trương Văn Dũng,Nguyễn Hữu Vinh, cựu chiến binh Phan Trọng Khang, chị Trần Thúy Nga cùng con chị-bé Tài mới 2 tuổi, chị Hạnh Tây Hồ, em Tiến Từ Tốn, Nguyễn Đình Hùng, Lê Thu Hà, Hoàng Ngọc Tuấn.
Tiếp theo đó các anh chị Phóng viên AFP là Trần Minh Hà, Hoàng Đình Nam và bác Phạm Bá Toàn,Tạ Mạnh Hưng.

DANH SÁCH 23 NGƯỜI BỊ BẮT VỀ TRẠI LỘC HÀ cụ thể như sau:
1.Bùi Hằng
2. Nhà văn Thùy Linh
3. Lã Việt Dũng
4. Nguyễn Tường Thụy
5. Lê Anh Hùng
6. Trương Văn Dũng
7. Nguyễn Hữu Vinh
8. Phan Trọng Khang
9. Lê Thiện Nhân
10. Trần Thúy Nga
11. Bé Tài
12. Chị Hạnh Tây Hồ
13. Tiến Từ Tốn
14. Nguyễn Đình Hùng
15. Lê Thu Hà
16. Hoàng Ngọc Tuấn
17. Trần Thị Minh Hà, Phóng viên AFP
18. Hoàng Đình Nam, Phóng viên AFP
19. Phạm Bá Toàn
20. Tạ Mạnh Hưng

21. Phạm Nam Hải
22. Nguyễn Văn Lịch
23. người giấu tên

Cuộc biểu tình bị dập tắt sau gần một giờ.
Ngay sau đó thân nhân và anh chị em biểu tình sang trại Lộc Hà , nơi giam giữ người biểu tình để đòi công an trả người bị bắt giữ.
Đến 6 giờ chiều 22 người lần lượt được trả tự do. Mọi người tiếp tục ở lại chờ đến 19 giờ thì công an cho khiêng anh Trương Văn Dũng ra ngoài cổng đặt nằm bên lề đường trong tình trạng choáng ngất, đỉnh đầu có một vết thương khá sâu, máu ra nhiều.
Nhân dân đấu tranh đòi công an trại Lộc Hà phải đưa anh Trương Văn Dũng đi bệnh viện nhưng không được đáp ứng. Bà con chuẩn bị gọi xe đưa anh Dũng đi nhà thương.
Trong khi đó Xe của công an Hà nội chở lãnh đạo công an thành phố ra khỏi cổng trại, anh Chí Đức dung điện thoại di động chụp ảnh chiếc xe này.
15 phút sau Chí Đức đang đứng bị 5 công an mặc thường phục vây quanh giật điện thoại. Chí Đức bỏ liền bị đuổi theo đánh tới tấp.
Nguyễn Văn Phương chạy theo can ngăn liền bị quật xuống đường và đánh rất dã man.
Chí Đức và Nguyễn Văn Phương bị đám công an này tống lên xe thùng chuẩn bị chở đi. Thấy nguy cơ 2 anh có thể nguy hiểm đến tính mạng,khoảng hơn 10 người nằm lăn ra trước xe thùng của công an ngăn không cho đem 2 anh đi. Rất nhiều dân người khác đồng loạt nằm lăn giữa đường biểu thị sự ủng hộ.
Anh Bùi Tiến Hưng đập cửa xe yêu cầu công trả tự do cho người bịn nhốt trong xe liền bị công an túm áo đánh khá đau. Quá phẫn uất, anh Hưng kêu to đòi mua giúp xăng để tự thiêu
Giao thông trên tuyến đường Đông Anh bị tắc nghẽn 2 giờ.
(Ghi chép tại chỗ)


Đời sống tại chxcnvn:Người ăn không hết kẻ lần không ra.

Người ăn không hết kẻ lần không ra.

Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Số lượng tài sản mà những ngôi sao này được sở hữu và thừa hưởng
 đều gắn với những con số khổng lồ.
Cặp đôi  Tăng Thanh Hà - Louis Nguyễn
Có thể nói, cuộc hôn nhân với Louis Nguyễn là một bước ngoặt lớn trong cuộc đời của Tăng Thanh Hà. Trước đây, nếu Hà Tăng được biết đến nhiều bởi vẻ ngoài xinh đẹp và một số vai diễn trong các bộ phim truyền hình, thì bây giờ, người ta nhắc nhiều đến cô với danh nghĩa là con dâu của một trong những gia đình giàu có bậc nhất vốn là là Việt kiều Philippines.


Gia đình nhà chồng Tăng Thanh Hà là chủ sở hữu tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP) với số vốn vô cùng lớn.
Gia đình nhà chồng Tăng Thanh Hà là chủ sở hữu tập đoàn Liên Thái Bình Dương (IPP). Từ 1996 đến nay, IPP đã đầu tư, hợp tác đầu tư 30 dự án với tổng số vốn hơn 280 triệu USD. Những dự án này đã mang lại doanh số hằng năm khoảng 460 triệu USD và tạo công ăn việc làm cho hơn 20.000 lao động ở Việt Nam. Không những thế, bố chồng Hà Tăng còn là người đứng sau những thương vụ đầu tư lớn như Siêu thị Miền Đông; Khách sạn Nha Trang Lodge; cửa hàng miễn thuế tại các sân bay nội địa và 4 quốc gia ở Đông Nam Á. Đặc biệt, IPP còn có một hệ thống cửa hàng thời trang và mỹ phẩm chuyên bán hàng hiệu.

Chưa hết, căn biệt thự triệu đô rộng cả ngàn m2 ở Thảo Điền với nội thất vô cùng sang trọng cũng khiến nhiều người choáng ngợp trước sự giàu có của nhà chồng Tăng Thanh Hà. Và với việc về làm dâu gia đình giàu có này, Tăng Thanh Hà cũng trở thành mỹ nhân danh giá nhất showbiz Việt.

Căn biệt thự sang trọng của gia đình nhà chồng Hà Tăng.
Nội thất bên trong căn nhà vô cùng sang trọng, chứng tỏ được sự giàu có của chủ nhân.
Biệt thự còn có cả bể bơi và sân tennis.
Hồ Ngọc Hà - Cường Đôla
Là một doanh nhân tại một công ty đại chúng do mẹ là bà Nguyễn Thị Như Loan nắm tới gần 50% cổ phần của công ty Quốc Cường - Gia Lai, Nguyễn Quốc Cường – chồng Hồ Ngọc Hà được biết đến nhiều trong giới chơi xe với bộ sưu tập siêu xe vô cùng giá trị và là một cái tên “hot” trong làng giải trí.
Bên trong căn biệt thự sang trọng của Hồ Ngọc Hà.
Hồ Ngọc Hà bên siêu xe của chồng.
Theo báo cáo tài chính quý 2 của công ty mẹ, Quốc Cường Gia Lai đang vận hành nguồn vốn lên tới trên 5.000 tỷ đồng, trong đó vốn chủ sở hữu đạt 2.279 tỷ đồng.
Bộ sưu tập siêu xe khủng của chồng Hồ Ngọc Hà.
Chồng là một doanh nhân giàu có, vợ là mỹ nhân nổi tiếng trong giới showbiz, có thể nói, gia đình Hồ Ngọc Hà cũng không thua kém bất kỳ ai về tiền tài và danh vọng.
Lý Nhã Kỳ
Có thể nói, Lý Nhã Kỳ là một trong những mỹ nhân giàu có nhất showbiz Việt khi sở hữu trong tay cửa hàng kinh doanh kim cương của thương hiệu kim cương Enigma tại Việt Nam.
Lý Nhã Kỳ là bà chủ của cửa hàng kinh doanh kim cương nổi tiếng ở Việt Nam.
Cô còn sở hữu một bộ sưu tập trang sức có giá trị vô cùng lớn.
Bộ váy Alexander McQueen trị giá tiền tỷ của Lý Nhã Kỳ.
Lý Nhã Kỳ còn sở hữu khá nhiều váy áo từ các thương hiệu nổi tiếng được các ngôi sao thế giới yêu thích và không phải mỹ nhân Việt nào cũng dễ dàng sở hữu được như: Stella McCartney, Elie Saab và đặc biệt là Alexander McQueen… Cô cũng là người chi tiền không tiếc tay và sẵn sàng bỏ ra 2 tỷ để mua một chiếc váy “độc” của Alexander McQueen.
Chưa hết, bộ trang sức vườn hồng có giá 10 tỷ đồng, đồng hồ Piaget trị giá 6 tỷ, bộ trang sức hình rắn có giá 10 tỷ đồng, bộ trang sức kim cương rồng có giá trên dưới 10 tỷ, cùng với vô số món hàng hiệu mà Lý Nhã Kỳ từng “đắp” lên người cũng đã nói lên được phần nào mức độ giàu có của mỹ nhân này.
Ca sĩ Trang Nhung
Trang Nhung là ca sĩ gốc Quảng Ninh, từng tham dự Liên hoan Tiếng hát truyền hình Toàn quốc năm 1999 cùng Hồ Quỳnh Hương. Tuy không mấy nổi tiếng trong lĩnh vực ca hát nhưng chị lại được biết đến nhiều với tư cách là một trong những người giàu có trong làng giải trí khi sở hữu khu căn nhà trị giá 100 tỷ đồng, tọa lạc ở TP.HCM.
Ngôi nhà 6 tầng trị giá 100 tỷ của Trang Nhung.
Nội thất bên trong căn nhà này vô cùng sang trọng và đắt tiền.
Nội thất xa hoa trong căn nhà 6 tầng, diện tích 500m2 của vợ chồng chị tại quận Tân Bình khiến nhiều người ngưỡng mộ. Toàn bộ nội thất đắt tiền trong nhà được chính tay Trang Nhung và ông xã lựa chọn theo phong cách Hoàng gia.
Chồng của Trang Nhung cũng là một doanh nhân giàu có.
Diễm My
Diễm My cũng là một trong những mỹ nhân giàu có trong giới showbiz. Chồng chị là giám đốc công ty TNHH Sài Gòn Du Thuyền (Saigon Marina) - đại lý chính thức của hãng du thuyền nổi tiếng Sunseeker tại Việt Nam, chuyên mua bán, cung cấp và tổ chức các loại hình dịch vụ, du lịch liên quan đến du thuyền.
 Chiếc du thuyền sang trọng trị giá 2 triệu đô của gia đình Diễm My.
Gia đình Diễm My cũng chứng tỏ đẳng cấp giàu có của mình khi tậu chiếc du thuyền trị giá 2 triệu USD vô cùng sang trọng.
Chồng của Diễm My hiện đang là Tổng giám đốc Saigon Marina.
Ngô Mỹ Uyên
Với căn nhà được dát vàng, Ngô Mỹ Uyên xứng đáng lọt top những người giàu có nhất showbiz Việt..
Được coi là ngôi biệt thự xa hoa bậc nhất ở Sài Gòn, căn nhà 3 tầng nằm trên đường Hàn Thuyên giữa khu vực Nhà thờ Đức Bà và Dinh Thống Nhất của Hoa hậu Thời trang Quốc tế Ai Cập xây dựng theo kiểu kiến trúc của Pháp, phần trần nhà dát vàng lấp lánh, ước tính trị giá 10 triệu USD (nếu tính theo giá cả hiện thời thì tương đương 200 tỷ).
Toàn cảnh ngôi nhà sang trọng dát vàng của Ngô Mỹ Uyên.
Ngôi biệt thự lộng lẫy làm nhiều khách mời phải ngỡ ngàng, choáng ngợp khi được tận mắt chiêm ngưỡng nội thất bên trong. Mỗi không gian sống trong nhà đều toát lên vẻ sang trọng. Trần nhà, cầu thang, phòng tắm, sân thượng, quầy bar... tất tần tật những thứ được nhìn thấy trong căn nhà này đều phản chiếu một màu vàng rực bởi lớp vàng mạ 24K.

Căn nhà này của Ngô Mỹ Uyên có giá lên đến 200 tỷ. Với việc sở hữu một ngôi nhà sang trọng như thế này, cô được xem là một trong những người giàu nhất showbiz Việt
Toàn bộ ngôi nhà được dát vàng 24k.
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Gánh những bó rau từ lúc trời tờ mờ sáng
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Bán hàng tới lúc 1 giờ đêm dưới trời mưa
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Đôi chân trần mải miết bước đi trong mưa gió
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Gánh nặng trên vai những thứ quà lặt vặt và rất rẻ tiền
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
"Gia-Tài của Mẹ" : Là 2 chiếc làn nhựa và mấy đôi giày
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Dù cả ngày chỉ kiếm thêm được vài ba đồng vẫn còn hơn không có
Xúc
th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Dù những món hàng đem bán chỉ là mớ rau muống, bó dọc khoai.
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Số tiền lãi chỉ được tính bằng 1-2 nghìn lẻ.
Mẹ Già ơi ! Mẹ đủ tiền mua cơm chưa ?
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
Mẹ ơi ! Mẹ cười hay mếu ?
Xúc th°¡ng nhïng cå bà l·n lÙi gánh hàng rong
....Tuổi già đè nặng trên vai nhưng không có ai chia sẻ nên dù tuổi cao, dù lưng mỏi, các cụ vẫn phải lặn lội sớm khuya để kiếm thêm miếng cơm ăn, kiếm manh áo mặc...
Xót lòng tr°Ûc c£nh cå bà còng l°ng i nh·t rác
Mẹ ơi ! Mẹ đang làm gì thế , lụm rác hay bới rác ?
Phố đã lên đèn , trời tối rồi , Mẹ ngủ ở đâu ?
Nguyện-cầu trên khắp Quê-Hương đêm nay không mưa-giông gíó-rét
Chúng con cầu-xin cho tất-cả các Mẹ bình-an ...

Bài Xem Nhiều