We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 26 June 2013

Bồ Tát Thích Quảng Đức Linh Thiêng : Chùa Côn Sơn bị Việt cộng "Niêm Phong"...

Quảng Ninh Rinh Tiền Chùa?

 Cô Tư Sài Gòn
Chủ thể đích thực quản lý tiền công đức tại chùa di tích Côn Sơn ở tỉnh Hải Dương là chính quyền,

Tỉnh Quảng Ninh là nơi danh thắng, nhiều di tích lịch sử Phật Giáo nhà Trần, nhà Lý. Do vậy, số lượng Phật Tử tới thăm lễ và dâng cúng đối với nhà chùa ở tỉnh Quảng Ninh nhiều hơn một số tỉnh lân cận.

Phước đức là khi dân chúng cư ngụ quanh một dang lam thắng cảnh, vì nhờ một vài ngôi chùa cổ mà tự nhiên du lịch phát triển. Ngay cả người chèo đò, người bán nước trà đá, người khiêng hành lý.... cũng có tiền rủng rỉnh. Đó là điều dễ hiểu.

Nhưng dễ hiểu thêm nữa: các quan cán bộ suy nghĩ rằng tại sao tiền chùa lại để cho các sư hay ban hộ tự quản lý và sử dụng? Tại sao tiền chùa lại không có đồng nào rơi vào túi cán bộ? Và đã nói là tiền chùa, tại sao các quan không có quyền sử dụng?

Đó là lý do, các quan mới nghĩ kế để thộp cổ con gà đẻ trứng vàng: các quan Quảng Ninh muốn rinh thùng tiền công đức.

Trang web của Chùa Phúc Lâm có bài viết của Phật tử Quần Anh nói rõ: “Quảng Ninh: Lộ diện chân tướng chủ thể muốn 'ôm' tài sản của các cơ sở tôn giáo.” Bài này kể rằng:

Báo VietNamNet sáng nay (25-6-2013) đưa tin chính quyền Quảng Ninh đã tiên phong ra "văn bản dự thảo quy định về việc tiếp nhận, quản lý và sử dụng nguồn thu tại các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo". Trong đó quy định việc thành lập ban quản lý tại các cơ sở tín ngưỡng tôn giáo, với "trưởng ban là đại diện chính quyền địa phương, phó ban là người phụ trách cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo và các ủy viên.

Văn bản dự thảo này đã lộ ra cho biết chân tướng chủ thể quản lý tiền công đức (tài sản) của các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo là các quan chức chính quyền, còn chức sắc, nhà tu hành đứng đầu các cơ sở tôn giáo là bù nhìn, là người làm thuê, làm mướn cho các quan chức ấy.

Tuy nhiên, văn bản dự thảo này, theo VietNamNet, đã vấp phải sự phản ứng quyết liệt của tăng, ni, phật tử Quảng Ninh, và đại diện chính quyền đã "thừa nhận sai sót và xin lỗi về những từ ngữ thiếu phù hợp trong bản dự thảo", cũng như "thừa nhận việc chưa nghiên cứu kĩ về Phật giáo cho phù hợp trước khi đề ra bản dự thảo."

Sự kiện này cho thấy cái gọi là dự thảo Thông tư hướng dẫn quản lý tiền công đức, được núp dưới chiếc vỏ bọc "THÔNG TƯ LIÊN TỊCH Hướng dẫn việc thực hiện nếp sống văn minh tại các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo" do Bộ VH-TT-DL phối hợp với Bộ Nội vụ soạn thảo" sắp sửa ra đời, không ngoài mục đích tạo khung hành lang pháp lý để các quan chức chính quyền nhảy vào 'ôm' tài sản của các cơ sở tín ngưỡng, tôn giáo, và thao túng nội bộ tôn giáo.

Vấn đề đặt ra là thông tư này hầu như nhấn mạnh đến việc quản lý/ nắm giữ/ôm tiền công đức (tài sản) các cơ sở tín ngưỡng của cộng đồng dân cư và của các cơ sở Phật giáo, vậy còn của các tôn giáo khác như: Thiên Chúa giáo, Tin Lành, Cao Đài, Hòa Hảo, Hồi giáo v.v thì sao? Các quan chức chính quyền có đến các giáo xứ, giáo họ, Tòa Giám mục, đền Hồi giáo, nhà thờ Cao Đài v.v lập ban quản lý/ nắm giữ tiền công đức (tài sản) của họ không?  Các tôn giáo này chẳng nhẽ không sống và hoạt động bằng tiền công đức do các tín đồ hiến tặng/ tiến cúng? Tại sao chỉ có cơ sở tín ngưỡng dân gian và cơ sở Phật giáo là các quan chức chính quyền muốn đến 'ôm" tiền công đức? Hay 'tiền chùa' thì dễ 'quản' hơn?

Một nghịch lý là chùa chiền do các công ty tư nhân lập nên và làm chủ đầu tư đang có xu hướng phổ biến hiện nay nhằm kinh doanh thì chủ thể quản lý tiền công đức của các ngôi chùa này là ai? Công ty tư nhân hay quan chức chính quyền? sao không thấy nói đến?

Nếu tiền công đức của các ngôi chùa này là do công ty tư nhân quản lý thì tại sao các chùa thuộc hệ thống Giáo hội Phật giáo Việt Nam do sư trụ trì lao tâm nhọc trí cộng với uy tín cá nhân vận động tín đồ đóng góp xây dựng nên thì các quan chức chính quyền lại muốn nhảy bổ vào quản lý/ nắm giữ/ ôm tài sản của các cơ sở tôn giáo này?

Từ một hiện tượng sai trái của trưởng ban quản lý di tích lịch sử văn hóa đền Hoàng Mười (xã Hưng Thịnh, huyện Hưng Nguyên, Nghệ An) - một cơ sở tín ngưỡng dân gian - do chính quyền lập nên, người ta đã và đang cố ý tạo công luận đánh đồng khái niệm giữa cơ sở tín ngưỡng - vốn do cộng đồng dân cư địa phương quản lý, và cơ sở tôn giáo - vốn do giáo hội và chức sắc, nhà tu hành quản lý, được pháp luật bảo hộ, để từ đó tạo cơ sở pháp lý cho các quan chức chính quyền chiếm đoạt quyền quản lý các cơ sở tôn giáo của các chức sắc, nhà tu hành của các tôn giáo một cách hợp pháp, biến cơ sở tôn giáo thành cơ sở thu tiền của nhà nước, tạo cơ hội cho các 'con sâu' tham nhũng dễ bề đục khoét tài sản tôn giáo.

Trước đây, với quan niệm 'tôn giáo là liều thuốc phiện', là mê tín dị đoan, ra tay đập phá không thương tiếc nhiều di sản văn hóa Phật giáo của tổ tiên. Ngày nay, với cơ chế thị trường, lòng tham nổi dậy, năm nào cũng rậm rật muốn thò bàn tay lông lá của thế tục vào 'ôm, giữ' tài sản tôn giáo vốn trang nghiêm thanh tịnh, có nguồn gốc từ các tín đồ làm ăn lương thiện hiến cúng. Thật là vô lý ngoài sự tưởng tượng.”

Trang web Chùa Phúc Lâm cũng thêm nhiều chi tiết khác về chiến dịch mới của các quan Quảng Ninh này.

Tại sao thế? Tại sao các quan Tỉnh  Quảng Ninh không vào chùa ngồi giữ thùng tiền công đức luôn nhỉ? Bởi vì ngồi ở trụ sở tỉnh, ở văn phòng tỉnh... còn phải lo sợ các ban bộ -- như Ban nội chính, hay Ban phòng chống tham nhũng  -- sờ gáy. Mới biết là tuyệt chiêu: rinh tiền chùa, trong khi khỏi cần ăn chay, tụng kinh, tu hành, giữ giới... gì cả.

Thôi thì, các quan tỉnh  Quảng Ninh baỳ mưu rinh thùng tiền công đức để khỏi bị ai sờ gáy nhỉ? Vì có ban nào đếm được chính xác tròng thùng công đức nổi đâu?

Mới biết, bày mưu cho nước giaù dân mạnh thì chưa thấy, nhưng bày mưu rinh tiền chùa thì Quảng Ninh đệ nhất vậy.


----
 xem video

CSVN Đập Phá Tượng Phật tại Ngọc Trúc Lâm Tự, Linh Sơn Bửu Điện, Núi Bà Rá, Tỉnh Bình Phước

Muốn Sống Thọ Nên Dùng Thuốc Nam : Kính thưa Bà Con "BỊNH HO..."

   THUỐC HO GIA TRUYỀN GỐC RẠCH GIÁ.


 
 Kính thưa Bà Con;

    Ai đã từng đau khổ vì BỊNH HO... ho liên tu bất tận, ho đến muốn ngộp
thở luôn; ho ran cả ngực, rát cổ họng, cái đầu như sắp bị nứt ra vậy !!! Có nhiều toa thuốc Nam chung qui về các món như chanh muối, mật
ong và rượu mạnh.


    NHƯNG CÓ MỘT MÓN THUỐC TRỊ HO THẬT ĐƠN GIẢN và CÓ HIỆU LỰC THẬT NHANH CHÓNG. Hôm qua còn ho sụ sụ, chiều tối uống thuốc nầy và ngủ một giấc thật thoải mái , sáng hôm sau KHÔNG CÒN HO NỮA , mau chóng khỏi bịnh không ai ngờ.


    1- Bốc chừng một nắm LÁ RAU MƠ  - Loại DÂY MƠ nầy người Bắc rất thân quen và dùng làm thức ăn rất ngon miệng. Còn người NAM thì gọi bằng một cái tên nhà quê, thật thà là LÁ THÚI ĐỊT. Rất dễ trồng và người ta hay cho nó leo theo các hàng rào để hữu dụng và vừa làm cảnh nữa.
Mặt trên của lá mơ có màu xanh lá cây và mặt dưới có màu tím và cả 2 mặt đều có lông mịn. Ở Nam Cali có nhiều nhà trồng dây mơ lắm và ở bên Úc lúc đầu tưởng khó tìm, nhưng khi gặp người nầy, người nọ hỏi thăm một chút là có ngay, bao nhiêu cũng có ở Vùng Springvale. Chắc các nơi khác cũng đều có người Việt mình trồng.

    2- Giã nát lá mơ trong một cái cối, giã cho nát bấy ra. Sau đó vắt lấy nước cốt, đựng trong một cái chén nhỏ, độ chừng 30 ml thôi (Nếu uống cả chén thì sẽ bị bón đấy).

   3- Lấy một muỗng cà phê MẬT ONG, hòa tan vào 30 ml nước cốt lá mơ (VẪN CÒN KẸO, KẸO ; vì mật ong khó tan vào nước lạnh).

  
 4- Đem chén nước mơ và mật ong để trong Microwave, bấm chừng 15 giây (15") - Đem ra thấy ấm ấm và quậy cho mật ong thật hòa tan vào nước mơ.
Uống từ từ cho hết, để cho thuốc thắm vào cổ họng, chừng 1 hay 2 phút sau rồi sẽ uống 1 ngụm nước tráng miệng thôi. Thuốc có mùi nồng nồng khó uống nhưng không làm lợm giọng như vị đắng của thuốc Bắc.
    Chỉ uống 1 lần trước khi đi ngủ và sáng hôm sau là sẽ thấy không còn ho nữa. Nếu còn ho chút ít thì trưa hôm sau uống thêm 1 lần nữa là chấm dứt hẳn ngay.

    Bà con CỨ LÀM THỬ SẼ THẤY HIỆU QUẢ khó ngờ !!! Người truyền bá Toa Thuốc Ho nầy là người Gốc Rạch Giá hiện sống ở Nam Cali. Còn người ghi lại toa thuốc nầy để phổ biến và để cám ơn Chị Yến Nguyệt đã tìm kiếm lá mơ và ra tay thực hiện chén thuốc hồi năm 2012. Uống xong đi ngủ không ho hen gì cả và sáng hôm sau trên chuyến bay từ Nam Cali qua Houston không ho 1 tiếng nào cả. Vì trước đó mấy ngày sợ sẽ làm phiền ghế hàng xóm trên chuyến bay nên suýt định hủy bỏ, chờ hết ho mới đi tiếp thì mọi dự định đều phải xáo trộn ! May quá nhờ toa thuốc ho vạn
tuế !!!


    Về lại Úc, Mùa Thu 2013 cũng đang bị ho ráo riết cả tuần, hôm qua tìm được LÁ MƠ, cũng của người Rạch Giá và SÁNG NAY đã không còn ho, đã khỏi. Gia đình cho lá mơ hối thúc phải sớm phổ biến món thuốc ho gia
truyền gốc Rạch Giá nầy.
 
====================
 
 Trời ơi, lá mơ mua ở đâu đây bà con ơi!!!
Tui cũng bị ho vài tuần nay,chơi MUCINEX-DM mua ở Walmart,sáng một viên,tối một viên,bớt thấy rõ.
(với điều kiện không có viêm họng,viêm phổi à nha.)
 Thân mến chào,
  LtK/NdCung.
 
====================
Ông Cung ơi,
Bên ông khí hậu khá tốt mà không trồng được lá mơ à? Nhà tui, trồng trong thùng, nó bò ra đất, dời cái thùng đi chỗ khác, dưới đất mọc lện tràn lan, non nhuốt, ông xã KN ăn với salad, người ta nói mỗi ngày ăn một mớ lá mơ thì đường huyết giữ được mức quân bình. Ai có bị cảm, nấu cháu với lá mơ cắt nhỏ, mau hạ sốt , và giải cảm nhanh.. Nói chung vị thuốc trong lá mơ có nhiều công dụng.

--------

LÁ MƠ



Dây lá mơ




Món thị dê ăn với lá mơ

-Tên gọi khác: Mơ lông, Mơ tam thể, Mơ lá tròn, Lá thúi địt.

-Tên tiếng Anh: Skunkvine; Stinkvine; or Chinese Fever Vine

-Tên khoa học: Paederia foetida L.
-Tên đồng nghĩa: P. magnifica ; P. scandens ; P. tomentosa ;Gentiana 
 scandens.

Phân loại khoa học




Bộ (Order):
Họ (Family):
Thiên thảo (Rubiaceae)
Chi (Genus):
Loài (Species):
Paederia foetida

Phân bố


Cây lá mơ (Paederia  foetida ) là loài thực vật dây leo thân thảo có nguồn gốc ở Châu Á Nhiệt đới và ôn đới. Từ đó nó lan rộng ra các nơi khác bao gồm các quần đảo như Mascarenes (ở Ấn Độ Dương), Melanesia , Polynesia  , và Quần đảo Hawaii (ở Thái Bình Dương).

Hiện nay cây lá mơ (P. Foetida) mọc hoang và được trồng ở các nước Bangladesh, miền nam Bhutan , Campuchia , Đài Loan  Trung Quốc ( Hồng Kông  Ma Cao , và ở các tỉnh phía Bắc của Tây Bengal , và đảo Andaman  Nicobar , Nhật Bản, Lào , Malaysia , Myanmar , Nepal , Philippines , Singapore , Hàn Quốc , Thái Lan  Việt Nam.

Mô tả


Cây lá mơ là loài thực vật thân dây leo có sức phát triển rất mạnh.

-Thân: Thân dây leo dài từ 5-10 mét. Sống nhiều năm, dài 3-5m, có mùi hôi thối, thân lá không có lông.

-Rể: Rể chùm ăn sâu, rể đốt mọc trên trụ bám.

-Lá: Lá có cuống mảnh, dài 1-2 cm. Lá mọc cách, phiến lá hình bầu dục hay hình tim (5-10 x 10-15 cm), nhọn ở chóp, tròn ở gốc, mặt trên nhẵn không lông, mặt dưới thường có nhiều lông dày hoặc không lông ; lá kèm 2-3mm.

 -Hoa: Hoa màu tím nhạt, không cuống, mọc thành thùy dài đến 35cm ở nách lá hay ở ngọn. Chùy hoa ở nách và ở ngọn. Hoa có đài nhỏ, ống tràng to màu tím và có lông mịn ở ngoài; cánh hoa nhẵn, màu vàng ngà, miệng hoa đỏ có lông mịn; nhị 5, không thò ra.

-Quả: Quả hạch gần hình tròn, hơi dẹt, có vỏ quả mỏng màu vàng, 2 nhân dẹp, có cánh rộng màu nâu đen.

-Hạt: Mỗi quả có hai hạt dẹp màu đen.

Cây ra hoa tháng 7-11, có quả từ tháng 8 đến tháng giêng năm sau.

Thành phần hóa học


Cây chứa một tinh dầu rất hăng mùi của bisulfur carbon và alcaloid và paederin. Mùi thối là do methyl mercaptan. Toàn dây khi vò ra có mùi rất thối.

Công dụng của cây lá mơ


a-Lá mơ dùng làm rau


Lá mơ lông được ăn như một loại rau để ăn kèm, cuốn với các loại thịt, cá rất ngon và tốt cho đường tiêu hóa, giảm đau đại tràng.

Ở vùng Đông Bắc Ấn Độ, lá mơ là thành phần trong ẩm thực của các tộc người nói tiếng Assamese.

Dây mơ cũng thường được người Ấn Độ trồng lấy lá để làm gia vị và làm thuốc. Lá có thể thu hái quanh năm, thường dùng tươi hay phơi khô.

Ở Việt Nam lá mơ non được dùng để ăn sống chủ yếu, dặt biệt ăn kèm với thịt chó và các loại thịt nướng hay hon khác.

Đôi khi lá mơ cũng được chế biến thành các món xào, rất ít khi được nấu canh.

b-Dây mơ được dùng làm cây cảnh


Ở nhiều nước phương Tây không dùng lá mơ làm rau vì nó có mùi không thiện cảm và người ta cho rằng trong lá mơ có chất độc mùi trứng thối. Ở Châu Âu và Châu Mỹ dây lá mơ chủ yếu được dùng làm cây cảnh dây leo theo dàn hay theo rào.

Ở Việt Nam và các nước Đông Nam Á cũng trồng dây mơ theo hàng rào để làm cây cảnh.

c-Dây lá mơ dùng làm thuốc


+Theo Đông y

-Theo Y học cổ truyền Việt Nam, lá Mơ lông vị chua, tính bình, có công năng trừ phong hoạt huyết, chỉ thống giải độc, tiêu thực đạo trệ, trừ thấp tiêu thũng thường được dùng để chữa các chứng phong thấp (đau khớp), phúc thống (đau bụng), lỵ tật (kiết lỵ), phù thũng, thực tích (đầy bụng, chậm tiêu), cam tích (trẻ em suy dinh dưỡng), can tỳ thũng đại (gan, lách to), trúng độc, thoát giang (sa trực tràng), bối ung (mụn nhọt mọc ở lưng), bạch đới (khí hư), thương tổn do trật đả...

-Ở Nam Á, trong khu vực nói ngôn ngữ Bengali, lá mơ được dùng làm thuốc nhuận tràng hoặc điều chỉnh chức năng ruột.

-Ở Bangladesh, lá mơ sử dụng đề trị tiêu chảy. Lá giả nhuyễn dùng đắp để làm giảm chướng bụng và đầy hơi. Rễ và vỏ cây được sử dụng làn chất chống nôn và trị bệnh gan. Quả được dùng làm thuốc trị đau răng. 

-Trên lâm sàng, các nhà y học Trung Quốc đã nghiên cứu dùng Mơ lông điều trị các chứng đau do viêm loét dạ dày, co thắt đường mật, chấn thương và đau sau phẫu thuật, chữa viêm da thần kinh, viêm tuỷ và dị ứng dạng nổi cục đạt kết quả tốt.

-Các sách thuốc cổ như Cương mục thập dị, Lý thị thảo bí, Bản thảo cầu nguyên, Thảo mộc tiện phương, Trọng sàng thảo dược... đều có bàn đến Mơ lông với những phương thuốc khá độc đáo.

+Theo ghiên cứu của Tây y

• Antidiarrheal: Nghiên cứu cho thấy dây mơ (P. Foetida) có tác dụng làm giảm tác động tiêu cực của thuốc tân dược điều trị tiêu chảy magnesium sulfate gây ra, Các bác sĩ người Mỹ khuyên dùng phối hợp nước trích từ lá mơ giả nát uống chung với thuốc trị bệnh tiêu chảy magnesium sulfate sẽ nâng cao hiệu quả điều trị.

• Chống viêm: Nghiên cứu của các phần butanol của chiết xuất methanol của lá mơ đã khử chất béo cho thấy sự ức chế đáng kể của sự hình thành mô hạt hạch ở chuột , làm giảm hoạt động men gan aspartate transaminase. Tây y đang nghiên cứu thuốc chống viêm ethnomedical phân lập từ lá mơ. 

• Chống co thắt: ethanol chiết xuất có hoạt động chống co thắt hồi tràng chuột lang được cô lập để tiếp tục nghiên cứu.

• Anthelmintic-Chống giun sán: Nước ép từ lá mơ cho thấy hiệu ứng mạnh anthelmintic chống lại giun sán bò-Strongyloides spp, TrichostrongylusHaemonchus spp .

• Antitussive- Hoạt động: Nghiên cứu cho thấy chiết xuất ethanol của là mơ (P Foetida) có tác dụng giảm cơn ho, giảm cường độ và tần số ho. Hiệu quả là ít hơn codeine nhưng tương tự như dropropizine không gây nghiện. Hiệu quả có thể được liên quan đến hoạt động kháng viêm của nó đã chứng minh. 

• Hoạt động chống oxy hóa: Nghiên cứu cho thấy rằng dây lá mơ (P. Foetida) có hoạt động chống oxy hóa cao, với các lá tươi có phenolic cao hơn và hoạt động chống oxy hóa tốt hơn so với các mẫu khô. Lá mơ là một nguồn quan trọng của các hợp chất chống oxy hóa tự nhiên. 

Hoạt động chống ung thư: Nghiên cứu cho thấy chiết xuất ethanol 50% có hoạt động chống tế bào ung thư epidermoid trong mô mũi họng con người.


Các bài thuốc từ dây lá mơ


1-Trị chứng đau dạ dày: Lấy khoảng 20 - 30 gr lá mơ lông rửa sạch, giã nát, vắt lấy nước cốt uống một lần trong ngày. Kiên trì dùng sẽ có hiệu quả. Trị chứng tiêu chảy do nóng: Lá mơ 16 gr, nụ sim 8 gr, sắc với 500 ml nước còn 200 ml, chia uống hai lần trong ngày. (Theo DS Mỹ Nữ - NN Việt Nam).

2-Trị chứng kiết lỵ: Nếu bị lỵ mới phát thì lấy một nắm lá mơ, một nắm lá phèn đen rửa sạch, nhúng qua nước sôi, vảy khô, giã nát, vắt lấy nước cốt uống, ngày 2 - 3 lần. 

Nếu chữa lỵ lâu ngày, lấy một nắm lá mơ tươi lau bằng khăn sạch thái nhỏ, đập một quả trứng gà trộn đều, bọc lá chuối nướng chín, hoặc cho vào chén đưa vào nồi hấp, không cho gia vị. Ăn ngày ba lần, ăn liên tục vài ngày là khỏi.

Hoặc lá mơ lông 20 gr, cỏ phượng vĩ 20 gr, hạt cau 25 gr, cỏ sữa lá nhỏ 100 gr, rau sam 100 gr. Sắc uống ngày một thang, chia ba lần. (Theo DS Mỹ Nữ - NN Việt Nam).

3-Trị chứng bí tiểu tiện: Nếu bị sỏi thận gây bí tiểu thì lấy rau mơ sắc uống ngày vài lần, cho kết quả tốt. (Theo DS Mỹ Nữ - NN Việt Nam).

4-Trị giun: Nếu bị giun kim, giun đũa thì lấy 50 lá mơ rửa sạch, giã nát, vắt lấy nước cốt, cho ít muối uống vào buổi sáng lúc đói rất hiệu nghiệm. Ngoài ra có thể lấy 30g lá rau mơ tươi (cả lá và ngọn) rửa sạch, cho thêm 50ml nước sôi để nguội, thụt vào hậu môn trước khi đi ngủ sẽ trị được giun kim.

Ngoài ra, lá mơ lông được ăn như một loại rau để ăn kèm, cuốn với các loại thịt, cá rất ngon và tốt cho đường tiêu hóa, giảm đau đại tràng. (Theo DS Mỹ Nữ - NN Việt Nam).

5-Chữa bệnh lỵ: Dùng lá tươi thái nhỏ, trộn với lòng đỏ trứng gà (có khi cả với lòng trắng), bọc lá Chuối đem hấp, nướng hoặc rán khô (không dùng mỡ) ăn làm hai lần trong ngày, liên tiếp 2-3 ngày, mỗi ngày dùng 20-30g để chữa lỵ trực trùng. Có thể dùng lá khô sắc uống chữa các bệnh khác (ăn không tiêu, viêm dạ dày, viêm ruột, ho). (theo Thầy thuốc của bạn).

6-Kích thích tạo sữa: Kinh nghiệm dân gian dùng lá Mơ nhồi với bột gạo nếp, cho ít nước xào nóng, đắp lên hai vú sau một giờ để có sữa cho con bú. Bột dây Mơ cho thêm phèn chua (1/10) hoà với mật ong cho sền sệt, bôi miệng đẹn trẻ em. (theo Thầy thuốc của bạn).

7-Chữa kiết lỵ giai đoạn khởi phát: Khi bị lỵ, người bệnh đi đại tiện nhiều lần, phân lẫn máu và chất nhầy. Nếu có kèm sốt thì lấy một nắm lá mơ thái nhỏ, đập một quả trứng gà, trộn đều. Bọc hỗn hợp này bằng lá chuối, đem nướng chín. Ăn ngày ba lần, liên tục vài ngày sẽ khỏi. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).

8-Lá mơ lông giúp "an bụng", tốt cho tiêu hóa: Nếu bị lỵ do đại tràng tích nhiệt thì lấy một nắm lá mơ và một nắm lá phèn đen rửa sạch, dội qua nước sôi để ráo, giã nát, vắt lấy nước cốt uống 2-3 lần. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).

9-Chữa chứng sôi bụng, ăn khó tiêu: Lấy một nắm lá mơ tươi, rửa sạch, ăn kèm với cơm như rau hoặc giã nát lấy nước uống. Ăn, uống liền trong 2 - 3 ngày sẽ có kết quả. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).

10-Chữa chứng tiêu chảy do nóng: Khi bị tiêu chảy do nhiệt với các biểu hiện phân khẳm, nước tiểu vàng, bụng quặn đau, đầy hơi, khát nước nhiều, hậu môn nóng rát, dùng 16 gr lá mơ, 8 gr nụ sim sắc với 500 ml nước lấy 200 ml. Uống trong ngày mỗi lần 100 ml. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).

11-Chữa đau dạ dày: Lấy 20 - 30 gr lá mơ rửa sạch, giã nát lấy nước uống mỗi ngày một lần. Kiên trì dùng sẽ có hiệu quả. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).

12-Chữa chứng bí tiểu tiện: Nếu mắc bệnh sỏi thận dẫn đến bí tiểu tiện lấy lá mơ sắc uống ngày 2 - 3 lần. (theo BS. Nguyễn Thị Nhân).
 http://hodinhhai.blogspot.co.uk/2012/08/la-mo.html

Việt kiều ơi nên đọc: Kinh hoàng đặc sản VN !!!

 Các ông nên đọc !!!

                
            Trái tim rắn
           
            Đầu năm khai ... máy, tôi gõ lên bàn phím để kể ra đây hầu các quí ông “Việt kiều” một chuyện có thật “chăm phần chăm” đã xảy ra với chính tôi mà, nếu không nhờ một chút may mắn nào đó, chẳng hạn như có ... bà độ, chẳng hạn như có quý nhơn phù hộ vân vân ... thì giờ này tôi đang ở ... bên kia thế giới, chứ không phải đang ngồi gõ để gởi đến các quý ông chuyện ... rùng rợn mà tôi xém bị toi mạng.  Tôi chỉ viết riêng cho các quý ông “Việt kiều” đọc là vì món ăn mà tôi sắp viết đây, chỉ có các quý ông là thích thôi.  Và, tôi chỉ viết riêng cho các quý ông “Việt kiều” nào mà sau vài mươi năm chưa một lần trở lại quê nhà, để lưu ý.
           
            Trước khi tôi bước chân xuống con tàu nhỏ cũng ở Bến Cảng Sàigòn để ra đi tìm đường cứu nước, tôi có quen ông chủ nhà hàng chuyên bán món “đặc sản” Rắn Hổ-Mang rất nổi tiếng của Sàigòn. Quán có tên là Tri-Kỷ, tọa lạc trên đường Võ-Di-Nguy đoạn qua khỏi ngã tư Phú-Nhuận và nằm hướng bên tay phải trên đường đi lên Ngã-Ba Chú-Ía. Đó là quán chánh gốc có từ trước ngày... dẹp tiệm. Nghĩa là có từ trước ngày Xuống Hố Cả Nước. Trước ngày tôi từ giã thiên đàng, tôi đã cùng với vợ chồng nghệ sĩ Ngọc-Đức & Phương-Hồng-Ngọc đến quán Tri Kỷ này để thưởng thức xem món rắn Hổ-Mang ngon cỡ nào mà ông chủ quán cứ gặp tôi ở bất cứ nơi nào là ông luôn quảng cáo về món ăn đó, vậy mà tôi cũng chưa có dịp ghé đến. Tôi không nhớ con rắn được quán của ông chế biến thành những món ăn gì nhưng tôi chỉ thích ăn món súp rắn hầm với thuốc bắc, gọi là cho biết mùi vị rắn ra sao mà thôi. Chủ ý của tôi là chỉ muốn uống cho biết rượu rắn như thế nào mà ông chủ đã quảng cáo với tôi là:
            - Bảo đảm công hiệu một... chăm phần chăm.
            Mặc dù lúc đó tôi vẫn đang còn độc thân... tại chỗ nhưng, tôi muốn thử xem thứ rượu đó nó công hiệu thật không và công hiệu như thế nào mà đêm đêm các quý ông vẫn kéo đến đây ngồi đầy các bàn. Tôi cần lưu ý các quý ông một điều là ngày đó quán Tri-Kỷ này không hề có món nuốt sống trái tim con rắn. Tôi cũng không thấy quán lấy mật và máu rắn để pha rượu... như dạo sau này người ta mới nghĩ ra để câu khách. Hay, cũng có thể có nhưng ông chủ quán đã bỏ qua mục đó vì biết tôi không thích.
            Ông chủ quán cầm chai rượu một lít đem đến bàn tôi và chỉ vô bốn chữ:Ô. U. B. K rồi bắt đầu... quảng cáo:
            - Bốn chữ này có nghĩa là Ông Uống Bà Khen. Con rắn Hổ và bốn con rắn...(tác giả quên mất tên,) cùng với một con Bìm Bịp, sau khi tất cả được lấy hết bộ đồ lòng ra liền đem “sao” trong cái nồi bằng đất cho đến khi khô lại. Sau khi “sao” xong liền úp cái nồi đất xuống cho mấy con rắn và con Bìm Bịp tiếp giáp với đất gọi là để khử thổ... khoảng độ ba tiếng đồng hồ thì đem để tất cả các con đó vô trong cái hủ lớn đã có sẵn thang thuốc bắc “gia truyền” trong hủ rồi. Sau đó chỉ việc chế vô trong hủ khoảng năm lít rượu trắng loại ngon nhất. Tôi thường ngâm với rượu nếp Hóc-Môn. Ngâm rượu tối thiểu phải là sáu tháng mới đem ra dùng, nếu lâu hơn nữa thì càng tốt. Chú cứ uống thử đi rồi sẽ thấy lời tôi nói. Vả lại quán... mình cũng gần Ngã-Ba Chú-Ía quá mà, lo gì chứ. Phải vậy không chú?
            Ông hỏi mà như không phải hỏi vì ông không đợi câu trả lời mà ông nhướng nhướng đôi chân mày và cười lên sằng sặc ra điều tâm đắc với câu nói và với thứ rượu “nổi tiếng” mà khắp Sài Thành ngày đó chỉ có quán của ông mới nổi tiếng mà thôi.
            Thưa các quý ông, hôm đó tôi uống cũng khá nhiều rượu và ăn hai chén súp rắn hầm với thuốc bắc, vậy mà... uổng công toi thôi các quý ông ạ. Tôi xác nhận với các quý ông là tôi đã được ông chủ quán cho uống thứ rượu Nhất, nghĩa là thứ nguyên chất... chăm phần chăm để lâu gần cả năm mà ông để dành riêng cho ông mà thôi chứ không bán. Nhưng, có lẽ rượu rắn kỵ với máu của tôi hay sao đó mà tôi... chẳng thấy ép phê cái con... rắn nào cả. “Rắn” vẫn ngủ im trong quần chúng. “Rắn” không hề nhúc nhích và cũng không hề... ngóc đầu lên cao hay ... phùng mang cho oai để tôi đem nhát một em nào đó ở Ngã-Ba Chú-Ía cho em ... xanh mặt chơi coi ra sao. Thật là uổng công quá các quý ông ơi.
            Rồi thời gian cứ tiếp tục trôi qua và trôi mãi mà tôi thì cũng quên luôn chuyện uống rượu rắn hôm đó... Cho đến nhưữg năm đầu thập nên 1990 tôi trở về lại Việt-Nam và, cũng vào dịp đầu xuân. Người bạn cùng về với tôi lần đó bất thần đề nghị là ngay tối hôm đến Sàigòn sẽ đãi các bạn ở trong nước món rắn Hổ-Mang ở nhà hàng Tri-Kỷ. Nhưng, quán Tri-Kỷ xưa nay không còn nữa mà có quán Tri-Kỷ mới tọa lạc ở góc đường Công Lý và góc đường... (tôi quên tên mất rồi) và cũng thuộc quận Phú Nhuận. Quán Tri-Kỷ này là quán của cán bộ... vườn, vì hôm đó ông chủ “diện” bộ bà ba đen ra tiếp chúng tôi. Trong lúc chờ mấy chú phục vụ đi bắt rắn thì tôi đem chuyện uống rượu rắn năm xưa ra kể cho các bạn ngồi cùng bàn nghe. Một người lớn tuổi trong đám tỏ ra có kinh nghiệm đầy mình nên nói:
            - Rượu đó bây giờ ít ai uống vì nhà hàng thường đổ thêm vô không biết là bao nhiêu rượu. Anh nghe tôi kỳ này anh hãy thử... nuốt sống trái tim rắn rồi sau đó uống rượu có pha máu và mật rắn, tôi bảo đảm không ép phê tôi... chết liền.
            Những người ngồi cùng bàn lần lượt kẻ trước người sau đều lên tiếng xác nhận câu nói của người lớn tuổi là đúng và khuyến khích tôi hãy... mạnh dạn lên. Đừng sợ!
            Tôi nghĩ, thử thì thử chứ có sợ gì đâu. Thử một lần thì có chết thằng Tây đen nào đâu mà sợ. Nếu chẳng may có chết là chết thằng... ngu này thôi.
            Con rắn Hổ-Mang lớn sau khi được người sát thủ cho lìa đầu khỏi thân mình, anh ta liền nắm thẳng con rắn và dốc ngược lại để cho bao nhiêu máu chảy hết vô bình rượu. Rồi anh ta gấp con rắn lại làm đôi và lấy tay nắn nắn ngay chỗ khoảng giữa con rắn và rồi anh ta lấy con dao... xoẹt một cái và anh ta lôi ra cái mật rắn. Mật rắn được cắt ra cho chảy mật
            vô bình rượu. Rồi anh ta cắt ngay chỗ có trái tim và lấy trái tim ra bỏ vô cái ly nhỏ dùng
            để uống rượu và đưa cho tôi. Trái tim con rắn lúc đó vẫn còn đập nhè nhẹ. Mọi người chung quanh hối thúc tôi bỏ vô miệng ngay... thì mới hiệu nghiệm. Tôi làm theo và, ngay tức khắc tôi rợn mình lên một cái như bị một luồng gió lạnh buốt thổi qua và, kể từ lúc đó cho đến tiệc tàn tôi không thể ăn gì được, kể cả uống rượu cũng không vô nữa. Những người ngồi cùng bàn mà bây giờ tôi mới biết tất cả đều là... chú sĩ hết. Người nào cũng muốn“chẩn bịnh” cho tôi hết. Người thì chẩn là tại vì tôi mới về nên còn mệt. Người thì chẩn là tại vì tôi bị khác múi giờ nên bị...vật chứ chẳng có gì là quan trọng cả. Người thì chẩn là tại vì khí hậu Sàigòn... hơi oi nên bị như vậy chứ ngày mai là quen ngay.
            Ngày hôm sau và liên tiếp hai hôm sau nữa tôi không thể ăn uống gì được và còn bị ói mửa nữa chứ. Vì không ăn được gì nên cứ ói ra toàn là... mật làm cái miệng đắng nghét. Cũng may là qua ngày thứ tư thì mọi chuyện cũng qua và rồi... một ngày lại như mọi ngày. Tôi ngu đần đến nỗi chính tôi cũng tin là tôi đã bị hành như các điều mà các chú sĩ đã chẩn bịnh cho tôi.
            Năm sau tôi lại trở về Việt-Nam và lần này thì không vào dịp đầu năm. Người bạn về cùng với tôi năm trước năm nay cũng về chung và cũng lại đề nghị cùng trở lại quán Tri-Kỷ, mặc dù trong lòng tôi hoàn toàn không thích món ăn đó nhưng vì nể bạn nên tôi cũng gật đầu.
            Màn biểu diễn bắt và giết rắn cũng được các chú phục vụ nhà hàng biểu diễn rất điệu nghệ làm đã con mắt bất biết luôn. Rồi, trái tim con rắn lại cũng được mọi người ưu ái dành tặng cho tôi. Ai đó trong bàn đã lên tiếng: “Qúy lắm đó anh”.
            Đúng là không có cái ngu nào giống cái ngu nào nên, một lần nữa tôi lại nuốt sống trái tim con rắn. Cũng như lần trước, lần này tôi bị ép phê ngay tức khắc và ép phê cho đến... ngày trở về lại bên đây. Trong hơn mười ngày tôi không thể đi đâu ra khỏi nhà vì không ăn được gì nên quá yếu. Về đến bên đây ngày hôm trước thì ngày hôm sau các hiện tượng bắt đầu xuất hiện. Cứ đến khoảng sáu giờ chiều thì toàn thân tôi đổi màu từ từ. Từ màu da bình thường đổi qua màu sậm gần như đen. Mấy ngón tay bỗng mập ú lên như những trái chuối sứ. Xoè bàn tay ra không nhìn thấy kẽ tay. Toàn thân tôi run lên như bị sốt rét và dưới lưng thì đầy nước như đang nằm trên vũng nước và, nửa đêm thì bị mê sảng. Tình trạng này kéo dài cả đêm cho đến sáng thì ngưng lại và tôi đi tắm như người bình thường như không có bệnh gì cả. Tôi những tưởng chỉ bị một lần như vậy rồi chấm dứt chứ nào ngờ nó cứ lập đi lập lại cả vài ngày làm tôi hoảng quá phải đi gặp bác sĩ gấp. Khi nghe tôi kể về hiện tượng đó thì vị bác sĩ khả kính nhìn tôi và hơi nhếch mép vẻ hoài nghi rồi nói:
            - Khi nào ông bị như vậy nữa thì gọi điện thoại cho tôi và tôi sẽ đến tận nhà xem sao.
            Sáu giờ chiều ngay ngày hôm đó hiện tượng quái đản kia lại diễn ra và khi vị bác sĩ khả kính vừa nhìn thấy tôi ông đã nhảy nhổm lên, nhất là khi nhìn thấy hai bàn tay của tôi, hồi sáng khi đến gặp ông còn bình thường, vậy mà giờ đây trông cứ như người bị bệnh thủng. Đặc biệt là tuy bàn tay trông như sưng nhưng lại không hề bị đau đớn gì cả. Ông bác sĩ lúng túng rất nhiều khi khám bệnh. Ông đo máu đo nhịp tim cho tôi rất kỹ. Cuối cùng ông phán:
            - Tôi viết giấy giới thiệu cho anh vô bệnh viện vào ngay sáng ngày mai vì... tôi không thể làm gì hơn được cho ông.
            Tôi đang run vì quá lạnh nhưng cũng cố hỏi lại ông vì tôi nghĩ ông thấy khó khăn nên đẩy cho bệnh viện:
            - Nếu tôi là Thị trưởng thành phố này thì ông sẽ làm sao?
            - Tôi cũng chịu thua luôn vì ông bị nhiễm vi trùng lạ ở các nước vùng nhiệt đới. Tôi sorry ông.
            Vị bác sĩ ra về, còn tôi thì tiếp tục run như vẫn run như mọi ngày.
            ***
            Một buổi chiều sau khi tôi đã được bệnh viện lấy máu lấy nước tiểu lấy phân thử thì có
            một người Việt-Nam đang hành nghề Cán sự xã hội mà tôi cũng quen, ghé thăm tôi. Anh nhìn tôi đang run và hỏi rất nhiều. Mỗi ngày anh vẫn điện thoại hỏi thăm bệnh của tôi cho đến một ngày kia, khoảng mười ngày sau của lần đầu anh đến nhà thăm tôi. Anh hỏi:
            - Anh bây giờ ra sao rồi?
            - Hết run rồi vì có được chích thuốc.
            - Hết thật không?
            - Thật mà... mà có chuyện gì không anh?.
            - Ngày mai tôi đến thăm anh được không?
            - Welcome!
            - Vậy ngày mai mình sẽ nói chuyện nhiều.
            Và, khi gặp tôi anh mới tiết lộ một tin làm cho tôi rùng mình. Anh nói:
            - Tôi có quen một anh bạn ở cách đây khoảng bốn mươi cây số và anh ấy bị bệnh cũng giống y chang như anh vậy. Những lúc mê sảng anh thường hỏi vợ là có phải anh bị bệnh aids không. Lúc tỉnh táo và khi tôi đến thăm thì anh nói cho tôi biết có lẽ là tại anh đã lỡ dại nuốt sống trước sau hai trái tim con rắn chỉ trong có bốn ngày... cũng ở quán Tri-Kỷ. Anh ấy bị phát bệnh cũng cùng một thời gian với anh và ngày hôm qua vợ anh điện thoại báo cho tôi biết là anh vừa qua đời nên tôi vội vàng điện thoại cho anh hỏi xem bệnh tình của anh ra sao.
            - Bác sĩ cho biết là trong máu của tôi có vi trùng của thứ thịt nào đó mà tôi đã ăn sống làm cho ảnh hưởng đến gan và thận. Chỉ đến khi đó tôi mới nói thật cho bác sĩ biết là tôi đã lỡ dại nuốt sống trái tim con rắn và ông mới chích thuốc cho tôi một mũi thuốc. Chỉ một mũi thôi. Bây giờ thì xem như tôi đã qua cơn nguy kịch là không còn đổi màu da cũng như không còn run mỗi buổi chiều nữa nhưng tôi phải lên bệnh viện lớn ở Amsterdam để khám gan và thận.
            Hú hồn hú vía quá các quý ông “Việt kiều” ơi! Hèn chi ở Việt-Nam có quá nhiều ông chết lãng xẹt, có những người đến khi chết vẫn nghĩ là mình chết vì bị bệnh sốt rét. Cứ nhìn con rắn nuốt con chuột rồi mình nuốt trái tim con rắn vẫn còn đang đập. Rùng rợ và dã man quá !!!
            Topa

 

Kinh hoàng đặc sản lẩu chuột bao tử

Sau khi mổ bụng chuột mẹ, anh M. nhanh tay lấy những con chuột nhỏ còn trắng hồng ném thẳng vào nồi nước sôi ùng ục.
Xem bài khác trên Vef.vn
Sau đó, chúng được đưa sang nồi nước đã nêm gia vị. Khi những con chuột con nổi lềnh bềnh trên mặt nước cũng là lúc món khoái khẩu hoàn thành. Các quý ông thi nhau ăn ngấu nghiến với mong muốn cải thiện sinh lý đàn ông. Tuy nhiên, họ đâu biết rằng, những con chuột đó tiềm ẩn những mối nguy hiểm chết người.
Cận cảnh làng thịt chuột
Không biết từ bao giờ, các quý ông Việt có quan niệm cứ cái gì "độc", "dị" là có khả năng tăng cường khả năng giường chiếu. Đã qua cái mốt uống gì bổ nấy, khi mà các đại gia ùn ùn đi săn của quý của dê, ngựa, chẳng biết từ đâu, thông tin ăn chuột bao tử có khả năng khôi phục phong độ giường chiếu lại rộ lên và trở thành xu hướng ăn uống của không ít đấng mày râu.

chuột bao tử, tăng cường sinh lực, quý ông, lẩu
Chuột bao tử đã trở thành món ăn khoái khẩu của nhiều người
Chúng tôi về thôn Tam Á, xã Gia Đông (huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh) vào một ngày trời oi nồng. Được biết, đây là địa phương có thể cung cấp món ăn "dị" - chuột bao tử cho các quý ông. Vào vai một chủ cửa hàng ở Hà Nội đi tìm mua chuột bao tử với số lượng lớn, PV Người Đưa Tin hỏi một người bán thịt chuột đầu làng thì nhận được câu trả lời: 
"Nếu muốn mua thì chú phải đi vào sáng sớm hoặc gọi điện đặt hàng từ tối hôm trước. Cái giống ấy nó quý, hễ bắt được chuột mang bầu là nhiều người đã xí phần rồi".
Được biết, Tam Á vốn được coi là "đại bản doanh" của các món ăn liên quan đến chuột. Đã từ lâu, người dân nơi đây có thói quen đi săn chuột đồng về thui vàng rồi mang ra chợ bán. Trước đây, trong đám cưới, nhà nào không có món thịt chú Tý trên bàn nhậu coi như cỗ không sang. Chẳng thế mà cứ sau mùa thu hoạch lúa, đêm đến, làng Tam Á như mở hội bởi tiếng chân, tiếng cười nói của các thợ săn chuột. Tuy nhiên, cái món chuột bao tử thì không phải lúc nào cũng có và không bày bán công khai. Khách hàng muốn sở hữu nó, phải có "mối" quen dẫn dắt thì mới tiếp cận được đặc sản này.
Sau một hồi lang thang trong làng, tôi cũng hỏi được số điện thoại của một người "có nghề" trong việc săn chuột bầu. Anh ta là một trong số ít người gom chuột bao tử đem bán. Sau tiếng chuông nhạc chờ điện thoại nhộn nhịp như có tiếng cãi nhau, đầu dây bên kia, một người đàn ông bắt máy. Sau khi nghe chúng tôi trình bày là một chủ cửa hàng, muốn mua chuột bao tử với số lượng lớn, người này bảo: 
"Ông cứ làm như chuột bao tử là thịt lợn ấy mà muốn mua số lượng lớn. Nó là đặc sản, của quý thì chỉ có giới hạn thôi chứ. Có khi cả tuần tôi chỉ bắt được chục con thôi. Mà bắt được đến đâu, người ta đến mua sạch. Nếu ông muốn đặt hàng thì phải thường xuyên gọi điện liên hệ. Nếu bắt được chuột mẹ, tôi sẽ báo".
 Sau câu chuyện chóng vánh này, tôi biết người đàn ông này tên M. Gã bảo tôi cứ về, đến khi nào có hàng sẽ a lô xuống lấy.
Hai hôm sau, khoảng 10h đêm, M. gọi điện cho tôi báo rằng, sáng mai sẽ cho ra lò một đợt chuột bao tử. Nói là đợt nhưng thực chất chỉ khoảng gần 100 con. Như bắt được vàng, sáng hôm sau, khi trời còn tờ mờ, tôi đã phóng xe máy xuống thôn Tam Á. Lúc tôi đến nhà đã thấy vợ M. chuẩn bị đồ nghề đi bán thịt chuột. Nhìn những con chuột mổ sẵn, thui vàng trên mâm thơm nức mũi, tôi mới hiểu, vì sao người ta lại "nghiện" món này. Lúc này, M. đang ở cạnh giếng và nói chuyện với mấy người. Sau này, tôi mới biết đó là mấy quý ông đang muốn cải thiện sinh lý và một chủ cửa hàng trên TP. Bắc Ninh xuống mua.
Thấy tôi, M. vội rào trước: 
"Hôm qua, tôi tưởng mình cậu xuống nên định để toàn bộ số này. Nhưng mấy anh em trên thành phố cũng muốn thưởng thức đặc sản nên tôi phải san sẻ vậy. Mấy ông anh đây cũng muốn thưởng thức và mang về một ít. Tôi sẽ để lại cho cậu 30 con. Nếu đồng ý, tôi sẽ mổ chuột mẹ rồi đóng đá cho cậu mang về". 
Giả vờ chê ít, tôi hẹn M. lần sau sẽ mua với số lượng lớn. Thấy tôi nói vậy, chủ cửa hàng ở TP.Bắc Ninh mừng ra mặt. Anh ta nhanh nhảu xí phần 30 con chuột mà tôi từ bỏ.
Mặc dù không mua được chuột bao tử nhưng tôi cũng có dịp chứng kiến thú ăn uống quái dị của những quý ông này. Bên cạnh giếng là một khu lồng chuyên nhốt chuột bầu (chuột chửa - PV) của M. Nghe những con chuột cắn lồng kin kít, tôi không khỏi giật mình. Sau khi bắt từng con chuột bầu nhúng nước sôi, tay M. thoăn thoắt cạo lông chuột để chuẩn bị mổ. Từng con chuột da trắng hếu được đặt cẩn thận trên những chiếc mâm nhôm.

chuột bao tử, tăng cường sinh lực, quý ông, lẩu
Kinh hoàng món ăn quái dị
Hơn 20 con chuột bầu đã cạo lông sạch sẽ nằm trên mâm, chủ nhà đi kiếm ghế và bát cho khách để chuẩn bị thưởng thức. Hai chiếc bếp gas mini được đặt giữa bàn, ở trên là một nồi nước sôi và một nồi nước đã có xả, gừng. Những gói gia vị như muối, nước mắm, đồ chấm, lá chanh thái chỉ và rau sống được đặt lên mâm. Một người ăn vận quần áo sành điệu rút trong túi ra một chai rượu Tây rót ra cốc.
Thấy tôi còn đứng cách đó vài mét, nhìn với vẻ mặt kinh ngạc, M. hất hàm bảo:
 "Chú cũng ngồi xuống đây làm chén rượu và mấy con với anh em. Đây là lần đầu tiên, anh miễn phí cho chú. Làm nhà hàng thì cái gì cũng phải thử để còn giới thiệu, "chém gió" với khách chứ. Món này là hiếm lắm đấy. Trước đây chỉ vua chúa mới được ăn thôi. Nghe đâu bà Từ Hy Thái hậu bên Trung Quốc trong những món sơn hào hải vị thích nhất chuột bao tử chiên. Bổ dưỡng lắm! Đàn bà ăn vào thì khoẻ mạnh, còn đàn ông thì tăng khả năng giường chiếu. Hơn nữa, ăn thứ này rất vệ sinh. Vì, chúng còn nằm trong bụng mẹ nên chưa mọc lông cũng như tiếp xúc với bên ngoài".
Khi tôi hỏi về bệnh dịch từ chuột bao tử thì anh M. cười sằng sặc, gõ vào chai rượu kêu đánh keng, bảo:
 "Luộc qua nước sôi cộng với 40 độ cồn thì virus, vi khuẩn còn đường sống chắc?" 
Mấy người bên ngoài ngồi đợi ăn, đắc chí trước câu nói của chủ nhà.
Một lúc sau, M. lấy trong hộp đựng dao của mình ra một con dao được đính lưỡi lam sắc bén. Anh đặt ngửa con chuột rồi đặt lưỡi dao vào rạch một đường từ ngực đến tận hậu môn chuột. Ở bên trong, bốn con chuột con màu đỏ vẫn còn cử động. Anh M. dùng tay bóc hết mớ lầy nhầy trong bụng chuột mẹ rồi móc từng con chuột bao tử ném chiếc muôi sắt chao qua nước ấm sạch.
Sau đó, chúng được nhúng qua nồi nước trắng đang sôi và cuối cùng là công đoạn để vào nồi nước gia vị. Mấy người đàn ông lúi húi vặt rau sống cho vào bát và lấy thìa múc chuột bao tử vào bát của mình. Họ thản nhiên thưởng thức cái món này và cạch những chén rượu giải tanh. Thấy tôi xanh mặt vì sợ hãi, ông chủ cửa hàng ở TP. Bắc Ninh, cười bảo: 
"Lần đầu tiên, anh cũng có cảm giác giống chú. Nhưng sau này bắt buộc mình phải ăn để giới thiệu cho khách. Món này bán chạy lắm, toàn đại gia đến ăn thôi".
 Cũng theo ông chủ này, anh M. được coi là người uy tín nhất ở Tam Á trong việc cung cấp chuột bao tử. Sau khi bắt được chuột bầu với số lượng vài chục con, anh M. mới đem mổ và bán.
Hàng ngày, khi chưa đủ số lượng, anh M. vẫn cho chuột ăn thóc lúa, cây cỏ. Những chỗ khác, vì thiếu hàng nên họ thịt cả chuột cống bầu. Và dĩ nhiên, khách sẽ phải ăn chuột cống bao tử. Nó sống ở dưới cống nên nhiều virus bệnh dịch lắm. Bởi đâu phải mùa nào cũng có chuột đồng để bắt, người này lắc đầu bảo. Nói dứt lời, ông chủ cửa hàng này cầm chiếc cạp lồng lớn đựng đá lạnh đến cho anh M. xếp chuột bao tử vào để đem về. 60 con chuột con nằm lúc nhúc trong khay đá khiến tôi không khỏi rùng mình. Được biết, mỗi con chuột bao tử được bán với giá 8.000 đồng.
Lúc tôi về, mấy người đàn ông vừa thưởng thức thịt chuột bao tử cũng đứng dậy. Họ dúi tiền vào tay anh M. và hẹn lần sau sẽ dẫn bạn đến nhậu đặc sản.
Chuột là ổ "nuôi trồng" bệnh dịch
Trao đổi với PV, lương y Nguyễn Văn Hưng (hội Đông y Hà Nội) chia sẻ, tôi chưa từng nghe nói đến việc ăn chuột bao tử có thể tăng khả năng giường chiếu như tin đồn. Chính vì thế, khi sử dụng bất cứ loại thực phẩm nào, người dân nên tìm hiểu kỹ, kẻo sẽ rước hoạ vào thân. Việc ăn chuột bao tử chưa được nấu chín kỹ sẽ có nguy cơ lây truyền bệnh rất cao. Vì loài chuột được xem là nơi ẩn náu của rất nhiều loại vi khuẩn, đặc biệt là chuột cống. 
Trước đây, ở trong TP.HCM và ngay cả Hà Nội đã xảy ra dịch bệnh sốt xuất huyết từ chuột. Tôi được biết, các loài chuột có thể làm lây lan 35 bệnh khác nhau. Có những bệnh lây trực tiếp sang người qua phân, nước tiểu, nước bọt của chúng như sốt xuất huyết với hội chứng thận, dịch hạch, bệnh vàng da xuất huyết do Leptospira, sốt xuất huyết với hội chứng thận do Hantavirus.
(Theo NĐT)

Bài Xem Nhiều