We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 13 December 2013

HÔI CỦA NHỤC NHÃ : THỜI CỘNG SẢN XẤU XA ĐỐN MẠT


NGƯỜI VIỆT THỜI CỘNG SẢN CAO QUÝ HAY XẤU XA ĐỐN MẠT?

Có lẽ vì cái thói tục “tốt đẹp khoe ra, xấu xa đậy lại” được lưu truyền qua nhiều đời trong văn hóa Việt Nam đã trở nên một rào cản vô hình cho các nhà hoạt động văn hóa Việt Nam, như một cấm chỉ, họ không được phép nêu lên cái xấu, cái ác, cái ô nhục, cái mặt trái thô kệch, gớm ghiếc của người Việt, mà chỉ được tô hồng, chỉ được ngợi ca những cái tốt cái đẹp vốn dĩ quá ít ỏi, hiếm hoi trong xã hội, cũng như trong đời sống thường nhật của người Việt, đến nổi nhiều người Việt vẫn cứ lầm tưởng rằng người Việt là cao quý.

Sự thật lại vô cùng đáng buồn, ấy là so với các dân tộc láng giềng, vốn từng bị người Việt coi là mọi rợ, thì thực ra người Việt mình còn man di mọi rợ, còn đốn mạt hơn nhiều. Nếu cứ mãi che đậy cái xấu, cái ác, cái ô nhục trong nhiều sinh hoạt đời sống thường nhật của người Việt mình, thì e rằng đến cả ngàn đời sau đất nước, con người Việt Nam vẫn chưa thể nào theo kịp thế giới bên ngoài.

Xin tạm bỏ qua những tệ nạn như trộm cắp, cướp của giết người, hãm hiếp, lừa bán bè bạn, đồng bào qua biên giới, vào các nhà chứa… hay những vụ việc bức cung ép cung để xét xử oan sai cho người vô tôi, để đưa họ vào chốn tù đầy lao lý nhằm lập thành tích dâng bác, dâng đảng… rồi chối bỏ trách nhiệm của các quan chức, các cơ quan điều tra… Mà chỉ xin đề cập đến một vấn đề nhỏ, mới vừa xãy ra trong mấy ngày đầu tháng 12 này: Ấy là việc hàng trăm người dân ở Biên Hòa, Đồng Nai đổ xô đến hôi của, đến cướp cạn giữa thanh thiên bạch nhật, khi một xe chở bia gặp nạn và hơn 1.000 két bia rơi vãi ra đường vào ngày 04 tháng 12 vừa qua. Sao không cứu giúp cho người gặp nạn, mà lại “thừa nước đục thả câu”? Sao lại mừng vui hớn hở trên sự đau thương của đồng bào mình đang lâm nạn? Trong số những nam thanh, nữ tú tham gia hôi của, hăng hái cướp bia của nạn nhân vụ tai nạn giao thông đó có bao nhiêu người đã từng tự nhận mình là con Phật? Bao nhiêu người đã từng tự nhận mình là con Thiên Chúa? Bao nhiêu người đã từng ăn chay vào những ngày sóc vọng? Bao nhiều người từng lên chùa lễ Phật? Bao nhiêu người từng đến các Thánh đường để xem lễ vào những ngày Chúa Nhật? Bao nhiêu người từng đến các điểm nhóm, để thờ phượng, để nghe lời Chúa vào mỗi ngày Sa Bát? Và bao nhiêu người là đội viên, là đoàn viên, là đảng viên đảng cộng sản, là con dân của “bác và đảng”?

Hình ảnh đất nước Philippines hoang tàn sau trận cuồng phong Hải Yến vừa qua, và hình ảnh hàng triệu người trên thế giới chung tay góp sức để cứu trợ cho dân tộc Phi khắc phục hậu quả của thiên tai và hình ảnh hàng trăm người Việt Nam hôi của, cướp bia của đồng bào mình đang lâm nạn đang nói lên điều gì?

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương, người trong một nước phải thương nhau cùng” là như thế này chăng?

Bởi ai? Do đâu mà người Việt chúng ta bị biến thái để ngày càng trở nên xấu xa, gian ác và đốn mạt đến thế này? 

 Nguyễn Thu Trâm, 8406
 


 THƯ TRẢ LỜI THU TRÂM: NGƯỜI VIỆT THỜI CỘNG SẢN CAO QUÝ HAY XẤU XA ĐỐN MẠT?

Thu Trâm ơi, em đừng buồn làm chi! Anh nhớ em lắm! Ở nước ngoài mấy chục năm nay, anh vẫn thường phải trả lời những câu hỏi như thế từ bạn bè, đồng nghiệp quốc tế. Mỗi lần họ hỏi, mục đích để chuẩn bị đầu tư, hợp tác gì đó với Việt Nam, hoặc chỉ để đi du lịch, nghiên cứu về Việt Nam, anh đều phải trả lời thành thật, nhưng rõ ràng, minh bạch chứ không đánh đồng cả lũ, theo kiểu cá mè một lứa, một con sâu làm đổ cả nồi canh. Nhà mình nghèo, không nên đổ hết nồi canh em ạ. Vớt sâu ra mà ăn canh cho đỡ đói.

Anh nói với họ như sau:

Ông muốn biết về người Việt, và nước Việt Nam nào, vào thời đại nào, giai đoạn lịch sử nào? Họ thấy anh tỉ mĩ như thế nên lúc nào cũng lắng nghe. Anh nói:

Trước 1954 tại Miền Bắc và trước 1975 tại Miền Nam, người Việt có thể nói là gần giống với người Nhật Bản, Thái Lan, Nam Hàn, Singapore, Indonesia, Mã Lai…hay bất cứ một dân tộc Á Châu có đạo nghĩa nào khác, từ khía cạnh văn hóa, tôn giáo, chính trị, xã hội, kinh tế…Thật ra thì vào thời Phong Kiến, khoảng thế kỷ 18 về trước, Việt Nam còn hơn hẵn các nước láng giềng như Indonesia, Mã Lai, Thái Lan, Phi Luật Tân…ngang ngữa với Nhật Bản và Hàn Quốc…vì vào thời đó, trong khi các triều đại phong kiến Việt Nam đã xác lập những vương triều rực rỡ, hùng mạnh, có cả trường đại học (Quốc Tử Giám), với những chiến công hiễn hách chống giặc ngoại xâm như Nguyên Mông, và Đế Quốc Trung Hoa..thậm chí Hoàng Đế Quang Trung, một Napoleon thật sự của Việt Nam (chứ không phải tên tay sai bù nhìn Tàu Cộng Võ Nguyên Giáp) đã từng đánh thốc sang Tàu, khiến vua tôi nhà Thanh phải chạy dài…thì các nước chung quanh mà bây giờ Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Cộng Sản Việt Nam phải thua xa, phải theo học…vẫn còn đang ở giai đoạn bộ lạc, thậm chí còn ăn thịt người như Phi Luật Tân, Nam Dương, Mã Lai…Đó là về lịch sử.

Còn về hiện tại thì sao? Người Việt, cả Nam lẫn Bắc, trước 1954 ở Miền Bắc và trước 1975 ở Miền Nam là những con người có đạo đức, đáng tin cậy, giống như bất cứ một dân tộc nào khác trên thế giới. Người Việt có một nền đạo đức cao đẹp, kết tinh của hơn năm ngàn năm văn hiến, hấp thụ đạo đức Khổng Mạnh, tam giáo (Phật,Khổng, Lão) và sau này là Thiên Chúa Giáo – sâu xa, nhờ thế người Việt trước những năm đó có các đức tính như Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín, Từ Bi, Bác Ái…Đó là một dân tộc đáng tin cậy và ngưỡng mộ, như những dân tộc đáng tin cậy và ngưỡng mộ trên thế giới như Nhật Bản, Hàn Quốc, Thái Lan…

Nhưng sau 1954 tại miền Bắc và sau 1975 tại Miền Nam, những người theo chủ nghĩa cộng sản đã du nhập vào Việt Nam một chủ thuyết ngoại lai, vô thần (thực ra là tam vô – vô tổ quốc, vô gia đình và vô thần) khiến dân tộc này, lần lượt từ Bắc chí Nam đã trở thành băng hoại. Hiện nay thì trừ một số ít nhờ nỗ lực của bản thân và gia đình và tôn giáo còn giữ được những giềng mối đạo đức của dân tộc, còn lại rất nhiều người, nhất là những người cộng sản và con cháu của họ, đã biến chất, không còn là người Việt như xưa nữa: Họ có những đặc tính sau đây: Vô thần, mê tín (mới lạ chứ! Đã vô thần mà lại mê tín, có ai tin nỗi không?), bất nhân, vô lễ, bất nghĩa, vô trí, và bất tín! Họ đã mết hết lòng từ bi, bác ái mà Phật Giáo và Thiên Chúa Giáo đã truyền dạy cho dân tộc họ. Họ vô cảm, tham, sân, si vô độ, cựa một chút là đánh nhau, đâm nhau, chém nhau, bắn giết nhau. Cha con, vợ chồng , anh em, bà con chém giết nhau chỉ vì một mâu thuẫn nhỏ; con trai vờ yêu con gái để phá trinh xong rồi bán sang Tàu làm gái điếm; cha, ông, chú, bác, cậu…hãm hiếp cháu ruột, cháu họ của mình; tà dâm, không chung thủy, chạy theo tiền tài, danh vọng, vật chất và tình dục mà họ xem là tình yêu…Trên không ra trên, dưới không ra dưới, toàn bộ cương thường, đạo đức đều đã trôi theo những trận cuồng phong của cuộc “cách mạng vô sản/cộng sản/hoặc xã hội chủ nghĩa gì đó và được thay thế bằng cái thứ “đạo đức” của một tên ác ôn, suy đồi là Hồ Chí Minh lấy việc giết người làm lý tưởng và sự giả dối làm phương tiện để tiến thân và đối nhân xử thế.

Nguời ngoại quốc lại hỏi: Vậy thì đến Việt Nam tôi có thể tin ai? Anh trả lời: Ông phải hết sức cẩn thận, đừng để mình mắc lừa bởi cái vỏ bề ngoài hoặc bằng cấp của họ. Những tên cộng sản bây giờ không giống như lúc chúng mới về Sài Gòn đâu. Lúc đó nhìn chúng ông sẽ phân biệt được ngay với dân Việt Nam Cộng Hòa – Miền Nam Tự Do – chúng tôi: Chúng tôi thì hồng hào, mập mạp, khuôn mặt tươi tắn, đôi mắt long lanh, sáng ngời, sang trọng, còn bọn chúng thì xanh xao, sốt rét, mặt mày láo liên, lơ láo vì dốt nát, thân hình tiều tụy vì ốm đói…nhưng hiện nay, sau gần 40 năm cầm quyền, vơ vét, ăn sung mặt sướng, no cơm ấm cật, chơi bời sung sướng, rượu chè bê bết…thì tướng tá chúng trông còn phương phi, “sang trọng, hùng, dũng” hơn những người ngoại quốc từ các nước giàu có của các ông nữa đó. Ngược lại, ông hãy đi tìm sự chân thật ở một số người còn sót lại ở Miền Nam, và có thể cũng có tại Miền Bắc, đa số nghèo, thất nghiệp, dĩ nhiên ở Miền Bắc thì hiếm hơn và cổ hơn. Nhưng hãy luôn luôn coi chừng, vì bọn chúng có thể lường gạt các ông bất cứ lúc nào!

Nghe anh giải thích tận tình và chân thực xong, người ngoại quốc chuẩn bị sang Việt Nam mới thú nhận: Ông đã bị gạt hơn 30 ngàn đô Mỹ tại Sài Gòn sau khi cho một giám đốc người Việt Nam vay khi cùng làm ăn chung. Trước khi nghe, ông chưa dám nói với anh vì sợ đụng chạm. Ông hỏi anh có cách gì lấy lại được không. Anh bảo: Quên đi cha nội! Ai bảo dại cho Việt Cộng vay làm chi! Ông có biết tiền vô túi Việt Cộng như gió vô nhà trống không? Như nước vô thùng không đáy không? Ông không thể nhờ đến luật pháp như tại nước ông, vì công an và quan tòa Việt Nam “rất bận” và họ cũng chính là ăn cướp nữa! Hiện nay tại Việt Nam đang có dịch vụ đòi tiền thuê mà cả giới giang hồ và công an đều tham gia tích cực. Chỉ cần chi cho họ 50% là họ làm thịt thằng đó liền, nếu nó không trả tiền lại. Nhưng lỡ họ làm thịt nó thì tội lắm vì những người đàng hoàng như ông đâu có muốn giết người, phải không? Thế là ông ta đồng ý và chịu bỏ qua cho khỏe óc. Nhưng bỗng nhiên ông ta quay lại nhìn anh, với một vẽ nghi kỵ, sợ hãi: Còn ông, liệu tôi có còn tin ông được nữa không, sau khi đã nghe hết những chuyện kinh tởm như thế này về dân tộc của ông? Anh bật cười, trả lời: Đồ quỷ! Mày phải tự nhận xét lấy chứ sao lại hỏi tao? Đương nhiên tao phải bảo là tao tốt chứ, như Trần Dân Tiên đó. Ông ta lại nhạc nhiên: Trần Dân Tiên là ai vậy? Anh nói: Đó là “Bác Hồ” của dân tộc Việt Nam sa dọa, biến chất tao vừa mới mô tả đó. Anh thấy ông ta rùng mình, nhắm mắt, không nói lời nào nữa!

Nguyễn Tuấn,


Báo Tổ Quốc

















 




 

---
 HÔI CỦA NHỤC NHÃ



Không hôi của, không phải là người Việt!

Máu tham lam, làm mờ cả lương tri

Bia tung ra, đầu óc đâu nghĩ gì

Cứ ôm, vác, xài cả xe ba gác

Tiền bay ra, cúi vào nhặt, bỏ sắc

Mặc nạn nhân đau khổ quá kêu trời!

Người hiền lương nhìn thấy chỉ ngậm ngùi

Nước Việt nay, sao người dân trí trá!

Đánh te tua đế quốc Pháp và Mỹ

Mặt câng câng, coi thiên hạ zéro

Ngực bội tinh chiến công của bác hồ

Nhưng hôi của vẫn chứng nào tật nấy

Nên học cách thành thực, bậc thầy dạy

Của hôi về là thứ của tanh hôi

Phải dặn lòng:"Dù chết đói thì thôi

Cấm hôi của, biết bao là nhục nhã!"

%%%

Nghĩ cho kỹ, con người không phải đá

70 năm Hồ huấn luyện mà ra

Vì đảng bác, phải đấu mẹ, tố cha

Giết anh em, thực hành luật Xã nghĩa

Thói trộm cắp từ quốc doanh hợp tác xã

Coi của công như của chính mình

Gian tham, dối gạt, bất minh

Cái màn hôi của, thiệt tình quá quen

300 lương thủ tướng quèn (1)

Mà sao trương mục lại lèn tỉ đô?!

Bút Xuân


(1)       Lương tháng TT 3Dũng xà mau

khoảng 300 đô.


NHÂN DỊP Lễ GIÁNG SINH 2013 : Tâm sự với đồng bào tôi


 Tâm sự với đồng bào tôi

  "Thật vậy, hiến pháp sửa đổi 2013 thực chất vẫn như hiến pháp cũ 1992. Nó chỉ sửa đổi chút xíu để tăng thêm quyền hành cho chủ tịch nước. Đây là điều khoản để thể chế hóa cho việc Trung quốc chiếm đóng Việt Nam. Khi hiến pháp mới được thi hành (vào tháng 1/2014) thì quyền tổng tư lệnh quân đội và nhiều quyền hành khác sẽ vào tay chủ tịch nước. Kịch bản sẽ đúng như những gì đang diễn ra tại Trung Quốc, nghĩa là chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước sẽ do một người nắm. Và người đó đã được Trung quốc chọn lựa sẵn rồi. Khi ấy thì mọi chỉ thị sẽ được Bắc Kinh chỉ thị trực tiếp cho chủ tịch nước kiêm tổng bí thư rồi chiếu theo hiến pháp mà thi hành. Vậy là “ván đã đóng thuyền” - “Gạo đã thành cơm”. Trung Quốc nghiễm nhiên thống trị Việt Nam mà không tốn một viên đạn. Đó là lý do tại sao Trung quốc lại gây căng thẳng vùng biển Hoa Đông với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn, trong khi lại bỏ lơ vùng trời phần lưỡi bò trên Biển Đông mà họ coi là quyền lợi cốt lõi. Đây chính là kế dương đông kích tây vì nếu nuốt trôi Việt Nam thì coi như Trung quốc sẽ có vùng biển thênh thang để đi vế mà chẳng phải đối đầu với bất cứ lực lượng quân sự hùng mạnh nào trên thế giới. Vậy im lặng trong lúc này là tiếp tay với đảng CSVN để dâng toàn thể dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam cho Trung Quốc."...

Việt Nam không tuyệt vọng

Xin cám ơn các bạn đã quan tâm về bài viết của tôi: “Gửi Giáo sư Jonathan: Xin lỗi ông, chúng tôi không tuyệt vọng!” đăng trên Dân Làm Báo ngày 29/11/2013 vừa qua, đặc biệt xin cám ơn một số bạn đã bỏ giờ để chia sẻ những góp ý về chủ đề tôi nêu ra, cách riêng là giáo sư Jonathan, chủ nhân của Blog “Xin lỗi ông”, nơi mà ông đã đăng bài “Việt Nam ơi đừng tuyệt vọng”, bài viết đã khiến tôi thấy có bổn phận phải lên tiếng với ông Jonathan cách riêng và với những người Việt Nam nói chung, đặc biệt là với thành phần sĩ phu của dân tộc Việt Nam.

Để không tốn thời giờ của quí bạn đọc, tôi xin được đi ngay vào chủ đề của bài viết hôm nay.

Vâng, như mọi người đều biết, ngay khi bản hiến pháp sửa mà không đổi được quốc hội thông qua vào 10 giờ sáng ngày 28/11/2013. Có biết bao người đã phẫn nộ vì coi đây là một thách thức hỗn xược của đảng CSVN khi đem cương lĩnh đảng áp đặt vào hiến pháp. Đặt tổ quốc, nhân dân, quân đội, dưới chân đảng. Buộc người dân phải nằm trong quĩ đạo của bản cương lĩnh vốn chỉ có giá trị với 3 triệu đảng viên. Một trong những tiếng nói sớm nhất về việc làm ngạo mạn và hoang tưởng này, là của Giáo Sư Jonathan, một nhà nghiên cứu kinh tế chính trị Việt Nam, hiện đang là giảng viên của Đại học Hồng Kông, đã lên tiếng qua bài viết trong đó có những lời khuyên và lời trấn an vô cùng tâm huyết: “Việt Nam Ơi, đừng tuyệt vọng!”

Tôi đã mạn phép thưa với ông Jonathan rằng:

“Riêng chúng tôi, người Việt Nam, chúng tôi chẳng ai tuyệt vọng với những thứ rơm rác này.

Chúng tôi chấp nhận thách thức này của đảng CSVN”.
Câu hỏi

Nhưng: “Không tuyệt vọng. Chấp nhận thách thức. Vậy chúng ta sẽ làm gì? Phải làm gì?”

Vâng, lẽ ra tôi phải đặt câu hỏi này trong bài viết trên, nhưng vì sự tế nhị với ông Jonathan, mà tôi đã không viết. Tôi muốn dành câu hỏi này cho chúng ta – cho người Việt Nam. Đặc biệt cho các sĩ phu của Tổ quốc Việt Nam. Tôi muốn có câu trả lời từ quí vị.”

Vậy thì hôm nay, trên diễn đàn Dân Làm Báo này. Tôi, Trần An Lộc xin gửi đến đồng bào của tôi, những người Việt Nam trong và ngoài nước, đặc biệt là các sĩ phu Việt Nam câu hỏi khẩn thiết này.

Thưa quí vị

Tôi đã mạnh dạn trả lời ông Jonathan là: “Chúng tôi không tuyệt vọng. Việt Nam không tuyệt vọng. Cũng như Việt Nam (qua quá trình 4000 dựng nước) chưa khi nào tuyệt vọng!”

Tôi trả lời như thế với một niềm tự tin tuyệt đối, không phải vì lòng tự hào dân tộc, càng không vì tự ái cá nhân mà vì tôi là người Việt Nam, tôi hiểu và tin tưởng vào người Việt Nam. Sự quả quyết này cũng do tôi xác tín vào đồng bào tôi, những người Việt da vàng máu đỏ mà tôi tâm sự hôm nay, với tất cả nỗi lòng và sự khao khát được cảm thông của mình:
Tâm sự với các bác nông dân

Trước hết tôi muốn trải tâm sự mình với những bác nông dân, những người đã làm nên hột lúa, bó rau, con tôm, con cá, miếng thịt cho dân tôi được có bữa ăn no. Và hơn thế, các bác đã bán lưng cho trời, bán mặt cho đất để đưa về cho đất nước hàng năm hàng tỷ dollars ngoại tệ. Số liệu thống kê từ Bộ Nông nghiệp - PTNT cho thấy, kim ngạch xuất khẩu nông, lâm thủy sản sau 11 tháng năm 2013 đạt khoảng 25,25 tỷ USD. (1)

Đổi lại, các bác được gì? Các nhà kinh tế nói rằng mức thu nhập bình quân của các bác chỉ hơn $500,000 đồng tiền VN/ tháng. Một số tiền chỉ đủ cho cán bộ cộng sản uống một chai rượu ngoại trong những bữa tiệc ê hề. Hơn thế nữa người ta còn cướp trắng đất đai canh tác của các bác, lấy đất của các bác cho các công ty địa ốc chia lô bán với giá cắt cổ để làm giầu. Đảng đã đẩy các bác ra khỏi ruộng đồng để phải tha phương cầu thực, sống nơi đầu đường xó chợ, với kiếp làm công ăn nhờ ở đậu.

Các bác thử nhìn lại mà xem, đảng cộng sản đã hứa hẹn với các bác những gì? Và rồi họ thực hiện lời hứa đó ra sao? Một vụ gọi là “cải cách ruộng đất” đã có bao nhiêu mạng người bị sỉ nhục, bị đưa ra đấu tố, bị xử bắn, bị thủ tiêu, bị tịch thu gia sản ruộng đất. Con số lên đến hàng triệu người. Bà Cát Thành Long, một người đã đóng góp 500 lượng vàng, đã cưu mang những lãnh tụ cộng sản như Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp, Phạm Văn Đồng, trong lúc các ông chưa có tấc đất cắm dùi, thế mà đến khi cách mạng thành công cũng bị chính Hồ Chí Minh đem ra xử bắn.

Các bác thử so sánh mà xem, dưới thời Tổng thống Ngô Đình Diệm của Việt Nam Cộng Hòa, trong Nam cũng có cải cách ruộng đất nhưng với chính sách dinh điền, nông dân được chia ruộng đất để cấy cày trồng trọt mà không đổ một giọt máu, không một tiếng oán than. Thời Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu cũng vậy, cũng có luật “người cày có ruộng”. Ông Thiệu cũng chia đất cho dân cầy, mỗi nông dân 3 mẫu. Hồi đó chiến tranh như vậy, Việt Cộng phá cầu, đắp mô gài mìn như vậy, bom đạn Mỹ tơi bời như vậy, mà dân Miền Nam vẫn đủ ăn, có đâu như dân miền Bắc, dù nhận viện trợ Nga Tầu (bây giờ vẫn phải trả nợ) mà thực phẩm bị bán nhỏ giọt, muốn mua phải có hộ khẩu, phải có tem phiếu. Ruộng vườn phải vào hợp tác xã, đi làm đầu tắt mặt tối chỉ được ghi công điểm, rồi qui ra được chục ký thóc. Nuôi thân không đủ nói gì đến nuôi ai?

Như vậy đối với nông dân thì chế độ nào công bằng hơn? Chế độ nào nhân ái hơn?

Người nào thương dân yêu nước hơn: Hồ Chí Minh hay Ngô Đình Diệm? – Nguyễn Văn Thiệu hay Lê Duẫn?

Tôi nghĩ rằng các bác đã có câu trả lời.
Chia sẻ với anh chị em công nhân

Thứ hai tôi muốn chia sẻ với anh chị em công nhân, các công thương kỹ nghệ gia:

Vâng, các anh chị chính là lưc lượng xung kích để xây dự xã hội, như luận điểm của Max. Không có sự góp công góp sức của các anh chị thì Việt Nam không thể có được bộ mặt như ngày nay. Thế mà các anh chị đã được đối đãi như thế nào? Đời sống các anh chị được nâng cao thế nào?

Lực lượng công nhân tại Việt Nam ngày nay lên đến 15 triệu người. Họ thuộc đủ mọi ngành nghề từ các công ty quốc doanh, các công ty công tư hợp doanh và cả các công ty nước ngoài. Với sự toa rập của cộng sản, nhân công trong tất cả những công ty đó đều bị bóc lột thậm tệ, mức lương của họ vẫn thuộc loại thấp nhất thế giới, không quá 3 triệu đồng VN một tháng nếu là công ty nước ngoài, và có khi chỉ hơn triệu/ tháng nếu là công ty quốc doanh. Với mức lương chết đói như vậy mà họ còn bị trả lương trễ và nhiều trường hợp bị quỵt lương. Công nhân thường bị làm thêm giờ không có lương phụ trội. Bệnh tật ốm đau không được nghỉ, không tiền chữa bệnh. Những bữa ăn thường không đủ dinh dưỡng và kém vệ sinh, khiến thường bị ngộ độc. Nơi ăn chốn ở thường phải tự túc, tiền thuê phòng đã ngốn gần hết số lương còm cõi của họ.

Về cách đối xử thì nhân công bị coi như nô lệ. Những ông chủ, ông cai hách dịch luôn gây sức ép, từ việc hăm đuổi đến việc cưỡng ép tình dục. Những cảnh bị chủ nhân, cai thợ làm nhục công nhân không thiếu. Đã có cảnh công nhân bị chủ nước ngoài bắt quì, đổ keo dán vào tay, ném giầy vào mặt...

Cho nên dù hiền lành, thụ động và nhẫn nhịn hết mức, nhưng con giun xéo mái cũng quằn, nên cho đến nay đã có đến 5000 cuộc đình công của anh chị em công nhân trong nước. Có những cuộc đình công đã qui tụ tới 10, 20 ngàn công nhân tham dự.

Điểm qua những việc trên để chứng minh với anh chị em công nhân là anh chị em là một lực lượng mạnh nhất của xã hội Việt Nam hôm nay. Anh chị em mạnh thật sự và các chủ nhân, các cai thợ, bọn cán bộ cộng sản bợ đít chủ nhân, và kể cả đảng cộng sản cũng chỉ là một thiểu số. Các bạn đủ sức mạnh để bắt chúng phải tuân theo luật lệ và tuân thủ các cam kết cho quyền lợi của các bạn.

Hãy xem gương công dân của nước Ba Lan khi quốc gia này còn nằm dưới chế độ cộng sản. Họ đã dũng cảm và kiên cường tranh đấu ròng rã suốt bao năm trời, cho đến năm 1980, thì họ lập được “Công đoàn Đoàn Kết”. Chính sự gắn bó với nhau trong công đoàn này, hợp với sự hỗ trợ của tầng lớp trí thức, sinh viên học sinh, họ đã giật sập chế độ Cộng sản Ba Lan, và nước Cộng Hòa Dân Chủ Ba Lan ra đời.

Như vậy, thiết tưởng không cần nói thêm. Thời cơ chín muồi rồi các anh chị ạ. Dù các anh chị không biết đến chính trị, không làm chính trị, nhưng vì quyền lợi của mình, phẩm giá của mình, tương lai của con cháu minh, các anh chị vẫn phải đứng lên, dõng dạc cất tiếng nói. Dõng dạc biểu dương sức mạnh của mình, để góp phần với toàn dân tạo lên cơn sóng thần phá tan chế độ phi nhân ác đức và hèn kém này, hầu chung tay xây dựng một Việt Nam mới, một Việt Nam giầu mạnh trong đó mọi người được sống xứng đánh như một con người.
Trải lòng với quí vị sĩ phu

Kế đến tôi xin trải lòng với quí vị trí thức, quí vị thân hào nhân sĩ, cách mạng lão thành, quí vị tướng lãnh trong quân đội.

Thưa quí vị

Quí vị là những sĩ phu của dân tộc. Là vốn quí của giống nòi. Là niềm tự hào của một Việt Nam 4000 năm Văn Hiến.

Vậy mà quí vị đã làm gì, đã làm được gì cho Tổ Quốc trong suốt 70 năm qua. Kể từ ngày đảng CSVN cướp được chánh quyền từ tay chính phủ Trần Trọng Kim?

Quả là đau lòng khi tôi nói rằng không có gì cả. Đây không phải là phủ nhận sạch trơn công lao và tâm huyết của quí vị. Nhưng sự thật là thế vì lẽ dễ hiểu là mọi sự, mọi việc cần và phải làm quí vị đã “để đảng và nhà nước lo”, kể cả việc bờ cõi quốc gia bị ngoại bang xâm lấn, quí vị cũng phó thác tất cả cho đảng cộng sản. Như vậy thì tôi có ngoa ngôn chăng khi không ghi nhận được việc làm gì ích quốc lợi dân từ quí vị. Và tương tự như vậy, đảng cộng sản vì thế cũng có quyền tự hào và tự sướng về tất cả những gì gọi là công lao của họ đối với đất nước này và quí vị chỉ là những người ngồi đó để hưởng những thành tựu của họ. Do đó họ có quyền ban ơn cho quí vị và quí vị là những kẻ hưởng ơn mưa móc từ họ.

Vụ “nhân văn giai phẩm” xảy ra tại nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa làm chấn động lương tâm thế giới. Thế mà quí vị đã làm gì? Hay quí vị im lặng, tiếp tay cho đảng bàng cách xa lãnh và cô lập những tài năng đầy tâm huyết ấy. Vụ “Xét lại chống đảng” cũng vậy, quí vị cũng lặng yên, ngay cả đến những đồng chí cùng chiến hào, cũng đã muối mặt im thin thít chỉ để được yên thân. để những bổng lộc không bị cắt xén?!

Như vậy câu hỏi đặt ra là quí vị có thấy xấu hổ không khi cứ im lặng thụ hưởng? Hoặc dù có thấy được những chuyện sai trái của đảng thì cũng chỉ biết kiến nghị? “kiến nghị” hết điều này đến điều kia. Xin xỏ, năn nỉ ỉ ôi như con nít vòi vĩnh cha mẹ. Đặc biệt quí vị có thấy nhục nhã không khi những “kiến nghị” ấy đều bị ném vào xọt rác – và bị tay đương kim Tổng Bí Thư đảng công sản Nguyễn Phú Trọng đánh giá là “biến chất, suy đồi đạo đức”?

Quí vị đã làm gì khi đã có hàng triệu nông dân sống dưới mức nghèo đói? Bị cướp đất đai, ruộng vườn, nhà cửa? Quí vị đã làm gì khi hàng trăm ngàn dân oan ngày đêm khiếu kiện, sống nheo nhóc như những con thú hoang trên chính quê hương mình? Quí vị đã làm gì khi các em sinh viên học sinh xuống đường biểu tình chống Trung quốc bị đàn áp, bị bỏ tù, bị vu khống, mạ lỵ? Quí vị đã làm gì trước 5000 cuộc đình công của công nhân các xí nghiệp? Quí vị đã làm gì khi biển đảo, đất đai bị dâng cho Trung quốc để đổi lấy 4 tốt và 16 chữ vàng? Quí vị đã làm gì khi các tôn giáo bị kỳ thị, bị quốc doanh hóa, bị cấm sinh hoạt? Quí vị đã làm gì khi hàng trăm ngàn phụ nữ bị bán đi làm nô lệ tình dục? Quí vị làm gì khi nhà nước xuất khẩu hàng triệu nhân công để họ bị đối xử như nô lệ, làm con sen, người ở, đầy tớ cho các tên tư bản giẫy chết? Quí vị đã làm gì khi các phụ nữ chân yếu tay mềm, non trẻ như Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Mẹ Nấm, Lê thị Công Nhân, Nguyễn Hoàng Vy... đứng lên lập hội Nhân quyền phụ nữ, can đảm cất lên tiếng nói với cộng đồng quốc tế về nỗi bất hạnh của mình? Của dân tộc mình? Quí vị đã làm gì khi cả tổ quốc lâm nguy, Việt Nam bị phá sản toàn diện, nguy cơ mất nước cận kề? Và quí vị đã làm gì khi đảng cộng sản ngang nhiên áp đặt cương lĩnh đảng vào hiến pháp, đặt Tổ quốc, dân tộc, quân đội dưới chân đảng, để bắt người dân tuân phục. như là luật pháp cao nhất nước?

Tôi dám khẳng định rằng: Đảng cộng sản VN đã không dám hoang tưởng, kiêu ngạo, hỗn hào, láo xược đến như thế nếu quí vị có cách hành xử đúng mức như những bậc “sĩ phu” mà dân tộc Việt Nam chúng ta đã vinh danh suốt 4000 năm văn hiến.

Mong quí vị tự xử.
Đối thoại với đảng viên đảng CSVN

Tôi cũng muốn có vài lời đối thoại với anh chị em đảng viên đảng cộng sản Việt Nam.

Tôi biết quí vị tự hào về đủ thứ.

Tôi cũng biết đa số trong quí vị là những người Việt Nam yêu nước và có phẩm cách.

Tôi minh định phần lớn những đảng viên có chức có quyền hiện nay không thể làm theo lương tâm mình để kiện toàn xã hội, làm cho dân giầu nước mạnh, đem lại cơn no áo ấm và quyền làm người cho người dân. Lý do là họ bị trói buộc bởi cương lĩnh đảng. Vì cái guồng máy của cơ chế buộc họ phải làm theo kiểu hoang tưởng định hướng xã hội chủ nghĩa, dù muốn hay không. Tóm lại quí vị bị biến thành con rô bô chỉ biết làm theo lệnh truyền từ bộ chính trị của đảng CSVN.

Vậy câu hỏi hôm nay được đặt ra là: Quí vị có thể tự cởi bỏ những trói buộc này hay không? Quí vị muốn làm một người có tư duy độc lập hay mãi chỉ là một con rô bô của đảng cộng sản?

Quí vị phải chọn câu trả lời. Và phải trả lời.

Nếu không quí vị sẽ là tội đồ của dân tộc. Là lũ bán nước. Kẻ phản bội. Lịch sử sẽ không tha thứ cho các bạn.

Ai gieo nhân nào thì sẽ gặp quả ấy. Lưới trời lồng lộng. Quí vị sẽ không thể nào thoát khỏi.

Một dấu hiệu đáng mừng là trong những ngày qua, đã có nhiều gương sáng cho quí vị. Tính đến lúc tôi gõ những giòng này, thì đã có 3 đảng viên ưu tú của đảng CSVN công khai tuyên bố từ bỏ đảng để phản đối bản hiến pháp 2013: Luật gia Lê Hiếu Đằng, nhà báo tiến sĩ Phạm Chí Dũng và Nha sĩ Nguyễn Đắc Diên. Cả ba đều là những nhân sĩ trí thức miền Nam. Tôi chưa thấy đảng viên Miền Bắc nào công khai tuyên bố bò đảng. Có lẽ người miền Nam trung thực, sòng phẳng và khi phách hơn chăng?
Tâm sự với tuổi trẻ Việt Nam

Cuối cùng, tôi muốn dành những dòng tâm sự này cho tuổi trẻ Việt Nam

Các bạn thân mến

Thật tiếc chúng ta đã không có nhiều thì giờ để trao đổi với nhau về biết bao vấn đề của đất nước chúng ta hôm nay. Vì vậy tôi muốn dành phần kết bài này cho quí bạn, như những lời gởi gấm, với niềm tin và lòng tự hào tuyệt đối về các bạn.

Tôi biết các bạn đã không vô cảm với hiện tình đất nước.

Tôi biết các cảnh ăn chơi cuồng loạn, phá phách xã hội, chỉ là những dấu hiệu chán chường của một thiểu số rất nhỏ con cháu các cụ, con cháu những con sâu tham nhũng. Đó là thái độ của những kẻ đã hoàn toàn mất lòng tin vào chế độ, vào tương lai của đất nước cũng như tương lai của chính họ. Những kẻ ấy chỉ đáng thương và không nằm trong phạm trù của chúng ta.

Tôi biết tuyệt đại đại đa số các bạn đang âm thầm chiến đấu, đang nhẫn nhục tự rèn luyện mình để một lúc nào đó thuận tiện thì sẽ bùng lên như những hỏa diệm sơn. Tôi biết các bạn đã là nạn nhân của chế độ cộng sản dã man tham tàn này. Tôi cũng biết các bạn là những chứng nhân của lịch sử, đã kinh qua những khổ đau, những phản bội và những thủ đoạn hèn mạt của lũ côn đồ cộng sản.

Các bạn đã được tôi luyện trong lò cộng sản để trở thành thép đương đầu với cộng sản.

Tôi muôn vàn ngưỡng mộ và kính phục các bạn, những bạn trẻ đã đi vào tâm thức dân tộc như Đỗ Thị Minh Hạnh, Lê Thị Công Nhân, Huỳnh Thục Vy, Phạm Thanh Nghiên, Lê Phương Uyên, Nguyên Kha, Nhật Uy, Mẹ Nấm, Nguyễn Hoàng Vy, Nguyễn Đắc Kiên... kể cả các bạn đi trước như Lê Công Định, Điếu Cầy Nguyễn Văn Hải, Cù Huy Hà Vũ, Trần Huỳnh Duy Thức, Phạm Minh Hoàng, Tạ Phong Tần, Lê Quốc Quân, Người Buôn Gió, Nguyễn Tiến Trung, Lê Thăng Long...

Các bạn là những người đi trước mở đường... và những lớp trẻ khác sẽ đi theo.

Có đi là có đến.

Hiện tại các nông dân, công nhân, và cả những trí thức cũng đang trông vào các bạn. Nếu các bạn có thể mở được những vòng tay lớn, kết hợp được tất cả những lực lượng này, thì ngày hội lớn của đất nước không cộng sản sẽ đến.

Thế giới cũng đang nhìn vào các bạn. Tôi vui mừng vì các bạn đang có những cái bắt tay nồng ấm với thế giới. Từ họ, những tiếng nói lương tâm sẽ được cất lên khiến bọn cộng sản phải chùng tay và không thể manh động. Các bạn hãy mở rộng hơn nữa vòng tay mình và nắm bắt những bàn tay thân thiện khác trên toàn thế giới.

Và như vậy tương lai của đất nước này, của dân tộc này là của các bạn. Các bạn nên hãnh diện với trọng trách và sứ mạng của mình.

Chúc các bạn thành công.
Kết luận

Lời cuối cùng của bài viết này là một cảnh báo: Hiến pháp sửa đổi 2013 không chỉ hỗn xược đặt tổ quốc, dân tộc, quân đội dưới chân đảng cộng sản, mà nó còn là một văn kiện luật pháp hóa sự thần phục Trung Quốc của đảng CSVN.

Thật vậy, hiến pháp sửa đổi 2013 thực chất vẫn như hiến pháp cũ 1992. Nó chỉ sửa đổi chút xíu để tăng thêm quyền hành cho chủ tịch nước. Đây là điều khoản để thể chế hóa cho việc Trung quốc chiếm đóng Việt Nam. Khi hiến pháp mới được thi hành (vào tháng 1/2014) thì quyền tổng tư lệnh quân đội và nhiều quyền hành khác sẽ vào tay chủ tịch nước. Kịch bản sẽ đúng như những gì đang diễn ra tại Trung Quốc, nghĩa là chức vụ tổng bí thư và chủ tịch nước sẽ do một người nắm. Và người đó đã được Trung quốc chọn lựa sẵn rồi. Khi ấy thì mọi chỉ thị sẽ được Bắc Kinh chỉ thị trực tiếp cho chủ tịch nước kiêm tổng bí thư rồi chiếu theo hiến pháp mà thi hành. Vậy là “ván đã đóng thuyền” - “Gạo đã thành cơm”. Trung Quốc nghiễm nhiên thống trị Việt Nam mà không tốn một viên đạn. Đó là lý do tại sao Trung quốc lại gây căng thẳng vùng biển Hoa Đông với Hoa Kỳ, Nhật Bản và Nam Hàn, trong khi lại bỏ lơ vùng trời phần lưỡi bò trên Biển Đông mà họ coi là quyền lợi cốt lõi. Đây chính là kế dương đông kích tây vì nếu nuốt trôi Việt Nam thì coi như Trung quốc sẽ có vùng biển thênh thang để đi vế mà chẳng phải đối đầu với bất cứ lực lượng quân sự hùng mạnh nào trên thế giới. Vậy im lặng trong lúc này là tiếp tay với đảng CSVN để dâng toàn thể dân tộc Việt Nam và Tổ quốc Việt Nam cho Trung Quốc.

Nếu không vô hiệu được đảng cộng sản làm việc bán nước này, thì:

Chúng ta phải chịu trách nhiệm.

Các Sĩ phu Việt Nam phải chịu trách nhiệm.

Đây là tâm tư mà tôi khẩn thiết gửi tới đồng bào của tôi hôm nay.

Tôi xin muôn vàn cảm tạ quí vị đã bỏ giờ đọc và cho thêm ý kiến.

Nguyện xin anh linh tổ quốc, hồn thiêng sông núi luôn độ trì cho đoàn con Việt vượt được cơn phong ba bão táp này để quang phục quê hương.

Trần An Lộc

danlambaovn.blogspot.com













Rồi sẽ đến Biển Đông


Cựi sĩ quan cảnh sát người Phiippines đốt lá cờ Trung Quốc tại Manila.Trước nguy cơ xâm chiếm Biển Đông của Trung Quốc, ở Việt Nam, nhiều người nhấp nhỏm lo lắng và tức giận nhưng cũng không ít người khác, ngay cả các cán bộ cao cấp, có khi thuộc giới lãnh đạo trung ương, lại thờ ơ đến mức dửng dưng.

Lý do của sự dửng dưng ấy là người ta cho cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa đều là những hòn đảo nhỏ xíu và xa lắc, phần lớn đều không có dân cư, hoặc nếu có, cũng cực kỳ ít ỏi, không đáng để chú ý, đừng nói là để phải hy sinh bất cứ một điều gì. Nói theo lời một cán bộ nào đó ở Việt Nam thường được nhắc nhở trên các tờ báo mạng: “Đó chỉ là những hòn đảo cho chim ỉa.”

Dễ ngỡ như có lý. Quần đảo Hoàng Sa bao gồm trên 30 đảo, bãi đá và cồn san hô, nhưng phần đất nổi lên khỏi mặt nước lại khá nhỏ, với tổng diện tích khoảng 8 cây số vuông. Trường Sa bao gồm trên 100 đảo và bãi san hô, nhưng phần đất nổi lại nhỏ hơn Hoàng Sa, chỉ khoảng 3 cây số vuông. Đất đai ở cả hai nơi hầu như đều không thể trồng trọt được; có nơi còn không có cả nước ngọt, do đó, dân cư đều rất thưa thớt, chỉ khoảng vài ba trăm người (không kể bộ đội).

Tuy nhiên, đó chỉ là một sự ngụy biện. Hơn nữa, một sự ngụy biện ngu xuẩn. Hơn thế nữa, một sự ngụy biện ngu xuẩn một cách nguy hiểm.

Ngu xuẩn bởi nó phủ nhận một thực tế khác: Ở đó không phải chỉ có đảo, có đá và có san hô mà còn có nhiều tài nguyên khác, từ những thứ gần và dễ thấy nhất là tài nguyên sinh vật (thủy sản), đến những thứ sâu kín và quý giá hơn là tài nguyên khoáng sản với trữ lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên được giới nghiên cứu tiên đoán là rất dồi dào, lên đến hàng trăm tỉ thùng.

Ngu xuẩn cũng bởi nó bất chấp một khía cạnh khác, quan trọng không kém: ý thức quốc gia và lòng tự hào dân tộc. Bất cứ mảnh đất nào thuộc lãnh thổ một quốc gia cũng được xem là quý báu không phải chỉ vì giá trị vật chất mà còn vì những giá trị tinh thần của nó.

Người ta có thể cân đo đong đếm các trữ lượng tài nguyên nhưng không ai có thể cân đo đong đếm xương máu cha ông đã đổ ra để bảo vệ những mảnh đất ấy. Chính những xương máu ấy làm cho mọi mảnh đất đều trở thành thiêng liêng. Công việc bảo vệ những giá trị thiêng liêng ấy không còn thuộc phạm trù vật chất và quyền lợi mà thuộc về phạm trù tâm linh và đạo đức.

Sự ngu xuẩn ấy còn nguy hiểm vì hai lý do khác:

Thứ nhất, theo luật quốc tế, chủ quyền trên đảo bao giờ cũng đi liền với chủ quyền trên vùng biển chung quanh đảo. Quần đảo Hoàng Sa nhỏ, chỉ có mấy cây số vuông, nhưng vùng biển chung quanh nó lại lên đến 30.000 cây số vuông; diện tích vùng biển chung quanh quần đảo Trường Sa lên đến 410.000 cây số vuông. Đó là lý do tại sao, sau khi tuyên bố chủ quyền trên Hoàng Sa và Trường Sa, Trung Quốc ra tuyên bố chủ quyền trên cả vùng biển mênh mông với hình chữ U hiện đang gây xôn xao dư luận quốc tế. Nhân danh cái hình chữ U ấy, Trung Quốc đã ngăn cấm việc ngư dân Việt Nam đánh cá ngay trên vùng lãnh hải vốn, theo truyền thống và nguyên tắc, thuộc chủ quyền của Việt Nam.

Thứ hai, chiếm đảo, Trung Quốc không những chiếm vùng biển chung quanh đảo mà còn sẽ chiếm cả vùng trời trên vùng biển ấy. Đó là những gì vừa mới xảy ra trong cuộc tranh chấp ở vùng biển Hoa Đông giữa Trung Quốc và Nhật Bản. Sau khi tuyên bố chủ quyền trên quần đảo Điếu Ngư (theo cách gọi của Trung Quốc) / Senkaku (theo cách gọi của Nhật Bản), ngày 23 tháng 11 vừa qua, chính phủ Trung Quốc tuyên bố thành lập khu vực nhận diện phòng không (“Air Defence Identification Zone” được gọi tắt là ADIZ) bao trùm toàn bộ vùng trời tương ứng với vùng biển họ muốn chiếm đoạt.

Theo quy định của chính phủ Trung Quốc, từ nay, bất cứ một chiếc máy bay, quân sự hoặc dân sự, nào đi ngang qua vùng trời trên vùng biển chung quanh quần đảo Điếu Ngư / Senkaku cũng đều phải thông báo trước cho Trung Quốc và chịu sự kiểm soát của Trung Quốc. Các lời phát biểu của giới lãnh đạo Trung Quốc về quyết định này còn khá lập lờ, lúc cứng lúc mềm, lúc quyết liệt lúc khoan hòa, lúc nhân danh chủ quyền lúc nhân danh sự an toàn quốc tế, nhưng mục tiêu chính, ai cũng thấy, chỉ là một: đến một lúc nào đó, họ có thể cấm máy bay một số nước họ xem là thù nghịch bay qua vùng trời ấy.

Giới nghiên cứu chính trị gọi đó là chiến thuật Salami (Salami tactics), kiểu “tằm ăn dâu” trong cách nói của người Việt: Chiếm từ từ dần dần mỗi ngày một chút. Một chút thôi. Nhìn sự chiếm cứ “một chút” ấy, người ta tưởng là nhỏ nên không chú ý. Họ lại tiếp tục chiếm thêm “một chút” nữa. Cũng không ai chú ý. Đến lúc nào đó, giật mình nhìn lại, toàn bộ đảo, biển và trời đều nằm trong tay Trung Quốc!

Hiểu được điều đó, cả Đài Loan lẫn Philippines và Singapore đều lên tiếng lo ngại là trong tương lai không xa chính phủ Trung Quốc cũng sẽ thiết lập khu vực nhận diện phòng không (ADIZ) trên Biển Đông, tương ứng với vùng biển chung quanh Hoàng Sa và Trường Sa.

Cứ tưởng tượng, một lúc nào đó, cả tàu thủy lẫn máy bay của Việt Nam, mỗi lần đi ngang qua Biển Đông, dù dưới nước hay trên trời, cũng đều phải xin phép chính phủ Trung Quốc. Khi Chú Ba vui, gật đầu: Được đi. Khi Chú Ba buồn, lắc đầu: Cả máy bay lẫn tàu thủy, nếu không thể bất động, đành phải chọn con đường lòng vòng, lòng vòng. Trời đất!


Nguyễn Hưng Quốc

Bài Xem Nhiều