We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 28 March 2014

39 năm Dấu Tích Thương Đau...tháng 4 lại về (4)

Những Người Lính TQLC Cuối Tháng 3 Năm 1975


Định mệnh đem một màu tang thương đến cho
SƯ ĐOÀN THỦY QUÂN LỤC CHIẾN
Trước là LĐ/147/TQLC Bị Bỏ Rơi



Tại Bãi Biển Thuận An ngày 25 & 26 tháng 3 năm 1975

Bãi biển An Dương, Phú vang, Huế.

Ngày 25 tháng 3 năm 1975 lúc 8 giờ sáng.
Những người lính Thủy Quân Lục Chiến, từ Khe Sanh,
Lao Bảo, Hướng Hóa – Quảng Trị chạy về Huế, rồi từ
Huế lại chạy ra bờ biển An Dương, và
tất cả LĐ/147 đã tập họp tại bãi biển Thuận An để đợi lên tàu.......







Các anh Lính Thủy Quân Lục Chiến & Bộ Binh chờ đợi lên tàu.......

...và một biển người chen chúc.......trong lúc đó thì bọn lính miền
Bắc đả "tiếp quản" địa phương đó rồi......



....bọn nó đang ngồi trên đồi thông quan sát, cách chổ
những người Lính TQLC & BB đang đợi lên tàu chừng 50m...


Ngày 26 tháng 3 năm 1975

Rồi con tàu định mệnh không người lái đã đưa gần
500 người Lính VNCH về dưới lòng đất mẹ tại bãi biển
An Dương này và nhiều nhất là Lính Lính Thủy Quân Lục Chiến.


Trong khi đó thì LĐ/ 369 & 258/TQLC
Cũng thê thãm.....

Các anh được lệnh phải rút quân từ
Quãng Trị & Huế về Đà Nẳng

Nước giữa dòng vừa trong vừa mát
Đường Cam Lộ in dấu chân các anh


Các anh vội vã lên đường.....vài ngày đầu mới vô
các anh dừng quân tại Đại Lộc..


Quốc Lộ 1 là con đường huyết mạch duy nhất nối liền Huế & Đà Nẵng.



Nhưng ngày 21 tháng 3 năm 1975. CSBV đả cắt đứt quốc Lộ 1 tại Truồi.
giữa Huế & Đà Nẳng và bọn chúng đang đống chốt ở đèo Phú gia.



Và bọn cộng sản đang sào nấu lại cái món ăn củ cũa năm 1972
trên đại lộ kinh hoàng. Ngày 21 tháng 3 năm 1975 cộng sản
cũng pháo kích vào đoàn dân di tản trên quốc lộ 1 từ Huế.
Vô Đà Nẳng, những người dân di tản đả bị trúng đạn pháo kích
của bọn cộng sản, kẻ thì chết nằm bên lề đường, người sống bị
thương nằm ngồi la liệt trên đường gần đèo Hải Vân.





Những người Lính TQLC trên đường rút quân vô Đà Nẳng
đang trên đèo Hải Vân với đồng bào di tản.


Các Anh TQLC luôn luôn gắn liền tình cãm với đồng bào Huế,
vì đồng bào xứ Huế thường bị giặc cộng ăn hiếp, và luôn luôn
gặp oan nghiệt trong chiến tranh mà các Anh là lính chiến giết
giặc cộng để bảo vệ đồng bào, nơi nào có giặc cộng tới làm
phiền dân chúng là các Anh tiêu diệt bọn chúng để giữ yên
xóm làng, vì mỗi lần bọn csbv muốn kiếm chuyện với VNCH là
người dân xứ Huế từ bị thiệt thòi cho tới thê thãm cuối cùng là
chết đủ kiểu. vì vậy mà không riêng gì các Anh TQLC mà tất cã
QLVNCH phãi tiêu diệt hết bọn chúng. 1 lần 68 Mậu Thân bọn
csbv đả bỏ xác tại Huế, số còn sống xót chạy rút lui không kịp tè,
đổi lại nguời dân xứ Huế chết cũng nhiều, nhưng số nguời Huế
chết lần đó thì bọn csbv giết hại một phần nào thôi, mà do phần
đầu não việt gian ở Huế giết hại mới nhiều. Nhưng tôi cũng không
hiểu nổi, vì ngày xưa xứ Huế là nơi của vua chúa ở, mà sao ngày
nay người dân xứ Huế phải chịu đau khổ thiệt thòi như vậy?
Chỉ nói riêng đất nước VN thôi thì đâu có xứ nào bị như là xứ huế đâu???




Chiều ngày 28 - 3 - 1975, tại bãi biển Mỹ Khê.
Những cảnh hổn loạn xảy ra, cã chục chiếc thiết vận xa
M/13 làm đầu cầu nối ra biển để lên tàu.Sau đó có nhiều
chiếc bị chìm xuống biển và một số binh sĩ biết lội thì còn
sống sót, số người không biết lội đã bị chìm dần xuống đáy
biển Mỹ Khê. Nhưng dù biết lội có giỏi mà trong lúc bị
thương trước một cảnh khắc nghiệt như vậy thì cũng chìm
xuống đáy biển làm mồi cho cá thôi.


Không biết anh chị này có được cùng với nhau
đi đến nơi về đến chốn không? Xin trời phật cứu
giúp họ, chớ đừng như tôi….!
















11 giờ sáng ngày 29 tháng 3 năm 1975, có 1 chiến Hạm HQ 802 nhổ neo.....




.....Và tiếp theo nửa đêm 29 tháng 3 năm 1975,
thì Hãi Quân cho tàu há mồm 404 vào dớt chuyến chót,
nhưng chỉ chở thêm được một số thôi.
Đau buồn cho 1 số người còn kẹt lại là sĩ quan, binh sĩ và mấy anh
đã tự sát tập thể bãi biển Mỹ Khê ngay trong đêm đó vì
các anh không muốn lọt vào tay quân thù.
Sau khi các anh đã tự sát thì có một số chết vì bị pháo của cộng sản
bắn vào khu tập trung quân đội.
đến sáng sớm là cộng sản vây bắt hết số người còn lại..




Cũng trong nữa đêm 29 tháng 3 năm 1975
Nơi tuyến phòng tạm trong Chủng Viện ĐN có một người lãnh
đạo,một cấp chỉ huy đang đối diện sự sống và cái chết cũa
những chiến hữu, cũa thuộc cấp.Ông đang đau đớn tủi nhục.
nhìn họ trong bóng đêm với ánh hỏa châu lơ lững, và tiếng
đạn cối của cs vang vọng làm cho ông nghe buốt nhói trong
tim óc. Trong lúc bấy giờ tất cã đều tan hàng thất lạc hết
và giọt nước mắt của ông rơi trong bóng đêm vì ông đã mất
tất cả. Tới sáng ngày 30 tháng 3 năm 1975,
Ông có một nỗi đau xót ê chề mệt mõi, nhất là trong đầu óc
của ông sáng nay như là đêm qua bất ngờ bị tai biếng đả làm
tê liệt hết toàn bộ đầu óc của ông, cho nên ông không còn có
cãm giác khi ông bị cộng sản bắt. Có thể những người đả hy sinh
và quyên sinh sẽ được thoãi mái hơn ông trong lúc này, vì hôm
nay thì ông đang chịu nỗi đau xót, nhưng sau này ngày qua ngày
ông sẽ phải chịu nhiều nỗi nhục nhã của bọn cs nó đối xữ với ông….







Thưa anh Paxman, cái bài này là kỳ vọng cũa BLBD đã ao ước được đăng lên trong một d/đ nào đó suốt mấy chục năm nay, nhưng không có cơ hội, rồi những ngày gần đây blbd vô tình bước vô trang d/đ QHNM này, và những ngày qua blbd biết nơi đây có thể nói lên được những gì về VNCH.
Nỗi mừng vui không biết tã làm sao, vì hơn 36 năm nay blbd không liên lạc bất cứ trang web nào cũa VNCH hết, chỉ biết mỗi năm đến ngày cuối tháng ba là blbd đem những tấm hình này, mà blbd đã moi móc lục lao tìm kiếm sưu tầm về, đem ra 1 nơi thanh vắng yên tịnh rồi bày rãi ra kêu gọi vong hồn ông xã và những anh em đã hy sinh trong ngày tháng đó, vì những tấm hình trên đây, có ông xã cũa blbd, ngày đó blbd cũng có mặt trong thãm cãnh đó nữa, vì vậy nếu bài này blbd có post trùng bài hay sai trật điều gì thì xin anh Paxman chĩnh sữa dùm thôi, chớ đừng cho vô thùng rác mà tội nghiệp blbd nha... Thành thật cãm ơn rất nhiều ...

(Những hình ảnh trong nguồn tqlcvn.net)

Việt Nam thế kỷ 21 : Tụt hậu người thay trâu bừa !

Thế kỷ 21 , người thay trâu bừa !
nguoikeobua
Việt Nam  “xã nghĩa anh hùng ”
Quê hương của những lạ lùng thế gian !
Đảng điên , đảng bảo thiên đàng
Dân đen tủi phận : Việt Nam điêu tàn !

Ngày nay dân xuống ngang hàng
Làm thân trâu ngựa , la làng nữa thôi ?
Hưng Yên có chuyện nổi trôi
Ba cô trời rét , kéo bừa thay trâu !!!

Đảng ơi , dấu mặt vào đâu ?!?
Thế kỷ hai mốt , người thay trâu bừa !
Một người mẹ yếu cầm bừa !
Ba cô gái nhỏ kéo bừa thay trâu !


Đảng ơi , tiền tỉ đi đâu ?!?
Bao nhiêu công thự , dinh cơ to đùng
Bao nhiêu biệt thự chập chùng
Toàn là của đảng , quan to tham giàu !

Dân đen vẫn kiếp dãi dầu !
Dưới sông cô lội , học trò đu dây !
Việt Nam kiếp sống đoạ đầy !
Bao năm có đảng , não nùng hay chưa ?!?
Học trò , cô giáo mùa mưa
Thi nhau vô túi , lội bừa qua sông !

Đảng ơi , tan nát cõi lòng !
Ngày nào đảng phỉ chết cho dân nhờ !
Đảng nay sống vật , sống vờ
Như loài ma tuý , như đồ  “ si đa ”!

Đảng ơi , mày phải tiêu ma !!!


Hoàng Hạc
---

Việt Nam TỤT HẬU, LỖI TẠI AI ?



Việt Nam hiện nay bị tụt hậu trên đủ mọi phương diện. Điều này không ai có thể chối cãi được. Tụt hậu về kinh tế : Việt Nam là một trong những quốc gia nghèo đói nhất thế giới, sản lượng tính theo đầu người hàng năm là 550$ ; trong khi đó theo tiêu chuẩn của Ngân Hàng Quốc Tế và những nhà kinh tế, thì để vượt qua ngưỡng của nghèo đói, sản lượng tính theo đầu người hàng năm phải ở mức độ trên 1.000$. Không những tụt hậu về kinh tế mà cò tụt hậu về y tế, giáo dục và điều đáng buồn, đáng lo ngại, đó là luân lý, đạo đức bị suy đồi.
Lỗi tại ai ?

Có người cho rằng tại tâm lý bảo thủ của người dân, tại truyền thống Khổng Mạnh. Người khác lại cho rằng đó là tại chính quyền cộng sản Hà Nội và lý thuyết Mác Lê. Chúng ta nghĩ thế nào ?

Tất nhiên, một hiện tượng to lớn, liên quan đến nhiều lãnh vực như hiện tượng chậm tiến, tụt hậu kinh tế xã hội sẽ do nhiều nguyên nhân. Tuy nhiên nếu chúng ta nhìn những nước như Nhật Bản, Nam Hàn, Đài loan, Hồng Kông, Singapour, thì những nước này bị ảnh hưởng tư tưởng Khổng Mạnh cũng không kém gì Việt Nam, thế mà họ vẫn có thể phát triển. Nhất là chúng ta nhìn 2 nước Nam Hàn và Bắc Hàn : Bắc Hàn đi theo chế độ độc tài toàn trị cộng sản, dân đang chết đói. Nam Hàn mới đi theo chế độ dân chủ từ thập niên 80, nay là cường quốc kinh tế thứ 11 trên thế giới. Từ đó chúng ta có thể đi đến kết luận là chế độ độc tài cộng sản là nguyên nhân chính đưa đến tụt hậu kinh tế và xã hội ở Việt Nam. (1)

Tổng thống Nga Boris Eltsine, mặc dâu lúc còn trẻ đi theo cộng sản, nhưng sau đó, ông thấy tai hại của chủ thuyết này trên quê hương đất nước ông, ông không ngần ngại từ bỏ. Trong bài diễn văn nhậm chức tổng thống kỳ đầu, ông có tuyên bố :
"Nước Nga vào đầu thế kỷ thứ 20 đang ở trên cùng một con tàu với thế giới ; mặc dầu không phải là đầu tàu ; nhưng cũng ở một trong những toa hạng nhất. Thế rồi với cuộc cách mạng cộng sản 1917, nước Nga nghĩ rằng tự mình có thể kiếm ra một đường lối phát triển riêng biệt, đã tự tách ra khỏi đoàn tàu, đứng sang một bên. Không dè nước Nga bị sa lầy, trong khi đoàn tàu thế giới vẫn tiến. Việc chính của nước Nga ngày hôm nay là hội nhập vào hàng ngũ thế giới, cố bắt kịp những nước phát triển, vì nước Nga hiện nay tụt hậu hàng nửa thế kỷ, có ngành đến cả thế kỷ."

Đây là một lời tuyên bố can đảm và sáng suốt. Người ta không thể nói ông thù cộng sản nên mới nói như vậy. Không, ông đã theo cộng sản từ thuở bé, lãnh đạo Đoàn Thanh Niên Cộng sản, Ủy viên Bộ Chính trị, đặc trách về đảng ở thành phố Moscou.
Câu nói trên của ông không những chứng tỏ ông sáng suốt, can đảm mà còn yêu nước, vì nếu cứ để Liên Sô quẫy quạng trong vũng lầy cộng sản, thì không biết bao giờ Nga sô mới bắt kịp các nước tân tiến.

Thật vậy, lý thuyết của Marx được gói ghém tương đối đầy đủ trong quyển Tuyên Ngôn Thư Đảng Cộng do ông và Engels viết chung vào cuối năm 1847, xuất bản ở Anh vào năm 1848. Năm 1917 ; 69 năm sau, Lénine đảo chính, cướp chánh quyền ở Nga, thực hiện tư tưởng của Marx. Rồi một số quốc gia như Tàu và Việt Nam, với sự giúp đỡ của Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, đảng cộng sản được thành lập ở 2 xứ này, và lợi dụng tình thế, cũng nổi lên cướp chính quyền như Lénine ở Nga. Đồng thời một số quốc gia Đông Âu phải chịu chấp nhận chế độ cộng sản, vì phải sống dưới gót giầy của quân đội chiếm đóng Liên Sô, sau Đệ Nhị Thế Chiến. Từ đó tới nay, Nga Sô và các nước Đông Âu đã từ bỏ chế độ cộng sản, còn lại 4 nước cộng sản : Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn và Cu ba. Trong suốt thế kỷ 20 và ngày hôm nay tới thế kỷ 21, với những nước cộng sản còn rơi rớt lại, người ta thấy không có một nước nào theo chủ nghĩa cộng sản, áp dụng lý thuyết của Marx mà có thể phát triển về kinh tế và xã hội. (2)

Tại sao như vậy ?

Tại ít nhất 2 nguyên do : 1) Lý thuyết của Marx không tưởng, nếu không muốn nói là huyễn tưởng. 2) Lénine thiết lập chế độ độc đảng, nhà nước độc tài để áp dụng, bắt dân phải theo lý thuyết huyễn tưởng của Marx ; bị lâm vào tình cảnh đẽo chân để đi vừa giày, làm cho xã hội cộng sản trở nên què quặt, bệnh hoạn. Tất cả những chế độ cộng sản được dựng lên sau đó, đều theo, "copier" Lénine, cách tổ chức đảng và nhà nước độc tài của Lénine ; nên cũng bị lâm vào cùng hoàn cảnh, nhiều khi còn tồi tệ hơn, như cộng sản Việt Nam, phần lớn giới lãnh đạo, ngay cả Hồ chí Minh, đọc nửa câu về duy vật biện chứng và duy vật sử quan của Marx cũng không hiểu ; nhưng lại nghĩ mình là đồ đệ trung thành của Mác – Lê, là đỉnh cao trí tuệ của loài người tiến bộ, nên sẵng sàng làm con chốt cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, nhất nhất nghe lời Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản, làm bất cứ điều gì để quan thầy bằng lòng, ngày xưa thì quan thầy Liên Sô, nay thì quan thầy Trung cộng ; ngay cả việc đưa dân nước từ cuộc chiến tranh này tới cuộc chiến nọ.

1) Lý thuyết của Marx là không tưởng (3)

Ở đây tôi không thể đi vào phê bình xâu xa tư tưởng của Marx, chúng ta chỉ lấy con mắt bình thường, đơn giản cũng nhìn ra sai lầm to lớn của Marx là chủ trương bãi bỏ quyền tư hữu chẳng khác nào bãi bỏ một nguyên động lực chính khiến con người làm việc. Chính vì vậy mà tại tất cả những nước cộng sản đều bị lâm vào cảnh : "Cha chung không ai khóc. Ruộng chung không ai cày. Nhà chung không người chăm sóc." 3% đất tư nhân ở Liên Sô trước kia sản xuất 50% số khoai tây bán trên thị trường, trong khi 97% đất công, trong hợp tác xã sản xuất 50% còn lại, và trước khi ra ngoài thị trường thì 30% bị để hư ở ngoài đồng, 20% bị hư vì chuyên chở và không được trông coi ở trong kho. Việc máy cày, nông cụ bị bỏ hoen rỉ ở ngoài đồng là chuyện thường tình. Chính vì vậy kinh tế cộng sản trở nên tụt hậu. Xin nhắc lại sai lầm lớn của Marx là chủ trương bãi bỏ quyền tư hữu, trên thực tế quyền tư hữu không thể bãi bỏ mà chỉ có thể chuyển nhượng. Điều sai lầm thứ nhì đó là Marx dùng chủ trương sai lầm này như một tiền đề cho cả hệ thống tư tưởng của mình. Nay tiền đề sai, không tưởng, thì cả hệ thống tư tưởng sau đó cũng sai và không tưởng.Hệ thống tư tưởng của Marx cũng gống như hệ thống hình học mặt phẳng của Euclide dựa trên một định đề, theo đó : "Trên một mặt phẳng, từ một điểm, ngoài một đường thẳng, người ta chỉ có thể kẻ một đường thẳng duy nhất song song với đường thẳng trước." Nếu chúng ta chấp nhận định đề này, thì những định lý sau của Euclide là đúng. Nhưng nếu chúng ta không chấp nhận, chúng ta bước sang hình học không gian, thì ngay định đề và cả những định lý của Euclide là sai. Hệ thống tư tưởng của Marx không phải dựa trên một định đề, mà ít nhất 3 định đề : 1) Định đề thứ nhất là quyền tư hữu có thể bãi bỏ, vì ở xã hội cộng sản nguyên thủy không có quyền tư hữu ; 2) Định đề thứ nhì : Giai cấp là do quyền tư hữu mà sinh ra ; 3) Định đề thứ 3 : Vì có giai cấp nên lịch sử của nhân loại mới là lịch sử của đấu tranh giai cấp (3). Cả 3 định đề đều sai, không có một tý gì là khoa học, vì chưa đủ điều kiện để kết luận.. Chẳng hạn như trong quyển Nguyên do của Gia đình, của Quyền Tư Hữu và của Nhà nước ( l’Origine de la Famille, de la Proptìté privée et de l’Etat ) của Engels, rồi sau đó Lénine dựa vào để viết quyển Nhà Nước và Cách Mạng ( l’Etat et la Révolution) và Staline dựa vào để viết quyển Duy Vật Biện Chứng và Duy Vật Sử Quan, đây là quyển kinh thánh của những đảng cộng sản trên thế giới. Tất nhiên Lénine và Staline không chỉ chỉ dựa vào quyển này của Engels mà còn nhiều quyển khác của Engels và của Marx. Nhưng đây là 1 quyển quan trọng vì nó nói đến quyền tư hữu.Tôi sẽ có dịp phê bình kỹ lưỡng quyển này của Engels và quyển Duy Vật Biện Chứng và Duy Vật Sử quan của Staline sau. Engels dựa trên công trình nghiên cứu của một vài nhà xã hội học, nhân chủng học, rồi Engels đưa ra kết luận là xã hội cộng sản nguyên thủy không có quyền tư hữu. Đây là một lời kết luận hồ đồ không có tính chất khoa học. Theo tinh thần khoa học, thì để kết luận một sự kiện cần phải có 2 điều kiện : 1) Điều kiện ắt có ( conditions nécessaires) ; và 2) Điều điện đủ ( Conditions suffisantes). Như điều kiện ắt có để trở thành nước là phải có Hydrogène và Oxygène. Nhưng điều kiện đủ, đó là phải có 2 phân tử Hydrogène và 1 phân tử Oxygène. Đó là đối với khoa học chính xác. Còn đối với khoa học nhân văn thì làm thế nào để biết là đủ. Đây mới dựa trên một vài công trình nghiên cứu, mà ngay những nhà nghiên cứu họ cũng thận trọng, không dám đưa ra những kết luận vội vã. Ngược lại Marx và Engels lại dùng những kết quả nghiên cứu này rồi đưa ra kết luận rằng ở những xã hội « cộng sản nguyên thủy « không có quyền tư hữu, rồi con người bị ăn vào « trái cấm tư hữu « , rồi xã hội mới trở thành xã hội giai cấp, lịch sử trở thành lịch sử của đấu tranh giai cấp, lịch sử của bạo động. Tất cả những mệnh đề sau đều là suy diễn từ định đề trước, không có một tý gì là khoa học (3).

2) Những người cộng sản như Lénine, Mao, Hồ là những người đấu tranh cướp chính quyền nhà nghề, lợi dụng thời cơ, cướp chính quyền. Và khi có chính quyền, họ dùng quyền lực để áp dụng lý thuyết không tưởng của Marx, đưa đến tình trạng "Đẽo chân để đi vừa giày" làm cho xã hội cộng sản trở nên què quặt.

Hiểm họa này, 2 người Á Châu thấy sớm nhất là cụ Phan Bội Châu và Tướng Tưởng giới Thạch. Vào những năm đầu của thập niên 20, cụ Phan bội Châu cũng được Đại diện của Đệ Tam Quốc tế tìm gặp và dụ vào tổ chức này như Trần độc Tú, Lý đại Siêu của Tàu. Nhưng cụ Phan bội Châu đã từ chối. Cụ nói : "Tôi chẳng duy vật mà cũng chẳng duy tâm. Tôi chỉ duy dân." Tưởng giới Thạch, năm 1923, sau khi Tôn dật Tiên và Lénine ký hiệp ước thân thiện, đã được gửi sang bên Liên Sô để học. Theo nguyên tắc, Tưởng phải ở lâu ; nhưng ông chỉ ở một vài tháng rồi về. Người ta hỏi ông, ông trả lời : "Tôi không có gì học ở bên đó cả !" Sau đó ông nói thêm : "Một con người nếu không có xương sống hay xương sống bị gãy, thì không thể đứng dậy được, suốt đời chỉ bò. Giai tầng trí thức và trung lưu là xương sống của một xã hội. Cộng sản chủ trương tiêu diệt trí thức và trung lưu, chẳng khác nào đánh gãy xương sống của xã hội. Xã hội cộng sản là xã hội không xương sống, xã hội đó chỉ bò, không thể tiến được." Đây là câu trả lời rõ ràng nhất, mặc dù nó cách đây là 83 năm ( 2006-1923), cho giới lãnh đạo cộng sản và một số trí thức Việt Nam cho rằng tình trạng tụt hậu của Việt Nam hiện nay là do lý thuyết Khổng Mạnh và nhiều nguyên do khác, chứ không phải do cộng sản. Cách đây cả hơn 80 năm cụ Phan bội Châu và Tưởng giới Thạch đã nhìn ra tai hại của lý thuyết cộng sản, thế mà ngày hôm nay, giới trí thức cộng sản Tàu và cộng sản Việt Nam vẫn không nhìn ra, hoặc vì quá ngu dốt ; hoặc, nhìn ra ; nhưng vì một số đặc quyền đặc lợi, vẫn phải hoan hô chế độ.

Cộng sản Việt Nam đã nắm độc quyền hơn 30 năm trên toàn đất nước và hơn 60 năm ở ngoài Bắc. Thời gian đã quá đủ dài để biết đâu là sự thật. Ở những nước dân chủ tân tiến, 4 hay 5 năm, một nhiệm kỳ của thổng thống hay quốc hội là đã đủ rồi. Hơn thế nữa những quốc gia là cái nôi của chủ nghĩa cộng sản như Liên Sô và Đông Đức, họ cũng đã từ bỏ chế độ này. Tất cả những chế độ cộng sản đều làm nên tội ác, những chế độ cộng sản đã qua ; và vẫn còn tiếp tục với những chế độ cộng sản còn lại như Việt Nam, Trung Cộng, Bắc Hàn, Cuba. Điều này đã quá rõ. Chế độ cộng sản không những là nguyên nhân chính của tụt hậu khinh tế mà còn là một chế độ giết người, diệt chủng, như Nghị quyết 1481 của 46 quốc gia Âu châu quyết định vào ngày 25/01/2006 (4). Giới lãnh đạo cộng sản còn lại, hãy ngừng tay đao phủ thủ. Giới trí thức bênh vực chế độ vì một vài đặc quyền đặc lợi, hãy can đảm quay trở lại lương tâm và lương tri của con người. Quí Vị hãy nhớ câu của Lão Tử : "Thắng nhân giả hữu lực. Tự thắng giả cường" (Thắng người là nhờ lực ở ngoài. Tự thắng mình mới chính là lực của mình, mới là mạnh.) Đó là việc mà Mikhail Gorbatchev và Boris Eltsine đã làm ở Liên Sô, vì họ đã biết tự thắng mình và biết đặt quyền lợi của quốc gia, dân tộc lên trên quyền lợi của cá nhân, của đảng đoàn. Một hành động mà không những dân tộc Nga khen, mà cả thế giới cũng nể phục.


Chu chi Nam

(1) Xin xem thêm bài của tác giả để rõ vấn đề: Chế độ dân chủ và chế độ độc tài, chế độ nào phục vụ người dân và bài Dân chủ, mảnh đất mầu mở để cho phát triển kinh tế nẩy mầm trên : www.nghiêncưulichsu.net.ms/, www.anhduong.net, www.vietlandnews.net,www.danchu.net.
(2) Xin xem bài : Lý thuyết Marx là thần dược hay độc dược ; Sự thất bại của cách mạng cộng sản, trên những báo vừa nêu.
(3) Xin xem bài : Phê bình Marx trên phương diện triết học, Sự không tưởng của Marx ; Sự hồ đồ của Marx theo Karl Popper ; Những lý luận đơn giản, sai lầm và ảo tưởng của Marx ; Tư tưởng của Marx phản văn hóa và phản văn minh
(4) Xin xem bài của tác giả:Phải chăng Nghị Quyết 1481 của Hội Đồng Âu Châu là tờ giấy lộn và Âu Châu là con hổ giấy như báo chí cộng sản rêu rao ? trên những báo nêu trên.

Thursday, 27 March 2014

Vài suy nghĩ "Tâm TrạngTự tử" thiên đường xã hội chủ nghĩa.




Tự Tử và Xã Hội Chủ Nghĩa



Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1
Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1

Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1

Tự tử là một nan đề đã có từ lâu trong lịch sử nhân loại, nhưng hiển nhiên nguyên nhân trực tiếp là vì người tự tử không muốn sống nữa. Những nguyên nhân thường nghe là tự tử vì thất tình, nợ tiền, thi rớt, kinh doanh thất bại, bệnh nan y... và vân vân.

Câu hỏi là, có phải các thiên đừơng xã hội chủ nghĩa đã đẩy mạnh hiện tượng tự tử tới mức bất bình thường? Vì xã hội của Mác Lê Hồ không nhân đạo tí nào, cho nên môi trường sống bỗng nhiên dễ bất như ý?

Chúng ta không nói về thời mới sau năm 1975, khi tự tử còn thúc đẩy từ nguyên nhân chính trị và xã hội lúc đó chưa bình ổn. Điều suy nghĩ rằng, 4 thập niên sau ngày đất nước thống nhất, lòng người vẫn ly tán, dân chúng trở thành đối tượng bị đàn áp khốc liệt vì nhiều tầng cai trị tàn bạo hơn bao giờ hết...

Báo Tuổi Trẻ hôm 26-3-2014 kể chuyện hai nữ sinh bạn thân cùng lớp tự tử:

“Sáng 26-3, hai nữ sinh là bạn thân của nhau, cùng uống thuốc trừ sâu tự tử tại đồi Quan Âm (Lâm Đồng).

Một nữ sinh tử vong tại hiện trường, người còn lại đang trong tình trạng nguy kịch.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 5g sáng 26-3, tại khu đồi Quan Âm (phường B’Lao, Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng).

Vào thời điểm trên, hai nữ sinh lớp 12A2 (Trường THPT tư thục Bá Thiên, TP. Bảo Lộc) là Nguyễn Thị Mỹ Linh Huyền Trang (16 tuổi) và Đồng Yến Thư (17 tuổi) đã uống 2 chai thuốc trừ sâu tự tử...”(ngưng trích)

Đưa đi cấp cứu, chỉ cứu được một em học sinh, cô học trò còn lại đang trong tình trang nguy kịch do nhiễm độc nặng.

Công an đã “thu giữ hai vỏ chai thuốc trừ sâu, hai lá thư “tuyệt mệnh”, hai chiếc ba lô đựng sách vở và một điện thoại. Người nhà Trang cho biết em nhiều lần đòi tự tử vì không chịu nổi hoàn cảnh khó khăn của gia đình.”

Nghĩa là, hoàn cảnh khó khăn của thiên đường xã hội chủ nghĩa.

Và các cô quyết định tự tử, thay vì đi cướp giựt như xã hội đen. Và cũng thay vì cướp giựt tinh vi, kiểu tham nhũng, kiều rút ruột công trình như các quan chức -- dĩ nhiên, các cô chưa có điều kiện để làm quan chức, nhưng tư cách rõ là chưa làm tội ác gì với xã hội, trừ phi đối với gia đình ba mẹ khi tự kết liễu đời mình.

Mới hôm 24-3-2014, đã có chuyện một cô giáo buộc tay hai con nhỏ và cùng nhảy sông tự tử. Thảm cảnh này vượt quá mức tưởng tượng của tiểu thuyết.

Bản tin Báo Đất Việt nói rằng:

“...chiều 24/3, chị Giang Thị Mỹ Diệu (SN 1987, trú thôn Phước Bắc, xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh, Quảng Nam, giáo viên mẫu giáo tại địa phương) đưa hai con tên là Mai Thị Thảo My (3 tuổi) và Mai Gia Huy (2 tuổi) đi khỏi nhà.

Tối cùng ngày, người nhà không thấy ba mẹ con đâu đã tổ chức tìm kiếm. Đến khoảng 21h30 ngày 24/3, thi thể 3 mẹ con cô giáo Diệu được phát hiện ở lòng hồ Phú Ninh (huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam) trong tư thế bị trói chặt.

Trao đổi với Đất Việt chiều ngày 25/3, anh Nguyễn Huy Hoàng hàng xóm với chị Diệu cho biết: "Năm 2013 bố ruột chị Diệu mất, mới cách đây hơn 1 tháng bố chồng lại mất, cùng với đó là chồng mới đi cai nghiện về. Một mình lương hơn 2 triệu/tháng phải nuôi 2 đứa con, rất vất vả. Cũng chính vì bố mất mà anh chồng với vợ cũng hay cãi vã nhau do buồn bực.

Tuy vậy, họ cưới nhau được 4 năm nhưng vợ chồng sống rất hạnh phúc, từ khi bố mất, tiền bạc túng thiếu hơn nên mới cãi vã"...”

Than ôi, cũng vì nghèo, và cũng vì xã hội (cụ thể: chính quyền, cơ chế nhà nước) không giúp đỡ gì được cho dân.

Chúng ta có thống kê nào về tự tử tại Việt Nam không? Hình như không thấy. Hay có thể có, nhưng chính phủ Ba Đình không muốn phổ biến? Nhưng có một thống kê về tự tử ở Trung Quốc, cũng nêu lên vài điểm để suy nghĩ.

Thống kê này dựa vào Tự Điển Bách Khoa Mở Wikipedia:

“Thống kê về tự sát ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có phần gây tranh cãi trong đó nghiên cứu độc lập thường tạo ra các ước tính chênh lệch đáng kể với số liệu thống kê chính thức do chính phủ cung cấp. Trên cơ sở dữ liệu thu thập vào năm 1999, chính phủ ước tính tỷ lệ tự sát là 13,9, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ trong các nước Đông Á: Nhật Bản (24,4) và Hàn Quốc (21,9). Tuy nhiên, dựa trên cùng một nguồn dữ liệu, Trung tâm Phòng ngừa và Nghiên cứu tự sát Bắc Kinh đưa ra con số tỷ lệ trung bình là 28,7. Trong khi đó, theo báo cáo "Gánh nặng bệnh tật toàn cầu" do Tổ chức Y tế thế giới (WHO) công bố, tỷ lệ này ước tính khoảng 30,3.

Cộng hòa nhân dân Trung Hoa là quốc gia duy nhất trong số các nước trên thế giới trong đó nữ giới tự sát nhiều hơn so với nam giới mỗi năm: theo số liệu thống kê chính thức của chính phủ, năm 1999 tỷ lệ tự sát trên 100.000 người là 13,0 đối với nam giới và 14,8 đối với nữ giới, tỷ lệ phụ nữ tự sát cao nhất trên thế giới. Theo số liệu thống kê chính thức của chính phủ, tỷ lệ nam giới (13,0 trên 100.000 người mỗi năm) là thấp hơn so với nhiều nước khác, bao gồm cả một số nước phương Tây, chẳng hạn như Hoa Kỳ, Úc và Đức.

Trên cơ sở của một nghiên cứu năm 2008, nhiều kết luận khá khác nhau được đưa ra: nữ tự sát nhiều hơn nam giới theo tỉ lệ 3:1, nông thôn tự tử nhiều hơn đô thị theo tỉ lệ 3:1. Sự bùng nổ lớn về việc thanh niên và người lớn tuổi tự sát đã xảy ra, tỷ lệ tự tử quốc gia tương đối cao 2-3 lần so với trung bình toàn cầu là điều hiển nhiên, và một tỷ lệ nhỏ bệnh tâm thần, đặc biệt lâm sàng trầm cảm, tồn tại trong các nạn nhân tự tử.[106] Có hơn 300.000 vụ tự tử ở Trung Quốc hàng năm. Trung Quốc chiếm hơn 30% số vụ tự sát trên thế giới...”(ngưng trích)

Như thế, điểm trái ngược với quốc tế lại xuất hiện ở Trung Quốc (và có lẽ cũng ở Việt Nam), rằng nữ tự tử nhiều hơn nam. Nhưng tại TQ (và có lẽ cũng ở VN) tỷ lệ tự tử thực sự cao hơn quốc tế nhiều.

Có liên hệ gì tới ông Mao, ông Hồ? Hẳn là có vậy. Trong các nhà tù khổng lồ, dễ hiểu được vì sao tự tử tăng vọt.

Cô Tư Sài Gòn

Cái xấu có ... chẳng thấy có cái đẹp mỗi khi nghỉ tới xhcn Việt Nam

Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam

Đối với người nước ngoài, giao thông nguy hiểm ở Việt Nam được ví như "sát thủ thầm lặng". Nỗi khiếp đảm của họ khi bước chân ra đường phố ở các thành phố lớn là dòng xe cộ quá đông, quá nhiều xe máy.

Ôtô xe máy chung một làn đường mà người ta ví von kiểu hạt lạc kẹp hạt vừng. Thêm vào đó đường đi lại quá hẹp, người tham gia giao thông thường không dừng đúng vạch sơn. Đó là chưa kể tới việc nhiều tuyến đường trong phố cổ, đèn đỏ dường như chẳng có mấy tác dụng khi đường nhỏ, giao nhau nhiều, các phương tiện cứ thế chạy qua khi không thấy bóng cảnh sát giao thông ở đâu.
Người nước ngoài ví mỗi lần băng sang đường giữa dòng xe cộ nườm nợp ở thủ đô là một cảm giác phiêu lưu, mạo hiểm mà họ chưa từng được "trải nghiệm" ở nước mình. Và trong cuộc phiêu lưu ấy, họ có thẻ trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông bất kỳ lúc nào.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 1
Hai khách nước ngoài đi bộ đứng lại và nắm tay nhau thật chặt do các phương tiện khác không chịu nhường đường hay đi chậm lại.
Ví dụ điển hình nhất là vụ ông Blankenstein (46 tuổi, quốc tịch Hà Lan) bị xe đâm vì tuân thủ luật giao thông Việt Nam vào ngày 23/9/2013, trên đường Bùi Thị Xuân, P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM.

Lúc đó, ông Blankenstein sang đường tại khu vực có vạch kẻ trắng, dành cho người đi bộ. Khi ông Blankenstein ra đến giữa đường thì bất ngờ bị một chiếc xe máy lưu thông theo hướng Bùi Thị Xuân về Cách Mạng Tháng Tám với tốc độ cao tông phải. Lực tông quá mạnh khiến ông Blankenstein văng xuống đường. Tiếp đó, một xe máy khác lưu thông hướng ngược lại không kịp xử lý tình huống bất ngờ nên tông mạnh vào nạn nhân.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 2
Vị khách nước ngoài bị đâm liên tiếp khiến bất tỉnh.
Hai cú tông liên tiếp đã khiến ông Blankenstein bị thương khá nặng, nằm quằn quại trên đường trong đau đớn. Điều đáng nói, mặc nạn nhân nằm đau đớn trên đường, chủ phương tiện đâm đầu tiên thản nhiên cho xe tháo chạy khỏi hiện trường, chỉ còn chủ chiếc xe đâm thứ 2 đã ở lại phối hợp với người đi đường đưa nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu.
Chị Nguyễn Thị Hằng, một người bán hàng trên phố cổ cho hay, chị đã chứng kiến không dưới một lần cảnh người nước ngoài khi sang đường bị xe máy đâm phải dù đi đúng luật. Họ hầu hết đều là khách du lịch hoặc người mới sang Việt Nam, chưa hiểu rõ về tình hình giao thông lộn xộn của Việt Nam.

Có lần, chị Hằng còn nghe thấy 2 cô gái sau khi suýt đâm vào một ông Tây còn quay sang nói với nhau: "Bọn Tây đi ngu... như bò, sang đường mà cứ cắm đầu đi không nhìn 2 bên". Trong khi đó, người nước ngoài nọ đã đi đúng làn dành cho người đi bộ.

Trước nỗi ám ảnh của người ngoại quốc về giao thông ở Việt Nam, nhiều người thậm chí còn nói đùa: Tây sang Việt mà muốn an toàn khi ra đường thì phải trải qua khóa huấn luyện đặc biệt như "vẫy tay" thật lực để người đi đường để ý, làm biển hiệu cầm sang...
Cứ gặp Tây là "chặt chém" từ đầu tới chân
Có một sự thật mà bất kỳ người nước ngoài nào từng sống ở Việt Nam một thời gian đều hiểu rõ, đó là chính cái mác "ông Tây", "bà Tây" khiến họ luôn trở thành đối tượng bị "chặt chém" từ đầu tới chân theo đúng nghĩa đen. Cắt tóc bị "chém", đánh giày cũng bị "chém".
Gia đình anh Jimmy (Anh) lần đầu tiên đi tour mở đến Việt Nam và ghé Hội An vào năm 2012. Một lần, anh vào tiệm cắt tóc trên đường Trần Phú cạo sơ cái đầu bóng láng của mình. Chỉ mất vài phút nhưng sau đó anh phải trả 200.000 đồng, trong khi thực tế dịch vụ này cho người Việt chỉ khoảng 30.000 đồng.

Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 3
Khách du lịch nước ngoài dù mua hàng hóa gì, đi đâu cũng bị “hét” giá trên trời.
Thậm chí, ngay cả những người đánh giày cũng tụ tập thành tốp để dễ bề bắt chẹt, chặt chém du khách ngoại quốc. Hễ thấy du khách nước ngoài, nhóm đánh giày lao tới, cúi xuống chỉ vào chân rồi dùng lọ keo ấn vào giày... Sau vài động tác, người đánh giày giơ tay ra hiệu và đòi bằng được vài trăm nghìn của khách mới chịu đi.
Theo nhiều người dân khu phố cổ, hiện tượng người đánh giày bắt chẹt khách du lịch nước ngoài khá phổ biến, nhưng không ai dám nói vì sợ "tai bay vạ gió".
Và dịch vụ khiến người nước ngoài phải "lột trái túi" nhiều nhất chính là ăn uống ở nhà hàng. Ngày 26/3/2013, một nhóm du khách gồm 7 người (4 người Nhật và 3 người Việt Nam) vào quán Hương Việt. Với 6,1kg tôm kẹt (tôm hùm loại nhỏ); 3,5kg cua; 1,7kg mực, hàu… nhóm du khách trên phải trả 16,6 triệu đồng. Sau khi tiếp nhận phản ánh của nhóm du khách, đoàn kiểm tra liên ngành du lịch và dịch vụ Vũng Tàu đã tiến hành xác minh, bên cạnh việc xử phạt quán ăn Hương Việt, chủ quán còn phải bồi hoàn lại cho nhóm du khách 4,8 triệu đồng.

Các thủ đoạn "chặt chém" khách nước ngoài hiện khá phổ biến ở các quán ăn Việt. Khi khách gọi món, họ thường không mang thực đơn ra; hoặc thực đơn ghi mập mờ để gian lận số lượng và chất lượng. Khi tính tiền, nếu khách thắc mắc thì nhân viên mang ra một thực đơn khác với giá cao gấp nhiều lần ban đầu. Khi khách phản ứng, nhân viên quán tỏ thái độ hung hãn, đe dọa khiến nhiều du khách sợ mà ngậm bồ hòn làm ngọt. Đi bộ thì nguy hiểm, xong nếu người nước ngoài muốn đi taxi cũng phải đối mặt với hiểm họa bị taxi dù chặt chém. Điển hình là vụ việc 3 vị khách nước ngoài (quốc tịch Anh, Mỹ) bắt chiếc xe taxi dán logo Hồng Minh BKS 29A-94449 đi từ đầu phố Hàng Đào sang số 9 Mã Mây (đoạn đường dài khoảng 1km) nhưng lái xe taxi “dù” đã lấy tiền cước lên tới 245.000 đồng.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 4
Tình trạng taxi móc túi khách nước ngoài vẫn xảy ra, dù lực lượng chức năng đã có những biện pháp chấn chỉnh.
Phát hiện tài xế “chặt chém” giá cước, những hành khách này đã chụp lại biển số xe và hình ảnh của lái xe, sau đó nhờ lễ tân khách sạn báo đến đường dây nóng của Sở VH-TT&DL.
Sau gần 1 ngày rà soát các hãng taxi trên địa bàn, vào 4 giờ 30 phút sáng 20/3, lực lượng Thanh tra giao thông đã phát hiện và tạm giữ xe taxi “dù” tại khu vực gần ga Hà Nội. Thừa nhận về hành vi sai trái của mình, lái xe Hoàng Triệu Quý (SN 1971) đã ký vào biên bản vi phạm và cùng lực lượng thanh tra mang tiền trả lại cho 3 du khách nước ngoài.
Tệ nạn "chôm chỉa", lừa gạt
Ngoài nỗi sợ giao thông và "chặt chém", khách Tây đến Việt Nam cũng thường phải thủ theo vài "ngón" đặc biệt để đề phòng tệ nạn ăn cắp vặt, móc túi, lừa gạt. Những kẻ xấu rất dễ lợi dụng sự cả tin và bất đồng ngôn ngữ của người nước ngoài để thừa nước đục thả câu.
Có thể kể ví dụ gần đây nhất là vụ một nhóm trộm cắp làm trò nhảy múa để chôm đồ của khách nước ngoài vào ngày 5/2. Phát hiện vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan (SN 1970, quốc tịch Thái Lan) đang ngồi trước số nhà 30 Nguyễn Hữu Huân, có để túi xách đựng máy ảnh, nhóm trộm cắp tiến sát để "tác nghiệp". Bọn chúng đã nói chuyện và nhảy múa để thu hút sự chú ý của vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan nhằm tạo sơ hở để 1 đối tượng lấy trộm chiếc túi xách và trốn thoát.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 5
Các đối tượng tại cơ quan công an.
Cơ quan điều tra sau đó đã bắt giữ Bùi Văn Anh (SN 1985, ở Lạc Thủy, Hòa Bình), Nguyễn Thị Hồng Nguyên (SN 1983, ở Hà Nội) Nguyễn Tiến Dũng (SN 1966, ở Hà Nội), Nguyễn Thị Hạnh (SN 1975, ở Hoài Đức, Hà Nội) và đang truy bắt những đối tượng còn lại.
Một trong số những khu vực mà người nước ngoài dễ trở thành "mục tiêu" nhất chính là phố cổ Hà Nội vì đây vốn là nơi tập trung đông du khách ngoại quốc. Và hễ bước chân ra ngoài, họ sẽ bị "quây kín" bởi những người bán hàng rong, mà trong số đó, thường trà trộn kẻ xấu, lừa bịp, trộm cắp vặt.
Cuối tháng 7/2012, một số trang mạng đưa tin về một cô gái người Scotland là nạn nhân của một vụ lấy trộm hộ chiếu ở phố cổ Hà Nội. Cô kể, chỉ vừa cầm hộ chiếu trên tay đã bị mất.
“Ai lấy hộ chiếu của tôi vui lòng trả lại hoặc chỉ cho tôi cách nào lấy được. Tôi sẽ đưa thật nhiều tiền” - cô gái vừa khóc vừa giơ cao tờ 100 đô la Mỹ.
Ngay sau đó, một phụ nữ khoảng 35 tuổi bước đến khều nhẹ cô gái ngoại quốc và chỉ tấm hộ chiếu ở trên nắp capo chiếc xe hơi đậu gần đó. Cô gái kiểm tra kĩ càng lại tấm hộ chiếu của mình rồi đưa cho người phụ nữ ấy một tờ 100 USD Mỹ. Câu chuyện về tấm hộ chiếu... 100 đô la Mỹ cho thấy thực trạng đáng báo động về tình hình trộm cắp của người nước ngoài ở Việt Nam.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 6
Một phụ nữ ngoại quốc bị người bán hàng rong đeo bám
Đến Việt Nam, người nước ngoài còn rỉ tai nhau, rằng du lịch ở phố cổ Hà Nội, nên tránh xa mấy người bán hàng rong, để không phải mua đồ giá cắt cổ, cũng như tránh bị móc túi. Cảnh giác hơn, thay vì đeo sau lưng, họ lại đeo balô... về phía trước ngực để khỏi phải bận tâm, sợ mất đồ.
Những ví dụ kể trên quả thực là câu chuyện buồn không chỉ với người nước ngoài mà cả với phần lớn người dân Việt Nam, những người luôn mong muốn và hy vọng làm đẹp hình ảnh đất nước mình trong mắt bạn bè thế giới.

Nếu như gặp chuyện không may lần đầu tiên, người nước ngoài có thể sẽ dễ dàng bỏ qua bởi có lẽ họ cũng đã lường trước một số bất tiện khi đến một đất nước khác.

Tuy nhiên, khi họ bị "giăng bẫy" từ bề với đủ các vấn nạn từ "chặt chém" đến "chôm chỉa", thì chắc chắn ấn tượng xấu ấy không dễ bị phai mờ, hình ảnh đất nước hình chữ S sẽ mất đi phần nào sự thân thiện, thú vị. Và việc thay đổi suy nghĩ tiêu cực của họ lúc đó chắc chắn sẽ khó hơn nhiều so với việc gây dựng ấn tượng tốt đẹp ngay từ đầu.


TP goi bai

Bài Xem Nhiều