We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 18 July 2014

Sống Cho Người







Ngồi trước hai con người đặc biệt này tôi mới thấm thía câu :”Vợchồng đều do duyên số”. Đây đúng là cuộc sắp xếp kỳ dị của ông Tơ bà Nguyệt. Một người đàn bà, xinhđẹp, trẻ trung, duyên dáng lại lấy một thằng cha già nua, tướng tá bần tiện, trông giống đò ăn xin,ăn mày xấu xí như con quỉ, còn tư cách thì sau một vài lần tiếp xúc, chẳng có cái từ nào đúng hơn gọi hắn là thằng vô lại.Thế mà trong vụ này hắn lại là nguyênđơn ra toà xin ly dị người vợ đẹp như tiên của mình.
Lúc đó tôi mới hai mươi lăm tuổi, nổi tiếng là một ông quan toà tài giỏi, bằng cấp cao, trẻ nhất nước. Tôi tưởng mọi sự trên cõi đời này đều đã biết, ai dè sự đời chẳng đơn giản như tôi tưởng. Tại sao có người lại vứt đi cái của báu trời cho như thế này? Hôm nay tôi mời họ lại hoà giải lần thứ hai. Tôi hỏi:
-Tôi xem đơn thấy ông nại cớ vợ không còn yêu chồng nên xin ly dị.Nhưng tại sao chị này cứ khăng khăng nói vẫn còn yêu thương?
Hắn trả lời:
-Ra toà cô ta khai thế, trong bụng nghĩ khác.
-Ông nghi vợyêu người khác sao?
-Không!
-Cô ta khai nhưthế để làm gì?
-Để đừng có ly dị.
-Theo ông cô ta muốn duy trì cuộc hôn nhân này làm chi?
Hắn đáp rất lơ đễnh:
-Ai mà biết…
Hắn còn muốn nói gì đó nên ngập ngừng, sau thì đổi lý do, nói:”Hai người không hợp nhau”. Tôi nói pháp luật không công nhận lý do này. Phải có lý do nghiêm trọng hơn mới có thể xin ly dị. Nghe thế hắn nói :
-Cô ta sống với tôi hơn mười năm không có con, con trai con gái gì cũng không. Không lẽ tôi tuyệt tự? Lấy ai thờ cúng. Bất hiếu hữu tam, vô hậu chi đại…
-Pháp luật cũng không công nhận lý do này. Không con có thể do ngườiđàn ông .
Tôi thấy người vợ quay mặt đi, cô không cho người khác biết mình đau khổ, sắp khóc. Cô ta cúi xuống lấy khăn tay, ngẩn lên, mặt mũi đỏ ửng, giọng nói đầy nước mắt:”Thưa toà, tôi có sinh, sinh mấy lần, đều không nuôi được. Bác sĩ nói tại máu vợ chồng không hạp. Họ nói có yếu tố Rehsus âm dương gì đó. Tôi hỏi có chữa được không? Họ nói không “. Hắn cướp lời:”Không khí trong nhà lúc nào cũng như địa ngục, chịu không nổi”.Tôi hỏi :
-Lý do gì?
-Đủ thứ,chuyện vặt vãnh, đàn bà. Chuyện rất nhỏ cũng xé thành to. À mà còn có cả chuyện ngoại tình…
Tôi hỏi có phải hắn ta nghi vợ ngoại tình, với ai? Bằng chứngđâu. Hắn tỏ ra lúng túng. Người đàn bà đỡ lời:
-Có một thời gian gia đình lộn xộn chỉ vì nhà tôi ăn chơi tôi sợanh ấy bệnh.
Tôi thấy hắn không phản đối lời vợ nói. Tôi biết đó là sự thực. Tôi vừa tức vừa cười giận thằng cha này. Tôi hỏi ngoại tình là anh hay là chị ngoại tình? Hắn không nói. Tôi muốn dạy cho hắn bài học.
-Pháp luật có một nguyên tắc bất di bất dịch. Không thể nại ra lỗi của mình để yêu cầu một quyền lợi khác. ”Ví dụ:Không thể nói vì mình sơ xuất không đếm tiền nên bịthiếu để yêu cầu người kia đền bù. Anh cũng không thể nêu ra lý do vì anh ngoại tình nên gia đình xào xáođể xin ly dị. Làm như thế dễ quá, muốn bỏ vợ chỉviệc đi trai gái.”
Hắn cố cãi:
-Chuyện có gìđâu mà cô ấy cũng làm lớn. Trong nhà lúc nào cũng ồn ào.
Vợ:
-Thưa toà tôi có nói đôi lời. Tôi biết lỗi mình nên thông cảm đểnhà tôi đi kiếm con, miễn là người đàng hoàng, đừng dây vào gái mãi dâm, đem con về tôi nuôi.
Nghe nối thếhắn cười khảy, nói:”Ôi hoá ra lâu nay tôi sống vơí thiên thần mà tôi chẳng hay”. Hắn nhìn lên trần cười, cái cười vô nghĩa. Đã quá mười hai giờ, tôi kết thúc biên bản hẹn hai người trở về suy nghĩ. Sáu tháng sau toà xử. Hắn tỏ vẻ bất bình nói kể từ ngày nộp đơnđến nay gần giáp năm, nay kéo dài thêm sáu tháng vị chi năm rưỡi. Hắn cho rằng cái việc cỏn con tại sao lại kéo dài đến thế.Cuối cùng hắn khích :
-Hành hạ người ta đi lại nhiều lần. Làm ăn chậm như rùa…
Tôi giận lắm nhưng không được tỏ thái độ . tôi nhẫn nại giải thích :
-Không phải con rùa hành chính, cũng không phải hành hạ đương sự. Đây là sự cẩn trọng cần thiết của pháp luật. Luật tốtụng dân sự buộc thế. Thụ lý đơn xin ly hôn không thể đem ra xét xử ngay phải trải qua hai lần hoà giải, mỗi lần cách nhau sáu tháng. Hoà giải không thành sau mớiđược xét xử.
Nghe thế hắn hỏi vặn:
-Như thế không hành hạ người đi kiện là gì? Việc vợ chồng không hợp tính tình để bỏ nhau là chuyện thường đâu phải việc quốc dân đại sự.
Một lần nữa tôi cố dằn lòng giải thích:
-Vợ chồng cãi vã đánh đập nhau mà đem ra toà xử cho ly hôn ngay chẳng mấy chốc xã hội không còn gia đình. Phải kéo dài cho họ bình tâm suy nghĩ về tình yêu, hạnh phúc, tình nghĩa vợ chồng, trách nhiệm với con cái. Sau thời gian thử thách mà họ quả thấy không thể ăn ở với nhau lúc đó mới đem ra xét xử cho ly hôn .
Nghe cho ly hôn hắn tỏ vẻ hí hửng, ngược lại chị vợ đứng dậy lễ phép chào tôi, nét mặt buồn vô hạn. Hai người đi ra khỏi phòng, tôi bâng khuâng chưa muốn về. Tôi ngồi lại một mình suy ngẫm việc đời. Đời chẳng đơn giản như tôi nghĩ…Mùa này cây lộc vừng trong khu toà án nởhoa. Lộc vừng là loại cây thân gỗ cao to, tán toả rộng che rợp cả khu vườn, ngọn vươn cao tới nóc nhà. Hoa lộc vừng màu hồng nhạt, phủ đầy ngọn cây, mỗi bông hoa là một túm lông tơ màu hồn. Những bông hoa còn tươiđầy màu sắc sao đã vội lìa cành rơi đầy trên luống cỏ. Tôi phân vân phông biết phải giải quyết vụ án này ra sao? Bác đơn ly hôn thể theo nguyện vọng của người vợ hay cho ly hôn giải thoát người đàn bà tội nghiệp. Cuối cùng tôi quyết định lần tới tôi sẽtuyên bố ly hôn.Tôi ví nỗi khổ của người vợ trong trường hợp này như chiếc răng sâu, phải cương quyết chịu đau một lần nhổ phứt nó đi. Cô ta sẽ oán giận tôi nhưng sau này, khi đã vui duyên mới, nhớ lại quãngđời tối tăm đã sống với anh chồng tệ bạc ngày trước, cô ta sẽ cảm ơn tôi. Tôi một thanh niên mới hai mươi lăm tuổi, lúc nhỏ ở với cha mẹ,, ăn học, lớn lên đi làm , cuộc đời gặp toàn sự êm ả, may mắn, dễ dãi , chưa có chút kinh nghiệm sống đắng cay nào. Tôi đã nghĩ, đã tưởng hành động như thế làđúng,đúng lương tâm, đúng pháp luật. Tôi thanh thản ra về.
Công việc án từ bận rộn quanh năm, việc này giải quyết chưa xong đã xuất hiện việc khác. Tất cả mọi việc đều khó khăn, rắc rối, phức tạp. Không có cái gì đơn giản nhưtrong những bộ luật. Khi tôi đã gần như quên cặp vợ chồng kia thì họ lai xuất hiện. Trước toà lời khai và thái đôï của hai người vẫn không thay đổi. Người vợkhai vẫn còn yêu thương chồng, vì anh ta là người đàn ông tốt bụng hiếm có trên đời. Tôi tức cười vềviệc cô gái gọi hắn là người đànông lý tưởng. Còn hắn vẫn đổ mọi tội, lỗi lên đầu người vợ và khăng khăng đòi ly dị.
Tôi tuyên bố ly hôn. Hắn mừng rỡ đi như chạy ra khỏi phòng xửán.Người vợ đứng ngơ ngác trứơc quyết định của toà. Phải một lúc sau nàng mới hiểu mình đã thua, cái gia đình mà nàng đã bỏ ra biết bao công sức bảo vệ đã không còn. Cô ta sực tỉnh đi như chạy theo hắn.
Hắn đi khá nhanh tách hẳn đám đông. Hắn không trtở về nhà mà tiến về phía ngoại ô, nơi có cánh dồng xanh bao quanh thành phố. Người đàn bà lẽo đẽo theo sau. Tới chỗvắng hắn dừng lại. Xa xa là dòng sông có cây cầu bắt ngang. Chuyến đi và nơi dừng lại có vẻ ngẫu nhiên. Nhưng hình như không phải sự khó nhọc theo đuổi vụkiện , không phải bản án ly hôn mà hắn là người thắng, chính lúc này và nơi đây mới là cơ hội mà hắn mong đợi. Hắn giả bộ bình thản, tay đút túi quần, phóng tầm mắt nhìn ra phía cánh đồng lúa con gái xanh mơn mởn rờn lên những đợt sóng xanh run rẩy chạy tới chân núi màu lam mờ mờ phía chân trời.
Người vợ cũng vừa tới nơi, mệt nhọc, hổn hển :
-Mình ơi!
Hắn lạnh lùng:
-Không còn mìnhđầu gì cả. Tôi với cô là người dưng nước lã rồi.
-Tại sao mình khồng về nhà mà lại ra đây? Còn một vài việc cần bàn bạc với nhau trước lúc chia tay.
-Không còn việc gì. À mà có.
Hắn làm bộnhư chợt nhớ ra điều gì quan trọng. Hắn quay người lại, không nhìn mặt vợ mà nhìn chầm chặp vào tay cô ta. Người vợ chưa hiểu ý. Hắn nói giọng khác hẳn ngày thường đầy sự trơ trẽn:
-Chiếc nhẫn đính hôn tôi tặng cho cô lúc làm lễ ở nhà thờ rấtđắt tiền. Nhẫn bằng bạch kim, mặt nhẫn là hạt kim cương bốn ly bảy, giá tới mấy cây vàng. Tôi mua giá rất cao cho tới bây giờ tôi vẫn chưa trả hết nợ.Mình chẳng còn là vợ chồng, tháo ra trả cho tôi bán trảnợ cho người ta.
Cô gái bất ngờtrước thái độ kỳ dị của hắn. Nàng không hề tưởng tượng hắn hành động như thế. Nàng tỉnh ngộ. À hoá ra, hắn theo đuổi kiện tụng, để bỏ vợ, phá tan hạnh phúc gia đình cũng bởi cái lý do bỉ ổi này. Không đợi hắn nói tới lần thứ hai nàng cởi nhẫn ra.
Mười năm trước ngón tay cô gái còn xinh đẹp và mềm mại như búp măng vừa từ mái trường nữ trung học bước vào đời với những bước chân ngỡ ngàng thích thú khám phá thứ hạnh phúc vợ chồng lóng lánh xanh đỏ. Nàng còn nhớ hôm đó là một buổi chiều, trong ánh nến nhạt nhoà hư thực ởthánh đương, trước vị linh mục vô cùng nhân từ, trong tiếng thánh ca dìu dặt, chồng nàng một người đàn ông không đẹp trai nhưng rất có tư cách, đầy lý tưởng cao đẹp âu yếm đeo chiếc nhãn đính hôn vào ngón tay nhỏ nhắn rung động của nàng. Hôm nay mười năm sau. Mười năm đầy nhọc nhằn của cuộc sống. Nàng phải làm lụng suốt ngày, chăm sóc chồng, quét dọn, làm việc nhà, giặt áo quần, những ngón tay thô hơn xấu hơn, đôi tay to ra. Chiếc nhẫn năm xưa bây giờ chẳng thể tháo ra dễ dàng được. Nàng cố kéo nhưng chiếc nhẫn ra tới xương lóng tay thì dừng lại, không làm sao kéo ra được nữa. Hắn đứng hút thuốc, mắt nhìn về buổi chiều lan toả từ phía núi ra cánh đồng. Hắn không quay lại, giục :
-Xong chưa ?
-Tháo không ra.
-Kéo mạnh ra !
Một lúc sau hắn lại hối :
-Xong chưa?
-Chưa!
-Sao lâu thế?
-Tháo không ra.
Nàng tính nói“đau đớn lắm” nhưng tức tối, không thèm than, không muốn hắn thương hại. Hắn nói:Cắn răng lại, cố mà kéo ra”. Hắn vẫn còn quay lưng về phía vợ nhưng không còn giữ bình tĩnh như lúc trước, bước tới bước lui.
-Mau lên tôi không chờ được.
Người đàn bà nói liều :
-Tháo không ra,đau lắm, không tháo nữa.
Hắn quay lại nhìn nàng, cái nhìn lạ lẫm. Hắn nói ra một điều vô cùng tàn nhẫn với cái giọng rất ôn tồn.
-Tháo không ra thì chặt ngón tay ra mà lấy.
Người vợcương quyết:
-Về nhà tôi sẽchặt!
Hắn ra lệnh :
-Tôi không chờ đợi được. Đưa tay ra đây. Người vợ cũng chẳng cần,đưa tay ra cho hắn muốn làm gì thì làm. Nàng đưa bàn tay trái ra. Cái nhẫn nằm lại ở đốt xương ngón tay áp út. Nó chận dòng máu làm cho ngón tay sưng vù , tím ngắt. Nàng biết trong người hắn luôn luôn có một xâu chìa khoá trong ấy có con dao nhỏ. Hắn sẽ dùng con dao này cắt ngón tay nàng. Đối với người vợ , đến nước này cái chết cũng chẳng có ý nghĩa nào kể gì một ngón tay. Nhưng không, hắn chẳng làm thế. Hắn run rẩy cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của người vợ cũ rồi hành động rất nhanh, làm như nếu không làm như thế thì sẽ không dám làm. Hắn dùng móng tay nhọn và khoẻ móc lấy cái nhẫn giật mạnh ra. Người vợ đau đớn hét lên ôm lấy ngón tay chảy máu ngồi bệt xuống cỏ. Hắn bỏ chiếc nhẫn vào túi quần, để mặc vợ, bỏ đi.
Người vợ ôm ngón tay đau đớn ngẩn lên, thấy cái bóng của hắn klom khom bước đi, lòng nàngphút chốc giá băng. Mười năm sống với con người ấy bỗng nhiên tan biến đi đâu cả. Nàng thầm cám ơn ông quan toà đã giải thoát cho nàng ra khỏi con quỉ mang mặt nạ thiên thần.Baonhiêu đau buồn, nuối tiếc, thất vọng về cuộc chia tay vừa qua tan biến hẳn. Nàng thấy lòng nhẹ tênh, đến nỗi lòng khinh bỉ sâu xa về con người đó cũng chẳng còn. Nàngđứng lên ra về thanh thản như dạo chơi trên cánh đồng lúa xanh mươt như lụa.Trước mắt nàng đã le lói những tia sáng ấm áp của cuộc sống mới.
Hắn lửng thửngđi tới bến sông. Dưới bến có người mẹ đem con ra tắm, cảnh tượng đơn sơ tầm thường nhưng đầy hạnh phúc khiến hắn chẳng dám nhìn lâu. Hắn bỏ bến sôngđi lên cầu. Ra tới giữa cầu hắn thấy đầy một thứgió ướt, lạnh lẽo pha lẫn mùi bùn non hai bên bờ với mùi tanh cá ươn. Hắn đứng lại giữa cầu, vịn lan can, nhìn xuống sông. Dòng nước chảy qua cầu bỗng sụp xuống vặn mình thành cái xoáy lớn chạy ngược lên quấn vào chân cầu. Hắn cảm thấy một tia rờn rợn chạy từbàn chân dọc theo xương sống, nỗi sợ hãi của ngườiở trên cao. Hắn tự nhủ :”Thôi, bỏ đi, đừng nhìn nữa, không khéo… Rồi hắn lại hỏi : Không khéo cái gì?Cái đó trước sau gì cũng đến. Có lâu lắm cũng chỉnăm nữa. Không biết giờ này em đã về tới nhà chưa? Tình yêu chết hẳn trong lòng em chưa?
Hắn cho tay vào túi tìm chiếc nhẫn đính hôn. Hắn lấy cái nhẫn ra, không dám nhìn nó. Hắn lấy hết sức ném thực mạnh, thực cao, thực xa, cái nhẫn tung lên đâu dó trong buổi chiều muộn trộn đầy bóng tối trên sông.Hắn tự hỏi sao không nghe tiếng rơi, không thấy ngấn nước? Và hắn tự trả lời, nó nhỏ và nhẹ quá làm chi để lại âm thanh với hình ảnh.Cái vật nhỏ nhoi ấy đã nằm trong tay người yêu suốt mười năm dài, nhiễm đầy hơi hám của nàng, cùng với nàng, với ta, với những ngày thăng trầm hạnh phúc, khổ đau mất biệt đâu đó trên dòng sông rồi. Hắn lửng thửng xuống cầu, trời đã tối thực rồi, con đường dưới chân hắn mờ mờ màu đất sét.. Hắn đi một đoạn, vào tới rìa thành phố kêu xe chạy thẳng vào viện ung thư của thành phố.
Người vợ đau khổ trong cuộc ly hôn và buổi chiều đầy ác mông ấyđã lấy lại quân bình tâm hồn và cuộc sống. Chẳng mấy khi nàng nghĩ ngợi về quảng đời sống với người chồng cũ. Hắn biệt tăm. Đi đâu hay đã rời thành phốnàng cũng chẳng quan tâm. Một năm sau nàng có chồng. Nàng vẫn còn trẻ và đẹp lắm. Lại một lần nữa nàng sắm vai cô dâu bước lên xe hoa. Đoàn xe hoa gồm nhiều chiếc ô tô lộng lẫy.Khách đưa dâu là những người giàu sang quyền quí. Xe hoa chở cô dâu chú rể dẫn đầu đoàn xe.Đoàn xe chạy vòng vèo qua nhiều đường phố, chạy ra con đường dọc bờ biển. Xe chạy đến đâu người hai bên đường dừng lại xem. Ai cũng trầm trồ: Đám cưới thực là sang trọng, cô dâu chú rể đẹp đôi.
Khi đoàn xe chạy vào con đường đi qua trước bênh viện gặp một chiếc xe từ trong ấy đi ra. Chiếc xe chạy rất chậm, nghênh ngang giữa đường. Cả đoàn xe phải giảm tốc độ. Ai cũng bực mình. Các tài xế bóp còi inh ỏi. Chiếc xe kia vẫn không chịu phóng nhanh. Bác tài xế chở cô dâu chú rể chạy đầu đoàn xe bực mình quá không chịu được dấn lên chèn chiếc xe kia, ép nó vào lề. Nhìn vào tong xe thấy có người nằm trên chiếc cáng bằng vải màu lá cây thẫm. Người ấy trọc lóc vì chất phóng xạ Cô-ban trong khi điều trị bệnh ung thư. Cặp mắt kẻ đó mởtrừng trừng, không biết còn sống hay đã chết. Mấy ngón chân hắn lộ ra dưới tấm chăn, cứng ngắt, khô, màu vàng đất sét giống như đẽo bằng gỗ, ấy đúng là ngón chân người chết. Trên đầu hắn treo lủng lẳng túi máu, dây nhợ ngoằn ngoèo. Túi máu còn nhỏ giọt hay hết, không rõ.
Chú rể đang tràn ngập trong niềm hạnh phúc mới tỏ ra là người rất biết điều, tốt bụng , nói với bác tài:
-Thôi lui lại, nhường cho người ta đi. Tới ngã tư kia ta rẽ vào đường nhỏ.
Cô dâu còn muốn khoe cái đám cưới sang trọng của mình, không chịu, nói:
-Tại sao phải rẽ vào đường hẹp. Cứ lướt tới, bóp còi, qua mặt nó đi.
 
 QÚY THỂ

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều