We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 18 June 2014

Du học - "Đi đi, đừng về : Sống với lũ đảng bán nước !

 Chuyển bài "bố mẹ bảo du học con đi đi đừng về sẽ vào ngỏ cụt" Thông Luận
Du học - "Đi đi, đừng về!"(Đỗ Thanh Lam)



-------------
Du học - "Đi đi, đừng về !


 
"...Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: "Đừng về để dẫm vào đường cụt. Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi!".Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về?"...'

Đây là những tâm sự thật của một bạn du học sinh Mỹ hiện đang ở Việt Nam hè 2014. Tôi quyết định giấu tên người chia sẻ câu chuyện này.

Góc nhìn Việt Nam: "Đi Mỹ được rồi, về làm gì?"

"Tôi năm nay 21 tuổi, đang du học tại Mỹ. Kết thúc 4 năm Đại học, tôi muốn về Việt Nam. Nhưng ai cũng ngăn cản: "Đi đi, đừng về!"

Bố mẹ tôi làm trong ngành y. Hai người bắt đầu nói về chuyện du học và định cư tại Mỹ khi tôi mới học 11. Mẹ thường hay kể công việc hằng ngày tại bệnh viện, để tôi hiểu lời hối thúc "đừng về Việt Nam" bắt nguồn từ 20 năm sống trong bức xúc của mẹ:

"Bệnh viện của mẹ có một bác giám đốc lên chức từ những năm 80.Kể từ đó, bác đã cho không biết bao nhiêu họ hàng từ Bắc, Trung vào làm hộ lý, điều dưỡng, kỹ thuật viên,… Với "quyền lực mềm" của giám đốc, bác chỉ nói một tiếng, có anh trưởng khoa nào không dám nhận người? Toàn con ông cháu cha. Còn những sinh viên chính quy, nắm tấm bằng Đại học, phải trầy trật khổ sở để được bước chân vào cổng viện. Không chỉ ở đây, mà bất cứ nơi đâu tại Việt Nam này cũng có "quyền lực mềm" giống thế hoặc hơn thế. Nhiễu nhương lắm. Hách dịch lắm. Về làm gì hả con?".

Khi không thuyết phục được tôi, ba mẹ viện đến dì. Dì bảo: "Dì hiểu là con muốn về Việt Nam để cống hiến. Nhưng, ở nơi này, tài năng của con không có cơ hội phát triển. Tìm cách định cư đi. Khi đã có kinh tế, con muốn làm gì cho quê hương mà chẳng được!" Không chỉ bố mẹ, dì, mà các bác đang sống ở Mỹ đều đồng ý với quan điểm ấy.

Lăng kính Mỹ: "Lý do nào để quay về quê hương?"

Trong vòng tròn bạn bè của tôi, chỉ ra ai không muốn về Việt Nam thì rất dễ. Còn tìm người quyết tâm trở lại thì thật khó khăn. Nhiều bạn lưỡng lự, không ai dám chắc chắn hai chữ: "Sẽ về!"

Tôi có một cô bạn thân đang học ngành Công nghệ thực phẩm. Cô bảo: "Ngành mình học, về nước không xài được. Còn đường ở Canada thì rộng mở. Mình không muốn trở về để chật vật kiếm một chỗ làm sau 4 năm vất vả!"

Một người bạn khác chia sẻ: "Từ lúc quyết tâm theo đuổi sự nghiệp sản xuất âm nhạc, mình đã biết. Tại Việt Nam, mình sẽ không làm được".

Một chị theo học kinh tế thì bảo: "Đơn giản chị không muốn!" Chị đang đi thực tập rất nhiều nơi, kiếm tìm một chỗ tài trợ visa cho mình.

Anh bạn học kỹ sư hóa, vừa apply thạc sĩ thành công nói với tôi: "Anh thích nghiên cứu khoa học, Việt Nam sao có đất cho anh? Về ư? Anh không thể".

Những thằng Mỹ thì hỏi thẳng vào mặt tôi: "Tụi mày từ Việt Nam đến đây học, thụ hưởng văn hóa của tụi tao, thụ hưởng cả những đồng tiền bố mẹ tao còng lưng đóng thuế. Học xong mày phủi tay quay về nước, thế thì có công bằng với tụi tao hay không?"

*

Giữa dòng ý kiến "Đi đi, đừng về!" dữ dằn như thác lũ đẩy tôi lùi lại, tôi nhìn về quê hương, cố gắng tìm một lý do cho mình quay lại. Nhưng tìm hoài mà không thấy. Chưa bao giờ sách giáo khoa nói về những cái cúi đầu của chúng tôi trên đất Mỹ, vì nỗi tự ti quê hương thua kém hơn, mà chỉ bảo: "Nước ta rừng vàng biển bạc".

Chưa bao giờ chúng tôi được dạy về "trách nhiệm công dân". Chúng tôi chỉ học ganh đua điểm số, chứ không học cách cùng nắm tay nhau mà đi xây dựng đất nước.

Chưa bao giờ bố mẹ nói tôi phải có trách nhiệm với Việt Nam, mà chỉ nói: "Đừng về để dẫm vào đường cụt. Trên mảnh đất này, người tài không có cơ hội. Vì tương lai của con, hãy đi đi!"

Việt Nam ơi, người có cho tôi một lý do để trở về?"


Theo Triết Học Đường Phố 

------

Người giữ nước - kẻ bán nước

(Click vào ảnh để xem rõ hơn)

Ảnh trái là sắc lệnh 174-NV do cố Tổng thống Việt Nam Cộng Hòa, ông Ngô Đình Diệm ký ngày 13/7/1961 nêu rõ: "đặt quần đảo Hoàng Sa thuộc tỉnh Quảng Nam và thành lập tại quần đảo này một xã lấy danh hiệu là xã Định Hải trực thuộc quận Hòa Vang".
Ảnh bên phải là bức công hàm của cố thủ tướng Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, ông Phạm Văn Đồng ký ngày 14/9/1958, ghi: "Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố ngày 4 tháng 9 năm 1958 của Chính phủ nước Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa quyết định về hải phận 12 hải lý của Trung Quốc""Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc".

Không cần phải phân tích dông dài, chỉ cần đọc và so sánh 2 văn bản trên, một người dân lao động ít học như tôi cũng đủ thấy rõ ai là kẻ bán nước, ai là người giữ nước.
Một chế độ yêu nước và giữ nước như Việt Nam Cộng Hòa dứt khoát không thể là 'ngụy', tôi gọi đó là Chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.
Một chế độ bán nước như Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa dứt khoát là ngụy, tôi gọi đó là bọn ngụy quyền cộng sản Ba Đình hay tập đoàn tà quyền Việt gian bán nước.
   

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều