We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 26 November 2013

Chuyện bình thường

chuyenbinhthuong1
Tôi có một ông bạn hiện ở Sài Gòn, vùng Tân Định. Chúng tôi thường liên lạc với nhau bằng email, dĩ nhiên là những trao đổi đã được ” cân nhắc ” kỹ để tránh ” đụng chạm phiền phức “.
Gần đây, tôi gởi ông ta tấm hình nầy (bên trái), lượm trên internet :
Và hỏi ổng nghĩ sao ? Ổng trả lời :
- Ồ ! …Khoá xe vào chân để yên tâm ngủ trưa cho … ngon lành là chuyện bình thường ở xứ nầy, đâu có gì lạ ! Bồ coi, như tôi bây giờ, trên xe đạp lúc nào cũng có ba ( 3 ) cái khoá : một cái để khoá bánh trước vô sườn xe, một cái để khoá bánh sau vô sườn xe, còn cái thứ ba là để khoá sườn xe vô cột điện. Vậy là an toàn ! Không làm vậy, nghĩa là chỉ khoá một bánh xe vô cột điện là chúng nó tháo lấy bánh xe còn lại, có khi lấy luôn cái sườn xe nữa ! Chuyện bình thường mà bồ ! Có gan, bồ về đây chơi sẽ thấy toàn là chuyện bình thường hết !
Ở cuối email, ổng viết một câu làm tôi thật xúc động :
- Chỉ có bọn nầy, vì sống quen trong cái ” môi trường bình thường ” đó, là có thể đã trở thành … bất bình thường thôi ! Mình biến thành ” bất bình thường ” mà mình không biết ! Đó, cũng là ” chuyện bình thường ” , bồ à !
Đọc đến đó, tôi nghe thương ông bạn của tôi vô cùng : ổng đã nén cái đau của ổng để khỏi thốt ra một lời than cho thân phận !
Thời gian sau, ổng gởi tôi một tấm hình trong email ổng viết :
chuyenbinhthuong2- Tấm hình nầy chụp ở Ấn Độ . Người chủ xe đạp cởi đôi dép da để vào chùa lạy Phật , sợ mất dép nên … khoá đôi dép vào bánh xe đạp ! Đó là chuyện bình thường ở Ấn Độ. Nếu là ở xứ mình, làm như vậy là ” bất bình thường “, bởi vì chuyện bình thường ở đây là khi thằng cha đó lạy Phật xong bước ra sẽ không còn thấy xe đạp và đôi dép da nữa !
Rồi ổng kết : ” Bồ thấy không ? Chuyện bình thường ở mỗi xứ mỗi khác ! Ở xứ mình cái khác đó rất … độc đáo cho nên nhiều khách du lịch, sau khi biết Việt Nam, đã nói Việt Nam không giống ai hết !
Đây là hình ổng gởi :
* * *
Ông bạn tôi ” khơi ” chuyện bình thường làm tôi nhớ lại những hính ảnh lâu nay tôi thấy trên internet mà vẫn tự hỏi : ” Sao có thể như vậy được ? “. Thì ra ở quê hương tôi ” Nó đã như vậy được ” nên mới gọi là ” Chuyện bình thường ” !
chuyenbinhthuong3chuyenbinhuong4
Đây : hãy coi Sài Gòn cứ sau cơn mưa ” hơi lớn hơi lâu ” là ngập lụt . Mà loại ” mưa hơi lớn hơi lâu ” tới mùa là … có mặt ” liền tù tỳ “, nghĩa là thành phố cứ nay ngập mai lụt dài dài . Vậy mà chẳng thấy dân chúng đi biểu tình đòi hỏi chánh quyền phải ” khai thông ” cống rãnh ! Rối thì cứ tự nhiên lội nước đi sanh hoạt, đem lưới ra lưới cá giữa lòng đường y như ngoài sông rạch, còn trên đầu vẫn có biểu ngữ ” Có nước sạch là có sức khoẻ “, đám cưới vẫn rước dâu bằng xe ba bánh, có ướt chút chút cũng không sao – ngày lành tháng tốt mà ! – Riết rồi trở thành ” Chuyện bình thường “, chẳng có gì phải bận tâm hết !
Không biết chừng nào người dân xứ tôi làm một chuyện … động Trời – gọi là “ Chuyện Bất Bình Thường “ – nghĩa là cùng đứng lên đòi hỏi nhà cầm quyền phải làm thế nầy, phải làm thế nọ … để cuộc sống của người dân được ” nâng cấp ” như ở các nước … bình thường khác ?
Hỏi , tức là … không trả lời ! Than ôi ! …
tieutu_sign
http://baovecovang2012.wordpress.com/2013/04/16/chuyen-binh-thuong-tieu-tu/

Tù Z30A : Xin đốt nén hương lòng cho Tù nhân Chính trị Bùi Đăng Thủy

Xin đốt nén hương lòng cho Tù nhân Chính trị Bùi Đăng Thủy vừa qua đời ở trại giam Xuân Lộc

 Hẳn nhiều người vẫn còn nhớ tù nhân chính trị Nguyễn Văn Trại qua đời vào ngày 11 tháng 7 năm 2011 tại nhà tù Z30A Xuân Lộc Đồng Nai, vừa khi bệnh viện Đa Khoa Đồng Nai cho xuất viện vào 5 giờ chiều ngày 10 tháng 07 năm 2011 do các thầy thuốc từ chối chữa trị, vì bệnh nan y không thể chữa trị được. Trong những ngày cuối cùng của cuộc đời, người tù Nguyễn Văn Trại đã bày tỏ nguyện vọng được về nhà để chờ chết bên cạnh gia đình, vợ con để được gia đình lo hậu sự... nhưng nguyện vọng cuối cùng này cũng bị từ chối. Trước cơn hấp hối, Tù nhân Lương tâm Nguyễn Văn Trại bị Công An trại giam đưa trở lại nhà Tù Z30A, Xuân Lộc - Đồng Nai để ông phải chết phải chôn tại đó, trong một nhà tù. Ông đã qua đời trong oan nghiệt vào lúc 10 giờ 30 sáng Thứ Hai ngày 11/07/2011 tại nhà giam. Gia đình thân nhân xin được đưa thi hài ông về an táng tại quê nhà, nhưng Ban Giám Thị Trại từ chối, với lý do “Ông Nguyễn Văn Trại là một tù nhân chính trị, chứ không phải là người”.

Rồi, chỉ hai tháng sau đó, lúc 10 giờ 20 phút sáng Thứ Hai, 12 tháng 9 năm 2011, một tù nhân chính trị khác, cũng là cựu sỹ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Trung Úy Trương Văn Sương, qua đời tại trại giam Ba Sao, Nam Hà khi bị đưa trở lại trại giam vào ngày 19 tháng 8 năm 2011, tức chưa tròn 1 tháng trước đó, sau thời gian cho về địa phương chữa bệnh tim một năm trước, vào ngày 12 tháng 7 năm 2010.

Hôm Chủ Nhật, 24 tháng 11 năm 2013, một tù nhân chính trị khác nữa, cũng là một cựu sỹ quan Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, Thiếu Úy Không Quân Bùi Đăng Thủy cũng vừa qua đời tại trại giam Xuân Lộc Đồng Nai sau 17 năm bị giam cầm tại đây, và cũng là 17 năm tù nhân chính trị Bùi Đăng Thủy mang căn bệnh lao phổi mà không hề được chữa trị.

Là một đảng viên đảng Nhân Dân Hành Động thuộc xứ bộ Chùa Tháp đấu tranh đòi hỏi tự do, dân chủ và nhân quyền cho nhân dân Việt Nam, ông Bùi Đăng Thủy bị bắt cùng các đảng viên Giáp Bảo An, Nguyễn Văn Sỹ, Lê Văn Tính, Nguyễn Anh Hảo... trong đó ông Lê Văn Tính Cố Vấn Ban Trị Sự GHPGHH, bị kết án án 20 năm, Nguyễn Tuấn Nam bị kết án 19 năm và Bùi Đăng Thủy bị kết án 18 năm.

Như vậy ông Nguyễn Văn Trại qua đời khi chỉ còn 5 tháng nữa là được mãn hạn tù. Ông Bùi Đăng Thủy qua đời khi chỉ còn 1 năm nữa là mãn án tù... Liệu rằng những tù nhân chính trị lão thành Lê Văn Tính, Nguyễn Tuấn Nam có được chết trong tự do hay phải chịu chung số phận với các chí hữu Nguyễn Văn Trại, Bùi Đăng Thủy của họ là vì nền tự do, dân chủ và nhân quyền cho quê hương Việt Nam mà phải sống trong tù và chết trong tù?

Được biết, nếu cúi đầu nhận tội và xin giảm án thì những tù nhân chính trị lão thành cũng có thể có cơ hội chết trong tự do, ở quê nhà để được lo hậu sự với những nghi thức tang tế theo phong tục tập quán của dân tộc, của địa phương - Nhưng yêu nước đâu phải là tội lỗi - Đấu tranh để giành lại quyền tự do, dân chủ và quyền làm người cho đồng bào Việt Nam thì đâu phải là tội lỗi. Chính vì vậy mà các tù nhân chính trị lão thành trong các lao tù của cộng sản từ trước đến nay vẫn hiên ngang, ngẩng cao đầu trước bè lũ cai ngục, trước bạo quyền cộng sản mỗi lần chúng thuyết phục họ nhận tội và xin được đảng và nhà nước cộng sản khoan hồng, thì họ vẫn khẳng khái tuyên bố rằng bản thân họ chưa bao giờ có tội lỗi gì với nhân dân, với đất nước mà phải nhận hay phải xin được khoan hồng, mà chính đảng cộng sản và các lãnh tụ của cộng sản như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng, Trường Chính, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Lê Đức Anh, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Phú Trọng... mới là những kẻ có tội với nhân dân, với đất nước - là phải cúi đầu nhận tội trước toàn dân để xin được toàn dân khoan hồng cho tội ác chống lại loài người, chống lại dân tộc khi du nhập chủ nghĩa cộng sản ngoại lai về để giết hại đồng bào và tàn phá đất nước - Dẫu biết rằng cái giá của lòng yêu nước thương nòi và chí khí hiên ngang trước kẻ thù có thể là phải sống lặng lẽ trong lao tù và chết âm thầm trong ngục thất, nhưng chắc chắn những trang sử vàng của Việt tộc sẽ ngàn đời lưu danh họ và tổ quốc Việt Nam sẽ ngàn đời ghi ơn họ, để sự hy sinh máu xương của họ sẽ không phải là chuyện phí hoài.

Xin đốt một nén hương lòng và nghiêng mình trước anh linh của tù nhân chính trị Bùi Đăng Thủy và các anh linh Đất Việt đã vì nền tự do dân chủ và nhân quyền cho quê hương Việt Nam mà đã bỏ mình trong các lao tù của cộng sản.

Ngày 25 tháng 11 năm 2013


Nguyễn Thu Trâm, 8406

Bài Xem Nhiều