We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 30 April 2014

DIỄN VĂN NGÀY QUỐC HẬN 2014 TẠI DALLAS

blank

Cung Nhật Thành - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Dallas


Kính Thưa Quý Vị,
Hôm nay, chúng ta tề tựu nơi đây để cùng nhau nhớ về quê hương đang tạm mất về tay Việt Cộng 39 năm qua, từ sau ngày 30.4.1975. Với lịch sử, 39 năm chỉ là một chớp mắt, nhưng với cuộc đời con người, đó là một thời gian dài. Dài nên chúng ta, Người Việt Quốc Gia không bao giờ quên. Tại sao chúng ta không quên? Vì mất mát đau thương vẫn còn đó, những người dân quốc nội tranh đấu cho Tự Do, Nhân Quyền, vẫn còn đang chịu đàn áp, tù đầy…
Trong những ngày đau buồn của Tháng Tư nầy, không riêng gì chúng ta nơi đây ở Dallas, mà khắp nơi trên thế giới, người Việt Tỵ Nạn Cộng Sản (CS) đều họp mặt để Cùng Nhắc Nhau Ghi Nhớ là Đất Nước Vẫn Còn Bị Kềm Kẹp Trong Tay Việt Cộng. Chúng ta có bổn phận phải nhớ là hơn 300.000 chiến sĩ Việt Nam Cộng Hoà, hơn 58.000 ngàn chiến sĩ Hoa Kỳ, hàng ngàn chiến sĩ Úc Đại Lợi, Gia Nã Đại, Nam Hàn, Tân Tây Lan, Phi Luật Tân… đã hy sinh, để chúng ta và gia đình được sống Tự Do ở Miền Nam Việt Nam, trước năm 1975 (trong khi chống Miền Bắc CS), và sau khi mất nước năm 1975, chúng ta lại được hưởng quy chế Tỵ Nạn CS, để định cư yên lành ở hải ngoại, đến hôm nay.
 blank
Cũng trong những ngày tang tóc của Tháng Tư này, chúng ta phải nhớ đến hơn 500.000 Người Việt Miền Nam đã chết trên Biển Thái Bình Dương hoặc trong những cánh rừng biên giới; đồng bào ta đã Chết để chúng ta được Sống. Tại sao??? Vì những cái chết đau thương nầy đã thức tỉnh lương tâm của thế giới. Nên sau đó, các Trại Tỵ Nạn được Liên Hiệp Quốc lập ra và các quốc gia tự do như Hoa Kỳ, Úc, Gia Nã Đại, Pháp, Đức… đã đón nhận và trợ giúp chúng ta ổn định cuộc sống mới, sau năm 1975.
Ba mươi chín năm qua, lá cờ Việt Nam, Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, vẫn tung bay, đường đường chính chính, hiên ngang và công khai, ở hải ngoại. Chỗ nào có Người Việt Nam Tỵ Nạn, nơi đó, có Lá Cờ Vàng Chính Nghĩa. Ba mươi chín năm qua, Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia được thành lập khắp nơi ở hải ngoại. Dù có bất đồng, bất hoà trong các Cộng Đồng hải ngoại, nhưng Việt Cộng (VC) chưa bao giờ giành được bất kỳ Tổ Chức CĐ Người Việt nào, trên thế giới.
Hôm nay, tụ họp nhau nơi đây ở Dallas, hãy nhớ là, Chúng Ta Vẫn Còn Nợ những người đã Chết, vì nhờ họ mà gia đình, anh em, vợ chồng, con cháu chúng ta, được Sống yên ấm, tự do. Họ đã hy sinh và ngã xuống, không đòi hỏi, vậy làm sao chúng ta trả được món nợ dân tộc này đây? Xin đừng xem đó là việc đương nhiên mà mình được hưởng.

Chúng ta hãy trả nợ bằng cách đoàn kết với nhau, cùng lên tiếng ủng hộ, cùng yểm trợ người dân trong nước. Vì tranh đấu cho Nhân Quyền, Dân Chủ, Độc Lập, mà họ phải chịu sỉ nhục, đe dọa, điều tra, tra tấn, tù đầy; thân nhân họ cũng bị mất việc làm, bị đàn áp và bức hại… từ sau năm 1975 cho tới nay.
 blank
Còn nhiều việc bất công, như trường hợp ngày 7.3.2013, công an VC tỉnh Long An bất ngờ ập vào, khám xét, cướp đi máy móc và vật dụng trong tiệm in của Đinh Nhật Uy (anh của Đinh Nguyên Kha), còn đe dọa khách hàng của anh, nên sau đó cửa tiệm phải đóng luôn. Rồi đến trường hợp các tín đồ Phật Giáo Hòa Hảo liên tục bị công an và côn đồ ngăn chận họ đến dự Ngày Tưởng Nhớ Đức Thầy Huỳnh Phú Sổ Thọ Nạn (bị giết năm 1947), và đánh đập họ dã man, trên 30 năm nay. Như ngày 21/3/2014, công an đặc nhiệm VC và côn đồ (được thuê mướn), đã xông vào nhà ông Nguyễn Văn Vinh, 82 tuổi, ở An Giang, tịch thu các đồ đạc chúng muốn, rồi đập phá tan tành những gì còn lại, đồng thời hành hung và bắt giữ các tín đồ hiện diện…
Trở lại chúng ta, những người Việt Tỵ Nạn Miền Nam, có thể đã không được ở Mỹ nếu không có nửa triệu thuyền Nhân Miền Nam đã chết ở biển, sau năm 1975. Vậy chúng ta hãy trả nợ họ, bằng cách không giới thiệu, không tiếp xúc với những người có ý kiến hoặc hành động phản bội, giúp quảng bá, tuyên truyền văn hóa phẩm của VC. Họ thường đi xem các chương trình văn nghệ của VC hoặc thân Cộng, do đó làm lợi cho Việt Cộng mà vẫn không biết. VC muốn quảng bá văn nghệ, đài phát thanh và những tin tức không bao giờ nói đến các tội ác của chúng và làm người ta quên đi lịch sử của Việt Nam Cộng Hòa. Chúng viết lại lịch sử Việt Nam một cách sai lầm để che đậy sự thật và để làm chúng ta quên đi lý do tại sao có rất nhiều người Việt Nam hiện diện ở ngoại quốc.
May mắn thay, trong các cộng đồng Việt Nam hải ngoại, có nhiều người tài đức đã dùng thời giờ hoặc tiền bạc của họ ra để phục vụ. Vậy chúng ta trả nợ bằng cách tôn trọng những người tài đức, để họ được yên tâm phục vụ cộng đồng địa phương, và góp phần với các cộng đồng khác ở hải ngoại, tiếp sức nhau trong nghĩa vụ phát huy Nhân Quyền, Dân Chủ, và Một Ngày Quang Phục cho quê hương Việt Nam. Rõ ràng, những người tài đức nổi bật nầy không những làm công tác tình nguyện, không lương, lại còn phải đối phó nhiều khó khăn và thử thách từ bên trong lẫn bên ngoài… Nên họ rất cần sự ủng hộ bằng lời nói và hành động của đồng bào người Việt.
 blank
Chúng ta cũng trả nợ bằng cách không ép buộc ai phải đi cùng con đường của mình, vì mỗi người có hoàn cảnh riêng tư, khác biệt, miễn là cùng đi chung một hướng. Cùng là Người Việt Quốc Gia và Tỵ Nạn CS, nếu không thể giúp nhau thì ít nhất cũng đừng vô tình hay cố ý gây thương tổn cho nhau.
Được như thế, ngày mà quê hương thật sự có tự do, độc lập với Trung Cộng, ngày Lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ yêu thương sẽ tung bay trên khắp mọi ngã đường đất nước, từ Bắc vào Nam, sẽ trở thành hiện thực. 
Xin cám ơn Quý Vị.

Ngày 26/4/2014,
Cung Nhật Thành - Chủ Tịch Cộng Đồng Người Việt Dallas
……………………………

National Mourning Day Commemoration Speech 2014 in Dallas
Ladies and Gentlemen, 

Today, we gather here to remember our lost motherland that fell to Vietnamese Communist rule 39 years ago on April 30, 1975. In history, 39 years is like the blink of an eye, but to a human life, it is extremely long. It is long and that is why we South Vietnamese will never forget. Why do we never forget? The painful loss of our motherland still aches and the people living in Vietnam still fight for Freedom, Human Rights while suffering under the oppressive government…

During these dark days of April, not only do the Vietnamese refugees of Dallas, but all over the globe, gather together to remind each other our precious Vietnam is still in brutal communist hands. We have a responsibility to remember more than 300,000 Republic of Vietnam soldiers, 58,000 American troops and thousands of soldiers from Australia, Canada, South Korea, New Zealand, Philippines … have made the ultimate sacrifice so we and our families could live in the free South Vietnam before 1975 and after 1975, immigrate as political refugees to other countries.
 blank
These days of mourning in April, we have to remember more than half a million South Vietnamese lost their lives in the Pacific Ocean or jungles of Vietnam in their quest for freedom. They made the ultimate sacrifice for us. Why??? These deaths awakened the soul and touched the hearts of people all around the world. The United Nations opened refugee camps and free countries including the United States, Australia, Canada, France, Germany and more welcomed and sponsored us so we could start a new life after 1975. 

39 years later, the Vietnamese flag, the yellow flag with three red stripes, still flies in the sky, upright, boldly and openly overseas. Wherever Vietnamese refugees are, there is the yellow flag with its just cause. 39 years later, Nationalist Vietnamese Communities overseas have formed all across the globe. And despite some discord, Vietnamese Communists haven’t captured any Vietnamese community organizations in the world.

Today, us fellow Vietnamese gathered together in Dallas, we should remember we owe a debt to those who lost their lives. Because of their sacrifices, our families, brothers and sisters, husbands and wives, nieces and nephews have the privilege of living in a safe and free country. They have sacrificed and laid down for us, never asking for anything in return, so how could we possibly repay them? Please do not take it for granted. We can repay them by uniting together and raising our voices in support of the citizens who still live in Communist Vietnam today. Because of their fight for Human Rights, Democracy, Independence they have to endure humiliation, threats, interrogations, torture and imprisonment. Their family members have also lost their jobs, been oppressed and persecuted since 1975.


blank

There are still injustices we must still fight, such as on March 7, 2013 VC police at Long An stormed and took possession of printing press, copy machines at a printing shop of Đinh Nhật Uy (brother of Đinh Nguyên Kha). The Vietnamese Communist (VC) also threatened customers so that the shop lost its business and closed its door. 

Another example of their human rights abuses is against the followers of Friendly Buddhism over the past 30 years. The communist police and their thugs continuously harass, assault, and hinder the Buddhist followers from attending the Remembrance Day of Their Fallen Leader, Huỳnh Phú Sổ, who was killed by the VC in 1947. They did not want this type of Buddhism to exist because it is a reminder of their religious intolerance and cruelty when the VC asked Mr. Huỳnh Phú Sổ to a meeting in 1947 and killed him because he didn’t agree with the communist. Again, on March 21st, 2014 when one of followers volunteered that the mourning of their leader be held at his home. The VC police enforcement unit and their hired thugs forced themselves into the home of an 82 year old elderly, Mr. Nguyễn Văn Vinh, in An Giang. They confiscated what they wanted and smashed the rest of his belongings. They also detained and assaulted the followers that were present at the location.

Back to us, we South Vietnamese Refugees, would not be here in America if there wasn’t half million of South Vietnamese Boat People who died at sea after 1975. We can honor the sacrifice of the South Vietnamese Boat People by not introducing and not associating with those people who have the ideas or actions to promote the North Vietnamese Communist cultural products. People who go to concerts sponsored by VC or VC empathizers; therefore, unknowingly it benefits the Communist propaganda. The Vietnamese Communists want to spread entertainment, radio station, news channels that never mention their sins and to make people forget the history of Republic of South Vietnam. They often falsely rewrite Vietnam history to cover up and to make us forget why there are so many Vietnamese overseas.
 blank
Fortunately, in Vietnamese communities abroad, there are many honorable people who volunteered their time or money to serve. We can repay our debt by respecting these talented and good people so that they can work unhindered together to serve their local communities and to promote Human Rights, Democracy, and a Day to Restore Vietnam to its Golden Age. Clearly, these outstanding volunteers not only work without pay but also face many struggles both inside and outside their communities. Therefore, they need our support in words and actions.

We can also repay those who made the ultimate sacrifice by not forcing anyone to follow our own exact path, for everyone is unique and has different circumstances. Going forward with the same destination is what matters. We are all Vietnamese Nationalist and Refugees together from Communist. If cannot help one another, we should at least not hinder each other.

If this happens, the day our motherland of Vietnam truly has freedom and is independent from Communist China, the yellow flag with the three red stripes of Vietnam will freely fly everywhere from North Vietnam to South Vietnam, will one day be a reality. 

Thank You.

April 26, 2014,
Cung Nhật Thành - President of Dallas Vietnamese Community

30 tháng Tư tại Anh quốc: Ta ngồi chờ hay đứng dậy?



TẬP THỂ NGƯỜI VIỆT NAM TỴ NẠN CỘNG SẢN
tại VƯƠNG QUỐC ANH
_______________________________________________
_____________________________________

Hình ảnh cuộc biểu tình Quốc Hận 30 tháng Tư tại London, Anh quốc ngày 26/4/2014

  Địa điểm tập trung: Palace Gate, Kensington Road, Kensington Gardens,
London, W8.
• Biểu tình: Ðối diện sứ quán Việt gian cộng sản, 12-14 Victoria Road,
London,W8 5RD.

Sự hiện diện của nhà văn:
 Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
______ 



 Nhà văn: Hàn Giang Trần Lệ Tuyền







Khi  đoàn người biểu tình! đi ngang tòa lãnh sự "Mafia"csVN thì cờ đỏ cs phải teo hãy nhìn xem

Xin chân thành cám ơn ban tổ chức và các vị mạnh thường quân đã giúp tài chánh và cám ơn quý đồng hương tỵ nạn cs tại Vương Quốc Anh,đặc biệt nhà văn Hàn Giang Trần Lệ Tuyền đã đồng hành  ngày Biểu Tình 30.4 tại London.
"Đường đi không khó ....vì ngăn sông cách
núi !!!? nhưng có người ngại núi e sông"

ANH QUỐC
26.4.2014


http://www.ukdautranh.com/2014/04/london-2642014-hinh-anh-cuoc-bieu-tinh.html
---
 30-4. Ta ngồi chờ hay đứng dậy?





Tôi đã không định viết bất cứ một bài viết nào nhân ngày 30-4 năm nay. Bởi lẽ, nhắc về một mốc điểm của một thời gian như ngày 30-4, nó chỉ làm cho lòng người thêm sầu héo, đớn đau, hơn là đem đến cho người quanh mình một niềm vui, dù là rất nhỏ bé. Bỡi lẽ, nhìn quanh đây. Ngưòi miệt mài với tranh đấu thì cứ trần lưng ra trong cô đơn. Kẻ chạy cờ, cúi đầu, cầu ơn mưa móc của Việt cộng, xem ra càng lúc càng đông, lại thêm có tài qùy lâu hơn. Bên cạnh đó là đoàn ngũ gọi là về “ du lịch, thăm quê” càng lúc càng nhiều. Sân bay lúc bỏ chạy chẳng mấy người ra vào được. Lúc này là tấp nập xuốt ngày đêm. Phần vì người về, phần vì rao hàng dẫn mối. Chẳng mấy ai nhớ đến lúc đi thì trốn chui trốn nhủi, bị phường khóm tố cha, tố mẹ, bêu riếu. Bị bọn bất lương láo lếu gọi là ma cô đĩ điếm. Lúc về thì trát phấn, bôi son ra dáng “ khúc ruột ngàn dặm” nên cũng chẳng ngượng ngùng! Toàn cảnh ấy tạo thành một bức tranh màu nước đục. Vui gì mà viết?

Đã thế, lúc gần đây lại thấy nhiều người “đẻ“ ra loại ý kiến “đỉnh cao” là: Có tranh đấu cũng chả di đến đâu, hễ bọn Trung cộng đổ thì Việt Cộng cũng chết theo! Hoặc gỉa, mình không gởi tiền về thì tiền của chúng cũng đã xếp cao như núi! Nó cần gì đến tiền của người ở hải ngoại! Nghe mà thấm nỗi đau! Ấy là chưa kể đến nỗi đau của người dân Crimea vừa bị xát nhập vào Liên Bang Nga. Nó là một bài học, một bước tập thực tế trước mắt cho một chương trình xin tự trị xàt nhập vào Trung quốc mà Việt cộng đã đi vào những giai đoạn sửa soạn cuối cùng? Mấy ai hay?

Trước viễn ảnh đau thương, mất nước vào tay Trung cộng, dĩ nhiên, tôi không phản bác một ai, cũng chẳng phản bác một lý lẽ nào của “người mỉnh”. Chỉ xin đưa ra vài con số, vài câu chuyện có liên hệ đến câu chyện này mà thôi. Trước hết,
I. Ngồi chờ... Trung cộng chết, ta sẽ ra sao?

Trước hết, vì không biết đến bao giờ nó mới chết, nên ta sẽ có dịp mỗi năm một lần, ngồi đếm ngày 30-4. Đếm để nghe “người ta” bàn luận. Hết bàn khôn đến bàn dại. Hết quốc hận thành hoà giải…. theo Việt cộng! Nhưng có một điều mà người ta không thèm để ý đến trong những lúc ngồi đếm và bàn luận là: Trước khi Trung cộng chết thì Việt Nam ta cũng đã tan bay bay xác pháo rồi: Nó bị tan bay xác pháo vì Việt cộng, bị tan biến vào chính vòng tay của Trung cộng. Bạn không tin ư?

1. Phần tài nguyên: Đất rừng, đất biển của Việt Nam ta bây giờ có bao nhiêu phần trăm nằm trong tay Tàu, ngoại quốc? Bao nhiêu phần trăm nằm trong tay của đồng bào? Bao nhiêu phần trăm nằm trong tay của đảng cộng sản với đặc quyền sử dụng, đặc quyền cho đi, dâng hiến hay ký những giao kèo cho thuê dài hạn để chia nhau tiên túi? Hỏi xem, Hoàng Sa, Trường Sa, Cao nguyên, Bình Dương, Vũng Áng, Cửa Việt…. toàn là những trọng địa, nay dưới quyền của ai?

2, Về nhân sự: Ngày nay trên đất nước Việt Nam, có ai kiểm chứng được là có bao nhiêu thành viên, cấp uỷ của cộng sản từ trung ương cho đến địa phương người Việt nhưng làm việc theo lệnh Tàu để được hưởng quy chế cha truyền con nối? Rồi có bao nhiêu làng toàn người Tàu mới đến định cư theo quy chế riêng của Tàu hay không? Có ai vào được những khu định cư của các chuyên viên thợ thuyền của Tàu theo sang để làm công nhân chính thức hay nhập lậu, trong các dự án trúng thầu hay không? Có ai có trong tay những con số là hiện có bao nhiêu ngưòi Tàu vào Việt Nam du lịch và trốn ở lại trong những khu riêng của họ hay không? Kế đến, với hoàn cảnh ngày thêm bi đát của lao động Việt Nam, đặc biệt là của phụ nữ, khi thấy những người Tàu ở Việt Nam, trước mắt có công ăn việc làm, ra đường được nhà nước Việt cộng ưu đãi, có bao nhiêu người đã chấp nhận lấy chồng Tàu thuộc diện di dân bất hợp pháp này? Trong năm, mười năm sau nữa họ là Tàu hay là Ta? Ấy là chưa nói đến những kế hoạch lớn từ trung ương do nhà nước Việc cộng chủ trương và Phạm vũ Luận theo đó đã đề ra chương trình “giúp” trẻ em Việt Nam học tiếng Tàu ngay từ bậc tiểu học, để mai kia đi xin việc trên đất nước mình cho dễ? Hỏi xem, nước chưa bị đồng hóa, Việt cộng đã có chủ trường đón thời như thế. Tương lai Việt ra sao?

3. Rồi ở một chiều khác. Lực lượng đấu tranh ở hải ngoại gìa yếu và chết dần mòn, những cầu nối đã ở vào cái khoảng 50- và 60 lại đang tàn lụi dần. Bị tàn lụi vì thui chột, vì bỏ cuộc và vì “áo gấm về làng”, vì miếng lợi danh? Hỏi xem, nếu lớp cầu nổi này không còn, các điểm tựa cho cuộc tranh đấu tại quê nhà gặp bất lợi. Việt Nam về đâu? Với hai nguồn tài nguyên và nhân sự như thế, xem ra kế ngồi chờ là hoàn toàn thất bại.II. Trường hợp đứng dậy thì sao?

Chúng ta có những lợi thế sau:

1. Chúng ta có một khối chuyên viên hùng hậu trên thế giới,

2. Hoa-Kỳ hiện diện trong vùng Đông Nam Á. Đây là một điểm rất thuận lợi… sự hiện diện của HK khiến có sự ổn định. Sự ổn định giúp ta dễ dàng bảo vệ chủ quyền và phát triển quốc gia…

3. Người dân từ Bắc xuống Nam bất mãn, đói khổ lầm than. Lại đứng trước thảm cảnh bị giao vào tay Tàu lấn áp. Họ đang mơ ước một sự thay đổi cho VN.

4. Hệ thống tài chánh của Việt cộng đang gặp trở ngại một cách trầm trọng. Chúng cố gắng trả tiền lời cao để chiêu dụ người ký thác, nhưng khó rút tiền ra khi cần đến .

5. Việt Nam có được một khối lượng lớn và vững chắc. Đó là Cộng Đồng Việt-Nam Hải Ngoại.

6. Hiện nay, Việt cộng đang sống tựa vào đồng tiền do thân nhân gủi về VN. Chúng hoàn toàn bất lực và bị khủng hoảng nghiêm trọng trong lãnh vực kinh tế, văn hóa và xã hội. Tội ác, và bất ổn xã hội mỗi lúc một thêm nghiêm trọng.III. Có những lợi thế, nhưng làm sao đứng dậy đây?

Vào khoảng thời gian này năm trước, đặc biệt trong bài “ Xiết chặt kinh tế và giờ chết của Việt cộng”, tôi đã đưa ra một số đề nghị. Nay nhân ngày đau thương của đất nước, Tôi xin được viết lại một lần nữa những lời đề nghị đó. Những đề nghị mà bản thân tôi phải gạt nước mắt, phải cắt ruột mà viết. Chỉ hy vọng mọi người, hãy thấy cái khổ lớn của dân tộc mà hy sinh đi một phần nào cái “nỗi khổ” của gia đình, hay hy sinh một phần “ tự sướng” cho bản thân trong những cuộc du lịch Việt Nam. Dĩ nhiên, sự hy sinh này tuy khó, nhưng không phải là bất khả thi. Hơn thế, nó lại được đánh giá là những đóng góp cực lớn cho cuộc thay đổi của vận mệnh đất nước mai sau. Theo đó, Ta nên tự buộc ta thi hành, hơn là, Ta cứ về nuôi chúng rồi chửi chúng thì có ích gì?

Cách đây hơn hai năm, cộng sản Việt Nam đã công khai ý định chiếm đoạt tài sản là ngoại hối và vàng của người dân còn cất giữ, mua bán, hay đã gởi vào ngân hàng bằng nghị quyết 11/NQ-CP. “tiết 1, 2(c) tăng cường quản lý ngoại hối, thực hiện các biện pháp cần thiết để các tổ chức cá nhân… bán ngoại tệ cho ngân hàng. (d), xóa bỏ việc kinh doanh vàng miếng trên thị trường tự do…”. Qua nghị quyết này, cộng sản đã quyết liệt đánh vào các doanh nghiệp tư nhân, qua việc cấm họ sử dụng vàng, đô la, hạn chế nhập khẩu hàng hóa, hầu thu tóm toàn bộ tài sản là ngoại hối và vàng vào tay “nhà nước”. Nghĩa là, chúng đã sẵn sàng in tiền giấy lộn hình Hồ với mệnh giá cao để cân bằng trị giá với ngoại hối và vàng một khi người gởi tiền vào ngân hàng muốn rút tiền ra. Theo kế hoạch này, không một người nào có thể rút ngoại hối hay vàng do chính mình đã gởi vào ngân hàng trước đó. Tệ hơn thế, hàng tỷ tỷ ngoại hối, và quý kim đó cũng không còn nằm dự trữ trong ngân hàng nhà nước, nhưng là trong các tài khoản của các cá nhân ở ngoại quốc! Theo đó, việc đổi tiền vói mệnh gía một ăn 500, thậm chí là 1 ăn 1000, có thể xảy ra ở bất cứ thời điểm nào.

Chuyện là thế, có lẽ nào chúng ta tiếp tục gởi tiền về để cho chúng làm băng hoại nền đạo lý, văn hóa của dân tộc và đưa đất nước vào vòng nô lệ cho phương bắc? Không, tôi không cho đây là điều chúng ta muốn, nhưng thực tế, chính chúng ta đang nuôi nó để cho nó làm như thế. Nghĩa là, ở một phương diện nào đó, thay vì trừ bạo, chính chúng ta lại là những người đồng loã, thôi thúc, giúp chúng thêm phương tiện để gây ra thêm tội ác với đồng bào của mình. Nhưng làm sao để chúng ta có thể giải tỏa được nghịch lý đầy oan nghiệt này? Có rất nhiều người đã nghĩ đến một phương án nhẹ nhàng, nhưng đầy hiệu quả là: Đề nghị tất cả mọi người hãy vì tương lai của dân tộc mà tham gia tích cực vào chương trình cứu nguy đất nước bằng cách:

a. Kế hoạch tự tiết chế.

- Không gởi tiền, hàng, quà, về cho thân nhân trong vòng vài năm để tiêu dùng, buôn bán, xây dựng cơ sở. Ngoài trừ những trường hợp rất cần thiết và khẩn cấp như cứu tử. ( Mỗi tháng không qúa $50 như người Cuba thường áp dụng trong cuộc đáu tranh của họ). Nếu cần, lên kiến nghị yêu cầu chính quyền các nước liên hệ ra điều khoản về tài chánh và đề nghị chính phủ thanh lý các tổ chức tư nhân trá hình gời tiền về Viêt Nam?

- Không về du lịch tại VN trừ trường hợp tang chế của cha mẹ, anh em ruột thịt mà thôi. Và thời gian ở lại không nên kéo dài.

- Tạm thời không bảo lãnh cho thân nhân đi du lịch hay đi du học ở hải ngoại.

- Không gởi tiền vào các ngân hàng của cộng sản Việt Nam. Tất cả những ai đã gởi tiền vào ngân hàng, giúp vốn cho nhà nước cộng sản Việt Nam thành những tên trộm cướp hợp pháp, hãy rút tất cả tài khoản đáo hạn ra khỏi các ngân hàng nhà nước (gởi vàng thì đòi vàng, gởi tiền ngoại thì đòi lại tiền ngoại).

- Không gởi về dù chỉ là một đồng để đầu tư vào các dịch vụ nhà đất, khách sạn, nhà nghỉ hay phát triển kinh doanh tại Việt Nam. Dù có một vốn, một trăm lời cũng không gởi. Nên nhớ, khi chúng ta gởi tiền về đầu tư vào các dịch vụ nhà đất là chính chúng ta giết dân ta. Lý do, Cộng sản sẽ tiếp tục mở quy hoạch giải phóng mặt bằng để …. bán lại cho những người đầu tư từ hải ngoại. Thế là ta giúp chúng giết dân ta.

- Không mua bán lương thực, thực phẩm, đồ gia dụng nhập cảng từ Việt Nam hay Trung cộng vào đất nước, nơi chúng ta đang sinh sống.

- Không hỗ trợ bất cứ một chương trình nào ngoài chương trình nhân đạo khẩn cấp như thiên tai, động đất, bão lụt tại Việt Nam. Kể cả những việc ủng hộ cho tôn giáo để xây chùa, xây nhà thờ hay các cơ sở của tôn giáo cũng không có ngoại lệ.

- Tuyệt đối không ủng hộ, không mua vé tham dự bất cứ chương trình văn nghệ hát hò nào của các ca sĩ đến từ Việt Nam. Họ có thể không phải là những văn công cộng sản Việt Nam đi tuyên truyền, nhưng không ủng hộ vì chương trình của chúng ta.

- Đặc biệt, hãy tích cực vận động các chính phủ nơi mình sinh sống không viện trợ kinh tế cho cộng sản Việt Nam. Hơn thế, ủng hộ mạnh mẽ các phong trào tranh đấu cho nhân quyền ở trong nước.

b. Cắt nguồn vốn từ đồng bào ở trong nước:

- Kêu gọi đồng bào, thân nhân không gởi tiền vào các ngân hàng của nhà nước cộng sản Việt Nam.

- Kêu gọi đồng bào hãy lần lượt rút hết vốn của mình ra khỏi các ngân hàng. Vì có gởi vào khi chúng đổi tiền thì cũng trắng tay.

- Tự tích trữ vàng bạc và quý kim (nếu có thể) thay vì tung vào các ngân hàng.

- Chiết giảm chi tiêu, mua bán trong từng ngày.

- Không mua hàng hóa có nhãn hiệu từ Trung cộng.

Đây là kế hoạch thắt lưng buộc bụng. Không, phải gọi là “cắt ruột đứt lòng” mới đúng. Bởi vì nó làm cho con tim của chúng ta rướm máu vì nỗi khổ tạm thời của người thân. Nhưng hãy vì 90 triệu đồng bào, hơn thế, vì tương lai của dân tộc Việt Nam, chúng ta không thể không cùng nhau thực hiện.IV. Hệ quả.

Về hệ quả, có nhiều người từng đi về Việt Nam, họ đã quan sát kỹ lưỡng và quả quyết với tôi rằng. Nếu mình không gởi tiền về, không đi du lịch và vận động những người ngoại quốc không du lịch Việt Nam, chúng nó sẽ chết ngay. Chết không kịp trăn trối, vì thiếu 10 tỷ đôla tương đương 200 ngàn tỷ đồng để chi dụng trao đổi hàng năm, chúng không thể sống. Tôi cho ý tưởng ấy là quá mạnh mẽ. Tuy nhiên, người ta có thể nhìn thấy trước những hệ quả dây chuyền sẽ ảnh hưởng trực tiếp lên nền kinh tế và đời sống của người dân cũng như chế độ một khi việc phong toả kinh tế được thực hiện nghiêm túc.

- Đời sống của nhân dân, trong đó có cả thân nhân của những người ở hải ngoại sẽ gặp khó khăn hơn và giá sinh hoạt sẽ tăng cao hơn. Nhưng không thể trở lại cái thời 1977 – 1978. Nhiều mặt hàng sẽ trở nên ế ẩm vì không có người tiêu thụ. Và nhiều mặt hàng cần như điện, điện thoại, xăng dầu… có khi cũng trở thành xa xỉ phẩm.

- Nạn trộm cắp của công và tội phạm sẽ tăng nhảy vọt.

- Nhiều ngân hàng sẽ bị khánh kiệt, phá sản.

- Nhiều khu vực kinh tế tập đoàn sẽ vỡ nợ.

- Ngành địa ốc, khách sạn sẽ hoàn toàn suy thoái.

- Ngành hàng không sẽ khốn đốn.

- Nhiều khu vực sản xuất, tư doanh sẽ đóng cửa, nạn thất nghiệp sẽ tăng cao.

- Nền kinh tế què quặt này sẽ giảm sự thu hút đầu tư vốn từ ngoại quốc.

- Nông nghiệp cũng bị hạn chế.

- Trung cộng và các nhà đầu tư của họ sẽ xâm nhập vào nhiều cơ sở hạ tầng. Nhiều loại giấy tờ, kể cả việc “phát” giấy quốc tịch VN (dĩ nhiên là bán lấy tiền) cho người Tàu xâm nhập cư vào Việt Nam theo chủ trương của Trung cộng sẽ diễn ra như đi chợ.

- Các kế hoạch đầu tư do nhà thầu Trung cộng đấu thầu sẽ tự trì trệ.

- Các cơ sở kinh tài cho nhà nước hay cho các cá nhân đương quyền nắm giữ tại hải ngoại sẽ lụn bại…

Hẳn nhiên không phải chỉ có bấy nhiêu. Đây chỉ là vài nét vẽ điển hình. Thực tế nó còn ảnh hưởng nặng nề trên nhiều phương diện khác nữa. Và ảnh hưởng của mỗi năm một thêm trầm trọng hơn. Bởi lẽ, ngay năm đầu, nếu cộng sản Việt Nam không nhận được 10 tỷ đôla do người Việt gởi về, không có nghĩa là nền kinh tế Việt Nam chỉ bị thiệt hại có 10 tỷ đôla mà thôi. Trái lại con số bị thiệt hại có thể nhân lên gấp hai hay ba lần con số 10 tỷ đôla ấy. Lý do:

- Vì không nhận được tiền, người ta phải tiêu vào nguồn vốn của mình đã có.

- Không có nguồn vốn để tạo ra lợi nhuận, sản phẩm.

- Không có nguồn vốn để trao đổi mua bán với ngoại quốc.

- Không có nguồn vốn để cho các ngân hàng nhà nước tung tiền ra đầu tư vào các dịch vụ “quy hoạch”, tạo thêm dân oan. Nạn ăn cắp của công và tham nhũng sẽ tăng nhảy vọt. Làm thâm thủng thêm ngân sách.

- Không có tiền để thuê đầu gấu, xã hội đen đàn áp đồng bào và làm lũng đoạn, rối loạn đời sống của người Việt tại hải ngoại.

- Các nhà đầu tư ngoại quốc không nhìn thấy mối lợi khi tham gia đầu tư vì hàng không có người mua. Và đặc biệt là bị những người Việt tại hải ngoại tẩy chay.

Sang năm thứ hai, con số thiệt hại không phải là gầp hai ba lần, nhưng sẽ là lũy tiến, hai ba lần con số hai, ba của năm trước. Như thế, với kế hoạch “cắt ruột đứt lòng này”, đồng bào Việt Nam của chúng ta ở quê nhà sẽ gặp nhiều khó khăn hơn trong một thời gian. Khó khăn hơn thôi, nhưng nạn đói sẽ không xảy ra và có thể cũng không bi đát cơ hàn bằng những năm 1977 – 1978. Tuy thế nó sẽ không kéo dài. Đổi lại, cuộc khủng hoảng kinh tế bó buộc phải xảy ra và cộng sản sẽ không có khả năng giải quyết hỗn loạn. Chúng sẽ bi sụp đổ, bị loại trừ ra khỏi xã hội. Sau đó, chúng ta dùng số tiền “viện trợ” này một cách hợp lý thì thừa sức xây dựng lại một quê hương tươi đẹp sau một thời gian ngắn.

Chúng ta, những người Việt tại hải ngoại, cũng như những người có nguồn vốn ở Việt Nam có đủ can đảm để làm cuộc bao vây kinh tế để nhận chìm chế độ cộng sản, để đưa đất nước vào cuộc đổi thay trong Độc Lập, Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền hay không? Quyết định thành bại là do chính chúng ta. Xin nhớ, Cộng sản không phải là một con siêu mãnh hổ luôn luôn mạnh mẽ, đủ sức cắn xé đồng bào mình, nếu như chúng không có gì để ăn!

Tóm lại, người Việt đang đứng trước một cơ hội thuận tiện để cứu nước.

- Trước hết, tạo ra những khó hhăn và rối loạn về kinh tế để diệt trừ cộng sản và giải phóng dân ta ra khỏi chế độ bạo tàn cộng sản do Hồ chí Minh và tập đoàn cộng sản khống chế dân ta từ hơn 70 năm qua. ( xin nhớ, chính tập đoàn cộng sản Liên Sô cũng bị sụp đổ vì khủng hoảng kinh tê bản thân).

- Thứ hai, xây dựng đất nước trong ổn định. Mở ra một quy chế ngoại kiều đứng đắn. Chúng ta sẽ hoàn toàn làm chủ tình thế, Trung cộng không có một chút cơ hội nào mở mang bờ cõi xuống phía nam của Nam Quan, Bản Giốc, và tuyệt đối không thể lấn chiếm Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.


Sự viêc rõ ràng như thế. Câu chuyện Việt Nam hôm nay chỉ có hai phương cách để chọn lựa và giải quyết. Một là ngồi chờ để được vào vòng nô lệ. Hai là cùng nhau đứng dậy cứu non sông thoát cuộc nô lệ. Bởi vì, không ai có thể giải phóng chúng ta, ngoại trừ chính chúng ta.

Bảo Giang

Tuesday, 29 April 2014

Người Việt lưu vong : Cảm Niệm Nhân Ngày Quốc Hận Ba Mươi Tháng Tư

Cảm Niệm Nhân Ngày Quốc Hận Ba Mươi Tháng Tư
 

BoatPeople 2 Cho đến nay, cộng đồng Việt Nam lưu vong tị nạn cộng sản đã bước qua thập niên thứ tư. Nếu tính năm, thì chúng ta đã xa quê hương đúng ba mươi chín (39) năm.

Nói chung 39 năm ly hương cho tất cả những người ra đi vào những thời điểm khác và xa nhau, có khi cả 15 - 17 năm, đó là vì chúng tôi nghĩ rằng: ngay khi miền Nam Tự Do của Việt Nam cộng Hòa bị rơi vào tay cộng sản miền Bắc, hầu hết người miền Nam đều mang tâm trạng những người mất nước... Cho nên kể cả những người miền Nam còn sống tại đất nước, hầu hết vẫn cảm thấy là “đã ly hương trên chính quê hương mình”. Bởi vì dưới chế độ Cộng sản, họ đã mất tự do, mất quyền làm người. Ngoài ra, người Việt còn bị ép buộc phải “yêu xã hội chủ nghĩa”, vì đảng cộng sản Việt Nam đã đưa ra quy luật kỳ quái “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Kỳ quái là vì từ thời các vua Hùng dựng nước cho đến các triều đại Ðinh, Lê, Lý, Trần, Nguyễn... dân tộc Việt Nam đã yêu nước đến mức hy sinh tất cả để chống giặc Tàu, giặc Tây vân vân, nhưng vào các thời điểm đó, chưa có cái gọi là chủ nghĩa xã hội mà cộng sản miền Bắc hô hào “quá độ” lên, nhưng con đường ấy đi mãi không tới. Thiên Ðường cộng sản bị nhà văn cộng sản Dương Thu Hương gọi là Thiên Ðường Mù.

Thế là người Việt nói chung và người Việt miền Nam nói riêng trở thành những kẻ bơ vơ vì “Cũng có quê hương nhưng không thể yêu!”, bởi vì chế độ cộng sản Việt Nam đã gắn quê hương vào chủ nghĩa xã hội!

Sau tháng Tư năm 1975, cộng sản Việt Nam đã thi hành một chính sách thù hận, biến cả nước thành một nhà tù lớn, cưỡng bách toàn dân cả thành thị lẫn nông thôn đi lao động khổ sai tại các vùng kinh tế mới; cộng sản Việt Nam đã tù đày hơn một triệu Quân, Dân, Cán, Chính miền Nam, trên khắp chốn núi rừng từ Nam chí Bắc, tận biên giới Trung cộng... trong các trại lao động gọi là cải tạo (rập khuôn quan thầy Trung Cộng về chính sách “Lao Cải” tức lao động cải tạo).

Chính sách tàn độc mà cộng sản Việt Nam áp đặt lên miền Nam đã khiến cho hàng ngàn, hàng chục ngàn, rồi hàng trăm ngàn người... bất chấp hiểm nguy, đã quyết tâm vượt thoát ra đi tìm tự do trên những chiếc thuyền nhỏ bé giữa đại dương chập chùng sóng gió; hàng chục ngàn đã bị hải tặc hãm hiếp, giết, bắt đi mất tích; hàng chục ngàn người bị vùi thây trong lòng biển làm mồi cho cá...

Chính những cuộc vượt biển và vượt biên lớn lao đầy bi thương chưa từng có trong lịch sử dân tộc này, đã làm cho thế giới thấy rõ thực chất của chế độ cộng sản đang cầm quyền, đã cảnh tỉnh những người ngoại quốc phản chiến, cũng như những người Việt sinh sống tại hải ngoại từ trước 1975, về chính sách phi nhân của tập đoàn Hà Nội đối với nhân dân Việt Nam.

Phong trào vượt biển ồ ạt từ những năm 1978, 1979 trở đi, là một lựa chọn dứt khoát của người ra đi, giữa hai con đường: đó là Tự Do hay là Chết. Ðây là một lựa chọn có ý thức sáng suốt: vì không chấp nhận chế độ cộng sản nên phải ra đi, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình.

Những người vượt biển và những người tị nạn chính trị ra đi có trật tự... hơn ai hết, họ biết rõ nguyên do đã thúc đẩy ho phải rời bỏ quê hương đất nước... Vì vậy, sau khi đã thoát, đã may mắn đến bờ bến tự do, họ phải luôn nhớ rằng mình là người tị nạn cộng sản, chính vì cộng sản miền Bắc lấn chiếm Việt Nam Cộng Hòa, nên chính phủ và nhân dân các nước tự do mới hào hiệp đưa tay đón nhận người tị nạn từ miền Nam Việt Nam vào định cư.

Ðối với cộng đồng người Việt tị nạn khắp nơi trên thế giới, 30 tháng 4 sẽ mãi mãi là một ngày đen tối và tang thương. Bởi vì từ ngày đó, cả miền Nam Việt Nam đã chìm vào máu và nước mắt, toàn đất nước phải chịu ách thống trị của chế độ cộng sản, một chế độ đi ngược lại nhân tính, tước đoạt tự do và quyền làm người của nhân dân.

Chủ nghĩa Cộng sản quốc tế đã bị đào thải tại Liên Xô, Ðông Âu, nhưng nó lại đang tồn tại để gây đói khó tại Bắc Hàn,.. đang ngắc ngoải tại Cu Ba, và đã biến thành quái thai tại Việt Nam, khiến cho nhân dân càng ngày càng điêu linh, khốn khổ.

Trong mấy năm vừa qua, bạo quyền Cộng sản Việt Nam đã có những mưu đồ phá hoại và gây chia rẽ Cộng đồng người Việt tị nạn, cụ thể là Nghị Quyết 36 cùng nhiều diễn biến thầm lặng khác qua bọn tay sai tại hải ngoại.

Lợi dụng quy chế tự do lập Hội của Hoa Kỳ, Cộng sản Việt Nam đã cho tay sai lập thêm các Hội Ðoàn giả dạng quốc gia để tạo nên tranh chấp, nhằm gây khó khăn cho các công tác xây dựng cộng đồng, nuôi dưỡng ý chí chống cộng cho đến ngày quang phục quê hương.

Sự kiện này đã diễn ra tại Nam California. Nhiều hội đoàn tranh giành tổ chức Ngày Quốc Hận, không ai chịu nhường ai, tạo nên bất hòa, căng thẳng, khiến chính quyền địa phương phải can thiệp. Thật vô cùng tệ hại!

Cộng đồng người Việt Bắc California cho đến năm 2012 đã may mắn hơn, chỉ có một tổ chức cộng đồng Việt Nam Bắc California đứng ra tranh đấu cho Tự Do, Nhân Quyền và tổ chức Ngày Tưởng Niệm Quốc Hận, có lẽ nhờ ý thức chính trị của đồng hương tị nạn tại đây sáng suốt, không dễ bị mắc mưu của những tay sai cộng sản.

Nhưng đến cuối năm 2012 thì tại San Jose, Bắc California cũng đã có thêm một tổ chức cộng đồng và dường như lễ nào cũng diễn ra hai lần với thời điểm khác nhau.

Ngày 30 tháng Tư , Cộng sản Việt Nam ăn mừng chiến thắng miền Nam, thắng Mỹ, nhưng người Việt miền Nam và nhất là các cộng đồng tỵ nạn cộng sản lại xem ngày 30 tháng Tư là ngày đen tối của vận nước, ngày đau thương của dân tộc.

Vì vậy nên cộng sản Việt Nam luôn luôn tìm cách xóa bỏ Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư của người Việt tị nạn cộng sản. Chúng đã vận động nhiều tổ chức tại hải ngoại tìm cách đổi tên ngày Quốc Hận thành Ngày “Quốc Kháng”, Ngày “March for Freedom”, “Ngày Tị Nạn” (theo TinParis đây là âm mưu của đảng Việt Tân, trước đây, chúng đã từng âm mưu biến “Ngày Giỗ Tổ Hùng Vương“ thành “Ngày Quốc Khánh“).

Và gần đây nhất. không rõ do “động cơ” nào mà ông giáo sư Anh ngữ Nguyễn Ngọc Bích và ông Nguyễn Mậu Trinh đã tiếp tay xóa bỏ danh xưng “Ngày Quốc Hận” của con dân Miền Nam Việt Nam, tức Việt Nam Cộng Hòa. Hai ông này đã vận động Quốc Hội tiểu bang Virginia chấp thuận chọn Ngày 30 tháng Tư là “Ngày Việt Nam”, hay là “Ngày Việt Nam Cộng Hòa”. Hành vi ngu xuẩn này được sự tiếp tay của hai ông bà Trần Tuyết Lan và Phan Ðức Tính ở Richmond.

Nghị quyết SJR 455 đã bị cộng đồng Việt Nam tị nạn cộng sản khắp Hoa Kỳ và trên thế giới phản đối kịch liệt dù nó chỉ nằm trong phạm vi một tiểu bang. Kết quả cộng đồng Việt Nam chẳng ai còn nghe nói đến công trình ngu xuẩn của Nguyễn Ngọc Bích và Nguyễn Mậu Trinh nữa!

Không hiểu ông Nguyễn Ngọc Bích, Nguyễn Mậu Trinh vì cái gì của Việt cộng mà bất câu liêm sỉ tự nguyện công khai làm công cụ cho chúng. Nội cái việc chọn tên Ngày Việt Nam hay Ngày Việt Nam Cộng Hòa cho ngày 30 tháng tư đã bộc lộ sự lẩm cẩm, ngu muội của hai vị cao niên này. Hay là họ đã bị mờ mắt, loạn óc vì một miếng mồi nào đó! Ba mươi tháng Tư 1975 là ngày Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ, nhân dân Việt Nam tại miền Nam rơi vào đau buồn, thống khổ của cảnh quốc phá gia vong, thân ly tán, sao gọi là Ngày Việt Nam ông Bích, ông Trinh, bà Trần Tuyết Lan và ông Tính ơi! Cái vỏ bọc chống Cộng của quý ông bà đã lần lượt tự vỡ ra rồi đó! Không thể lừa mị được ai đâu!

Ngày 30 tháng Tư Ðen lại về!

Cộng đồng tị nạn khắp nơi trên đất Hoa Kỳ đang chuẩn bị các chương trình nhắc nhở ngày Quốc Nạn và Quốc Hận. Sẽ có những cuộc biểu dương lớn được tổ chức tại thành phố đông người Việt tị nạn, những lễ tưởng niệm các anh hùng chiến sĩ đã hi sinh vì chính nghĩa quốc gia, những đồng bào đã bỏ mình trên đường vượt biển, băng rừng tìm tự do và những tù nhân chính trị đã chết trong cảnh tù đày lao nhục... Song hành là những chương trình văn nghệ đấu tranh nuôi dưỡng ý chí phục quốc, giải trừ chế độ phi nhân đang đưa dân tộc vào cảnh lầm than nghèo khổ...

Tưởng niệm ngày 30 tháng Tư đen, là khẳng định tư cách tị nạn của những người Việt còn ý thức quốc gia, còn thao thức dân tộc trong cuộc sống lưu vong.

Nhớ tư cách tỵ nạn của bản thân, để nuôi dưỡng ý chí giải trừ quốc nạn cho toàn dân tộc. Ý chí đó phải được củng cố và truyền trao lại cho các thế hệ tiếp nối một cách có ý thức, nghĩa là làm thế nào cho các thế hệ con em đang lo học hành, đang tiếp thụ kiến thức, đang rèn luyện năng khiếu khoa học kỹ thuật, có ý thức về nghĩa vụ thừa kế ý chí phục quốc của cha anh, để khi thời cơ đến, thì dấn thân vì đại nghĩa dân tộc, giải thể chế độ cộng sản, đem lại Tự Do, Nhân Quyền và no ấm cho đồng bào quốc nội.

Không ai được xâm phạm đến Ngày Quốc Hận 30 tháng Tư, vì đó ngày đen tối của nhân dân miền Nam Việt Nam, ngày đau thương khi vùng đất nước Tự Do bị rơi vào tay cộng sản miền Bắc.

Người Việt hải ngoại cần giữ vững căn cước tỵ nạn cộng sản, vì đó là yếu tố khiến cho các quốc gia Tự Do nể vì người Việt lưu vong vì vận nước, vì chính trị. Ðánh mất căn cước tỵ nạn, cộng đồng người Việt hải ngoại sẽ trở thành những di dân kinh tế, một bọn người “tha phương cầu thực”, chắc chắn sẽ bị coi thường như những người Việt Nam từ chế độ cộng sản đang bị khinh miệt và ngược đãi trên nhiều quốc gia Âu, Á.

Xin đừng để cho đời sống vật chất tiện nghi, sang giàu... làm mất tâm thức lưu vong, rồi quay lưng lại với công cuộc đấu tranh cho Dân Chủ, Tự Do, Nhân Quyền tại quê nhà Việt Nam.

NGUYỄN CHÂU 

(28-4-2014)

Frankfurt 39 năm Quốc Hận : Hình Ảnh Tưởng Niệm 30 Tháng 4 Đức Quốc 27-4-2014

Frankfurt, Đức Quốc: Hình Ảnh Tưởng Niệm Ngày Quốc Hận 30 Tháng 4 Năm 1975 tổ chức tại Frankfurt, Đức Quốc, ngày 27-4-2014

 


Sau 39 năm, ngày cs cưỡng chiếm miền Nam tự do, tàn phá đất nước và bán đất dâng biển cho tàu cộng. Người Việt tị nạn cs tại Đức quốc đã biểu tình phản đối và lên án chế độ với chính sách cai trị ngu dân và làm tay sai cho tàu cộng trước tòa tổng LS cộng sản tại Frankfurt am Maim
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 
  
 
 
 
Bọn Việt cộng lấp ló bên trong
Hèn và nhục nhã cho bọn đàn áp nhân quyền

 
 
 
 Thế hệ Hậu duệ VNCH đang trực diện bọn Việt cộng tại tòa tổng lãnh sự Cộng sản tại Frankfurt
  
 
 
 
 
 
 
"Bè Lũ Việt Gian Cộng Sản Trả Lại Quyền Tự Quyết Cho Nhân Dân Việt Nam"
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
  
 

 

 
  
 


 
Chuyển bài: Trungduong

Bài Xem Nhiều