We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 13 February 2014

LỤY DÂN OAN-NAY ĐÃ KHÁC XƯA





LỤY DÂN OAN
Từ khi Hồ Chí Minh đem chủ nghĩa Cộng Sản ác ôn thâm nhập vào Việt Nam, đất nước đã trải qua những đại nạn chưa từng có trong lịch sử, và có lẽ cũng chưa từng có trong lịch sử loài người trước khi hai chữ Cộng Sản xuất hiện. Một tên Việt gian mà xưng mình là "cha già dân tộc", một tên bán nước có văn tự mà được gọi là kẻ đem lại độc lập tự do hạnh phúc cho dân tộc. Một kẻ ăn cắp thơ của người khác mà thuộc hạ lại phong "hàm" Nhà Văn Hóa Quốc Tế. Nhưng, 2 dấu ấn đau thương nhứt mà Cộng Sản để lại cho dân tộc Việt Nam là chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất và Dân Oan.
Người ta ước lược khoảng trên dưới nửa trịệu người dân Việt Nam vô tội, sống trong thời bình bị giết chết một cách dã man. Hệ lụy của Cải Cách Ruộng Đất là hàng trăm ngàn gia đình tan nát, trẻ thơ bị giết chết dần dần với chính sách cô lập mà bà là vợ ông Hữu Loan một ví dụ cụ thể. Lúc đó, bà Hữu Loan mới 16, 17 tuổi, cha mẹ và gia đình thuộc hàng địa chủ nên bị giết, bị tịch thu tài sản và bị đuổi ra đường, không nhà nào được chứa chấp, thuê mướn... nghĩa là cô gái chỉ chờ chết khi đã mót hết khoai sắn (củ mì) còn sót lại sau khi nông dân thu hoạch, may nhờ có Hữu Loan, cảm cái ơn gia đình cô ta đã giúp đỡ "bộ đội cụ Hồ" rất nhiều và rất nhiệt tình, nên Hữu Loan bất chấp cường quyền đã cưu mang cô ta và lấy làm vợ. Đó là chuyện đầu hạ án thế kỷ 20.
Cuối thế kỷ 20 và đầu thế kỷ 21, thuộc hạ của Hồ Chí Minh đóng một dấu ấn khủng khiếp lên toàn dân Việt Nam . Chính những kẻ cầm quyền đã thống kê và đưa ra một con số kinh khủng: một triệu 300 ngàn gia đình bị tịch thu nhà đất, ruộng vườn. Thống kê này được lập cách nay đã hơn 10 năm. Con số này hiện tại chí ít cũng gấp 2 lần một triệu ba! Với luật lệ mới, đất đai thuộc về "nhân dân", tức thuộc về sở hữu của ĐẢNG VIÊN CỘNG SẢN. Với luật lệ này, đảng viên Cộng Sản muốn chiếm khu đất nào, dù trên đó có nhà cửa, ruộng vườn của người dân đang sinh sống. Cái dấu ấn muôn đời không thể xóa bỏ được, đóng vào mặt những tên cán bộ Việt Cộng và cả mặt Hồ Chí Minh là sự trần truồng của 2 mẹ con nông dân, quyết phơi bày tất cả để  "Nhà Nước" xét lại, cho giữ mãnh đất mà họ đã chắt chiu từng đồng, tiết kiệm từng giạ lúa để mua làm phương tiện sinh sống cho gia đình. Hai chữ DÂN OAN theo nghĩa này đã xuất hiện.
Tuy ở Hoa Kỳ, một quốc gia tự do dân chủ, tất cả người Việt tị nạn Cộng Sản đều luôn hướng về quê nhà, cảm thông tất cả nỗi đau khỗ mà đồng bào đang phải trải qua dưới ách thống trị của Cộng Sản. Cụ Vũ Đình Hậu, năm nay đã 84 tuổi (Mậu Thìn) vẫn luôn hướng về Quê Nhà cảm thông với đồng bào những nỗi khỗ mà chỉ có một cách duy nhứt để đồng bào có thể thoát ách nô lệ này, đó là "Dẹp tan đảng cướp" tức đảng Cộng Sản. Bài thơ như sau:

LỤY DÂN OAN
(Giọt nước mắt thông cảm cùng đồng bào)
Dân oan ai LỤY tiếng Dân oan,
O ép nhà nông tước đoạt càn! (1)
Vơ vét của dân, Ông lớn đấy,
Cào vô đầy túi, Chức quyền quan,
Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ!
Màn trời oi bức, thấu tâm can!
Chung nỗi oan khiên thảm trạng ấy, (2)
Dẹp tan Đảng cướp, hết lầm than.(3)
     Lão ông  Vũ Đình Hậu
1) Cộng Sản lấy nhà cửa, ruộng vườn của dân
2) Lời tác giả.
3) Toàn dân cứu Nước.

Ông cụ ngày trước có theo đèn sách Thánh Hiền" một thời gian, thường hay đọc thơ Đường luật nên lúc về già vẫn nhớ thể thơ cổ. Do đó, với một bài thơ đóng khung trong 56 chữ, lại phải theo vần, theo âm luật v.v... những người đã từng học "Việt Văn" bậc Trung học ngày trước rất dễ thông cảm với ý thơ, lời thơ và cả những "ý tại ngôn ngoại" của những bài thơ thể loại này, nhưng với những người sinh trưởng ở Hoa Kỳ hoặc vì một lý do gì mà không có dịp đọc qua thơ Đường luật thì khó hiểu bài thơ nói trên.
Kiêm Ái cảm mến tấm lòng yêu nước thương đồng bào của lão ông Vũ Đình Hâụ, mạo muội diễn ý bài thơ này để cho ai cũng thông cảm được nỗi lòng của một kẻ sức tàn lực kiệt nhưng lòng yêu nước thương nòi vẫn canh cánh bên lòng của cụ Hậu. Tôi cũng tự biết diễn tả một bài thơ Thất ngôn bát cú, dù là thơ thời nay cũng có nhiều sơ sót. Xin quý vị thông cảm và góp ý kiến nếu có gì sơ sót.
"Dân oan ai LỤY, tiếng Dân oan."
"Lụy có nghĩa là dính líu, có hại, như liên lụy, lâm lụy"(Theo Tự Điển Việt Nam của Lê Văn Đức) Hai tiếng Dân Oan "nảy sinh" từ khi Việt Cộng ăn cướp nhà đất của đồng bào để qui hoạch bán cho đầu tư ngoại quốc hoặc xây dựng các công trình bán cho ngoại quốc hoặc cho thuê mướn, khiến cho dân chúng liên lụy đau thương. "Sinh vô gia cư, tử vô địa táng" thực không có câu nào chính xác hơn để nói lên cái hệ lụy của đồng bào ta hiện nay tại quê nhà.
"O ép nhà nông, tước đoạt càn!"
Ăn cướp một cách công khai, sẵn sàng dùng bạo lực đó là ý nghĩa 3 chữ tước đoạt càn. Càn là làm ẩu, làm không nương tay. Cướp đoạt càn cho đến nỗi người đàn bà Việt Nam mà bất kể xấu hổ, khỏa thân cũng không dừng được bàn tay kẻ cướp ngày. Cổ kim chưa có.
Nhiều người ở Việt Nam cho rằng chỉ có cái nghề "Cộng Sản" là mau giàu nhứt, đã giàu lại có quyền thế. Vơ vét của dân không ai ngoài mấy ông lớn Cộng Sản:
"Vơ vét của dân, Ông lớn đấy
Cào vô đầy túi, chức quyền quan"
Hai câu thơ này ứng với câu ca dao:
"Con ơi nhớ lấy câu này.
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan".
Ông bà xưa nói để con cháu hiểu ý thôi, không ngờ ngày nay Việt Cộng áp dụng nghĩa đen. Chúng không mắc cỡ, không nháy mắt khi ngang nhiên cướp ruộng đất, nhà cửa đồng bào.
Và cái hệ lụy đương nhiên phải tới cho dân oan là:
"Chiếu đất lạnh căm, cơm chẳng đủ,
Màn trời oi bức, thấu tâm can!"
Nói thực, hai câu thơ này chưa diễn tả hết nỗi cơ cực của "Dân Oan". Dân Oan còn có nhiều nỗi cực khác, nhất là về tinh thần. Tại sao những kẻ đã có bạc tỉ, bạc triệu, mỹ kim mà còn "chiếu cố" đến một mãnh đất chỉ đủ để vài cái giường, cái bếp? Một mãnh vườn có nơi không đầy một công ruộng? Ngay cả mấy thước đất dành cho người chết cũng không giữ được. Dân Oan nhìn đám cán bộ này mà ruột đau như cắt: chúng cũng đầu đen máu đỏ, cũng da vàng mũi tẹt. cũng nói tiếng Việt Nam , có khi cùng xóm, cùng làng với dân oan, thế mà bỗng chốc như điên cuồng, như cầm thú, chỉ biết cướp và cướp.
Chung cuộc thì chỉ có một con đường và chỉ con đường dư nhất đó là:
"Chung nỗi OAN KHIÊN, thảm trạng ấy"
"Dẹp tan ĐẢNG CƯỚP, hết lầm than".

Đó là điều toàn dân đang mong muốn, đó là lòng dân đang sôi sục. Đó là cuộc cách mạng cần phải có để hết lầm than. Cụ Vũ Đình Hậu cũng như rất nhiều người "thất thập cổ lai hy" đã từng than thở, thế nước ngặt nghèo như vậy, dân tộc lầm than như chưa bao giờ lầm than, mà sức khỏe, năng lực đã đến hồi kiệt quệ, chỉ còn một tấm lòng, do đó, các cụ thường nói lên tiếng nói của mình, dù là tiếng nói già nua, yếu ớt. Hy vọng thanh niên, tuổi trẻ đứng lên đáp lời sông núi như bao thế hệ cha ông. Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, dân ta vẫn đứng vững, ngôn ngữ ta vẫn phát triển, văn hóa ta vẫn phong phú. Chỉ có thời Việt Cộng tất cả mới ở bên bờ vực thẳm. Đọc bài thơ này, tuy cụ Vũ Đình Hậu viết rất đơn sơ, nhưng càng đọc chừng nào càng buồn chừng đó. Nhưng. Nói đi rồi nói lại, trước cảnh quốc phá gia vong người già còn gắng sức hô hào mọi người đứng lên, huống hồ thanh niên nam nữ ? Hãy đứng lên dẹp tan đảng cướp, chấm dứt lầm than cho đồng bào.

------
Cụ Vũ Đình Hậu, một lão ông ở San Jose, đã cảm khái làm thêm một bài thơ "LỤY DÂN OAN (Bài 02)" nữa khi nghe tin ngày 27.12.2013 vừa qua, những người "DÂN OAN" đang vận động thành lập Hiệp Hội Dân Oan, mục đích quy tụ tất cả những ai là những nạn nhân của bọn ăn cướp ngày tức Việt Cộng đoạt nhà, lấy đất để bán cho tư bản ngoại quốc lấy tiền bỏ túi tập hợp lại thành một lực lượng dưới hình thức một hiệp hội để đấu tranh - dĩ nhiên là ôn hòa, bất bạo động. Bài thơ như sau:
Lụy Dân Oan   (Bài 02)
(Nhiệt liệt ủng hộ HIỆP HỘI DÂN OAN))
"DÂN Vi Quý", sao lại DÂN OAN?
Bởi tại Cộng Nô quá bạo tàn
Cướp đất sang đoạt, ôi ngược ngạo!
Đuổi nhà đập phá, quả dã man

        Thuở xưa rằng: "cướp đêm là Giặc"
        Hiện tại rõ: "cướp ngày ấy  Quan"
        Viên Chức, vô vơ, vét, vục, vọt.
        Thứ Dân, tay trắng, tất, tiêu, tan*
        Lão ông Vũ Đình Hậu
        *Sống không nhà, thác không mồ.
        
        Cách nay 2 tháng, cụ Vũ Đình Hậu cũng có làm một bài thơ cùng đầu đề LỤY DÂN OAN (bài 01) mà Kiêm Ái đã có dịp trình bày cùng quý độc giả. Vì thế, khi nhận được bài thứ 2 cùng đầu đề, Kiêm Ái nói với cụ, hình như cụ có sáng tác một bài như thế này rồi phải không? Có gì khác không cụ? Cụ trả lời: Khác nhiều lắm ông ơi! Một bước tiến nhảy vọt. Tôi cũng vâng vâng, dạ dạ nhưng trong bụng nghĩ: ông già này uống lộn thuốc hay sao mà nói nghe "nhảy vọt" dữ vậy. Đoán biết ý tôi, cụ Vũ Đình Hậu giải thích: Cách nay 2 tháng, tôi đã làm một bài thơ "Lụy Dân Oan" mà ông đã đọc và cho ý kiến. Trong ý kiến đó, ông có viết: ... chỉ có một cách duy nhứt để đồng bào có thể thoát ách nô lệ này, đó là "Dẹp ta đảng cướp" tức đảng Cộng Sản (sic).Tôi rất đồng ý với ông về nhận định đó. Và vì thế, hôm nay mới có thêm bài thơ này, ông cứ suy nghĩ sẽ thấy cái khác biệt giữa 2 bài thơ.
        
        Ông cụ gởi cho tôi bài thơ sau này cả tuần rồi, nhưng tôi suy nghĩ mãi, hôm nay mới "khám phá" ra hai chữ "nhảy vọt" mà cụ dùng. Lụy dân oan của bài trước là "Giọt nước mắt thông cảm cùng đồng bào" Nhưng Lụy Dân Oan của bài hai là chính Việt Cộng rồi đây sẽ "lụy" vì dân oan. Nói cách khác là chúng sẽ bỏ của chạy lấy người hay chết tại trận tiền, vì sự vùng dậy lớn mạnh và dũng mãnh của DÂN OAN đã bắt đầu. Với cái tên HIỆP HỘI DÂN OAN VIỆT NAM tức là dân oan đã hợp quần lại thành một đoàn thể, một đoàn thể "vô sản chuyên chính" không còn gì để mất. Nói đến không còn gì để mất chúng ta lại nhớ đến 2 mẹ con phụ nữ ở Miền Tây đã "để tất cả ra ngoài" cho Đảng thấy, dân oan đã bị bóc lột 100%. Nghe nói hai ngài Tổng Bí Thư Đảng và Thủ Tướng Chính Phủ cũng đã được thuộc hạ "dâng những hình ảnh khỏa thân bất đắc dĩ của 2 mẹ con". Ngài Tổng Bí Thư và ngài Thủ tướng đã nghiên cứu rất kỹ tài liệu và hình ảnh này, và đã kết luận rằng đây là bài học rất tốt cho "dân chúng". Đảng đã dứt khoát phải tận thâu cho đảng viên, dù có làm cách nào cũng không lay chuyển được quyết tâm của Đảng (sic). Xem như vậy, đầu óc của những tên Việt Cộng chỉ thấy tiền, và tiền không thể dùng lý lẽ, tình cảm để giúp chúng thông cảm với những ai là con người. Vì VC không phải là những con người, nhân tính của chúng đã đi vắng từ lâu.
        
        Dân vi quý, sao lại Dân Oan ?

        Cộng Sản nói chung, Việt Cộng nói riêng biết rất rõ sức mạnh của người dân bình thường ở trong hai giới CÔNG NÔNG, chúng lợi dụng sức mạnh của nhân dân, chúng luôn miệng để 2 chữ nhân dân lên trước tất cả: Quân đội nhân dân, công an nhân dân, nhưng khi chúng đã đạt mục tiêu rồi thì "nhân dân trở thành nạn nhân":
        
        Bởi tại Cộng nô quá bạo tàn,
        Cướp đất sang đoạt. Ôi ngạo ngược,
        Đuổi nhà, đập phá. Quả dã man
        Ông bà ta từ xưa đã nói:
        "Con ơi nhớ lấy câu này,
        Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan". Lấy ý này cụ Hậu viết:
        
        "Thuở xưa rằng "cướp đêm là Giặc"
        Thời nay rõ: "Cướp ngày ấy Quan"

        Giặc cướp ban đêm; nạn nhân "có quyền" đánh đuổi, nhưng "giặc quan ban ngày"  dân chúng không thể chống trả vì chúng là "Nhà Nước". Đảng cướp của chúng có đến 3 triệu đảng viên. Nếu là đảng cướp thường thì người dân có thể cầu cứu với Công an, với Quân đội, nhưng đảng cướp này khẳng định  "quân đội và công an chỉ có mục đích bảo vệ đảng". Thực là phủ phàng. Dưới quyền cai trị của Việt Cộng, ngay cả tổ quốc 2 lực lượng này cũng không có bổn phận. Bọn cướp đêm thường thường chỉ lấy một vài thứ của nạn nhân, nhưng bọn cướp ngày Cộng Sản chẳng chừa cho nạn nhân bất cứ thứ gì chúng:
        "...vô vơ, vét, vục, vọt"
        Với tệ nạn này thì dân đen còn gì:
        Thứ dân tay trắng tất tiêu tan!
        
        Cộng Sản đã lợi dụng "nhân dân" để cướp chính quyền, vì nhân dân là dân cả một nước. Và "nước nâng thuyền mà nước cũng lật thuyền". Đây là "chỗ chết" của Việt Cộng. Dân oan đã tập hợp lại thành HIỆP HỘI DÂN OAN. Và sẽ trở thành "nước lật thuyền" VC.
        "Dân Oan" có những đặc tính sau đây mà các đoàn thể khác không có:

        - Gần một triệu rưỡi gia đình.
        - Tất cả đều vô sản chuyên chính (đã bị bóc lột tới cái ...quần lót)
        - Có mặt cùng khắc trên 3 miền đất nước
        - Xuất hiện vào thời điểm thích hợp nhất.
        - Dân oan sẵn sàng nhập cuộc.

        Điều kiện quan trọng nhất, yếu tố quyết định nhất đó là ngày nay NGƯỜI DÂN KHÔNG CÒN SỢ VIỆT CỘNG nữa. Vũ khí hữu hiệu nhất của VC là làm cho dân sợ. Nay thì vũ khí đó đang ở trong tay Dân Oan. Nói cách khác sự sợ hãi đã nhập vào tim óc của VC.
        
        Ngày trước, Việt Cộng đã dùng chiêu thức "biểu tình" để chiếm chính quyền, chúng lợi dụng ngay cả cuộc biểu tình của người khác để cướp chính quyền (năm 1945). Nay đã khác xưa. Vũ khí vô địch "biểu tình" đang ở trong tay nhân dân tức là Dân Oan.
        
        Dân Oan đã biểu tình dài ngày và cùng khắp, đã biểu tình dù dưới những trận mưa đòn, đã bị đạp vào mặt, đã bị lột áo quần, đã bị giam cầm, đã bị giết chết và nhất là đã nhịn đói, nhịn khát, ngũ bờ ngũ bụi mà vẫn không bỏ cuộc. Và toàn dân, các giới khác hoàn toàn ủng hộ Dân Oan. Đây là tử huyệt của Việt Cộng.
        
        Do đó, Việt Cộng sẽ "lụy" dân oan, hay dân oan sẽ là lực lượng tiêu diệt Cộng Sản dù với 2 bàn tay trắng.
        
        Kiêm Ái
        
                  Dân oan thành lập Ban Vận Động
                  Hiệp Hội Dân Oan Việt Nam
        

1 comment:

  1. VIệt Nam và Biển Đông còn cao nỗi hận

    Việt Nam có một giấc mơ !
    Biển Đông có một nỗi chờ bao năm
    Viẹt Nam mơ hết hờn căm !
    Biển Đông mong mỏi dân mình ra khơi
    Việt Nam mơ hết tối tăm !
    Biển Đông mong đợi dân ta thái hoà
    Việt Nam nước mắt nhạt nhoà
    Chén cơm chẳng có , dân oan tội tình
    Nhìn kia , những bóng , những hình
    Thây ma , xác chết , hình người biết đi
    Nhìn kia , những cảnh dị kỳ
    Thế kỷ hai mốt , dân ra đường nằm
    Nhìn bao trẻ nhỏ nhục nhằn
    Mẹ giả xơ xác , mẹ ơi tội gì ?
    Còn bao thiếu nữ xuân thì
    Nhà đâu không thấy , bụi bờ lầm than
    Quê hương tan nát , điêu tàn
    Việt Nam thống khổ , dân oan đầy đường
    Ngày nay ta đã tỏ tường
    Thiên đường chủ nghĩa , hỡi ôi kinh hoàng !!!
    Lòng người tan nát , ly tan
    Dân vô cảm sống , dửng dưng , lạnh lùng
    Quê hương trong cảnh bão bùng
    Người tranh nhau sống , kẻ kia đua đòi
    Đồ ăn nhung nhúc những giòi
    Thịt kia phân rữa , thuốc vô thảnh tiền
    Thanh niên chìm đắm triền miên
    Trong bia độc hại , rượu kia tàn đời
    Ngày này giết chóc như chơi
    Kẻ kia nhìn đểu , dao thời vung lên
    Thời này chẳng biết gọi tên
    Việt Nam ta đó , bốn ngàn năm đâu ?
    Thời này rặt những bầy sâu
    Phá tan đất nước , phá tan quê nhà
    Thời này quỷ quái tinh ma
    Kẻ gian sung sướng , người ngay trong tù
    Thời này quân tử chân tu
    Một câu nói thẳng , ngục tù, nhà giam
    Thời này , thời của lòng tham
    Của quân bán nước Việt gian, giặc Hồ
    Việt Nam tan nát cơ đồ
    Chỉ vào cờ máu gọi tên : lả Mày !!!
    Từ ngày có Đảng về đây
    Quê hương tan nát , đoạ đầy trần gian
    Muốn quê hương hết điêu tàn
    Đứng lên , đoàn kết nơi nơi một lòng
    Đập tan cái Đảng nạ dòng
    Thờ ma , thờ quỷ , thờ luôn giặc Tàu
    Thù này ghi nhớ khắc sâu
    Biển Đông cũng hận , sóng kia tràn bờ
    Biển Đông cũng đợi , mong chờ
    Việt Nam cũng đợi , đứng lên làm người
    Biển Đông còn mãi xanh tươi
    Việt Nam còn mãi là người nước Nam
    Dẹp ngay cái Đảng tham tản
    Dẹp ngay cái đám vô thần , vong nô
    Cùng nhau dựng lại cơ đồ
    Nước Nam rạng rỡ, biển Đông thái hoà
    Ôi , ngày nước mắt nhạt nhoà !!!
    Quê hương sống lại , Biển Đông thanh bình !

    Hoàng hạc

    ReplyDelete

Bài Xem Nhiều