We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 6 November 2013

Kim Thanh Portland: TRONG NIỀM TƯỞNG TIẾC KHÔN NGUÔI


TRONG NIỀM TƯỞNG TIẾC KHÔN NGUÔI





      Mùa thu Portland có những cơn mưa bất chợt, lạnh hắt hiu, vừa đủ cho hồn buồn bã tìm về kỷ niệm và tình người. Như chiều nay, thứ bảy 2/11 –lễ Các Đẳng Linh Hồn (Fête des Morts). Tôi nhớ, ôi biết bao là nhớ, ba mẹ quý yêu đã lìa bỏ cõi trần từ bao thu rồi, nhớ những người thân gia đình đang nằm sâu dưới huyệt lạnh, nhớ những đồng đội thân thương đã gục ngã ở chiến trường xưa hay ngục tù cải tạo. Nhớ dung nhan và dư hương của một cuộc tình đã lỡ, chôn vùi trong một nghĩa trang nào xa lắc lơ bên phương trời cũ.


      Cơn mưa bất chợt, tái tê. Như chiều nay. Tôi đến nhà thờ La Vang, NE Alameda Dr., cách vùng SE của tôi khoảng 30 phút, đúng 6 giờ khi Lễ Các Linh Hồn sắp bắt đầu, nhưng phải loanh quanh tìm chỗ đậu xe mất chừng mười phút, và xa trên bốn blocs, vì parking nhà thờ và dọc hai bên con đường dài chật ních, hơn thường lệ. Phải chăng giáo dân biết trước chiều nay sẽ có buổi tưởng niệm cố tổng thống Ngô Đình Diệm, như mỗi năm, nên đã đến đông hơn, mặc dù không có thông cáo trên các báo địa phương, khác với những buổi tổ chức văn nghệ dạ vũ, gây quỹ, từ thiện, hội thảo này nọ? Lễ tưởng niệm, như thế, sẽ diễn ra âm thầm, không gọi mời ai. Ngay cả danh tánh những người tổ chức cũng không được nêu. Chỉ chuyền tin cho nhau. Ai biết và có lòng mến mộ cụ sẽ đến, một cách âm thầm như cái chết thảm thương và cô đơn của cụ cùng với bào đệ, trong chiếc xe thiết giáp, một trưa nào, cách đây đúng nửa thế kỷ. Tôi biết, nhờ một người bạn gọi điện thoại báo cho.


      Trong thánh đường, không còn ghế trống. Tôi vào dự lễ trễ, dĩ nhiên, và phải đứng, lưng dựa vào bức tường gần cửa. Từ xa và mắt kém, tôi vẫn thấy trên cung thánh bốn linh mục đồng tế, nhưng không nhận rõ mặt ai, vì không quen và rất ít khi đi lễ tại La Vang, họa chăng chỉ vào dịp này –mỗi năm một lần.

      Trên bục giảng, cha phó xứ, còn trẻ, mà tôi không biết tên, đang đọc Phúc Âm thánh Luc kể về việc Chúa Giêsu, trên đường đi Jerusalem, đã ghé thăm nhà ông Zacchaeus (Gia-Kêu) tại thành phố Jericho, mặc dù ông ta bị dân chúng khinh ghét như một người giàu có tội lỗi, vì là nhân viên sở thuế, bị tố tham nhũng và gian manh, công bộc của chính quyền Roma, kẻ đô hộ. Nhưng Chúa nói với dân chúng rằng Người đến để cứu kẻ có tội, chứ không kết tội ai. Cảm kích trước tấm lòng nhân hậu của Chúa, ông Zacchaeus hứa  sẽ cúng một số tài sản cho người nghèo khó, và trả lại đồng hương phần nào của cải phi pháp.

      Sau đó là bài giảng của linh mục, bàn rộng về lời giáo huấn của Chúa. Gần cuối, cha mới cố gắng kết nối (một cách có vẻ gượng ép, vì quả tình việc kết nối khá khó khăn) chuyện ông Zacchaeus với chuyện cụ Diệm –mà giáo xứ muốn tưởng niệm chiều nay. Cha nói, đại khái, tôi không nhớ nguyên văn: “Trong thánh lễ hôm nay, chúng ta cũng tưởng niệm ngày chết lần thứ 50 của cố tổng thống Gio-an Bao-ti-xi-ta Ngô Đình Diệm, đã bị sát hại trong cuộc đảo chánh 1963. Năm ngài mất, tôi chỉ mới bảy tuổi, không hiểu gì về chính trị. Nhưng sau này, lớn lên, tôi biết rằng ngài là một người đạo đức, ái quốc, có tài lãnh đạo đã vượt qua bao nhiêu khó khăn lúc đầu, để mang đến cho đất nước một thời kỳ thanh bình, thịnh vượng, dù ngắn ngủi. Chúa đã ghé thăm và chúc phúc nhà cụ Ngô. Thân phụ ngài là tế tướng của triều đình, chính trực, liêm khiết, dạy con cái nên người. Về mặt đạo, anh ruột của ngài là một tổng giám mục, cháu ruột của ngài là một hồng y. Về mặt đời, bản thân ngài cũng hai lần giữ chức thủ tướng dưới triều Bảo Đại trước khi trở thành tổng thống tiên khởi của Việt Nam Cộng Hòa. Trong cuộc đảo chánh 1963, ngày 2/11, ngài lánh nạn tại nhà thờ cha Tam, và trước khi bị giết, ngài đã xưng tội, xem lễ, rước lễ, và như vậy, tôi tin rằng ngài đã lên thiên đàng. Xin toàn thể quý ông bà, anh chị em, trong thánh lễ hôm nay, tưởng nhớ đến và cầu nguyện cho linh hồn của ngài và của tất cả chiến sĩ quốc gia vị quốc vong thân.”

      Bài giảng của linh mục phó xứ chỉ tóm gọn bấy nhiêu. Nhưng đây tính nhân bản và quãng đại. Không một lời kết án công khai, hay ám chỉ, những kẻ đã gây nên cuộc binh biến và thảm sát, Mỹ hay Việt. Không một lời biện minh bào chữa cho cụ Diệm (không cần), mà chỉ ca tụng. Không một lời vu khống, thóa mạ, bịa đặt, gian dối, gây chia rẽ, như đã được phát ra tại những buổi tưởng niệm trước đó dành cho những kẻ chống cụ, hoặc từ những bài viết trên báo giấy và mạng, sau 50 năm vẫn ngùn ngụt lửa hận thù, vẫn chưa hiểu nghĩa của bốn chữ “từ bi hỉ xả”. Ở đây, trong thánh đường này, tất cả toát lên một sự thành kính, thánh thiện, trang nghiêm, thanh thoát. Nghe thản nhiên, dửng dưng, mà sao lòng thấy xót xa bởi những kỷ niệm bi thương.


      Thánh lễ kết thúc. Một đại diện của Nhóm Phát Huy Tinh Thần Ngô Đình Diệm tại Portland, Oregon, bước lên bục phát biểu. Với giọng từ tốn và vẻ trang trọng ông cám ơn linh mục chánh xứ đã tổ chức lễ cầu nguyện cho linh hồn của cố Tổng thống Ngô Đình Diệm, những bào đệ (Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Cẩn) bị thảm sát của cụ, và của các chiến sĩ đã hy sinh cho đất nước. Một cách ngắn gọn, ông kể ra những thành tích và công ơn của cụ đối với đất nước và đồng bào, nhất là đồng bào di cư từ Miền Bắc, cũng như những đức tính tuyệt hảo của cụ mà tất cả người quốc gia công chính đều biết: đạo đức, liêm sỉ, lòng ái quốc, tinh thần độc lập, không chịu lệ thuộc vào quyết định của bất cứ ngoại bang nào, Pháp hay Mỹ.                                                                              

      Cũng như trong bài giảng của linh mục phó xứ, người ta không nghe từ bài phát biểu của đại diện Nhóm Phát Huy Tinh Thấn Ngô Đình Diệm một câu hằn học kết án bất cứ thủ phạm của cuộc thảm sát man rợ năm 1963 –cuộc thảm sát mà lịch sử, chỉ mới sau nủa thế kỷ, đã vén màn cho thấy Sự Thật phũ phàng, không phải chờ đến mấy trăm năm nữa.


      Ở góc phải, dưới cung thánh, là một kệ nhỏ dùng làm bàn thờ, phía trước là những chậu hoa rực rỡ màu, hai bên cắm hai ngọn cờ vàng, chính giữa đặt một lư hương lớn nhang khói tỏa ngát, quyện theo bóng sáng lung linh của những hàng nến thắp. Phía trong là di ảnh của cụ Ngô được treo trên nền một lá cờ vàng ba sọc đỏ hình chữ nhật dài, giữa hai câu đối: “Tổ quốc ghi ơn / Muôn dân mến mộ”. Khi dùng chữ “muôn dân” thay vì “toàn dân”, tác giả câu đối có lẽ đã nghĩ đến vô vàn những thế hệ tiếp nối mai sau.

      Tôi nhìn quanh. Giữa những đồng hương Công giáo, như đương kim Chủ tịch Cộng đồng Oregon Trần Quang Đệ cổ quấn lá cờ Vàng, và Chủ tịch hội đồng Giáo xứ La Vang Phạm Hoàng Ân, tôi thấy nhiều khuôn mặt đồng đạo thân quen. Và đặc biệt một ông bạn Tin Lành nổi tiếng, Mục sư Huỳnh Quốc Bình, cựu chủ tịch Cộng đồng Oregon và hiện là một radio talk show host rất hot, người đã lớn tiếng măng thủ tướng VC Phan Văn Khai là “đồ nói láo” trong một cuộc họp báo tại Seattle năm 2006, tác giả những bài viết rất cảm động vế bà Ngô Đình Nhu, và qua đó, chế độ Ngô Đình Diệm –mà vào năm 1963 ông chưa hề là “công bộc” nhận lãnh ân huệ nào, vì tuổi còn quá nhỏ.

      Rồi tất cả xếp hàng lần lượt đến dâng hương trước bàn thờ cụ Ngô, bắt đầu là cha chánh xứ Phạm Hữu Đạt và các linh mục hiện diện, tiếp theo, các chức sắc, giáo dân và quan khách. Đến phiên tôi thì hết nhang. Tôi đứng lặng yên trước bàn thờ cụ vài giây, cúi đầu thầm khấn xin Chúa đưa linh hồn cụ về thiên đàng, vái cụ ba lần, rồi nhường chỗ cho người khác.


      Khi ra về, mưa vẫn còn rơi, lả chả. Như những giọt nước mắt thấm ướt và xoa dịu tâm hồn –giờ đây bỗng thấy bình an một cách kỳ lạ. Suốt buổi lễ, tôi đã suy nghĩ về cố tổng thống Ngô Đình Diệm và những vĩ nhân trên đời, Julius Caesar, Napoléon... cũng đã chết trong cô đơn và hoàn cảnh nghiệt ngã nhất. Ngậm ngùi nghĩ đến kiếp đời mong manh, một ngày rồi cũng sẽ phai úa như hoa, tàn lụn như cọng nhang kia. Như hương sắc mỹ nhân, như quyền lực, như danh vọng, như tiền tài. Như vinh quang tột đỉnh. Ôi, phù vân của những phù vân! Vanitas vanitatum! Biết thế, nhưng người ta chóng quên, hối hả chạy theo ảo ảnh, bon chen, đố kỵ, mưu toan triệt hạ, hãm hại những người công chính bằng những lời vu khống, bịa đặt.

      Lầm lũi đi trong mưa đến chỗ đậu xe, tôi thấy lòng vui mừng đã được gặp lại, hôm nay, Lễ Các Linh Hồn, từ bên kia cõi chết, hình bóng chập chờn, mờ ảo của ba mẹ, người thân, đồng đội, và của cụ Ngô Đình Diệm, thần tượng của lòng tôi.

      Trong niềm tưởng tiếc khôn nguôi.


Kim Thanh

Portland, 2/11/2013, 11 PM

Tu viện Saint-André: BÀI GIẢNG NGÀY LỄ GIỖ 50 NĂM CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀ CÁC BÀO ĐỆ 02/11/2013

BÀI GIẢNG NGÀY LỄ GIỖ 50 NĂM CỐ TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM VÀ CÁC BÀO ĐỆ 02/11/2013 TẠI TU VIỆN SAINT-ANDRE



Kính thưa gia đình,
Kính thưa quý cha, quý sơ,
Thưa anh chị em thân mến,


Lẽ ra sự xum họp trong buổi chiều mùa thu hôm nay nơi đây, cũng chỉ để dành riêng cho gia đình người quá cố, theo như truyền thống Giáo Hội, luôn khuyến khích các tín hữu đi viếng mộ người thân trong dịp lễ cầu cho các Linh Hồn mồng 2/11 hàng năm, nếu điều kiện cho phép họ và nhất là nếu họ còn nhớ đến. Và như thế, họ sẽ âm thầm lặng lẽ đi ra phía sau tu viện này, đến khu vườn nhỏ phủ kín cỏ xanh, ẩn khuất dưới hàng liễu rũ, rồi dừng lại nơi cây thánh giá có khắc giòng tên của thầy Gioan-Baotixita Odilon, (tên Vị Thánh cùng Dòng đã lập ra ngày Lễ Các Linh Hồn 02/11 hàng năm cho Giáo Hội vào năm 998), là Tên Mới thầy được nhận lãnh trong ngày khấn sống theo luật Dòng Thánh Biển Đức 10/02/1954.

Lẽ ra cuộc đời thầy Gioan-Baotixita Odilon nếu tiếp tục ở đây, cũng âm thầm trầm lặng như bao vị khổ tu khác trong Dòng, ngày 5 buổi, đến cầu kinh tại ngôi nhà thờ này, khởi sự với Giờ Kinh Khuya lúc 4 giờ sáng, rồi trong ngày sống theo phương chỉ của Dòng, Ora et Labora - Cầu Nguyện và Làm việc, êm đềm cặm cụi cho đến khi xuôi tay nhắm mắt, rồi ra đi ấm áp trong tiếng kinh cầu, trong lời hát thánh vịnh của cộng đoàn hiện diện...
Và còn bao nhiêu lẽ ra khác,

1. Nhưng không, thưa anh chị em, chiều hôm nay chúng ta thật đông đảo, gốc từ mọi miền đất nước, đến từ mọi vùng trời Ấu. Chúng ta không đến nơi đây viếng mộ một người thân đã chết, không kính viếng một trợ sĩ dòng Biển Đức quá cố, nhưng cùng về nơi chốn tích lịch sử này, một địa danh đã gắn liền với tên tuổi, sự nghiệp và cuộc đời của 1 con người, chính là để Gặp Gỡ con người ấy trong khung cảnh tu viện mà người đã sống qua.

Thật vậy, tại nơi tu viện này, chúng ta có thể gặp gỡ chính con người đó, và còn hơn nữa để từ nơi đây, khám phá ra một góc cạnh của cuộc đời người, một góc cạnh ít được nhắc tới, nhưng lại có tầm quan trọng chỉ đạo, định hướng cho suốt cuộc đời của chính người trong những năm sau đó. Góc cạnh xem ra chi tiết này, nhưng lại có sức đánh bật mọi xuyên tạc, mọi hạ giá người mà hôm nay, tôi cung kính gọi người là Vĩ Nhân để, với sự cử hành lễ Giỗ 50 năm cho người hôm nay, trả lại và bồi đắp cho người cái chân dung đích thực phải có của bậc vĩ nhân. Vĩ nhân đó chính là Tông Thống Gioan-Baotixita Odilon Ngô Đình Diệm. Góc cạnh đó chính là đời sống đạo đức và chiều sâu tâm linh của người.

Nếu buổi sáng định mệnh hôm ấy, sáng ngày mồng 2 tháng 11 của 50 năm trước, trước giờ định mệnh oan nghiệt, mà tôi gọi là tín hiệu loan báo sự cáo chung tự do, của dân chủ, của chính nghĩa dân tộc Việt Nam trên phần đất mà người đã dầy công gầy dựng, chỉ có mấy chục phút quỳ nơi bàn quỳ nhà thờ Cha Tam, sốt sắng Dự lễ, Rước lễ trong giờ phút hấp hối đó, mà còn được người dân Việt khắc bảng ghi dấu trên ghế quỳ, để trở thành nơi kính viếng của bao người VN trên quê nhà, thì thưa anh chị em, chúng ta đang là những người hạnh phúc đến chừng nào, bởi cái ghế mà anh chị em đang ngồi, có thể chính là nơi Vĩ Nhân nhân ấy đã ngồi, bởi Bàn Thờ này, Nhà Tạm kia vẫn là nơi cụ âm thầm vào tâm sự với Chúa, cầu nguyện hàng ngày, không khí này người đã thở, không gian này vẫn đọng lưu bóng dáng người...

Mỗi khi về nơi đây, lòng tôi luôn dạt dào xúc động, như hình bóng người đang ở giữa chúng ta, cũng cùng một xúc động như ngày vừa lên 11 khi nghe tin cái chết đau thương của người, khi chứng kiến những giòng nước mắt bàng hoàng thương tiếc, chứng kiến nỗi tuyệt vọng của bao bậc cha anh trước tin người mất, thì giờ này xin cho phép tôi, và tôi cũng xin phép Giáo Hội, cho tôi được gọi nơi đây, tu viện Saint André này, chính là vườn Gietshimani của người. Vườn Giếtshimani Saint-André này cũng là để, như Chúa Giêsu, dọn mình cho sẵn sàng đi vào một cuộc thương khó của con người, từ khi về chấp chánh cho đến khi hoàn tất sự hy sinh là tận hiến thân xác và cuộc đời minh cho dân tộc, cho quê hương bằng cái chết thảm thương trên chiếc xe bọc sắt M-113 định mệnh.

Thêm vào những hình ảnh, vào chân dung mà rồi đây, lịch sử Việt Nam sẽ công bằng trả lại cho cuộc đời một con người dành cả một đời tận tuỵ phục vụ đất nước, cũng như sẽ ghi ơn cả một gia đình đã dâng bao người con ưu tú cho quê hương, như sự thật đang từng bước rạng tỏ toả sáng, dù đã nửa thế kỷ qua đi, thì tôi muốn từ chính nơi tu viện này, thêm vào cho người điều mà lúc nãy tôi gọi là góc cạnh tâm linh, để chân dung của người được thêm phần trọn hảo. Chân dung đó đến từ những hình ảnh của Lời Chúa hôm nay.

Hình ảnh thứ nhất có được từ sách Khôn Ngoan, đó là hình ảnh của Người Công Chính. Á Đông chúng ta gọi là Chính Nhân Quân Tử. Sách Khôn Ngoan nói về Người Công Chính trong Bài Đọc 1 (Kn 3,1-9) vừa nghe như sau : Người Công chính ở trong tay Chúa. Đau khổ sự chết không làm gì được Họ. Đối người đời thì hình như các ngài đã chết và như đi vào cõi diệt vong, nhưng thật ra các ngài sống trong bình an và vẫn không hề chết. Thiên Chúa đã thử thách họ như thử vàng trong lửa, và chấp nhận họ như của lễ toàn thiêu. Khi đến lúc, họ sẽ sáng chói và chiếu toả như ánh lửa chiếu qua bụi lau vì họ đã tin tưởng ở Chúa và trung thành với Chúa trong tình yêu. Tất cả cuộc đời Tổng Thống Diệm chẳng phải là như vậy đó sao ? Và người chẳng đang không hề chết nơi sự hiện diện của chúng ta nơi đây và nơi mọi người Việt Nam khắp nơi trên thế giới đó sao ?

Hình ảnh thứ hai được Thánh Phaolô diễn tả trong Thư gửi Giáo đoàn Roma trong Bài Đọc 2 (Rm 6, 3-9), là hình ảnh của Người Tín Hữu, của kẻ trọn vẹn thuộc về Chúa Kitô nhờ bí tích Rửa Tội, nhờ cùng sống, cùng chết và cùng được mai táng với Chúa Kitô. Cả cuộc đời của TT Diệm chẳng phải là như vậy đó sao ?

Hình ảnh thứ ba nơi bài Phúc Âm (Ga 12, 20-33), được Chúa Giêsu nói đến như một điều kiện của người môn đệ đích thực của Ngài, đó là hình ảnh của Hạt Lúa : Nếu hạt lúa gieo vào lòng đất mà không chết đi, thì nó chỉ trơ trọi một mình; nhưng nếu nó chết đi, sẽ nhiều bông hạt. Ai yêu sự sống mình thì sẽ mất, và ai coi thường mạng sống mình ở đời này, thì sẽ giữ lại được cho sự sống đời đời. Cả cuộc đời của Tổng Thống Diệm chẳng đã là hạt lúa nuôi dân cho đến chấp nhận rựa mục, là hy sinh chính mình cho làm trổ sinh thật nhiều bông hạt đó sao ?


Thưa cụ, dù đã nửa thể kỷ qua đi, nhưng hôm nay chúng con về còn đây để tưởng nhớ và thương tiếc cụ, để kính dâng lên cụ niềm tri ân sâu xa của bao người con dân Việt Nam, và với hy lễ toàn thiêu của Chúa Kitô chúng con cùng nhau dâng trong Thánh Lễ này, để chuộc lại những lỗi lầm và chuộc lại giá máu phải trả khi làm đổ máu Người Công Chính. Vì tình yêu bao la cụ luôn dành cho dân nước Việt Nam, xin cụ tha thứ cho những bậc cha anh chúng con. Họ không biết việc họ làm. Và xin cho từ những giọt máu đào của cụ và của những người anh em cụ đổ ra, được trổ sinh ra muôn ngàn bông hạt, cho một Việt Nam thoát ách cộng sản, cho một Việt Nam tự do, thanh bình, dân chủ và thịnh vượng.

Lm Nguyễn Xuyên

--------
LỜI CÁM ƠN CỦA BÀ NGUYỄN THỊ THU HỒNG ĐẠI DIỆN GIA ĐÌNH TỔNG THỐNG NGÔ ĐÌNH DIỆM TẠI TU VIỆN SAINT-ANDRE – BRUGGE - VƯƠNG QUỐC BỈ
02/11/2013


Elizabeth Nguyễn thị Thu Hồng -- Tổng Thống Ngô Đình Diệm là cậu ruột của bà Thu Hồng. 


Kính trọng cha Bề trên René, quý Cha, quý Nam nữ tu sĩ
Quý cộng đoàn Saint-André,
và toàn thể quý vị cùng anh chị em thân mến,

Trước tiên, thay mặt cho đại gia đình và anh chị em VN hiện diện nơi đây, con xin phép bày tỏ niềm tri ân sâu xa của chúng con đối với cha Bề trên René và cộng đoàn Saint-André đã mở rộng cửa tu viện đón tiếp chúng con nhân ngày lịch sữ VN hôm nay. Chúng con cũng xin cha Nguyễn Xuyên, cha Nguyễn Ngọc Long, cha Trần đức Hưng đã phối trí tổ chức các cộng đoàn VN từ Bỉ, Hoà Lan, Pháp và Đức có thể đến tham dự buổi lễ này. Chúng con cũng không quên gửi lời cảm tạ tất cả quý vị hiện diện nơi đây. Đặc biệt các anh chị trong ban tổ chức Bàn thờ Tổ quốc, ban ẩm thực, ban phụng vụ và các ca đoàn.

Cuộc hội ngộ của bà con giữa lòng cung thánh thanh tịnh trang nghiêm này, để cùng nhau hồi tâm suy gẫm về sức kiên cường, niềm tự hào dân tộc, lòng can đảm, tinh thần trách nhiệm của tiền nhân tổ tiên chúng ta, của các anh hùng nam nữ dân tộc đã anh dũng hy sinh tánh mạng cho đất nước chúng ta.

Nhớ lại ngày thắm máu của cố TT Ngô Đình Diệm và bào đệ Ngô Đình Nhu cách đây 50 năm, chúng ta hôm nay cũng nên tự đặt câu hỏi : « Đâu là sứ điệp mà nhị vị muốn nhắn gửi chúng ta ? »
Hơn 59 năm trước, đan viện này không những đã đón tiếp Gioan Baotixita Ngô Đình Diệm, mà còn là nơi trú ngụ an bình, một cung thánh đích thực cho Người, được kiên vững trong sự hiện diện của Thiên Chúa, được hỗ trợ bằng lời cầu nguyện và tình bạn hữu, Người đã khần hứa để trở thành một đan sĩ : Thầy Gioan Baotixita Odilon Ngô đình Diệm. Và cũng chính từ nơi đây, trong lòng cung thánh này, bất chấp nhiều do dự, nhiều xao xuyến đối diện với tương lai, Người đã can đảm đứng lên theo đuổi tiếng gọi của bổn phận và trách nhiệm đối với quê hương dân tộc. Người đã được cộng đoàn Saint-André đồng hành và nâng đỡ. Thưa Cha René, chúng con hết lòng cảm tạ. Vì vậy, tối hôm qua, chúng con, những thân nhân trong gia đình cụ Ngô Đình Diệm, đã đến đan viện để cám ơn các tu sĩ và Cha Bề Trên tại tu viện này.

Năm 1954, sau khi hiệp định Genève kết thúc, Việt nam ví như một bà mẹ không còn đủ thì giờ than khóc và chôn cất các con. Gia sản của bà đã bị chia đôi thành hai mảnh. Từ đấy gây nên hận thù. Miền Bắc quằn quại dưới chế độ cộng sản, còn miền Nam thì trạng huống thế nào ?

Từ văn phòng ở dinh Độc lập, một người đã nỗ lực hàn gắn tái thiết mảnh đất miền Nam nơi mình sinh trưởng. Đó là cụ Ngô Đình Diệm. Vâng, chính cụ Ngô đình Diệm là kẻ thừa kế mảnh đất miền Nam, lúc bấy giờ đã rách nát bởi một chính sách bảo hộ thực dân, lại còn liên tiếp giặc giã triền miên. Các cầu cống đường sá đã bị phá vỡ vì bom đạn. Các tuyến liên lạc bị hư hỏng. Nạn thất nghiệp và làn sóng di cư của trên 1 triệu người tuôn vào từ miền Bắc đã làm khánh kiệt nền kinh tế. Quân đội quốc gia thiếu định hường, thiếu huấn luyện, tinh thần suy sụp. An ninh bị phiến loạn Bình xuyên kiểm soát. Khắp nơi mọi người đã dự đoán rằng chính quyền của thủ tướng Ngô Đình Diệm không sống quá 6 tháng.

Nhưng sự thực thế nào thì chắc quý vị đa rõ. Cụ Ngô Đình Diệm được hỗ trợ bởi niềm tin vào Thiên Chúa, bởi những nguyên lý sống của Khổng Mạnh, được nâng đỡ bởi anh em trong gia đình cũng như bởi các cộng sự viên quốc gia, cụ đã cố gắng tìm mọi cách để bù đắp sự cân bằng các nhu cầu quan trọng và tối thiết của cá nhân, của xã hội và quốc gia, hầu tránh khỏi những lạm dụng do chủ thuyết Mac-xít và chủ nghĩa tự do phóng túng sai lệch. Đây qủa là một công tác cân bằng cực kỳ khó khăn, nó đòi hỏi những hy sinh đích thực, những sách lược đặc biệt nhiều khi đến nghiêm khắc.
Thuyết Nhân Vị và sứ điệp Phúc âm đã hướng dẫn Người trong nỗ lực tìm kiếm một sự phát triển toàn diện cho mỗi cá nhân, và cho toàn dân người Việt, một dân tộc tuy đau khổ vì bị bóc lột, nhưng luôn luôn tự hào, được Thiên Chúa chúc phúc và yêu thương.

Trong suốt đời mình, cụ Ngô Đình Diệm đã noi gương sáng của thân phụ, làm môn đệ đích thực của Đức Kitô trong thế giới chính trị. Người yêu kính Thiên Chúa hết sức, hết lòng, hết trí của mình và Người yêu thương dân tộc, quê hương đến nỗi phải hy sinh cả chính mạng sống của mình.
Chúa Giêsu đã phán « Sự thật sẽ giải thoát chúng con » (Jn8 :32), cụ Ngô Đình Diệm luôn luôn vui hưởng sự giải thoát này, vì Người đã luôn luôn sống dưới ánh sáng của Sự Thật.

Cũng như nhiều sử gia và đồng bào thương mến, đại gia đình người Viêt đã khóc và sẽ còn khóc than về sự thiếu hiểu biết, về những lầm lỗi và tội phạm của quá khứ. Nhưng Đức Tin và di sản tổ quốc của chúng ta, giúp chúng ta hướng nhìn về tương lai với một viễn ãnh trong sáng và đầy hy vọng. Chúng ta xác tín rằng lịch sử sẽ vén màn mọi bí ẩn, sẽ tiết lộ tất cả những gian manh, những phản bội, và cho thấy bộ mặt thật của sự dữ chung quanh buổi sáng tang thương ngày 2 tháng 11 năm 1963.

Hôm nay, một lần nữa chúng ta phó thác vào tay Chúa vận mệnh của dân tộc chúng ta, một dân tộc, hơn bao giờ hết, rất khao khát Tình thương, Công lý và Hoà bình.

Chúng ta đồng thanh nói với tất cả các chiến sĩ anh hùng ấy rằng : « Qúy Vị không hề bị lãng quên », bởi vì giấc mơ của quý vị cũng chính là mơ ước của chúng tôi.

Xin qúy Cha và quý Vị anh chị em nhận nơi đây lòng tri ân sâu xa của chúng con.

Encore une fois, à Vous cher Père René et toute la Communauté Saint-André, notre profonde gratitude.

Elizabeth Nguyễn Thị Thu Hồng.

Đã gửi từ iPad của tôi 
-----
 
(Bà Elisabeth Nguyễn Thị Thu Hồng, người em út của Đức Cố hồng y  Nguyễn Văn Thuận . ĐHY Nguyễn Văn Thuận, Cố Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh Công lý và Hòa bình,  hưởng thọ 74 tuổi, sau 49 năm linh mục, 35 năm giám mục và 1 năm rưỡi làm hồng y.)

Có hơn 600 người tham dự, đến từ Pháp, Đức, Hà Lan và Bỉ…
Kính mời xem toàn bộ hình ảnhalt BẤM VÀO ĐÂY
https://picasaweb.google.com/110295797729017403186/NhanDipLeGio50NamCuaCoTTNGoDinhDiemTaiStAndreBiQuoc2112013?feat=email#slideshow/5941976765881569554

----
Tài liệu:
 
Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã viết đơn xin đi tu
 
 Nếu TT Diệm không bị lật đổ và sát hại, Việt Nam sẽ ra sao?
Đơn của cụ Ngô Đình Diệm xin đi tu


 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Bản dịch đơn của cụ Ngô Đình Diệm

Bình an
Dấu Thánh Giá Chúa Kytô
Nhân danh Đức Kytô Chúa chúng ta. Amen

Con là Gioan Baotixita Odilon Ngô Đình Diệm,
Con xin dâng mình
cho Thiên Chúa toàn năng,
cho Mẹ Maria Đồng trinh đầy ơn phúc
và cho Cha thánh Biển Đức của chúng ta
để sống trong Đan viện Thánh Anrê,
Và con xin hứa,
trước sự chứng giám của Thiên Chúa và của Tất cả các thánh,
sửa đổi tâm tánh mình theo tinh thần luật dòng Biển Đức
đúng như quy chế dành cho những người tận hiến đời mình.

Dấu Thánh giá Chúa Kytô

ký tên Ngô Đình Diệm
Đan viện Thánh Anrê
Lễ thánh nữ Scholastique, Ngày 10 tháng 02 năm 1954



(Thánh Scholastique là chị em sinh đôi của thánh Biển Đức,
mừng vào ngày 10/02 hằng năm.
Do đó, dẫu ngày tháng không thấy rõ trong ảnh chụp,
Ta cũng cò thể chắc rằng đó là ngày 10/02/1954)

Cha bề trên đan viện công bố lá thư
Hình đan viện

Bài Xem Nhiều