We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 18 December 2013

Thêm Một Mùa Giáng Sinh Sắp Tới Nơi Quê Người

Thế là Giáng Sinh sắp đến, ngày mai ta lại trở về quê hương mở hội mừng Chúa ra đời. Ôi giấc mơ chiêm bao mộng mị bao mùa, chưa chi đã làm cho cõi hồn người viễn khách bồi hồi trong ngấn lệ khi chợt nghĩ tới những trang lưu bút ngày xanh, thơ ngây ngọt ngào, nay chỉ còn lại trong men nồng đắng lệ.


Tỉnh nhỏ ngày xưa những trận mưa bay cuối Thu làm cho Phan Thiết đêm mù như cõi mộng. Bài thánh ca “Ðêm Ðông Lạnh Lẽo Chúa Sinh Ra Ðời“, thường được em hay hát nho nhỏ, khi hai đứa đứng núp đưới mái hiên mưa, lặng đếm những cánh hoa sao quay tít ở trên đầu, để rồi thở dài trước một mùa đông đã đến.

Tất cả bây giờ chỉ còn trong kỷ niệm của những ngày thân ái bên nhau trong giáo đường. Tôi, một kẻ ngoại đạo nhưng yêu em, nên cũng hát thánh ca và thường quỳ giữa hai hàng nến trắng. Buổi đó, cuộc đời thật thơm ngát, theo những cánh hoa huệ trắng nở rộ ngọt ngào, trong lòng mọi người. Nhưng dòng đời ai biết được, là trong tiếng nhạc Organ cao vút, không phải chỉ có lời thánh thiện lướt bay như sóng cuộn, mà còn có tiếng pha lê rơi vỡ nát của một cuộc tình. Rồi những mùa Giáng Sinh bất chợt, kẻ viễn khách lại tìm tới các giáo đường xa lạ, lắng nghe tiếng chuông đổ xào xạc trên lầu cao, để tưởng như mình đang hứng những giọt nước mắt ngày xưa, của tôi của em, như hai hàng bạch lạp chảy trong đêm thánh vô cùng.

Tàn mùa chinh chiến, người lính trận lỡ bước xa nhà, lang thang khắp thôn làng thị trấn nào đó, vào đêm Giáng Sinh mừng Chúa ra đời. Lúc đó chỉ còn có mình ta, bước lẻ loi trong giáo đường xa lạ, nhìn người để thương nhớ cho số phận buồn hiu của cuộc đời, mà phần lớn tuổi trẻ đã đi trên giàn lửa và sống kiếp lang thang mây chiều.

oOo

100% NorwayXóm Cồn-Hạ Uy Di, mấy hôm nay trời bỗng trở lạnh theo mùa đông tới. Sau Lễ Tạ Ơn, cuốn lịch treo tường đã thấy mỏng dần, chỉ lật thêm mấy tờ là tới lễ Giang Sinh và Tết Dương Lịch. Các cửa hàng khắp thành phố đã bắt đầu trang hoàng đủ thứ, nào thông xanh, ông già Noel, đèn nến, hoa sao, cũng như mở nhạc Giáng Sinh... làm cho hồn thêm xao xuyến, chạnh nhớ lại những mùa lễ hội tại quê nhà trước năm 1975. Ở đây, cảnh nhộn nhịp chỉ kéo dài tới chiều ngày 24-12 là chấm dứt. Tất cả hàng chợ đều đóng kín, mọi người ai cũng trở về nhà sum họp với gia đình, bè bạn, trong những căn nhà ấm cúng, giữa tiệc rượu vui vẻ, hạnh phúc.

Giáng Sinh đang đến gần, tiết trời cũng bớt se lạnh khi trận mưa đông cuối mùa sắp dứt. Nhìn người người nô nức chuẩn bị, khiến lòng hằng mơ ước, mùa yêu thương vĩnh cửu sẽ luôn tới với mọi người, để xin Chúa Hài Ðồng ban bình an thật sự cho nhân loại. Hàng khối quà tặng giữa những tấm thiệp chúc tụng bay như bươm bướm và các tiệc yến linh đình, biến tuần lễ cuối tháng 12 Dương Lịch thành mùa lễ nhộn nhịp và quan trọng nhất trong năm.

Có một sự lạ lùng mà ít người để ý tới, đó là khi những cơn gió mùa đông bắt đầu thổi về lành lạnh, chỉ đủ làm ửng hồng những đôi má đẹp hay làm rạng rỡ thêm mấy chiếc áo len hương ấm, cũng là lúc có một loài hoa đang âm thầm chuyển mấy cánh lá noãn từ xanh ra màu đỏ. Mọi người bảo đó là Hoa Giáng Sinh và ngoài kia Hoa cũng đang rực rỡ, báo hiệu một mùa Giáng Sinh sắp tới.

1- Ði tìm tung tích của các danh từ, liên quan tới Giáng Sinh:

Xưa nay nhiều người hay lẫn lộn về nguồn gốc của các danh từ ngoại quốc liên quan tới ngày lễ Giáng Sinh như Noel hay Christmas.

Theo hầu hết các bộ từ điển thông dụng, nên ta biết “Noel” là Pháp ngữ, thoát thai từ tiếng La Tinh “Natalis“, chứ không phải là tiếng Do Thái cổ. Sự lầm lẫn trên phần lớn là do bản gốc của Kinh Thánh, trong phần Cựu Ước, hoàn toàn được viết bằng chữ Do Thái Cổ. Về sau mới được dịch ra tiếng Hy Lạp và La Tinh. Theo từ nguyên, chữ “Natalis dies“ của La Tinh, có nghĩa là Ngày Sinh Nhật hay Sự Ra Đời. Về sau, để tiện gọn, các nhà Ngôn ngữ học, đả bỏ bớt chữ “Dies“, mà nói tắt là “Natalis“, để chỉ ngày sinh. Hình thức nói tắt này, chính là nguồn gốc (Étymon) của danh từ “Noel” mà ta dùng tới ngày nay. Ðây là luật biến đổi ngữ âm của văn phạm La Tinh, dùng hoán chuyển các tiếng gốc sang Pháp ngữ ngày xưa, chẳng hạn như Natalis - Nael - Noel..

Từ tiếng gốc có nghĩa chung là “Sinh Nhật“, dần dần người ta viết hoa chữ Noel, đồng thời bỏ thêm hai chấm trên đầu chữ E, một hình thức phủ nhận chữ e này không thể kết hợp với chữ O đứng trước, để trở thành một Nhị Trùng Âm (Diphtongne), như các chữ thông thường khác. Dụng ý của người xưa là vậy. Từ đó chữ Noel, trên đầu có hai chấm, viết hoa, chỉ dùng để chỉ ngày sinh của Chúa Jesus mà thôi.

Riêng chữ Christmas cũng là một tiếng Anh cổ, được kết hợp bởi hai thành tố: Christ chỉ Chúa Jesus, còn “Mas“, qua biến thể của chữ Mass cổ, có nghĩa là Lễ của Nhà Thờ hay Lễ Hội. Hình thức của Mas (mass), một thứ tiếng Anh cổ, cũng có gốc từ chữ Latinh là Missa với nghĩa “Lễ nhà thờ “.Trong tiếng Pháp , cũng có chữ “Messe”, được Việt hoá thành “Misa”, cũng có nghĩa là Lễ Nhà Thờ. Cuối cùng là vấn đề biến dạng từ chữ “Christmas“ sang “Xmas“. Như ta biết, danh từ Christ tuy là tiếng Anh nhưng có từ nguyên là tiếng La Tinh “Christus“ mà ra. Nhưng chữ La Tinh này lại được mượn từ tiếng Hy Lạp “Khrislos“, có nghĩa là Người được xức dầu thành, chỉ Chúa Jesus. Do các quy luật phức tạp chuyển ngữ các chữ cái, giữa hai ngôn ngữ trên, nên mới có biến thể từ Christmas sang Xmas, nhưng khi đọc, vẫn là Christmas, chứ không bao giờ là Xmas.

Nói chung dù các chữ Noel, Christmas, Xmas xuất phát từ đâu chăng nữa thì tựu trung đều có nghĩa chỉ ngày Giáng Sinh của Chúa Jésus, mà theo truyền thuyết nhằm ngày 25-12 năm 1 tại Bethleem, cách thành phố Jerusalem của Do Thái, độ 9 km. Riêng chữ Advento của La Tinh, mà các tín đồ Thiên Chúa giáo quen gọi là mùa Ắt hay mùa Vọng, một nghi thức truyền thống, cũng được cử hành riêng biệt tuỳ theo tập quán của các nhà thờ. Theo đó qua thánh lễ lâu đời, trước một tháng lễ sinh nhật, có tục đặt bốn cây nến, tượng trưng cho sự trong lành của Thiên Chúa, soi sáng nhân loại. Cũng trong mùa Vọng, giáo đồ không hát kinh GLORIA, cũng như khi cử hành thánh lễ, các linh mục và bốn cây nến mùa vọng, đều mang màu tím, là một biểu tượng của sự sám hối đối với người theo đạo Ky Tô.

2- Những Tập Tục Trong Ðêm Giáng Sinh:

Trải qua 200 năm đầu của Tây Lịch, theo sử liệu cho biết các nhà thờ lúc đó đang kiểm soát gắt gao đạo Thiên Chúa, đã không tổ chức Lễ Giáng Sinh. Lý do là lúc đó, không có ai biết được một cách chính xác, ngày sinh của Chúa Jésus, ngay cả trong bốn “Sách Tin Mừng“ cũng không hề nhắc tới. Do trên các Giáo hội lúc đó, chỉ để ý tới Cuộc Tử Nạn và Mùa Phục Sinh của Chúa mà thôi.

Từ sau năm 201, mới bắt đầu có tổ chức mừng sinh nhật Chúa Hài Ðồng. Tuy vậy giữa hai Giáo Hội Ky Tô tại La Mã và Ðông Phương cũng không thống nhất. Nói chung, các nước lúc đó thường tổ chức Lễ Giáng Sinh vào các ngày 6-1, 25-3 và 25-12… tùy theo tập quán lễ hội của quốc gia mình. Phải đợi tới giữa thế kỷ thứ 4, năm 335 sau Tây Lịch, cả hai Giáo Hội Thiên Chúa La Mã và Ðông Phương, mới nhất thống, cử hành Lễ Giáng Sinh vào đêm 25-12 hằng năm, cho tới bây giờ.

+ Lễ Giáng Sinh:

Mùa Giáng Sinh được người Ðức gọi là “Weihnachten”, tức là những đêm Thánh vô cùng. Riêng những danh từ “Natale“ của Ý, “Noel“ của Pháp, “Natividad“ Tây Ban Nha hay "Christmas" của Anh, Mỹ, Canda.. đều có nghĩa là Sinh Nhật Chúa. Ðây là một lễ hội, được gắn liền với nhiều tục lệ cổ truyền, đã có từ ngàn năm trước nhưng tới nay vẫn được chấp nhận. Nhờ đó đã giúp cho lễ Giáng Sinh đầy ý nghĩa và thêm vui nhộn.

Lễ này bắt đầu từ các lễ hội dân gian truyền thống hằng năm của các dân tộc Âu Châu. Năm 335, Hoàng Ðế La Mã Constantin khởi xướng, lấy ngày 25-12 làm sinh nhật Chúa Jésus và đã trở thành ngày sinh nhật hằng năm của Ðấng Cứu Thế. Thật ra lý do chọn ngày 25-12 rất hợp lý, nhất là đối với các dân tộc sống bên hai bờ Ðịa Trung Hải như Ai Cập, Syrie, Hy Lap, La Mã.. vì đây cũng là ngày kỷ niệm Vị Thánh Bổn Mạng của Họ, tức là Vị Thần Mặt Trời Chiến Thắng Sol Invictus. Còn đối với các xứ Bắc Âu, sau khi đã trải qua một mùa đông giá băng lạnh cóng, suốt những ngày thu phân cho tới 25-12. Ðây là thời điểm sắp giao mùa, giữa đông sang xuân, ngày dài đêm ngắn, mà ai cũng thích, nên họ mở hội ăn mừng. Ngay người Ba Tư tận Nam Á, cũng có phong tục mừng sinh nhật của Thần Ánh Sáng Mithras vào đúng vào ngày 25-12 hằng năm. Nhưng lý do chính, khiến cho Hoàng Ðế La Mã Constantin, cũng như nhân loại, đã hân hoan chọn ngày trên làm ngày sinh nhật Chúa, nguyên do vì năm đó, có ngôi sao Bethlehem đầu tiên, đã xuất hiện rực rỡ giữa bầu trời đông băng giá.

+ TỤC KÉO CỦI VÀ ĂN ÐẦU HEO:

Trong đêm Giáng Sinh, người Bắc Âu sẽ cùng nhau kéo một khúc gỗ sồi được mang từ rừng về, gây nên cảnh tượng rất vui nhộn; khi mọi người gặp nhau đều ngả nón hay cười vui chào hỏi. Tại nhà, khúc củi được đốt lên bằng mồi lửa được giữ từ tro than năm ngoái. Khúc lửa này sẽ được chủ nhân giữ trọn năm vì mọi người đều tin rằng lửa sẽ giữ được cho ngôi nhà của họ quanh năm được ấm cúng hạnh phúc, tránh được tật bệnh thiên tai từ bên ngoài đem tới.

Cũng ở Bắc Âu ngày xưa, người ta tin rằng Vị Thần Ðiều Khiển Ngũ Cốc cư ngụ ở trong đầu heo, nên cứ đến ngày lễ Giáng Sinh, lại có tục giết heo làm thịt ăn, với hy vọng mùa màng thêm trúng. Ngày nay vùng này, trong đêm lễ, chiếc đầu heo thật được thay bằng những ổ bánh hình con heo.

+ HOA Giáng Sinh:

Tại Việt Nam, người ta gọi nó là Hoa Trạng Nguyên, theo truyền thuyết từ một câu chuyện cổ tích diễm tình. Ngày xưa có một sĩ tử trên đường vào kinh đô ứng thí, đã nhìn thấy một giống cây lá xanh, mọc tha thướt bên vệ đường. Khoa đó ông đỗ trạng nguyên và trên đường về vinh quy bái tổ, bất chợt gặp lại cây lá xanh bên đường hôm nào. Nhưng hôm đó nó đã biến đổi một cách kỳ diệu, vì những cánh lá xanh nõn nường trên ngọn, nay trở thành màu đỏ thắm, như đang đồng điệu với thế nhân, chúc người thi đỗ. Cảm khái, ông đã không ngần ngại ban cho giống hoa tình nghĩa trên một mỹ danh “Hoa Trạng Nguyên“ và được lưu giữ tới ngày nay.

Ðây chính là giống cây mà hằng năm trên thế giới người ta dùng trang trí trong ngày sinh nhật và họ gọi là Hoa Giáng Sinh (Christmas Flower). Ðây là một loại hoa rất đặc biệt, vì hoa cũng là lá và lá cũng là hoa với một cụm lá màu đỏ ở trên đỉnh, được bao quanh bởi đám lá xanh. Ở Ðông phương, giống hoa này cũng rất được yêu thích và được gọi bằng những cái tên khả ái như “Nhất Phẩm Hồng“ (Trung Hoa) hay “Tinh Tinh Mộc“ (Nhật Bản). Nhưng dù mọc ở đâu hay được gọi bằng một cái tên nào chăng nữa, nó vẫn là biểu tượng của sự cao quý, dịu dàng và mộc mạc, rất phù hợp với tâm lý của người đàn bà VN. Có lẽ vậy, nên ở miền quê, hoa này thường được trồng trước ngõ hay trên rào giậu như dâm bụt, với ngụ ý chào mừng khách quý. Là giống cây thân mềm, lá xanh ẻo lả rất giống các thiên kim tiểu thư và chỉ chuyển đổi màu lá từ xanh sang đỏ, trong thời gian nhất định, giữa tuần lễ từ Giáng Sinh tới Tết Nguyên Ðán mà thôi. Ngoài ra, thời tiết càng lạnh lẽo, thì hoa càng có màu sắc rực rỡ.

Theo truyền thuyết của phương Tây thì hoa này có liên hệ với Chúa Jésus, bởi chúng được tạo thành từ những giọt máu cuối cùng của Ngài, khi bị đóng đinh trên cây thập giá. Chính màu máu tươi đã nhuộm màu lá xanh thành đỏ thắm và chính giữa có những nhụy vàng. Cũng do tính chất thần thánh trên, mà hầu hết các thiệp chúc và bánh Giáng Sinh, gần như đều có in hình cánh hoa truyền thống này.

+ CÂY GIÁNG SINH:

Trước khi đạo Thiên Chúa vào Âu Châu thì trong các cuộc lễ hội tại Ý, Tây Ban Nha và nhiều nước khác, người ta dùng hoa để trang hoàng. Nguyên do vì quan niêm của nhà thờ lúc đó, cho rằng thông có liên hệ tới nhiều tôn giáo khác. Còn Thụy Ðiển thì bảo cây thông là biểu tượng của chết chóc và tang tóc. Ngoài ra cũng được coi là cây Giáng Sinh, còn có cây ô rô cũng thường được dùng để trang trí trong mùa lễ. Sở dĩ nó được chọn như thông, vì những chiếc lá gai góc của ô rô, rất giống chiếc vòng gai của Ðấng Cứu Thế, còn những quả màu đỏ mọng, lại được coi như những giọt máu tươi của Chúa khi bị đóng đinh trên cây thập tự giá.

Bắt nguồn từ cây Sapin ở Bắc Âu, cây thông đã được người Thụy Ðiển mang vào nước Ðức trong cuộc chiến 30 năm (Gueere de Trente Ans). Theo sử liệu của Ðức, thì cây thông chính thức được nhắc tới năm 1605. Tuy nhiên thực tế trước đó, người Ðức vùng Elsass và Hắc Lâm, theo đạo Thiên Chúa Cải Cách của Mục Sư Martin Luther (1483-1546), đã dùng cây thông để trang trí trong ngày lễ Giáng Sinh. Chính Luther là người đầu tiên đặt những ngọn nến lên cây Giáng Sinh và gọi đó là những biểu tượng của các vì sao trong đêm sinh nhật. Ngoài ra cây thông còn là biểu tượng của dân Ðức chống lại Nã Phá Luân.

Ðến thế kỷ thứ XIX, thông theo đoàn quân viễn chinh của Phổ, vượt biển Manche vào quần đảo Anh Cát Lợi và Ái Nhĩ Lan. Thông sau đó lại được công chúa nước Anh là Mercklembourg, khi thành hôn với công tước Orléans, đã mang thông vào nước Pháp. Cũng từ đó, thông chính thức được thay thế các loại hoa, để trang trí vào dịp lễ Giáng Sinh. Cũng theo sử liệu, thì việc trang trí bánh kẹo trên cây Giáng Sinh tại nước Anh, bắt đầu từ thời Nữ Hoàng Victoria. Năm 1880, hãng Wooworld của Mỹ, lần đầu tiên khởi xướng đầu tiên việc bán các đồ vật treo trên cây giáng sinh. Năm 1882 bóng điện được thay nến để trang trí. Tại Mỹ, Calvin Loolidge là vị tổng thống đầu tiên, thắp sáng cây thông trồng phía ngoài Tòa Bạch Ốc vào năm 1923.

Thông hiện nay là một biểu tượng của mùa Giáng Sinh, được trưng bày hầu hết mọi nơi, từ công sở, chốn công cộng, các cửa hiệu cho tới trong gia đình. Tại Hoa Kỳ vào dịp lễ Giáng Sinh, dân chúng tiêu thụ khoảng 20 triệu cành hay nguyên cây thông. Với chiều cao 67,4m cây thông được coi là cao nhất thế giới, được dựng tại Northgate Shopping Center, thành phố Seatle, tiểu bang Washington. Ðài Loan và Nam Triều Tiên, hiện là hai quốc gia Á Châu sản xuất nhiều thông giả nhất thế giới, trong khi các tiểu bang North Carolina, California, Pennsylvania, Wiscosine, Michigan, Oregan.. trồng nhiều thông nhất liên bang để cung cấp cho dân Mỹ trong mùa lễ Giáng Sinh.

+ ÔNG GIÀ NOEL VÀ TỤC TẶNG QUÀ GIÁNG SINH:

Ðó là một người có thật, sau trở thành Thánh Nicholas sống vào thế kỷ thứ 4 sau Tây Lịch. Ông tên thật là Santa, sinh tại Patara thuộc miền Lycya những sống tại Myra, nay thuộc Thổ Nhỉ Kỳ. Theo sử liệu, ông là người có tính tình vị tha nhân ái, thường lấy tài sản của mình để phân phối cho người nghèo, trẻ em. Vào mùa lễ Giáng Sinh, ông thả những túi đựng tiền vàng xuống ống khói lò sưởi hay ném qua cửa sổ những bít tất dài trong đó dựng đầy quà dành cho trẻ em nghèo. Năm 325 ông được phong chức giám mục tại Nicaca nhưng lúc qua đời thì chôn tại nhà thờ Myra, và được phong thánh. Cũng từ đó, trong mùa Lễ Phục Sinh, tòa Thánh La Mã đã phối họp mừng chung với thánh Nicholas. Năm 1087, người ta đánh cắp thi hài của ông, đem về chôn tại nhà thờ Bari của nước Ý. Sự kiện trên càng làm tăng thêm mức khả tín của người Âu Châu đối với nhân vật huyền thoại Santa. Do đó ông trở thành vị Thánh bổn mạng của Hy Lạp và Nga. Nhiều thành phố lớn như Fribourg (Thụy Sĩ), Mạc Tư Khoa (Nga).. đều tôn vinh Santa như vị cha già. Uy tín to lớn của ông đến nổi ngay từ tời Hoàng Ðế La Mã Jutinta I trị vì thế kỷ thứ VI cũng đã cho xây nhà thờ mang tên ông tại Constantinople. Từ đó về sau, khắp thế giới đã có hằng ngàn nhà thờ lớn nhỏ mang tên ông.

Nhưng từ khi đạo Tin Lành ra đời tại Âu Châu, Thánh Nicholas bị xem là người của đạo Thiên Chúa nên không còn được tôn trọng, trừ Hòa Lan. Từ đó, lại có các ông già Noel khác ra đời như Weihnachtsmann (Ðức), Pere Noel (Pháp), Father Christmas (Anh), Santa Claust hay Saint Nick (Hoa Kỳ)... Tuy nhiên dù được mang một tên gì chăng nữa thì cũng chỉ một hình thức biến dạng từ chữ gốc Saint Nicholas mà thành. Tại New York, những người Mỹ gốc Hòa Lan được coi là dân tộc đầu tiên mang ông già Noel từ Âu Châu vào Bắc Mỹ. Họ gọi Thánh Nicholas là San Nicholaas, sau đó là Sant Klaus và cuối cùng trở thành Santa Claus tới ngày nay.

Ngoài đời ông xuất hiện như một người bình thường. Ðó là ông già béo tốt, râu tóc bạc phơ nhưng đôi má lại đỏ au, luôn mặc bộ quần áo đỏ, tượng trưng cho hạng người vui vẻ, độ lượng và chân thành. Vì xuất phát từ miền bắc cực, đúng vào mùa đông, nên thường ngự trên một chiếc xe tuyết do bốn hay sáu con hươu kéo đưa ông dạo chơi khắp nơi. Ðặc biệt trên vai ông lúc nào cũng vác một chiếc bị lớn đựng quà bánh và đồ chơi cho các trẻ em.

Cũng liên quan tới ông già Noel, có tục tặng quà trong mùa lễ Giáng Sinh. Ðây cũng là một tập quán lâu đời của người La Mã cổ với thói quen hay tặng quà cho nhau trong các dịp lễ hội hay Tết Dương Lịch. Ngoài ra theo truyền thuyết ghi trong kinh thánh, sau khi Chúa sinh ra đời được 12 ngày thì ba Vua mới mang lễ vật tới chúc mừng. Vì vậy ngày nay, tại các nước Ý, Tây Ban Nha và nhiều nước theo Ky Tô Giáo, trẻ em nhận được quà sau khi Giáng Sinh, đã qua 12 ngày.

Tại Hoa Kỳ, năm 1822 thi sĩ Clement Moore đã viết bài thơ “Ðêm Trước Giáng Sinh“ đưa thêm uy tín của Thánh Nicholas lên đỉnh yêu thương của mọi người, còn họa sĩ nổi tiếng Nast, qua các bức hí họa, làm cho hình ảnh của ông già Noel, càng đi sâu vào tâm hồn của người trần thế.

+ BÍ ẨN VỀ NGÔI SAO BETHLEHEM:

Theo thánh kinh, Bethlehem là ngôi sao lớn và sáng nhất giữa bầu trời, trong đêm Chúa sinh ra đời. Vì vậy qua các tranh ảnh vẽ hình Chùa Jésus, bao giờ cũng có một ngôi sao chiếu sáng rực rỡ. Chính nó đã dẫn đường Ba Vua tìm tới được hang lừa, nơi Chúa ra đời trong một đêm đông lạnh lẽo.

Ðể tìm hiểu vị trí của ngôi sao Bethlehem, các nhà thiên văn học trên thế giới đã dày công nghiên cứu, hiện tượng Supermova, tức ngôi sao mới sớm nở tối tàn. Ðối với bậc thông thái như Ba Vu, thì họ chẳng cần tới ngôi sao Bethlehem dẫn đường mới tới được Jérusalem, vì họ là những nhà tiên tri biết được chuyện vị lai quá khứ.

Tháng 5 năm thứ 5 trước Tây Lịch, thiên văn học Trung Hoa lúc ấy đã ghi nhận được sự xuất hiện của một ngôi sao chổi đặc biệt đang quét trên bầu trời Nam Dương trong suốt 70 ngày. Ðây cũng có thể là thời gian Ba Vua đang trên đường tới hang đá ở Bethlehem? Tất cả đều là sự bí ẩn vì không ai biết được chính xác ngày sinh của Chúa Jésus. Nhưng năm 1604, nhà toán học Johannes Keeper đã tính được vị trí của các hành tinh thời Chúa ra đời. Ngoài ra đối với các tín đồ Thiên Chúa Giáo xưa thì sao Vệ Nữ, còn được gọi là Sao Hôm, mọc trước bình minh, được coi như là một biểu tượng của đấng cứu thế. Có lẽ ngôi sao Bethlehem chẳng qua chỉ là sự hội ngộ của hai ngôí sao sáng nhất trong thái dương hệ. Ðây là một giả thuyết hợp lý nhất, chứng minh sự hiện hữu của ngôi sao Bethlehem chỉ có trong huyền thoại.

Nhưng dù có hay không, ngôi sao Bethlehem cũng vẫn là hình ảnh đặc biệt trong dịp lễ Giáng Sinh. Ðã có nhiều cuộc thi trên thế giới tìm hiểu về nguồn gốc của ngôi sao trên. Tại Palmerlake ở tiểu bang Colorado vào năm 1934, đã dựng một ngôi sao Hòa Bình trên một khu vực rộng tới 500 bộ trên sườn núi Sandance Deak. Tại thành phố Bethlehem thuộc tiểu bang Pennsylvania, cũng có dựng một ngôi sao lớn trên công viên Zinzendorf, từ ngày 4/12 tới 2/1 năm tới mới bị dẹp.

+ BÀI THÁNH CA BẤT HỦ:

Tiếng Anh gọi các bài hát Giáng Sinh là Carol, tiếng Pháp là Noels, còn Ý là Pastorelles, người Ðức thì gọi Kristlieder.. Nhưng dù có gọi bằng thứ ngôn ngữ gì chăng nửa, thì nguồn gốc vẫn từ các nhà thờ xưa, nơi thường diễn các vở kịch để nhớ về ngày sinh và cuộc đời Chúa Jésus, có kèm theo những bài hát vui tươi. Ngày nay có rất nhiều Thánh Ca nổi tiếng như The First Nowell, God Red Ye Merry, Gentlemant.. và trong số này, bài “ Silent Night , Holy Night“ muôn đời vẫn được thế giới xưng tụng là bài thánh ca bất hủ.

Tại Âu Châu ngày nay, đêm Giáng Sinh ngồi quanh ánh lửa bập bùng chờ lễ. Các cụ thường kể cho con cháu nghe xuất xứ của bài thánh ca nổi tiếng. Trong lúc đó, khắp mọi nơi trên thế giới, từ các miền băng giá tuyết phủ, cho tới những khu rừng nhiệt đới âm u. Từ các đô thành phố thị muôn sắc muôn màu, cho tới hải đảo cô thôn tịch mịch, đâu đâu nhân loại qua ngàn vạn ngôn ngữ khác nhau, cũng đều cất cao giọng hát , bài thánh ca bất hủ “Tille Nacht, Heilige Nacth, Silent Night, Holi Night, Douce Nuit, Sainte Nuit.." hay "Ðêm Đông Lạnh Lẽo Chúa Ra Đời..." Lời ca thánh thoát, lôi cuốn kỳ diệu, cuồn cuộn ra muôn vạn ý thơ, không khác gì hoa tuyết đang là bay lã chã trên những mái nhà cũ kỹ của vùng quê miền Savoice nước Áo vào mỗi độ Giáng Sinh về.

Năm 1818 tại ngôi làng nhỏ Oberndorf, thuộc Tyrol (Áo). Ở đây, quanh năm tuyết phủ trắng xóa. Tại ngôi nhà thờ nhỏ trong làng, đêm Giáng Sinh năm đó, vì cây đàn duy nhất của nhà thờ bị hư, nên cha Joseph Mohr đã viết bài ca thay thế, bằng sáu câu thơ giản dị. Bài hát được Franz Gruber, một thầy giáo già cùng làng phổ nhạc. Sau đó bài hát được phổ biến quanh vùng, rồi lan khắp nước Áo cùng các xứ lân cận. Tuy nhiên chẳng có ai truy nguyên xuất xứ, vì họ nghĩ rằng, đây chỉ là một bài dân ca xưa.

Mãi tới năm 1830, bài hát tình cờ lọt vào mắt Vua Nước Saxe. Ngài cũng là một nhạc sĩ tài danh thuở đó, nên sau khi nghe được bản nhạc, đã quyết định lập một Ủy Ban Ðặc Biệt, đi khắp nơi để truy tìm xuất xứ. Vì vậy mới tìm được tác giả trong ngôi làng nhỏ nghèo là Oberndorf.

+ MÁNG CỎ VÀ HANG ÐÁ:

Qua bao nhiêu thế kỷ ,mỗi năm cứ vào mùa Giáng Sinh, các tín đồ đạo Thiên Chúa đều dựng lại khung cảnh Chúa ra đời trong máng cỏ. Nhưng tuy cùng một tín ngưỡng, người Nhật dựng máng cỏ qua một đám rước, do các Samourai thực hiện, gần giống như người Esquimo ở miền bắc Canada, tạc tượng Chúa Hài Ðồng bằng băng, rồi đặt nằm trên một chiếc xe trượt tuyết. Riêng Giáo Hội Ðông Phương vì ảnh hưởng nghệ thuật Byzantin, nên đặt Chúa nằm trong một hang đá chứ không trong chuồng bò tại Palestine. Ngoài ra tượng Mẹ Maria thì đặt nằm trên một cái nệm, qua trạng thái mệt mỏi yếu duối của một sản phụ, vừa mới sinh xong.

Theo truyền thuết, Thánh Francois là người đầu tiên, đã sáng tạo ra Máng cỏ vào năm 1223 tại làng Greccio, vào đêm Giáng Sinh. Nhưng phải đợi tới thời Vua Charles III của thành Naples, Máng cỏ mới đạt tới thời hoàng kim, suốt thế kỷ XVIII. Vì được triều đình chú trong và nâng đỡ, việc làm Máng cỏ trong mùa giang sinh, không những được phổ biến trong cung nội, dinh thự văn võ bá quan, mà còn bành trướng ra ngoài xã hội, từ giới sang giàu trí thực, xuống tận người nghèo bình dân, trở thành một mốt thời thượng cho hạng lắm của nhiều tiền.

Phong trào Dựng Máng Cỏ trong đêm Giáng Sinh, từ đó lan tràn khắp các nước Âu Châu khiến cho dân thành Naples phải kéo nhau đi làm công, khắp các thành phố lớn như Aix En, Provence (Ý), Olot (Tây Ban Nha), Oberammergau (Ðức).. Hằng năm, tại khu vực Canabière trong thành phố Marseille của Pháp đều có tổ chức “Hội Chợ Máng Cỏ“, từ tháng Chạp tới Giáng Sinh. Hiện nay trong Viện Bảo Tàng Naples và trên đảo Sicile (Ý), Munich (Ðức), còn lưu trữ nhiều bộ sưu tập “Máng Cỏ“ được hình thành qua nhiều thời đại tuyệt đẹp. Thang 12/1996 tại phi trường Orly, danh họa Salvador người Tây Ban Nha, đã triển lãm một máng cỏ giống như tai người khổng lồ, trong đó chứa toàn bộ những nhân vật huyền thoại của gia đình Chúa Jésus. Tóm lại dù củ hay mới, hình ảnh máng cỏ cũng gợi cho chúng ta sự trong sáng của tâm hồn giữa cảnh nhiễu nhương và man trá.

Năm 1975 có một nhóm thợ lặn ở làng Laveno thuộc miền Bắc Ý, đã đặt một tượng Chúa dưới đáy hồ Majeux, sâu 23m trong vùng Lombardie, sát biên giới Ý-Thụy Sĩ. Từ đó mỗi năm tới đêm Giáng Sinh, các thợ lặn lại đem thêm tượng Chúa xuống đặt dưới đáy hồ. Năm 1978 cũng nhóm thợ lặn trên đã đặt dưới đáy hồ sâu 3m gần bờ, một máng cỏ trong đó có ba tượng Joseph, Maria và Chúa Jésus. Tính tới nay, số tượng Chúa dưới đáy hồ Majeux đã có 42 tượng và nhiều máng cỏ. Những tượng này được tạc bằng đá trắng Vicence ở Bắc Ý, nặng trên 15 tấn. Lễ hội hằng năm tại dây vào đêm 24 -12, thu hút hằng trăm ngàn du khách và tín đồ. Trong lúc trên bờ tiếng chuông nhà thờ đổ dồn dập, thì dưới làn nước sâu lạnh lẽo, máng cỏ Noel ẩn hiện chập chờn, lung linh huyền ảo theo từng cơn gió thoảng.

+ KINH THÁNH VÀ CHỮ THẬP:

Theo từ nguyên của danh từ “Bibble” của Hy Lạp, thì kinh thánh có nghĩa là những cuốn sách nhỏ. Theo truyền thuyết, thì kinh thánh được liên tục viết trong 1600 năm, khởi đầu từ năm 1513 trước TL, cho tới năm 98 sau TL. Hiện nay còn truyền được 66 cuốn, mà quyển đầu tiên là kinh “Sáng Thế Kỷ”. Kinh này thuật lại câu chuyện mất vườn địa đàng, do sự phản nghịch của ông Adam và bà Eva. Còn cuốn cuối cùng là kinh “Khải Huyền”, trình bày địa cầu sẽ trở lại cảnh địa đàng, qua sự chăm sóc của Chúa. Thật ra câu chuyện vườn địa đàng là nỗi ám ảnh của nhân loại hơn 2000 năm qua, và họ cứ mải miết đi tìm, từ những ốc đảo, rừng rậm cho tới miền núi đồi băng giá. Cuối cùng khắp các nơi chốn đi qua, con người lại mang thêm niềm nhớ muôn thu, khi cảm nhận được sự lầm lẫn đã đánh mất cõi thiên đàng.

Cho tới thế kỷ thứ 16 sau TL, vẫn chưa có ai thắc mắc về sự việc liên quan tới vườn Eden trong kinh Sáng Thế Kỷ, trái lại người ta càng ra sức tô bồi thêm thắt câu chuyện cho phong phú diễm tình. Nhà tiên tri Ezechiep đã viết “trong vườn địa đàng, ở hai bên bờ dòng thác, mọc lên mọi thứ cây ăn quả, không bao giờ héo úa, cạn kiệt, năm tháng đều có thu hoạch mới..”. Chính những lời tiên tri đó, thúc đẩy con người thực hiện những giấc mộng đi tìm thiên đàng, trong nỗi mơ hồ lãng mạn cho tới hôm nay, vẫn còn chưa hề nao núng, dù thực tại vẫn là ảo vọng.

Trong 66 cuốn kinh thánh, 39 cuốn đầu tiên viết bằng tiếng Hebrew, một phần nhỏ khác dùng chữ Aram. Còn 27 cuốn cùng mới dùng chữ Hy Lạp. Năm 280 trước TL, kinh thánh được dịch toàn bộ ra chữ Hy Lạp, gọi là bản Septuagint. Sau cùng lại được dịch ra chữ LaTinh. Ngày nay kinh thánh được dịch ra 1700 thứ tiếng, với số ấn bản hằng tỷ cuốn, lưu hành khắp thế giới. Tóm lại kinh thánh co 31.102 câu, 1189 chương, chia thành 66 tập, chương ngắn nhất là chương thanh thi 117 và chương 119 dài nhất.

Riêng chữ thập được coi như một biểu tượng phong phú nhất của con người. Chính truyền thống Thiên Chúa Giáo đã làm giàu ý nghĩa của chữ thập. Trong các tranh ảnh nói về đạo Ky Tô, chữ thập diễn tả nhục hình cũng như nỗi thống khổ của đấng cứu thế. Hiện nay trên thế giới có 4 loại thánh giá và mỗi thứ mang riêng một ý nghĩa. Thánh giá có hình chữ T, tượng trưng cho con rắn bị đóng trên một cây cọc, nói về sự tử vong. Thánh giá có một thanh ngang, hiện được lưu dùng khắp thế giới, đó là thánh giá của phúc âm, tượng trưng cho 4 yếu tố căn bản của con người và sự bành trướng của đạo thiên chúa khắp 4 hướng. Chân thánh giá chôn dưới đất là nền tảng của đạo, nhánh trên là hy vọng hướng về thiên chúa, thanh ngang là tình yêu vươn lên với kẻ thù, còn bề dài nói về sự bền chí. Loại thánh giá có hai thanh ngang, thanh trên có ghi dòng chữ của Ponce Pilate “Jésus thành Nazareth, vua Do Thái“, còn thanh dưới là chỗ tựa tay của Chúa trước khi chết. Thánh giá này còn được gọi là Anjou hay Lorraine, một biểu tượng của nước Pháp từ năm 1473. Trong thế chiến 2, lực lượng liên minh tự do kháng chiến của De Gaulle cũng dùng quân hiệu với màu đỏ, đối nghịch với quân Pháp đã đầu hàng Hitler, dùng phù hiệu chữ vạn ngược màu đen. Cuối cùng là thánh giá có ba thanh ngang, tượng trưng cho kỷ cương của đạo, tương xứng với ba vòng mũ của giáo hoàng, hồng y và giám mục. Từ thế kỷ thứ XV về sau, theo luật của Tòa Thánh La Mã, theo đó chỉ có Giáo Hoàng được đeo thánh giá ba thanh ngang, Hồng Y đeo thánh giá hai thanh ngang và giám mục trở xuống đeo thánh giá một thanh ngang. Tuy nhiên cũng tùy theo địa phương, với giáo hội La Mã thì thánh giá gồm một một dài một ngắn. Giáo hội Phương Ðông có hai thanh bằng nhau. Ðặc biệt tín đồ Thiên Chúa Giáo vùng Saint André mang thánh giá hình chữ X.

+ NHỮNG BỨC TRANH VÔ GIÁ VẼ MẸ MARIA VÀ CHÚA JÉSUS:

Ngoài người Ai Cập, La Mã và Trung Hoa, dân tộc Hy Lạp cũng mang tính nghệ sĩ độc đáo qua mọi thời đại và đã đạt tới đỉnh cao của nghệ thuật ngay từ thế kỷ thứ 5 trước Tây Lịch. Nhưng từ khi Ky Tô Giáo từ vùng cận đông du nhập vào Âu Châu, đã làm có nhiều thay đổi quan trọng trong nghệ thuật, suốt thời trung cổ, kéo dài từ thế kỷ thứ V đến XV sau Tây Lịch. Ðây cũng là giai đoạn các nhà nghệ sĩ đã chuyển từ chủ nghĩa Duy Nhiên sang vẽ Bích và Minh Họa các vị Thánh, đạt tới mức hoàn mỹ.

Tuy nhiên vì các đề tài đều do đơn đặt hàng của Tòa Thánh hay nhà thờ, cho nên hầu hết đều mang tính ước lệ, kiểu mẫu từ hình thức cho tới nội dung.

Sau thời trung cổ, nhờ các họa sư người Ý như Giotto, Leonard de Vinci, Raphael Santi.. đã có công lớn trong việc làm sống động nghệ thuật Ky Tô Giáo, từ thời phục hưng cho tới ngày nay, qua các họa phẩm về Mẹ Maria, Chúa Jésus, bằng cách mượn ngay hình ảnh của người bình thường, để làm mẫu vẽ. Với Leonard de Vinci, ông đã thành công tuyệt mỹ qua bức tranh “Ðức Mẹ Thành Benoir” khi mượn hình ảnh hiền dịu khả ái của một thiếu phụ trẻ, đang mỉm cười nhìn cánh hoa đang hé nở trong tay đứa bé. Toàn bộ bức tranh thật linh hoạt sống đọng, qua hình ảnh người thiếu phụ tượng trưng cho mẹ Maria. Nhưng ý nghĩa nhất vẫn là đôi mắt của Chúa Hài Ðồng, lúc chăm chú nhìn vào cánh hoa, đồng thời đưa một ngón tay khẽ chạm vào nó, như sợ vuột mất niềm tin quý báu. Bức tranh này về sau được gọi “Tranh Ðức Mẹ Với Cành Hoa”, khác biệt với những tranh mẫu trước thời phục hưng. Ngoài ra Vinci còn sáng tạo nhiều tuyệt tác phẩm khác như “Ðức Mẹ Lita, Ðức Mẹ và Thánh Ana“ tới nay cũng vẫn còn là đỉnh cao của nghệ thuật.

Ðồng thời với Vinci, còn có họa sư Raphael Sant, cũng là người Ý và cũng sáng tạo chung một đề tài về Ðức Mẹ và Chúa Jésus. Tuy nhiên phong thái của hai người hoàn toàn khác biệt, do tính chất nghệ sĩ cá nhân của mỗi người. Trong lúc Vinci sống nơi phố phường đô hội, trái lại Raphael thì sinh và trưởng thành tại Urbino, một miền quê thơ mộng và xinh đẹp của miền Bắc Ý. Vì vậy sau này dù ở tại các thành phố lớn như Florence hay Rome, ông vẫn lấy khung cảnh đồng quê để hoàn thành các tuyệt tác phẩm như Ðức Mẹ Cadatempi, Ðức Mẹ với Hài Nhi, Cậu Bé Jean Baptist và Người Mẹ Elizabeth. Bức họa nào cũng tuyệt đẹp và thơ mộng, qua cảnh vườn cây bãi cỏ xanh mượt, chen lẫn giữa muôn hoa. Nhưng nổi bật hơn hết, vẫn là hình ảnh của tháp chuông nhà thờ cao vòi vọi, đứng im lìm soi bóng trên mặt hồ phẳng lặng. Năm 37 tuổi sắp qua đời, ông lại hoàn thành một tác phẩm vĩ đại lưu danh thiên cổ, đó là “Ðức Mẹ Ở Sixtine”. Ðây là một nghệ thuật độc đáo, đã dung hòa được tinh thần nhân văn, thời phục hưng và truyền thống cổ.

3-Ðêm Thánh Vô Cùng:

Theo sử liệu, cách đây hơn 2000 năm, vào một đêm đông lạnh lẽo, Chúa Jésus đã được sinh trong một máng cỏ, nơi cánh đồng cô quạnh. Nguyên do là bà Maria tuy sắp tới ngày sinh đẻ nhưng vì có lệnh kiểm tra dân số của chính quyền La Mã nên phải rời thành phố đang ở là Nazareth về lại quê hương tận Bethlehem, vì vậy đã sinh Chúa giữa đồng. Tuy nhiên tới năm 350 sau Tây Lịch, nhân loại mới thống nhất được 25-12 là ngày lễ Giáng Sinh chung, tuy rằng mỗi nước mỗi địa phương đều có những tục lệ khác biệt, theo tập quán phong tục riêng của họ.

Từ thời trung cổ về sau, nhất là tại Âu Châu, lễ Giáng Sinh được tổ chức rất long trọng và vĩ dại. Trong mùa lễ, khắp nơi đều có lập những sân khấu lộ thiên, để các đoàn văn nghệ của giáo hội, trình diễn các tiết mục của thánh kinh. Nhờ vậy, nghệ thuật diễn tuồng, kịch của Âu Châu được phát huy và quảng bá rộng rải. Tinh thần Noel trên kéo dài tới cuối thế kỷ XVIII mới bị bãi bỏ. Dù vậy tới nay vẫn còn nhiều phong tục xa xưa được chấp nhận như niềm tin rằng, trong đêm Giáng Sinh, ma quỷ và các phù thuỷ không thể nào hãm hại được ai vì đó là đêm bình an, hoan lạc của thế nhân. Ngoài ra nếu đêm Giáng Sinh trúng vào mùa trăng non, thì năm tới dân chúng làm ăn phát đạt trúng mùa. Ngày Giáng Sinh gặp nắng ráo thì cả năm tới mưa thuận gío hòa. Trong đêm Giáng Sinh, nam nữ rủ nhau đi hái lộc non của các cây nguyệt quế, trường xuân, đào kim chướng, chùm gởi.. qua niềm tin lộc sẽ mang tới hạnh phúc cho họ.

Trong lúc đó thì mọi nhà, kể cả kẻ ngoại đạo, đều có tiệc tùng rất vui vẻ. Từ sau đệ nhị thế chiến, bánh Buche de Noel, đã trở thành một thực đơn quen thuộc, không thể thiếu trong bữa tiệc của đêm Giáng Sinh. Riêng lý do bánh có hình khúc củi, cũng từ tập tục có từ thời trung cổ truyền lại, để con cháu nhớ lại thuở xưa khắp Âu Châu mọi người đều phải dùng củi để đốt lò sưởi trong dịp sinh nhật Chúa. Ðây cũng là thời kỳ lạnh nhất trong năm, nên mọi ngưòi vừa đốt củi để sưởi, vừa ngồi quanh lửa hồng để cầu xin ơn trên ban phước lành. Ngoài ra còn phải kể tới món Gà Lôi hay Gà Tây được mang từ Tân Thế Giới về Tây Ban Nha, từ thế kỷ thứ XVI, và theo thời gian đã trở thành món ăn quen thuộc hằng ngày nhưng cũng là đặc sản trong đêm sinh nhật Chúa.

Tuy cũng thuộc Âu Châu nhưng nước Nga với lãnh thổ rộng nhất hoàn cầu chạy dài từ Âu sang Á nên khí hậu có tính cách đại lục. Mùa đông ở đây cũng khác biệt với những lớp tuyết trắng phủ đầy từ mặt đất lên cả mái nhà, còn mặt trời thì giống như ngái ngủ làm cho cả cảnh vật khắp nơi buồn hiu quạnh quẽ. Trước đây người Nga theo Chính thống giáo và lịch riêng của mình, nên hằng năm đón Giáng Sinh vào ngày 6-7/1. Hiện Liên Bang Nga đã xài lịch Gregorian, nên đón Giáng Sinh cũng như các nước khác.. Theo truyền thống, người Nga có tục kiêng cữ ăn uống trước đêm Giáng Sinh, trong đó có rượu Vodka và đường bị cấm tuyệt. Thời gian này, mọi người chỉ ăn bánh Sochniki làm bằng đậu, được chiên bằng dầu thảo mộc và uống nước lạnh. Rồi vào lúc 7 giờ tối đêm Giáng Sinh, khi mà khắp nước Nga, mọi người nhìn thấy một ngôi sao nhỏ xuất hiện trên bầu trời xám đục, lập tức mọi người cầu nguyện. Sau đó quây quần bên bữa tiệc Giáng Sinh, sau kỳ ăn kiêng mà người Nga coi như một biểu tượng của 40 năm Moses đã dẫn dân Do Thái đi trong sa mạc mịt mù. Thời kỳ này, người Nga nào cũng đều làm việc từ thiện. Tại Gia Nã Đại thời tiết cũng lạnh lẽo như bên Nga nhưng tuyết có rơi cũng chỉ là lất phất vừa đủ rắc một vài lớp đá mỏng lên trên vạn vật, rồi dần tan ngay khi có ánh nắng mặt trời. Bởi vậy khách du phương khi tới đây gặp mùa Giáng Sinh, bỗng thấy mình vô tình lạc vào cõi thần tiên, giữa rừng cây hằng xanh, của các pho truyện cổ tích, mà các nghệ sĩ Âu Mỹ thường ca tụng là Pine, holly, mitlatoe.

Tại đây đâu đâu cũng tràn ngập hàng hóa dành cho ngày Giáng Sinh, tất cả đều rạng rỡ dưới màu sắc của mọi màu. Ðêm Giáng Sinh tại đây thật an bình, mọi người sau khi dự lễ nhà thờ về, đều quay quần bên bàn tiệc với gia đình, bè bạn, trong ánh lửa bập bùng của lò sưởi và các đèn màu mờ ảo từ các cánh thông nơi góc nhà. Ai cũng vui vẻ hạnh phúc, nâng ly chúc tụng lẫn nhau, mặc cho ngoài trời giá lạnh căm căm và tuyết rơi như mưa bụi, nhưng vẫn có những kẻ không nhà hay lỡ bước lang thang.

Thánh địa của Thiên Chúa Giáo là vương quốc Vatican, tuy lãnh thổ nằm trong kinh đô Rome của Ý Ðại Lợi nhưng từ năm 1929 đã được Musolini ký lệnh công nhận là một quốc gia độc lập, bất khả xâm phạm. Tại đây, từ đầu thế kỷ thứ IV sau Tây Lịch, tòa thánh La Mã đã xây Ðại Giáo Đường Saint Peter giữa kinh thành Rome và Quảng Trường Thánh Phêrô có sức chứa hằng trăm ngàn người. Tất c��

Mường Giang

ĐƠN GIẢN, CHỈ LÀ … MẸ

ĐƠN GIẢN, CHỈ LÀ … MẸ
Mời xem để không quên tình mẹ ...​


vietthuchome2
Câu chuyện thứ 1 : CHỈ ĐƠN GIẢN LÀ … MẸ
(Đọc thấy trên FB KTS Lê Minh Hưng)

Trong 1 gia đình đông con:
- "Mẹ ơi ! Con muốn mua xe máy, mẹ mua cho con nhé !" -"Con muốn học anh văn !" -"Con muốn 1 cái váy mới !" -"Con cần 1 cái laptop mẹ à !"
- "Ừ, để mẹ lo"
20 năm sau:
- "Mẹ ơi! Con muốn làm chính trị gia, mẹ ủng hộ con nhé !" -"Con muốn học thạc sĩ, mẹ lo cho con nhé !" -"Con muốn làm ca sĩ !" -"Con muốn mở công ty điện tử !"
- "Ừ, để mẹ lo"
30 năm sau:
- "Mấy đứa có khỏe không ?" - "Con chuẩn bị đi họp rồi, mẹ sang nhà chú Ba chơi nha !" -"Con sắp đi làm đồ án, mẹ sang nhà em Tư nha" -"Con đi lưu diễn, mẹ sang nhà chú Út nha !" -"Con bận rộn rối trí lắm mẹ à ! Híc .."

- "Ừ, để mẹ tự lo..."


Câu chuyện thứ 2 : MỘT MÌNH MẸ
--- From: Xuan Canh Ta
Subject: Chuyện ngắn chạm đến tim

Chiến tranh ác liệt. Bố ra chiến trường. Mẹ cô độc dắt con lánh nạn khắp nơi. Hòa bình. Bố không trở về. Mẹ khóc hằng đêm trong ngóng mong.
Năm năm sau, mẹ quyết định lập bàn thờ, di ảnh bố.
Một mình mẹ vất vả nuôi con. Vậy mà căn bệnh ung thư quái ác lại cướp mất mẹ.
Hôm bức ảnh mẹ được đưa lên bàn thờ bên cạnh bố, bất ngờ bố trở về !
Tất cả chợt vỡ oà......
Bức ảnh bố được hạ xuống. Trên bàn thờ ...mẹ lại một mình.


Câu chuyện thứ 3 : MẸ GHẺ

Khi em 6 tuổi, theo cha về với mẹ ghẻ, làm đủ việc mà vết roi mới chồng lên dấu đòn cũ...
Dì muộn chồng, quá dữ dằn, ruột thịt chẳng ai muốn gần, đành lấy cha... Em 15 tuổi, cha mất. Đinh ninh em bỏ đi, ngày mở cửa mả, Dì đuổi khéo :
- Có muốn về với bà ngoại mày không ?
Em cúi đầu, nói trong nước mắt:
- Con đi rồi, mẹ ở với ai ?
Từ sau câu nói, bà mẹ ghẻ trầm tư, về, đi chùa, ăn chay.
Em trở thành cậu ấm, rồi thành một thạc sĩ, mẹ con thân thương, đổi thay như phép màu.


Câu chuyện thứ 4 : PHẤN SON

Tốt nghiệp đại học, ở lại thành phố đi làm. Tháng rồi, mẹ vào thăm. Mừng và thương. Mẹ khen: "Bạn gái con xinh."
Cuối tháng, lãnh lương. Dẫn người thương đi shopping. Em bảo: "Mỹ phẩm của hãng này là tốt nhất. Những loại rẻ tiền khác đều không nên dùng vì có hại cho da, giống mẹ anh đó, mẹ bị nám hết anh thấy không ?…"
Chợt giật mình. Mẹ cả đời lam lũ, nắng gió với cái ăn, nào đã biết phấn son màu gì.


Câu chuyện thứ 5 : CUA RANG MUỐI

Khi xưa nhà còn nghèo, mẹ hay mua cua đồng giả làm cua rang muối. Cua đồng cứng nhưng mẹ khéo tay chiên giòn, đủ gia vị nên thật ngon. Thấy các con tranh nhau ăn, mẹ nhường. Các con hỏi, mẹ bảo: răng yếu.
Giờ, các con đã lớn, nhà khá hơn, mua cua biển gạch son, rang muối, mời mẹ. Các con vui :
- Cua biển rang muối thật đó mẹ.
Rồi chúng ăn rất ngon. Riêng mẹ không hề gắp. Các con hỏi, mẹ cười móm mém :
- Còn răng đâu mà ăn !


Câu chuyện thứ 6 : VÒNG CẨM THẠCH
(Jang My)
Cha kể, cha chỉ ao ước tặng mẹ chiếc vòng cẩm thạch. Tay mẹ trắng nõn nà đeo vòng cẩm thạch rất đẹp. Mỗi khi cha định mua, mẹ cứ tìm mọi cách nói thôi, lúc mua sữa, lúc sách vở, lúc tiền trường... Đến khi tay mẹ đen sạm, nhăn nheo, mẹ vẫn chưa một lần có để đeo.
Chị em hùn tiền mua tặng mẹ một chiếc thật đẹp. Mẹ cất kỹ, thỉnh thoảng lại ngắm nghía , cười :
- Mẹ già rồi, tay nhăn nheo, chỉ nhìn thôi cũng thấy vui !
Chị em rưng rưng…


Câu chuyện thứ 7 : XÓT XA
Tần tảo dành dụm những đồng tiền từ mớ rau, củ khoai, con cá, con tôm bắt được, gởi lên cho chị Hai ăn học. Trãi dài năm tháng,… chị Hai làm lớn, một công ty du lịch. Dễ chừng mãi bốn năm năm, chị Hai mới về. Cả nhà vui khôn xiết. Tờ mờ sáng, Má chèo xuồng qua chợ nổi, về, làm bữa cơm thịnh soạn :
- Tội nghiệp chị Hai tụi bay, hồi giờ có được bữa ăn nào đàng hoàng, tử tế đâu !
Đang ăn, chị Hai giật mình, khều một sợi tóc từ trong đĩa lòng xào :
- Ai làm bê bối cẩu thả thế này ? Kiểu này trên con, con bắt đổ bỏ, phạt trừ lương !
Chị Hai ngoe nguẩy lên nhà trên. Má ngồi im như tượng đá. Thằng Út cầm sợi tóc lên săm soi, la lên, giọng còn ngọng nghịu:
- Sợi tóc bạc hơn một nửa rồi má ơi!


Câu chuyện thứ 8 : MẸ !
(Vương thị Vân Anh)
Đã nhận từ :
From: Mai Cong Subject: Fw: Hãy đọc những truyện cực ngắn và...nếu có rưng rưng đừng trách người gửi !

Mẹ tần tảo cho con khôn lớn. Vai Mẹ nặng hơn khi con vào đại học.
Bao năm học xa nhà, tuần nào con cũng viết thư thăm Mẹ, Mẹ cầm thư con, rớt nước mắt vì vui, nhưng Mẹ có biết con nói gì đâu !
...
Mẹ đâu biết chữ !


Câu chuyện thứ 9 : LÚC YÊU THƯƠNG HÉO ÚA
(Đọc thấy trên FB Phạm Hy Hưng)

Ngày bé, con ôm mẹ thật chặt, vùi vào lòng và thủ thỉ: Con yêu mẹ nhất trên đời.
Ngày bé, con vụng về mua chiếc cặp tóc và loay hoay bọc trong giờ thủ công thật đẹp để tặng mẹ với những lời chúc thật ngô nghê nhưng chân thành biết mấy…
Ngày bé, con pha cho mẹ cốc nước chanh đá mát lạnh để mẹ uống sau những giờ làm việc mệt nhọc và vất vả…
Ngày bé, con rơi nước mắt lo lắng khi mẹ ốm, con ôm cặp lồng chạy vội đi mua cháo tía tô, chạy nhanh quá con vấp ngã, hai đầu gối chảy máu, nhưng con không thấy đau, chỉ muốn chạy thật nhanh mang cháo về cho mẹ ăn rồi uống thuốc. Trên đoạn đường về nhà, con cứ hình dung ra đủ thứ đáng sợ, nước mắt ướt nhòa khuôn mặt, con sợ mẹ rời xa con mãi mãi…
Ngày bé, mỗi khi mẹ mệt, con liền đấm lưng, xoa dầu cho mẹ. Mẹ ôm con và nói: Con yêu mẹ nhiều không ?.
Ngày bé, mỗi khi thấy mẹ buồn, con liền kể tíu tít cho mẹ nghe đủ thứ chuyện trong thế giới trẻ con của mình. Con sợ mẹ buồn mẹ sẽ xa con.
Ngày bé, con viết tập làm văn, lúc nào cũng về mẹ, khắp nơi trong cuộc sống của con, đầy ắp hình bóng mẹ thân thương.
Ngày bé,…. trong con, mẹ là tất cả.…

Giờ con trưởng thành, con không còn nói yêu mẹ, ôm mẹ thật chặt mỗi khi ngủ.
Giờ con trưởng thành, mẹ ốm, con không còn chạy thật nhanh để mua bát cháo tía tô cho mẹ.
Giờ con trưởng thành, mẹ mệt mỏi lo toan, con không đưa bàn tay dịu dàng xoa xoa lên trán mẹ, vuốt nhẹ những nếp nhăn in hằn như cố để xóa đi.
Giờ con trưởng thành, mẹ cô đơn, con đang ở bên ngoài vui vẻ nói cười cùng những người bạn.
Giờ con trưởng thành, thế giới của con, mẹ đứng bên lề, mẹ đóng vai phụ.
Suốt một đời, thầm lặng hi sinh, mẹ mong con trưởng thành, khôn lớn… Nhưng trưởng thành rồi, con giúp được gì cho mẹ? Con cũng giống như lũ chim trời, đủ cánh thì bay đi…

Hóa ra trưởng thành lại là lúc yêu thương héo úa... /-
VLH
Sưu Tầm
,---

Nguyễn Tấn Dũng hồ sơ tham nhũng : Những sự thật cần phải biết 2013

Những sự thật cần phải biết - Nguyễn Tấn Dũng: Tên tham nhũng gộc, kiêm đại Việt gian bán nước

Lời thưa trước.

Kính thưa quý bạn đọc: Cũng như quý vị, tôi rất bàng hoàng và lo lắng khi biết tin anh Đặng Chí Hùng bị bọn Công An, An Ninh CS bắt tại Thái Lan, sau giây phút bàng hoàng, tôi nghĩ không có trăng thì dùng sao, không có đèn dùng đom đóm. Vì thế tôi đem mình ra thử nghiệm. Anh Đặng Chí Hùng, hoặc bất kỳ ai bị khựng bước, chúng ta cố lên dấn bước, trên đường tranh đấu, chống kẻ thù chung của dân tộc là bọn Cộng Sản độc tài tham tàn và bán nước. Từ nay cho đến khi anh ĐCH được tự do, mong các bạn cùng xông lên chiến tuyến, nhắm vào đầu não quân thù mà bắn, đầu não được tính từ bí thư tỉnh ủy trở lên hàng bộ, thứ trưởng, quốc hội, trung ương đảng, bộ chính trị, bạn nào nhắm được ai, cứ bắn người đó.

***

Không chỉ tại Việt Nam, cả thế giới đều biết Nguyễn Tấn Dũng, (NTD) một tên thiếu học vấn, nhưng thừa gian xảo và quy quyệt, cuộc đời của y gặp vận hên như Xuân tóc đỏ.

Lý lịch của tên Việt gian nào, cũng giống nhau ở một điểm bất minh! Nông Đức Mạnh, họ tên cha, tên mẹ không biết! NTD có nêu tên, nhưng khá mù mờ, cha tên là Nguyễn Tấn Thứ, có lúc Nguyễn Tấn Minh, nói rằng bị chết vì bom Mỹ đánh sập hầm năm 1969, ông Thứ đang là tỉnh đội trưởng. Tại sao cứ phải là bom Mỹ, mà không là do cannon chi khu, tiểu khu hay do một lực lượng QLVNCH thụt vào? Sau vụ sập hầm chết sạch, có thể về sau này mới nói ông Thứ giữ chức tỉnh đội trưởng, biết đâu chỉ là du kích quèn, ôm súng gác cho Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt ngủ? Trong khi đó có tài liệu nói cha của NTD chết rất sớm? Cha của NTD có thể sinh từ năm 1910, 11, 12... nhà nghèo chắc gì đã có giấy khai sinh, về sau theo CS làm gì có căn cước, nên tên họ tha hồ đặt, không ai có thể biết được.

Con đường hoạn lộ:

NTD lên nhanh hơn diều gặp gió, có những chức vụ y chưa kịp đặt đít, đã được cất nhắc lên trên, cứ như có bàn tay vô hình kéo NTD lôi lên không kịp dừng lại để. Toán lớp 5 chưa học, một tỷ có mấy số không chưa biết, đã làm tới Thống Đốc Ngân Hàng, giống như chuyện khó tin, nhưng có thật. Cha của NTD là tỉnh đội, thì chiến công gì? Ở Cà Mau ai biết? Để được đảng trả công quá bội hậu như vậy? Hay NTD là người có tài, có đức? Câu trả lời quá rõ: Tất cả đều không phải, tới đây tôi chợt nhớ những câu thơ của Hữu Loan, làm từ 1956, trong bài:

Cùng những thằng nịnh hót.

1956 - CS mới chính thức cầm quyền hai năm, nhưng bộ mặt nịnh hót đã xuất hiện rất sớm. Khổ thơ đầu, Hữu Loan mô tả thời Pháp thuộc, bọn quan lại dùng vợ để làm nấc thang, trèo lên danh vọng:

“Dưới thời kỳ Pháp thuộc

Những thằng nịnh hót nghênh ngang

Lưng rạp trước quan Tây

Bắc vợ như thang

Chân trèo lên danh vọng”

Tiếp theo dưới chế độ Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, bọn nịnh vẫn thênh thanh đất sống, chúng dùng thang lưng, thang lưỡi:

“Trong chế độ chúng ta

Trong chế độ Dân chủ Cộng hòa

Những thằng nịnh còn

thênh thang

đất sống

Không quần chùng, áo thụng

Không thang đàn bà

Nhưng còn

thang lưng

thang lưỡi”

Thực tế không đơn giản như Hữu Loan chứng ngộ, “cán bộ ta” kết hợp nhuần nhuyễn cả hai phương pháp, của thực dân Pháp và của “kách mạng.” Nghĩa là thang đàn bà, thang lưng, thang lưỡi, tổng hợp đủ cả.

Thang lưng, thang lưỡi NTD thừa khả năng, thang đàn bà ở đâu ra?

Cha của NTD chết, má NTD mới bốn chục tuổi xuân, con gái miền Tây da trắng, tóc mượt, chân dài, các đồng chí dê hạm cỡ: Lê Duẩn, Lê Đức Anh, Võ Văn Kiệt, thậm thọt vào ra “giúp đỡ” chỉ có ân tình này mới sâu đậm, thực chất một tỉnh đội trưởng Cà Mau, thời 1969 vai vế gì? Chỉ huy được năm ba chục du kích, chắc đã đủ hay chưa? Thời gian này CS chết như rạ, cán bộ hạng bét cũng được nâng lên để sai vặt, chỉ là danh hảo, dụ khỉ nông dân khù khờ, nhờ ân tình, hay ái tình đúng hơn của bà mẹ, NTD được hưởng phước lớn, lưng đàn bà thời Pháp, nhờ vợ bắc thang leo lên, thời “cách mạng” nhờ má, lên đậm hơn, vì “bố nuôi” Lê Đức Anh dẫn dắt.

Cơ may của Nguyễn Tấn Dũng:

1. Đối nội

Nhiệm kỳ đầu Dũng gặp hên, bên trên Nông Đức Mạnh, ngu đần lại tham lam, Nguyễn Minh Triết là thằng hề khờ khờ, NTD tranh thủ thiết lập hệ thống, tay chân bộ sậu, lấy tham nhũng làm bổng lộc, ban ơn mưa móc, nạn tham nhũng ăn sâu toàn diện, “công đức” NTD tưới khắp thiên hạ, với câu nói rất “đắc đảng tâm” cả đời Thủ Tướng Phạm Văn Đồng, chưa kỷ luật ai, tôi phải học ngài thôi.” Kể như NTD thu đảng về riêng tay, từ hạ tần tới thượng tầng chóp bu, thực sự ngôi nhà Việt Nam dột tan hoang từ nóc. Trước đó thẩm thấu, sau vài năm NTD tuyên bố: Nếu không diệt được tham nhũng, tôi từ chức” nhà Việt Nam bay trốc nóc! Nhưng Dương Trung Quốc hỏi: Thủ Tướng có nghĩ đến văn hóa từ chức không? Dũng đáp ngon ơ: Không, tôi theo đảng từ nhỏ, đảng bảo làm, tôi làm, tôi không xin xỏ”!!?

NTD là ô dù cho hàng ngàn cái mỏ ác tham nhũng cỡ gộc, điển hình Dương chí Dũng Vinashin, là một trên hàng ngàn vụ, khuất tất, ai cũng biết rành rành, nhưng không dễ gì cơ quan pháp luật vớ tới, vì cán cân từ Bộ Chính Trị, Trung Ương Đảng, “Quốc Hội” NTD ngang ngữa với Trọng lú, và Sang mặt bư, chưa kể tướng Nguyễn Văn Hưởng, về hưu nhưng trong tay đang nắm riêng không dưới 500 công an mật vụ, tính ác ôn, liều lĩnh không ai lường được, bọn này được nuôi bằng “mật quỷ” hậu hỷ, không có như vậy NTD bị xốc nách ra khỏi cuộc họp, dễ dàng như Jang Song Thaek, bắc Triều Tiên, và chỉ cần 5 ngày sau là biến mất khỏi trần gian, Cộng Sản mà!

2. Đối ngoại:

Đảng CS VN dựa hơi Trung Quốc, đặc biệt: Trọng, Sang, Hùng, Dũng là con cưng Tập Cận Bình, từ khai thác bôxít, tới lãnh hải, lãnh thổ. Trung Quốc muốn sao được vậy, tàu cá ngư dân bị đánh đập, bị bắt đem tiền chuộc, đảng lên tiếng chiếu lệ, Lê Thanh Nghị, hay người tiền nhiệm, chỉ có mỗi một câu cũ rích: “lãnh thổ, lãnh hải VN là chủ quyền không thể tranh cãi,” hình như lúc rày xấu hổ quá, không nghe lên tiếng nữa, hoặc chưa tìm ra câu nào mới. Người dân VN chống hàng Tàu, giặc Tàu, lập tức bị đàn áp, bị vu khống bởi tội vu vơ, nhưng ngồi tù rất dai!

Ngoài ra Việt Nam và Trung Quốc, đang thực hiện đình chiến da beo, nhìn vào bảng đồ VN làng, phố người Tàu loang lổ, 20 năm nữa, phố, làng và người Tàu bành trướng phải biết!

Những thằng con cưng của Tập Cận Bình rất có hiếu, chúng nó sẵn sàng đàn áp người dân, chống Tàu xâm lược, chứ cương quyết không để bố Bình, má Bành buồn phiền.

Nếu đêm nay Nhật chiếm Thượng Hải, Bắc Kinh, tờ mờ sáng ngày mai, đảng Cộng Sản Việt Nam treo cờ trắng đầu hàng nhân dân ngay tức khắc, cán bộ CSVN từ hàng tỉnh trở lên chuồn qua Mỹ hết, gia đình Nguyễn Tấn Dũng, hiện diện trên chuyến bay sớm nhất, của cải chúng cướp được bao lâu nay, đã tuồn qua Mỹ từ lâu, chúng chỉ tuồn Dollars, hột xoàng, còn huân chương kháng chiến chống Mỹ hạng nhất, tới hạng bét, để lại cho mấy thằng khờ đeo lủng lẳng, trêu ngươi.

Tóm lại hai mươi năm chiến tranh, gần bốn mươi năm ngưng tiếng súng, một trời khổ đau và bất hạnh cho người dân Việt, toàn do bọn Cộng Sản vô học và vô thần gây nên.

Ông Bút

DLB

---

KÍNH LẬY THIÊN TRIỀU



Nguyễn văn Thơ, Đại Sứ VN tại Trung Quốc:

“Việt Nam không hai lòng với Trung quốc!”

Việt Nam con không hai lòng đâu Mẫu quốc!

Xin Thiên triều Trung quốc cứ yên tâm

Hàng độc hại các Ngài tuồn xuống cho dân

Chúng phải mua vì giá thật là rẻ!

Người Tàu lập làng hoàn toàn có thể

Những tên đường, tên chợ: cứ chữ Hoa

Thờ vua Nghiêu, Khổng tử, Mã Viện nữa nha!

Đập phá hết đền Quang Trung, Lê Lợi…

Như Hai Bà xưa kia là có tội

Bắt lên đồng chuốc rượu Mã tướng quân

Nếu tướng quân có giở thói tham dâm

Thì Thi Sách phải cửa sau chuồn thẳng!

Bắt con nít học cho lầu chữ Hán

Chỉ tiếng Hoa, bỏ hẳn tiếng Việt Nam

Tang ma, hiếu hỉ bỏ hẳn Ố nàm

Các phong tục là theo y người Hán…

Cách học thi rồi chữ Việt bỏ hẳn

Chỉ Hán văn, ngôn ngữ: tiếng Bắc Kinh

Sách Việt Nam rồi cũng phải… hi sinh

Chất đốt hết không còn một tư liệu!

Tên “Quảng Nam” cho nước Việt - Không diễu

Bởi thiên triều đã có tỉnh Quảng Tây

Và Quảng Đông hai tỉnh ấy sát ngay

Tên Quảng Nam là đẹp vô cùng đẹp!

Không hai lòng thì Thiên triều đâu dẹp

Để chúng con khôn lớn, đẻ mãi ra

Rồi một ngày Trung quốc có can qua

Chúng con: lính của thiên triều, dũng mãnh!

Không bao giờ chúng con ương ngạnh

Mà hết lòng phục vụ thiên triều

Xin cho con được đẳng cấp mỹ miều:

Chức Thái Thú đời đời ăn bổng lộc!

Kính chúc thiên triều như chim hồng, chim hộc

Thâu tóm sơn hà toàn thể Á châu

Chúng con Việt Nam hô Vạn tuế từ lâu

Xin bảo trọng ngai vàng cùng thánh thể!

Kính chúc

Thay mặt các lãnh đạo VN

Đại sứ Nguyễn văn Thơ

SAO Y VỘI: Bút Xuân


Bài Xem Nhiều