We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 14 January 2014

QUÊ HƯƠNG KHUẤT BÓNG : Tết ngày xưa

Tết ngày xưa





Đêm 30 tết, đứa bạn thời tóc còn bỏ trái đào giờ thành danh ở phương trời tây điện thoại về í ới: “Tao thèm ngồi bên bếp lửa ấm mà đợi bánh chưng chín như thời hồi xửa hồi xưa mày ạ”.
Nghe mà tội nghiệp cho hắn. Không biết ở đó hắn có chút gì gọi là tết có truyền. Giá như mùi thơm, tiết trời ở đây có thể “chuyển phát” qua đường điện thoại di động hay email thì hay biết mấy, tôi sẽ gửi cho hắn cả một bầu trời.

Gác điện thoại xuống, bao nhiêu cái tết của thời đi học đầu còn đội lá sen ở làng quê hiện về. Chợt nhận ra mình như người có lỗi, bao năm lang bạt làm ăn, mình chưa một lần nghĩ về kỷ niệm đó.


Nghĩ cho cùng những tết vừa qua mình cũng chẳng hơn gì hắn khi mọi thứ mình đều mua kể cả bánh chưng, bánh chưng.

Mỗi lần mùa xuân gỏ cửa từng nhà, hình ảnh bếp lửa và nồi bánh chưng là điều làm mình ám ảnh.

Cũng chỉ là một bếp lửa nhưng sao bếp lửa ngày xuân lại ấm áp đến kỳ lạ. Nó có thể lôi kéo cả những đứa trẻ đang say trò chơi đá dế phải bỏ dở để cùng cả nhà vây quanh, trò chuyện rôm rả. Mùi bánh chưng hòa lẫn với mùi khoai nướng cứ quyện vào nhau làm lỗ mũi những đứa trẻ háo ăn như mình phải chăm chú và đợi chờ.

Ở quê dù cả năm khó đến mấy nhưng ngày tết cũng phải có đôi ba cặp bánh tét. Bánh tét như là linh hồn của tết quê. Những nhà khá giả thì làm thật nhiều bánh tét cứ thế ăn cho đến hết tháng giêng, tưởng như người quê muốn níu giữ cái không khí tết đó mãi.

Năm 12 tuổi tôi đã biết gói bánh chưng, bánh tét vì ba mình bảo người Việt mà không biết gói bánh tét thì đừng làm người Việt. Câu nói của ba ngày xưa thì mình vẫn chưa quên. Nhưng sống ở thành phố, thời của máy tính điện tử, thời của tác phong công nghiệp đã làm cho mình không thể thực hiện nó như lúc ở quê nhà. Giờ đây bếp lửa thì dùng bếp ga, vẫn là ngọn lửa thôi nhưng sao nó vô hồn và khác xa bếp lửa rơm ngày trước. Công việc bận rộn cho đến ngày cuối năm, chợt giật mình khi người nhà nhắc nhở gói bánh tét, bánh chưng mình lại “bàn lui” bằng câu: “Ngoài chợ thiếu gì, ra chợ mua cho khỏe. Gói ghém rồi lại nấu thổi, bếp núc đâu mà nấu”. Thế là vợ mình lại mắng khéo: “Cái gì cũng ở chợ, không khéo xuân này lại như năm ngoái, ra chợ mua cả một “cái tết” về nhà dùng”. Nhưng nói thì nói vậy vợ mình cũng đồng tình lắm chứ, lúc nào cũng quan điểm cái gì mua được thì mua, kể cả “tết”.

Con mình lớn rồi nhưng không biết gói bánh chưng. Bạn bè cùng lứa với con mình cũng vậy. Cả dãy phố mình sống ngày xuân không tổ chức nấu bánh chưng và bọn trẻ con không còn ngồi vây quanh mà chờ đợi với đối má hây hây đỏ vì lửa ấm. Thay vào đó nó sẽ ngồi một mình lướt web hay chơi games, có đón giao thừa thì cũng xem một màn pháo hoa bắn ở một thành phố nào đó rồi chìm vào giấc ngủ.

Cả thành phố đang vào xuân, một mùa xuân như bao mùa xuân của hàng ngàn năm trước của dân tộc. Đôi lúc soi những mùa xuân năm cũ vào mùa xuân năm nay để thấy mỗi cái tết có điều gì còn và điều gì đang mai một. Có phải mỗi lần đón một cái tết mình cảm thấy như hồn tết mất đi, dù là rất mơ hồ?
(Dân trí)




Pháo Điên Quang này nổ giòn không bị lép đâu nha



Lựa cặp dưa ngon ngon về để chưng




Tìm vài chậu bông về chưng trước cửa nhà nha, để đến 30 Tết sẽ rẻ hơn







 MỌI ĐIỀU HAY

Tôi chẳng cô đơn hội Tết này

Bởi tôi có đủ mọi điều hay

Này là bè bạn, này thân quyến

Có cả Nàng Thơ tôi rất say!
 ----
Tết Này Con Không Về


Mẹ ơi mẹ! Con đưa  tin mẹ rõ!
Tết này con không chắc… về được đâu
Thiếu vắng con, mẹ nhớ, mẹ âu sầu
Nhưng đồn con địch đang vây gắt  lắm!


Địch về gần, địch pháo không cần ngắm
Suốt đêm ngày chúng áp đảo bọn con
Giao thông hào, ngày đêm chống mắt coi
Kẻo ồ ạt kiểu biển người chúng đánh!


Pháo binh ta đã chần quanh mọi cạnh
Những xác người tung bật với kẽm gai
Đại đội con từ trong bắn ra ngoài
Tỉa từng chú đã liều mình xông chiến!


Ba ngày nay rau với cơm rất hiếm
Chỉ lương khô, ga lông nước chuyền tay
Bọn chúng con chẳng phân biệt đêm ngày
Buồn ngủ quá, dặn bạn, ngồi nhắm mắt!


Chúng con luôn canh coi thật nghiêm ngặt
Rồi một ngày địch thất bại rút đi
Mùa Xuân còn, con sẽ có phép đi
Về thăm mẹ và vợ con con nữa!


Mừng Tết muộn, pháo, nêu…không còn nữa
Nhưng còn Xuân…vẫn ý vị đậm đà
Cùng mẹ quì trước tấm ảnh của cha
Con chúc mẹ một năm nhiều sức khoẻ!

Bút Xuân Trần Đình Ngọc





0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều