We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 31 October 2014

Halloween: Chuyện Ma Của Tôi Ở Louisiana

Nhân Ngày Lễ Hội Halloween, kể chuyện Ma: Chuyện Ma Của Tôi Ở Louisiana
Chuyện có thật do Andrew Evans  kể lại trên National Geographic Traveler
“Ông biết không, thằng con trai của tôi không bao giờ nó dám bước chân đến căn nhà này. Nó chỉ đến thềm cửa, rồi ngưng, không bao giờ bước vào trong nhà.”. Hồi còn nhỏ, nó hay chơi với cậu con trai ông chủ nhà. Nhưng có một việc ghê sợ xảy ra, nó không bao giờ kể cho tôi nghe, từ đó làm cho nó tránh xa căn nhà.

 - TẠI MỘT CĂN NHÀ KHÔNG CÓ TÊN, ở một tỉnh ẩn danh, trong tiểu bang mang tên Vua Louis thứ 14, tôi đã gặp ma.
 
Tôi và con ma không được giới thiệu cho nhau biết một cách đàng hoàng, chính thức - thực gia thì bà quản gia cứ chối leo lẻo, và khẳng định nhiều lần rằng làm gì có ma nào ở đây, ngay từ phút tôi đặt chân bước vào.
Trong lúc dẫn tôi đi vào trong nhà, bà quản gia dõng dạc tuyên bố: “Nhà này không có ma đâu – ít ra là chẳng bao giờ tôi trông thấy nó.”. Bà dẫn tôi đi ngang hành lang nhỏ bước vào trong nhà, rồi đi đến một hành lang lớn và rộng, trang hoàng bằng những đoá hoa muà thu. Căn nhà tôi ở là một biệt thự thật lớn, cổ xưa, gần một trăm năm, có nhiều phòng rộng mênh mông, phòng này nối tiếp phòng khác, và mỗi phòng đều được trang hoàng bằng bàn ghế tủ giả loại cổ, những chậu cây bằng bình sứ mạ đồng, những tấm gương to lớn, lộng lẫy, và khá nhiều tranh hoạ thật đẹp. Trên trần nhà là những ngọn đèn chandlier sang trọng, qúi phái. Thỉnh thoảng có treo những bộ quần áo cưới phụ nữ trắng toát, theo chiều lộn ngược.
 
Căn biệt thự đúng là một lâu đài điển hình của miền Nam qúi phái ngày xưa, chúng ta thường thấy ở tiểu bang Louisiana. Bây giờ biệt thự này được cải biến thành nhà trọ theo kiểu “bed-and breakfast”, khách có một chỗ ngủ ban đêm, và một bữa ăn sáng. Bà quản gia chỉ cho tôi xem căn phòng rộng lớn tôi sẽ ngủ tối nay. Giữa phòng có một cái giường khổng lồ, cỡ king-size. Trên đó là nệm dầy, vải phủ bằng luạ satin trắng ngà. Gối nệm đều một một trắng mát dịu. Đúng là giường ngủ cho vua chúa ngày xưa. 
 
Bà quản gia dặn dò tôi: “Tối nay ông ở đây một mình. Cả toà nhà này chỉ có một người khách là ông thôi.”.
Tôi nói đuà với bà: “Không sao đâu, tôi sẽ ngủ ngon nếu bà đoan chắc với tôi là sẽ không có ma.”.
“Cái miệng ông chỉ nói bậy thôi nào! Làm gì có ma.”. Bà bảo đảm với tôi như vậy. sau đó bà kể tiếp: “Nói nào ngay, người ta có kể chuyện ma ở đây. Nhưng chẳng có ai thấy ma lần nào. Tôi cũng chưa bao giờ thấy ma ở đây.”.
 
Tôi năn nỉ bà kể cho tôi nghe về “những câu chuyện ma” ở đây. Và bỗng dưng từ  miệng bà quản gia người miền Nam này tuôn ra một câu chuyện ma cực kỳ hấp dẫn.  Câu chuyện nó như thế này: Ngày xưa chủ căn nhà này là một gia đình người Cajun. Họ nói họ đã trông thấy một con ma mang hình dáng một cô bé gái. Khi còn sống, cô bé thường bị cha mẹ nhốt trong căn phòng chứa đồ, dưới gầm cầu thang, closet nhỏ bỏ không. Cô bé bị nhốt trong bóng tối, tức quá, cô la hét, đá, đạp cửa, đòi đi ra, và cái thói quen đạp cửa tiếp tục xảy ra trong kiếp sau của cô.
 
Khi gia đình Cajun vào ở trong căn nhà. Bất kể họ khoá cửa cái closet nhỏ đó như thế nào đi nữa, họ vẫn nghe có tiếng đá vào cửa, lịch kịch hoài. Và cánh cửa tự động mở ra khi mọi người thức dậy vào buổi sáng. Cuối cùng, thì họ bỏ vào trong closet đồ chơi cho trẻ em vào mỗi tối với hy vọng sẽ làm vui lòng cô bé “ma” đó.
Bỗng dưng bà quản gia khoe với tôi: “Năm ngoái trong buổi tiệc lễ Halloween tại nhà. Tôi đã mặc bộ hoá trang làm giống em bé “ma” trong tủ closet dưới gầm cầu thang.”.
 
Tôi nghĩ nếu như bà quản gia kể cho tôi câu chuyện về người nào đó treo cổ tử tử trong phòng treo quần áo, hay lâu đài này bị nguyền rủa bằng lời quỉ ám, chắc tôi dư sức trấn áp nỗi lo sợ trong lòng. Bởi vì đó là những chuyện hoang tưởng thông thường. Nhưng kỳ này bà quản gia kể cho tôi nghe con ma lại là một cô bé gái bị nhốt trong phòng kín với đầy đồ chơi trên tay, làm cho tôi hơi sợ trong lòng.
 
Bà quản gia ra đi với nụ cười vui vẻ: “Mà quên! chưa nhắc ông. Nếu như tối nay ông có nghe tiếng lục đục gì. Chắc là ông sẽ gặp cô bé ma đó.”. Nói xong bà ra đi, bỏ lại tôi một mình trong căn nhà cực kỳ rộng lớn. Lúc bấy giờ mới vào buổi xế chiều.
 
TRONG CĂN BIỆT THỰ, NGƯỜI TA ĐỂ VÀI NGỌN ĐÈN CÒN SÁNG, rải rác trong vài căn phòng ngủ khác. Tôi làm biếng, chẳng thấy cần phải đi xem xét lại, và tắt bớt đèn đi. Thay vào đó, tôi đi thẳng đến phòng ngủ của mình ở tầng thứ nhất, và tôi bước vào phòng tắm, thay quần áo, súc miệng, rửa mặt.
 
Bắt đầu từ lúc đó, tôi cảm thấy có một cái gì sờ sợ. Hình như có ai đang theo dõi tôi. Tôi cảm thấy ớn lạnh ở sau gáy, và sống lưng hơi tê tê. Tôi nhìn mặt mình trong gương, không thấy có gì khác lạ - không một điềm gì mới, hay một biểu hiện gì lạ. Tôi ra khỏi phòng tắm, đóng cánh cửa phòng có tấm kính. Tôi tự vấn lòng có lẽ mình lo sợ hoảng, tưởng tượng đấy thôi.
 
Tôi ngồi xuống bàn, lấy chiếc laptop ra, và bắt đầu trả lời các email. Cho đến 11 giờ kém 15. Nhờ ánh sáng trên màn hình của computer làm tôi hết lo sợ vẩn vơ, giúp tôi chú ý đọc email, và quanh trở về với thời đại điện tử “số” của cuộc sống ngày nay.
 
Đúng 11 giờ tôi nghe có tiếng động sh-sh-sh, sh-sh-sh. 
 
Một chiếc khăn tắm rơi xuống nền gạch của phòng tắm. Tôi ngó vào căn phòng tắm mình vừa khép cửa lại. Tiếng động tiếp tục trở lại, và kỳ này một khăn tắm khác rơi xuống nền gạch.
 
Các ngón tay của tôi trở nên lạnh cứng trên phím chữ của computer, và tôi cố sắp xếp những suy nghĩ trong đầu cho có lớp lang. Trong đầu tôi nảy ra nhiều ý kiến đoán xem tiếng động đó xuất phát từ đâu mà ra- có người mới bước vào nhà, hay một con thú hoang nào xâm nhập- nhưng không phải, rõ rệt là có tiếng bước chân đi trên nền nhà. 
 
Đến lúc đó, tôi quyết định rút lui về phòng ngủ của mình, và lấy chăn mền cuốn chặt vào người, nằm thật  gọn ở thế thủ. Vủ khí duy nhất của tôi bây giờ là chiếc điện thoại cell phone và cái computer laptop.  
 
Khoảng nửa đêm, tôi nghe có tiếng động thùm thụp trên lầu. Sau đó, tôi lại nghe một tràng dậm chân nữa. Một lát, tôi lại nghe có tiếng người đi trên gác, ở lầu hai. Tôi sợ lạnh cứng cả người. Tôi vẫn nằm trên giường, lấy computer gửi lời nhắn cho bạn trên tweeter viết cho họ biết nỗi kinh sợ của tôi. Tôi viết: “Có tiếng động lục đục ở trên gác.”.
 
Vâng, tôi sợ lắm. Tôi không chú ý đến lời dặn của bà quản gia, vì thế bây giờ tôi mới thấy sợ. Vào giờ nửa đêm chỉ có một mình tôi trên một cái giường rộng mênh mông, và bỗng dưng phải nghe thấy những tiếng động lạ lùng. 
 
Tiếng động đó không phải là tiếng động của căn nhà cũ kỹ. Trong nhà này không có máy lạnh, cũng không có lò sưởi. Các bạn tôi trên tweeter nói rằng tại vì khí trời đang nóng bức chuyển sang mát, nên căn nhà cũ có tiếng kọt kẹt, và tôi tưởng tượng ra như vậy. Nhưng tôi đoan chắc đó không phải là tiếng động của căn nhà cũ. 
Vài phút sau, tôi lại nghe có tiếng ai chạy xuống nhà dưới. Một người nào đó sắp sửa nhập bọn vớí tôi ở tầng trệt này hay sao? Tôi nhìn chằm chặp vào cánh cửa phòng ngủ, đem coi có ai tới không. Rồi tôi đi vào Facebook.
 
Tôi tán gẫu với bạn bè khắp nơi trên thế giới, nói với họ hoàn cảnh bế tắc của tôi lúc này. Tôi nói với họ rằng tôi đang bị mất ngủ, bị đánh thức và sợ hết hồn vì những tiếng động kỳ lạ trong căn nhà hoang vắng. Căn nhà nghe nói đã bị một cô bé gái làm chủ lúc về đêm. Giờ này tôi đang ở giữa một cuộc phưu lưu kinh hoàng, và không có lối thoát. 
 
Cuối cùng, tôi nghe có tiếng chân bước lên lầu, và tiếng lịch kịch dồn dập hơn. Tôi muốn cười thật to – nhưng cười không được – tôi viết trong Tweeter, nói với bạn tôi hình như có MA  thật. Bỗng dưng từ lúc đó  tôi nghe có tiếng động lớn như người ta đang chơi “bowling” trên sàn nhà, ngay trên đầu tôi, và tiếng cánh cửa đóng sập lại.
 
Qua mạng liên lạc xã hội, tôi bắt đầu nhận được vô số kể những lời khuyên, góp ý phải đối phó như thế nào trong trường hợp bị  MA  nhát.Có người khuyên tôi cứ đứng dậy “đối diện” thẳng với con MA  xem sao, có người khuyên tôi nên gọi điện thoại cho cảnh sát, báo cáo về người lạ mặt lẻn vào nhà. Có người khuyên tôi đọc kinh xin thánh St. Michael che chở, người khác khuyên nên nhờ thánh Joseph, giỏi hơn trong việc chuyên trị MA  nhát. Người theo Ấn Độ giáo khuyên tôi lấy nhang ra đốt để khấn hương linh con MA. Bạn tôi là một nữ tu công giáo khuyên tôi nên rời khỏi căn nhà ngay lập tức. 
 
Cuối cùng thì thân thể tôi mệt nhoài, và tôi nằm thở dốc, cuốn mình thật chặt bằng chăn mền, trông như cái xác ướp. Căn nhà trở nên yên tĩnh trở lại, và trong nhiều giờ, tôi nằm mắt thao láo lắng nghe sự yên lặng, trong bụng vẫn còn sợ, nhưng hy vọng rằng tình trạng xấu nhất đã qua đi. Tôi nhủ lòng rằng hãy ráng gồng mình cho đến sáng là xong.
 
TÔI THỨC DẬY VÀO KHOẢNG 4 GIỜ SÁNG, do tiếng va chạm loảng xoảng của ly tách bằng pha lê, hình như có ai đang sắp xếp các chén dĩa. Tôi nằm suy nghĩ mãi về gia đình người Cajun, về cách họ trấn an cô bé gái bằng những món đồ chơi trẻ con. Nhưng giờ này tôi làm gì mà có đồ chơi. Vật duy nhất tôi để trong túi xách là cái kèn harmonica tôi mới mua. Trong vài giây, tôi thấy yên lòng vì mình cũng có món đồ chơi cho cô bé MA, nhưng tôi nhận ra rằng nếu giờ này mà có ai thổi kèn harmonia trong bóng tối, chắc là tôi sẽ chết vì đau tim.
 
Và cứ như thế, tôi nằm im trên giường cho đến sáng, không ngủ, mà cũng không nhúc nhích. Tôi đợi mãi cho đến khi tôi nghe tiếng bà quản gia đến, chuẩn bị bữa ăn sáng trong nhà bếp. Khi đó, tôi mới bò ra khỏi giường.
Bà quản gia làm việc âm thầm, lặng lẽ. Đến khi tôi lên tiếng chào bà, bà bắt đầu nói chuyện về nắng mưa, thời tiết trong ngày. Tôi thuật lại cho bà nghe những gì xảy ra trong đêm, làm cho tôi ngủ không được.
 
Bà thú nhận: “Ông biết không, thằng con trai của tôi không bao giờ nó dám bước chân đến căn nhà này. Nó chỉ đến thềm cửa, rồi ngưng, không bao giờ bước vào trong nhà.”. Hồi còn nhỏ, nó hay chơi với cậu con trai ông chủ nhà. Nhưng có một việc ghê sợ xảy ra, nó không bao giờ kể cho tôi nghe, từ đó làm cho nó tránh xa căn nhà. Bà quản gia cũng kể lại rằng cô cháu gái của bà từng lên lầu trên, và nói chuyện với một người bạn vô hình. 
 
Vậy chứ mà bà quản gia vẫn không chịu thưà nhận bà có bằng cớ về những chuyện MA  con cháu bà gặp. Bà cầu mong căn nhà đừng có MA  để bà có việc làm, có khách để tiếp. Kể cũng đúng, nếu tôi phải làm việc trong một căn nhà suốt ngày giống như bà quản gia, tôi cũng đâu muốn căn nhà ấy có MA.
 
Chuyện có thật do Andrew Evans  kể lại trên National Geographic Traveler
 
Nguyễn Minh Tâm dịch theo Reader’s Digest tháng 10/2014

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều