We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Tuesday, 15 April 2014

Ước mơ tổng nổi dậy : Người Việt hải ngoại đã nuôi sống chế độ 39 năm

Towing boatpeople to Malaysia
Chiến Thuật «Luộc Ếch» của cộng sản




Năm 1996, Daniel Quinn viết cuốn sách có tên là Truyện của B (The Story of B) nói về lịch sử nhân loại trong đó ông dành riêng một chương để viết về con ếch, với những dòng như sau: Nếu ta bỏ một con ếch vào một nồi nước sôi, thì con ếch sẽ dẫy dụa và nhẩy ngay ra khỏi nồi nước. Nhưng nếu ta bỏ ếch vào nồi nước lạnh, để ếch nằm trong đó, rồi từ từ nâng nhiệt độ lên, thì ếch ngồi trong đó thoải mái cho đến khi bị luộc chín lúc nào không biết.

Olivier Clerc năm 2005 cũng viết một bài ngắn có tên hơi dài là «Con ếch không biết mình đang bị luộc….và những bài học khác ở đời», được Michel Debaig và Luis Maria Huette phổ biến dưới tiêu đề Sự Nghịch Lý của con ếch.


Sau này, để cảnh tỉnh nhân loại trước nguy cơ trái đất đang bị hâm nóng từ từ, cựu phó TT HK là ông Algore có thực hiện một cuốn phim gọi là Sự Thực Mất Lòng cũng khai thác đề tài này.

Câu chuyện bắt nguồn từ một tài liệu xuất hiện năm 1897 ghi lại một cuộc thí nghiệm tại Institut John-Hopkins năm 1982 : Một con ếch bị bỏ trong một nồi nước lạnh, sau đó người ta nâng nhiệt độ lên một cách rất chậm, chỉ 0,002 độ C mỗi giây. Sau 2 giờ 30 phút, con ếch bị luộc chín mà không nhúc nhích gì.

Câu chuyện lý thú nói trên khiến người ta liên tưởng đến hoàn cảnh nước Việt Nam ta, với tà quyền CS trong nước, và khối người Việt Hải Ngoại.

Vào đầu thập niên 1980, những người Việt định cư tại nước ngoài căm thù CS đến thâm gan, tím cật. Ai nói đến CS, là người ta chống đối mãnh liệt. Rồi ngày tháng qua đi, CS thì vẫn thi hành một chính sách độc tài, độc đảng như cũ, vẫn hà hiếp, bóc lột người trong nước như xưa, nhưng người tỵ nạn thì không phải tiếp xúc trực tiếp với những cán bộ ác ôn hàng ngày. Mối hận thù cũng không thể quên, nhưng cường độ một ngày một giảm đi. Hơn nữa, sau một thời gian dài cần cù làm ăn, người tỵ nạn đã có của ăn, của để, họ nghĩ đến việc trở về cố hương, để trước là thăm nơi quê cha đất tổ, nhưng cũng có phần để lên mặt với đời.

Mới đầu, số người về rất ít, sau càng ngày càng nhiều, nhất là vào các dịp Tết,
Rồi Ông Nguyễn Cao Kỳ, Rồi ông Phạm Duy, rồi các ca sỹ nổi tiếng, ngày nào lếch thếch nơi Mã Lai. Hồng Kông, hay Thái Lan, Nam Dương, trong các trại tỵ nạn, nay áo quần diêm dúa, môi son đỏ choét, về lại cố hương, để có được «hạnh phúc hát trước đồng bào», làm như lòng yêu nước của họ to hơn số đô la chứa trong các phong bì mà họ nhận được sau những buổi trình diễn cuối đời.

Ngày nào, khi Đàm Vĩnh Hưng qua hát, người ta bảo nhau đi phản đối, tay cầm cờ vàng, miệng hô đả đảo. Ngày nay, Nguyễn Thanh Sơn, người quan trọng gấp mấy lần Đàm Vĩnh Hưng, đi Mỹ, đi Canada, chẳng ai thèm đặt vấn đề, lại còn bắt tay, phỏng vấn xỳ xèo.

Việc này, thực đâu có gì lạ, mà phải la làng.

Chỉ là một trong muôn ngàn thí dụ của «boiling frog syndrome».

Trung Hoa là một nước láng giềng của Việt Nam. Anh chàng láng giềng này lúc nào cũng muốn nuốt chửng Việt Nam. Để thực hiện mưu đồ này, họ dùng 2 chiến thuật:

Chiến thuật «tầm ăn dâu», từng bước, từng bước lấy của VN những tấc đất, những vùng biển, như Hoàng Sa, Trường Sa, Nam Quan, đất đai vùng biên giới, việc này gây ra sự chống đối mãnh liệt, nhưng ít quan trọng hơn so với chiến thuật thứ hai.

Chiến thuật «luộc ếch» thâm độc hơn nhiều : lập công ty Trung Hoa khai thác các tài nguyên thiên nhiên, di dân , lấy vợ, đẻ con, xây chùa chiền theo kiểu Tầu, viết chữ Tầu trên các mặt tiền và trong các chỗ thờ phương, các bảng hiệu, lập các làng Tầu trên đất Việt…v.v. Ngày một, ngày hai, người Việt sẽ thấy người Tầu, văn hóa Tầu, cách sống Tầu, quá thân thuộc với mình. Khi ấy, thì Việt Nam có thành một ngôi sao trên lá cờ Tầu, cũng chẳng có gì quan trọng.

Nghĩ đi, nghĩ lại, người Việt, và các con ếch, có gì khác nhau đâu??

Mong rằng mọi người thức tỉnh kịp thời, trước khi Việt Cộng hoàn thành âm mưu bán nước. 
 Trần Mộng Lâm

-----------------
Kính gửi những người đầu tranh cho đất nước,
Kính thưa tất cả đồng bào trong nước và hải ngoại:

Hơn 38 năm qua, người Việt hải ngoại đã nuôi sống chế độ bằng cách
gửi tiền về VN để xã hội Việt-Nam có được sự sinh sống bằng đồng
tiền của người hải ngoại vì đã tạo cho nên kinh tế ổn định, xã hội
VN được ổn định vì cái bao tử không bị đói.

Người Việt Nam Hải ngoại gửi tiền về Việt-Nam gia tăng, người Việt-
Nam hải ngoại đi du-lịch Việt-Nam gia tăng,,,và 90 triệu người
Việt-Nam trong nước không nổi dậy để đòi quyền sống như những quốc
gia khác trên thế giới... Điều này, khiến cho đa số người ngoại quốc
quan tâm đến Việt-Nam đã có sự suy nghĩ là :"người Việt-nam trong
nước cũng như người Việt-Nam hải ngoại; đã và đang đồng ý với chế độ
CSVN, đã hài lòng với chế độ CSVN, và chấp nhận chế độ CSVN hiện
tại này".

Do đó, những sự can thiệp của ngoại quốc sẽ không có hiệu quả nếu
người dân Việt-Nam không hành-động cho chính bản thân của chúng ta,
cho chính đất nước của chúng ta!

Chúng ta nghĩ thế nào về sự suy nghĩ này? và chúng ta có biện pháp
nào không?

Người dân trong nước phải có một cuộc tổng nổi dậy; người hải ngoại
phải giảm gửi tiền về VN, phải giảm du-lich về VN... Và người hải ngoại,
đặc biệt tại Hoa-Kỳ, cần phải phát động một phong trào đòi hỏi có một
đạo luật giảm gửi tiền về Việt-Nam, giảm du-lịch về Việt-Nam mới làm
sáng tỏ được sự suy nghĩ nêu trên của người ngọai-quốc; Và mong có sự
hậu thuẫn, tích cực ủng hộ của thế giới từ-do, dẹp tan chế độ CSVN đang
cai trị dân tộc Việt-Nam, và đang làm tay sai cho Trung Cộng để đồng hóa
dân tộc Việt-Nam.

Dẹp tan được chế độ CSVN hiện tại, chúng ta sẽ không còn phải đòi hỏi
nhân quyền, chúng ta không cần phải gửi tiền về VN cho thân nhân, chúng
ta không cần phải du lịch Việt-Nam (mà về VN để sinh sống), chúng ta
không cần quyên tiền cho những sự nhân đạo, thương phế binh, tôn-giáo.

TS Nguyen Van Luong
Florida, thang tu nam 2014

1 comment:

  1. Bài thơ cho Trung Tâm Thuý Nga !

    Thuý Nga văn hoá bán buôn
    Xưa kia tập tành , ca khúc lưu vong !
    Trải qua băm mấy năm ròng
    Trung tâm lên tựa diều đang gặp thời
    Diều ơi , cho nhắn mấy lời :
    Trên cao , diều lượn cũng nhờ gió thôi
    Ngày nào mây gió ngừng trôi !
    Cánh diều thiếu gió , ôi thôi miễn bàn !
    Một lời nhắn nhủ muộn màng
    Mua danh ba vạn , bán danh ba đồng !
    Tỵ nạn , xin nhớ một lòng
    Buôn dân thời dễ , bán dân sao đành ?!?

    Người ơi, xin để chút danh !

    Hoàng Hạc

    ReplyDelete

Bài Xem Nhiều