We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 18 October 2013

Halloween : Mùa Ma Quỷ

Ma Đáng Sợ Nhất Đang Nằm Trong Ta


Halloween in Ireland
   
     

Bàn chuyện ma quỷ là một việc vô cùng nguy hiểm vì đây là một vấn đề rất nhạy cảm được thiên hạ liệt vào loại mê tín dị đoan. Tin ma hay không là quyền tự do của mỗi người.

* * *

Tại sao người ta thường hay tin là có ma?

Trong bài phóng sự “Người Mỹ có tin ma quỷ không” (VOA) thì hết 2/3 dân Mỹ trả lời là họ tin có ma, có người đến từ hành tinh xa (aliens) và các hiện tượng huyền bí khác.

Trong khi nhiều người cho rằng tin tưởng vào những chuyện ma quỷ là điên rồ, nhưng ngược lại các nhà khoa học xã hội thì lại có một cái nhìn khác hơn về vấn đề nầy.

Theo các nhà tâm lý học, không phải tại vì con người ngớ ngẫn đâu. Người ta có khuynh hướng tìm kiếm những gì sâu xa. Họ là những người hoàn toàn tỉnh táo.

Đàn ông Mỹ tin rằng người ngoài hành tinh là có thật trong khi đàn bà thì thiên về bói toán và thần linh.

Các tôn giáo đều có bàn luận và giải thích vấn đề ma quỷ- Theo Phúc Âm ma quỷ là dị giáo.

Nhiều nhà khoa học và sách báo ngoại quốc đã đề cập đến những hiện tượng huyền bí không thể giải thích được chẳng hạn như kinh nghiệm cận tử (Near death experience), xuất hồn, thần giao cách cảm, v.v… Thậm chí hình ảnh bóng ma còn được ghi lại bằng tia hồng ngoại tuyến (infra red) và sự hiện diện của hồn ma cũng được dụng cụ diện tử phát hiện. Lẽ dĩ nhiên phe hoài nghi và chống đối cũng rất nhiều.

Trở về từ cõi chết hay hiện tượng kinh nghiệm cận tử

Kinh nghiệm cận tử (Near death experience) là một hiện tượng mình cảm thấy mình thoát ra ngoài cơ thể lúc gần chết (near death) hay khi đã có dấu hiệu chết lâm sàng rồi (mort clinique, mort cérébrale), chẳng hạn như điện não đồ hoặc điện tâm đồ đều bằng phẳng. Mình thấy mình chết từ bên ngoài cơ thể.

Hồn bay phất phơ trên trần nhà và nhìn xuống cái xác mình nằm trên bàn giải phẩu. Thấy bác sĩ và y tá lăng xăng làm hồi sinh, thậm chí mình còn bay đi chơi qua các phòng lân cận… và chứng kiến cảnh sinh hoạt bên đó(?).

Hiện tượng cận tử được Bs Raymond Moody nêu ra lần đầu tiên vào năm 1975. Các thăm dò cho biết có rất nhiều bằng chứng cho biết đây là một hiện tượng thường hay thấy xảy ra, nhưng ít người dám đề cập đến vì sợ thiên hạ không tin và còn bị người ta cười.

Sau đây là các điểm chính của hiện tượng cận tử theo Moody:

1.Cảm thấy bình an và yên tịnh

2.Cảm thấy sắp chết đến nơi hoặc đã chết rồi

3.Nghe thấy tiếng động và tiếng nhạc thật êm dịu

4.Đi vô đường hầm hoặc một vào cõi âm u tâm tối

5.Cảm thấy mình thoát ra ngoài cơ thể (out of body experience)

6.Gặp lại những mặt quen thuộc hay bà con đã chết từ trước

7.Đi vào vùng ánh sáng

8.Nhớ lại những biến cố quan trọng trong cuộc đời

9.Cảm thấy đến biên giới cuối cùng, một giới hạn mà vượt qua đó có nghĩa là phải chết luôn

10.Ý thức quyết định trở về và nhập trở lại vào thân xác.

Đa số các người nầy sau đó đều thay đổi cách nhìn cuộc đời và cho biết họ không còn sợ chết nữa.

Hiện tượng cận tử có nhiều điểm rất tương tợ với cách giải thích thân trung ấm (bardo) trong tác phẩm Tạng Thư Sống Chết.

“Tạng Thư Sống Chết” của Đại sư Sogyal Rinpoché đã mô tả rất rõ tiến trình của giây phút lâm chung.

Những kinh nghiệm của cõi trung ấm

“…Nếu hết sức quyến luyến cái xác của mình, thậm chí ta lại còn cố nhập vào nó hay lảng vảng bên nó. Có những trường hợp quá khích, là thân ý sanh có thể lai vãng gần tài sản hay xác của họ hàng tuần, hàng năm mà vẫn chưa có thể nghĩ rằng mình đã chết. Chỉ khi họ thấy mình không có bóng in trên mặt đất, không in dấu chân bước, cũng không phản chiếu trong gương, họ mới vỡ lẽ. Và nội một nỗi kinh hoàng khi nhận ra mình đã chết, cũng đủ làm cho họ ngất xỉu.

Trong cõi Trung Ấm tái sanh, ta sống lại tất cả những kinh nghiệm của đời vừa qua, ôn lại những kỷ niệm đã từ lâu phai mờ trong ký ức, và thăm lại những nơi chốn cũ, “dù chỉ là nơi ta chỉ có khạc nhổ lên đấy”. Cứ bảy ngày một lần, ta lại bắt buộc phải sống trở lại cái kinh nghiệm chết, với tất cả nỗi đau khổ của nó. Nếu ta đã chết một cách an bình, thì trạng thái tâm an bình đó được tái diễn; nhưng nếu đó là một cái chết vật vã, sự vật vã ấy cũng được tái diễn. Và nên nhớ rằng, mọi sự được tái diễn với một ý thức mãnh liệt gấp bảy lần lúc sống. Và trong giai đoạn thoáng qua của Trung Ấm tái sanh, mọi nghiệp ác của các đời trước trở lại, một cách cô đọng cường liệt, làm cho tâm ta rối bời.

Cứ thế, ta một mình lang thang không ngừng qua thế giới Trung Ấm, kinh hoảng như trong một cơn ác mộng. Và cũng hệt như trong mộng, ta tin rằng mình thực có một cái thân vật lý, và mình thực sự hiện hữu. Tuy thế, tất cả những kinh nghiệm của Bardo này chỉ do tâm ta biến ra, do nghiệp và những tập quán cũ của ta tái diễn…” (Ngưng trích Tạng Thư sống Chết, Người dịch Thích Nữ Trí Hải)

Kinh nghiệm cận tử giải thích theo khoa học.

Scientific Theories of the NDE

Sau đây là một số giả thuyết về kinh nghiệm cận tử

1- Não người sắp chết hay vừa mới chết tiết ra endorphin (là một loại morphin) gây sảng khoái

2- Chất gây mê cực mạnh Ketamine được não tiết ra và tạo nên ảo giác tách ra khỏi thân xác (décorporation, out of body experience)

Lors de la phase hallucinatoire, la kétamine peut provoquer un état dissocié: soit l'usager perd la sensation de lui-même (sensation de se «détacher de son corps») soit la notion de réalité. Certains relatent des expériences de décorporation ou de NDE2.(Wikipedia)

3- Các nhà khoa học có thể tạo ra kinh nghiệm cận tử giả tạo bằng cách cấp chất LSD (psychotrope hallucinogène) cho các người tình nguyện để gây ảo giác.

4- Não bị thiếu oxy hoăc chứa quá nhiều thán khí carbon dioxide.

Hình ảnh chuyện ma.

Phật giáo và ma-

“ Trong kinh Phật có nói: Chúng sanh trôi nổi trong sáu cõi luân hồi:

“…- Cõi người: như chúng ta đang sống hiện tại đây....Tất cả sự khác nhau trong cùng cõi người đều do phước/ tội báo có sai biệt. Nhưng đã sinh ra làm người thì đều có cùng những nghiệp cảm nhất định. Các cõi khác cũng vậy.

Để sinh vào cõi người cần giữ 5 giới.

- Cõi trời: Phước báo hơn cõi người. Nhưng cũng có sự sai biệt về phước/ tội trong cõi trời. Do vậy có sự phânchia ra 33 tầng trời( phân chia theo mức độ phước báo)…

…Để sinh lên cõi trời cần giữ ít nhất 10 giới...

- Cõi súc sinh: Bạn có thể thấy được bằng nhục nhãn (mắt người), đó là những con vật hiện đang sống quanh chúng ta, như chó,mèo, gà, cá, giun, dế,muỗi.... Súc sinh nhìn chung phước báo kém hơn loài người.

- Cõi A Tu La: phước báo lớn hơn cõi người, gần bằng hoặc bằng cõi trời. Nhưng tâm vẫn còn sân hận, chứ không được như cõi trời.

- Cõi ngã quỷ: Phước báo ít, chịu khổ nhiều. Cũng có nhều loại ngã quỷ, nhưng ngã quỷ có một đặc điểm chung là phải chịu đói khát.

- Cõi địa ngục: Là cõi hầu như không có phước báo, do tạo nhiều nghiệp ác (sát sinh, trộm cắp, lừa gạt...) nên phải chịu quả báo là thọ thân trong cõi địa ngục...

Sáu cõi, từ cõi phước báo lớn nhất là cõi trời, đến cõi phước báo ít nhất là cõi địa ngục, đều ở trong vòng sinh tử luân hồi....

Cho nên, những ai đang hưởng phước nếu ý thức được điều này cần lo tạo thêm phước mới. Ai đang chịu khổ thì không nên trách cứ bất kỳ ai, mà hãy lo gieo những nhân tốt mới để sớm gặt được quả tốt…” (Ngưng trích- Sáu nẻo sinh tử luân hồi là gì?Tác giả Minh Đức,Hội Bông Sen)
http://hoibongsen.com/diendan/showthread.php?t=7441

Theo Cư sĩ Hoàng Phong trong bài: Có ma hay không?

“Phật có đưa ra một ví dụ dễ hiểu. Khi bước ngang ngưỡng cửa lúc nhá nhem tối, ta thấy một con rắn. Ta hoảng hốt và giật lùi lại. Nhưng nhìn kỹ thì đấy chỉ là một cuộn dây thừng. Con rắn ở trong đầu ta. Con Ma cũng ở trong đầu ta là như vậy.

Khi ta ngủ mê, ta thường chiêm bao «thấy ma». Ta hét lên hay la ú ớ…Giật mình thức dậy, ta không thấy ma. Khi ngủ, ta nhắm mắt, nằm trên giường và trong gian phòng tối om, làm gì ta có thế dùng mắt mà thấy được. Cái thấy ấy là do tâm thức của ta thấy, hình ảnh con ma hiện lên từ tiềm thức ta, từ nơi a-lại-da-thức (âlayavijnâna) của ta, sinh khởi từ những xúc cảm bấn loạn và tiềm ẩn trong ta, từ những nghiệp sâu kín của ta…

Tóm lại, và cũng xin lập lại, con Ma nằm trong tâm thức ta, trong tâm trí ta và trong tâm linh ta. Tại sao? Vì Ma được sinh ra từ những tư tưởng của ta. Nó chính là Chủ nhân ông của mọi tư tưởng. Chính nó, xuyên qua quá trình vận hành của ngũ uẩn (skanha), đã làm phát sinh ra tư tưởng của chính ta. Những tư tưởng đó gồm có dục vọng và thèm khát, lôi theo những hành vi nhắm vào mục đích làm thoả mãn những thèm khát và dục vọng đó. Hậu quả đưa đến là khổ đau. Trong đầu ta, Ma luôn luôn nhắc nhở ta phải bảo vệ cái tôi, cái ngã của ta, và tùy theo từng người, nó dùng cách quát nạt, ra lệnh hay vỗ về bằng những tiếng êm ái hay hét lên the thé…, mục đích để in đậm trong tâm trí ta sự hiện diện của cái ngã.

Ma là cái ngã đang thống trị ta, làm cho ta tham lam, ích kỷ, xúi dục ta, nịnh hót ta, biến ta thành đốn mạt, nói dối và quỷ quyệt. Ma không phải chỉ biết doạ nạt suông mà thôi. Những hành vi của Ma làm phát sinh ra Thế giới luân hồi (Samsara). Thế giới luân hồi nằm trong sự kiềm tỏa của Ma, và Ma lại nằm trong tâm thức của ta. Vì thế có thể nói Ma chính là một hình thức của Vô minh hay một cách nói để so sánh với Vô minh. Chính Ma đã tung hoành trong tâm thức ta, tạo ra u mê, lầm lẫn và khổ đau. Chính Ma kích động để ta tạo nghiệp”.(Ngưng trích –Có ma hay không –Cư sĩ Hoang Phong).

Chuyện khó giải thích: xuất hiện nhiều khuôn mặt người trên sàn nhà bếp tại làng Bélmez Tây Ban Nha tháng 8,1971.

Phá bỏ sàn nhà, đổ ciment đúc lại, các mặt lạ vẫn còn xuất hiện ra, có khi thay đổi thành hình khác nhau trong một ngày. Hình từ trong ciment xuất hiện ra ngoài.

Có khi thay đổi nét mặt tùy theo tâm trạng vui buồn của bà chủ nhà Maria Gomez. Có lúc bà Maria phải đi nằm bệnh viện thì các nét mặt của ma đều tỏ ra buồn rầu hết.

Đào lên, thấy có xương người không đầu. Đem chôn ở nghĩa địa công giáo. Làm nền nhà lại: hình vẫn còn tiếp tục xuất hiện ra. Các giáo sư đại học nổi tiếng đến cắt mẩu ciment có hình khuôn mặt để thử nghiệm hóa học, làm đủ mọi test, chụp hình bằng tia hồng ngoại tuyến infra red,ultra violet, kết quả không có gì lạ hết.

Cảnh sát cho phá bỏ nền nhà bếp,và đào sâu xuống 3 mét: tìm gặp 13 bộ xưong, có cái không có đầu và có cái của trẻ em. Người ta suy luận là các nạn nhân đều bị giết và chết oan…Sau khi nền ciment được tráng lại xong xuôi thì các mặt vẫn xuất hiện trở lai như thường.

Sau hết người đặt máy ghi âm rất nhạy trong nhà để hy vọng ghi được tiếng nói của hồn ma (mà người thường không thể nghe được). May thay máy ghi được nhiều tiếng nói và am thanh hổn loạn của những oan hồn gồm có đàn ông, đàn bà và trẻ con….và hồn ma còn nêu cả tên ra nữa.

Đuợc biết căn nhà nằm trên vùng nghĩa địa của thế kỹ thứ XIII.

Nhiều nhà chuyên môn về hiện tượng huyền bí siêu nhiên nghĩ rằng bà chủ nhà Maria Gomez, là một đồng bóng psychic, một người thoughtography có năng khiếu siêu nhiên tạo hình ảnh qua tư tưởng của bà (?)

Những khuôn mặt mới

Sau ngày bà Maria gomez qua đời năm 2004, hiện tương ma quái vẫn còn tiếp tục xuất hiện với những hình gương mặt mới lạ hơn.

Cuối năm 2004, báo El Mundo có đăng bài phóng sự phơi bày ra sự thật:

- Thủ phạm là Diego Pereira con trai của bà Maria Gomez tạo ra của các hình ảnh ma xuất hiện trên nền nhà sau ngày bà mẹ qua đời. Tháng 11, 2004 tờ báo El Mundo cho đăng bài “Những gưong mặt mới tại Belmez là đồ dỏm và do nhóm săn ma và chánh quyền địa phương cấu kết tạo dựng ra.”

Vẫn còn mù mờ về vấn đề ma quỷ

Thường thì ma quỷ gắn liền với chết chóc, chết trẻ, chết oan, hồn không siêu thoát được, v.v… Trong những nhà có xảy ra án mạng, treo cổ, tự tử, chết oan… thường hay thấy xuất hiện ra những hiện tượng khó giải thích được như bóng ma lúc về đêm, tiếng động bất thường, tiếng bước chân như có ai đi trong nhà giữa đêm, đồ đạc rơi rớt vô cớ, luồng gió lạnh trong phòng kín, cảm giác như có sự hiện diện của ai đó bên cạnh ta…

Những chuyện ma được nghe kể lại

Có nhiều người kể là mỗi khi trong nhà có tang thì trong những ngày đầu tiên lúc chưa chôn, hồn ma của người chết có thể hiện ra lẩn quẩn trong nhà và nó cho một người nào đó thấy khiến cho họ sợ hết hồn. Đó là cách liên lạc của hồn ma với người thân còn sống.

Hồn người chết hiện về do một người thân trong gia đình kể lại

Đây là chuyện hồi năm 1996, tức là 17 năm về trước khi người em gái út (ngoài 30 tuổi) của bà xã qua đời tại Sài Gòn.

Cô ta chết vì bịnh ngặt nghèo. Theo phong tục Viêt Nam, người xấu số được đưa từ bệnh viện về chết tại nhà. Đêm đầu tiên, cậu em có nhiệm vụ canh xác cô em để nằm dưới nhà. Anh nầy là dân gốc nhà binh trước 75. Giữa khuya, anh ta cần lên lầu để làm cái gì đó, nhưng khi “vừa bước lên cầu thang thì thấy rõ ràng nó lù lù đang đi xuống”. Teo.

Không biết đây có phải là ảo giác hallucination hay không?

Theo Phật giáo thì trong mấy ngày đầu khi vừa mới chết, hồn ma còn quyến luyến nơi quen thuộc nên chưa biết đi đâu?

Hình ảnh chuyện ma.

Chuyện bị ma đè, ma kéo ra khỏi giường:

Hồi người gõ mới bắt đầu đi dạy tại trường Cao Đẳng Nông Nghiệp (Đại Học Cầnthơ) năm 1967 thì được rất nhiều anh em giáo sư dạy bên trường Trung học Nông Lâm súc Cần thơ (nằm gần bến xe mới) ven lộ 20 trên đường đi Bình Thủy, Long Xuyên kể lại những hiện tượng khó hiểu thường xảy ra tại một căn nhà bên cạnh trường. Đó là nơi dành cho các các giáo sư trú ngụ. Chính trong căn nhà nầy thường hay xảy ra những chuyện ma đè và ma kéo ra khỏi giường trong lúc họ còn đang tỉnh táo chưa ngủ... Các nạn nhân thề quyết rằng họ đều nói thiệt. Chuyện xảy ra cho rất nhiều người. Được biết căn nhà nầy ngày xưa được Tây dùng làm nơi tra tấn Việt Minh.

Chó thấy ma: Chuyện do đồng nghiệp người Canada kể lại

Mấy năm trước lúc còn đi làm, người gõ được một nhân viên inspector kể lại rất nghiêm trang một hiện tượng khó hiểu. Anh ta là người da trắng, lớn tuổi và sống tại thành phố nhỏ Rawdon, vùng Lanaudière nằm về phía Bắc Montreal lối 50km.. Anh kể lại rằng một hôm sau buổi cơm chiều, anh có lệ dắt chó đi dạo quanh bờ hồ trước nhà. Khu anh ta ở thuộc vùng nông thôn hẻo lánh. Một hôm đang đi, con chó của anh thình lình rên tru, rụt rè có vẻ khiếp sợ vô cùng và cụp đuôi lại nép mình sau anh. Nhìn về phía trước anh ta thấy có một người đàn ông lạ cũng đang dẫn chó đi ngược chiều lại. Khi họ vừa qua khỏi, anh inspector liền ngoái mặt ra sau xem coi là ai… thì hoàn toàn không thấy một ai gì hết. Tứ bề vắng lặng. Không thể hiểu nổi.

Anh ta không có lý do gì để phịa ra câu chuyện nầy cả.

Chuyện thú vật như chó mèo nghe, thấy hay cảm nhận được ma quỷ hay một một thực thể vô hình nào đó là có thật. Chó có khả năng và có những giác quan đặc biệt có thể cảm nhận được các làn sóng rung động rất nhỏ hay sự hiện diện của ma quỷ. Nên biết là ma quỷ cũng là những làn sóng rung động. Người không có khả năng cảm nhận được những tần số rung động cực thấp.

Bà xã bị ma nhát ngay trong nhà

Năm 1977, hai vợ chồng người gõ sống tại đường Mậu Thân, gần cầu rạch Ngỗng, ven biên thành phố Cần thơ. Thuở đó đường tối đen về đêm. Phía sau nhà là mảnh vườn toàn là chuối xào xạc suốt đêm. Xung quanh nhà rất vắng vẻ. Ớn lắm. Vừa sợ ma, vừa sợ trộm cướp vô làm thịt. Nên nhớ đó là thời điểm sau 75. Lối khoảng khoảng giữa đuờng Mậu Thân, trên miếng đất trống phía bên tay trái cùng một phía với khu đại học, có một căn nhà gạch nho nhỏ nằm cheo leo. Phía sau nhà là vườn tược um tùm. Dân Cần thơ thời trước 75 đồn rằng đó là căn nhà ma. Mỗi tối nếu phải đi ngang qua đó là người gõ pha đèn và vọt hết ga xe honda.

Sau nầy, có tin đồn rằng thời đó chính “mấy ổng” tung tin đó ra vì căn nhà đó tối tối là nơi mấy ổng bò về để hội họp hay để xâm nhập vào thành phố Cần Thơ?

Một buổi tối nọ, bà xã đi tắm (phòng tắm cũng ở trong nhà, dưới nhà bếp). Đèn đuốc thì lu lu mờ mờ. Khi tắm xong, vừa mở cửa bước ra thì bả gặp ngay lối đi một vật gì cao cao và cuộn tròn, không có tay cũng như không có đầu đang nhúc nhích phía trước. Hồn vía lên mây, bả hét lên một tiếng thất thanh thiếu điều trốc nóc nhà. Người gõ hết hồn, buông chiếc chiếu ra ôm bụng cười ra nước mắt.

Bả nhào tới thoi mình thùm thụp tới tấp. Đồ quỷ không hà!

Đúng, tui là quỷ sống đây mà…

Ma hay giác quan thứ sáu ở thú vật?

Thú vật có những khả năng và những giác quan rất đặc biệt mà con người không có.

Và cũng chính nhờ vào những giác quan đặc biệt nầy mà các thú như voi, hươu cao cổ, cá voi, trâu nước, tê giác, cá sấu, vân vân...có thể cảm nhận được hạ âm infrasounds tức là những âm thanh thật thấp dưới 20 Hz (mức âm thanh thấp nhứt mà con người chỉ có thể nghe được là 20Hz).

Đó là chưa nói đến việc thú vật có thể cảm nhận được sự thay đổi điện từ trong lòng đất. Bồ câu bay được nhờ biết định hướng vào từ trường.

Chắc chắn trong trường hợp động đất, thú vật như voi chẳng hạn cảm nhận được sóng P waves (đi rất nhanh trong lòng đất) vài giây trước sóng S waves tiếp nối theo sau làm xụp đổ nhà cửa).

Sóng hạ âm infrasounds di chuyển trong đất, trong nước và trong không gian.

Voi có thể dậm chân để liên lạc với đồng loại ở cách xa hằng chục km. Tiếng rống của voi cao vút trên 117 Decibels và được các voi khác nghe dù chúng ở rất xa nhau cả nhiều cây số. Đây là cách voi liên lạc với nhau để tập hợp đàn trong lúc di chuyển cũng như để tìm “voi cái” để vui vẻ.

Các đàn chim trời cũng thế. Tại Canada, vào đầu mùa Xuân hay cuối Thu, vịt trời thường bay thành đội hình tháp chữ ^ hay đội hình thẳng rất có kỷ luật và rất đẹp mắt. Lúc bay chúng thuờng phát ra những hạ âm infrasounds để thay đổi đội hình mỗi khi gặp chướng ngại, như núi non hay luồng gió bất ngờ phía trước.

Dơi bay bằng sonar nghĩa là phát ra những vi âm đặc biệt để xác định chướng ngại vật hoặc con mồi.

Còn loài bướm Monarch (Danus plexippus)(Vương Điệp?) để tránh lạnh, mỗi năm chúng tìm cách bay di cư đến vùng nắng ấm Mexico cách Canada 4-5 ngàn km về phía nam thì làm sao giải thích được đây?

Chuyện do Anh H bên Cali kể

“ Thời trung học có chơi với các bạn cầu cơ, nên biết là có cõi của người chết (hoặc mới chết). Trong gia đình có người thân sau nầy cũng kể kinh nghiệm riêng: thí dụ, bà dì (em kế của mẹ, hiện đang sống ở Quận Cam, Cali kể rằng, dì tin rằng một đứa em gái của H là tái sinh của một bà dì khác mất thời trẻ vì mỗi lần nhìn đứa em này là bà dì lại cảm giác như thế (dì kế, bà dì kia chết khi chưa tới 20 tuổi, lúc hấp hối có nói là sau này sẽ về trả ơn mẹ của H, có lẽ đây là nhân duyên đề về lại),thí dụ khác, bà xã của H kể chuyện rằng một bà cô họ của bà xã chết ở Pleiku, nhưng khi hấp hối nổi tâm sân với một người khác trong dòng họ (vì từng bị người này ngược đãi), nên hễ cứ người này nhìn lên ảnh trên bàn thờ bà cô là thấy khuôn mặt bà cô giận dữ như quỷ hiện, trong khi ai khác nhìn chỉ thấy khuôn mặt bình thường và cứ mỗi lần tới ngày giỗ bà cô vợ là người này ra đường là bị chó cắn” (Trích lại lời Anh H)

Hình ảnh chuyện ma.

Nhờ ma quỷ mà hái ra tiền

Nhưng nói gì thì nói, ma quỷ là một đề tài hái ra tiền của kỹ nghệ điện ảnh, TV, thầy bùa, thấy pháp ếm trừ ma quỷ cũng như nhà ngoại cảm nói chuyện với cỏi âm, giúp tìm xác chết…hỏi thăm coi họ đang ở đâu có được sung sướng không? MC Nguyễn Ngọc Ngạn cũng từng nổi tiếng về việc kể truyện ma.

Các bạn có xem các phim exorciste chưa? Biết rằng là đồ xạo nhưng cam đoan cũng hồi hộp lắm. Tối hổng dám ngủ một mình đó.

Lễ Halloween là gì?

Mùa lễ Halloween, kỹ nghệ đồ chơi, đồ hóa trang và bánh kẹo tha hồ mà hốt bạc.

Halloween là lễ ma quỷ đêm 31 tháng 10 hằng năm tại các quốc gia Bắc Mỹ.Theo truyền thống, trẻ em được hóa trang thành ma quỷ và đến gõ cửa từng nhà xin kẹo bánh để dành ăn cả năm.

Lễ Halloween có nguồn gốc xa xưa từ dân tộc Celte Ái Nhỉ Lan và Anh Quốc. Tục lệ Halloween theo di dân du nhập Bắc Mỹ vào thế kỷ thứ 19. Màu đen và vàng tượng trưng cho sự chết chóc và thu hoạch mùa màng. Người ta nói rằng đêm đó cô hồn từ mồ mả chui ra và các mụ phù thủy cỡii chổi bay đi khắp nơi. Trẻ em hóa trang thành ma quỷ để cô hồn tưởng nhầm là phe ta cho dễ làm ăn.

Biểu tượng lễ Halloween là một loại bí rợ pumpkin, được cắt khoét rỗng, có mắt, mũi, để một cây đèn cầy bên trong và đem đặt trước cửa nhà.

Cơ học lượng tử (quantum mechanics) có thể giải thích chuyện ma quỷ không?

“…Cơ học lượng tử là một lý thuyết cơ học, nghiên cứu về chuyển động và các đại lượng vật lý liên quan đến chuyển động như năng lượng và xung lượng, của các vật thể nhỏ bé, ở đó lưỡng tính sóng hạt được thể hiện rõ[2]. Lưỡng tính sóng hạt được giả định là tính chất cơ bản của vật chất, chính vì thế cơ học lượng tử được coi là cơ bản hơn cơ học Newton vì nó cho phép mô tả chính xác và đúng đắn rất nhiều các hiện tượng vật lý mà cơ học Newton không thể giải thích được.

Cơ học lượng tử là sự kết hợp chặt chẽ của ít nhất ba loại hiện tượng mà cơ học cổ điển không tính đến, đó là: (i) việc lượng tử hóa (rời rạc hóa) một số đại lượng vật lý, (ii) lưỡng tính sóng hạt, và (iii) vướng lượng tử…” (Ngưng trích, nguồn Wikipedia)

“…Thế giới vi mô (microscopic) của cơ học lượng tử đã mang lại nhiều thách thức đối với sự hiểu biết thông thường của chúng ta, và đây chính là một trong những điều phi thường và thú vị của vật lí học hiện đại. Vì ánh sáng có thể được thấy dưới hai dạng, hoặc là hạt (particle), hoặc là sóng (wave), và vì nguyên lí bất định (principle of uncertainty), ta không thể nào biết được một điện tử có chức năng gì và nó đang ở đâu, và khái niệm vật lí lượng tử về sự chồng chập mang lại một cách hiểu hoàn toàn mới lạ so với vật lí học cổ điển, vốn cho rằng mọi vật đều có tính cách chỉ định và có thể tiên đoán được…” (Ngưng trích Vũ trụ trong một nguyên tử- Trần Uyên Thi dịch)

Người gõ tin chắc rằng Giáo Sư Trịnh Xuân Thuận đã có cách giải thích trong tác phẩm Hỗn độn và hài hòa (Le Chaos et l’Harmonie).?

Phải chăng hồn ma tìm cách liên lạc với chúng ta?

Cá nhân người gõ chưa từng thấy ma bao giờ nhưng tin rằng phải có một ‘cái gì đó”, một sự rung động (vibration), một thực thể (entity) không thể giải thích được hay một tầm vóc (dimension) ngoài cái thế giới hữu hình mà chúng ta hiện đang biết.

Phải chăng ma là những oan hồn còn phiêu bạc trong cõi trung ấm (bardo) và họ cố tìm cách liên lạc với người trên dương thế?

“Nói chung, giai đoạn trung ấm thân kéo dài khoảng bảy tuần (bốn mươi chín ngày), nhưng cũng có thể ngắn hơn nhiều, hoặc trong một số trường hợp hiếm có, có thể kéo dài hơn. Trong phân nửa thời gian đầu của giai đoạn chuyển tiếp này, chúng ta có thể cảm thấy mình có thể xác và tình cảm của kiếp trước mà mình vừa mới trải qua. Trong phân nửa thời gian còn lại, chúng ta có thể cảm thấy mình có thân xác và kinh nghiệm của kiếp tái sanh sắp tới…(Ngưng trích-Chết an lạc-Tái sinh hoan hỹ. Thích Nguyên Tạng- Thích Như Điển).

Kết luận

Nói về ma thì có nhiều thứ lắm.

Nào là ma sống, ma chết, ma trơi, ma cà rồng hút máu, ma chó, ma sói, ma gà (ma thích theo gái đẹp, theo dân tộc Tầy, Nùng), bóng ma, ma nước, ma vú dài, ma lửa, ma xó, ma thần vòng, ma trành (dữ như cọp), ma lai rút ruột, ma le (malin) để chỉ những người quá mánh quá quỷ quyệt gạt gẩm, lợi dụng thiên hạ, ma cô, ma túy, ma ri (cần sa), ma men (đã lắm), ma ri sến, ma ri phong tên, ma đam (madame), ma đưa lối quỷ dẫn đường, nhưng đáng yêu, lo lắng và chịu đựng mình nhiều nhứt thì chỉ có “ma pham” mà thôi, phải không các bạn già?

Nói cho cùng, loại ma đáng sợ nhất vẫn là ma đang nằm trong ta: “…Ma là cái ngã đang thống trị ta, làm cho ta tham lam, ích kỷ, xúi dục ta, nịnh hót ta, biến ta thành đốn mạt, nói dối và quỷ quyệt…. Chính Ma đã tung hoành trong tâm thức ta, tạo ra u mê, lầm lẫn và khổ đau. Chính Ma kích động để ta tạo nghiệp…”(Ngưng trích Cư sĩ Hoàng Phong)./.

Nguyễn Thượng Chánh, DVM    
 Đọc thêm

- “Tạng Thư Sống Chết” -Đại sư Sogyal Rinpoché
http://www.quangduc.com/Taisanh/15tangthu.html

- Những kinh nghiệm của cõi trung ấm http://www.quangduc.com/Taisanh/15tangthu3-18.html

- Scientific Theories of the NDE http://near-death.com/experiences/experts01.html

- Cư sĩ Hoàng Phong- Có ma hay không? http://www.quangduc.com/file_chinh/view-detail-3191-3-128-tai_sinh.html

- TS Huê Dân –Ma và ngạ quỷhttp://www.phattuvietnam.net/nghiencuu/15605-ma-v%C3%A0-ng%E1%BA%A1-qu%E1%BB%B7.html

- Ánh sáng trong kinh nghiệm cận tửhttp://phapamgiaithoat.com/ebook/Anh-Sang-Trong-Kinh-Nghiem-Can-Tu-Ngan-Ha.pdf

- Trần Uyên Thi Dịch-Tánh không, thuyết tương đối và vật lí lượng tửhttp://www.trangnhahoaihuong.com/files/03_TanhKhong_final.pdf

- Cơ học lượng tử (wikipedia) http://vi.wikipedia.org/wiki/C%C6%A1_h%E1%BB%8Dc_l%C6%B0%E1%BB%A3ng_t%E1%BB%AD

- Quantum mechanics(Wikipedia) http://en.wikipedia.org/wiki/Quantum_mechanics

- Video-Les visages de Bélmez http://www.frequency.com/video/etrange-histoire-des-visages-de-belmez/27484462

Video:Người Mỹ có tin ma quỷ không (VOA)? http://www.youtube.com/watch?v=trji-V8Ju98

Montreal, mùa lễ hội Halloween 2013

Giá như đưa phong bì thì có lẽ Xuân sẽ không chết'


Đó là lời khẳng định của người nhà sản phụ Xuân bị tử vong bất thường ở bệnh viện đa khoa huyện Thiệu Hóa. 
Vài ngày sau khi xảy ra sự việc sản phụ Nguyễn Thị Xuân (SN 1973, trú thôn Mật Thôn, xã Thiệu Phúc, huyện Thiệu Hóa, Thanh Hóa) và thai nhi tử vong trước giờ sinh tại Bệnh viện Đa khoa huyện Thiệu Hóa, dư luận vẫn còn ồn ào. Bỗng chốc, trong ngôi nhà lụp xụp, nghèo xơ xác phải đặt hai bàn thờ mẹ con chị Xuân trước sự đau đớn bất lực của những người ở lại.
Bệnh viện Đa khoa huyện Thiệu Hóa, tỉnh Thanh Hóa nơi xảy ra vụ việc. 
Không ai bảo ai, người dân thay nhau đến hỏi thăm, động viên gia đình. Bên trong ngôi nhà nhỏ rộng chưa đầy 10m2, hai bàn thờ mẹ con chị Xuân được đặt giữa nhà, nghi ngút khói hương. Người thân thương xót kiếp bạc mệnh của mẹ con chị Xuân bao nhiêu thì càng bức xúc trước thái độ của nhóm bác sĩ trực dẫn đến sự việc đau lòng trên bấy nhiêu. 
Anh Nguyễn Văn Đông (42 tuổi, chồng sản phụ Xuân) nén đau thương, bắt đầu câu chuyện: “Hai lần đầu vợ chồng đều sinh con gái nên lần này Xuân sinh cháu trai tôi mừng lắm. Tã màn, quần áo trẻ nhỏ tôi đã sắm đầy đủ hết, ấy vậy mà giờ phải đem đốt để sưởi ấm cho mẹ con nó qua khỏi mùa đông này”.
Anh kể, sau khi trở dạ, chị Xuân được anh và 2 người thân đưa đến bệnh viện chờ sinh và dù đau nhưng chị Xuân vẫn tỉnh táo. “Đây là lần sinh thứ 3, hai lần trước sinh khỏe nên chúng tôi rất yên tâm, ai ngờ lại xảy ra sự việc này”, anh Đông cho biết.
Anh Nguyễn Văn Đông (chồng sản phụ Xuân) đau buồn trước cái chết bất ngờ của vợ và con trai. 
Sau khi được đưa đến bệnh viện đa khoa Thiệu Hóa, chị Xuân được các bác sĩ trực tiến hành cho nhập viện sau đó vài tiếng. Đến khoảng hơn 3 giờ sáng ngày 18/10, chị Xuân bắt đầu có biểu hiện đau dữ dội. 
“Nằm ở ngoài hiên vài tiếng đồng hồ, giữa đêm tối trời trở lạnh nên gia đình hối thúc mãi thì bệnh viện mới chịu làm thủ tục để đưa Xuân vào phòng. Sau đó, tôi mang tâm trạng thấp thỏm chạy đôn chạy đáo đi mua đồ sinh nở, đặc biệt là rốn mãi mới được con trai nên tôi mừng lắm, chọn mãi mới được mấy bộ đồ đẹp để mặc cho cháu. Khi quay lại thì nghe người nhà bảo mẹ con nó đang đau dữ dội, bất thường, dù tôi năn nỉ, cầu xin nhưng không được bác sĩ tới thăm khám”, anh Đông đau đớn kể lại.

Bà Nguyễn Thị Hoa (chị gái sản phụ Xuân), người chứng kiến sự việc kể lại. 
Vài tiếng sau khi được nhập viện, chị Xuân bắt đầu có biểu hiện đau bụng. Một tiếng, hai tiếng, cơn đau kéo dài suốt đêm nhưng không thuyên giảm. Nhìn sắc thái chị Xuân không được tốt, bà Hoa bỏ chị Xuân ở lại, đi tìm các bác sĩ đến kiểm tra nhưng không được đáp ứng. 
“Thấy cái Xuân tím tái mặt mày, miệng cứ thốt từng câu kêu la đau đớn khiến cả bệnh viện đều nghe thấy, vậy mà các bác sĩ trực không hề động lòng. Đợi lâu, tôi sang tìm gặp một bác sĩ thì được thông báo do ê kíp trực đang tiến hành đỡ đẻ cho một trường hợp khác nên phải chờ”, bà Hoa nói.
“Tôi về phòng, ngồi cạnh Xuân. Lúc này đã gần sáng, cơn đau kéo dài hai ba tiếng đồng hồ không dứt. Xuân quay lại nhìn tôi, nói giọng yếu ớt: “Em đau lắm chị ơi, chết mất thôi, con nó đạp em mạnh lắm”, bà Hoa nghe vậy trước khi nhìn thấy chị Xuân bắt đầu lịm dần.
Khoảng 30 phút sau, thấy chị Xuân hôn mê, bà Hoa đã chạy sang phòng trực cầu cứu thì bị bác sĩ Tâm (cán bộ trực) tỏ thái độ quát tháo và văng lời mắng nhiếc bà Hoa: “Đẻ là phải đau chứ, răng mà phải làm loạn lên gớm rứa”.
“Đề nghị mãi cũng không được, cuối cùng tôi đành phải chạy đến tận phòng tìm gặp bác sĩ để cầu cứu, van xin họ cứu mẹ con nó. Thấy cửa phòng trực đóng hở, tôi đẩy cửa bước vào trong thì rõ ràng thấy bác sĩ Tâm và một cán bộ nữ nữa đang ngủ trên bàn làm việc. Sốt ruột, tôi bước ra ngoài, linh tính chuyện chẳng lành nên cố gắng gọi họ thực dậy thì liền bị bác sĩ Tâm quát tháo.
Bắt đầu từ gần 4 giờ sáng, các bác sĩ Dũng, Định, Quang mới lần lượt đến thăm khám cho chị Xuân. “Dù mấy bác sĩ đó có đến nhưng toàn chắp tay sau người, trong khi cái Xuân vẫn đang phải vật vã trong cơn đau. Tôi hỏi các bác sĩ thì họ chẳng thèm đáp, còn quát tháo chúng tôi”, bà Hoa cho biết.
Trong ngôi nhà lụp xụp, nghèo xơ xác xuất hiện hai bàn thờ 
mẹ con chị Xuân trước nỗi đau tột cùng của người ở lại. 
Đến gần 6 giờ sáng, sau khi nhận thấy sức khỏe chị Xuân nguy kiệt, ê kíp trực mới tiến hành thăm khám và mổ. “Lúc đó thì sức khỏe cái Xuân đã yếu lắm rồi nhưng dù sao được mổ còn hơn là nhìn thấy nó vật vã trong đau đớn đến vậy”. 
Đợi hàng tiếng đồng hồ, ca mổ kết thúc, các bác sĩ bước ra và đi thẳng ra ngoài, không thông báo kết quả cho người nhà chị Xuân. “Dù thấy chúng tôi đứng chầu chực hàng tiếng đồng hồ ngoài cửa ấy vậy mà khi mổ xong, bước ra ngoài các bác sĩ không thèm thốt lên một lời nào, thông báo kết quả mổ và động viên gia đình nếu có chuyện chẳng lành, mấy bác sĩ ấy cứ lẳng lặng đi, không nói lời nào”, bà Hoa nhớ lại.
Ngồi bên cạnh, anh Đông đỡ lời: “Nhà nghèo, ngày ngày lo chẳng đủ miếng ăn nên khi Xuân sinh chẳng có đồng nào trong túi. Xưa nay, vào viện sinh đẻ là phải có chút tiền phong bì bồi dưỡng cho cán bộ, lần này do không có nên tôi không đưa. Giá như tôi đưa phong bì cho họ thì có lẽ cái Xuân sẽ không chết... Sự thật thì có nói gì thì vợ con tôi đã chết rồi, chỉ mong sao công lý được thực thi, tìm hiểu rõ nguyên nhân để họ ra đi được thanh thản”. 
Trước đó, rạng sáng ngày 18/10, tại bệnh viện đa khoa huyện Thiệu Hóa (Thanh Hóa) xảy ra một trường hợp sản phụ Nguyễn Thị Xuân (SN 1973, trú làng Mật Thôn, xã Thiệu Phúc, huyện Thiệu Hóa) và thai nhi tử vong bất thường trước giờ sinh. 
Cụ thể, sau khi thăm khám, y bác sĩ ở đây kết luận, thai nhi và sản phụ khỏe mạnh bình thường, chị Xuân có thể sinh thường.
Sau khi được đưa đến, thấy sản phụ Xuân có những biểu hiện đau quằn quại bất thường, người nhà sản phụ này đã nhiều lần đề nghị bác sĩ can thiệp nhưng không được chấp nhận.
Hơn 3 giờ sáng 18/10, thấy sức khỏe sản phụ Xuân nguy kịch, các bác sĩ mới gấp rút đưa sản phụ Xuân lên bàn đẻ. Tuy nhiên, cho đến hơn 5h, chị Xuân vẫn chưa được bác sĩ tiến hành phẫu thuật. Khoảng 5h45, gia đình được phía bệnh viện thông báo, sản phụ Xuân và thai nhi đã tử vong.
Cho rằng trong cái chết tức tưởi của chị Xuân và thai nhi là do kíp trực lơ là, hàng trăm người thân sản phụ này đã kéo đến bao vây bệnh viện suốt cả ngày hôm nay, họ la ó đòi làm rõ trách nhiệm. 
Theo Tri Thức

Không Sai Mang hộ chiếu Việtnam là một cái nhục : Du khách Việt Nam ra nước ngoài ....

Đức Cha Ngô Quang Kiệt đã có lần tuyên bố: Mang hộ chiếu Việtnam là một cái nhục

Không sai !!

Du khách Việt Nam ra nước ngoài ....

image


Tôi tin là những điều của vài hướng dẩn viên du lịch VN ghi trong bài là hoàn toàn đúng sự thật. Theo kinh nghiệm cá nhân của tôi, tôi thường hướng dẫn đoàn đi công tác có kết hợp du lịch, có nhiều điều còn hơn thế nữa ! 1. Những du khách trong đoàn Việt Nam có thái độ trịch thượng:

Hay đòi hỏi như khi ở trong nước, hoặc nặng lời với hướng dẫn viên thì phần lớn là các "quan chức" ở các cơ quan trong nước... Thái độ hống hách đó ở VN thường bị phê bình là "quan liêu", "hách dịch". Thông thường trong một đoàn mà những du khách là người dân thường, ít ra nước ngoài, không thông thạo ngoại ngữ hay mới đi lần đầu v.v.. thì họ rất nghe theo lời của hướng dẫn viên, trừ các vị thuộc thành phần "quan chức" nói ở trên.

image
Hình minh họa

2. Có một người trong đoàn của tôi đã dùng chiếc khăn ăn dành cho từng thực khách ở bàn ăn, thay vì lót trên người trong khi ăn, đã tự nhiên trải trên mặt ghế để ngồi lên khi ăn. (bài học rút ra sau chuyến đi là: cái gì không biết thì nên nhìn người chung quanh mà làm theo họ)

Đúng như vậy, không biết thì bắt chước. Trong restaurant thường bày trước mặt thực khách hai ba cái ly thủy tinh, hai ba con dao và muổng nĩa đặt bên trái và bên phải ngay ngắn. Tôi hoàn toàn không biết là cái con dao nào dùng vào việc gì, cái ly nào dùng vào lúc nào. Có lần tôi hỏi anh bồi, anh chỉ cho tôi rất minh bạch, dao cầm tay nào, để làm sao, ăn xong muốn người bồi bàn lấy dĩa dơ đi thì để dao và nĩa cách nào vân vân và vân vân… lúc đó còn nhớ ít ngày sau quên mất.

image
Hình minh họa

Có lần vào tiệm bán crawfish thấy trên bàn có miếng khăn nilon có hai cái quai, tôi đoán là để choàng trước ngực cho đừng dơ áo, nhưng không biết choàng hai cái quai đó cách nào. Không lẽ hỏi mấy người chạy bàn Việt Nam không nói được tiếng Việt, tôi bèn nhìn bàn bên cạnh coi khách làm sao, nhưng cũng chẳng mò ra máng vào cổ cách nào. Lật tới lật lui cái khăn, tôi mới biết là bứt một đầu của hai cái quai, choàng qua cổ và buộc chúng lại.

3. Đi lạc: Trước khi đi, các thành viên, nhất là những người không biết tiếng Anh, được căn dặn nhiều lần về việc này, mọi người nên đi chung theo đoàn, hoặc đi chung theo nhóm nhỏ 3-4 người trong đó có 1 người biết sơ sơ tiếng Anh... Nhưng trong thực tế, khi đi mua sắm thì họ thường đi theo ý thích riêng và mải mê chọn lựa hàng, khi sực nhớ lại thì đã bị lạc xa mọi người... Rất khổ cho chúng tôi khi phải đi tìm những thành viên đi lạc, nhất là ở các siêu thị nhiều tầng hay tại các sân bay quốc tế.
- Tại sân bay, có mấy quý bà đang đi trong dòng người trong đoàn, bỗng thấy cái WC nên có nhu cầu tự nhiên, tức thì quẹo luôn vào mà không nói với ai trong đoàn... Đến khi trở ra thì bị lạc mất đoàn !

image
Hình minh họa


Nghề hướng dẫn viên du lịch là nghề khá vất vả và khó khăn. Dù có dặn dò chi li, nhưng đông người thế nào cũng trục trặc. Chuyện kách hàng trễ giờ hay đi lạc là thường tình. Cái khổ của người hướng dẫn viên là phải bảo đảm đi tới nơi về tới chốn vui vẻ cả làng. Xứ lạ quê người mà phải đương đầu với những bất ngờ ngoài dự liệu hay phải đương đầu với khách hàng khó tính thì mệt lắm.
Tôi cũng thường hướng dẫn nhóm bạn bè đi chơi, có khi lên tới 25 người. Không ai là hướng dẫn viên cả, nhưng trong đoàn đi như vậy thì phải có một người chịu trách nhiệm đứng ra lo cho cả nhóm cho nên tôi biết nghề hướng dẫn viên tuy là được đi chơi đây đó nhưng thực sự thì đâu có thưởng thức được cảnh đường xa xứ lạ như khách hàng, mà phải sắp đặt lo lắng đủ điều, tối về tới phòng mọi người được ngủ chớ hướng dẫn viên có khi phải thức để giải quyết những chuyện khách hàng gây ra hay phải sắp xếp cho ngày hôm sau.

4. Trong khách sạn:

- Lấy thức ăn rất nhiều vào đĩa trong các bữa ăn buffet, lấy cho mình rồi lấy thêm mấy đĩa chung cho nhóm mình. Cuối cùng là bỏ thừa lại trên bàn ăn. Chúng tôi là những người chịu trách nhiệm hướng dẫn rất xấu hổ, mặc dù đã có nhắc nhở và giải thích nhiều lần.

image
Hình minh họa

- Hút thuốc lá trong phòng ngủ, làm cho chuông alert rú lên ...

- Gác thuốc lá đang hút trên cạnh bàn, làm cháy sém khăn trải bàn, bị khách sạn phạt tiền.

- Không biết điều khiển các vòi nước trong phòng tắm, nhất là loại vòi có nút ấn vào mới có nước, hoặc loại vòi gạt lên/xuống (thay vì gạt qua trái/phải), rồi la lối om sòm là vòi nước bị hư.

- Dùng giỏ đựng quần áo dơ yêu cầu khách sạn đem giặt để đựng quà cáp mua về.

- Đánh mất chìa khóa phòng, đổ thừa cho nhân viên khách sạn làm mất.

Ngoài ra, còn rất nhiều điều khác gây khó khăn cho người hướng dẫn hoặc cho cả đoàn như:

- Không đúng giờ tập họp theo qui định sau khi đi mua sắm, tham quan chụp ảnh tự do hoặc không đúng giờ ra xe các buổi sáng từ khách sạn. (
Hình như vấn đề không tôn trọng giờ giấc là thói quen xấu của người Việt Nam !)

- Cười nói rổn rang nơi công cộng tự nhiên như ở nhà mình.

Hình minh họa

- Hút thuốc lá bất kỳ nơi nào (trong xe, shops, khách sạn có máy điều hòa không khí)

- Vứt rác bừa bãi bất kỳ nơi nào.

- Làm mất hộ chiếu, tài sản cá nhân rồi tranh cãi với khách sạn.

- Quý bà khi đi mua sắm ở siêu thị nhiều tầng, diện rất mode, mang giày cao gót, cuối cùng chịu không thấu đã phải lột giày ra xách ở tay và đi chân đất, mặc dù đã được nhắc nhở vấn đề giày dép này nhiều lần...

Tôi nghĩ rằng một số hành vi nói trên đây cũng không được chấp nhận ngay tại Việt Nam, chứ không hẳn ra nước ngoài mới không được phép làm. Vấn đề ở đây thuộc về sự giáo dục và ý thức cá nhân của từng người...

Nguyen van

Nhập gia nhưng không tùy tục


Có những du khách ra nước ngoài nhưng vẫn mang theo cách hành xử “làng xã” sang xứ người để rồi những hướng dẫn viên như Hiếu – công ty du lịch Nam Việt – chỉ biết muối mặt giải quyết hậu quả. Khách là một kế toán trưởng của một công ty, đến Singapore nhưng vẫn còn rất thèm ăn sầu riêng nên hết chương trình tour mang về khách sạn một hộp to đùng. Hiếu đã nhắc rằng ở khách sạn đã có biển thông báo không được mang sầu riêng vào sảnh, thang máy và đặc biệt cấm tuyệt đối không được mang vào phòng.

image

Hình minh họa
Thế mà khách cứ thản nhiên mang vào phòng để ăn rồi vứt phần còn lại vào thùng rác. Nhân viên khách sạn phát hiện, nhắc nhở và phải vào phòng dọn dẹp lại, phun thuốc khử mùi…Nhưng ngày hôm sau, cô này lại tiếp tục mang về ăn. Đến ngày trả phòng, khách sạn tính vào tiền phòng 500 đô Singapore (1 đô Singapore tương đương 16.700 đồng) phạt vi phạm qui định thì bà này giãy nảy lên, la hét om sòm trong khách sạn đại loại: “phòng tôi thuê, tôi muốn làm gì trong phòng là quyền của tôi….”. Cãi vã không xong, bà ta vẫn phải trả tiền phạt nếu không cả đoàn phải trễ chuyến bay.

Có ông khách nọ, mới ngày đầu đến khách sạn ở Pattaya (Thái Lan) đã bị nơi này phạt 1.500 baht (1 baht khoảng 775 đồng VN) vì làm bẩn khăn tắm trong phòng. Số là ông này dùng khăn tắm trong phòng khách sạn lau giày da, khổ nỗi xi-ra đen trộn với bụi bẩn trên giày của ông bết chặt vào khăn, làm hỏng cả khăn của khách sạn. Nguyên – hướng dẫn viên công ty du lịch PIT – kể có lần nọ một vị quan chức tỉnh A đi sang Singapore du lịch, nhà hàng đã yêu cầu hướng dẫn viên nhắc nhở khách không được mang rượu vào nhà hàng nhưng ông này rất thông minh đổ rượu vào chai nước suối và ung dung ngồi uống cùng chiến hữu.
Vòng đầu không sao, đến vòng thứ hai không hiểu sao ông nổi hứng lên cụng ly. Nhân viên phục vụ nhà hàng nhã nhặn lại nhắc nhở không được uống rượu trong nhà hàng, ông và nhóm bạn tiếp tục phớt lờ, lần này quản lý nhà hàng đến ngửi chai nước suối rồi nhắc lần hai. Ông xẳng giọng chửi bằng tiếng Việt: “đ.m, rượu tao tao uống, mày là cái đ…gì cấm tao?”. Người quản lý tuy không hiểu tiếng Việt nhưng dứt khoát cầm chai rượu tiến thẳng về phía thùng rác và vứt tõm vào đó.
Khổ vì… ăn

Đi du lịch ở Mỹ, bữa ăn sáng kiểu Mỹ trong khách sạn gồm: 2 quả trứng, 1 lát thịt hun khói hoặc xúc xích, vài lát bánh mì nướng với mứt, bơ, bánh pancake (một loại bánh bột mì mỏng)…, nước hoa quả, trà, cà phê… nhưng với nhiều du khách Việt đây là cực hình, có người cũng chấp nhận thưởng thức như một cách thử ẩm thực nước ngoài nhưng có nhiều người không chịu nổi. Nguyên kể: có một nhóm quan chức ở miền Tây đến ngày thứ hai đã không chấp nhận ăn như thế và mắng anh như té nước, xưng hô “mày tao” tại nhà hàng: “trong cuộc đời tao chưa bao giờ ăn cái gì dở và cực như vầy, ngay cả hồi tao học ở Nga cực khổ là thế mà vẫn chưa ăn dở như vầy. Sao mày không cho tụi tao ăn phở?” rồi đùng đùng bắt cả đoàn lên xe đi chừng 30 phút để được ăn phở và Nguyên phải móc tiền túi ra chi cho khoản ăn sáng không có trong kế hoạch.

Nhiều đoàn khách ra khỏi VN là đòi ăn ngay cơm Việt, hoặc tìm nhà hàng Tàu chứ dứt khoát không dùng ẩm thực địa phương.
Nhiều hướng dẫn viên kể trong chương trình tour, các anh phải tranh thủ cho xe dừng ở chợ để vào mua nào là rau, cà chua, trứng… để về nhà hàng dấm dúi cho ông đầu bếp chút tiền rồi mượn bếp để chế biến vài món ăn truyền thống: rau luộc, canh dầm cà chua, trứng chiên, thịt luộc… Có vị còn tỏ ra bực mình: “sao có gà đó nó không chặt ra, nửa con kho mặn, nửa con luộc cho mình chấm muối…sao sang tới Mỹ rồi mà ăn uống khổ sở thế này”.

Nói đến thói quen ẩm thực, nhiều hướng dẫn viên bảo họ chỉ biết chui xuống đất vì nhiều đoàn tham quá. Ăn buffet, chủ nhà hàng dường như hiểu thói quen này nên cũng gắn bảng thông báo bắt phạt nếu lấy đồ ăn còn dư. Thực khách Việt thì “dũng cảm” chen ngang hàng người đang xếp hàng chờ đến lượt và bưng ra lần nào cũng đĩa đầy ú hụ toàn là thức ăn nhưng cuối cùng ăn không hết. Giải pháp là: trút hết vào nồi lẩu rồi cho khăn giấy phủ lên trên để tránh những cặp mắt khó chịu của nhiều người gần đó.
Chủ yếu là… chụp hình


image
Hình minh họa

Du khách Việt đi du lịch nước ngoài chủ yếu là chụp hình, shopping… ít người biết được nơi mình đến có những gì đặc biệt về văn hóa, lịch sử. hướng dẫn viên Hiếu – công ty du lịch Nam Việt – kể có lần đến Rome (Ý) khi nghe đến Vatican, cả đoàn nhao nhao đòi đến ngay. Khi xe đến nhà thờ St Peter nhiều người chạy xuống chụp hình lấy chụp để rồi rất đông khách lên lại xe, chỉ còn vài người đứng chờ để tiếp tục hành trình trong khi hướng dẫn viên mời gọi xuống để tham quan. Nhóm người trên xe nói vọng xuống: “tui có đạo đâu mà vào đó, chụp hình cho biết là được rồi”.

image

Hình minh họa

Lại kể chuyện ông khách quan chức nọ, sau khi ăn phở xong ông này nói với Nguyên: “bạn tao nói ở New York có tòa nhà gì cao lắm, đến đó đi”. tuy không có trong chương trình nhưng Nguyên cũng đưa đoàn khách đến. Khi đến nơi, cũng chính ông này lại bảo với cả đoàn: “có mẹ gì trên đó đâu mà phải mất tiền lên xem!”, nói rồi ông bước xuống hút thuốc. Có lần đoàn xe đang đi trên xa lộ ở Mỹ, xe chẳng may bị trục trặc, phải nằm chờ hỗ trợ, khách thì nhao nhao đòi xuống xe chụp hình trong khi hướng dẫn viên nhất quyết không cho xuống vì khả năng bị tai nạn và qui định ở đây không cho hành khách xuống đường cao tốc, cả đoàn chửi bới đòi thay hướng dẫn viên…!!!

 Bài Không rõ tác giả

Những Tấm Gương : DẤN THÂN VÌ NGƯỜI NGHÈO, VÌ TỔ QUỐC

VN cần lắng nghe: Những tấm gương dấn thân trong một xã hội ''vô cảm'' trước bất công và tiền đồ dân tộc

-----------
DẤN THÂN VÌ NGƯỜI NGHÈO, VÌ TỔ QUỐC

(suy niệm Lời Chúa CN XXVI C Thường Niên *)

Bài Tin Mừng

Trong bài dụ ngôn của Chúa Giê-su, “ông nhà giàu” không có tên. Nhân vật đó đại diện cho một giai cấp trong xã hội. Ông ấy giàu, nhưng ta không biết giàu do đâu. Có thể đó là một người làm ăn lương thiện, thành công nhờ tài trí, nhờ sức lao động. Cũng có thể giàu vì đã khéo léo ăn cắp của công, mạnh tay bóc lột, cướp đất dân oan. Vấn đề Chúa Giê-su muốn chúng ta lưu tâm ở đây không ở chỗ nguồn gốc của tài sản có chính đáng hay không, nhưng là thái độ của người có tài sản. Người giàu bị kết án vì thái độ đối với người nghèo. Tội của ông ta là tội vô cảm. Chúa Giê-su sẽ lặp lại giáo huấn này cách cặn kẽ hơn khi Ngài đề cập đến cuộc phán xét chung trong Tin Mừng Mát-thêu. “Mỗi lần các ngươi không làm cho một trong những người bé nhỏ nhất đây là các ngươi đã không làm cho chính Ta vậy” (Mt 25,31-35). Tội bị kết án ở đây vẫn là tội vô cảm trước nỗi đau của đồng loại, đặc biệt những người nghèo.

Đoạn sách ngôn sứ A-mốt

Và để làm sáng tỏ giáo huấn của Chúa Giê-su thì Giáo Hội cho ta nghe bài đọc 1 trích trong sách ngôn sứ A-mốt, vị ngôn sứ đầu tiên trong sách Kinh Thánh có những lời lẽ mạnh mẽ nhất, hùng hồn nhất về các vấn đề xã hội. Và tội bị vạch trần trong bài đọc 1 hôm nay vẫn là tội vô cảm. Bây giờ từ nội dung Lời Chúa, chúng ta hãy duyệt qua một số vấn đề thời sự.

Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô với người nghèo

Đối với anh chị em tín hữu Công Giáo chúng ta thì biến cố lớn trong những tháng đầu năm 2013 hẳn là việc Đức Giáo Hoàng Bê-nê-đíc-tô từ nhiệm, và tiếp theo sau là việc vị lên thay thế, Đức Giáo Hoàng đương kim, đã chọn danh hiệu Phan-xi-cô, tên của vị thánh thành Át-xi-di, thường được gọi là vị thánh nghèo. Và một trong những lời tuyên bố đầu tiên của Đức Giáo Hoàng Phan-xi-cô là “Tôi muốn một Giáo Hội nghèo giữa những người nghèo”. Và chuyến du hành đầu tiên của ngài ra khỏi đất Ý là để đến thăm những thuyền nhân tỵ nạn tại đảo Lampedusa. Đề cập đến chuyến viếng thăm này khi trả lời phỏng vấn trên chuyến bay ngày 29-07-2013 từ Rio de Janeiro về Rô-ma, ngài nói: “Có một chuyện đau lòng lọt vào tim tôi, đó là chuyến viếng thăm Lampedusa. Nó đã khiến tôi phải khóc, nhưng đã đem lại thiện ích cho tôi. Khi các người tị nạn tới, họ để thuyền xa bờ hàng mấy hải lý trước bãi biển và họ phải tìm cách vào bờ một mình. Điều này khiến cho tôi đau khổ, vì tôi nghĩ họ là các nạn nhân của một hệ thống xã hội kinh tế toàn cầu.” Lời nói cũng như việc làm của Đức Giáo Hoàng cho thấy ngài không vô cảm trước nỗi đau của người nghèo, trái lại ngài đã quan tâm, gần gũi, chia sớt nỗi đau của những người bị bỏ rơi. Thái độ của Đức Giáo Hoàng hoàn toàn tương phản với thái độ ông nhà giàu đối với anh La-da-rô, trong bài dụ ngôn.

Tội bị kết án ở đây là tội vô cảm

Khi cho người nghèo một tên, La-da-rô, hẳn Chúa Giê-su muốn chúng ta nghĩ tới những con người cụ thể, bằng xương bằng thịt đang sống cạnh chúng ta, chung quanh chúng ta. Đó là những con người nghèo vật chất như cơm ăn, áo mặc, nhà ở, và cả những người nghèo tinh thần, thiếu hiểu biết, thiếu tự do, thiếu dân chủ, thiếu công lý. Có những cá nhân nghèo thì đã hiển nhiên, nhưng còn có những tập thể nghèo, chẳng hạn một tầng lớp xã hội như những công nhân bị bóc lột, những nông dân suốt đời dãi nắng dầm mưa mà vẫn thiếu ăn thiếu mặc, những người dân oan bỗng dưng bị tước đoạt ruộng vườn từ bao đời tổ tiên để lại cho con cháu. Ta còn có thể nói đến cái nghèo của đất nước. 38 năm sau ngày im tiếng súng, bất chấp vẻ bên ngoài hào nhoáng, Việt Nam vẫn là một nước nghèo. Đất đai bị kẻ thù gặm nhắm, hết hải đảo đến cao nguyên. Bao nhiêu cây số vuông rừng phòng hộ, trên danh nghĩa là cho người nước ngoài thuê 50 năm, thực chất là mở toang cửa rước giặc vào nhà. Người dân bị lừa bịp, bị bóc lột, bị đàn áp, không có dân chủ, không có tự do, những quyền thiêng liêng Thượng Đế ban cho con người thì bị tước đoạt. So với cái nghèo vật chất, cái nghèo tinh thần còn khủng khiếp gấp bội.

Lúc nãy trong đoạn sách ngôn sứ A-mốt cũng như trong bài Tin Mừng, những người giàu có bị trừng phạt phải đi lưu đày hay đẩy xuống địa ngục vì đã dửng dưng, vô cảm trước nỗi đau của người nghèo. Vì vô cảm với người nghèo mà đã bị trừng phạt nặng nề như thế thì phải nói làm sao về những kẻ nhân danh một chủ nghĩa hoang tưởng đã bị lịch sử bỏ vào sọt rác, để đàn áp, bóc lột, tước đoạt cả những quyền thiêng liêng cơ bản nhất của con người ?

Những người đồng cảm và dấn thân

Tuy nhiên, thay vì nói đến những chuyện tiêu cực nói không bao giờ hết, tôi muốn làm nổi bật những khuôn mặt, đề cao những con người hiên ngang, can đảm lội ngược dòng, mạnh mẽ đấu tranh cho quyền con người, cho sự sống còn của dân tộc. Đó là những con người dấn thân, bất chấp mọi nguy hiểm cho bản thân, sẵn sàng trả giá để đấu tranh cho nhân quyền, cho dân chủ tự do, cho vẹn toàn lãnh thổ. Chỉ nói đến quãng thời gian năm bảy năm trở lại đây thôi, trong số những người đã công khai và mạnh mẽ lên tiếng, một số đã bị bắt và cầm tù. Điều đáng ghi nhận là những tiếng nói mạnh mẽ không chỉ xuất phát từ những người đã lớn tuổi như linh mục Nguyễn Văn Lý, luật sự Cù Huy Hà Vũ, nhà báo Điếu Cày, hay giáo sư Phạm Minh Hoàng, nhưng ngày càng có những người trẻ hơn như Nguyễn Văn Đài, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung, rồi Tạ Phong Tần, Phạm Thanh Nghiên, Đỗ Thị Minh Hạnh, Huỳnh Thục Vy, Nguyễn Hoàng Vy, Trịnh Kim Tiến… Để khỏi quá dài dòng, tôi xin giới hạn chuyện thời sự vào thời gian mấy tuần lễ gần đây thôi. Xin lấy vụ xử Nguyên Kha và Phương Uyên làm mốc.

Đinh Nguyên Kha và Nguyễn Phương Uyên

Khi bị bắt, Đinh Nguyên Kha mới 25 tuổi, sinh năm 1988 là sinh viên Đại Học Kinh Tế Công Nghiệp tỉnh Long An. Còn Nguyễn Phương Uyên lúc đó chưa tròn 20, sinh năm 1992, là sinh viên năm thứ 3 trường Đại Học Công Nghệ Thực Phẩm Tp. Hồ Chí Minh.

Tại sao hai em bị kết án ? Thưa vì đã phổ biến truyền đơn, và đây là một đoạn trích nội dung: “Hỡi đồng bào Việt Nam hãy đứng lên chống lại bạo quyền độc tài Cộng sản Việt Nam… hãy đứng lên vì Tự Do, Nhân Quyền và Chân Lý ! … Dậy mà đi hỡi đồng bào ơi ! … Trung Quốc đang từng bước thôn tính nước ta, bọn chúng đang chiếm dần biển đảo của ta … Ðảng Cộng sản Việt Nam dâng hiến Ải Nam Quan, Thác Bản Giốc và hàng ngàn cây số vuông đất biên giới cho Trung Quốc … Tổ quốc đang lâm nguy ! Toàn dân hãy đứng lên cứu nước !”

Trong phiên xử ngày 16-05-2013 tại Long An, Nguyên Kha dõng dạc tuyên bố: “Trước sau tôi vẫn là một nguời yêu nước, yêu dân tộc tôi. Tôi không hề chống dân tộc tôi, mà tôi chỉ chống đảng Cộng sản. Mà chống đảng thì không phải là tội.” Còn Phương Uyên thì khẳng định: “Chúng tôi làm để thức tỉnh mọi người trước hiểm họa Trung Quốc xâm lược đất nước và cuối cùng là chúng tôi làm xuất phát từ cái tấm lòng yêu nước nhằm chống cái xấu để cho xã hội ngày càng tốt đẹp tươi sáng hơn.”

Có mặt tai phiên toà phúc thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, blogger Hoàng Hưng đã mô tả “cuộc biểu dương khí thế của lương tri, của chính nghĩa, của tình đồng bào, đồng đội, của lòng yêu nước đẹp tuyệt vời” như sau: “Bà mẹ trẻ địu đứa bé một tuổi trước ngực lặn lội cả ngàn cây số vào Long An chia lửa cho hai bà mẹ của Uyên và Kha; …các cụ bảy mươi cùng các cháu gái trai nằm lăn xuống đường chặn bánh xe hung bạo bắt người; …tiếng hát vang ‘Dậy mà đi’ do người cựu tù Côn Đảo tóc bạc phơ khởi giọng, tiếng hô ‘Đả đảo Trung Quốc xâm lược’, ‘Đả đảo bọn tay sai bán nước !’, ‘Uyên – Kha vô tội’… đánh thức cả khu trung tâm thành phố Tân An; … một bà bán quán chạy tới ôm chầm người mẹ có con đang lâm nạn, khiến hàng trăm người đi đường dừng lại lắng nghe. Hãy nhìn cảnh một rừng công an cảnh sát, dân phòng tự vệ… ngây mặt nghe một người đàn bà sang sảng kêu gọi ‘Hãy tìm một lối quay súng trở về với nhân dân’ ! Phiên phúc thẩm Uyên – Kha sẽ đi vào lịch sử…”

Khi trả lời phóng viên đài VOA, mẹ của Phương Uyên nhắc lại lời Phương Uyên tuyên bố trước toà: “Tôi dùng máu viết khẩu hiệu ‘Tàu khựa cút khỏi Biển Đông’ và ‘Đảng cộng sản chết đi’, khẩu hiệu bị cho là ‘phỉ báng đảng cộng sản Việt Nam’, là vì tôi thể hiện lòng yêu nước khi tôi căm phẫn Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam đến tột cùng sự phẫn uất.” Ta cứ tưởng tượng những buổi học chủ thuyết Mác-Lê mà mọi sinh viên đại học buộc phải có mặt, khi người nói nếu đủ thông minh thì cũng không thể tin những gì mình nói, làm sao thuyết phục nỗi người nghe ? Chuyện đó ai cũng biết. Nhưng một trong những mục tiêu và cũng là hậu quả tất yếu của những lớp học này là làm cho thanh niên chán ghét chính trị, coi việc nước không phải việc của mình. Mặc dù cho đến hôm nay, trên mọi văn bản mang tính pháp lý luôn phải có từ “độc lập”, nhưng trong thực tế, về mọi mặt, Việt Nam đã là một tỉnh lẻ của Tàu. Tình cảnh đất nước bi thảm như vậy, nhưng đa số người dân không biết, mà có biết cũng chỉ thở dài vì bất lực. Quả là kỳ diệu khi ta gặp thấy một khí phách, một sự tự tin, một lòng yêu nước nồng nàn như qua mấy câu thơ của cô bé Phương Uyên sau đây:

Ơi đồng bào Việt Quốc
Đất nước không chiến tranh
Cớ chi đau thắt ruột !
Sự tự hào ngộ nhận
Một chế độ bi hài sau chiến tranh.
Bọn cường quyền gian manh cơ hội
Đào bới bóc lột dân lành
Núp dưới bóng cờ máu, bác đảng
Âm thầm bán từng mảnh đất quê hương…
Ơi thanh niên Việt Quốc !
Chúng ta là ai ?
Hãy đứng lên trước vận mệnh tổ quốc
Giặc đang tràn tới ngõ…

Đọc những vần thơ này, hay nhìn dáng dấp của cô bé Phương Uyên trước vành móng ngựa, cho dù thân hình mảnh khảnh, mình khoác áo học trò, mặt mày non choẹt, nhưng lời lẽ thì đanh thép, không khoan nhượng, biểu thị một ý chí quật cường, cô bé tuổi 20 này không thua kém gì một Điếu Cày, một Cù Huy Hà Vũ hay một Nguyễn Văn Lý. Và từ đó ta hiểu được tâm tình của người Việt khắp nơi trên thế giới, những ai nặng lòng với dân tộc, với quê hương, khi theo dõi phiên toà xử Phương Uyên qua màn ảnh.

Phương Uyên là một nguồn cảm hứng

Phương Uyên đã làm dấy lên bao niềm vui, niềm tự hào và hy vọng nơi người trẻ cũng như người già, và đã gây cảm hứng cho nhiều người. Những bài viết và bài thơ ca ngợi Phương Uyên thì nhiều lắm, chỉ xin đưa ra một số đoạn trích làm ví dụ.

Trước tiên là bài “Phương Uyên, Thiên thần nhỏ” của Nguyễn Hàm Thuận Bắc, một người lính Trường Sa và cũng là bạn học đồng hương của Phương Uyên:

Phương Uyên thiên thần nhỏ
Hiên ngang đứng trước tòa
Ngẩng cao đầu tuyên bố
Tôi yêu nước thiết tha !
Tôi ghét bầy tham nhũng
Làm tay sai giặc Tàu
Nếu ai cũng như chúng
Việt Nam sẽ về đâu ?…

Và sau đây là nhà thơ Trần Mạnh Hảo. Ít lâu trước phiên toà sơ thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, tác giả đã thở dài ngao ngán khi đặt câu hỏi và cũng là lời than “Đất nước có bao giờ buồn như hôm nay ?” Nhưng sau phiên toà thì Trần Mạnh Hảo đã sững sờ trước vẻ đẹp không chỉ của khuôn mặt thiên thần, nhưng là của khí phách, của lòng dũng cảm, của lòng yêu nước nơi một bạn trẻ chỉ đáng tuổi con mình:

Nguyễn Phương Uyên đứng trước tòa
Em xinh hơn mọi loài hoa trên đời
Em không phải đóa mặt trời
Mà sao bóng tối rụng rời vây quanh.
Trước vành móng ngựa gian manh
Phương Uyên chợt mọc lên thành đóa sen
Trái tim yêu nước thắp đèn
Phương Uyên em giữa bùn đen sáng lòa.
Em là nụ, em là hoa
Bởi yêu nước phải ra tòa em ơi
Đưa tay chúng tính che trời
Làm sao che nổi nụ cười trinh nguyên…

Và đây Nguyễn Quốc Chánh. Trước hết qua bài thơ “Quê hương và chủ nghĩa” tác giả nhìn thẳng vào sự thật phũ phàng xót xa của dân tộc, của đất nước:

Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghiã,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam !
Sự thật đó có làm em đau nhói ?…

Rồi Nguyễn Quốc Chánh mời tuổi trẻ Việt Nam hướng nhìn tương lai để nhận ra trách nhiệm của mình đối với lịch sử qua những lời tâm huyết sau đây:

Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghênh ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghiã.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ !

Ngoài những tác giả vừa nêu trên đây, ta cần ghi thêm lời nói hay bài viết của một số người khác nữa liên quan đến hai bạn trẻ được tôn vinh như những bậc anh hùng của Việt Nam hôm nay.

Trên mạng “danlambao.vn”, Vũ Đông Hà đã viết: “Bản án dành cho Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha nếu nhìn cho kỹ, suy cho sâu, chính là bản án dành cho chế độ. Nó bày ra hết những ti tiện, nhỏ nhen, yếu hèn, gian ác của chế độ và những con người cộng sản Việt Nam – từ cấp lãnh đạo cho đến những người đang xếp hàng chờ sổ hưu…

Một tiếng nói khác rất có uy tín là giáo sư Tương Lai, một giáo sư ngành xã hội học từng làm cố vấn cho 2 thủ tướng từ 1991 đến 2006. Ông đã có một bài viết đăng trên một nhật báo hàng đầu của Mỹ là tờ “Nựu Ước Thời Báo” (New York Times) bản tiếng Việt do chính ông cung cấp cho đài VOA mang tựa đề “Những bàn chân nổi giận”. Xin ghi lại mấy đoạn trích sau đây: “Tháng trước, Tòa Án tỉnh Long An Việt Nam đã kết án nặng nề hai sinh viên yêu nước ở độ tuổi 20. Trong những tội danh bị áp đặt có tội ‘nói xấu Trung Quốc’. Những cáo buộc này đã chạm vào điểm nhạy cảm bậc nhất trong tâm thế người Việt Nam là lòng yêu nước và tinh thần dân tộc. Người ta phẫn nộ vì như thế là ai đó đã hợp đồng với Trung Quốc xâm lược để quay lại đàn áp người yêu nước. Đầu tuần này, công an Hà Nội đã đàn áp một cuộc biểu tình chống Trung Quốc và bắt nhiều người, hành hung, đánh đập họ, trong đó có cả phụ nữ.

Vì thế, những ‘bàn chân nổi giận’ đã rầm rập xuống đường biểu tình chông Trung Quốc xâm lược. Cùng với những cuộc biểu tình ấy, những khiếu kiện tập thể của nông dân cũng dồn dập bùng lên. Sự nối kết giữa tầng lớp trí thức với giới trẻ ở đô thị và nông dân – những người bị đẩy vào cuộc sống đói nghèo vì mất đất sản xuất khi người ta nhân danh ‘sở hữu toàn dân’ để tước đoạt quyền sở hữu mảnh đất cha ông họ để lại mà không được đền bù thỏa đáng.”

Và có lẽ hơn lúc nào hết, từ khắp nơi trên thế giới, đồng bào Việt Nam tỵ nạn cộng sản dù đã an cư lạc nghiệp và một số lớn đã thành đạt từ nhiều năm nay, vẫn hướng về quê mẹ, đau nỗi đau của những người ở trong nước, nhất là từ khi thấy rõ Việt Nam đang trở thành tỉnh lẻ của Tàu. Ta hãy nghe Kiều Tiến Dũng từ Úc Châu: “Lòng người đang sôi sục căm phẫn. Căm phẫn Trung Cộng đã chiếm đoạt từng mảng, cả đất lẫn biển của quê cha đất tổ. Căm phẫn hơn nữa bọn người nắm quân đội trong tay mà lại khiếp nhược, cúi đầu cam tâm quy phục ngoại bang, giữ công an trong tay chỉ để dùng bạo lực đàn áp chính người dân, và tệ hơn, chà đạp tuổi trẻ tương lai của đất nước.”

Và Trần Trung Đạo từ Hoa Kỳ: “Bức tường chuyên chính CSVN đã không sụp đổ vì những cơn bão thời đại Liên Xô, Đông Âu, Bắc Phi xa xôi nhưng chắc chắn sẽ sụp đổ vì những giọt nước kiên nhẫn Việt Nam đang nhỏ xuống từ tuổi trẻ Việt Nam, từ đồng bào Việt Nam trong cũng như ngoài nước… Đừng khóc cho Phương Uyên mà hãy sống cùng mơ ước của em.”

Ví dụ cuối cùng tôi trưng dẫn ở đây rất là độc đáo. Đó là một đoạn trích lá thư ngỏ khá dài đề ngày 16-05-2013 tức là sau phiên toà sơ thẩm xử Nguyên kha và Phương Uyên, kính gửi một người bạn học cùng trường là ông tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng xin được đi tù thay cho Nguyên Kha và Phương Uyên, tác giả đã 70 tuổi, hiện sống tại Hà Nội, đó là tiến sĩ Đặng Huy Văn: “Ông có biết Phương Uyên và Nguyên Kha là ai không ? Là những thanh niên ưu tú của nhân dân toàn nước Việt. Chủ nghĩa Công sản không rành, nhưng kẻ thù của nhân dân là ai thì biết. Và các cháu đã sẵn sàng dấn thân để cứu dân tộc, non sông.

Chúng ta phải làm thế nào để được họ gọi bằng ông ? Đừng để các cháu khinh rẻ chúng mình là già rồi sinh lú: Hèn với giặc, ác với dân, ghét tự do, yêu độc tài, bài dân chủ, Chỉ vì đồng đô la và địa vị chức quyền mà bán biển đảo, núi sông!

Nhưng hai cháu Uyên, Kha là hiền nhân của Tổ Quốc, Có sức trẻ và chí khí kiên cường có thể cứu được núi sông. Ông hãy lấy quyền làm vua để bắt tôi đi tù thay hai cháu. Tôi 70 đã lẫn rồi, sống làm gì thêm khốn khổ thưa ông !…

Khởi điểm mới chứ không phải điểm dừng

So sánh với thái độ nơm nớp, co rúm vì sợ hãi của người dân suốt mấy chục năm trường thì những gì chúng ta đang chứng kiến hôm nay qua những bài viết, những lời nói, những việc làm của những người đấu tranh cho dân chủ tự do, cho độc lập quốc gia và toàn vẹn lãnh thổ thật là kỳ diệu. Nhưng nếu chỉ có vậy thì tự do hạnh phúc của tuyệt đại đa số nhân dân không là cái bánh vẽ thì cũng mới chỉ là những mẩu bánh ăn để cầm hơi, trong khi nền độc lập và toàn vẹn lãnh thổ của tổ quốc thì hoàn toàn là bánh vẽ. Nhưng hy vọng đã bừng sáng khi không chỉ có một số khuôn mặt đã trở nên quen thuộc, nhưng trong những tháng, những ngày gần đây, cho dù thông tin lề phải hoàn toàn im bặt, nhưng nhờ internet mà ta thấy được khuôn mặt, nghe được tiếng nói của những người ở trong cũng như ngoài nước đang hiên ngang mạnh mẽ tranh đấu cho dân tộc, cho đất nước mình.

Chẳng hạn giữa hai phiên toà sơ thẩm và phúc thẩm xử Nguyên Kha và Phương Uyên, chính xác là ngày 15-08, lễ Đức Mẹ Lên Trời, bổn mạng vương cung thánh đường Đức Bà tại Paris, các bạn trẻ Việt Nam đã có sáng kiến tham gia vào cuộc rước truyền thống trước thánh lễ chiều. Trong đoàn rước khổng lồ theo sau kiệu Đức Mẹ, ta thấy một rừng cờ vàng ba sọc đỏ, thấy các bạn trẻ Việt Nam rạng rỡ, tay cầm cờ hay dương biểu ngữ, ngực đeo những tấm hình phóng lớn của Uyên Kha và Phương Uyên hay của các bạn trẻ Việt Nam đang ở tù, giữa tiếng hát trầm buồn “Mẹ ơi đoái thương xem nước Việt Nam, trời u ám bất công lan tràn…”.

Trước đó, ngày 02-08-2013, một nhóm năm thanh niên gồm Phạm Đoan Trang và Nguyễn Lâm Thắng từ Hà Nội, Nguyễn Thảo Chi và Nguyễn Anh Tuấn từ Đà Nẵng, cùng với Nguyễn Nữ Phương Dung từ Sài Gòn đã qua Thái Lan, tới văn phòng Uỷ Ban Luật Gia Quốc Tế tại Bangkok, nộp tuyên bố 258 với nội dung phản đối điều 258 của bộ luật Hình Sự quy định tội danh “lợi dụng các quyền dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước” và yêu cầu bãi bỏ điều luật đối với những ai viết bài chỉ trích nhà nước, vì như thế là vi phạm quyền tự do ngôn luận của công dân. Khi trở về Việt Nam, những người này dù có gặp khó khăn tại phi trường Tân Sơn Nhất, cuối cùng đã được các bạn blogger công khai rước về an toàn.

Đến ngày 07-08, năm blogger khác lại đến Toà Đại Sứ Thuỵ Điển ở Hà Nội cũng để trao bản Tuyên Bố 258. Bà Phó Đại Sứ đã ra tiếp đón ngay tại cổng.

Chiều ngày 10-09 đại diện mạng lưới blogger Việt Nam đã trao tuyên bố 258 cho phái đoàn đại diện Liên Hiệp Châu Âu tại Hà Nội. Trước đó họ cũng đã trao tuyên bố này cho đại diện Toà Đại Sứ Úc Đại Lợi.

Kết quả là chỉ 24 giờ sau, cho dù truyền thông nhà nước coi như không có gì xảy ra, khắp nơi trên thế giới đều biết đến bản Tuyên bố này.

Sự kiện Đặng Chí Hùng

Và sự kiện cuối cùng tôi muốn đề cập tới hôm nay là hơn 2 tuần sau ngày nghị định 72 của thủ tướng chính phủ có hiệu lực, nghị định nhằm “quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin trên mạng”, thì ngày 18-09-2013, trên diễn đàn Danlambao, người ta đọc thấy lá thư tác giả Đặng Chí Hùng “gửi bạn đọc thôn Danlambao”, Đặng Chí Hùng tuyên bố: “Tôi sẽ yêu quê hương bằng cả trái tim của mình và đi đến cùng con đường chân lý đem lại độc lập cho quê hương trước bạo quyền của cộng sản cho đến khi tôi không còn hơi thở nữa thì đành chịu”… “Bản thân tôi chưa bao giờ có liên hệ với Việt Nam Cộng Hoà…”, “Bản thân tôi chưa bao giờ là đảng viên mặc dù tôi đã có thời gian nắm chức vụ khá lớn trong tổ chức đoàn thanh niên cộng sản HCM. Tôi không vào đảng vì tôi đã nhận ra bộ mặt thật của nó từ khá sớm. Tôi đã chấp nhận bỏ lại sau lưng cơ ngơi, tương lai tươi sáng mà bao nhiêu người trẻ ở Việt Nam mong muốn để ẩn mình thực hiện công việc mà tôi cho là cần thiết cho dân tộc.”

Sau khi đã công bố loạt bài viết “Những sự thật không thể chối bỏ” gồm 18 phần liên quan đến nhân vật lịch sử Hồ Chí Minh, tác giả cho biết đã bỏ ra 5 năm trời ròng rã để nghiên cứu, thu thập tài liệu và thực hiện công trình này. Tác giả còn nói là trong tương lai gần sẽ công bố “Những sự thật cần phải biết” liên quan đến các lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam. Hy vọng công trình của Đặng Chí Hùng sẽ soi sáng cho những ai, đặc biệt các bạn trẻ, muốn tìm hiểu sự thật về những con người có trách nhiệm đối với dân tộc Việt Nam từ 68 năm nay.

Ở tuổi ngoài 50, Đặng Chí Hùng vẫn là một người trẻ. Chỉ vì khát khao đi tìm sự thật, tâm can bị thiêu đốt bởi tình yêu đồng bào, yêu tổ quốc mà dám dấn thân vào một cuộc chiến vô cùng nguy hiểm cho bản thân cũng như gia đình, dám liều cả mạng sống, thì ngọn đuốc phi thường đó, không sức mạnh nào dập tắt được.

Những cánh én báo hiệu mùa xuân ?

Nếu một con én không làm nổi mùa xuân như ai cũng biết, thì điều ta đang chứng kiến là trên đất nước chúng ta, đã thấy xuất hiện nhiều con én, và đàng sau là cả một bầy én đã sẵn sàng vỗ cánh giữa khung trời bát ngát bao la. Điều đặc biệt đáng ghi nhận là sự tích cực tham gia của một số bạn trẻ ngày càng nhiều vào các vấn đề của xã hội, của đất nước. Các bạn không chỉ có sức trẻ, nhưng còn giàu nghị lực, giàu sáng kiến, giàu khả năng linh hoạt, thích nghi, lại dễ dàng sử dụng các phương tiện thông tin hiện đại. Tôi nói “đặc biệt” vì các bạn đã hấp thụ một nền giáo dục què quặt do chính sách ngu dân và sự tuyên truyền lừa bịp từ khi cắp sách đến trường. Dù vậy, ngay giữa lúc xã hội tan hoang, đất nước như con mồi sắp bị con hổ đói khổng lồ ăn tươi nuốt sống thì ý thức quốc gia và lòng yêu nước bừng tỉnh như do một phép mầu.

Và trong lúc đó thì những bậc cha anh cũng đang thoát ra khỏi sự sợ hãi, và thể hiện quyết tâm của mình bằng nhiều cách khác nhau. Chỉ cần nhìn lại những gì đã xảy ra từ các vụ Toà Khâm Sứ, Thái Hà, Đồng Chiêm, Tam Toà, Cồn Dầu cũng thấy. Rồi trong khi tiếng súng Đoàn Văn Vươn còn âm ỉ thì lại xảy ra vụ Đặng Văn Viết ở Thái Bình, và mới đây nhất là vụ Mỹ Yên. Khi người dân bị đàn áp dã man, bị bóc lột đến tận cùng nên chẳng còn gì để mất, đồng thời ý thức được quyền lợi của mình, cũng như ý thức được sứ mạng đối với xã hội, đối với tổ quốc, và nhờ các phương tiện tân kỳ của công nghệ thông tin mà biết rõ tình hình, nhìn ra sự thật, biết mình không đơn độc, lẻ loi, nên đã thoát ra khỏi vòng sợ hãi, thì mọi vũ khí đều vô hiệu.

Đến đây không thể không nói đến một sự kiện quan trọng xảy ra hơn 3 tuần sau khi nghị định 72 đã nói trên có hiệu lực, và 2 tháng sau bản tuyên bố 258 của các blogger về tự do ngôn luận ta đã đề cập tới. Đó là ngày 23 tháng 09 vừa qua, thay vì ký thỉnh nguyện thư hay kiến nghị mà bao nhiêu lần kinh nghiệm cho thấy đã bị bỏ vào sọt rác, thì 130 nhân sĩ, trí thức, trong đó có giám mục Chủ tịch Uỷ Ban Công Lý & Hoà Bình của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, đã ra một tuyên bố xuất hiện trên tất cả các trang mạng nổi tiếng và có nhiều người truy cập nhất hiện nay. Đó là tuyên bố quyền thực thi dân sự. Trong bản Tuyên bố này, có đoạn viết: “Chúng tôi yêu cầu nhà cầm quyền tôn trọng quyền bày tỏ quan điểm của công dân, thẳng thắn tranh luận và đối thoại, từ bỏ cách đối xử không công bằng, không minh bạch và không đường hoàng như đã và đang áp dụng đối với những kiến nghị sửa đổi Hiến pháp và những tiếng nói đòi dân chủ khác với quan điểm của nhà cầm quyền”.

Kết luận

Những ai là tín hữu Chúa Ki-tô thì qua đoạn Tin Mừng hôm nay đã nghe lời cảnh cáo nặng nề của Chúa về tội vô cảm. Nhưng hôm nay tôi đã cố gắng đề cao những con người Việt Nam, đặc biệt các bạn trẻ, đã không vô cảm, hơn nữa đã đồng cảm, đã dấn thân vì người nghèo, vì đất nước nghèo, vì dân tộc, vì tổ quốc. Khi nhìn thấy “giặc Tàu tràn lan trên quê hương ta”, Việt Khang đã nghẹn ngào: “Giờ đây, Việt Nam còn hay đã mất ?” Nay ta đã nghe Phương Uyên cũng như các bạn đồng trang lứa, cùng với các bậc cha anh đồng thanh nhiệt tình đáp lại: “Mẹ Việt Nam ơi, chúng con vẫn còn đây ** !” Liệu chúng ta sẽ đáp lại như thế nào ?

Sài Gòn, ngày 29 tháng 09 năm 2013
Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh ofm
địa chỉ mới: pascaltinh2011@gmail.com

(Nguồn: Chuacuuthe.com -- Ngày 30.9.2013)

--------
Kính mời quý vị cùng nghe và đọc nguyên văn bài chia sẻ. 





Bài Xem Nhiều