We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 2 January 2014

Mong lắm thay:CHẾT PHỦ CỜ VÀNG

CHẾT PHỦ CỜ VÀNG
Cờ Vàng phủ hết mọi người!

Nếu khi còn sống: một đời yêu thương

Cộng Hòa, Dân Chủ, con đường

Chống Tam Vô, diệt một phường Cộng nô

Cờ Vàng cùng cái bản đồ

Việt Nam ôm ấp linh hồn người đi!

Ta, Quân, Dân, Chính khắc ghi!

2-1-2014

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc

Tam Vô: Vô gia đình, Vô Tổ quốc, Vô

Tôn giáo.

Đề nghị: ngoài Cờ Vàng còn có thêm

một tấm bản đồ Việt Nam (đi theo với người chết) để nói lên đất nước của người VN không kẻ thù nào có thể chiếm được, như tiền nhân ta đã khẳng khái quyết định:

Nam quốc sơn hà, Nam đế cư

Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư

Do hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư

---
 
MAI TÔI CHẾT, CỜ VÀNG XIN ĐƯỢC PHỦ!

Mai tôi chết, Cờ Vàng xin được phủ,
Để xác thân ấp ủ với  Sơn-hà,
Để hồn tôi trọn nghĩa với Quốc-gia,
Để sống thác được hoài mang lý-tưởng.
Trước vận nước gieo neo,
Vững tay chèo định hướng.
Dù nhiễu nhương che lấp khắp nẻo đường,
Dù thân mình có lắm nỗi tang thương,
Ta cũng quyết không lùi một bước.
Cơn Quốc nạn đó là vận Nước,
Nào phải ta khiếp nhược trước giặc thù.
37 năm rồi Tổ quốc mãi âm u,
Nghe trong gió có muôn ngàn tiếng hú.
Một tấc đất, một chiến hào mặt trận,
Nào đợi chi tới tướng mạnh binh hùng.
Thế cuộc này đang đến lúc vần xoay,
Quân bán Nước đã đến ngày đền tội.
Đừng chờ ai kẻo không còn kịp nữa,
Ngàn năm sau nô lệ đang trực chờ.
Một phút đắn đo ta đánh mất thời cơ,
Một phút quyết định ta làm nên lịch sử.
Xé áng mây mù đạp làn sóng dữ,
Lấy máu xương ta chinh phục đại dương.
Vì tuổi đời bình minh ta còn đó,
Nhưng hoàng hôn ta đã mất nhau rồi.
Phủ Cờ Vàng là danh dự cho tôi,
Ai biết được ai người xứng đáng?
Xin tự hỏi trước thăng trầm Quốc nạn,
Có bao giờ ta quay lại Cờ Vàng?
Có bao giờ ta đâm những nhát dao,
Làm rỉ máu tâm hồn chiến-sĩ?
Có bao giờ ta tị hiềm ích kỷ,
Bán linh hồn cho quỷ dữ hay không?
Câu trả lời ắt hẳn là KHÔNG!
Cờ Vàng đó hẳn nhiên ta xứng đáng.
Khi tôi  sống nguyện ôm Cờ sâu tâm khảm,
Mai lìa đời Cờ phủ trọn xác thân tôi.
Tác-giả:Lê Chân

--


Trích bài thơ  :MAI TÔI CHẾT, CỜ VÀNG XIN ĐƯỢC PHỦ!
 MÔ-THỨC CHIẾN ĐẤU HÔM NAY: BINH-SĨ VS. CHIẾN-SĨ

  Mô thức mới này là cuộc chiến đấu không bằng súng đạn, mà bằng trí não, bằng tư tưởng, bằng chính-trị, bằng truyền thông, bằng lời ca tiếng nhạc, v.v…: một cuộc chiến để chinh phục lòng ngưòi, thay vì để chiếm đồn, chiếm bót.
Trong cuộc chiến hôm nay, chiến-trường không còn là Khê-Sanh, An-Lộc, mà là khắp thế giới.  Vũ-khí hôm nay không còn là xe tăng, hỏa tiển.  Mọi dân tộc đều có thể tự mình chiến đấu, không cần lệ thuộc vào súng đạn của “đồng minh viện trợ” và cũng không còn “sợ đồng minh cúp viện-trợ”.  Vũ khí hôm nay là trí tuệ mà dân-tộc nào cũng có.  Mỗi buổi phát thanh, mỗi bài viết, mỗi bài ca, tiếng nhạc…  là một trận pháo nả vào quân thù .. và lôi cuốn hàng vạn người xông trận như ở Bắc Phi trong Mùa Xuân Á Rập, hay ở Campuchia, Ukraine.. hiện nay.  Ngày nay đâu đâu người ta cũng chiến đấu bằng sức mạnh của quần chúng vì đó lá ý-nghĩa đích thực của hai chữ DÂN CHỦ.  Mà chỉ có Truyền thông , một sản phẩm tuyệt vời của trí tuệ, một vũ khí thần kỳ của thời đại… mới tạo được sức mạnh đó.  Lý do chính khiến người Quốc-gia chúng ta chưa thành công là vì bị bó chặt trong cái não trạng không nhận thức được sự tiến hóa không ngừng của nhân loại, và không đi theo kịp nhịp bước của thế-giới. Chúng ta cứ nghĩ sai CHIẾN-SĨ phải là BINH-SĨ. Binh-sĩ là một chiến sĩ, nhưng không phải chiến-sĩ nào cũng phải là binh-sĩ mới được vinh danh. Đã qua rồi cái thời mà chúng ta phải chiến đấu bằng súng đạn của thế kỷ ….trước.  Đã qua rồi cái thời phải “tử trận” tại chién hào thì mới được Bộ Quốc-phòng VNCH cho phủ Quốc-kỳ theo lễ nghi quân-cách (do quân-đội Pháp để lại). Người chiến-sĩ hôm nay không chết vì bom đạn tại chiến hào.  Người chiến sĩ quốc-gia chống cộng tại hải ngoại hôm nay có thể lãnh một “án tử hình”, hay tiêu tan hết cả sự-nghiệp chánh-trị chỉ với một bài viết của bọn “đặc-công mạng (khoác áo chống cộng”) quy chụp cho tội “Việt gian hay HHHG”vốn đang là một thủ-đọan hiểm độc nhứt hiện nay theo NQ36 của CSVN! Những người chiến-sĩ đó cũng phải được coi như hi-sinh trên chiến-trường chống cộng. Dùng phép “múa lưỡi giết người bọn đặc công truyền thông của VC ở hải ngoại chỉ cần 30 phút để viết một bài tung lên mạng và giết được một chiến-sĩ chống cộng của chúng ta.   Đã có biết bao chiến-sĩ chống cộng ở hải-ngoại đã bị tiêu diệt hoặc buộc phải buông bỏ vũ-khí bởi thủ đoạn vô cùng hiểm độc và hiệu quả nầy của tình báo VC!  Để chứng minh thêm tầm độc hại cực kỳ của vũ khí truyền thông nầy, xin được nhắc lại trường hợp tấm ảnh “Tướng Loan bắn tên đặc công VC” do nhiếp ảnh viên Adams tung lên mạng truyền thông quốc tế năm Mậu Thân.  Chỉ một tấm ảnh đó mà đã giết chết người chiến-sĩ QG ưu tú Nguyễn Ngọc Loan, và, quan trọng hơn đã góp phần giết chết chế-độ VNCH của chúng ta năm 1975 do bị bọn phản chiến khai thác.

Nếu chúng ta phân biệt được”binh-sĩ” và chiến-sĩ” như trên thì chúng ta chấm dứt được cuộc tranh cải mà VC đang kích-đông và lợi dụng để chia rẽ chúng ta và xóa bỏ lá Cờ Vàng của chúng ta mỗi khi mà chúng có thể.  Ngày nay chúng ta không “phủ Quốc-kỳ theo lễ-nghi Quân-cách” như cho các binh-sĩ tử trận trước 1975.  Chúng ta “phủ Cờ Vàng” cho những chiến-sĩ từng hi-sinh đấu tranh dưới ngọn Cờ Vàng bằng mọi hình-thức để cứu Đất Nước khỏi họa ngoại xâm và cứu Dân-tộc khỏi họa độc-tài CS”.  Cờ Vàng là cờ của Dân-tộc Việt chớ không phải của riêng BQP/VNCH.  Trước 1975 chúng ta cũng chiến đấu cho Đất Nước cho Dân-tộc, chớ không phải chiến đấu cho BQP.  Mọi người hi-sinh chiến-đấu vì Đất Nước và Dân-tộc đều phải được dành cái danh dự được phủ Cờ Vàng.  Đó là bổn phận của người ở lại chớ không cần phải là yêu cầu của người ra đi.  Những chiến-sĩ đó là thuộc về “dân-tộc” chớ không còn là của riêng của gia-đình họ, vì sự hi-sinh chiến-đấu của họ là cho mọi người chớ không riêng cho gia-đình họ.  Chúng ta cần nên làm cho Cờ Vàng có mặt khắp nơiVC rất sợ và muốn đừng ai tôn vinh nó.  Chúng ta cần có càng nhiều chiến sĩ chống cộng bằng mọi hình thức được tôn vinh bằng việc phủ Cờ Vàng khi ra đi, vì họ đã chiến đấu dưới ngọn Cờ Vàng và cho ngọn Cờ Vàng. Danh dự đó cũng không phải chỉ để cho các chiến-sĩ đã ra đi, mà là sự cổ vũ mạnh mẻ cho những thế hệ đi sau dấn thân chiến đấu để Tổ-quốc được trường tồn. Biết tôn vinh sự hi sinh, cống hiến cho Đất Nước của người khác là thuộc tính quý báu của một dân tộc văn minh và hùng mạnh. Ở Hoa Kỳ tất cả những ai có cống hiến đáng kể cho Quốc-gia , Dân-tộc đều được phủ Quốc-kỳ khi mất, chớ không nhứt thiết phải là quân-nhân.
Có lẽ chúng ta cần nên làm theo cách đối xử văn-minh và phóng khoáng đó.
Trong tinh thần đó:
CHÚNG TA ĐÃ NỢ NGƯỜI CHIẾN-SĨ QUỐC-GIA CHỐNG CỘNG VIỆT DZŨNG MỘT NGHĨA CỬ
 “PHỦ CỜ VÀNG” TRÊN QUAN TÀI ANH.
Tôi viết bài nầy để TẠ LỖI Anh thay cho những người Việt đã thiếu công bằng với Anh, vì đã lầm lẫn giữa binh-sĩ và chiến-sĩ, giữa Quốc-kỳ và Cờ Vàng Dân-tộc! 
Viết ngày Việt Dzũng đến nơi an nghĩ vĩnh hằng (30/12/2013)
MinhTân LêThànhNhân

1 comment:

  1. Tưởng niệm MC - NS Việt Dzũng (1958-2013)

    Vô cùng thương tiếc và xin thành kính chia buồn cùng gia đình Nhạc sĩ Việt Dzũng, cầu nguyện hương hồn Anh an nghĩ nơi cõi vĩnh hằng.
    Và cũng không quên chia buồn đến khối Tâm Não của Trung Tâm Asia, Đài truyền hình SBTN và các Hội đoàn, các Đài phát thanh mà MC NS VIỆT DZŨNG cộng tác.

    Mong Quý vị tin tưởng rằng "tâm quyết và tâm linh của NS Việt Dzũng đang thầm nói với các anh, các chị, các em, các bạn và đồng bào Việt thân yêu hãy cứ giử vững niềm tin chính nghĩa sẽ thắng hung tàn" và Anh Linh của Anh cũng đang hiễn linh phò trợ cho hoài bão và tâm nguyện trong mỗi chúng ta...bằng mọi hình thức lợi khí đấu tranh, liên tục cho đến khi nào Việt Nam có được Tự Do Dân Chủ Nhân Quyền thật sự mới thôi.

    Anh Nguyễn Ngọc Hùng- Việt Dzũng tử, nhưng chí hùng "Chống Cộng" của Anh bất tử.

    Về việc phủ và không phủ lá cờ thiêng VNCH của cộng đồng Người Việt Tự do Tỵ nạn CS - Người Mỹ gốc Việt.

    Trích: ""4.-Công việc phủ cờ cho mọi người dân đó càng trở nên vô cùng quan trọng trong hoàn cảnh mất nước hiện nay của chúng ta. Mọi người phải thực hiện và khuyến khích nhau phổ biến việc phủ cờ này. Khi con cháu họ tham dự tang lễ hay sau này coi lại những hình ảnh của người thân, họ sẽ đặt câu hỏi tại sao ba, má, chú, cậu, ông đó bà đó có cái cờ trên áo quan? Đó là cơ duyên để các em học hỏi về đời tỵ nạn của cha ông và sự gian ác của bọn cộng sản VN."

    5.-Đối với cá nhân của Việt Dzũng, sự đóng góp của anh cho quốc gia, quê hương và dân tộc, cho tự do và dân chủ có thể nói từ bằng cho tới hơn rất nhiều người lính VNCH. Hơn nửa cá nhân anh còn có cha và bác là những người sĩ quan cao cấp của VNCH như thế mà chưa đủ sao ?

    6.-Trong khi đó cả một tập thể cựu quân nhân của mọi binh chủng của quân lực VNCH, gồm những người từng vào sinh ra tử trên chiến trường đã ngồi xuống nhận định, suy tính để đưa ra một quyết định quan trọng cho một nhân vật hào hùng, tài hoa như Việt Dzũng, chứ đâu phải là một nhóm người hấp tấp làm việc thiếu cân nhắc !? "

    Dù chưa toại nguyện nhưng chúng tôi "NGƯỜI VIỆT NAM TỰ DO" Hoan nghênh Tinh thần Quyết định của Liên Hội Cựu Chiến Sĩ Miền Nam Cali để chứng tỏ lập trường chống cộng và đón nhận Việt Dzũng như một chiến hữu đã từng chiến đấu cho mầu cờ sắc áo."

    ReplyDelete

Bài Xem Nhiều