We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 21 February 2014

Mai tôi đi : Chỉ luyến tiếc chưa nhìn Việtcộng "khóc"....sụp đổ




 


      Mai tôi đi

Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...

Trên giường bệnh,tử thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối... Đâu còn gì tha thiết...
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để đi vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa,phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái,nợ thêm người còn sống...

Ngoảnh nhìn lại,đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ đã chất chồng,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...


NQH 07/31/2013.
---

Mẹ tôi, hai lần vĩnh biệt…


Mẹ chong đèn đợi canh khuya
Đợi trăng về với bốn bề hư không
Chắp tay Mẹ vái mấy vòng
Hiển linh đâu?! Chỉ những dòng lệ sa!

Hôm nay là ngày Mẹ, ngày Mẹ, ngày Mother Day, tôi không thể không viết một dòng nào cho Mẹ tôi đang ở Việt Nam nghìn trùng xa cách, dù biết Mẹ tôi không thể đọc những dòng này. Thành phố Vancouver, Canada bây giờ là giữa mùa xuân, trời bỗng trở lạnh, những cơn gió đêm hôm quét rụng những cánh hoa Anh Đào, rụng tơi tả trắng từng lớp trên lề đường như những bông tuyết đầu xuân. Nhìn qua cửa sổ, một vòm trời xám lạnh phủ chụp không gian, tôi thấy căn phòng trống vắng, cô đơn. Nhìn lên bàn thờ ông cụ, tôi nhớ Mẹ tôi da diết.

Năm 1980, sau những năm tù Việt cộng, tôi nhận ra là quê hương dưới mầu cờ đỏ là tuyệt lộ, không thể sống… và tôi phải ra đi. Tôi đã qua hàng chục chuyến đi thất bại; nhà cửa, tài sản, ruộng vườn “không cánh mà bay” hết trơn vào tay đảng, cả nhà vào tù ra khám, xất bất xang bang.

Chuyến sau cùng, không vàng không bạc, không còn một xu dính túi, trở thành dân “vô sản mà không chuyên chính”…, đành phải cùng một số đàn em chơi trò “hải tặc”, mang súng ra biển, chộp một chiếc ghe con thoát đi bằng mọi giá, kể cả cái giá vùi thân giữa lòng biển, hay chết vì đấu súng với cộng sản, với cướp biển Thái Lan… Ôi, “một chiếc thuyền con bé tẻo teo” của cụ Nguyễn Khuyến… vượt trùng dương. Trời thương, lần này thì thoát!

Buổi chiều, trước khi “gom quân” ra biển, Mẹ hay tin, tìm con… và bà cụ chỉ khóc, bà biết lần đi này của tôi là lần vĩnh biệt, bà biết nếu tôi không chết giữa biển rộng thì tôi cũng không bao giờ trở lại Việt Nam khi cộng sản còn cai trị đất nước. Tôi đã nói với Mẹ tôi, lạnh lùng trong nước mắt. Đó là một lời nguyền đến nay tôi vẫn còn giữ nguyên không xê dịch một ly.

Trong bài thơ “Trấn thủ lưu đồn” tôi nhớ hồi còn bé học tiểu học, tôi nhớ có câu “bước chân xuống thuyền nước mắt như mưa”, tôi biết Mẹ tôi không ngủ đêm tôi bỏ nước ra đi, còn tôi thì lạ thay, không có một giọt nước mắt khi phóng lên thuyền… Thuyền con là một chuiếc F10 không mui, bánh lái chuyển qua lại để điều hướng ghe bằng một cây đòn… với 27 người từ lớn đến thằng nhóc nhỏ 3 tuổi của tôi. Tôi nhìn ra biển rộng, nó như có một sức hút lạ lùng, kéo ghe chúng tôi ngày càng xa bờ. Quay nhìn lại, dãy Trường Sơn càng lúc càng mờ dần. Khát vọng tự do và sự kinh sợ cộng sản và những chiếc ghe biên phòng của cộng sản đã xóa tan mọi luyến lưu, thương tiếc khi nhìn lại quê hương. Những hình ảnh yêu thương, quen thuộc, máu mũ tưởng “quằn quại” trong tim tôi, nhưng không, tất cả đều biến mất dưới vòng cung của trái đất, kể cả dáng hình và những giọt nước mắt của Mẹ tôi trên đất liền của quê hương Bình Thuận.…

Ra đi bất chấp, coi như chết
Ta sống may nhờ chút chiêm bao!

Vĩnh biệt Mẹ! Vĩnh biệt quê hương! 
(17/04/1980) 
 http://www.lyhuong.net/uc/index.php/bandoc/137-137

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều