We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 14 June 2013

NHỮNG KẺ NÉM ĐÁ DẤU TAY ĂN MỪNG VIỆC GIẾT THÍCH QUẢNG ĐỨC

Tôi là một Phật Tử đã qui y nhưng không thể mù quáng nghe và theo những gì sai nhầm của những sư mà ngày xưa gọi là Hổ Mang. Nguyên nhân những sư này đã có thể khuynh loát mọi người, xách động phật tử là vì DÂN TRÍ người mình phần lớn quá thấp. Tôi đã nhiều lần hô hào, cổ võ các đoàn thể, tổ chức, ....NÂNG CAO DÂN TRÍ đến mức bị nói là Sao mà mê Dân Trí quá dzậy!. cs đã làm cho dân NGU mà Ta cũng không Sáng hơn dân thì ...còn khuya mới chống được cộng!!!

"Không có bột, làm sao gột nên hồ" Dân trí kém thì làm sao biết Phải-Trái, biết Đúng-Sai để Tranh Đấu đòi cho được QUYỀN LÀM NGƯỜI, QUYỀN LÀM DÂN? Xem ra những Chính Trị Gia, những Nhân Sĩ, những Trí Thức, .... phe Ta phần lớn đều sống trong Tháp Ngà hoc ở trên mây nên đến bây giờ vẫn còn lấn cấn với chuyện Thích Quảng Đức bị thiêu hay tự thiêu!!!

Hãy tỉnh ngủ đi quý vị ơi! Đến bây giờ mà vẫn chưa biết vì đâu mà phải lưu vong thì làm chính trị để làm gì? Danh? Lợi chăng?

Kính
TDT

NHỮNG KẺ ĂN MỪNG VIỆC GIẾT THÍCH QUẢNG ĐỨC
                                           
          Chẳng ai khác chính là Việt Cộng và Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất
    Nói gì thì nói, không ai có thể phủ nhận được rằng thủ phạm trực tiếp đốtsống ông Lâm Văn Tức/Thích Quảng Đức chính là Thích Trí Quang và PGVNTN, chỉ đạo  Hà Nội, lãnh đạo tối cao của các tăng sĩ đảng viên như Thích Trí Quang Võ Đình Cường, Thích Minh Châu, Thích Thiện Hoa, Thích Thiện Siêu …
 Điều ngu xuẩn đáng nói ở đây là, đã là thủ phạm, thì thay vì phải dấu biệt như mèo dấu chất phế thải mới phải, thì 2 thủ phạm này lại vừa hát vừa tự… vổ tay khen hay! Cụ thể là cả hai đã trong uống ngoài xoa, cùng hành quân tổ chức ăn mừng 50 năm cái chết của ông Lâm văn Tức! Cùng lạy ông tôi ở bụi này nhưng cứ tưởng không ai biết cái mặt nạ của họ.
  Sự thật việc giết người này của PGVNTN và CS Hà Nội chẳng có gì mới mẽ mà đã bị Liên Hiệp Quốc phanh phui cách đây 50 năm, chỉ 5 tháng sau cái chết của ông Thích Quảng Đức. Thế nhưng PGVNTN vẫn tỉnh bơ hô hoán rằng VNCH đàn áp Phật giáo, như thể mọi người Miền Nam đã đui và điếc hết vậy. Bằng một báo cáo rất chi tiết, trong đó Liên Hiệp Quốc đã chính thức xác nhận rằng “không tìm thấy bằng chứng nào cho thấy chính phủ của TT Ngô Đình Diệm kỳ thị hay đàn áp Phật Giáo”, và đã hết sức ngợi khen chính phủ Đệ Nhất Cộng Hòa đã tạo mọi điều kiện giúp cho phái đoàn có thể phóng vấn bất cứ kẻ nào tố giác chính phủ đàn áp Phật Giáo, trừ Thích Trí Quang đang trốn trong tòa Đại Sứ Hoa Kỳ. Sự thật hai năm rõ mười là vậy, thế nhưng tổ chức PGVNTN vẫn cứ mặt dày như thể trên đời này không hề tồn tại cái báo cáo của Liên Hiệp Quốc vậy. Vì thế, có lẽ sẽ không quá lời khi nhận định rằng PGVNTN là một tổ chức rất vô liêm sĩ. Không vô liêm sĩ sao được khi suốt 50 năm nay họ vẫn lãi nhãi Tổng Thống Ngô Đình Diệm kỳ thị đàn áp Phật Giáo, trong khi đó Tổng  Thống đã hết lòng phát triển Phật Giáo. Con số hơn 2 ngàn ngôi chùa mới mọc lên dưới sự lãnh đạo của ông và không một ai bị cấm đi chùa đi tu cả, thì sao gọi là đàn áp Phật giáo? Vụ khủng bố tại Đài Phát Thanh Huế là Chính Phủ Cộng Hòa ném chất nổ bách hại Phật giáo? Đó là đàn áp Phật giáo của Cộng Hòa  hay Cộng Sản?
   Chính phủ yêu cầu cờ quốc gia phải được treo cao hơn cờ tôn giáo đó là đàn áp Phật Giáo? Trong khi thực tế thì hoàn toàn không có một sắc lệnh nào cấm treo cờ Phật Giáo cả, nhưng một số tín đồ dốt nát cứ tin việc hô hoán là chính phủ cấm treo cờ của Thích Trí Quang. Rồi năm này đến năm khác, cái đám ngu dốt và đám chủ mưu PGVNTN cứ lãi nhãi một điệp khúc Tổng Thống Ngô Định Diệm cấm treo cờ Phật Giáo, mặc dù chẳng có cha căng chú kiết nào thấy được cái sắc lệnh này nó tròn hay nó méo cả! Vì sao? Vì cái sắc lệnh đó là cái sắc lệnh ma của Thích Trí Quang và Việt Cộng thì làm sao mà thấy được?
  Trong lúc đó, xin hỏi chùa Vĩnh Nghiêm đất do ai tặng nếu không phải là Tổng Thống Ngô Đình Diệm?, tiền bạc trùng tu chùa Xá Lợi từ đâu nếu không phải từ chính phủ Ngô Đình Diệm, tiền bạc trùng tu chùa Từ Đàm từ đâu nếu không từ ông Ngô Đình Cẩn và chính phủ Ngô Đình Diệm?
  Vì vậy, thật là một sự khinh bỉ cho những kẻ mang tiếng tu hành nhưng vẫn cứ tiếp tục mặt dày vu khống cho những người thánh thiện như Tổng Thống Ngô Đình Diệm, ông bà Cố Vấn Ngô Đình Nhu, ông Ngô Đình Cẩn kỳ thị đàn áp bọn họ, mà đàn áp bọn họ chính  là đàn áp Phật giáo vậy!Thật quá thể!
  Không thể chứng minh mình bị đàn áp nên...đổ hô Phật bị đàn áp! Phật bị “đàn áp” vì Phật không thể nói. Phật không thể nói nên PGVNTN muốn nói gì thì nói. Phật không thể nói nhưng Phật đã trừng trị đám mượn danh Phật để làm điều độc ác, đó chính là luật nhân quả mà PGVNTN đang chịu ngày hôm nay!
Chao ôi! còn đâu một thuở lên đường xuống đường oanh liệt trực diện đối đầu với chính phủ VNCH, còn đâu cuộc cách mạng đem Phật xuống đường, đốt sống người rồi gọi đó là cúng dường hy sinh cho Phật!
   Chao ôi! 1963-1966 “cuộc cách mạng không tiền khoáng hậu trong lịch sử Phật Giáo Việt Nam” nhằm tấn công lại “sự tấn công hung hãn của các ý thức hệ ngoại lai làm tha hóa xã hội và con người” ! (Thích Quảng Độ, queme.net 2011) thời oanh liệt lên đường xuống đường làm cho VNCH khiếp vía nay còn đâu!
   Năm nay, ngày 11 tháng 6 năm 2013, cùng với Việt Cộng trong nước, PGVNTN lại tiếp tục sự vô liêm sĩ thâm căn cố đế của mình, kỷ niệm 50 năm ngày phát động chiến dịch đốt người hàng loạt có một không hai trong lịch sử Phật giáo Việt Nam, được đánh dấu ồn ào bởi cái chết của nạn nhân đầu tiên Lâm Văn Tức/Thích Quảng Đức. Việt Cộng kỷ niệm cái chết Thích Quảng Đức vì cần phải bôi nhọ chế độ Đệ Nhất và Đệ Nhị Cộng Hòa, điều này có thể hiểu được, vì chúng là đảng phái chính trị. Còn PGVNTN, một tổ chức tu hành, lại kỷ niệm cái chết do chính tay mình giết,thế thì đi tu cái kiểu gì đây? Kiểu quỷ sứ dưới địa ngục, kiểu xã hội chủ nghĩa hay kiểu Bác Hồ trong chùa Bình Dương?.
   Điều này đồng nghĩa rằng PGVNTN đã hãnh diện việc giết người của mình, đồng nghĩa với việc quảng cáo rằng đi tu vẫn có thể sát sanh! quảng cáo rằng đi tu vẫn có thể làm chính trị! quảng cáo rằng đi là tha hồ vọng ngữ! quảng cáo rằng việc ganh ghét đạo công giáo là một trong những cách xiển dương đạo Phật! quảng cáo rằng Pháp Lý PGVNTN còn thì Phật Việt mới còn, pháp lý PGVNTN mà mất đi thì văn hóa Việt sẽ bị suy vi! (Thích Quảng Độ). Thiết nghĩ, những việc và những lời nói như vậy mà cũng dám nói dám làm thì có thể nói rằng, trên đời này quả chỉ có hai, khó có thể có ba, loại người vô liêm sĩ một cách kỳ lạ, đó là Việt Cộng và PGVNTN.
  Tại sao lại chỉ có Việt Cộng và PGVNTN có việc vô liêm sĩ lạ lùng như vậy? Vì Việt Cộng và PGVNTN rất giống nhau ở hai điểm lịch sử, một là Việt Cộng giết hơn 7 ngàn đồng bào vô tội Miền Nam tết Mậu Thân mà vẫn tỉnh bơ tổ chức ăn mừng 40 năm chiến thắng Mậu Thân, hai là PGVNTN giết ông Thích Quảng Đức, giết Thích Thanh Tuệ, giết Thích Tiêu Diêu, giếtThích Chơn Thể và giết rất nhiều các sư sãi khác, mà vẫn tỉnh bơ ăn mừng 50 năm ngày thiêu sống Thích Quảng Đức! Như vậy Việt Cộng và PGVNTN không giống nhau thì họ khác nhau chổ nào?
   Ai cũng biết tỏng màn kịch cả vú lấp miệng em mà Việt Cộng và PGVNTN đang diểu dở. Nhưng chúng cứ diễn vì khán giả ngu thời nào cũng có. Người ngu thời nào cũng có nhưng lịch sử thì chẳng bao giờ ngu mà trái lại lại rất sáng suốt. Do đó mà những kẻ vô luân như Việt Cộng và PGVNTN cứ tưởng bở học thói Goebbels và Chí Phèo, đó là “thủ phạm lại vinh danh việc giết người”. Thôi Trữ giết vua là Thôi Trữ giết vua, Việt Cộng giết người  là Việt Cộng giết người, PGVNTN nướng sư và nướng tín đồ là PGVNTN nướng sư và nướng tín đồ! Bà Ngô Đình Nhu nói không sai!
   Cộng Sản là một đảng chính trị và chính quyền đẻ ra bởi súng, nên việc giết người của chúng là điều không làm ai ngạc nhiên. Tuy nhiên, tu hành mà giết người để làm chính trị đó mới là chuyện xưa nay hiếm. Hoạt động chính trị của PGVNTN rõ như ban ngày. Đơn cữ, chế độ Đệ Nhất Cộng Hòa sụp đổ cũng chưa  thỏa dạ, mà chế độ Đệ Nhị Cộng Hòa cũng phải theo chân Tổng Thống Ngô Đình Diệm thì mới xong! Cái khẩu hiệu “Diệm mà không Diệm”là chiến lược mà PGVNTN dùng để đạp đổ nền Đệ Nhị Cộng Hòa làm sao PGVNTN có thể chối được? Diệm chết rồi nhưng ngay cả cái đám giết Diệm dùm cho PGVNTN cũng là bọn “Diệm mà không Diệm”tuốt. Vì vậy, PGVNTN đã sử dụng Phật làm vũ khí xuống đườngchống quân đội chống cảnh sát đệ nhị Cộng Hòa, đem bàn thờ Phật  xuống đường, ngăn sông cấm chợ, chiếm các tỉnh miền Trung, cướp đài phát thanh chính phủ biến nó thành đài “cứu nguy Phật giáo”. Suốt mấy tháng trời Miền Trung được lãnh đạo bởi Thích Trí Quang và PGVNTN, nhân dân hạnh phúc biết bao! Chợ khỏi họp, trường khỏi mở, cả ngày ra ngắm Phật ngoài đường là đủ, kẻ nào lạng quạng đòi PGVNTN tránh đường để đi đi đó kẻ đó không toàn mạng!
   Chuyện như vậy xảy ra ba năm sau ngày Tổng Thống Ngô Đình Diệm được PGVNTN hoan hỉ báo tử, tức là vào năm 1966, 1967, thế thì ai đàn áp ai? Chính phủ TT Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo? hay chính phủ Đệ Nhị Cộng Hòa đàn áp Phật giáo?  hay PGVNTN đàn áp cả hai nền đệ nhất và đệ nhị cộng hòa? Câu trả lời một đứa con nít cũng biết! Đó , chỉ khi nào đảng PGVNTN lên làm vua Miền Nam, giống như ĐCSVN đang làm vua Việt Nam bây giờ, thì lúc đó mới không còn “đàn áp” Phật giáo!
 Thích Huyền Quang đã chẳng bảo sao: “Giáo hội luôn luôn bị những thế lực chính trị thời đại đánh phá suốt 300 năm cận đại!
Đó là những gì Đệ Tứ Tăng Thống của PGVNTN đã viết, bút tích ghi lại được đăng trong Huyền Quang Kỷ Yếu, trang 173, xuất bản năm 2008 tại chùa Pháp Luân Houston, Texas.
   Thích Hộ Giác chẳng đã thề chiến đấu với chính phủ VNCH đến hơi thở cuối cùng đó sao?
  Trở lại vụ giết ông Thích Quảng Đức của PGVNTN để đánh giá đức hạnh của PGVNTN. Lúc nào dành mình là đại diện chân truyền của Phật Giáo Việt Nam có từ đời Đinh Lê Lý Trần, nhưng có lẽ chưa có “Phật Giáo Việt Nam” nào lại chữi rủa và vu khống cả tam đại chính quyền Việt Nam như PGVNTN!Từ chính quyền Đệ Nhất đến Đệ Nhị Cộng Hòa,đến cả đời vua Lê Chúa Trịnh chúa Nguyễn nhà Nguyễn! Cả Thiên Chúa Giáo cũng bị chữi đổng!. Hãy đọc bút tích của Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang PGVNTN như sau:
Ở miền Nam, ông Diệm tìm đủ cách dẹp Phật giáo, dành địa bàn cho Thiên Chúa Giáo. Một chế độ giáo trị và gia đình trị, độc tài chuyên chế. Nhưng đã không thành công biến miền Nam thành quốc gia Thiên Chúa giáo như tại Philippines ở phía đông Việt Nam. Vì vậy sau 9 năm ngự trị đất nước chẳng phát triễn được bao nhiêu...”( Huyền Quang Kỷ Yếu tr 40).
“Sau khi chế độ nhà Ngô sụp đổ, nhưng một chế độ Diệm không Diệm vẫn tiếp tục cai trị từ năm 1963 đến 1975”( Huyền Quang Kỷ Yếu tr 41)
   Có nghĩa là những nô tài của PGVNTN như Dương Văn Minh, Nguyễn Khánh, Phan Khắc Sửu,  Phan Huy Quát, đều vẫn không làm hài lòng Phật Giáo, vì vậy chúng vẫn thuộc loại “Diệm mà không Diệm”! Ngay cả tổ tiên chúng ta cũng thế, cũng chẳng hơn gì bọn  “Diệm mà không Diệm”. Hãy nghe  lại lời PGVNTN tuyên truyền
 “Giáo hội luôn luôn bị những thế lực chính trị thời đại đánh phá suốt 300 năm cận đại”Thích Huyền Quang, Kỷ Yếu, tr 173, 2008).
  Trong khi đó thì sự thật thế nào? Lịch sử ghi nhận rằng cách đây 300 năm, khoảng từ thời chúa Nguyễn Hoàng, đến đời các vua nhà Nguyễn, thì các chúa và vua nhà Nguyễn là những người hết sức mộ đạo Phật. Thí dụ chùa Linh Mụ là do chúa Nguyễn Hoàng xây dựng,  các đời chúa Nguyễn khác tiếp tục tu bổ sửa sang đúc chuông và tạo mọi điều kiện để phát triễn đạo Phật. Sách nào cũng ghi nhận rằng các chúa Nguyễn là người mộ đạo Phật. Cũng phần vì tinh thần mộ đạo Phật này mà vua Minh Mạng, Tự Đứclà những vị vua cấm đạo và giết hại dân chúng theo đạo công giáo một cách dã man. Bên cạnh việc giết và cấm đạo, các ông còn ngăn chận ảnh hưởng đạo Công giáo bằng cách khuyếch trương đạo Phật. Đó là những gì sách sử ghi nhận.
   Do vậy, có thể nói rằng, khi chữi bới cả một giai đoạn lịch sử cách đây đến 300 năm cũng đánh phá Phật Giáo, thì rõ ràng tổ chức PGVNTN là một tập thể hết sức trơ tráo, lợi dụng lòng tôn kính Phật của dân chúng đểvu khống, chữi bới, vô lễ với tiền nhân và hoạt động chính trị với tham vọng làm chủ chính quyền Miền Nam. Tham vọng chính trị của tổ chức PGVNTN không phải chỉ ở Miền Nam, mà ngay đến hôm nay, từ Việt Nam cho rằng đang bị quản chế, ông Thích Quảng Độ còn viết thư cho Tổng Thống Hoa Kỳ rằng Phật giáo của ông ta có khả năng ổn định vùng Châu Á Thái Bình Dương và ngay cả “beyond”!Hôm nay từ trong chùa Thanh Minh tuyên bố bị quản thúc mà còn mơ tưởng như thế, thì việc lịch sử kết luận rằng PGVNTN muốn Miền Nam đặt dưới sự khống chế của thần quyền PGVNTN có gì lạ có gì sai? Và phải nói rằng, tham vọng của PGVNTN có thua gì tham vọng của đồng chí Mao Trạch Đông? “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam Á, gồm cả miền Nam Việt Nam, Thailand, Miến Điện, Malaysia, Singapore... Một vùng như Đông Nam Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản, xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy”.( Mao Trạch Đông)
   Vì sao mà một tổ chức tôn giáo lại xây dựng tiếng tăm trên sự nói láo, ghen ghét, đố kỵ, tham vọng chính trị và đốt sống người như vậy? Xin thưa, vì cha đẻ của tổ chức PGVNTN không ai khác chính là Thích Trí Quang và Hồ Chí Minh. Hãy đọc bút tích của chính Thích Trí Quang dưới đây:
Mùa hè 2489 (1945), sau khi làm lễ tốt nghiệp, tôi về Phổ minh thì đến Vu lan xảy ra Cách mạng tháng tám. Giao thừa vía đức Di lạc năm sau, bính tuất 2490 (1946) ngài Hồng tuyên tổ chức truyền thọ Tỷ kheo giới và đắc pháp cho tôi với hiệu Thiền minh. Mùa xuân năm ấy, lần đầu tiên, tôi thảo đề án thống nhất Phật giáo VN, kèm theo 1 hiến chương cũng được dự thảo, gửi đến Chủ tịch Hồ Chí Minh qua đường bưu điện….. Khi ra Quán sứ, việc đầu tiên là thầy Tố liên cho tôi biết Chủ tịch Hồ Chí Minh có mời thầy và trao đề án nói trên. Nhưng lúc bấy giờ đang tiến hành thành lập Phật học viện nên chưa ai có thì giờ và cơ hội làm gì về đề án đó
Hãy theo dõi tiếp cái “đề án” của Hồ Chí Minh như sau:
“Năm sau nữa, kỷ sửu 2493 (1949), lần đầu tiên có quyết định Tăng sĩ đảm nhận Tổng trị sự hội Phật học, thầy Đôn hậu hội trưởng, tôi phó. Cuối năm ấy, lần đầu tiên tôi vào sài gòn, ăn Tết canh dần 2494 (1950) tại đây. Dịp này cũng làm được vài việc : chung sức vận động hợp nhất 3 Phật học đường Liên hải, Mai sơn và Ứng quang (sau đổi Ấn quang), thành lập Phật học viện Nam Việt, lại chung sức vận động thành lập hội Phật học Nam Việt. Rồi về Huế, làm chủ bút tạp chí Viên âm tái bản. Cuối năm ấy bắt đầu vận động thống nhất Phật giáo VN”
“Đại hội Phật giáo Toàn quốc, gồm 2 tập đoàn Tăng sĩ và cư sĩ của 3 miền, họp tại Từ đàm, Huế, và Tổng hội Phật giáo VN được thành lập. Nhưng Tổng hội này gặp đủ thứ ma chướng: trong nhà có 3 tập đoàn thiếu hoan hỉ, ở ngoài thì chính quyền Trần văn Hữu làm khó, chính quyền Nguyễn văn Tâm sau đó càng làm khó hơn ; bảng hiệu văn phòng bị hạ, ngài Hội chủ Thích Tịnh Khiết bị buộc nạp khuôn dấu, nhân viên quản trị Trung ương người phải lánh, người bị tù. Tôi mạo hiểm nắm việc. Sau 1 năm xuôi ngược, đầu năm quí t497 (1953), Tổng hội được thừa nhận - và đúng 10 năm sau, chính Tổng hội này là chủ chốt trong Pháp nạn quí mão 2507 (1963)...
 “Giáp ngọ 2498 (1954), kháng chiến chống Pháp kết thúc. Miền Nam ông Ngô đình Diệm đứng ra….. Rốt cuộc mẹ tôi bảo, vậy là miền nam " quạ lang" vẫn hoành hành! Thôi thì con đi mà lo báo bổ cho Phật. Tôi đi, và ất mùi 2499 (1956) nhận chức vụ hội trưởng Tổng trị sự hội Phật học, vận động đổi tên Phật học ra Phật giáo, đưa Tổng hội Phật giáo VN vào đặt trụ sở ở Sài gòn, đến quí mão 2507 (1963) nhận lại chức vụ nói trên. Với chức vụ này, Phật đản năm ấy tôi phát động, và chung sức lãnh đạo, việc chống chế độ Ngô đình Diệm.”
   Chính đồng tác giả với Hồ Chí Minh đã khai rằng, cái gọi là PGVNTN  là một đề án được trình lên Hồ Chí Minh, thì liệu PGVNTN có thể chối rằng họ không phải là con đẻ của cộng sản? Bởi thế, ngày 18 tháng 2 năm 1967, ông Thích Quảng Độ mới cậy đăng trên tờ New York Times rằng: "Chính quyền Nam Việt Nam hiện nay không phải là chính quyền của chúng tôi và không đại diện cho nhân dân chúng tôi. Nó được Mỹ áp đặt lên chúng tôi và được điều khiển bởi những tên lính đánh thuê cho Pháp chống lại nhân dân Việt Nam trước 1954. Nếu chúng tôi được bầu cử tự do, chính quyền này không tồn tại một ngày. Chúng tôi muốn tự chúng tôi giải quyết vấn đề Việt Nam của chúng tôi bằng cách điều đình với Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam và Bắc Việt cũng như sự rút quân của Mỹ” (Quảng Độ ngày 18/2/1967 New York Times)
   Ôn lại màn biểu diễn thiêu sống Thích Quảng Đức của PGVNTN. Quan sát các video cho thấy ông ta trong tình trạng không còn cử động và có lý trí, bước xuống xe phải có người dìu xuống, chứng tỏ ông ta đã bị PGVNTNđánh thuốc mê rồi đem ra chổ đông người để đốt sống. Trước đó thì hàng trăm người nằm lăn ra các ngã tư đường để cản xe cảnh sát đến cấp cứu, tại hiện trường thì tên hung thủ số 1 được cho là tên Nguyễn Công Hoan cầm một can xăng lớn tưới khoảng 1/2 lên người ông ta, số còn lại y rưới chung quanh và rưới thành một vệt dài, sau đó y vái lạy nạn nhân 2 lạy. Một tên khác châm quẹt diêm vào vệt xăng dưới đất và lửa được dẫn từ vệt xăng đó tràn lên người ông Thích Quảng Đức. 15 giây  sau ông ta thì ngã bật ra người ra trong tư thế của một người bị chết cháy bình thường, chứ không phải tư thế ngồi kiết già như PGVNTN khoác lác. Trong lúc lửa bốc cháy thì những tên tòng phạm đầu trọc chung quanh thi nhau chổng mông vái lạy. Quang cảnh rùng rợn có khác gì cảnh các bộ lạc nhảy múa trong lúc nướng người thời trước?
Xem lại cuốn phim giết người, thì dù là theo luật pháp của bất cứ nước nào, tên đổ xăng và tên bật quẹt diêm phải lãnh án tù chung than, lãnh đạo PGVNTN đồng bản án, còn những tên tòng phạm chung quanh ít nhất 10 tù mỗi tên. Riêng Thích Trí Quang phải lãnh án tử  hình. Đó là điều hợp lẽ trời!
   Cảnh thiêu sống Thích Quảng Đức quả hết sức dã man và bất chính, không phải là cảnh tự thiêu như của Mohamed Bouazizi tại Tunisie. Vậy mà không biết hổ thẹn lại còn hãnh diện khoa trương ầm ĩ suốt mấy chục nămcảnh man rợ như thế. Mới hay trình độ dân trí của tổ chức PGVNTN chỉ ở hàng các bộ lạc thời trung cổ. Vì thế những lời kêu gọi “Hãy tránh xa tổ chức PGVNTN” quả là không thừa chút nào
Giết người công khai như vậy, còn đổ vạ cho Tổng Thống Ngô Đình Diệm, một người mà Đạo Phật đã được phát triễn hơn bao giờ hết dưới sự cai trị của ông. Hơn 2 ngàn ngôi chùa đã mọc lên, và việc ông chưa bao giờ ông cho thi hành dụ số 10 mặc dù Dụ số 10 có hiệu lực, mà ngay cả cho đến ngày 30 tháng 4 năm 1975 Dụ số 10 vẫn còn tồn tại. Thực ra Dụ số 10 nó không có gì bất hợp lý cả, trong đó điểm chính của nó quy định rằng không thể cạo đầu đi tu là có toàn quyền không khai báo với chính phủ! Một điểm rất quan trọng để chống lại tình báo xâm nhập của cộng sản nhằm bảo vệ Miền Nam. Bởi vì nếu không có Dụ số 10 thì Cộng Sản chỉ việc cạo đầu đi tu là nó có thể ngồi trên luật pháp VNCH một cách thoải mái và hợp pháp à?
   Sự đời có nhiều kẻ vô liêm sĩ, nhưng ít có sự vô liêm sĩ nào giống như sự vô liêm sĩ của việc khoe mẽ việc giết người của mình như Việt Cộng vụ Mậu Thân 1968 và PGVNTN với vụ nướng sống Thích Quảng Đức và các sư sãi khác!
                                 Hoa Kỳ ngày 11 tháng 6 năm 2013

        Kỷ niệm 50 năm ngày PGVNTN thiêu sống tín đồ Phật Giáo và sư sãi

                                                 TRẦN MINH

Chủ Đề 19.6 Vinh Danh Người Vợ Lính VNCH : Sống mãi trong Hồn Dân Tộc



Những Nữ chiến sĩ Anh hùng quả cảm sẽ sống mãi trong lòng dân tôc,có khác gì Nhị Vị Trưng Vương thuở trước,thật đáng kính phục và vinh danh.
HH.






 

Nhân ngày Quân Lực VNCH 19.6 Nghĩ về Người Vợ Lính

Đêm xứ người, trời bỗng nhiên trở lạnh. Chập chờn qua khói thuốc còn đọng lại trong căn phòng âm u, tôi nghe tiếng nấc của bà quả phụ Thiếu Tướng Lê Văn Hưng thoát ra từ cuộn băng ghi âm: “Xin mình cho em chứng kiến giây phút cuối cùng của mình...”. Một tiếng đạn nổ, khô khắc vang lên từ ống loa hay từ một thuở nào trong cơn biến loạn. Có lẽ cũng từ lòng tôi. Ngậm ngùi, tôi đứng dậy tắt máy. Nhìn ra khung cửa mù sương, trí tưởng nhạt nhòa lại đưa tôi về một vùng trời hẻo lánh Tiền Giang với khu đồn Giồng Riềng bó rọ trong mấy vòng kẽm gai hoen rỉ và mười sáu quả lựu đạn cuối cùng. Nghĩa Quân Lê Văn Hùng và người vợ lính Phạm Thị Thàng. Hơn 45 năm về trước, thuở tóc tôi chưa đau từng sợi bạc. Tôi đã dẫn quân tăng viện, chiếm lại khu đồn sau trận tiến công biển người của địch. Trong khói lửa ngập vùng, hỏa châu bừng sáng, tiếng nấc của thương binh và tiếng vặn mình của gỗ sắt hòa lẫn với tiếng nổ rời rạc của vài viên đạn gặp lửa bùng lên. Nghe anh Phó Đồn cụt chân kể lại: Sau khi chồng bị tử thương, chị Thàng ẳm hai con nhỏ núp sau ụ đất với một thùng lựu đạn 16 quả. Cánh tay của người vợ lính vung lên, từng tiếng nổ ầm, át cả tiếng khóc trẻ thơ. Mười lăm quả lựu đạn vút đi, ngăn chân biển địch.

Thùng lựu đạn chỉ còn đây một quả
Em dâng anh với cả tình yêu.

Chị Thàng đã tự sát cùng với hai con trẻ để đi theo chồng là Nghĩa Quân Lê Văn Hùng vào cõi vĩnh hằng, cô đơn, côi cút và âm thầm trong cuộc chiến. Người vợ lính đã nuôi con bằng gạo Quân Tiếp Vụ, hạnh phúc bình thường qua bữa cơm với cua đồng cá nội. Ảnh của chị đã được treo lên tại góc đường Hồng Thập Tự và Lê Văn Duyệt ở Saigon một thuở nào giữa dòng người thờ ơ qua lại. Người phụ nữ miền Nam với nụ cười đơn sơ chất phác, e ấp qua mảnh khăn rằn. Từ Bến Hải đến Cà Mau, bước chân của người vợ lính ẳm con đi theo chống khắp bốn vùng chiến thuật. Không có những móng chân đỏ hồng nhưng đã tạo nên những vần Thơ dường như huyền sử.

Tôi quay lại bấm máy. Tiếng nói của Đại Tá Hồ Ngọc Cẩn vang lên qua từng loạt đạn nổ... “Thiếu Tướng biểu y lệnh hả Chị? Dạ, tôi sẵn sàng...”

Tôi lại tắt máy, không dám nghe nữa, có lẽ vì mặc cảm tự ti, hay thấy mình quá nhỏ bé trước những tiếng vọng anh hùng. Lại châm thêm điếu thuốc, ngọn đồi Chu Prao hiện về. Người nữ sinh sắc tộc Thái Trắng sinh tại Đơn Dương, hoa khôi Đà Lạt một thời với tên Đèo-Nàng-Hoa. Lấy chồng là Trung Sĩ Biệt Kích Trường Sơn, tên Neo Krông, da sạm đen với bắp tay cuồn cuộn như một nhánh cây rừng. Trong một lần đi toán, Neo Kkrông đã không về lại. Tặng tiền tử của chồng cho một viện mồ côi, Đèo-Nàng-Hoa đã đi tu và xin chuyển ra làm việc trong trại cùi ở Qui Nhơn. Có một lần tôi gặp lại nàng khi tôi đến thăm mộ Hàn Mặc Tử. Người nữ sinh vợ lính thuở nào như bóng của huyền thoại đã trở thành Dì Phuớc. Nhìn cặp mắt đen mà nghe cả tiếng thông reo. Bàn tay của Dì Phước Đèo-Nàng-Hoa đã bắt đầu ửng đỏ bệnh phong, sự thật hay do tôi tưởng tượng? Khi ra khỏi trại cùi, tôi không dám quay nhìn lại, tâm hồn của người vợ lính bình thản đã nạm vàng trong khi bóng tôi bên đường chỉ là cát bụi. Tiếng thơ của Hàn Mặc Tử lại vọng qua gió thổi rì rào : “Run như run hơi thở chạm tơ vàng”.

Tiếng của Thiếu Tướng Nguyễn Khoa Nam trầm buồn nhưng cương quyết: “Làm tướng mà không giữ được nước được thành thì phải chết theo thành theo nước...”. Tôi nghe mủi lòng rưng rưng. Hình ảnh của người vợ lính ven sông Thu Bồn dắt con qua bao chuyến tàu chợ từ Quảng Nam ra miền Bắc tìm chồng trong tù gọi là “cải tạo”. Nước mắt âm thầm chảy xuống dặm đường cay nghiệt, chân giẫm lên sỏi đá hận thù. Một gói đường phèn, một lon muối ớt, với tất cả tình thương mộc mạc, đơn sơ như thửa ruộng bờ đê, chắt chiu từng đồng, lặn lội gần một tháng trường gian khổ để chỉ được vài ba tiếng đồng hồ im lặng nhìn con, nhìn chồng tả tơi trong manh áo tù không án. Tù của một giai đoạn lịch sử oan khiên, tù của một chế độ bạo tàn, mà người mẹ và vợ lính không bao giờ hiểu nghĩa. Gần suốt đời cam phận bóng mờ di chuyển theo chồng qua bao trại gia binh, sinh con trong những khu đồn hẻo lánh, để rồi hôm nay bên cạnh tên cúng cơm lại bị ghi thêm hai từ Vợ Ngụy! Từ ngữ sao mà cay nghiệt, nặng trĩu hận thù!
Người vợ lính chẳng hiểu vì sao?

Có người cầm tấm thiệp mời dự Ngày Quân Lực, mấy chục năm rồi xa Tổ Quốc, nhếch môi phán rằng: Quân với Lực làm gì nữa, phí một ngày đi chơi cuối tuần! Tôi cũng cầm tấm thiệp, vặn máy tăng âm cho tiếng vang từ cuộn băng bừng lên, căn phòng dồn dập tiếng đạn xa xưa... Tôi ôm đầu, quặn đau cả lòng. Từ trong tâm tưởng, tôi nghe có tiếng bước chân âm thầm của những người mẹ và vợ lính. Phạm thị Thàng, Đèo-Nàng-Hoa... và hàng triệu bóng dáng phụ nữ Việt Nam một thời khói lửa, son sắt thủy chung, đang nhìn tôi qua màn sương lạnh. Nỡ nào quên tình đồng đội, quên những người mẹ và vợ lính đạm bạc, không cần lịch sử ghi danh, đã và đang khóc, thương con thương chồng cùng thương Nước với tấm lòng biển rộng trời cao! Hình ảnh của người mẹ và vợ lính sống mãi trong Hồn Dân Tộc với niềm hãnh diện cô đơn.

Rồi một ngày không xa, tôi sẽ được vô vàn diễm phúc đứng bên cạnh đường lịch sử vinh quang rợp bóng cờ vàng để ngắm nhìn các mẹ, các chị, các em, mỉm cười trong ân nghĩa Tình Người:

 Võ Đại Tôn
 ------------

Nhạc Tri ân anh hùng tử sĩ QLVNCH
Trình bày: Lại Khánh
Thơ: Hồng Sang
Phổ nhạc: Mai Đằng
Hòa Âm: Trịnh Hoài Nhơn
---------------
 
 
                               
 
                Chiến Tranh & Tình Yêu Nỗi Nhớ
 
                                                                                       PLEIKU, PHỐ MÙ SƯƠNG
                                   Chương tr�nh Thơ nhạc của B�CH HUYỀN NHAT LUNG sưu tầm v� thưc hiện

Ngày Truyền Thống CSQG 2013 tại Bắc Cali (8-6-2013)

LỜI PHÁT BIỂU CỦA TS. TRẦN AN BÀI
Ngày Truyền Thống CSQG 2013 tại Bắc Cali (8-6-2013)


Kính thưa Quý Vị Quan Khách,
Kính thưa Quý Niên Trưởng và các Chiến Sĩ CSQG/VNCH


Niên trưởng Nguyễn Khắc Bình vì bận công chuyện dưới miền Nam Cali, nên trước khi đi, đã trao lại cho tôi vinh dự được phát biểu trong buổi lễ Chào Mừng Ngày Truyền Thống CSQG năm nay tại Bắc Cali.


Tôi xin được trình bày với Quý Vị hai tâm tình: Một, mang tính chất vui và một, mang tính chất buồn.


I- Tôi xin trình bày tâm tình VUI trước


Đã 38 năm qua, kể từ ngày Đồng Minh cho phép Cộng Sản Bắc Việt thắng VNCH, năm nào cũng vậy, các quân binh chủng VNCH - trong đó có Lực Lượng CSQG - vẫn cử hành các buổi lễ lớn tại hải ngoại, y như đã cử hành trước năm 1975 tại miền Nam vậy.


Lực Lượng CSQG có ngày Truyền Thống, một ngày lễ lớn đã được Quốc Hội ra Sắc Luật công nhận và Tổng Thống VNCH ban hành để tuyên dương những thành tích của Lực Lượng này. Hiện nay, tại khắp nơi trên thế giới, cứ vào đầu tháng Sáu hàng năm, đều có các buổi Lễ Chào Mừng Ngày Truyền Thống CSQG tại những nơi nào có sự hiện diện đông đảo của các chiến sĩ Cảnh Sát.


Điều này nói lên một ý nghĩa rất quan trọng: Các quân cán chính VNCH luôn luôn tự hào về lập trường Quốc Gia vững chắc của mình và từ khắp thế giới, vang vọng về quốc nội lời trần tình thiết tha này: "Kính thưa Mẹ VN, chúng con vẫn còn đây!"


Năm nay, Lực Lượng CSQG vùng Bắc Cali cử hành ngày Truyền Thống cũng là để nhắc lại tâm tình này: "Kính thưa Mẹ VN, chúng con vẫn còn đây!"


Chính ở điểm này mà chúng ta thấy rõ ràng có sự khác biệt giữa người QG và người Cộng Sản.


Chủ Nghĩa Cộng Sản bắt đầu sụp đổ đầu tiên ở Ba Lan năm 1989, rồi lan ra các nước khác và kết thúc tại Nga Sô vào năm 1991. Tức là, chế độ Cộng Sản liên tiếp sụp đổ tại Đông Âu trong vòng 2 năm. Từ đó đến nay, có ai tại các quốc gia Cộng Sản Đông Âu đó tổ chức những buổi lễ tưởng nhớ chủ thuyết Cộng Sản không? Xin thưa, hoàn toàn không. Cộng Sản tan rã và được chôn sâu trong nghĩa trang quên lãng. Không có đảng viên Cộng Sản nào còn muốn nhắc lại tàn dư của chế độ Cộng Sản cả.


Nhưng VNCH thì khác. Suốt 38 năm qua, các quân binh chủng VNCH vẫn còn đây. Những bộ quân phục của ngành CSQG luôn luôn nghiêm chỉnh dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ.


Cộng Sản Đông Âu chết và chết luôn.
VNCH thất trận, nhưng không chết và sẽ không bao giờ chết.
Và đó là một tâm tình vui được thể hiện qua buổi lễ Chào Mừng Ngày Truyền Thống CSQG năm nay, với sự hiện diện đông đảo của Quý vị. "Kính thưa Mẹ VN, chúng con vẫn còn đây!"


II-  Và tiếp theo là một tâm tình BUỒN


Ngày xưa, Lực Lượng CSQG không phải chỉ gồm các chiến sĩ cầm súng chiến đấu trực diện với Cộng Sản, mà họ còn là các Tư Pháp Cảnh Lại làm việc tại các tòa án để phục vụ Công Lý. Tòa Án là biểu tượng cho Công Bằng, Lẽ Phải và Thượng Tôn Luật Pháp. 


Ngày nay, sau khi cưỡng chiếm miền Nam, CSVN cũng dùng nguyên các cơ sở của chúng ta cho cùng một công việc. Bộ Tư Lệnh CSQG của VNCH đã bị CSVN biến thành nơi chấp chứa các tay côn đồ du đãng để cùng với Công An đi đánh đập đồng bào. Tòa án thì được dùng làm nơi kết tội những người yêu nước và nằm trong guồng máy tham nhũng khổng lồ của Nhà Nước Cộng Sản.


Mỗi khi nhìn thấy Toà án Saigon trên TV, lòng tôi se thắt lại. Cũng tại nơi này, cũng vành móng ngựa này, ngày xưa hàng ngày tôi đến để phục vụ Công Lý. Vậy mà ngày nay, CSVN lại dùng để phục vụ Đảng và bảo vệ chế độ.


Lệ Khanh, bút hiệu của một cựu Sĩ Quan CSQG, vừa gửi cho tôi một bài thơ mà ông đã thao thức viết vào sáng ngày lễ Truyền Thống hôm nay, trong đó có câu:


Đẹp thay tuổi trẻ Nguyễn Phượng Uyên,
Đứng giữa trùng vây, hỏi bạo quyền:
Yêu Nước cớ chi không được phép?
Chống Tàu sao lại chịu oan khiên?


Ở Hoa Kỳ này, mỗi khi một Tổng Thống qua đời thì một Thư Viện được xây dựng để tưởng nhớ vị TT đó. Dân chúng HK đi thăm thư viện một cố Tổng Thống, chứ ít ai đi thăm mộ của ông. Còn ở VN, Hồ Chí Minh chết thì một lăng tẩm được dựng lên ở Ba Đình, Hà Nội, để giữ xác chết không chôn của ông và bắt dân chúng luân phiên đến bái lậy cái xác ướp này để tưởng nhớ đến công ơn, sự nghiệp của ông.


Sự nghiệp của Hồ Chí Minh có gì để mà bái lậy? Đó chỉ là mấy lá thư đi xin ăn, xin học với Thực dân Pháp, mấy lá thư bán nước và vài bài thơ con cóc. Công trạng mà CSVN thường rêu rao là "Đánh Pháp, đuổi Mỹ" thì lịch sử bây giờ đã tiết lộ rõ ràng: Tướng lãnh Trung Cộng điều khiển trận Điện Biên Phủ để đánh Pháp. Hoa Kỳ và Trung Cộng đã bí mật đổi chác quyền lợi tại Bắc Kinh và HK đồng ý rút quân khỏi miền Nam để cho Bắc Việt thắng VNCH. Như vậy là không có chuyện Hồ Chí Minh đánh Pháp hay đuổi Mỹ gì cả. Hậu quả là cả nước VN hôm nay đang phải trả món nợ sinh tử ngày xưa cho Trung Cộng.


Và kính thưa Qúy Vị. Đó là câu chuyện buồn, thật buồn.


Trong thời gian qua, dư luận tại VN cũng như ở hải ngoại bàn tán rất nhiều về việc CSVN đang thu nhận các ý kiến để sửa đổi Hiến Pháp. Nhiều người hỏi tôi rằng tôi có nên đóng góp gì không?


Xin thưa: Viết ra một bản Hiến Pháp mới thì các luật gia chúng tôi cần khoảng một tuần là xong. Còn sửa lại một bản Hiến Pháp thì chỉ cần khoảng một ngày. Nhưng, vấn đề sửa Hiến Pháp CSVN thì hoàn toàn khác.


Tôi xin đặt những câu hỏi này với Quý Vị:
1.- Ngày nay, các sử gia, luật gia, cũng như các chính trị gia và toàn thể dân chúng trên thế giới đều khẳng định rằng: Chủ thuyết Cộng Sản là một quái thai của nhân loại vào thế kỷ 20. Điều đó có đúng không, kính thưa Quý Vị? - Đúng trăm phần trăm.


2.- Các quốc gia Cộng Sản Đông Âu đã khai tử chế độ Cộng Sản, chứ không sửa chữa nó. Có phải không, Qúy Vị? - Cũng đúng trăm phần trăm. 


Lý do giản dị là: Nếu Cộng Sản đã là một quái thai thì không bao giờ có thể cải sửa được. Không bao giờ một quái thai có thể giải phẫu để trở thành một con người bình thường, hẳn hoi được.


Nguyễn Phú Trọng đã nói rất đúng với các đảng viên Cộng Sản: Sửa Hiến Pháp, bỏ điều 4 HP, bãi bỏ Đảng Cộng Sản là tự sát. Quá đúng. Giải phẫu một quái thai để thành người, đó là chuyện khôi hài, không tưởng, đó là tự sát. Quái thai sẽ chết ngay trên bàn mổ. Nhưng cái khó cho CSVN là nếu không tự sát thì các tôn giáo và dân chúng VN một ngày gần đây cũng sẽ phẫn uất nổi lên và xử tử chúng.


Vậy thì chế độ CSVN chỉ còn hai con đường trong lúc sống dở chết dở này. Đó là: Tự sát hoặc bị xử tử. Đàng nào cũng chết. Muốn chết kiểu nào thì cũng là chết.


Và đó cũng là một tin vui, xin được chia sẻ với Qúy Vị trong Ngày Truyền Thống CSQG hôm nay.
Trân trọng kính chào Quý Vị.


TRẦN AN BÀI


(Nguồn: http://saigonecho.com/news/index.php/gia-dinh-canh-sat-quoc-gia/hinh-anh-sinh-hoat/4875-loi-phat-bieu-ts-tran-an-bai)

Nhân Dịp Mùa Father's Day: Bàn tay của Cha

   VẪN LÀ BỐ.
Bố là hình ảnh không thể nào quên,
Con vẫn thấy từ khi còn tấm bé,
Ngày ấy bố là ông bố trẻ,
Thương con, chiều con kỷ niệm êm đềm.                      .
 
  Bố làm mọi thứ cho con vừa lòng,
  Kể những câu chuyện thần tiên cổ tích,
  Bố làm trò cười những khi con khóc,
  Bố làm đồ chơi cho con vui đùa.
 
 Bố làm bò, làm ngựa để kéo xe,
 Cho con cưỡi mà bố không thấy mệt,
 Khi con chán bố đổi trò chơi khác,
 Trò chơi trốn tìm bố luôn thua con.
 
 Những điều đơn giản mà tình mênh mông,
 Con cảm nhận được tình yêu của bố,
 Đâu cần cuộc đời trải qua giông gío,
Giữa đời thường cũng cần bố chở che.
                                      
 Dù mấy dòng sông, dù mấy chuyến  đò,
 Ai đi hết được tình cha tình mẹ?
 Những dòng sông không bờ  không bến đó,
 Con đi hoài chuyến đò dọc, đò ngang.
 
 Các con của bố trưởng thành lớn khôn,
 Cũng như bố, con làm cha làm mẹ,
 Bao nhiêu tuổi bố vẫn là bố trẻ,
 Khi chơi đùa với lũ cháu bé thơ.
                     .
Bố laị kể những câu chuyện ngày xưa,
Những trò đùa trẻ con nào cũng thích,
Ông nội, ông ngoại hồn nhiên vui tính,
Lại làm bò, làm ngựa để cháu chơi.
 
Thì ra suốt đời vẫn là bố thôi,                     
Người bố của đàn con mình yêu qúy,
Hình ảnh cháu như các con thời nhỏ,
Bố thương con thương cháu chẳng rời xa.
    Nguyễn Thị Thanh Dương.
             ( Father’s day, 2013 )
 

A Father's Hands: Bàn tay của Cha
   
   BS.Nguyễn Ý Đức 
        
(Dịch theo một bài viết bởi một người ẩn danh, nhân dịp ngày “Fathers Day”. Bài viết nói lên cái công lao của người Cha đối với các con lớn như núi Thái Sơn. Lời văn nhẹ nhàng, ý văn thắm thiết, diễn tả chân tình, xúc động. Xin thoát chuyển ra Việt ngữ, để những người con cùng đọc. Và suy gẫm… Bác sĩ Nguyễn Ý Đức.)

“Cha tôi, năm nay khoảng ngoải 90 tuổi, đang ngồi uể oải trên tấm ghế dài ngoài hiên. Không cử động, ông cúi đầu chăm chú nhìn hai bàn tay.Tôi ngồi xuống cạnh ông. Ông không để ý tới sự có mặt của tôi và càng ngồi lâu tôi tự hỏi không biết ông có bình thường. Sau cùng, dù không muốn quấy rầy ông nhưng cũng muốn coi xem ông ra sao, tôi hỏi, “ ông vẫn thường đấy chứ?”  Ông ngẩng đầu, nhìn tôi, nở một nụ cười.

“Bố vẫn bình yên, cảm ơn con đã hỏi thăm”. Ông trả lời với giọng nói mạnh và trong.

“Con không có ý định quấy rầy cha, nhưng thấy cha chỉ ngồi đó chú mắt nhìn đôi bàn tay thì con muốn biết cha vẫn không sao đấy chứ”.

“Có bao giờ con ngắm đôi bàn tay của con không?” ông hỏi. “Bố muốn nói con nhìn thật kỹ cơ?”

Từ từ, tôi mở rông hai bàn tay và nhìn. Tôi lật qua lật lại nhiều lần. Thực ra chưa bao giờ tôi làm như vậy và tự hỏi không biết ông muốn nói gì.

Cha tôi mỉm cười và bắt đầu kể chuyện như sau:

“Con hãy tập trung nghĩ tới đôi bàn tay mà con đang có, bàn tay đã phục vụ con trong những năm tháng vừa qua. Hai bàn tay dù nhăn nheo, co rúm và yếu đuối đã là những dụng cụ mà cha sử dụng suốt đời để vươn ra, tiếp nhận, ôm ấp sự sống.

“Những bàn tay đã chống đỡ cho cha khỏi té trên sàn nhà khi chập chững bước đi. Bàn tay đưa cơm vào miệng, phủ áo lên mình. Bàn tay mà khi còn bé bà nội dạy chắp tay cầu nguyện. Bàn tay cột dây giầy và kéo cao đôi ủng. Bàn tay lau khô nước mắt các con, đã vuốt ve những thương yêu trong cuộc đời của cha. Chúng cũng lau những giọt lệ tiễn biệt của cha khi anh con lên đường nhập ngũ.

“Những bàn tay đã từng dơ bẩn, nhẵn nhụi và gầy gò, sưng húp và cong co. Chúng vụng về lóng cóng khi cha ẵm con lúc mới lọt lòng mẹ. Bàn tay mang chiếc nhẫn cưới cho mọi người hay là cha đã thành hôn và thương yêu một người rất đặc biệt.

“Bàn tay đã viết gửi về nhà những lá thư, run lẩy bẩy khi cha chôn cất ông bà và mẹ con. Đôi bàn tay đã ôm ấp các con, vỗ về lối xóm và run run tức giận khi cha không hiểu chuyện đời. Chúng đã bao che mặt cha, chải gỡ tóc cha, lau rửa thân hình cha. Chúng đã từng nhớp nháp và ướt át, cong và gẫy, khô và gầy. Và cho tới bây giờ, khi mà nhiều nơi trên cơ thể của cha không còn hoạt động bình thường thì đôi bàn tay đó vẫn nâng cha đứng lên, đặt cha nằm xuống và lại vẫn chắp lại cầu nguyện. Những bàn tay này là chứng nhân quá khứ của cha và sự thăng trầm của cuộc đời cha.”

“Nhưng quan trọng hơn là cũng chính những bàn tay đó mà Thượng Đế vươn ra, cầm lấy đưa cha về nhà. Và cầm tay cha, Thượng Đế sẽ nhấc cha lên cạnh Người và cha sẽ dùng bàn tay để ngưỡng mộ sờ lên mặt Chúa…”

Sau ngày hôm đó, tôi sẽ không bao giờ nhìn bàn tay tôi như vậy.

Nhưng tôi nhớ Thượng Đế đã vươn ra và nắm tay cha tôi, đưa cha tôi về nhà.

Khi bàn tay tôi đau vì thương tích hoặc khi vuốt má các con tôi, chồng tôi, tôi nghĩ tới Cha tôi. Tôi biết là Cha tôi đã được vuốt ve, trìu mến và dẫn dắt bởi bàn tay của Thượng Đế.

A Fathers Hands
My Dad, some ninety plus years now, sat feebly on the patio bench. He didn't move, just sat with his head down staring at his hands. I sat down beside him. He didn't acknowledge my presence and the longer I sat I wondered if he was okay.

Finally, not really wanting to disturb him but wanting to check on him at the same time, I asked him if he was okay. He raised his head and looked at me and smiled.

Yes, I'm fine, thank you for asking, he said in a clear strong voice. I didn't mean to disturb you, Dad, but you were just sitting there staring at your hands and I wanted to make sure you were alright.

"Have you ever looked at your hands?" he asked. "I mean really looked at your hands?"

I slowly opened my hands and stared down at them. I turned them over, palms up and then palms down. No, I guess I had never really looked at my hands as I tried to figure out the point he was making.

Dad smiled and related this story: "Stop and think for a moment about the hands you have, how they have served you well throughout your years. These hands, though wrinkled, shriveled and weak have been the tools I have used all my life to reach out and grab and embrace life."

"They braced and caught my fall when as a toddler I crashed upon the floor. They put food in my mouth and clothes on my back. As a child my mother taught me to fold them in prayer. They tied my shoes and pulled on my boots. They dried the tears of my children and caressed the love of my life. They wiped my tears when my son went off to war."

"They have been dirty, scraped and raw, swollen and bent. They were uneasy and clumsy when I tried to hold you as a newborn daughter. Decorated with my wedding band they showed the world that I was married and loved someone special."

"They wrote the letters home and trembled and shook when I buried my parents and spouse. They have held children, consoled neighbors, and shook in fists of anger when I didn't understand. They have covered my face, combed my hair, washed and cleansed the rest of my body."

They have been sticky and wet, bent and broken, dried and raw. And to this day when not much of anything else on me works real well these hands hold me up, lay me down, and again continue to fold in prayer. These hands are the mark of where I've been and the ruggedness of my life."

"But more importantly it will be these hands that God will reach out and take when He leads me home. And with my hands He will lift me to His side and there I will use these hands to touch the face of Christ." ----

After that day, I will never look at my hands the same again.

But I remember God reached out and took my Dad's hands and led him home. When my hands are hurt of sore or when I stroke the face of my children and husband I think of Dad. I know he has been stroked and caressed and held by the hands of God.

Bài Xem Nhiều