We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 8 June 2013

Chủ Đề 19.6 Vinh Danh Người Lính VNCH : KBC MỘT THỜI ĐỂ NHỚ



VNCH: Trong cuộc đời của mỗi con người, từ khi bộ não biết lưu giữ lại những gì để nhớ, cho đến khi "tới từ nơi nào ... trở về nơi ấy ..",có biết bao nhiêu chuyện buồn vui in hằn vào trang kỷ niệm trong tiềm thức, để một khoảnh khắc nào đó ở tương lai, ta vô tình hay cố ý đi ngược dòng dĩ vãng, kiếm tìm trong ký ức những gì còn vương đọng lại của một thời để nhớ ...!
Từ những ngày đầu nôn nao xen lẫn rụt rè, bỡ ngỡ làm quen với chốn học đường, ấp úng trong sự kính sợ thầy cô, ngơ ngác giữa những bạn bè tuổi thơ xa lạ, cùng chung đánh vần từng mẫu tự, nắn nót từng nét chữ "a, b, c".Từng trang sách vở chất chồng lên theo thời gian, một phần của tuổi thơ vô tư, thắm thoát đã trôi qua theo chương trình tiểu học, cậu học trò thơ ngây bắt đầu làm người lớn "tí hon" nơi ngưỡng cửa trung học với bảy mùa "Nỗi buồn hoa Phượng" xao xuyến, luyến lưu dần trôi qua trên từng trang "lưu bút ngày xanh", để lại trong lòng biết bao kỷ niệm buồn vui dưới mái học đường, những buổi tan trường thơ thẩn ngắm nhìn tà áo dài trắng thướt tha trên đường về với bao nhiêu mộng mơ thầm kín, những năm cuối trung học với bao chiều nhạt nắng nơi một góc nào đó của sân trường, ngồi tựa đầu vào người mình thương mến, ép cánh phượng hồng vào giữa những trang sách, nâng niu lưu giữ những gì đẹp nhất trong tình yêu trong trắng của tuổi học trò.

Hoa "tình yêu" đẹp tựa bài thơ, đang khoe sắc thắm bên những cành Phượng Vỹ đong đưa trong gió trên con đường tương lai rộng mở thênh thang. Nhưng đóa hoa "tình yêu" đó đã khép lại cùng những trang sách vở công danh, sự nghiệp vì khói lửa chiến chinh đang lan dần như muốn trùm phủ che mờ sự thanh bình của quê hương. Thay vì khoác tay người yêu vui bước vào khuôn viên đại học, người thanh niên đã gác lại tình riêng cùng trang sách vở để bước vào ngưỡng cửa quân trường làm tròn nhiệm vụ của người trai trong thời ly loạn.

Một thời áo trắng "lòng xao xuyến mỗi khi hoa phượng rơi nhắc lại câu chuyện buồn, trường còn kia ôi mái đổ tường rêu nơi kỷ niệm êm ái ..." ; Một thời mới bước vào yêu "biết tim đâu nữa những kỷ niệm ngày đầu quen biết nhau, ngồi dưới hàng cây phượng nhỏ, đưa mắt thay lời mà lòng nghe bơ vơ. Nhớ buổi chia tay ngày đó, có một người lặng nhìn theo bước tôi, mắt rưng rưng buồn bùi ngùi nâng tà áo, cách xa nhau rồi biết khi nao gặp đây ..." ; Một thời ngang dọc "đêm đêm nằm đường ngăn bước thù, áo nhà binh thương lính, lính thương quê vì đời mà đi .......". Mỗi thời trôi qua theo từng khoảng thời gian trên dòng sông dĩ vãng được gọi là kỷ niệm, nhưng kỷ niệm thân thương nhất, yêu quý nhất là "từ khi gót sông hồ ngược xuôi, ôi những đêm thật dài hồn nghe thương nhớ ai ..." hay "giữa lòng trời khuya muôn ánh sao thề, người trai đi viết câu chuyện một chuyến bay đêm ..." hoặc "trùng khơi nổi gió, lênh đênh triền sóng lắc lư con tàu đi ..." sẽ mãi mãi không bao giờ phai mờ trong lòng những người trai đi viết sử xanh.

Người Lính VNCH bước đi trên con đường binh lửa, dù thời gian lâu hay mau, quảng đường dài hay ngắn ... đều không thể nào quên được những tháng ngày kỷ niệm trong cuộc đời quân ngũ, được ghi khắc trên chiếc áo kaki kể từ khi "ngày tôi gặp nó nét đăm chiêu đêm nhập ngũ ..." rồi trải qua những ngày tháng nơi quân trường cho đến khi "mình vui đêm nay rồi mai chia tay mỗi người đi một ngã ..."... Khói lửa chiến chinh lan tràn phủ dày quê hương, Người Lính hiện diện khắp mọi nơi theo ba chiều không gian của Tổ Quốc ... Người thì cởi mây lướt gió bồng bềnh khắp bốn phương, tám hướng như cuộc đời được sinh ra để lả lướt của những chàng trai nghiêng cánh sắt "vụt cao vút cao, mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần ..." ; Người thì ngày đêm lênh đênh nổi trôi trên sóng nước, chưa có cơ duyên thả "neo" cuộc đời hào hoa ở một bờ bến nào, dù có biết bao nhiêu đóa hoa "biết nói" đang vương trên áo trắng đại dương, nhưng chỉ có một loài hoa luôn gắn liền với những chàng trai yêu mộng hải hồ, đó là loài "Hoa Biển" giữa "trùng khơi nổi gió lênh đênh triền sóng thấy lung linh rừng hoa ..." ; Còn Người Lính bộ binh đại diện cho Lục Quân thì không lả lướt như anh chàng Không Quân áo liền quần, không hào hoa như anh chàng Hải Quân lúc nào cũng lắc lư con tàu đi, nhưng Người Lính bộ binh được mang tiếng là đa tình thì lại chấp nhận xa thành đô để "tìm vui trong sương gió, đánh giặc quên tháng ngày. Dù gian nan khắp nẻo đường dài ... Tôi xin trả lại ai đường phố trắng xa hoa, xin được vui với niềm vui lính rừng".

Sau những lần dựng ngọn "cờ bay, cờ bay oai hùng trên thành phố thân yêu, vừa chiếm lại đêm qua bằng máu ...", người thì được tưởng thưởng "từ xa tôi về phép 24 giờ để tìm người thương trông người thương ...", kẻ thì "ngày trở về, anh bước lê trên quảng đường đê đến bên lũy tre ... " hay "bạn tôi thân mến đã liệt oanh ngã xuống, khắp đơn vị tiếc thương !"

Đời lính nổi trôi theo khói lửa chiến chinh khắp mọi miền đất nước, miệt mài hăng say với nhiệm vụ gìn giữ quê hương quên cả tháng ngày, cho đến một sớm tinh sương chợt nhìn thấy những cánh hoa mai rừng đong đưa trong gió, Người Lính mới biết "lại một Xuân nữa đến trong khói lửa chiến chinh ..." hoặc tiếng Ve sầu mùa Hạ đã đưa tâm hồn Người Lính trở về với kỷ niệm thời học sinh "chinh chiến dài theo năm tháng đổi thay, mỗi lần nghe tiếng Ve ngân ngày Hè, chạnh lòng thương thương người xưa trường cũ, tuổi thơ ngây ngày ấy ..." hay một buổi chiều nào đó chợt vô tình nhìn chiếc lá rơi dưới ánh nắng vàng hiu hắt, Người Lính khe khẽ thầm trách "nghe chăng Thu ơi, để lá rơi chi hoài gợi lòng thương nhớ ai nhiều ...!" hoặc những đêm Đông buốt giá nơi tiền đồn biên giới, Người Lính cảm thấy xúc động và thầm cảm ơn người vợ hiền đã đan chiếc "áo tuy không dày, nhưng lòng thêm ấm những khi hành quân ...".

Trong những lần dừng quân tạm nghỉ bên ven rừng, Người Lính vội vã viết vài chữ "lâu lắm chưa về quê thăm mẹ, từ độ súng thù dệt nơi nơi ..." hay "thư của lính thư không được dài như mơ ước đâu em ... thư của lính chấm dứt ở đây sau khi đề thêm hai chữ Hôn Em". Gót quân hành xuôi ngược theo sự lan tràn của khói lửa chiến chinh, để lại người vợ hoặc người tình nơi hậu phương trông ngóng ... những người yêu của lính hiểu rằng giang san quằn nặng đôi vai của người trai thời ly loạn, đã một lòng sắt son chờ đợi "dù anh trở về trên đôi nạng gỗ, dù anh trở về bằng chiếc xe lăn hoặc anh trở về bằng chiến công dày, tình em cũng chẳng đổi thay".

Con đường chiến binh kéo dài 20 năm xuyên qua "bốn vùng mang lưu luyến bước bâng khuâng của vạn người thân ...", con đường này chằn chịt tên của 350 ngàn anh hùng QLVNCH "Vị Quốc VongThân",150 ngàn Người Lính VNCH đã bỏ lại một phần thân thể trên con đường xương máu này để bảo vệ hai chữ tự do cho 17 triệu người dân miền Nam Việt Nam. Con đường này là một thiên trường ca bi hùng, một bộ đại quân sử giá trị nhất trên thế giới mang tên QLVNCH, được viết bằng máu của những người được sinh ra để sống cho quê hương và dám chết vì quê hương.

Ngọn lửa chiến chinh cháy ròng rã suốt 20 năm, ngày ngọn lửa chiến chinh tàn cũng là ngày khởi đầu cho máu và nước mắt của người dân Việt Nam tuôn đổ thấm ướt lòng đất mẹ bởi làn sóng đỏ cộng sản kéo dài suốt 35 năm qua ; Ngày mà Quân Cán Chính VNCH phải uất nghẹn gãy súng và nhận lãnh sự "khoan hồng" của những người mang danh giải phóng bằng những hình thức thủ tiêu, tra tấn, độc ác, dã man nhất trong lịch sử nhân loại.

Hai mươi (20) năm chinh chiến trôi vào dòng sông lịch sử đã 35 năm, nhưng Người Lính VNCH làm sao quên được hình ảnh đồng đội chuyền nhau chung điếu thuốc, sớt chia nhau từng muỗng cơm sấy, từng ngụm nước mát trong biđong, hổ trợ và sát vai nhau trên chiến trường, dìu nhau trong lúc bị thương, cho nhau từng giọt máu để giành giựt lại sự sống của đồng đội từ bàn tay của tử thần, những lần nâng chén men cay mừng chiến thắng xen lẫn những nỗi buồn mất mát đau thương, hình ảnh cuộc diễn binh tại thủ đô Sài Gòn mừng ngày Quân Lực, những người chiến sĩ anh hùng của các đơn vị đại diện cho tất cả Quân Binh Chủng với những nhịp bước oai hùng, hiên ngang hòa nhịp vào những bản hùng ca vang dội cả thủ đô, cao vút tận khung trời Tổ Quốc Không Gian. Tất cả những hình ảnh thân thương đó được nâng niu trân trọng lưu giữ vào trang kỷ niệm cao quý nhất của Người Lính VNCH. Trang kỷ niệm cao quý đó mang tên "KBC_Một thời để nhớ".

Người Lính VNCH mang gói hành trang "Tổ Quốc_Danh Dự_Trách Nhiệm" quằn nặng gánh Giang San đang vui bước trên "đường trường xa muôn gió tung bay dập dồn ..." thì bất ngờ ... phải uất nghẹn nhận một quân lệnh bức tử "buông tay súng", để rồi đau lòng chứng kiến lũ "giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào, giặc từ miền Bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu anh em ...!"

Con đường trường xa của những người trai nặng nợ Núi Sông chẳng những không chấm dứt ở mốc thời gian quốc nạn 30/04/1975, mà nó lại tiếp tục xuyên qua các quốc gia tự do trên thế giới bằng những rừng Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ phất phới tung bay, hừng hực lửa đấu tranh nung đúc tinh thần, ý chí tranh đấu cho một ngày chuyển lửa về quê hương thiêu đốt lũ cộng sản bạo tàn khát máu, mang lại nụ cười rạng rỡ trên môi cho 85 triệu người con Việt vui sống trong cảnh thanh bình, ấm no, hạnh phúc bên Mẹ Việt Nam đã chịu quá nhiều tang thương.

Lũ Cộng sản Việt Nam vô thần khát máu nhất định phải biến mất vĩnh viễn trên dãy đất thân yêu hình chữ "S" mang tên Việt Nam vì :
Vẫn còn đây, vẫn còn đây các con của mẹ
Vẫn còn đây, vẫn còn đây các con của cha
Con sẽ về bằng toàn thân xác
Con sẽ về bằng hồn phách linh thiêng
Từ dòng Cửu Long lên đỉnh Trường Sơn
Từ lòng đại dương đến chân trời quê hương
Trăm con từ khắp tám phương quay về
Như ngày nào cùng bọc mẹ ra đi.

Vẫn còn đây, vẫn còn đây giống dân Tiên Rồng
Vẫn còn đây, vẫn còn đây cháu con Lạc Long
Năm mươi người cùng mẹ lên núi
Xây bưng biền lập khu chiến đấu tranh
Còn năm mươi người vượt đại dương
Nguyện cùng cha quyết xây lại quê hương
Trăm con cùng chung góp máu đào
Từ Động Đình về tận miền Cà Mau.

Hẹn gặp lại anh trong một ngày mới
Hẹn gặp lại em trong một ngày vui
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc thanh bình ngàn nơi
Hẹn gặp mẹ cha trong ngày hội lớn
Hẹn gặp lại nhau trong ngày Việt Nam
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc thanh bình ngàn nơi.

Vẫn còn đây, vẫn còn đây trái tim Diên Hồng
Vẫn còn đây, vẫn còn đây máu xương Việt Nam
Con không hờn dù đời cay đắng
Tâm không sờn dù lòng trắng khăn sô
Còn hồn Việt Nam là còn niềm tin
Còn người Việt Nam sẽ có ngày quang vinh.
Trong đêm trường phục sẵn mặt trời
Mai bình minh về rồi Việt Nam ơi.

Con sẽ về bằng toàn thân xác
Con sẽ về bằng hồn phách linh thiêng
Từ dòng Cửu Long lên đỉnh Trường Sơn
Từ lòng đại dương đến chân trời quê hương
Trăm con từ khắp tám phương quay về
Như ngày nào từ bọc mẹ ra đi.

Vẫn còn đây, vẫn còn đây giống dân Tiên Rồng
Vẫn còn đây, vẫn còn đây cháu con Lạc Long
Năm mươi người cùng mẹ lên núi
Xây bưng biền lập khu chiến đấu tranh
Còn năm mươi người vượt đại dương
Nguyện cùng cha quyết xây lại quê hương
Trăm con cùng chung góp máu đào
Từ Động Đình về tận miền Cà Mau.

Hẹn gặp lại anh trong một ngày mới
Hẹn gặp lại em trong một ngày vui
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc thanh bình ngàn nơi
Hẹn gặp mẹ cha trong ngày hội lớn
Hẹn gặp lại nhau trong ngày Việt Nam
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc thanh bình ngàn nơi.

Vẫn còn đây, vẫn còn đây trái tim Diên Hồng
Vẫn còn đây, vẫn còn đây máu xương Việt Nam
Con không hờn dù đời cay đắng
Tâm không sờn dù lòng trắng khăn sô
Còn hồn Việt Nam là còn niềm tin
Còn người Việt Nam sẽ có ngày quang vinh
Trong đêm trường phục sẵn mặt trời
Mai bình minh về rồi Việt Nam ơi.

Hẹn gặp lại anh trong một ngày mới
Hẹn gặp lại em trong một ngày vui
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc, thanh bình ngàn nơi
Hẹn gặp mẹ cha trong ngày hội lớn
Hẹn gặp lại nhau trong ngày Việt Nam
Là ngày giải phóng nước non rạng ngời
Là ngày hạnh phúc thanh bình ngàn nơi"(*).

Người Lính VNCH
Hoàng Nhật Thơ

Paris : Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước


 
Ngồi trên chuyến bay từ San Francisco trở về lại Paris, mang theo tâm trạng vui buồn, chút bâng khuâng nghĩ về những người bạn, người anh mà tôi đã có dịp được kết thân sau chuyến đi ra mắt dòng nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước tại San Jose miền Bắc Cali, nơi có những trái tim Việt Nam lưu lạc đang thổn thức ngày đêm về một Việt Nam u tối , biết bao sinh linh sống cảnh lầm than trong những mảnh đời nghiệt ngã trước sức mạnh của kẻ cường quyền, bàn tay bạo lực ấy đang xiết dần mòn hơi thở Mẹ Việt Nam trong nỗi đau thống hận.
VietK_HNT_06062013

Tôi đến với dòng nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước chẳng bởi một tình cờ, mà do từ nỗi trăn trở về một đất nước mang đầy những vết tích oan khiên, ở nơi đó con người được đối xử theo nghĩa «thống trị và bị trị», những người tuổi trẻ ấy đã sinh ra và lớn lên trong một giai đoạn lịch sử khốc liệt nhất, họ trưởng thành trong một nền giáo dục mang đầy kịch tính, được che đậy bằng những mỹ từ cao đẹp huyễn hoặc, và từ những bất công của xã hội, nhất là khi nhìn thấy sự nhu nhược của đảng cộng sản trước cảnh ngư dân bị tàu cộng đàn áp, và họ…. những trái tim xanh không bị nhuốm mùi bùn, đã đứng lên và làm ngọn đuốc tiên phong mở ra một sinh lộ mới cho dân tộc cùng chung bước. Việt Nam Tôi Đâu là bước đi khởi đầu cho một cuộc cách mạng dấn thân bằng những tháng năm tù tội, đánh thức tuổi trẻ ý thức hơn về sự vẹn toàn lãnh thổ. Việt Khang đã nhấn mạnh ở chủ đề Việt Nam Tôi Đâu, và anh đã thổn thức với «Giờ đây Việt Nam còn hay đã mất» câu hỏi ấy ít nhiều cũng tác động đến những trái tim còn đang mê muội, từ chửi rủa đi đến tìm hiểu đó là bản năng của tuổi trẻ, từ đó…Ngọn Đuốc Việt Khang đã thắp sáng lên tinh thần dân tộc mà chúng ta có thể thấy ở phiên tòa của Phương Uyên và Nguyên Kha vào ngày 16-05-2013 vừa qua. Hồn thiêng sông núi đã hiển linh thôi thúc những đứa con mang trong mình giòng máu Lạc Hồng cùng đứng lên đi làm lịch sử. Từ những cuộc xuống đường dù ít ỏi và bị đàn áp dã man bằng những cú đạp hận thù của người đồng chủng, sự phẫn nộ đã thúc đẩy Anh Là Ai ra đời, một lần nữa Việt Khang đã cho chúng ta thấy sự hèn hạ của đảng cộng sản «Ác với dân, hèn với giặc», cái giá cho sự lên tiếng đó Việt Khang đã phải trả bằng bốn năm tù giam và hai năm quản chế. Dòng nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước chẳng phải bắt đầu từ Việt Nam Tôi Đâu, dòng nhac ấy đã như những con sóng ngầm được kết tụ từ ý thức hệ của những người trẻ, biết phân biệt giữa chính tà. Trước khi Việt Nam Tôi Đâu ra đời thì đã có Người Việt Nam, Hào Khí Rồng Tiên, Oai Hùng Đất Việt, Hãy Thắp Lửa Lên v..v..của nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình, anh là một nhạc sĩ đã viết lên những tác phẩm nói về tình yêu quê hương, nêu cao tinh thần dân tộc.

Người Việt Nam…. là một trong những tác phẩm mà nhạc sĩ Trần Vũ Anh Bình đã sáng tác dưới bút hiệu Hoàng Nhật Thông và được trình bày qua tiếng hát của ca sĩ Đan Trường. Nói đến nhạc phẩm này để chúng ta thấy rằng, dù sống trong một môi trường mà nền âm nhạc đã bị tha hóa bởi một nền văn minh «hỗn tạp», nơi đó người nhạc sĩ đã trở thành những người «thợ sáng tác» theo lối công nghiệp, theo đơn đặt hàng….thì Trần Vũ Anh Bình vẫn ôm ấp trong lòng một tình yêu quê hương nồng nàn…

Yêu sao người Việt Nam đẹp màu da pha mưa nắng
Lấp lánh trong màu mắt cháu con nòi giống máu Tiên Rồng
Thời cha ông sức gai chông, ngàn năm lưu dấu non sông
Đẹp mãi nhé những tâm hồn Việt Nam dấu yêu
.
Người Việt Nam tiến lên
Cho quê hương ngời sáng
Trời đông thêm rạng ngời
(Người Việt Nam- Hoàng Nhật Thông)
Hay…
Oai hùng đất Việt ngàn năm văn hiến,
Nghìn năm trước Tổ Tiên Cha Ông dựng xây
Nghìn năm trước Tổ Tiên oai phong còn đây
Cho cháu con muôn đời mãi luôn tự hào
Trước nguy biến Sơn Hà máu loang thắm quê nhà
Quyết tranh đấu ta nắm tay cùng bước chân xa
Đây con tim vì Quê Hương Đất Nước
Quyết đấu tranh cho non sông Việt Nam
( Oai Hùng Đất Việt –Hoàng Nhật Thông)

Mỗi lời ca của Trần Vũ Anh Bình là một lời hiệu triệu của Hội Nghị Diên Hồng, toàn dân có nghe chăng, Sơn Hà đang nguy biến, lòng này cuộn trào dâng, sục sôi chí khí phục hưng…..

Đây Việt Nam Hồn Thiêng từ bao đời
Lời vọng vang nghìn năm từ núi sông
Vùng trời đông này mau bước thành rồng
Lòng hờn căm dâng cao một trời
Máu thắm loang một đời
Vùi xác thân, dân Việt Nam
Lòng này cuộn trào dâng
Sục sôi chí khí phục hưng
Hồn Việt chợt bừng sáng
Cho sức sống luôn kiêu hùng
Rạng ngời vùng trời đông
Dâng sóng quất trôi quân thù
Khiếp nhược ngoại xâm
(Hào Khí Rồng Tiên-Hoàng Nhật Thông)
Và….
Hãy thắp lửa lên…xóa hết giặc thù
Bập bùng..bập bùng lửa cháy
Lửa cháy sáng trong tim
Một lần tuổi trẻ vùng lên, khi nước non kêu gọi
Hãy thắp lửa lên hỡi thanh niên Việt Nam
(Hãy Thắp Lửa Lên- Hoàng Nhật Thông)

Trần Vũ Anh Bình đã yêu con Người Việt Nam qua hình ảnh ngàn năm dựng nước của Cha Ông, anh biết quý trọng công sức Tiền Nhân đã bao đời gầy dựng…Đẹp mãi nhé những tâm hồn Việt Nam dấu yêu, Người Việt Nam tiến lên, cho Quê Hương ngời sáng, trời Đông thêm rạng ngời.

Từ những tâm hồn Việt Nam trong sáng ấy, hai người nhạc sĩ trẻ có chung một lý tưởng đã tìm đến nhau, họ nhìn nhau bằng ánh mắt thương cảm cho một thế hệ đen tối đang bị nhà cầm quyền đóng đinh trên thập tự giá, chân lý bên kia đồi thương khó là một vũng lầy của sự chết, mà Việt Khang và Trần Vũ Anh Bình đã chọn con đường đau thương để dấn thân cho sự mất còn của Dân Tộc, Dòng Máu Oai Hùng đã không thể ngăn bước chân của những người con mang dòng Lạc Việt, nếu Bạch Đằng Giang đã trở thành bản hùng ca bất diệt trên dòng sông lịch sử, là biểu tượng cho ý chí độc lập chống ngoại xâm thì Dòng Máu Oai Hùng một lần nữa là lời hiệu triệu những bước chân Việt Nam cùng tiến lên cho nền Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền.

Cất tiếng lên! Dòng máu oai hùng Việt Nam
Khắp bốn phương hân hoan reo vang
Đã đáp lại từng lời gọi mời
Lời Sông Núi uy phong vang vọng trời Đông
Này tuổi trẻ ơi! Quê Hương mình đang rướm máu
Xin hãy góp lại giọt máu tuổi trẻ Việt Nam
Cùng lên tiếng Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền
Cùng lên tiếng để xóa hết nỗi ưu phiền
Tuổi trẻ oai hùng dòng máu thắm
Tuổi trẻ chung lòng vòng tay nắm
Cất tiếng lên đấu tranh cho nước non mình
(Hoàng Nhật Thông- Việt Khang)


Nếu như dòng nhạc của Trần Vũ Anh Bình là những con sóng ngầm, thì Việt Nam Tôi Đâu và Anh Là Ai chính là những con gió tạo thành cơn bão táp phá vỡ bức tường hèn nhát của một thế hệ bị giam cầm trong ngục tù của “chủ nghĩa tuân thủ”. Từ đó…dòng nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước đã tuôn chảy như cơn thác lũ, những khát khao về một Việt Nam Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền đã vượt lên mọi sợ hãi, Từ Trần Vũ Anh Bình, Việt Khang, Phương Uyên và Nguyên Kha lần lượt cất lên những tiếng nói đánh dấu một giai đoạn lịch sử hùng hồn của thế kỷ 21, “Tôi không chống dân tộc tôi, tôi chỉ chống đảng cộng sản, mà chống đảng thì không phải là tội”. Lời tuyên bố của Nguyên Kha đã đi vào lịch sử, trong 38 năm qua….biết bao tiếng nói từ trí thức đến các nhà đấu tranh dân chủ gạo cội, không đi quá trong khuôn khổ “ Tôi không chống đảng…. tôi chống sự bất công, chống tham nhũng, chống độc tài” nhưng Nguyên Kha đã thể hiện tinh thần bất khuất như tiếng nói dõng dạc của Trần Bình Trọng khi xưa “ Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không thèm làm vương đất Bắc” Nguyên Kha đã bước ra chiến trường không mang trên mình một manh áo giáp, những con người đang ngất ngưởng trên ngôi cao quyền lực kia nếu còn biết đến hai chữ liêm sĩ cũng phải tháo nón nghiêng mình ngưỡng phục. Viết đến đây… những giọt nước mắt tự hào đang trào dâng trong tôi, niềm kiêu hãnh sau những lần trình bày những tác phẩm của các em, cho dù bất cứ nơi đâu hay bối cảnh nào, dòng nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước đều hiện diện khi có mặt tôi, tôi không màng khán giả có thích nghe hay không, có nhiều tiếng vỗ tay hay không, điều đó không còn là vấn đề mặc cả cho một lý tưởng mà tôi đã chọn.

Để bước theo Ngọn Đuốc Việt Khang, như ngọn sóng sau dồn con sóng trước chẳng ngừng, một dòng nhạc mới nối tiếp cho Việt Nam Tôi Đâu. VIỆT OAN…người nhạc sĩ trong bóng đêm, đã viết lên những bản trường ca mới cho một cuộc nổi dậy tiêu diệt bọn ác bá tham quan, đánh đuổi bọn giặc nô ra khỏi bờ cõi. “Bữa Cơm Tù” như một lời chia sẻ với những người anh em đang sống trong cảnh khốn cùng của địa ngục trần gian…

Bữa cơm tù, ngày ngày muối trắng cơm chua thiu
Bốn năm thằng, bạn tù chia sớt ăn chưa no

Tại vì chống đối tham ô
Tại vì chống đối cộng nô
Tại vì chống đối tàu gian
Giờ này đây tay xiềng chân xích
……
Tấm thân gầy, ngày ngày cuốc đất thay con trâu
Sống qua ngày, thằn lằn rắn rết ăn cho xong
Đêm đêm về, tâm sự nhiều nỗi buồn đau
Thương cho người, bạn tù không nói năng vội đi.

(Bữa Cơm Tù- Quốc Nội)
http://www.youtube.com/watch?v=ScH8O-SC4Qg

Sau nỗi đau tận cùng là sự khởi sắc bắt đầu cho một cuộc chiến mang đầy nỗi thống hận, những tâm hồn tuổi trẻ ấy đã biến đau thương thành sức mạnh, một lần nữa lời hiệu triệu kêu gọi “ Đồng Bào Tuổi Trẻ Ơi Đứng Lên” cùng đè bẹp lũ cộng nô, xé tan quân giặc tàu…

Anh em ta là những người yêu nước
Qua nhiều năm dưới ách tham ô bạo quyền
Nhìn đồng bào con cháu kêu gào quặn đau
Bọn cộng nô ngồi chốc mua vui hưởng thú
……
Đứng lên, đứng lên đồng bào ơi
Đứng lên, đứng lên đòi nợ máu
Đòi lại máu người thân
Chết oan vô tội tình
Vì bè lũ cộng nô
Bán nước gây tội ác
Đứng lên, đứng lên tuổi trẻ ơi
Đứng lên, đứng lên đừng sợ hãi
Đè bẹp lũ cộng nô
Xé tan quân giặc tàu
Ngàn năm sau con cháu
Còn nhớ nhắc tên người
(Đồng Bào Tuổi Trẻ Ơi Đứng Lên- Việt Oan)

Từ những Đồng Bào Tuổi Trẻ Ơi Đứng Lên, đến Đoàn Kết Chống Giặc Tàu, Đánh Đuổi Cộng Nô. Việt Oan luôn kêu gọi sự đoàn kết, kêu gọi tuổi trẻ hãy làm một cuộc cách mạng bản thân, bước qua nỗi sợ hãi, noi theo bước Cha Ông, làm ngọn đuốc tiên phong, xóa tan đi những bóng đêm của gông cùm, ngục tối. Người nhạc sĩ nhốt mình trong bóng đêm ấy, không phải để bảo vệ cái thân xác phàm mà anh đã nguyện hiến mình cho Tổ Quốc, anh chọn sự khôn ngoan để giữ Ngọn Đuốc Tuổi Trẻ không bị dập tắt bởi sức cô…lực yếu. Chúng ta biết đến Việt Oan qua những lời ca đanh thép, hãy bước tới thêm một bước để nhìn rõ hơn trái tim đang vụn vỡ của anh trước cảnh lầm than của bọn ác bá tham ô đang sống trên xương máu đồng bào…hãy nghe tiếng gào thét của anh qua tác phẩm “Đồng Bào Đồng Chí”….

Đồng Bào và đồng chí
Hai đường lối sống không như nhau
Đồng bào tay lấm đất bùn
Gầy xanh xao cháo trắng khoai cầm hơi
…..
Đồng chí hỡi sao anh tàn sát đồng bào
Làm tay sai cho tàu
Đem đất nước dâng cho tàu gian
Đồng chí hỡi sao anh độc ác bạo tàn
Người yêu nước xuống đường
Anh đem nhốt, anh giam, anh đọa đày
Đồng bào và đồng chí
Sau này không biết ra sao đây
Giặc tàu tràn lan phố phường
Con cháu mình lưu vong sống đọa đầy.
(ĐồngBào Đồng Chí- Việt Oan)

Từ Đồng Bào Đồng Chí, đến TO nhỏ nhỏ TO, Đúng…Đồng Chí Nói. Việt Oan đã nói lên tất cả những sự thối nát của nhà cầm quyền, lời ca và tiếng hát anh đã xuyên thủng bộ máy tuyên truyền của đảng, đang sử dụng truyền thông bằng mọi cách che mắt, bịt tai người dân qua những hành động bán nước dâng đất cho tàu cộng. Ngoài ra Việt Oan cũng không quên vinh danh người anh em Việt Khang đang sống trong vòng lao lý, qua những tác phẩm Việt Khang Anh Hùng, Anh Là….như một lời tri ân đến một người con của Tổ Quốc, đã hiến trọn thân mình cho núi sông. Để phá tan huyền thoại “hồ chí minh”, Việt Oan đã cùng với Việt Quyền, một bước chân mới đang bước theo Ngọn Đuốc Việt Khang, những người sinh sau cuộc chiến, giờ đây đã nhìn ra sự phá sản toàn diện từ kinh tế, giáo dục, nền tảng đạo đức cũng như niềm tự hào dân tộc sau 38 năm cai trị toàn Quốc của nhà cầm quyền cộng sản. Nhạc phẩm “ Nếu Em Gặp Bác” là mồ chôn “ Tư Tưởng Đạo Đức Hồ Chí Minh” qua lối châm biếm mà các em ít nhiều cũng bị ảnh hưởng từ một xã hội mà quyền tự do ngôn luận chỉ được nằm trong một khuôn khổ “cho phép”.

Việt Khang Anh Hùng
http://www.youtube.com/watch?v=QA3MnEmoI6U

Anh Là....
http://www.youtube.com/watch?v=wTobUlmT1Tk

Nếu một mai em có về gặp bác
Gặp lão hồ ly, xác chết phơi khô bên đường
Lão có hỏi, đất Việt êm ấm chưa
Theo bước hồ già, đừng sợ em cứ dối trá đi
……..
Nếu lão hỏi đất Việt êm ấm chưa
Tôi sẽ trả lời, đất Việt đẹp lắm người ơi…
Người có biết không quê hương mình đẹp lắm
Từ Bắc vô Nam, là một bức tranh quê hương nghèo
Đảng vẫn ngang tàn, đàn áp cướp bóc hại dân
Nhà nước ban quyền, đầu gấu đánh đập dân oan
Xiềng xích lao tù, đảng chuốc lên đầu nhân dân.
(Nếu Em Gặp Bác- Việt Oan- Việt Quyền)
https://www.youtube.com/watch?v=Hn9faDj-DIA

Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước đang như những nhánh sông thoát dần ra biển cả, những trái tim xanh thấm nhuần tình dân tộc đang quyện lẫn trong vũng xoáy yêu thương, ở nơi đó có bài tình ca đoàn kết cùng chung sức phá tan bức gông xiềng độc tài đảng trị, thêm một bàn tay, thêm một sức mạnh. “Giọt Lệ Sầu Cho Quê Hương” với bút hiệu Vô Danh đã khiến người nghe ray rức, thương cảm cho một mái đầu non chập chững bước vào cuộc đấu tranh mà hành trang mang theo chẳng có gì ngoài một trái tim, dù biết mình “kém cỏi”, Vô Danh vẫn không ngại ngùng viết lên những ca khúc như một bức tranh được vẽ lên bằng ngòi bút trẻ thơ…

Mình cùng giòng máu xin anh đừng giết nhau
Để đấng anh hào cùng nắm tay nhau
Đem bầu nhiệt huyết đánh tan quân tàu
(Giọt Lệ Sầu Cho Quê Hương- Vô Danh)
http://www.youtube.com/watch?v=OKeWil5mptk

Đó là lời kêu gọi của Vô Danh khi nhìn cảnh công an đàn áp người biểu tình, bắt giam người yêu nước, tôi thương em vì những câu nói ngây ngô không thù hận, nhưng em biết đau nỗi đau dân tộc khi thấy bọn tàu gian đàn áp ngư dân, em biết khóc khi thấy chiếc roi đồng chủng quất mạnh vào thân xác những kẻ thế cô làm tim em rỉ máu. Nếu như em có bảo với tôi rằng “ hồi nhỏ nhà em nghèo lắm, em không được đi học” thì em hỡi…..em vẫn hơn cả trăm cả ngàn những kẻ mang danh trí thức, những kẻ quyền cao chức trọng gấp vạn lần, bởi những con người ấy cũng như loài thú chỉ biết chăm sóc cho bộ lông của mình.

Tuổi thơ tôi được nuôi lớn bằng tiếng bom đạn, bằng đôi tay ghì báng súng của Cha Anh. Tuổi trẻ tôi là những ngày lang thang tìm miếng sống, được nấu trong một nồi khoai “thống nhất”, một đống xương “hòa bình” ninh nhừ từ công thức “giải phóng”. Nếu nói đó là sự bất hạnh thì tôi nghĩ chẳng còn gì bất hạnh hơn cho những người tuổi trẻ sinh sau cuộc chiến, vì ít ra tôi cũng được sống qua một giai đoạn tự hào, đáng sống. Nhưng các em tôi…những người trẻ hôm nay, họ là nạn nhân của một cuộc chiến được kết thúc bởi những bộ não hoang tưởng, và “gia tài của Mẹ để lại cho con” sau 38 năm là một nước Việt băng hoại được thay thế từ những chủ thuyết ngoại lai cài cấy vào bộ não son trẻ làm tê liệt đi những mầm xanh tươi của dân tộc. Lịch sử không phải là một cuốn sách cứ đốt đi là hết, ngụy quyền cộng sản có đốt đi trăm ngàn trang sử, cũng không đốt được tinh thần dân tộc đã được nung nấu từ những chiến công hiển hách của Cha Ông đã bao đời gầy dựng. Bạch Đằng Giang còn đó, hồn Hát Giang vẫn sống trong lòng mỗi người con dân Việt, dòng lịch sử oai hùng ấy vẫn chảy, vẫn sống mãi với những bản hùng ca mà thế hệ bao đời đã truyền lại cho con cháu. Và “Danh Anh Hùng” đã được viết ra từ những bản hùng ca ấy, đó chẳng phải là niềm đáng tự hào sao…tiếp tục đốt đi, tiếp tục xé đi hỡi những bàn tay đòi che cả ánh mặt trời.

Danh Anh Hùng còn đây
Bia Anh Hùng còn đó
Đền thờ ta vẫn thấy
Xin người hãy cùng noi gương
Gương yêu nước đáng ghi đáng nhớ
Tuổi trẻ ơi, hãy cùng tôi
Đem người bán nước ra xử tội hình.
(Danh Anh Hùng- Vô Danh)
http://www.youtube.com/watch?v=mJNPplE8lk4

38 năm kể từ ngày gẫy súng….38 năm chờ đợi, biết bao người mang theo mối hận Nước vào trong mộ phần, niềm hy vọng tưởng chừng đã chết ấy, như một thân cây bỗng hồi sinh từ những cơn mưa sau những ngày nắng hạn, lịch sử đã không tàn nhẫn với những người con đã hy sinh thân mình để bảo vệ miền Nam trong suốt cuộc chiến kéo dài hơn hai mươi năm. Danh dự của người lính Việt Nam Cộng Hòa đã được phục hồi sau bao nhiêu năm bị chà đạp và sỉ nhục bằng những đòn thù hèn hạ nhất. Ngày hôm nay, những người tuổi trẻ không nợ nần gì với cuộc chiến ấy, đã phá tan bức tường bưng bít để thấy rõ hơn giá trị của người lính Việt Nam Cộng Hòa, cái nhìn thiện cảm ngày một nhiều hơn, và từ thiện cảm đi đến niềm tự hào, đất nước này đâu thiếu những người con sẵn sàng hy sinh cho Tổ Quốc. Sự kiện Hoàng Sa lần đầu tiên đã được nhắc đến nhiều nhất kể từ đầu năm 2013, những buổi thắp nến tưởng niệm do nhóm thanh niên Hà Nội tổ chức một cách trang nghiêm với những lời tri ân tinh thần dũng cảm của hải quân Việt Nam Cộng Hòa. Nhạc phẩm “Biển Của Quê Hương” được sáng tác cũng vào thời điểm tưởng niệm những anh hùng Vị Quốc Vong Thân, kèm theo lời nhắn của tác giả “Để tưởng niệm và vinh danh những anh hùng đã hy sinh trong trận hải chiến Hoàng Sa 19-01-1974”. Khi nhận được bản nhạc từ nhóm Tuổi Trẻ Yêu Nước tôi đã xúc động đến rơi nước mắt, mỗi lời nhạc là một ánh sáng mở ra cánh cửa tù ngục đã giam hãm danh dự người lính Việt Nam Cộng Hòa trong suốt 38 năm dài, cuối cùng chính nghĩa đã trở về đúng với bản chất của nó.

Lầm lũi những con tàu ra khơi mờ trong sóng cuộn
Hoàng Sa dưới gót tàu xâm lăng chờ trông réo gọi
Đời anh có xá gì hiểm nguy nợ sông núi thề
Tử sinh giữ thân Mẹ bình yên vẹn nguyên mới về
…..
Trùng khơi xa quân Nam xông pha
Diệt tàu xâm lăng, đạn thù bủa vây
Các anh gục ngã, biển của quê hương
Cuồng nộ đau thương
Ôm xác những đứa con anh hùng.
(Biển Của Quê Hương- Trần Bảo Như)
https://www.youtube.com/watch?v=l7YFCPeEybQ

Lịch sử Việt Nam trải qua nhiều thăng trầm dâu bể, mỗi giai đoạn là một cung bậc tùy theo duyên số của mỗi người gặp phải, tôi sinh ra và lớn lên giữa cuộc binh biến, tiếng bom đạn dường như đã trở nên quen thuộc với những người con dân miền Nam, chiến tranh đã tạo ra những người anh hùng để tôi ngưỡng mộ bằng mắt thấy….tai nghe, hay những cái chết hiên ngang trong ngục tối để lại những bi lụy cho người thân yêu phải ôm nỗi đau đi hết đoạn đường trần. Những mảnh đời côi cút ấy không biết giờ đây sau 38 năm có tìm được một chút bình an, hay vẫn lang thang ở một nơi nào đó vất vưởng qua ngày, nỗi bất hạnh này là do đâu….ai đã gây ra cảnh “ Cha chết Mẹ buồn đau, Mẹ theo Cha bỏ mặc em cho đời”. Xót Xa Phận Mồ Côi là một tác phẩm được phổ từ bài thơ Tự Do của tác giả Tâm Thu mà tôi đã vô tình đọc được trên net. Ngày nay….những mảnh đời bất hạnh ấy vẫn lê la khắp mọi nẻo đường, hay trên những bãi rác về đêm, ngoài cặp mắt vô hồn….. thân thể ấy đã chết rồi trong vũng tối tương lai.

Đêm vắng đìu hiu trên vỉa hè đường phố
Thằng bé co ro ngơ ngẩn nhìn thế nhân
Manh áo rách đời tả tơi
Thịt da cằn khô vàng khói
Chân nấm vết nứt sần chai
……
Nhiều đêm khuya em khóc
Thương nhớ Cha thương Mẹ em khóc ngâu
Cha chết trong ngục sâu
Xác phơi giữa rừng không nhang khói
Đòn rơi trên thân xác
Cha cắn răng không hàng quân sói lang
Trăm vết thương hằn đau
Rồi Cha đi bỏ mình em trên đời
Cha chết Mẹ buồn đau
Mẹ theo Cha bỏ mặc em cho đời.
(Xót Xa Phận Mồ Côi- TTYN)


Để yểm trợ cho Dòng Nhạc Tuổi Trẻ Yêu Nước, cá nhân tôi không làm được gì ngoài dùng tiếng hát mà tôi may mắn có được để đưa những suy tư của các em đến đồng bào Hải ngoại cũng như Quốc nội, tôi cũng như các em….Chỉ là những viên gạch lót đường, đem lời ca tiếng hát để kêu gọi tất cả mọi người cùng tham gia xây dựng ngôi nhà Việt Nam, với hy vọng sẽ làm cho những giọt mồ hôi nhễ nhại nếu như có chảy xuống thì cũng để đánh đổi một nụ cười cho hậu thế. Các em đang là những chiến sĩ nơi tiền tuyến, chúng ta là những người hậu phương, hãy sống lại tình Quân Dân như cá nước, cho Việt Nam da vàng máu đỏ, nét môi cười một trời Tự Do. Quê Hương Ngày Về là một tác phẩm mà tất cả con dân Việt đều mong muốn để kết thúc một giai đoạn lịch sử tàn khốc nhất, đen tối nhất mà cộng sản Việt Nam đã đem về từ một chủ thuyết ngoại lai đầy đọa con Dân Việt trong suốt thập niên qua. “Hát Cho Tuổi Trẻ Uyên Phương- Nguyên Kha” mà nhạc sĩ Huỳnh Công Ánh đã viết cho các em trước khi phiên tòa ngày 16-05 xảy ra, tinh thần Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Phương Uyên, Nguyên Kha sẽ mãi mãi bất diệt, hãy thắp sáng lên tinh thần của TUỔI TRẺ bằng yêu thương, bằng những giọt máu chảy về tim thắm tươi tình Dân Tộc. VIỆT NAM MUÔN NĂM.
Tiền kiếp quay về

Từ Đống Đa Bạch Đằng xuôi dòng sông Hát
Uy Linh Tiền Nhân phảng phất khắp Sơn hà
Em đứng hiên ngang, giữa cộng thù bán nước
Nanh vuốt hung tàn, cắn xé nát quê Cha
Máu em đã đổ, dòng Lạc Hồng xót xa
Gậy gộc giáng xuống, Tự Do sẽ nở hoa
Tuổi trẻ ơi, tuổi trẻ ơi
Ơi Phương Uyên, ơi Nguyên Kha
Đứng lên đứng lên đồng bào ơi đứng lên
Quyết ta quyết không thể làm ngơ mất nước non
Cộng nô phải hết, toàn vẹn Giang sơn
Giữ gìn bờ cõi, Việt Nam Muôn Năm.
(Hát Cho Tuổi Trẻ- Phương Uyên Nguyen Kha- Huỳnh Công Ánh)
http://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=L70D1GfBoV8
Cảm ơn em Việt Thơ ( Một thành viên trong nhóm TTYN) đã thực hiện Video clip rất xúc động.

“Tuổi trẻ yêu nước không phải là một tổ chức chính trị. Tuổi trẻ yêu nước là nơi quy tụ những thành phần sinh viên, ca nhạc sĩ dùng biểu ngữ tờ rơi và lời ca tiếng hát để nói lên suy nghĩ của mình về quyền con người và sự bất công trong xã hội. Mọi thành viên trong nhóm Tuổi trẻ yêu nước đều không phân biệt chức vụ như các tổ chức chính trị hải ngoại và chúng tôi không bị chi phối bởi bất cứ tổ chức nào tại hải ngoại”. Đó là lời phát biểu của em Nguyễn Thiện Thành mà tôi nghe được trên đài RFA qua cuộc phỏng vấn cùng với tác giả Mặc Lâm. Với tôi….Tuổi trẻ yêu nước chỉ đơn thuần là những người nghệ sĩ, họ không có “khả năng” hay một chút tham vọng về chính trị, điều đáng trân quý là họ biết dùng âm nhạc để phục vụ cho Tổ Quốc, đó chẳng phải là điều chúng ta mong mỏi sao? Tôi luôn đặt những suy tư rằng…Trong ba mươi mấy năm qua mới có được một nhóm thanh niên có khả năng và có tấm lòng cất lên tiếng hát mà họ coi đó như là một vũ khí duy nhất nằm trong khả năng mình có được, dù chưa hoàn chỉnh vì thiếu kinh nghiệm, thiếu sự đào tạo chuyên môn, nhưng điều đó chưa hẳn cần thiết cho một tâm hồn trong sáng, bước ra chiến trường áo giáp duy nhất mà họ có được là TINH THẦN DÂN TỘC. Nếu như những người còn lại trong nhóm đều chịu chung số phận như Việt Khang, Trần Vũ Anh Bình, Phương Uyên, Nguyên Kha…liệu rồi đây có còn ai trong Quốc nội tiếp tục cất lên tiếng hát nói lên sự bất công của xã hội, hay còn ai kêu gọi những lời hiệu triệu để thanh niên cùng đứng lên làm một cuộc cách mạng, phá vỡ gông xiềng đang giam nhốt 90 triệu người con dân Việt trong ngục tù tăm tối, lời khuyến khích ủng hộ tinh thần là điều cần thiết nhất mà Tuổi trẻ yêu nước đang cần từ những đồng bào hải ngoại, không ai có thể tách riêng họ, vì sự thật Tuổi Trẻ Yêu Nước chỉ có một gia đình duy nhất, đó là TỔ QUỐC VIỆT NAM. Họ là những đứa con thân yêu của Tổ Quốc và sẽ là chủ nhân của Đất Nước trong tương lai, rồi đây chính họ…những người Tuổi trẻ yêu nước nói riêng, tất cả thanh niên Việt Nam nói chung, chính họ sẽ là những người đi viết lại một trang sử mới, một trang sử hào hùng không chất chứa hận thù, vì hận thù chính là sự ngăn cách ngấm ngầm để đi đến những cuộc nội chiến vô bổ mà Cha Ông đã vấp phải, hãy để cho trang sử mới được viết lên bằng yêu thương, và trong đó chỉ có Hồn Người Việt Máu Đỏ Da Vàng. VIỆT NAM MUÔN NĂM.

Paris Tháng 5- 2013

Hạt sương khuya

Bài Xem Nhiều