We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 15 October 2014

Biết bao giờ VN có được như Hồng Kông hôm nay..?

Nhìn Người lại nghĩ đến Ta


Như quí vị đã biết Hồng Kông là thuộc địa của Anh và đã được trao lại chủ quyền cho Trung Cộng vào năm 1997.


Có thể nói Hồng Kông được thở một không khí tự trị đáng kể và các quyền tự do rộng rãi hơn ngừơi dân ở lục địa.Tuy nhiên cho đến nay Hông Kông vẫn âm thầm trong trận chiến lâu dài với các tên cầm quyền của Trung Cộng tại Bắc Kinh

Đáng kể hơn là hình ảnh của hàng trăm ngàn sinh viên học sinh và dân chúng Hồng Kông đồng loạt biểu tình để nói lên nguyện vọng của họ trên sự đòi hỏi tự do bầu cử vào năm 2017 và đòi hỏi sự từ chức của Leung Chun-Ying, Giám đốc điều hành hiện tại của Hồng Kông được chọn bởi Bắc Kinh.


Căng thẳng một ngày một lên cao khi Trung Cộng cho rằng các ứng cử viên trong năm 2017 phải nằm trong danh sách của Đảng theo cái kiểu Đảng Cử Dân Bầu.


Cho đến nay thì hình ảnh đấu tranh đòi dân chủ tại Hồng Kông đi vào cao điễm đến nỗi Trung Cộng đã phải nghi ngờ và cảnh cáo Hoa Kỳ không được can thiệp vào sự nỗi dậy đòi dân chủ của dân chúng Hồng Kông và cũng đã ra tay đàn áp sinh viên học sinh.


Tại sao Trung Cộng lại sợ Hoa Kỳ can thiệp vào cuộc nỗi dậy đòi dân chủ của sinh viên, học sinh và dân chúng tại Hồng Kông ?


Tân Hoa xã cho biết là trong một cuộc gặp gở giữa Phó Tổng Thống Joseph Biden với hai nhà dân chủ nỗi tiếng của Hồng Kông tại Nhà Trắng vừa qua là ông Anson Chan, nguyên là cựu quan chức cao cấp của Hồng Kông và ông Martin Lee, một trong những người sáng lập Đảng Dân chủ đối lập.


Hai nhà dân chủ này đã khẩn thiết bày tỏ mối quan tâm của họ về sự độc tài của lãnh đạo Trung Cộng và kêu gọi sự quan tâm của thế giới về “Tương lai của tự do và dân chủ ở Hồng Kông đang bị đe dọa nghiêm trọng”.


Trước đó, hai nhà đấu tranh cho dân chủ tại Hồng Kông Chan và Lee cũng đã gặp bà Nancy Pelosi, lãnh đạo của Đảng Dân chủ Mỹ trong Hạ viện, và cũng đã điều trần trước một Ủy Ban Quốc Hội về tình huống tại Hồng Không do các tên cầm quyền ở Bắc Kinh.


Cũng cần nhắc lại là Trung Cộng đã từng đồng ý cho Hồng Kông tự chọn ngừơi đại diện cho mình vào chính quyền ở cuộc bầu cử vào năm 2017 Nhưng hiện nay Trung Cộng lại đặt điều kiện về những ứng cử viên nào có thể ứng cử vào các chức vụ của chính quyền Hồng Kông.


Chính sự lật lọng này của Trung Cộng đã cho ngừơi dân ở Hồng Kông sống trong sự nghi ngờ về một cuộc bầu cử không tự do tại Hồng Kông.



Đi trên nỗi lo ngại đó mà các nhà đấu tranh dân chủ Chan và Lee đã phải kêu gọi mối quan tâm của chính quyền Hoa Kỳ về sư tiệm tiến độc tài đảng trị của Trung Cộng vào Hông Kông.


Trong cuộc nỗi dậy biểu tình hiện nay, các nhà hoạt động ủng hộ dân chủ đã đe dọa nhà cầm quyền tại Hồng Kông là sẽ đóng cửa trung tâm thương mại của thành phố trong một chiến dịch bất tuân dân sự được gọi là “Chiếm trung tâm” hầu đạt được nguyện vọng dân chủ tự do phù hợp với tiêu chuẩn của Quốc tế.


Tân Hoa Xã tại Trung Cộng đã bày tỏ sự âu lo của nhà cầm quyền Trung Cộng mình về sự can thiệp của Hoa Kỳ và tình huống tại Hồng Kông sau khi các nhà đấu tranh dân chủ tại Hồng Kông đã đến Hoa Kỳ đã gặp gở các quan chức trong nhà trắng và đã diều trần trứơc Quốc Hội Hoa Kỳ.


Trong khi đó tại Việt Nam của chúng ta cũng có vô số nhà “đấu tranh dân chủ” đến Hoa Kỳ và cũng đã được đám chính trị cây me xum xoe tại Quốc Hội nhưng chưa được vào Nhà Trắng, nhưng chưa bao giờ thấy bọn Việt Cộng lo ngại hay cảnh cáo điều gì mà lại còn bình thản như chưa bao giờ biết âu lo về sự can thiệp cả Hoa Kỳ.


Tại sao? Nhìn vào quá khứ những nhà đấu tranh dân chủ tại Việt Nam như Hoàng Minh Chính khi vào điều trần tại Quốc Hội thì giải độc cho csVN là “nhà nước VN chưa bao giờ tham nhũng và tất cả tiền viện trợ của các nước tự do cho VN đều đã được nhà nước VC phân phát đầy đủ tại các địa phương”!


Thử hỏi quí vị Dân Biểu và Nghị sĩ Hoa Kỳ sẽ nghĩ gì về cái gọi là “đấu tranh dân chủ” tại VN??


Ngoài ra còn có những con chốt do VC đưa qua sông và do sự móc nối của những tên chính trị cây me vào quốc hội Hoa Kỳ rốt cuộc những nhà “đấu tranh dân chủ” này xin được ở lại Hoa Kỳ và ship vợ con qua đoàn tụ ?


Quí vị nghĩ sao và có cảm thấy buồn cho một đất nước của chúng ta đang bị bọn VC vô thần cùng đám người vì quyền lợi bản thân mà quên đi phúc lợi chung của tập thể đang cấu kết với nhau để hành hạ con dân VN ngày càng thêm thống khổ.

Gần đây nhất là “nhà đấu tranh dân chủ trí thức VC” cũng đã đến điều trần tại Hoa Kỳ và cũng đã được những tên ma đầu chính trị công kênh trên chiêu bài đấu tranh tự do dân chủ cho VN như một quả bong bóng đầy hơi bay trên vòm trời đang khát khao dân chủ.


Nhưng nay “nhà đấu tranh dân chủ đó” đã về đâu? Nghe tin cho biết thì hiện tại nhà đấu tranh dân chủ này đang được chính quyền Hoa Kỳ cho một cái Job nghiên cứu thơm phức và đang hội nhập vào cuộc sống mới tại Hoa Kỳ.


Viết ngang đây lòng tôi bỗng cảm xúc ngậm ngùi cho những thanh thiếu niên tại VN đã bày tỏ nỗi khát khao có dân chủ có lòng yêu nước nhưng lại đang gậm nhấm đau thương từng ngày trong những lao tù của VC.


Các em sẽ đi về đâu trên tinh thần đấu tranh dân chủ đó trước những đòn thù của bọn VC ??


Người ta rồi sẽ lãng quên các em trên ngày thàng tù đày của họ hay chúng ta cứ tiếp tục “ca tụng” những tên phản tĩnh cuội đã đến Hoa Kỳ??


Xin quí vị hãy cùng tôi một phút cầu nguyện cho các em đang thực tâm tỏ lòng yêu nước và đang quằn quại trong lao tù Việt Cộng trên những phán quyết vô luân của pháp luật nhà nước cộng sản Việt Nam.


Tôn Nữ Hoàng Hoa

15/10/2014

-----------
Bộ não: điều khiển biểu tình ở Hồng Kông, qua lời người trong cuộc

image
Cho đến giờ, chưa ai biết kết quả cuộc biểu tình đòi phổ thông đầu phiếu cho người dân Hồng Kông vào năm 2017 tới đây có đưa đến kết quả mong muốn không, nhưng cách hành xử của các sinh viên biểu tình trong vòng mười ngày qua đã để lại trong lòng mọi người những ấn tượng rất đẹp.



image
Nhiều hình ảnh tiêu biểu cho cuộc biểu tình được cho là “tuyệt vời” của các em, được giới truyền thông cả chuyên nghiệp lẫn tự do đưa lên làm tràn ngập các trang mạng xã hội, gồm: cảnh các sinh viên học sinh ngồi ở ngoài đường giúp nhau làm bài tập, dùng bình điện dự trữ charge phones và tablets cho người tham dự, làm thông dịch cho giới truyền thông, phát thức ăn nước uống cho nhau, và thức đến khuya để đi nhặt từng cọng rác nơi giới biểu tình  “chiếm đóng.” Thậm chí trong lúc trời đổ mưa tầm tã, sinh viên biểu tình còn cầm dù che cho người cảnh sát đứng đối diện, qua hàng rào cản.



image
Một sinh viên biểu tình cố thủ tại khu vực Mong Kok, đợi chờ kết quả cuộc thảo luận giữa sinh viên và chính phủ vào ngày thứ Sáu, 10 tháng Mười, 2014.
Nhưng chen lẫn giữa những lời khen, những cái lắc đầu khâm phục, là câu hỏi ai cũng phải đặt ra là làm sao sinh viên Hồng Kông lại nhất loạt có cách cư xử lịch sự, đầy tình người như vậy, và làm thế nào mà những nhà lãnh đạo trẻ như Joshua Wong, 17 tuổi, và Alex Chao, 24 tuổi, có thể nhịp nhàng điều động đoàn biểu tình, có lúc lên đến hàng trăm ngàn người như thế, mà không để cho sự đáng tiếc nào xẩy ra?



Bất Tuân Dân Sự, qua lời người trong cuộc



image
Phần nào giải đáp thắc mắc này, một số báo chí, như tờ South China Morning Post, trang báo mạng Asia News, đề cập đến một tài liệu có tên “Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự” (Manual of Disobedience) được viết bằng hai thứ tiếng Anh và Trung Hoa, do tổ chức Occupy Central soạn, và phân phối vài ngày trước khi chiến dịch biểu tình được phát động.
image
Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự dài 8 trang, là một tài liệu hướng dẫn người tham dự từng bước phải làm gì trước và trong khi biểu tình, phải làm gì khi đối diện với cảnh sát và khi bị bắt, nhưng quan trọng hơn, là để họ thấu hiểu triết lý và chiến lược chính yếu của cuộc đấu tranh bất bạo động, mà họ tự nguyện tham dự.



image
“Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự” (Manual of Disobedience) do tổ chức Occupy Central soạn, và phân phối vài ngày trước khi chiến dịch biểu tình được phát động.
Tình cờ, qua một trang mạng xã hội, phóng viên nhật báo Người Việt liên lạc được với cô Hellen Phạm, một thành viên của Occupy Central, và được cô kể lại những yếu tố đã giúp cho sinh viên Hồng Kông thực hiện được cuộc biểu tình quy mô mà hết sức ôn hòa, trật tự và ngăn nắp vừa qua.

Hellen Phạm (tên đã được đổi theo yêu cầu), năm nay 22 tuổi, cho biết cô sinh ra và lớn lên ở Hồng Kông, có cha mẹ từ Việt Nam đến đây tị nạn vào giữa thập niên 1980s, cho biết bạn trai của cô là một thành viên của tổ chức Occupy Central with Love and Peace.

“Em muốn đi theo anh ấy (bạn trai) tham dự biểu tình, phần vì ủng hộ dân chủ, phần cũng vì tò mò muốn coi họ làm việc ra sao, sau khi thấy họ có cuộc biểu tình vĩ đại với hơn 500,000 người tham dự vào ngày 1 tháng Bảy vừa qua.” Hellen tâm sự.



image
Hellen cho biết những điều thấy được khiến cô vỡ lẽ ra bạn trai mình và bạn bè của anh không chỉ là những người trẻ có lý tưởng, mà “là những người hiểu rất rõ bí quyết của đấu tranh bất bạo động.”

Nói về vai trò quan trọng của “Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự,” Hellen kể: “Khi em nói với bạn là muốn tham gia phòng trào, anh ấy đưa cho em tập cẩm nang, bảo về đọc kỹ đi trước khi quyết định dấn thân, vì phải hiểu là khi chấp nhận dấn thân thì có thể bị nguy hiểm đến bản thân, và bị dính dáng tới pháp luật.”

“Càng đọc em càng thấy mê Occupy Central.” Hellen nói.
image
Có nhiều thứ để mê, Hellen dẫn chứng, chẳng hạn như trong phần triết lý, cẩm nang viết:

“Dùng bạo lực để chống bạo lực không chỉ làm tăng thêm sự sợ hãi, mà cho nhà cầm quyền có lý do để đàn áp, và củng cố địa vị của kẻ độc tài. Bất tuân dân sự là phương pháp dùng thương yêu để thắng hận thù. Người tham gia sẽ phải đối mặt với đau khổ bằng một thái độ cao quý, để thu phục lương tâm của kẻ đàn áp, và giảm thiểu sự thù hận do hành vi tàn bạo gây ra. Quan trọng hơn cả, bất bạo động sẽ thu hút được sự cảm thương của những người bàng quan (công luận), và làm nổi bật sự thiếu chính nghĩa của việc đàn áp có hệ thống của người (chính quyền) sử dụng bạo lực. Sự hy sinh của người đấu tranh là cách hay nhất để làm công chúng thức tỉnh.”

Và: “Chúng ta đấu tranh để chống lại một hệ thống bất công, chứ không chống lại cá nhân. Chúng ta không tiêu diệt hay làm bẽ mặt các nhân viên công lực, thay vào đó, chúng ta phải chiếm được lòng tôn trọng và sự cảm thông của họ. Chúng ta không chỉ cần phải tránh dùng bạo lực để đối đầu, mà còn cần phải tránh để cho lòng thù hận có thể nẩy mầm trong trái tim.”

image

Hellen cho biết là một sinh viên luật, cô không chỉ “mê” triết lý của phong trào, mà còn  để ý đến cách tổ chức Occupy Central.

Cô kể tiếp: 'Khi em nói là đã hiểu và chấp nhận sự nguy hiểm thì anh ấy bảo em lên trang mạng của Occupy Central để download một đơn có tên là “Letter of Intent” để điền vào.”

'Letter of Intent' là một đơn rất ngắn, đòi hỏi người muốn tham gia phải cam kết ba điều:
a) đồng ý rằng việc phổ thông đầu phiếu là có lợi cho Hồng Kông.
b) thủ tục phổ thông đầu phiếu bầu cử phải được đa số người dân Hồng Kông có ý kiến và đồng ý.
c) hoàn toàn tuân theo quy tắc đấu tranh bất bạo động mà phong trào đề ra.

Cũng qua Letter of Intent, người làm đơn có thể chọn một trong ba cách tham gia:

1. Hỗ trợ vòng ngoài cho những người đi biểu tình, như phân phối thức ăn, làm những việc hậu cần, nhưng không biểu tình, hoặc
2. Tham dự biểu tình, nhưng không tự nguyện bị bắt, và không khức từ quyền có luật sư bào chữa nếu bị bắt, hoặc
3. Tham dự biểu tình, và tự nguyện bị bắt, và khước từ quyền có luật sư bào chữa.



image
Thật ra thì Occupy Central không phải là phong trào duy nhất có cuốn cẩm nang bất tuân dân sự. Cái hay của phong trào, theo Hellen, nằm ở chỗ ban lãnh đạo rất biết cách “dưỡng quân” và "điều quân."

Cả đối với những đơn mà người tham dự chọn đi biểu tình, ban tổ chức cũng xét kỹ xem họ có từng bị bắt vì một trong bốn tội như làm tắc nghẽn nơi công cộng, tụ họp không có giấy phép, tụ họp bất hợp pháp, hay gây rối nơi công cộng chưa, vì thường thì vi phạm những tội này lần đầu chỉ bị nộp phạt rồi được thả về, chứ không bị đi vào hồ sơ. Nhưng nếu tái phạm thì có thể sẽ bị tù, vì thế những ai đã từng bị cảnh cáo (vì những tội này) thường được giao trách nhiệm “tình nguyện viên” chuyên lo thực phẩm, dán bích chương, hay làm vệ sinh, v.v... thay vì biểu tình.

“Làm như thế để giảm thiểu tối đa sự nguy hại cho thành viên!” Hellen giải thích.
image
Hay hơn thế nữa, vẫn theo lời Hellen, người tham gia được khuyến khích sinh hoạt trong những nhóm nhỏ, và rủ thêm từ một đến hai người bạn khác vào phong trào, rồi khi cần biểu tình thì không rủ nhau đi hết, mà cần phải thay phiên nhau biểu tình để phong trào có thể kéo dài.

Trả lời câu hỏi làm sao phong trào có thể điều động được những người bất chợt đến tham gia biểu tình, Hellen nói “thường thì ở mỗi địa điểm, nhờ sinh hoạt với nhau trong nhóm nhỏ, đều có người nhận diện người mới và phát cẩm nang tại chỗ.”

image

Một đoạn trong cẩm nang đưa ra những lời khuyên chi tiết như trước khi tham dự biểu tình thì viết sẵn một text message trong phôn, ghi rõ tên tuổi địa chỉ, và khi bị bắt thì gửi ngay cho Occupy Central để họ cử luật sư giúp đỡ. Hay khi sắp bị cảnh sát giải tán thì nắm tay nhau nằm hàng loạt xuống đường để bày tỏ sự phản đối, và làm cho việc bắt bớ khó hơn, nhưng nếu có bị còng tay thì "nhũn người ra" để làm giảm thiểu sự đau đớn.

image

Một đoạn viết: "Trước khi bắt, cảnh sát đầu tiên sẽ hỏi người đó có tự nguyện lên xe cảnh sát không. Nếu người biểu tình tự nguyện, cảnh sát sẽ không dùng vũ lực; nếu người biểu tình không tự nguyện lên xe, cảnh sát sẽ bắt bằng một nhóm bốn người nắm lấy 2 chân và 2 tay người biểu tình bỏ lên xe."

Đoạn khác giải thích về luật tạm giam, cho biết trước những gì sẽ xẩy ra khi bị đưa về bót, và dặn dò người tham dự nên nói gì và không nên nói gì khi bị đưa về bót cảnh sát.

image

Ngoài cuốn Cẩm Nang Bất Tuân Dân Sự, cuộc biểu tình của sinh viên Hồng Kông vừa qua xem ra còn được sự hỗ trợ tối đa của những người lớn có địa vị trong xã hội.

Chẳng hạn, Hellen cho biết, nhóm lãnh đạo của phong trào được các vị trong giới lập pháp dành cho một số phòng ngay tại tòa nhà của Hội Đồng Lập Pháp (Legislative Council, gọi tắt là Legco), nơi ba nhóm chính của phong trào liên đới với nhau một cách chặt chẽ.

image

Nhóm Hong Kong Federation of Students, do Alex Chao, 24 tuổi lãnh đạo, chuyên lo việc giao tiếp với chính quyền, và theo tin của tờ South China Morning Post, hiện đang chuẩn bị để hội đàm vào thứ Sáu tuần này.

image

Nhóm Scholarism, do sinh viên Joshua Wong 17 tuổi lãnh đạo, giữ nhiệm vụ huy động đám đông với một đội ngũ giỏi về các phương tiện truyền thông xã hội, làm việc gần như 24 giờ một ngày. Nhóm Scholarism cũng có trách nhiệm liên lạc và kêu gọi sự hỗ trợ của các nhóm lợi ích khác, như cựu sinh viên, để "củng cố hàng ngũ."

image

Trên nguyên tắc, nhóm Occupy Central, mà thành viên đa số là những người lớn, do ông Benny Tai, giáo sư luật tại University of Hong Kong lãnh đạo, tuy là một tổ chức hỗ trợ, và theo lời một phát ngôn viên của tổ chức, thì “phong trào đòi dân chủ khởi đầu từ các sinh viên," nhưng cuốn Cẩm Nang Bất Bạo Động, và cách làm việc của họ, cho thấy vai trò của Occupy Central không nhỏ.Hà Giang


 

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều