We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 15 August 2013

Huỳnh Ngọc Chênh : .“ khát khao vào đảng”, muốn...mà-không...được

Việt cộng Huỳnh Ngọc Chênh !

 
 
BBC Việt ngữ, ngày thứ năm, 8/ 8/2013, đã đăng một bài viết của Việt cộng Huỳnh Ngọc Chênh, với tựa đề: “Tôi khát khao vào đảng”, với những “lời tâm huyết” của Huỳnh Ngọc Chênh như sau:
“Tôi vẫn hay nói đùa với bạn bè, 61 năm qua đời tôi không có đảng. Nói đùa cho vui vậy nhưng trong lòng tôi chua xót lắm”.
 ”Đảng” mà Huỳnh Ngọc Chênh đang “khao khát”,  là cái đảng Cộng sản Việt Nam, và Chênh đã “chua xót lắm vì chưa vào đảng”.  Thế nhưng đây chỉ là lời nói láo của một tên Việt cộng thâm niên cố đế, như chính Chênh đã viết công khai rằng:  y có cha ruột là “trùm Cộng sản - bí thư  đảng Cộng sản tại Tam Kỳ từ năm 1945”  cũng như có mẹ ruột, cô bác ruột, anh chị em ruột, anh rể,  và cả một cái dòng họ Huỳnh Ngọc tại quận Tam Kỳ, Quảng Nam, thì việc vào đảng cộng sản không có gì là lạ.
 
Ấy thế, mà bây giờ, vì mới được lãnh cái “giải công dân mạng”, hay là Công an mạng, nên Huỳnh Ngọc Chênh lại bày trò lừa gạt mọi người rằng y chưa có vào cái đảng cướp Việt cộng; nhưng “tôi khao khát vào đảng”, để trong tương lai y có công khai là đảng viên CS hoặc có thể làm “bí thư - trùm” của cái đảng CS như bố đẻ của Chênh vậy, thì cũng chỉ là tân đảng cướp, nhưng dù tân hay cựu như cái đại gia dình Cộng sản Huỳnh Ngọc kia, thì cũng vậy thôi, đâu có một điều gì khác , vì cũng đều là một lũ cướp cả.
 
Tuy nhiên, bây giờ, thì những kẻ đã từng lên tiếng bênh vực và ủng hộ Huỳnh Ngọc Chênh, và còn cố tình bịa đặt ra nhiều câu chuyện láo khoét và chụp nhiều thứ mũ rất vô giáo dục đối với những người đã lên tiếng tố cáo Việt cộng Huỳnh Ngọc Chênh đã sang Pháp theo kế hoạch của đảng CSVN nữa. Trong số đó, có Nguyễn Khanh của đài Á Châu Tự Do, đã gặp gỡ, phỏng vấn Huỳnh Ngọc Chênh. Thế tại sao, bây giờ  không thấy ai lên tiếng, để ủng hộ cho Chênh, khi Chênh đã công khai bày tỏ: “Tôi khát khao vào đảng”, hay Nguyễn Khanh và những kẻ này cũng “khao khát vào đảng… cướp” như “sư phụ” Huỳnh Ngọc Chênh cũng như đại gia đình đảng cướp Huỳnh Ngọc tại quậnTam Kỳ vậy.
 
Nhưng có điều hơi “lạ”, vì những người Việt đã từng tự đấm ngực, xưng danh là “đấu tranh, chống cộng”, nhưng mỗi lần có một tên Việt cộng nào đó, được đảng cướp chỉ thị cho ra hải ngoại để thực hiện theo “nghị quyết 36”, thì những kẻ có tài đánh hơi, nghe mùi này liền ôm bám lấy… để “lập công dâng đảng” cướp, để kiếm chút… vì sợ chậm trễ, thì phải ngửi thôi, chứ không được xực…
 
Nguyễn Khanh và những tên ngu ngốc đã từng “hồ hởi” viết bài, viết ý kiến để lên tiếng bênh vực cho đại gia đình của tên Việt cộng ác ôn Huỳnh Ngọc Chênh, và đã mất dạy bịa chuyện láo, vu khống, chụp mũ những người lên tiếng vạch mặt thằng Việt cộng Huỳnh Ngọc Chênh, hãy lên tiếng đi. Riêng tôi, như đã nói, tôi từng phục vụ tại Quảng Nam từ thời còn trẻ cho đến ngày 30/4/1975, khi VNCH đã bị mất vào tay của đảng cướp Việt cộng, rồi phải bị ở tù “cải tạo” của bọn cướp Việt cộng, thì tôi đã biết khá rõ về những tên Việt cộng cũng như gia đình của chúng, trong đó, có cả dòng họ Huỳnh Ngọc tại cái xã Kỳ Chánh, Kỳ Sanh, Kỳ Nghĩa, Kỳ Trà, Kỳ Long… thuộc thị xãTam Kỳ, Quảng Nam (trước kia là tỉnh Quảng Tín).
 
Nhân đây, tôi cũng cần nhắc lại cho dòng họ Việt cộng ác ôn Huỳnh Ngọc tại Tam Kỳ rằng: Trước ngày 30/4/1975, đã một thời, chúng bây đã từng sống chui rúc như loài rận, rệp trong những chiếc đũng quần của những  đồng bào tỵ nạn Cộng sản, để được hưởng các quy chế tỵ nạn Cộng sản, như được lãnh tiền ăn sáu tháng định cư, nhận lương thực, gồm gạo, mắm, muối, bột mì, bột sữa, bột lúa mạch… ở những tại những khu tiếp cư, trước khi có thể tự mua nhà, hoặc chuyển đến các nơi như: Khu Định Cư Vườn Lài, Khu Nam, Khu Tứ Hiệp… Nhưng đã có một số tên Việt cộng như gia đình của Huỳnh Ngọc Chênh đã sống chung với đồng bào chạy giặc CS, để hoạt động nội thành, và để làm những tên đặc công Việt cộng chuyên môn đi ném lựu đạn vào nhà thương, trường học… để giết hại đồng bào vô tội.
 
Riêng Huỳnh Ngọc Chênh, vì đã bị lộ hành tung là Việt cộng thứ thiệt rồi. Do đó, bây giờ phải bày đặt ra câu chuyện: “Tôi khát khao vào đảng”. Nghĩa là “tôi chưa vào đảng”, nhưng tương lai tôi sẽ vào đảng…  cướp Việt cộng. Nhưng nói gì thì nói, chứ mọi người đã biết rõ cái bộ mặt thật của Chênh rồi, không còn lừa bịp được ai nữa, trừ những tên muốn xực những thứ phế thải của Chênh.
 
Thật ra, trước khi viết ra bài này, tôi đã suy nghĩ, không cần phải nhắc lại cái tên Việt cộng Huỳnh Ngọc Chênh làm gì nữa, nhưng sau khi suy nghĩ, tôi tự thấy, mình phải viết ra một lần,  để cho mọi người đừng bao giờ ngây thơ mà tin theo những con bài  do đảng cướp Việt cộng, qua tay của bọn tay sai của chúng tại hải ngoại, để chúng vận động cho lãnh những thứ “giải”, để lừa gạt lòng tin của mọi người. Bởi vậy, cho dù chúng có được lãnh bất kể một thứ “giải” nào, thì cũng chỉ  là cái giải để bảo kê cho những hoạt động Cộng sản của chúng mà thôi.
 
Chúng ta đã bị đảng Việt cộng và bọn Ma Giáo Ấn Quang lừa bịp quá nhiều rồi, từ cái gọi là “Mặt trận Giải phóng miền Nam - Hòa hợp, Hòa giải…”, và cho đến bây giờ, sau gần 40 năm đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị đảng cướp Việt cộng cướp mất, chúng ta, tất cả Dân, Quân, Cán, Chính VNCH, phải gánh chịu muôn vàn đau thương, tang tóc, đắng cay… biết nói, biết kể cho đến bao giờ mới hết. Chúng ta đã phải nuốt nước mắt bỏ quê hương, ra đi tìm tự do trên đất khách, quê người. Trong chúng ta, có người đã phải mất cha mẹ, mất vợ chồng, mất anh chị em ruột thịt sau ngày mất nước 30/4/1975, thì không thể vì một lý do thấp hèn nào, mà đánh mất lương tri, để cam phận làm tay sai cho đảng cướp Việt cộng.
 
Chính vì thế, không riêng tên Huỳnh Ngọc Chênh, vì hắn ta đã bị lộ tẩy rồi, mà bất cứ một tên Việt cộng khác còn cố gắng để che giấu hành tung là Việt cộng thứ thiệt đã và đang hoạt động, trà trộn trong cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại hải ngoại qua nhiều lãnh vực khác nhau… Chúng ta phải “giải phẫu” những lời chúng nói và những gì chúng viết ra, để hiểu được những điều bí ẩn trong đó… ; phải cảnh giác tối đa, phải tránh xa chúng, nếu có thể được, thì hãy tống cổ chúng ra khỏi cộng đồng người Việt tỵ nạn Cộng sản.
 
Còn đối với những kẻ từng là tù “cải tạo” của Việt cộng, từng là “thuyền nhân, bộ nhân” chạy ra hải ngoại, nhưng nay đã về ôm lấy… Việt cộng, hít hà kêu thơm, thì những kẻ này, có nhiều loại khác nhau:
 
Những tên già mất nết, mất dạy, vô đạo, bất luân… có tên ở hải ngoại thì lãnh tiền trợ cấp bệnh tật hay tiền cho người già nay trở về VN, dù với đồng tiền không nhiều, nhưng cũng đủ để du hí trên thân xác của những cô gái trẻ, đáng tuổi con, tuổi cháu của mình. Ngoài những hạng vô giáo dục như trên, thì còn có những đứa tham danh, hám lợi, nên đã về VN để xin bưng bô, làm tay sai chùi… chân cho đảng cướp Việt cộng, với hy vọng sẽ có một ngày sẽ có được một cái chức nào đó, để trả thù dĩ vãng.
 
Để tạm kết bài này, tôi xin kính mời quý độc giả hãy đọc và suy nghĩ cho thật kỹ về những lời của chính Huỳnh Ngọc Chênh đã viết ra. Đừng hời hợt, mà  mắc phải những sai lầm không chuộc lại được. Xin kính mời quý vị hãy cùng đọc, cùng suy nghĩ những dòng này của Huỳnh Ngọc Chênh như dưới đây:
“40 năm tôi luôn khao khát có một tổ chức chính trị hợp pháp nào đó phù hợp với lý tưởng sống, với phương pháp tư duy của tôi để tôi gia nhập.
Tôi luôn khao khát được sống trong tổ chức chính trị hợp pháp, được có những người bạn chí cốt, nghĩa là có những người đồng chí bên cạnh mình để cùng nhau bàn bạc về lý tưởng, hỗ trợ nhau trong cuộc sống, kề vai sát cánh với nhau trong hoạt động giúp ích cộng đồng, giúp ích đất nước và cả việc nâng đỡ, chia sẻ với nhau vào những lúc khó khăn, suy sụp.
Những việc ấy, không có tổ chức, không có những người bạn đồng chí hướng thì không thể nào tự một mình làm được”.
 
Chúng tôi hy vọng rằng, dù là một con người bình thường, thì cũng dễ dàng nhận ra cái gọi là “tổ chức chính trị hợp pháp…” đó, chính là cái đảng Cộng sản VN, mà Huỳnh Ngọc Chênh đã dùng hai chữ “khát khao”, với mục đích để dẫn dụ những người khác cũng sẽ “khát khao vào đảng” và “không chống đảng CS”, để “giúp ích đất nước” như “đảng chính trị hợp pháp” của Huỳnh Ngọc Chênh đã “giúp gia đình của nông dân Đoàn Văn Vươn vậy!
 
Colorado, 14/8/2013
Phan Nhân
_______________________________________________
 
Tôi khát khao vào đảng
Huỳnh Ngọc Chênh
Viết từ Sài Gòn
Cập nhật: 09:29 GMT - thứ năm, 8 tháng 8, 2013
Tôi vẫn hay nói đùa với bạn bè, 61 năm qua đời tôi không có đảng. Nói đùa cho vui vậy nhưng trong lòng tôi chua xót lắm.
Khi tôi bước vào lứa tuổi hai mươi thì đất nước cũng vừa thống nhất, cả nước đặt dưới quyền lãnh đạo của môt đảng duy nhất đó là đảng CSVN.
Tôi có điều kiện và rất hăm hở tìm hiểu, nghiên cứu lý tưởng, chủ thuyết và đường lối của đảng nầy.
Sau một thời gian nghiên cứu chủ nghĩa Mác Lê Nin cũng như tiếp xúc với thực tế qua các đảng viên, tôi thấy rằng với quan điểm sống và phương pháp tư duy của tôi, tôi không thích hợp với đảng này. Từ đó tôi từ bỏ ý định phấn đấu vào đảng mặc dù tôi vẫn liên tục làm việc trong hệ thống Nhà Nước do đảng nầy độc tôn lãnh đạo.
Vì hiểu biết về lý tưởng, chủ trương và đường lối của đảng ấy rất kỹ nên tôi biết rằng không vào đảng ấy thì không còn đảng phái chính trị nào khác để vào. Ngay cả các tổ chức hội đoàn khác không đặt dưới sự lãnh đạo của đảng ấy, không đi theo đường lối của đảng ấy thì cũng không có để vào.
Để khỏi bị đẩy ra ngoài vòng pháp luật, tôi phải cắn răng chấp nhận cuộc sống không có đảng, nghĩa là tôi phải lầm lũi cô độc sống giữa cuộc đời. Và phải sống như thế đã qua gần 40 năm!
40 năm tôi luôn khao khát có một tổ chức chính trị hợp pháp nào đó phù hợp với lý tưởng sống, với phương pháp tư duy của tôi để tôi gia nhập.
Tôi luôn khao khát được sống trong tổ chức chính trị hợp pháp, được có những người bạn chí cốt, nghĩa là có những người đồng chí bên cạnh mình để cùng nhau bàn bạc về lý tưởng, hỗ trợ nhau trong cuộc sống, kề vai sát cánh với nhau trong hoạt động giúp ích cộng đồng, giúp ích đất nước và cả việc nâng đỡ, chia sẻ với nhau vào những lúc khó khăn, suy sụp.
Những việc ấy, không có tổ chức, không có những người bạn đồng chí hướng thì không thể nào tự một mình làm được”.

LÀM TÁI DIỄN LỊCH SỬ: MƯU TOAN THẤT BẠI


(phần 1)
  
 
 
    Kẻ chủ mưu chẳng bao giờ công khai hiện nguyên hình, nhưng ai cũng thấy được, vẫn chính là nó. Nó đây là ai bạn đọc hẳn đã biết, chẳng xa lạ gì. Công cụ thực hiện âm mưu này cũng vẫn chừng ấy, những bộ mặt ngày nào, những kẻ luôn tự cho mình là đại đa số dân tộc và những kẻ có bằng cấp, chức tước ăn theo. Thế còn lịch sử là lịch sử nào? Người viết muốn nói nói đến giai đoạn Lịch Sử Dân Tộc của năm mươi năm về trước: 2013-1963.
 
    Năm 1963 có hai biến cố lịch sử rất quan trọng làm xoay hướng lịch sử của Dân Tộc, một là cái chết bị gọi là tự thiêu của nhà sư Thích Quảng Đức, và hai là TT Ngô Đình Diệm bị bọn tướng tá xuất thân khố xanh khố đỏ ăn tiền của Mỹ giết chết theo kế hoạch được các bên thỏa thuận. Có thể nói cái chết của nhà sư TQĐ là nguyên nhân đưa đến cái chết của TT Diệm và bào đệ của ông, cố Vấn Ngô Đình Nhu. Hệ quả của cái chết của TT Diệm là sự sụp đổ của nền Đệ I VNCH, những chuỗi dài nhiễu nhương của đất nước, và sau cùng là miền Nam rơi vào tay quân CS xâm lược mà di lụy còn kéo dài mãi cho đến ngày nay, không biết đến bao giờ mới dứt được.
 
     Cuộc chiến tranh quân sự kết thúc ngày 30-4-1975, nhưng cuộc chiến tâm lý và chính trị diễn ra dưới nhiều hình thức vẫn còn dai dẳng. Nó không có chiến tuyến, ít đổ máu, nhưng khổ đau thì vẫn ngập đầy. Lý do là vì “bên thắng cuộc” - nói theo văn nô Huy Đức - không làm chủ được lòng người, mà chúng thì lại rất cần đến việc đắc thắng nhân tâm. Thời gian qua, VGCS đã khai triển nhiều trận chiến cố để thu phục nhân tâm về một mối. Nhưng, lại theo cách nói của VGCS thì, chúng đánh lớn thua lớn, đánh nhỏ thua nhỏ, đánh đâu thua đấy, càng đánh càng thua, và cuối cùng nhất định sẽ hoàn toàn thất bại. Thí dụ như, VGCS mở của cho người tỵ nạn về thăm quê nhà. Đồng bào về thì có về, nhưng về theo chúng thì nhất định không. Chúng dụ được vài ba anh chính khứa thời cơ như Đinh Viết Tứ, Nguyễn Thanh Liêm, Hoàng Duy Hùng v.v., mua chuộc được mấy anh nhà báo lêu bêu như Nguyễn Phương Hùng, Vũ Ánh, Etcetera  v.v., nhưng bọn này chẳng làm nên trò trống gì. Chúng mở hội nghị chiêu dụ “việt kiều” yêu nước về họp hẹp, bọn này được cơm no bò cưỡi, cung phụng đủ thứ, nhưng cũng câm miệng hến, bởi vì đứa nào hễ mở miệng ra là bị đồng bào tỵ nạn nhét đồ dơ vào miệng cả.
 
     Chiến dịch gần đây nhất là VGCS làm sống lại cái chết của nhà sư TQĐ, quật mồ TT Ngô Đình Diệm lên để đấu tố, và đấu luôn cả đạo Công Giáo, nhưng phản ứng khắp nơi của người Việt tỵ nạn đã làm cho âm mưu bị thất bại ê chề. Chiến dịch quật mồ dĩ vãng để làm tái diễn lịch sử của VGCS quá lố bịch nên đang chìm dần vào quên lãng. Lúc mà sự cuồng nộ của lòng thù hận và tính tự đại của cái công cụ lắng xuống thì tiếng nói lương tri của những con người bình thường cần gạn đục khơi trong cho rõ trắng đen mọi vấn đề liên hệ để trả lại sự thật cho lịch sử. Đó là mục đích của bài viết này.
 
     Chúng ta đi từ cái chết của nhà sư TQĐ đến chuyện quật mồ lịch sử.
 
Tự thiêu hay bị thiêu
 
     Không phải tự nhiên mà sự kiện nhà sư Thích Quảng Đức (TQĐ) chết vì lửa thiêu nửa thế kỷ trước vừa trở lại thành một vấn đề thời sự nóng bỏng trong cộng đồng tỵ nạn tại hải ngoại. Chuyện khởi đi từ việc bọn thành ủy VGCS Saigon do tên Lê Thanh Hải, ủy viên BCT, bí thư thành ủy cùng tùy tùng đến chiêm bái và dâng hương tại tượng đài TQĐ do chúng thiết lập tại quận 3 Saigon nhân kỷ niệm 50 năm ngày chết của sư ông. Điều trùng hợp không thể là ngẫu nhiên là VGCS suy tôn sư TQĐ, nhưng đồng thời các sư sãi Ấn Quang tỵ nạn CS trên thế giới cũng đồng nhịp hùa theo làm lễ tôn vinh nhà sư bạc mệnh này. Các chùa chiền thuộc phe Ấn Quang từ Mỹ, sang đến Úc, vòng qua Âu Châu đều nhất loạt hưởng ứng hành động của VGCS ở trong nước. Vấn đề bùng lên như một cơn lốc xoáy. Người Việt tỵ nạn, nạn nhân của VGCS nhìn vào phải băn khoăn tự hỏi: thế này là thế nào, không lẽ đây đúng là câu thơ: mình với ta tuy hai mà một? Một người hy sinh mạng sống mình vì mục đích gì mà ngoài mặt hai bên tự coi là kình địch nhau (VGCS và Ấn Quang) lại cùng nhau nhớ ơn và cùng nhau ca tụng?  Nguyên nhân cái chết của nhà sư TQĐ từ đó nổi lên những tranh luận, cãi cọ ồn ào trong cộng đồng, kẻ bênh người chống. Mâu thuẫn đó tự nó khó giải thích nếu không tìm tòi trong những đống vụn lịch sử.
 
     Tuy nhiên, những lời qua tiếng lại giữa các bên hầu như lại đi lạc ra ngoài trong điểm của vấn đề. Trọng điểm của vấn đề ở đây là hậu quả do cái chết của sư TQĐ đem đến cho Dân Tộc thì lại bị bỏ quên. Người ta chỉ cãi nhau om xòm về chuyện ông chết như thế nào, tự thiêu hay bị thiêu. Chuyện thật vô duyên nhưng lại hào nhoáng. Kể cả những người thực sự quan tâm đến vấn đề xem ra cũng đã vô tình bị cuốn hút vào cái mê hồn trận mà chỉ có tài phù thủy mới hướng dẫn dư luận một cách tài tình đến như thế. Nhưng nếu người ta cố gắng bỏ một chút thời giờ lặn lội vào trong các trang mạng lớn của Mỹ để xem thì sẽ thấy sự thật hiện ra ngay. Bởi vì, vụ gọi là tự thiêu này thì người Mỹ biết rõ và có đầy đủ hình ảnh và tài liệu hơn báo chí VN rất nhiều. Điều có thể tin được ở truyền thông Mỹ về điểm này là họ giống nhau và xem ra tương đối trung thực.
 
     Vậy thì chuyện nhà sư TQĐ tự thiêu hay bị thiêu, đâu là sự thật?
 
     Trước hết và trên hết, câu trả lời là sự thật nằm trong tâm của con người chứ không ở đâu xa. Sự thật về cái chết của nhà sư TQĐ còn lại cho đến ngày nay là những hình ảnh cụ thể do máy móc ghi lại được đem qui chiếu vào trong tâm con người một khi con người thật sự muốn đi tìm nó. Lấy con mắt định kiến của những kẻ chống điên cuồng nền Đệ I Cộng Hòa và TT Ngô Đình Diệm như những nhà sư Ấn Quang và đám đệ tử của họ mà nhìn thì không thể nào thấy. Lấy địa vị xã hội như cụ lão sư Thích Tâm Châu mà nhìn cũng không nhìn thấy được. Người ta chỉ thấy được bằng con mắt của cái tâm trong sáng của mình. Đó là điều kiện cần phải có để tìm ra sự thật về cái chết của nhà sư TQĐ.
 
     Tất cả các hình ảnh về cái chết của nhà sư TQĐ lưu trữ trong Google hay Yahoo, dù là photo hay video clips, nguyên bản hay đã edit đều giống nhau. Nhà sư TQĐ được hai người dìu từ khi bước xuống khỏi chiếc xe hơi, đặt ngồi xuống lề đường trong tư thế niệm Phật: chân xếp bằng, hai tay chắp trước ngực, không cầm đồ vật gì trong tay. Một người mặc áo tăng đứng đàng sau tưới săng lên người nhà sư TQĐ. Gần hết thùng săng, người này để bình săng xuống, đứng đàng sau xá nhà sư TQĐ hai lậy rồi lại cầm bình săng lên, đổ một vệt dưới đất từ chỗ nhà sư TQĐ ngồi dài về phía sau. Nếu bạn đọc click vào video có tiêu đề “Thích Quảng Đức - You Tube” sẽ nhìn thấy ngọn lửa cháy theo vệt xăng đã đổ, phừng lên từ bên cạnh phía tay mặt nhà sư TQĐ ở phút thứ 2:02 rồi bùng lên dữ dội bao trùm kín ông. Như thế chắc chắn rằng nhà sư TQĐ không tự bật diêm hay quẹt để lấy lửa.
 
     Có hai người đủ thẩm quyền để xác định nhà sư TQĐ tự thiêu hay bị thiêu là Đại Lão HT Thích Tâm Châu và nhà báo Mỹ Malcolm Wilde Browne. Cụ Tâm Châu, lúc nhà sư TQĐ trở thành cây đuốc người, là “tổng tư lệnh” nhóm Phật giáo Ấn Quang nổi lên chống TT Diệm. HT Tâm Châu mới đây tự xác nhận mình là người chấp nhận đơn xin tự thiêu của nhà sư TQĐ, và cũng là người dẫn TQĐ đi tới chỗ chết. Còn Malcolm là thông tín viên của thông tấn xã AP Mỹ. Tường thuật như nhà báo Malcolm Browne, hay xác nhận như đại sư Thích Tâm Châu, rằng nhà sư TQĐ bật quẹt tự đốt cháy mình (tự thiêu) là hoàn toàn không đúng sự thật. Các hình ảnh cho thấy, ngọn lửa bắt đầu từ đàng sau nhà sư TQĐ, lan đến ngang hông phía tay mặt, rồi bùng lên trùm lấy cả thân người nạn nhân. Dĩ nhiên là rất nhanh (xem Google: Thích Quảng Đức - You Tube phút 2: 03) Nếu sư TQĐ bật quẹt (hay diêm) thì tất nhiên ngọn lửa phải phừng lên từ hai tay phía trước ngực nạn nhân. Điều này không xẩy ra.
 
     Vậy thì tại sao ngài Tâm Châu và ký giả Malcolm lại làm chứng sai sự thật? Sự thể chỉ có thể giải thích, nhà báo Malcom Browne là người làm hai nghề cùng một lúc: nghề tay mặt là phóng viên báo chí như đã thấy, và nghề tay trái, bí mật và quan trọng hơn là nhân viên làm việc cho mật vụ Mỹ. Anh ta phải sử dụng đúng chữ nghĩa “tự thiêu” (self-immolation) để tường thuật, như thế mới đúng với đường lối chính sách của chính quyền Mỹ. Còn với đại sư Thích Tâm Châu thì người ta cần lấy câu thành ngữ của người Pháp “noblesse oblige” để giải thích vấn đề. Như trên chúng tôi đã đê cập tới, cụ Thích Tâm Châu, vào lúc nhà sư TQĐ chết, ngài đang là “tổng tư lệnh” của phong trào Phật Giáo đấu tranh chống TT Ngô Đình Diệm. Cụ Tâm Châu, như chính ngài tiết lộ, là người nhận đơn xin tự thiêu của nhà sư TQĐ, duyệt xét và chấp nhận đơn xin, trên danh nghĩa là người tổ chức cuộc “tự thiêu” và dẫn đầu đoàn sư sãi đưa nhà sư TQĐ đến địa điểm cuối cùng để kết liễu đời mình. Với tư cách, địa vị, và trọng trách như thế thì làm sao ngài đại lão HT Tâm Châu có thể nói hai lời được. Trước sau ngài phải như một là lẽ đương nhiên. Nhưng thực tế như chúng tôi đã trình bầy, chiếc áo tu hành của ngài cho dù đã bạc mầu vì tuổi tác cũng không phù phép đem ngọn lửa từ chỗ này qua chỗ khác chung quanh nhà sư TQĐ được. Một nhà sư đức cao trọng vọng như cụ Tâm Châu đã phạm giới sát sanh của Đạo Phật, không phải giết một con kiến, mà là giết một con người.
 
     Trên đây là thực tế của các sự việc xẩy ra, bất cứ ai cũng có thể kiểm chứng được. Một vấn đề khác nữa là nói về mặt đạo lý làm người. Sự sống là tài sản quí giá nhất trên đời này của mỗi con người. Do đó, không một ai muốn phí bỏ mạng sống của mình. Đổi lại, nếu biết có kẻ nào không muốn sống nữa mà đi tìm cái chết, đạo lý làm người bắt buộc người biết phải ra tay ngăn chặn, nếu không là lỗi đạo làm người. Thành ngữ dân gian phát xuất từ tư tưởng Phật giáo: Dù xây chín chục phù đồ, không bằng làm phúc cứu cho một người.  Do đó người muốn quyên sinh nhất thiết phải giữ bí mật ý định để khỏi bị người khác can ngăn. Thế nhưng như hình ảnh cho thấy, cái chết gọi là tự thiêu của nhà sư TQĐ được tổ chức rất có qui củ và long trọng. Sự việc diễn ra giữa phố xá đông người. Số tăng ni được điều động đến rất đông để làm tăng thêm khí thế (?) Nhà báo Mỹ Malcolm Browne được đặc biệt mời riêng đến để quay phim chụp hình. Có một điều rất lạ lùng là có cả cảnh sát của chính quyền đến giữ an ninh trật tự. Điều này thật sự cho đến bây giờ chúng tôi vẫn không hiểu nổi. Nhà sư TQĐ được đưa đến sau cùng trên một chiếc xe hơi cũ và được dìu đến tận chỗ quyên sinh.
 
     Tóm lại, quang cảnh hiện trường nơi gọi là tự thiêu và tất cả mọi sự việc diễn ra cho người ta thấy được là:
-  Thứ nhất, nhà sư TQĐ không tự tẩm săng, cũng không tự bật diêm hay quẹt.
-  Thứ hai, nhà sư TQĐ không thể tự đi đứng một mình, và như trên, ông không tự tẩm săng, cũng không tự bật diêm, quẹt cho thấy hành động của ông không phải là hành động của một người tự chủ và tự nguyện.
-  Thứ ba, diễn tiến đưa đến cái chết của nhà sư TQĐ trái ngược với những trường hợp tuyệt mạng thông thường là âm thầm và kín đáo để tránh việc người khác biết mà ngăn cản.
 
     Những yếu tố trên đủ để đi đến kết luận là nhà sư TQĐ bị thiêu chứ không phải tự thiêu.
 
     Chung quanh vụ sư TQĐ bị thiêu này, về mặt lý luận, nếu không có vài chữ NẾU tai quái thì dư luận cũng chẳng dị nghị gì được. Chữ NẾU thứ nhất là nếu trong giáo lý của đạo Phật không có giới cấm sát sanh, chữ NẾU thứ hai là nếu ngài HT Thích Quảng Độ không tuyên bố PG Ấn Quang không làm chính trị mà chỉ bầy tỏ thái độ chính trị.
 
     Này nhá, những người chở nhà sư TQĐ đến chỗ chết, những người đổ xăng lên mình sư TQĐ, những người bật diêm, quẹt để đốt lên ngọn lửa, những tăng ni đứng chung quanh thấy chết mà không cứu, những người đặt kế hoạch, chấp đơn xin tự thiêu v.v. giải thích thế nào về việc họ tham dự vào cái chết của nhà sư TQĐ? Rõ ràng họ là những người không trực tiếp thì gián tiếp tiếp tay vào việc đưa đến cái chết của nhà sư TQĐ. Họ đã phạm giới cấm sát sanh. Nếu họ không trực tiếp sát sinh thì là gián tiếp sát sinh. Bề nào cũng là giết người. Nếu họ không thừa nhận tội phạm giới thi chỉ còn cách là đem cái châm ngôn hành động “cứu cánh biện minh cho phương tiện” của VC ra mà giải thích thì may ra mới ổn được. Những người trên họ vẫn tự nói là họ chống CS đó mà, thế mà sao họ lại hành động đúng theo sách lược đấu tranh của CS: cứu cánh biện minh cho phương tiện? Chùa Ấn Quang ngày đó còn hô hào Phật tử nạp đơn xin tự thiêu để quí thầy cứu xét. Nhiều người nộp đơn, và đã có một số vụ tự thiêu khác nhưng họ là những kẻ không tên tuổi, vô danh tiểu tốt, do đó không đước quí thầy phong thần, càng không xứng đáng để VGCS báo công. Nhà chùa rành chuyện “mượng hoa cúng Phật” cũng phải.
 
     Về một mặt khác, như ngài Thích Quảng Độ mới tuyên bố, các sư sãi Ấn Quang không làm chính trị, mà chỉ bầy tỏ thái độ chính trị. Các thầy lấy cái chết để bầy tỏ một thái độ chính trị thì quả là đáng nể và đáng sợ thật. Ma quỉ cũng phải chào thua, nói gì người ta. Các thầy lấy cái chết của đồng môn để bầy tỏ thái độ chính trị của mình có khác gì người đời thường nói “mượn hoa cúng Phật,” thật tình là một chiêu độc đáo, khôn hết chỗ chê, trên thế giới này xưa nay mới có một. Ngày 30-4-1975 quí thầy ra nghinh đón quân VGCS vào thành, rất đúng đó là quí thầy bầy tỏ thái độ chính trị. Ngày 2-5-1975 quí thầy tổ chức mừng sinh nhật Hồ Chí Minh, cũng rất đúng là một cách bầy tỏ thái độ chính tri. Nhưng đấu tranh bằng các cuộc thiêu sống, biểu tình bạo động, đem bàn thờ Phật xuống đường nhằm lật đổ hết chính quyền này đến chính quyền khác của miền Nam, như thế cũng gọi là bầy tỏ thái độ chính trị sao? Quí thầy đưa Phật tử Dương Văn Minh lên làm tổng thống để tên tuớng khố đỏ này đầu hàng VC, hiến dâng đất nước cho kẻ thù của Dân Tộc cũng là bầy tỏ thái độ chính trị sao? Quí thầy mới bầy tỏ thái độ chính trị thôi mà đã vậy, chứ nếu mà quí thầy làm chính trị thì không biết đất nước sẽ đi về đâu?     (còn tiếp)
 
 
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất

Bài Xem Nhiều