We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 13 September 2013

Việt Kiều Nuôi Dưỡng Chế Độ - Để Giết Dân Minh.?


             Việt kiều...... tội nghiệp ! ...

milking cow 6Có một chuyện không công bằng : về VN tất cả chi phí cho gia đình như đi du lịch, ăn uống Việt kiều phải lo, khi có cơ hội người VN qua ngoại quốc thì Việt kiều cũng phải bao hết. Ở VN bạn không chỉ bao cho người nhà mà còn bao cho cả bạn bè người nhà nữa. Khi bạn mời tiệc, người nhà dắt cả làng tới tham dự rất tự nhiên như người Hà Nội, có ai thắc mắc, câu trả lời rất đau lòng “ Tiền Việt kiều mà, ngu gì mà không ăn”.

    Anh Tấn gửi tiền xây nhà cho mẹ ở miền quê vùng sông Hậu. Nhà xây xong mẹ gửi thư qua xin thêm tiền gắn máy lạnh. Anh thắc mắc tại sao nhà mẹ ở ngay bờ sông quanh năm gió mát trăng thanh, tại sao phải gắn máy lạnh. Anh phôn về hỏi cho ra lẽ. Cô em gái nhanh nhẩu trả lời: Mẹ bị huyết áp cao, và thấp khớp, bác sĩ nói phải ở nhà có máy lạnh thì mới khoẻ. Thương mẹ Tấn lại phải vay mượn để gửi tiền cho mẹ mua máy lạnh. Mẹ và em gái đâu có biết Tấn đang ở ké garage với người bạn. Trời nóng như lửa Tấn chỉ dám xài quạt máy mua từ chợ trời. Cuối năm Tấn về thăm nhà thấy mẹ mình nằm trên cái giường ngay phòng khách. Còn phòng ngủ có máy lạnh trên lầu vợ chồng cô em gái đã chiếm. Thấy vậy anh hỏi tại sao không để mẹ ở trên lầu. Em gái anh trả lời : mẹ bị huyết áp cao lên xuống nguy hiểm? Tấn tức quá kêu thợ tới đem máy lạnh trên lầu xuống gắn nhà dưới cho mẹ. Khi về Úc mấy ngày em gái anh gọi qua nói : “Vợ chồng em phải lên thành phố làm ăn, nên không có người chăm sóc mẹ, em đã kiếm người chăm sóc mẹ, mình phải trả cho người ta 100.000 đồng một ngày. Anh có nhiệm vụ gửi tiền về cho mẹ. Mấy tháng sau mẹ anh chết, dĩ nhiên anh phải lo tiền gửi về lo tang lễ cho mẹ. Anh muốn về lắm nhưng không còn chỗ nào cho mượn tiền để mua vé máy bay, căn nhà anh xây cho mẹ bây giờ em gái anh lấy không.

    Anh bạn tôi còn bà chị ở VN, muốn tạo công việc cho chị mình làm ăn. Sau khi tìm hiểu kỹ càng anh bạn gửi tiền cho chị mua một xe Mercedes 24 chỗ. Từ ngày có xe bà chị làm ăn khấm khá. Xe chạy có tiền bà chị giữ, chi phí cho xe như tiền bảo hiểm, tiền bảo trì, anh tiếp tục chi viện. Đối với anh, số tiền chi phí ấy coi như quà cho chị hàng năm. Rồi một hôm vận xui tới, tài xế xe của bà chị gây tai nạn chết người. Bà chị bị CA mời lên làm giấy tờ, bà chị sợ quá khai chiếc xe này của người em bên Úc bỏ tiền mua.. Công an VN nhân cơ hội ghi vào hồ sơ : “Xe Việt kiều gây tai nạn chết người”. Sau đó giữ xe và yêu cầu bà chị mời anh Việt kiều Úc về VN lên CA huyện lãnh xe ra. Bà chị gọi điện thoại qua cho em. Người em vội vã bay về VN lên gặp CA Huyện. CA Huyện niềm nở đón tiếp và cho biết tình trạng xe cộ cũng như tai nạn, CA đề nghị nộp $30.000 gồm tiền bồi thường cho nạn nhân, tiền phạt lái xe gây tai nạn và giữ xe một tháng. CA giữ passport và yêu cầu anh điện về Úc xắp xếp gửi tiền qua để lấy xe. Trong thời gian chờ đợi CA cấp cho anh một giấy đi đường thay passport và visa để anh tiện đi lại ở VN.        Chuyện đến lúc này mới vỡ lẽ: Vì thương bà chị, anh bạn đã giấu vợ rút sổ băng $70.000 gửi cho chị mua xe. Nay không biết lấy đâu ra $30.000, thôi đành liều, anh gọi về vợ và nói rõ sự thật. Sau khi nghe chồng xưng tội. Bà vợ không bắt lỗi nhưng yêu cầu việc đền tội: “Tôi rút tiền gửi cho anh $30.000 để anh lấy xe ra, khi anh về Úc làm thủ tục ly dị và bán nhà”. Kết quả anh bạn tôi bây giờ “Độc thân tại chỗ” và không có tiền.

     Cô Nga người RG ra đi tìm tự do bỏ lại người anh trai yêu quý. Sau 6 năm xa quê hương, nay cô về thăm lại mồ mả cha mẹ, ông bà, thăm lại người anh yêu quý. Tình cảm ông anh dành cho cô em qua nhiều lá thư thật là thống thiết. Ông kể lại cái thời còn thơ ấu chính ông là người cõng em mỗi sáng qua cây cầu khỉ tới trường. Hàng tháng cô em đều gưỉ tiền về cho anh và các cháu. Người anh trai thư qua lần nào cũng đều nói em đừng gửi tiền về cho anh, hãy lo cho bản thân vì anh không ở gần em để chăm sóc cho em. Nhưng chưa bao giờ cô em thấy tiền gửi đi mà quay lại. Cô biết tính anh mình mà.. thế rồi hôm nay cô khăn gói về VN theo lời mời của ông anh “Em sắp xếp về VN một chuyến, hôm nay nhà nước mở cửa đón Việt kiều, anh em mình lâu lắm không gặp nhau, không biết em gái anh bây giờ tròn hay méo”. Thật là tình cảm thiêng liêng, muốn biết em gái mình bây giờ tròn hay méo thì hỏi thằng em rể thì biết ngay...

    Gia đình anh hai lên SG trước một ngày để hôm sau đón em gái. Ngày trở về thăm quê hương của cô em gái được tỗ chức linh đình, giống như đón tiếp một vị nữ hoàng. Cô em gái bẽn lẽn khi ông anh ôm chặt lấy mình rồi hôn má, cử chỉ tây phương không biết ông anh học được lúc nào mà tỏ ra thành thuộc. Qua bao lần ôm các em trong quán ”bia ôm” đã tạo cho ông anh lịch lãm và tự nhiên, nên khi gặp em mình ông càng tự nhiên và chứng tỏ với em gái mình cái văn minh không phải chỉ tây phương mới có. Cái bẽn lẽn vội qua đi nhường cho sự kiêu hãnh của một Việt kiều về nước khi được đón tiếp long trọng như vậy. Đâu ai biết được cô em gái cũng như bao nhiêu phụ nữ khác ở Úc ngồi may thâm cả đít để có tiền lo cho cuộc sống và giúp đỡ gia đình bên VN.

     Hai tuần lễ ông anh đưa em gái đi thăm khắp nơi, giới thiệu em mình với mọi người: “Em gái tôi, bà chủ hãng may thời trang lớn bên Úc”. Cô em gái khi nghe giới thiệu ngượng ngùng muốn đính chính, nhưng ông anh hiểu ý nói đè qua chuyện khác.. Một buổi chiều ông anh nói với em “Chiều nay anh sẽ đưa em đi thăm vùng lấn biển, anh dự trù mua vài lô, chỉ cần 1 năm sau là giá gấp đôi. Thằng bạn anh năm ngoái mượn tiền mua 2 lô, năm nay nó bán một lô, tiền lời đủ chi trả cho cả hai...” ngay chiều hôm đó hai anh em đi thăm đất, và quyết định mua 4 lô. Ông anh tạm thời đứng tên dùm, khi nào nhà nước cho Việt kiều đứng tên thì sẽ sang tên cho em.

Cô em gái về Úc bàn với chồng gom hết vốn liếng gửi về cho anh trai để mua đất. Từ đó mỗi lần cô em gái gọi điện thoại về VN hỏi thăm, ông anh trai đều báo tin vui vì giá đất tăng. Một năm sau, cứ theo thông báo gía đất lên của ông anh thì anh em ông ta đã kiếm lới gấp đôi. Cô em bàn với chồng quyết định bán 3 lô để thu tiền về còn một lô thì tặng lại ông anh. Nhưng mua thì dễ, bán thì khó, nhất là người đứng tên sổ đỏ là ông anh chứ không phải cô..    Thấm thoát đã 8 năm tôi gặp lại cô Nga và hỏi thăm về vụ đất đai, được cô ta cho biết: Ông anh đã lừa chiếm đoạt hết bốn lô đất không hoàn trả lại vốn cho cô ta dù chỉ một đồng.

     Chuyện cô Nga là một trong muôn vàn câu chuyện đau lòng. Hình như tất cả mọi hoạt động của người trong nước phần lớn là tìm cách làm sao cho tiền trong túi Việt kiều chạy vào túi mình. Người ta không ngại dùng mọi thủ đọan để lừa nhau, người ta không còn phân biệt cha mẹ, anh em, bà con, có cơ hội là ra tay.

     Tôi còn nhớ cách đây 8 năm có một lần tôi nhân được thư của mấy cháu con bà chị gửi qua, nội dung như sau:
“ Cậu à, mẹ và tụi con suy nghĩ và quyết định sẽ mua cái nhà của anh Tư, anh Tư sẽ đi Mỹ tháng tới. Anh sẽ không mang tiền đi. Khi anh Tư qua bên đó cậu sẽ trả dùm cho tụi con. Giá nhà anh Tư hiện tại là 120.000 USD, nhưng anh để lại cho tuị con 80.000 USD. Rẻ lắm đó cậu... Cậu giúp mẹ và tụi con nhé..”

     Đọc thư, tôi tá hoả tam tinh như người trúng gió. Tôi không biết chị tôi và mấy cháu nó nghĩ sao mà tỉnh bơ viết thư như vậy. Trước nhất mấy người nghĩ là tôi có nhiều tiền lắm, thứ hai tự quyết định và kêu tôi thi hành. Khi nhận được thư tôi trả lời “tụi con lo một nửa còn một nửa cậu sẽ trả góp cho anh Tư mỗi tháng 500 USD cho đến khi hết.”

     Thư gửi đi nhưng không có hồi âm và coi như chuyện quyết định mua nhà chìm vào quên lãng. Sau đó cháu tôi có xin tiền mua xe Honda, tôi hỏi giá bao nhiêu, cháu tôi nói giá khoảng $4000. Tôi đã gửi cho nó đủ $4000. Nhưng lần về kế tiếp tôi khám phá ra nó đã nói dối, vì xe Honda nó mua chỉ có $2500 thôi. Bốn ngàn Úc Kim có lẽ nó tính luôn tiền xăng.

     Anh bạn tôi về VN thăm gia đình, quê hương là chùm khế ngọt, anh về VN ăn bưởi ăn cam chứ không ăn khế. Lúc đầu về thăm gia đình, lần thứ hai về làm ăn, đặt hàng “sản xuất ở VN”, lần thứ ba anh về VN nhập cảng cả cô chủ trẻ, con ông giám đốc hãng đóng bàn ghế. Anh bảo lãnh cô chủ trẻ qua Úc du lịch tham quan..Dĩ nhiên hàng hoá thì anh ta trình làng với vợ, còn hàng “độc” anh cất giữ tại hotel. Xui cho anh, cái hôm anh dắt cô chủ nhỏ tham quan thành phố bị vợ anh bắt gặp. Thế là “tan hàng”. Vợ anh thâu tóm tất cả, còn anh chỉ còn lại những gì mà mẹ anh cho anh khi mới sinh anh ra. Cô chủ nhỏ cũng chia tay anh quên cả bye bye.

     Tội nhất một người bạn đang làm ngành “finance”, về VN bị tiếng sét ái tình đánh quá mạnh, đến nỗi trong lúc đang ôm ấp người đẹp, thì xuất hiện một tên đàn ông xưng là chồng cô gái, hắn bắt anh phải biết điều nếu không sẽ giết chết anh. Sau khi trấn lột anh hắn xô anh xuống lầu, anh rơi trúng băng ghế xi măng lề đường bể đầu. Anh được đưa vào nhà thương VN cấp cứu. Kết quả khi anh được chuyển về Úc, anh trở thành “người gỗ” muôn đời.

     Có nhiều người khoe “mình có số đào hoa”, về VN có nhiều em theo, thậm chí còn tỏ ra mình thật thà “tôi có nói cho em biết là tôi có gia đình”, nhưng em nói “không sao làm người tình của anh là đủ rồi”. Thật tôi không hiểu sao ông bạn tôi thật thà như vậy. Đàn bà ở VN cần cặp với đàn ông có vợ, chứ đàn ông không vợ, họ không cần. Lý do dễ hiểu “có vợ, ly dị vợ mấy hồi”. Khi cá đã cắn câu rồi, lúc đó mới giựt. “anh à em cần mấy ngàn,..” em cần mua xe máy.. em cần tiền sửa nhà..”, rồi anh ơi em có bầu...thế là xong... còn đàn ông không có vợ hay vợ ly dị là đàn ông có vấn đề, không có tiền, không có tài sản, đàn bà VN không cần loại đàn ông đó. Ông bạn thật thà của tôi chắc sẽ được Chúa ban cho Thánh Giá trong một ngày rất gần..
.....
Tuấn Linh

--

QUÊ HƯƠNG AI CHẲNG MUỐN VỀ


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Trăm nhớ ngàn thương lệ ướt đằm
Thấm cả vào thơ, từng chữ nghẹn
Lời sầu, nghĩa tủi, ý băn khoăn…


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bà mẹ đường gân những vết bầm
Máu bán từng ngày khô cạn máu
Ngã vùi bên lộ buổi đầu năm


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Áo gấm khoe sang giữa bụi lầm
Trí tuệ khoe giầu, khoe hạnh phúc
Khoe quyền, khoe lực, chẳng khoe tâm !


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em gái mười ba đã má hồng
Phủ lớp son sầu lên tuổi ngọc
Thả đời trên đỉnh ngọn cuồng phong


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Em bé mồ côi góc chợ nằm
Bà lão chực chờ tô nước phở
Và người khách lạ thản nhiên ăn


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Khi giới công nhân lệ rớt thầm
Bởi bọn cầm quyền và đám chủ

Dập vùi,  bóc lột quá  vô tâm !


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Nghĩa địa thành ra chỗ nhảy đầm
Ruộng lúa, vườn cây thành khách sạn
Âm sầu, dương hận đã bao năm


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ôi lệ hờn đau khó thể cầm
Người lính cô đơn  ôm chiếc nạng
Bị thương thời Việt cộng xâm lăng …


Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Bản Giốc, Nam Quan đã nát bằm !
Hỏi có đau lòng khi đất nước
Tây Nguyên, Hoàng Ðảo ngập hờn căm ?

Quê hương ai chẳng muốn về thăm
Ngặt nỗi oan khiên chửa lấp bằng
Ðời sống dân ta đầy tủi nhục
Ta về, thấy cảnh, có vui chăng???




Ngô Minh Hằng

Cộng Sản Việt:Trò đi giây giữa hai bờ Thái bình Dương.

Việt Nam và Trò đi giây giữa hai bờ Thái bình Dương.Vừa muốn được cả kem sữa, vừa muốn được cả bà chủ bán sữa !
(Vouloir avoir et la Crème, et la Crèmière !)
hay
Muốn được cả Voi lẫn cả Tiên.

 

TRẢ VỀ QUÁ KHỨ
 
Cái anh chàng Việt Cộng cũng lạ ! Suốt cả mùa Hè vừa qua chạy suốt, chạy đôn, chạy đáo, giữa hai bờ Thái bình Dương, lăng xăng khi qua Tàu, lúc qua Mỹ, khi mời Tây đến thăm, khi đi thăm láng giềng xứ Thái. Tất cả được che đậy dưới hai chữ Ngoại Giao. Ngoại Giao đâu phải chỉ có đi chơi xong rồi ra về tuyên bố chung chung. Ngoại Giao phải có gì cụ thể chứ ! Trong gia đình, khi ông chủ gia đình, ông bố, ông chồng xuất ngoại đi chơi, đi công tác khi về nhà cũng phải có tý quà mọn cho vợ, cho con, cho thân bằng quyến thuộc. Nói tóm lại, ít ra bà con thiên hạ trong gia đình cũng nhận được tý hơi hám của cuộc du hành của ông chủ nhà.
 
Đằng nầy, các xếp lớn càng đi, thì ở nhà, kinh tế càng khó khăn, xăng lên giá, vật giá leo thang, lạm phát phi mã. Tháng bảy qua khi ông xếp chủ nhà, Tư Sang bắt buộc phải đi Mỹ, đúng vậy, Tư Sang bị bắt buộc phải đi Mỹ. Vì, sau hôm «đi sứ Bắc Kinh » về, quá tủi nhục, và trong nỗi ươn hèn, Tư Sang đành quyết định phải đi Mỹ. Quyết định trong cái lật đật, quyết định việc đi vào giờ chót - sau gởi giấy « xin » được mời - Ấy cũng do cái chuyến đi thất bại qua « chầu » các ông anh Tàu phù, bị hai tên Chệt đầu sỏ Lý-Tập (Ly Kequiang và Xi Jinping) chơi ép sao đó – mà khi về ấm ức, ấp a - ấp úng, kẹt với « 16 chữ vàng », nghẹn với « 4  tốt », nói ra không được, nuốt vào chẳng xong. Nên lật đật đi Mỹ, đi Mỹ là cầu viện Bác Sam râu xồm mũi lỏ, là nhờ anh Mỹ giúp đở treo màn, chưng hình « hù dọa » hai anh Ba để lấy lại tý thể diện « cuốc ja ». « Mầy coi chừng, mầy chơi ép tao quá, thì tao chơi với thằng Mỹ ! ».
 
Đấy là nghề của chàng, vừa đánh vừa đàm. Hồi xưa, thời những ông tổ Cộng sản Lénine, Staline đã dạy như vậy rồi. Lénine bao lần ký thỏa hiệp với các đồng minh thuở ban đầu cùng nhau làm cách mạng lật đổ chế độ Nga hoàng - stariste, từ các đồng chí cộng sản menchevik đến các đồng chí đệ tứ của Leon Trosky, tất cả đều bị Lénine và nhóm bolchevik của ông lật lọng giết hại để làm bá chủ Liên Bang Sô Viết. Staline, cũng vậy, không ngần ngại ký thỏa hiệp với kẻ thù Hitler, ký thỏa hiệp với kẻ thù Nhựt bổn, thỏa hiệp chưa ráo mực, thì đã trở mình đánh. Hồ Chí Minh miệng nói chống Thực dân, nhưng vẫn thỏa hiệp với Thực dân Pháp, khi Pháp trở lại, ký kết Hiệp định Độc lập trong Liên hiệp Pháp, vừa câu giờ chờ tiếp viện của Komintern-Cộng sản quốc tế, vừa để có thì giờ triệt hạ các đối thủ quốc gia Việt Nam để độc quyền yêu nước, độc tài lãnh đạo đánh Tây. Năm xưa Hồ Chí Minh dám chơi trò « đi Pháp thương thuyết», để ở nhà, đệ tử Võ Nguyên Giáp thủ tiêu những nhà ái quốc phe quốc gia cả tin, thực thà, đến lúc gần chết vẫn tin nhóm Cộng sản và phong trào Việt Minh cũng là những phần tử yêu nước và cùng mình liên minh chống Pháp. Hai lần ký Hiệp Ước ngưng chiến, Hiệp định Genève 1954, Hiệp định Paris 1973, hai lần Việt Cộng Bắc Việt xé rào, xé Hiệp định, đem quân tràn vào miền Nam Việt Nam.
 
Những năm tháng qua, ngay từ những ngày đầu các tay đầu sỏ chế độ Cộng sản Hà nội bày đặt bắt đầu đi Mỹ, ngay từ thời trước Tư Sang hay hôm nay Tư Sang cũng vậy, mỗi lần các tay đầu sỏ xuất ngoại đi Mỹ, dù đi ngoại giao hay đi xin tiền, là ở nhà Công An được lịnh đàn áp, bắt người. Làm như đi Mỹ là cái bắt buộc, là có tội, là trật đường rầy. nên hể mỗi lần đi Mỹ là mỗi lần sửa sai, là ở nhà phải cứng rắn, phải Công An trị, đàn áp bắt người. Thật là :  « Fais ce que je te dis et ne fais pas ce que je fais ! » - Hãy làm những gì tao bảo chớ làm teo tao !
 
Tư Sang hôm nay cũng vậy, cũng chơi trò « đi du Mỹ », đàn em  ở nhà bèn ra lệnh cho những đệ tử Công An đàn áp những người yêu nước, thực thà chót dại cả tin, bao nhiêu năm theo Bác và Đảng với cái nhãn hiệu Xã hội Chủ nghĩa và Độc lập quốc gia giả hiệu của Việt Nam và dân tộc Việt.
 
Trở lại cuộc đi của Tư Sang. Tư Sang du Mỹ trong thế bị động, nên phải ngậm đắng nuốt cay, ngậm bồ hòn làm ngọt, chấp nhận được Mỹ tiếp đón loại hạng hai, loại « au rabais - đại hạ giá » nói theo kiểu tây. Mỹ còn xỏ lá, kỳ nầy, khi ra về Tư Sang còn được tiển ra cửa tiền của Toà Nhà Trắng (các phái đoàn Việt Cộng trước thường « được » đi cửa hậu để tránh biểu tình chống đối của « người Việt phản động - sic » !) và Tư Sang được thưởng thức dàn chào của « Việt Kiều khúc ruột ngàn dặm, giàu tiền lắm của ở không đi biểu tình chống Cộng » ! - Thật cũng đáng đời, cũng vì Tư Sang  vì thấy phe ta vừa sang vừa giàu,  nên tuyên bố vung vít, dám vơ cả vào làm họ, cám ơn ông Tổng thống Obama của Đảng dân chủ phản chiến đã cưu mang chăm sóc người tỵ nạn (Cộng sản chống Cộng) ! Và cũng có lẽ nhờ nói như vậy nên Tonton Obama mới tưởng thiệt, cho đi cửa tiền, để hắn ta thưởng thức « đồng bào khúc ruột ngàn dặm « woánh » Cộng, đả đảo Cộng, với rừng cờ vàng chống Cộng « nhiệt tình » đả đảo như thế nào !. Và cũng vì thèm được Mỹ cho tí bơ – beurre, butter, tặng tí sữa, và cũng vì nhận định « sai một cách cường điệu » rằng Mỹ vì quyền lợi trên Thái bình Dương sẽ không bỏ Việt Nam, vì Việt Nam có một địa lý chiến lược. Nên Tư Sang khi đi qua Mỹ, nhưng lòng vẫn sợ phật lòng Tàu, nên ra lệnh trong nước sửa soạn ra Nghị định 72, kiểm soát Mạng Thông tin – cho phù hợp, nhịp nhàng với chánh sách kiểm soát mạng Thông tin internet của Tàu.
 
Tư Sang khi ở Mỹ thì phải nói xuôi, thí dụ rằng cám ơn Mỹ đã cưu mang người Việt (tỵ nạn Cộng sản), thí dụ rằng đường lưỡi bò của Tàu không có cơ sở. Thì ở nhà, bổn phận tay Thứ trưởng Ngoại Giao Nguyễn Thanh Sơn phải chữa lữa bằng cách nói ngược,  chưởi ngay người Việt Hải ngoại được Mỹ trả tiền đi biểu tình. Tay mặt ra đòn, tay trái phải đở, nhịp nhàng. Mỹ vừa đặt  chuyện Nhơn quyền, Việt Cộng phải ra ngay  Nghị định 72. Và sau đó vài ngày,  sai môt tay Tướng xin đàm phán mua vũ khí sát thương. Việt Nam mua vũ khí sát thương làm gì ? Nói chuyện mua khí giới là để chứng tỏ rằng Việt Nam sẽ không nhượng bộ Tàu, nếu Việt Nam có vũ khí sát thương. Nhưng vì Mỹ sai khi đặt vấn đề Nhơn quyền nên Việt Nam không có vũ khí sát thương, không đối đầu được với Tàu. Vì vậy, nếu Việt Nam có theo Tàu là lỗi Mỹ !
 
Tại sao Việt Nam Cộng sản múa may quay cuồng vậy ? Việt Nam theo Mỹ chống Tàu, để chứng minh cái gì ? chứng minh cho ai ? Việt Cộng biết trước là Mỹ không bao giờ giao trừng cho ác hết. Mỹ đã bị rồi, Mỹ một thời đã nuôi Bin Laden, bị Bin Laden phản là một kinh ngiệm đau thương (ngày 11 tháng 9 năm 2001), cũng vì vậy mà ngày nay Mỹ không tiếp viện quấn nổi dậy Syrie. Việt Nam biết vậy nên khi xin tiền Mỹ, khi Mỹ « tố » thách Nhơn quyền, Việt Nam không bao giờ « bắt cái tố » của Mỹ cả. Vì Việt Nam biết rằng Tàu không bao giờ đánh Việt Nam cả, vì Việt Nam đã là đất Tàu rồi.
 
Việt Nam tưởng Mỹ muốn Việt Nam vào PTT ( Hiệp tác Xuyên Thái bình Dương), Việt Nam lầm to ! Đối với Mỹ, có Việt Nam hay không cũng chả sao. Cứ nhìn cách xử sự giữa Mỹ với Phi Luật Tân, Singapore và so sánh với Việt Nam thì ta rõ vấn đề ! Chỉ có người Việt Hải ngoại mơ Việt Nam vào  PTT nầy thôi, với hy vọng những tay Việt Cộng sau khi được vào những cơ quan quốc tế, làm ăn kiểu quốc tế đàng hoàng, sẽ biến thành người đàng hoàng. Sau khi vào làng chơi quốc tế sẽ biến thành người tử tế, làm ăn có khuôn có phép, ăn uống đàng hoàng, không còn húp xùm xụp nữa, không khạc nhổ bậy bạ nữa, không đi đường gặp hoa thi hái, gặp trái thì bẻ nữa… không săng quần, cổi giầy xuống biển lượm sò nữa, không đái bậy bên đường, không bỏ chơn lên ghế nữa…  Đã 38 năm rồi, từ ngày 30 tháng tư năm 75, đã vào miền Nam Việt Nam, đã vào Sài gòn, góp mặt với văn minh từ lâu rồi. Đã 38 năm rồi, Việt Nam Xã hội Chủ nghĩa đã là thành viên bao nhiêu cơ quan quốc tế, từ Liên Hiệp Quốc UNO đến Hiệp Hội Thương Mại Thế giới WTO, …  bao nhiêu Tòa Đại sứ, bao nhiêu Lãnh sự trên thế giới, bao nhiêu du học sanh, thế mà thỉnh thoảng vẫn có những tai tiếng loại bà lớn Việt Nam nầy ăn cắp ở siêu thị, ông quan to kia đái bậy ngoài đường…Thỉnh thoảng ở Paris, bạn bè người viết và cả người viết cũng gặp vài người đồng hương ăn mặc bảnh bao toàn là hàng hiệu thứ đắc tiền, đồng hồ sang, điện thoại bảnh, vào tiệm phở ở quận 13 húp xùm xụp, nhai rào rào tự nhiên như người …Hà Lội vậy !..
 
Cái khổ của văn hóa Việt Cộng là vậy, lý luận từ lỗ rún ra, tự cho là “đỉnh cao trí tuệ”,  tự cho ta là nhứt ! Việt Nam là trung tâm vũ trụ. Việt Nam có một địa lý chiến lược. Tàu cũng thích, Mỹ cũng ham. Vậy thì ta làm eo, ta sẽ thương thuyết du giây giữa mọi người và sẽ hưởng tất cả những quyền lợi. Hồi xưa, các đàn anh chánh trị gia Việt Nam Cộng Hòa, phe ta cũng lý luận như vậy : Mỹ sẽ không bao giờ bỏ ta cả, vì ta là chiến lược. Bỏ Việt Nam, Mỹ sẽ mất tất cả Đông Nam Á.  Năm 1975, Mỹ bỏ Việt Nam Cộng Hòa, chả chết thằng Tây nào. Nam Dương, Mã lai, Thái Lan, Singapore bình yên như vại. Đó là chỉ nói đến các quốc gia láng giềng trên lý thuyết domino của Truman thôi. Trái lại nhờ chiến tranh ở miền Nam Việt Nam mà các quốc gia ấy phát triển suốt những năm từ 65 đến 75! Chỉ tội nghiệp ba quốc gia cựu Đông dương thôi. Ngày nay tuy đời sống hằng ngày có hơn lúc xưa ti tí, 38 năm rồi bắt buộc phải hơn thôi, nhưng vẫn chưa lên hàng quốc gia phát triển. Phát triển quốc gia Việt Nam giống như  phát triển đường phố Hà nội hay Sài gòn, nhà cao, cửa đẹp, nhưng không có cống thoát nước nên mùa mưa đến là lụt lội. Cũng như cô gái đẹp thoa son đánh phấn, mặc hàng hiệu, nhưng mù chữ. Cũng như anh đại gia Việt Nam, ăn mặc bảnh bao, hàng hiệu, từ cái điện thoại đến cái máy ảnh, trong túi đầy xu, nhưng vào nhà hàng ăn uống thô lỗ…vẫn cổi giầy khi ngồi ở tiệm ăn.
 
Chuyến Mỹ du của Tư Sang là bức họa của cả một sự kém cỏi ấy : qua Mỹ tìm đồng minh, hy vọng mong nối lại “một tình cũ nghĩa xưa”. Đem bức thư Hồ Chí Minh viết cho Tổng Thống Truman ra làm điển hình, nói nỗi lòng Hồ Chí Minh « tỏ tình » với Harry Truman Tổng Thống Mỹ. Tặng cho Obama bức thư ấy là để nói rõ rằng Hồ Chí Minh lúc xưa đã “yêu Mỹ” chứ đâu có “chống Mỹ”. Vì Mỹ phụ Hồ, nên Hồ mới chống Mỹ. Như vậy lỗi tại Mỹ. Truman đã bỏ cơ hội rồi,  Obama đừng để mất nữa. Thật nực cười, làm sao mà gọi là “nối lại cuộc tình được”. Một bức thư tỏ tình, gởi người. Người không trả lời. Đáng lý là giấu đi ! Mắc cở lắm ! Nay lại đem ra khoe, còn gọi là Tình Cũ Nghĩa Xưa. Thật là mối Tình ngỡ. Mình ngỡ nó Đôi Tây ? Ai ngờ nó Đôi Xì !  Hết tiền là phải !
 
Nhưng hởi ôi, lòng dạ bất nhứt, thật là nói láo như Vẹm !  Khi ngoại giao thì cử chỉ thì nói « bạn bè - hữu nghị, tình thương », nhưng khi người  Mỹ nói đến nhơn quyền cho đồng bào mình, thì la ơi ới ! Mỹ có đòi Việt Nam phải tôn trọng  nhơn quyền cho ai đâu ? Mỹ chỉ đòi Việt Nam hãy tôn trọng nhơn quyền cho dân Việt Nam, cho dân chúng Việt Nam của mình, Mỹ đề nghị Nhà nước Việt Nam cầm quyền cho đồng bào Việt Nam mình sống trong dân chủ, công bằng và hưởng những quyền của một người công dân Việt Nam mình thôi !. Có thế thôi !
 
Và để trả lời đề nghị cụ thể đầy nhơn ái của Mỹ ấy, Tư Sang và Chánh Phủ cùng Đảng do Tư Sang làm sếp trả lời thế nào ? Tư Sang và Đảng Cộng sản của Tư Sang đầy hãnh diện sai lầm và lòng tự cao tự đại  và cũng để chứng minh rằng Việt Nam Cộng sản  ta không sợ Mỹ, Tư Sang vừa về đến nhà là ra lệnh Sáu Dũng ký Nghị định 72 ra để dằn mặt Mỹ và cho Mỹ biết rằng ta ngon !  Và ngon hơn nữa,  sai Nguyễn Thanh Sơn tuyên bố rằng những người biểu tình ỡ Mỹ mà Tư Sang gặp đều do Mỹ trả tiền. Và dỉ nhiên vẫn tiếp tục đàn áp dân chúng và các nhà dân chủ VN. Ta không sợ thằng Tây nào !
 
Vừa đi Mỹ tìm đồng minh để cân bằng sức ép Tàu, vừa đi Mỹ để xin Mỹ bán vũ khí sát thương để chống Tàu. Vừa phải chưởi người Mỹ gốc Việt, vừa phải ra Nghị định 72, nhưng cũng vừa  mong Mỹ cho vào PTT…. thật là một trò đi giây ngoạn mục !
 
Đúng là vừa muốn xin được Voi, vừa muốn đòi Tiên. Nói theo Tây vouloir avoir et de la Crème et la Crèmière. Vừa muốn được ăn Kem Sữa mà còn muốn hốt cả bà chủ !
 
Còn lâu ! Hãy chờ Tết Kongo !
 
Hồi Nhơn Sơn, 15 tháng 8, 2013
Phan Văn Song

 

Bắn Nữa Đi: NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM !


  Đúng, Đặng ngọc Viết là một anh hùng, với dân số 80 triệu người dân trong nước nếu có 100 người như Đặng Ngọc Viết thì mấy tên lãnh đạo đảng Cộng Sản Việt Nam hòn dái đã lên tới cổ mà chết.

                 Tuổi trẻ Việt Nam hãy đứng lên viết trang sử mới, người Việt hải ngoại chúng tôi sẵn sàng đâu lưng yểm trợ mọi bề.

                 Người lính già
                 Nguyễn ngọc Phách

THÁI BÌNH NỔI DẬY


anh hung

ĐẶNG NGỌC VIẾT !

Tôi lạy Anh

Người Anh Hùng Dân Tộc

Đã phát lên tiếng súng hờn căm

Tiếng súng nổ như vỡ bờ thác đổ

Máu Anh Hùng vì uất hận lòng dân

Đặng Ngọc Viết tên Anh Đặng Ngọc Viết

Lẫm liệt thay đất nước có tên Người

Lẫm liệt thay Đặng Ngọc Viết ơi!

Tôi khóc người nước mắt tuôn rơi

Ta đau nhói tâm hồn ai cắt xé

Tiếc thương người đã chọn cách quyên sinh

Giang san đó đắm chìm trong tăm tối

Nước đang cần dân nước hy sinh

Thái Bình ơi! Đau nhói hồn tôi !

Tiếng súng vang rung rinh đất trời

Hỡi !Trời cao thiên sứ của Người

Một VỊ SAO vừa lịm tắt rồi

Lịch Sử ngàn năm Viết tên Anh

Đặng Ngọc Viết Anh là bức tranh

Là Chính Khí đi vào sử xanh

Bất Tử Tên Người Chiến Sĩ Liệt Oanh

Lê Chân

12/ 09/2013
-

NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM

Cảm xúc khi nghe tin người anh hùng ÐẶNG NGỌC VIẾT đã coi thường sinh tử, chọn cho mình một hành động can trường, để cho đảng VC độc tài biết là lòng dân vô cùng oán hận và ngày tàn của đảng không xa.  Bài thơ mọn này xin là một nén hương kính cẩn tiễn đưa linh hồn người anh hùng bất khuất về miền bất tử .
Khi đảng cướp đang bày mưu tính kế
Cướp đất dân vì đất chính là vàng
ÐẶNG NGỌC VIẾT như sứ trời xuống thế
Thừa lệnh trời trừ diệt bọn côn quan
Thánh đố hiểm nguy, can trường xông trận
Một mình anh mang sứ mệnh Thiên Ðình
Cho đảng biết khi lòng dân căm phẫn
Thì đêm dài tăm tối phải bình minh !
Cho đảng biết đảng gian hùng, bất chính
Thì Trời trao quyền lực xuống tay dân
Lòng dân quyết là ý Trời đã định
Ðảng phải lụn tàn vì đảng bất nhân !
ÐẶNG NGỌC VIẾT người trai hùng quả cảm
Ðã thay dân anh xử tội tà quyền
Chúng, đảng cướp ngày, từng tên tội phạm
Tội gian tham, bán nước, giết dân hiền !
ÐẶNG NGỌC VIẾT người mở đầu  lịch sử
Và mở đường cho cách mạng vùng lên
Hỡi mỗi chúng ta, hãy là Thiên sứ
Mang lệnh dân mà đòi lại nhân quyền ...
ÐẶNG NGỌC VIẾT đã đi vào bất tử
Khi dâng đời cho tổ quốc hồi sinh
Nước khắc tên anh vào trang hùng sử 
Tôi viết tên anh trong trái tim mình
ÐẶNG NGỌC VIẾT máu anh hùng đã đổ
Vì dấn thân trừ diệt đảng tham tàn

Nối chí anh, hỡi toàn dân, nhóm lửa

Hãy thắp lên nào NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM !!!
 Ngô Minh Hằng
 
-----




Chiều 11-9-2013, người đàn ông ở TP Thái Bình (theo láng giềng vốn rất hiền lành), tên là Đặng Ngọc Viết, đến trụ sở UBND tỉnh Thái Bình, hỏi tên để tìm mặt các quan chức Trung tâm phát triển quỹ đất TP Thái Bình, rồi bất ngờ rút súng rulo nhằm đầu các cán bộ, liên tiếp nổ súng, làm một Phó giám đốc Trung tâm này thiệt mạng sau khi được đưa đi cấp cứu, ba cán bộ khác trọng thương. Rời khỏi hiện trường, ông Viết bắn vào tim, tự sát. Người nhà cho biết, ông Viết đã chuẩn bị sẵn di ảnh của mình. Mặc dù cơ quan chức năng chưa công bố đầy đủ thông tin vụ này, qua báo chí phản ánh, đã xác định được nguyên nhân: bất bình thu hồi, bồi thường đất đai. Trước đó khoảng một tháng, gia đình ông Viết không đồng ý phương án bồi thường giải phóng mặt bằng do Trung tâm áp đặt. Đang đi làm xa ở TP HCM, cách nay một tuần, ông Viết trở về Thái Bình. Thái Bình quê lúa hiền hòa bao đời của ông Viết, sau vụ nông dân rầm rộ nổi dậy năm 1997 chống quan chức địa phương tham nhũng, một lần nữa lại chẳng “thái bình”(!).

Khác với Tiên Lãng, vụ nổ súng đầu tiên của người dân phản ứng thu hồi đất, chỉ với súng hoa cải bắn vu vơ ở cự ly xa, làm chấn thương nhẹ 6 người phía công an và quân đội. Vụ nổ súng ở Thái Bình bằng súng quân dụng nhằm vào đầu người ở cự ly gần, mất 2 mạng người, 3 người khác trọng thương. Hậu quả thê thảm hơn nhiều.

Trong vụ Tiên Lãng, báo chí trong và ngoài nước cũng như thông tin trên mạng đã đăng tải, phân tích và bình luận qua hàng nghìn tin, bài, nêu rõ bất cập trong chính sách đất đai hiện hành. Nhiều nhân vật lãnh đạo cấp cao đương chức, hoặc hưu trí đã lên tiếng thừa nhận chính sách đất đai lỗi thời, bất cập và việc thực thi sai trái của quan chức địa phương là nguyên nhân cơ bản của vụ việc. Tiên Lãng chỉ là sự kiện nổi cộm trong hàng vạn vụ thu hồi đất bất công, gây bức xúc cho người dân. Theo công bố chính thức từ Quốc hội, nội dung đất đai đang chiếm hơn 70% vụ việc khiếu nại, tố cáo, kiện tụng, phản ứng và hoàn cảnh số phận bi thương gây bất ổn xã hội. Nhân vụ Tiên Lãng, nhiều bài báo, bạn đọc liên hệ với vụ án Đầm Nọc Nạn ở Bạc Liêu năm 1928 dưới thời thuộc Pháp, khuyến cáo nhà nước cần nghiêm túc nhìn nhận và kịp thời khắc phục khiếm khuyết của chính sách đất đai, xử lý nghiêm khắc quan chức sai phạm, khoan hồng với người dân bị lâm thế “con giun xéo lắm cũng quằn”, ít nhất cũng xử sự được như người Pháp trong vụ Đầm Nọc Nạn.

Thế nhưng, cách thức giải quyết vụ Tiên Lãng làm công luận thất vọng. Là nạn nhân của vụ cưỡng chế trái pháp luật, cơ ngơi mấy chục năm gầy dựng bằng mồ hôi, xương máu và cả tính mạng người thân bỗng chốc tan hoang, anh em họ Đoàn bị bắt bớ giam cầm và trừng phạt nặng nề. Quan chức sai phạm cấp xã, huyện chỉ bị xử lý nhẹ hều. Quan chức sai phạm cấp tỉnh, cấp bộ vẫn rung đùi tại vị. Thậm chí, đại tá giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca, đầu têu vụ cưỡng chế bê bối Tiên Lãng – kẻ đã huênh hoang không gì vô học và bạc ác hơn trên truyền thông rằng đây là “một trận đánh đẹp”(!), lại được thăng tướng! Xử vụ Tiên Lãng như vậy, nói nhà nước coi khinh, chọc giận dân chúng, liệu có quá lời?

Phải, với lực lượng công an, quân đội hàng triệu người trang bị tận răng và chủ trương phong cấp bạt mạng hàng trăm, hàng nghìn tướng tá, tăng lương ngất ngưởng cho công an và quân đội, người ta mong sẽ gia cố được ngai vàng quyền lực cùng đặc lợi bằng súng đạn và nhà tù.

Nhưng lịch sử đã minh chứng, thế sự không phải lúc nào cũng thuận theo tư duy của những cái đầu đất! Trước Công nguyên, triều đại đầu tiên thống nhất Trung Hoa là nhà Tần binh hùng tướng mạnh, khét tiếng hà khắc, chỉ tồn tại vỏn vẹn 15 năm. Chính sách o ép, đàn áp khắc nghiệt Phật giáo là nguyên nhân chính kéo đổ triều đại gia đình trị họ Ngô ở Nam Việt Nam cuối năm 1963, sau 8 năm cầm quyền. Năm 1989, ách cai trị nghẹt thở xây trên nền móng mật vụ, nhà tù khủng khiếp ở Rumani kết liễu bằng giá treo cổ vợ chồng nhà độc tài Tổng bí thư Đảng cộng sản kiêm Chủ tịch Hội đồng nhà nước Nicolae Ceauşescu. Mới năm 2011 đay thôi, lẩn trốn chui rúc trong ống cống, bị quân nổi dậy lôi ra “đòm” là kết cục nhục nhã của nhà độc tài xứ dầu mỏ Ly Bi Gaddafi…

Rõ ràng, bạo quyền không thể là cứu cánh trong mọi trường hợp.

Trở lại chuyện đất đai. Từ nhiều năm nay, bên cạnh phản biện của giới trí thức, nhiều chuyên gia, nhà quản lý trong bộ máy nhà nước đã phân tích rõ tác hại của chính sách quy định đất đai là “sở hữu toàn dân, do nhà nước đại diện chủ sở hữu và thống nhất quản lý” và khuyến cáo cần phải khẩn trương thay đổi. Trên thực tế, cái gọi là sở hữu toàn dân chỉ là khái niệm hoàn toàn rỗng tuếch, không hơn không kém. Chẳng người dân nào được coi là chủ sở hữu đất đai.

Nhà nước trong trường hợp này cũng vậy, chẳng có nhà nước cụ thể nào hết, chỉ có giới chức trong cuộc toàn quyền tự tung tự tác. Thích thì thu hồi, đền bù bèo bọt như bố thí, bất cần người dân mất đất sống chết ra sao. Không thuận hả? Sẵn quân quyền trong tay: cưỡng chế! Cho dân chúng tụi bay biết thế nào là chuyên chính!

Không mấy ai không biết, trong cái sự “thích” ấy, có cái thích phô trương con số thu hút đầu tư, có cái thích các khoản đi đêm khủng của chủ dự án, có cái thích thôn tính khu đất ở vị trí đắc địa hay bờ xôi ruộng mật, có cái thích sở hữu những lô đất, những căn hộ hay biệt thự đứng tên người nhà quan chức mà chủ dự án sẽ lại quả, có cái thích con cái du học trời Tây bằng tiền chủ dự án chu cấp, có cái thích ngao du, ăn chơi mua sắm ở nước ngoài bằng tiền chủ dự án… Thiên hình vạn trạng!

Lẽ ra, cái cơ chế thu hồi đất bạc ác mà công luận đã vạch rõ là mảnh đất màu mỡ cho giới chức tham nhũng vơ vét, chủ dự án phất lên chóng mặt, đồng thời cũng đẩy biết bao hộ dân lâm cảnh khốn cùng phải được sửa đổi từ lâu, vì thể chế nào lại mong muốn tiềm ẩn mầm mống bất an?

Nhưng cái cơ chế ấy vẫn tồn tại dai dẳng một cách đáng ngạc nhiên đến tận bây giờ, ngay trong dự thảo sửa đổi Hiến pháp 2013 sắp trình Quốc hội. Vì sao?

Chẳng mấy khó khăn để nhận ra động cơ đen đúa của đám quan chức tham nhũng cố sức níu kéo cái cơ chế chết tiệt trên hòng trục lợi bất chính. Nhưng không thể không kể đến đồng minh kè kè của chúng là những cái đầu đất nhiễm độc nặng nề cái quan niệm đã quá lỗi thời và cực kỳ phản khoa học về CNXH. Theo đó, đặc trưng cơ bản hàng đầu của một quốc gia CNXH là mọi tư liệu sản xuất chủ yếu đều thuộc về “sở hữu toàn dân”.

Tuy nhiên, sẽ rất khó giải thích vì sao chỉ đất đai mới là tư liệu sản xuất chủ yếu, mà không phải là nhà máy, xí nghiệp công – thương nghiệp cùng máy móc trang thiết bị sản xuất kinh doanh? Từ năm 1986, nhà nước Việt Nam đã chính thức thừa nhận sở hữu tư nhân đối với tư liệu sản xuất chủ yếu trong hầu hết các lĩnh vực. Hiện thời, sẽ lập tức bị coi là kẻ điên khùng, nếu ai đó đề xuất nhà nước phải quốc hữu hóa, đánh tư sản để đảm bảo đặc trưng XHCN. Trong khi đó, Hội nghị 81 đảng cộng sản và công nhân thế giới tại Matxcơva năm 1960 đã xác định một quốc gia chỉ được coi là mang bản chất CNXH khi công nghiệp chiếm không dưới 60% tổng sản lượng trong nền kinh tế. Và hậu quả tệ hại ra sao của chính sách quốc hữu hóa và các chiến dịch đánh tư sản thì VN đã quá đủ.

Biện bạch cho chính sách quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân, có quan chức cho rằng: nếu thừa nhận sở hữu tư nhân về đất đai, sẽ rất khó cho nhà nước thu hồi để phát triển cơ sở vật chất hạ tầng. Xin khẳng định, lập luận ấy 100% phản khoa học. Không khó để để kiểm chứng điều này. Xin hãy chịu khó nhìn sang các quốc gia có hạ tầng phát triển, họ đâu có quy định đất đai thuộc sở hữu toàn dân?

Trong những bài viết khác liên quan chính sách đất đai, người viết bài này từng nêu rõ, đất đai là tài sản, phải được pháp luật điều chỉnh chủ yếu theo quy phạm quyền tài sản trong lĩnh vực dân sự, theo nguyên tắc “việc dân sự cốt ở hai bên”. Trên nguyên tắc mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật, việc quan chức ký quyết định hành chính thu hồi đất của người dân để giao cho chủ dự án có tính chất kinh doanh sinh lời như sân golf, khu du lịch sinh thái, bất động sản… là vi phạm thô bạo Hiến pháp, người có lương tri không ai chấp nhận. Nhu cầu nhà nước cần đất đai để phát triển hạ tầng là có thật. Tuy nhiên, để tránh quan chức lạm quyền trục lợi, gây lãng phí (như hàng trăm cảng biển bỏ hoang hiện nay)… nhà nước nên thực hiện cơ chế trưng mua, với giá cả thỏa đáng. Một khi phải chi ngân sách một khoản đáng kể, nhà nước sẽ buộc phải cân nhắc một cách hết sức thận trọng. Với các dự án quan trọng phục vụ an ninh, quốc phòng nhằm bảo vệ an nguy cho cả đất nước (thường hãn hữu), không lẽ ngân sách nhà nước lại bóp chẹt người dân? Với các dự án cơ sở hạ tầng phục vụ quốc kế dân sinh, lý do để nó ra đời phải là nguồn lợi lớn lao sẽ mang lại lâu dài cho cộng đồng rộng lớn, lẽ nào nhà nước mua rẻ đất của người dân?

Thực tế lâu nay, tuyệt đại đa số vụ khiếu kiện đất đai phức tạp dai dẳng và phản ứng quyết liệt đều rơi vào trường hợp thu hồi đất để giao cho chủ dự án kinh doanh sinh lời, với giá áp đền bù quá bèo bọt, quan chức lạm quyền nhũng nhiễu cấu véo vòi vĩnh cả hai phía. Trang phần lớn các trường hợp thu hồi đất để xây dựng công trình an ninh, quốc phòng, hoặc để phát triển hạ tầng quan trọng mang lại lợi ích thiết thực cho cộng đồng, người dân đều đồng tình và chấp nhận thiệt thòi do bồi thường chưa thỏa đáng.

Vụ nổ súng ở Thái Bình lại một lần nữa cho thấy, chừng nào những bất cập đã quá rõ ràng trong chính sách đất đai còn chưa được khắc phục một cách căn bản, không ai dám bảo đảm tiếng súng giữ đất sẽ hết nổ. Thậm chí rất có thể, quy mô và tính chất nghiêm trọng sẽ không dừng ở mức độ như Tiên Lãng, Thái Bình.

Võ Văn Tạo






Bài Xem Nhiều