We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Saturday, 7 December 2013

Bài học và Cuộc đời: Chúng tôi đã "giết chết" một người bạn

Chúng tôi đã "giết chết" một người bạn
Cuộc nghiên cứu mới cho thấy rằng tội lỗi ban đầu có liên hệ với động cơ rút lui, sau đó chuyển sang hành vi có động cơ tiếp cận khi một cơ hội để chuộc lỗi xuất hiện. Năm nay tôi đã gần bảy mươi tuổi. Cái tuổi mà con cháu đã có thể chúc thọ được rồi. Tôi đã chứng kiến biết bao câu chuyện cuộc đời. Nhưng có một câu chuyện mà tôi không thể nào quên được. Tôi viết lá thư này gửi các anh, các chị  để kể lại câu chuyện mà tôi là một người liên quan đến câu chuyện đó. Hy vọng, câu chuyện của tôi nếu được in lên sẽ nói với bạn đọc gần xa một điều gì đó về cuộc đời này.

Câu chuyện xảy ra vào năm cuối cùng trong đời sinh viên của tôi, ở ký túc xá mà tôi ở lúc đó. Một hôm, chúng tôi đi tập quân sự. Duy chỉ có một người trong phòng kêu ốm và ở lại. Người đó là S, quê ở Thanh Hóa. Buổi chiều trở về, tôi sắp xếp lại đồ đạc cá nhân và hoảng hốt nhận ra một chỉ vàng của tôi không cánh mà bay. Đó là chỉ vàng mà cha mẹ cho để mua xe đạp đi làm sau khi tôi ra trường. Ngay lúc đó, tôi nhìn S đang nằm quay mặt vào tường và hoàn toàn tin rằng S đã lấy cắp chỉ vàng của tôi. Tôi đề nghị mọi người trong phòng cho tôi khám tư trang của họ. Cuộc khám xét không thành công.

Nhưng qua phân tích của chúng tôi và qua thái độ hoang mang của S, chúng tôi đều tin S đã giả ốm ở nhà để lấy cắp chỉ vàng của tôi. Chúng tôi đã báo cáo sự việc với nhà trường. Bảo vệ nhà trường cho biết, buổi sáng chúng tôi đi tập quân sự thì S có ra khỏi trường khoảng một giờ đồng hồ. Mặc dù S cả quyết không hề lấy cắp chỉ vàng ấy, nhưng chúng tôi và nhà trường đã tiến hành nhiều cuộc họp để chất vấn và khẳng định thủ phạm vụ trộm đó là S.

Một tuần sau, chúng tôi phát hiện S mang một tải mì sợi ra ga tàu mang về quê. Chúng tôi túm lại hỏi S lấy tiền đâu mà mua mì sợi. S không nói gì mà ôm mặt khóc. Năm đó, nhà trường đã không xét tốt nghiệp cho S mặc dù học lực của S rất khá, với lý do đã có hành vi đạo đức xấu và không trung thực với tội lỗi của mình. Chúng tôi hồ hởi nhận bằng tốt nghiệp và quyết định phân công công tác. Chỉ có S không được nhận bằng tốt nghiệp và tạm thời không được phân công công tác. Đồng thời nhà trường có công văn gửi về địa phương S sinh sống đề nghị địa phương theo dõi và giáo dục S. Khi nào địa phương chứng nhận S đã hối cải và tiến bộ thì nhà trường sẽ xem xét giải quyết trường hợp của S.

Thời gian cứ thế trôi đi. Một số bạn bè học cùng chúng tôi vẫn có liên lạc với nhau. Duy chỉ có S là không ai biết rõ ràng ở đâu và làm gì. Nhà trường cho biết, S cũng không quay lại trường để xin cấp bằng và phân công công tác.

Ngày tháng trôi qua, tôi chẳng còn nhớ tới chỉ vàng bị lấy cắp năm xưa. Trong đám bạn bè tôi, có những người rất thành đạt. Đặc biệt H đã trở thành một người rất giàu có bằng năng lực và sức lao động của chính anh. Anh là một người được xã hội biết đến.

Một hôm, sau ngày tôi vừa nghỉ hưu, có một thanh niên mang đến nhà tôi một lá thư và một cái hộp giấy nhỏ. Anh thanh niên nói là một người nhờ chuyển, nhưng lại nói là không nhớ tên người đó. Tôi băn khoăn và hồi hộp mở thư ra. Lá thư chỉ vẻn vẹn mấy dòng: "Anh P thân mến, tôi xin được gửi trả lại anh chỉ vàng mà tôi đã lấy của anh cách đây mấy chục năm. Tôi sẽ đến gặp anh để xin anh thứ tội. Kính". Đọc thư xong, tôi thực sự bàng hoàng. Lá thư không ký tên. Tôi không còn nhận được chữ đó là của ai viết nữa. Tôi đoán đó là thư của S. Tôi mở chiếc hộp giấy nhỏ và nhận ra trong đó có một chỉ vàng. Đó là một chỉ vàng mới. Không hiểu tại sao lúc đó nước mắt tôi chảy ra giàn giụa. Lúc này tôi mới thực sự nghĩ đến S với một nỗi xót thương. Ngày ấy, S là sinh viên nghèo nhất trong lớp. Bố S mất sớm. Mẹ S phải tần tảo nuôi năm anh chị em S ăn học. Có lẽ vì thế mà trong một phút không làm chủ được mình, S đã trở thành một kẻ ăn cắp. Nếu lúc đó, chúng tôi có được sự xót thương như bây giờ thì có lẽ chúng tôi không đẩy S vào tình cảnh như ngày ấy.

Sau khi nhận được lá thư và chỉ vàng, tôi hầu như mất ăn, mất ngủ. Có một nỗi ân hận cứ xâm chiếm lòng tôi. Ngày ngày tôi đợi S đến tìm. Tôi sẽ nói với S là tôi tha thứ tất cả và tôi cũng xin lỗi S vì lòng tôi thiếu sự thông cảm và thiếu vị tha.

Một buổi sáng có tiếng chuông cửa. Tôi vội chạy ra mở cửa. Người xuất hiện trước tôi không phải là S mà là H. Tôi reo lên: "Ối, hôm nay sao rồng lại đến nhà tôm thế này". Khác với những lần gặp gỡ trước kia, hôm đó gương mặt H trầm tư khác thường. Tôi kéo H vào nhà và nói ngay: "Mình vừa nhận được thư thằng S. Cậu có biết nó viết gì không? Nó hứa trả lại tôi chỉ vàng và nói sẽ đến gặp tôi để xin lỗi". Khi tôi nói xong, H bước đến bên tôi và nói: "Anh P, anh không nhận ra chữ viết của tôi ư. Tôi chính là người viết lá thư đó. Tôi chính là người đã ăn cắp chỉ vàng của anh". Nói xong, H như đổ vào tôi và khóc rống lên. Tôi vô cùng bàng hoàng và không tin đó là sự thật. Khóc xong, H đã kể cho tôi nghe tất cả sự thật. Vì cũng muốn mua một chiếc xe đạp sau khi tốt nghiệp đi làm, H đã tìm cách lấy trộm chỉ vàng. Và suốt thời gian qua, H rất ăn năn và luôn tìm kiếm S để chuộc lỗi. Thế rồi chúng tôi quyết định về quê S mặc dù biết S không còn sinh sống ở quê đã lâu.

Vất vả lắm chúng tôi mới biết thông tin về S: Sau khi bị nhà trường gửi công văn đến địa phương thông báo về đạo đức của mình, S đã phải chịu quá nhiều tai tiếng và những ánh mắt khinh bỉ của hàng xóm. S đã xin đi khai hoang ở một huyện miền núi.

Nghe vậy, chúng tôi lại tức tốc lên đường tìm đến nơi S đang sinh sống. Ở đó S sống cùng vợ con trong một ngôi nhà gỗ đẹp dưới chân một dãy đồi. S trồng trọt và mở một trang trại chăn bò lớn. Trông anh già hơn tuổi nhưng khỏe mạnh và đôi mắt nhân ái vô cùng. Cả ba chúng tôi ôm lấy nhau mà khóc.

Tôi và H quyết định ngủ lại một đêm với S. H xin S cho H được kể sự thật cho vợ con S nghe để họ thanh thản và hãnh diện về chồng, về cha mình và H muốn được tạ lỗi với vợ con S. Nhưng S gạt đi và nói:

"Chưa bao giờ họ tin tôi là kẻ ăn cắp".

Trước khi chia tay nhau, H cầm tay S khóc và nói:

"Mình có tội với cậu. Cậu đã tha tội cho mình. Nhưng mình muốn được trả một phần nhỏ cái nợ lớn mà đời mình đã mang nợ với cậu. Hãy nói mình phải trả nợ cậu như thế nào".

S mỉm cười và nói:

"Ông đã trả hết nợ rồi".

Khi tôi và H còn chưa hiểu ý thì S nói:

"Việc ông nói ra sự thật về tội lỗi của ông là ông đã trả hết nợ rồi. Đừng nghĩ gì về chuyện cũ nữa. Mà thực ra, ông nợ chính ông nhiều hơn là ông nợ tôi. Nợ người dễ trả hơn nợ chính mình".

Cho đến lúc đó, tôi mới thực sự hiểu con người S. Tôi hiểu ra một điều gì đó thật xúc động, thật sâu sắc về cuộc đời này. Hóa ra, có những tâm hồn lớn lao và cao thượng lại nằm trong những con người khốn khó và giản dị như thế.

Cũng trong cái đêm thức với S tại ngôi nhà gỗ của anh, chúng tôi mới biết những ngày đi học, khi nghỉ học, S vẫn đi quay mì sợi thuê để mua mì sợi cứu đói cho gia đình. Chúng tôi đã không hiểu được bạn bè mình. Chúng tôi đã làm cho một con người như S nếu không có nghị lực, không có lòng tin có thể dễ dàng rơi vào tuyệt vọng.

Thưa các anh, các chị, câu chuyện tôi kể cho các anh, các chị chỉ có vậy. Nhưng với tôi đó là một bài học về con người và về cuộc đời. Kính chúc các anh, các chị mạnh khỏe, an khang và thịnh vượng.

Thân ái,


Đ. V. P

Người gươm tai Anh Quốc xin nghe (luật) tước quyền!!) tỵ nạn

Quy chế tỵ nạn ở Đức: Hủy tỵ nạn nếu có sự dối trá


 


Nếu những người xin tỵ nạn đã nói dối (khai láo) rằng bị đàn áp và không cho biết đúng quốc gia xuất xứ của họ, thì tình trạng tỵ nạn sau đó bị thu hồi (aberkannt: (luật) tước quyền!!) ) cho dù đã được "thực thi" (công nhận) bởi một phán quyết của tòa án.
Nếu những người xin tỵ nạn đã nói dối (khai láo) rằng bị đàn áp và không cho biết đúng quốc gia xuất xứ của họ, thì tình trạng tỵ nạn sau đó bị thu hồi (aberkannt: (luật) tước quyền!!) ) cho dù đã được "thực thi" (công nhận) bởi một phán quyết của tòa án. Sự lừa dối có chủ đích có thể "bẻ gãy hiệu lực pháp lý" của một phán quyết sau đó, theo án quyết của Tòa án Hành chính Liên bang .
 
Trong trường hợp hiện tại , một người phụ nữ và hai con trai của bà đã nộp đơn xin tỵ nạn vào năm 1998 dưới một tên giả, tuyên bố họ - vì là Kitô hữu Chính Thống Syria- đã bị theo dõi ở Thổ Nhĩ Kỳ . Cơ quan đặc trách tỵ nạn bắt buộc phải chấp nhận theo quy chế tỵ nạn cho người phụ nữ này và hai đứa con của bà ta, đi từ sự phán xét của tòa án hành chính. Nhưng mười năm sau, bị khám phá ra rằng nguyên đơn là người nước Armenia, chưa bao giờ sống ở Thổ Nhĩ Kỳ và tại Armenia cũng đã không bị theo dõi ! .
 
Ngay sau đó, Văn phòng Tỵ Nạn Liên bang đã thu hồi quyết định công nhận quyền tỵ nạn của bà ta. Theo như các thẩm phán tại Leipzig bây giờ đã quyết định:" Hoàn toàn đúng". Lý do: "Việc công nhận được tỵ nạn của người nộp đơn chỉ đã được thực hiện bởi vì tòa án hành chính tin vào sự lừa bịp qua yếu tố chính về số phận người tỵ nạn (Flüchtlingsschickals)" . 
 
Sự lừa đảo có chủ đích về danh tính, quốc tịch và giả dối nói là người bị theo dõi (Verfolger) của nguyên đơn để biện minh cho đơn xin tỵ nạn dĩ nhiên là ngoại lệ, nhưng qua đó cũng tạo điều kiện (ermoeglichen) để bẻ gãy được hiệu lực pháp luật của một án quyết và cho phép việc thu hồi công nhận tỵ nạn, theo bản án của Tòa án Hành chính Liên bang Leipzig .

Thay lời kết: 
 
Qua án quyết trên của Tòa án Hành chính Liên bang Leipzig thì rõ ràng Đức được phép tước quyền công nhận tỵ nạn, cho dù sự việc đã xảy ra 15 năm trước đây một khi cơ quan thẩm quyền khám phá ra người tỵ nạn đã khai gian, nói dối.
 
Các nước Âu, Mỹ, Úc, Pháp, …. là các quốc gia Dân Chủ Pháp Trị, không ai được quyền lừa bịp,  khai gian hay bịa chuyện, tóm lại "sự thiếu trung thực" không thể đứng trên Luật Pháp. Một khi người nào đó nói họ bị truy nả, bị theo dõi thì được (điển hình nước Đức) bảo vệ, tuy nhiên về sau nếu bị phát giác ra rằng đương sự lừa bịp, gian dối có chủ đích để đạt được kết quả mong muốn thì luật pháp của quốc gia này sẽ có thái độ rõ ràng với một án quyết từ Tòa án Tối cao!.
 
Bởi vậy, nếu người tỵ nạn nào cũng nằm trong tình trạng này thì hãy coi chừng. Biết đâu một ngày "xấu trời" nào đó sẽ đến phiên mình!. Không ai có thể bảo rằng tôi tỵ nạn vì cộng sản, tôi từng bị truy nả, giam cầm, theo dõi, hoàn toàn mất Tự Do tại đất nước mình đã liều chết quay lưng bỏ đi… nhưng sau khi được một đệ tam quốc gia công nhận, cho hưởng quy chế tỵ nạn thì họ thản nhiên "hồi hương", ra vào cách an toàn "cái quốc gia mà họ từng tuyên bố chính tôi là nạn nhân cho nên phải bỏ xư sở đi tìm Tự Do, xin tỵ nạn ?". 
 
Pháp quốc theo tôi được biết (nếu không nhầm) đã có người bị tước quyền tỵ nạn rồi. Ở Đức nghe đồn (?) cũng có trường hợp tương tự và sau đó nhận được giấy tạm dung, nhưng người trong cuộc giấu sợ nói ra bị thiên hạ chê cười thì làm sao chúng ta biết rõ hơn, tuy nhiên NẾU giả thử rằng chính phủ Đức, Mỹ Úc, Canada … nói chung các quốc gia Âu Mỹ nếu mà họ thật sự truy tìm, xét kỹ lại hồ sơ xin tỵ nạn trước đây thì có lẽ không thiếu những trường hợp tương tự như người phụ nữ Amania trong bản tin kể trên và một khi cơ quan thẩm quyền của đệ tam quốc gia chấp thuận và cho phép họ được hưởng quy chế tỵ nạn vì không chấp nhận chế độ cộng sản nhưng bây giờ biết rõ là hoàn toàn sai sự thật vì họ thường xuyên "áo gấm về làng" mà chẳng bao giờ bị cộng sản gây khó khăn thì chắc chắn thế nào các quốc gia sở tại cũng sẽ có biện pháp mạnh đối với "sự lừa bịp tỵ nạn".
 
Và quý độc giả cũng có thể đoán biết được rồi kết quả ra sao đối với những thành phần " tỵ nạn giả " này.  Đâu khác gì số phận của người phụ nữ Armenia ở trên!.
Nguồn: Lê Ngọc Châu/Nguoi-viet

Bài Xem Nhiều