We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 29 August 2013

Tán gia bại sản: Vào nhà thương chữa bệnh không mua "bảo hiểm sức khỏe"

Vào nhà thương chữa bệnh không hỏi trước chi phí, có ngày vỡ nợ!
Thông thường, khi muốn mua cái xe, sửa ngôi nhà, người ta luôn luôn dọ hỏi giá cả. Vậy mà khi phải vào nhà thương chữa bệnh, mấy ai chịu khó tìm hiểu chi phí sẽ phải trả cho dịch vụ y tế này, để rồi khi nhận được hóa đơn bệnh viện gửi mới “mất vía” vì số tiền nhiều quá mức tưởng tượng!
Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, giám đốc Trung Tâm Y Tế Bolsa. (Hình: Ðinh Quát/Người Việt)

Ðiển hình là câu chuyện của ông Jeffrey Rice được nêu trên tạp chí Reader's Digest số phát hành giữa Tháng Tám, 2012
.
Con trai ông Rice cần vào nhà thương để giải phẫu gót chân. Ông gọi cho một bác sĩ chỉnh hình nổi tiếng tại một bệnh viện ở St. Louis tiểu bang Missouri để xin hẹn và nêu một câu hỏi: chi phí bao nhiêu. Câu trả lời: 37 ngàn đô la. Choáng người vì số tiền quá nhiều, ông Rice - bác sĩ quang tuyến và cũng là giám đốc một công ty chuyên giúp khách hàng so sánh giá cả các dịch vụ y tế là Healthcare Blue Book - hỏi vặn lại: nếu là hội viên “network discount” thì có được giảm giá không? Yes, và chi phí giải phẫu tụt xuống còn khoảng từ 15 ngàn đến 25 ngàn đô la. Bác sĩ Rice hỏi vị bác sĩ chỉnh hình, rằng vị bác sĩ này có làm giải phẫu tại một “outpatient center” (trung tâm y tế ngoài bệnh viện) nào không? Câu trả lời là có và giá cả để giải phẫu chân cho cậu con trai của ông Rice chỉ còn $1,515 nếu làm tại “outpatient center” của vị bác sĩ chỉnh hình.
Bác Sĩ Jeffrey Rice nói với phóng viên tờ Reader's Digest “chỉ cần hai ba cú phone, thế là đang từ $37 ngàn, chi phí tụt xuống gần 90% chỉ còn $1,515 mà thôi.”
Giải thích về con số cách biệt lớn lao này, Bác Sĩ Phạm Ðặng Long Cơ, giám đốc Trung Tâm Y Tế Bolsa ở Quận Cam-California nói với Người Việt: “Lúc nào giải phẫu tại outpatient center cũng rẻ hơn tại bệnh viện. Lý do dễ hiểu là vì thành lập một outpatient center ít chi phí và ít phức tạp hơn là một phòng mổ tại bệnh viện, nên giá tính một ca giải phẫu phải rẻ hơn bệnh viện rất nhiều.” Riêng tại outpatient center thuộc Trung Tâm Y Tế Bolsa thì chỉ giới hạn trong một số ca giải phẫu như phụ nữ hiếm muộn, bướu ngực nhỏ, trĩ ngoại, nên chi phí không nặng như các trường hợp giải phẫu lớn ở bệnh viện, Bác Sĩ Cơ cho biết.
Phóng viên báo Reader's Digest tìm gặp ông Murray Askinazi, giám đốc Lawrence Hospital Center ở Bronxville-New York và được ông giải thích, “bệnh viện tính giá một ca giải phẫu dựa trên nhiều yếu tố, gồm tiền mua hoặc thuê máy móc, tiền trang phục cho bác sĩ và y tá phòng mổ, tiền trả cho nhân viên hành chánh, tiền điện, tiền máy lạnh, tiền lau chùi, v.v...”
Theo con số của tổ chức Archives of Internal Medicine công bố vào Tháng Tư vừa qua, một ca mổ cấp cứu đau ruột dư tại 289 trung tâm y tế và bệnh viện ở California là từ 1,529 đô la đến 183 ngàn đô la. Riêng tại Vùng Vịnh San Francisco, giá trung bình một ca mổ ruột dư là 172 ngàn đô la.
Một bác sĩ gốc Việt chuyên khoa giải phẫu hiện đang hành nghề tại Quận Cam - không muốn nêu tên trên báo - nói với Người Việt, đừng quên là bệnh viện buộc phải nhận những bệnh nhân cần cấp cứu mà không có bảo hiểm, hoặc những người không chịu thanh toán chi phí sau khi xuất viện nên các nhà thương phải tính toán sao để “cân bằng những thất thoát đó.” Bác Sĩ Murray Askinazi thì nói thẳng, một phần số tiền thất thu đó, bệnh viện sẽ bù lỗ bằng cách “đổ lên vai những người có bảo hiểm.”
Trả lời phỏng vấn của tờ Reader's Digest, Bác Sĩ Epperly chuyên giải phẫu các bệnh đường ruột nói rằng đừng đổ lỗi cho bác sĩ về những chi phí bệnh viện; vì bác sĩ chỉ làm công việc chuyên môn. “Nhiệm vụ của tôi là luồn một ống soi vào quan sát ruột bệnh nhân và tôi không hề biết là bệnh nhân sẽ phải trả bao nhiêu tiền cho ca mổ,” Bác Sĩ Epperly nói.
Vấn đề là cách nào biết trước chi phí một ca mổ? Kinh nghiệm của Bác Sĩ Jeffrey Rice cho thấy, đừng ngần ngại gọi điện thoại hỏi thẳng bệnh viện về số tiền mà bệnh nhân phải thanh toán. “Nếu bệnh viện không trả lời thì đó là một dấu hiệu là chi phí của họ chắc cao; và sau một vài cú phone dọ giá vài bệnh viện khác nhau, chúng ta đã có thể có câu trả lời,” Bác Sĩ Rice nói.
Tổ chức Healthecare Blue Book cho biết rất nhiều người xem thường khi nhận một hóa đơn bệnh viện; và sau đây là vài lời khuyên của tổ chức này:
Chớ bao giờ quăng hóa đơn bệnh viện vào thùng rác vì thấy số tiền quá lớn; hoặc phớt lờ tránh né không muốn để mắt đến tờ hóa đơn. Coi chừng, Healthecare Bleu Book cảnh cáo, hành xử như vậy có thể bị bệnh viện nhờ “collection agency” đòi tiền và hậu quả là một “thảm họa”(disaster).
The U.S. Department of Health & Human Services có website chỉ dẫn về các tổ chức vô vụ lợi giúp tìm kiếm các cơ quan chính phủ phụ trách bảo hiểm sức khỏe của từng tiểu bang; giúp làm đơn phản bác với tòa án về các hóa đơn “over charge” của bệnh viện; và cung cấp những hiểu biết cần thiết để bảo vệ quyền của bệnh nhân.
Các tổ chức khác cũng sẵn sàng giúp đỡ bệnh nhân: Medical Billing Advocates of America, Patient Advocate Foundation, Advocate for Patients with Chronic Illness.
Và cuối cùng, Readder's Digest cảnh báo “ai là những người bị vỡ nợ vì khánh kiện tài sản:
-62% những người vỡ nợ là vì phải bán tài sản để trả chi phí bệnh viện.
-Từ năm 2001 đến 2007, số người vỡ nợ vì phải trả chi phí bệnh viện tăng 50%.
-38% những gia đình bị vỡ nợ, vì trong nhà có người mất việc hoặc xin nghỉ làm nên không có bảo hiểm sức khỏe để trả cho các chi phí bệnh viện.
Vị bác sĩ gốc Việt ở Quận Cam không muốn nêu tên cũng nhắc nhở mọi người cần phải có bảo hiểm sức khỏe; vì có tài sản mà tại lý do nào đó không chịu bỏ tiền mua bảo hiểm sức khỏe thì đến lúc phải vào bệnh viện chữa trị, lúc đó mới thấy cái giá phải trả đắt vô cùng. Ông nhấn mạnh: “Tán gia bại sản, mất nhà, mất cửa như không

Chú bé Lula : Cùng đọc suy ngẫm

 Cách chia hai đồng bạc...

Chú bé Lula ,sinh ra vào tháng 10 năm 1945, tại  1 gia đình nông dân ở Ba-Tây ( Brazil ) .
 Vì nhà nghèo, nên từ lúc mới 4 tuổi, thằng nhỏ đã phải đi bán đâu phụng ngoài đường, nhưng vẫn quần áo tả tơi, và  thiếu ăn . Sau khi được lên tiểu học, lúc đó đã dọn lên thủ đô Rio de Janeiro, sau buổi học chú bé thường hay cùng với 2 người bạn cùng lứa đi đánh giầy ở đâu đường, hôm nào không có khách, thì coi như là nhịn đói.

Năm 12 tuổi, vào 1 buổi xế chiều, có 1 người khách, là chủ 1 tiệm giặt ủi và nhuộm áo quần  đến chiếu cố, 3 đứa trẻ chạy lại chào hàng. Ông chủ tiệm nhin vào  3 cặp mắt van xin khẩn khoản đó, không biết quyết định chọn đứa nào. Cuối cùng ông ta nói : Đứa nào cần tiền nhất, thì tôi cho nó đánh giầy, và sẽ trả công 2 đồng.

Công đánh 1 đôi giầy chỉ có 20 xu, 2 đồng đúng là 1 món tiền rất lớn. 3 cặp mắt đều sáng lên.   Một đứa nhỏ nói : từ sáng đến giờ cháu chưa được ăn gì cả, nếu không kiếm được tiền hôm nay, cháu sẽ chết đói ! Đứa khác nói :  "Nhà cháu đã hết thức ăn từ 3 ngày nay, mẹ cháu lại đang bệnh, cháu phải mua thức ăn cho cả nhà tối nay, nếu không thì lại bị ăn đòn…“ .

Cậu Lula nhìn vào 2 đồng bạc trong tay ông chủ tiệm, nghĩ ngợi 1 lúc, rồi nói : “Nếu cháu được  ông cho kiếm 2 đồng này, thì cháu sẽ chia cho 2 đưá đó mỗi đứa 1 đồng !!”Câu nói của Lula làm Ông chủ Tiệm và 2 đứa nhỏ kia rất là ngạc nhiên. Cậu giải thích thêm: “Tụi nó là bạn thân nhất của cháu, đã nhịn đói hết 1 ngày rồi, còn cháu thì hồi trưa còn ăn được ít đậu phụng, nên có sức đánh giầy hơn chúng nó, Ông cứ để cháu đánh đi, chắc chắn Ông sẽ  hài lòng” Cảm động trước câu nói của thằng nhỏ, Ông chủ tiệm đã trả cho hắn 2 đồng bạc, sau khi được hắn đánh bóng đôi giầy. Và thằng nhỏ Lula giữ đúng lời, đã đưa ngay cho 2 đứa bạn mỗi đứa 1 đồng.

Vài ngày sau, Ông chủ Tiệm đã tìm đến thằng nhỏ Lula, nhận chú bé cứ sau buổi tan học là đến học nghề ở tiệm giặt nhuộm của ông ta, và bao cả bữa cơm tối. Tiền lương lúc học nghề tuy là rất thấp, nhưng so với đánh giầy thì khá hơn rất nhiều.  Thằng bé hiểu rằng : Chính vì mình đã đưa tay giúp đỡ những người khốn đốn, nên mới đem đến cho mình cơ hội làm thay đổi cuộc đời.

Từ đó, miễn là có khả năng, chú bé Lula không ngần ngại giúp đỡ những người sống khốn khổ hơn mình. Sau, Lula nghỉ học đi làm thợ trong 1 nhà máy, để bênh vực cho quyền lợi của những  người thợ, cậu ta tham gia vào công-đoàn, năm 45 tuổi, Lula lập ra đảng Lao-Công.
Năm 2002, trong cuộc ứng cử tổng-thống, khẩu hiệu của Lula là : Ba bữa cơm no cho tất cả những người trong quốc gia này.  Và đắc cử làm Tổng Thống  xứ Brazil.  Năm 2006 đắc cử nhiệm kỳ 2, cho 4 năm tới.

Trong 8 năm tại chức, Ông ta đã thực hiện đúng lời mình đã hứa :  -93% trẻ em và 83% người lớn ở nước này được no ấm.  Thực hành đúng tâm niệm : giúp đời !!  Và nước Ba-tây dưới sự lãnh đạo của Ông đã không còn là "con khủng long nhai cỏ" mà đã trở nên "Con mãnh sư Mỹ Châu".  Và xây nên  nền kinh tế đứng thứ 10 trên thế giới.  Luiz Inácio Lula da Silva : đó là tên của vị tổng thống Brazil ( 2002 - 2010 )

Bài Xem Nhiều