We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 18 December 2014

VIỆT NAM KIỆN TRUNG QUỐC BẰNG CỬA SAU


Kiện China


Kiện China
1* Mở bài

“Việt Nam đã lách vào vụ kiện Trung Quốc bằng cửa sau” là nhận xét của GS Carl. Thayer, một chuyên viên về Việt Nam người Úc.

Cộng Sản Việt Nam đã tham khảo vụ kiện Trung Cộng với Tổng thống Philippines là Benigno Aquino, và mới đây ngày 23-6-2014, Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn đã ký hiệp định xác nhận tư cách pháp lý của Toà Trọng Tài Thường Trực (The Permanent Court of Arbitration-PCA).

Việc làm nầy được những người binh vực giải thích rằng sẽ mở đường để Việt Nam kiện Trung Cộng trong tương lai. Giải thích nầy không ổn vì về nguyên tắc khi muốn kiện thì chỉ cần đâm đơn vào toà là đủ. Không cần phải trình diễn những màn chuẩn bị, mở đường mở hơi gì cả.

Thật ra những hành động của Việt Nam chỉ rề rà, quanh co câu giờ mục đích tuyên truyền chánh trị để bịp nhân dân, cho rằng Đảng luôn luôn có quyết tâm cao độ trong việc bảo vệ lãnh thổ, chống lại những cáo buộc đã phát sinh trong quần chúng về truyền thống bán nước của đảng CSVN.

Lý do là, đã có biết bao nhiêu lần, biết bao nhiêu năm qua Đảng đã từng bày tỏ lòng trung thành với “người thầy, người đồng chí và người anh em” là Trung Cộng.

Tổng Bí Thư Nguyễn Phú Trọng luôn luôn tuyên bố công khai chính sách nhất quán của Việt Nam, dựa trên cơ sở 4 tốt và 16 chữ vàng, là Việt Nam dứt khoát không đa phương hóa, không quốc tế hoá mà tranh chấp Biển Đông phải được giải quyết song phương.

Tướng Nguyễn Chí Vịnh cũng đã nhiều lần tuyên bố, Việt Nam không dựa vào một nước khác để chống lại Trung Quốc.

Đó là những bằng chứng cho thấy Việt Cộng đã rề rà, câu giờ chỉ để tuyên truyền chính trị mà thôi.
2* Một màn siêu bịp

 

Chủ trương bám biển của đảng
Chủ trương bám biển của đảng

Màn bịp bắt đầu từ ngày 22-5-2014, thủ tướng Việt Nam đã tham khảo vụ kiện Trung Cộng với tổng thống Benigno Aquino của Philipines. Một tháng sau, ngảy 23-6-2014 thứ trưởng ngoại giao Hồ Xuân Sơn đã ký hiệp định với Tổng thư ký Tòa Trọng Tài Thường Trực PCA, xác nhận tính cách pháp lý của tòa nầy. Việc xác nhận là dư thừa và vô ích nhưng vì sao mà Việt Cộng đã làm như thế?

Dư thừa. Vì tòa PCA nầy đã hoạt động công khai trên thế giới suốt 115 năm qua. (thành lập năm 1899)

Việt Nam có xác nhận hay không xác nhận, thì bản chất của tòa luôn luôn là như thế. Không có gì biến đổi cả.

Người binh vực thì cho rằng động thái nầy của Việt Nam là dọn đường, mở lối cho Việt Nam kiện Trung Quốc trong tương lai. Về luật pháp, khi muốn kiện thì việc đơn giản nhất là đâm đơn vào tòa là xong, không cần rề rà quanh co dọn đường mở lối gì cả.

GS Carlyle A. Thayer nhận xét hành động của Việt Nam như sau: “Việt Nam đã lách vào vụ kiện Trung Quốc bằng cửa sau”.

Cụm từ “lách”, “bằng cửa sau” chỉ thái độ lòn lách, lén lúc, len lỏi vào một cách không công khai. Có câu, người quân tử đi đại lộ về đại lộ, trái lại, tiểu nhân.

Việt Nam ký hiệp định có nội dung phản bác tất cả những luận điểm của Trung Cộng về vùng biển hình lưỡi bò, thế nhưng không dám chỉ đích danh của quan thầy Trung Cộng.

Tóm lại đó chỉ là một màn kịch được nghiên cứu, xem xét kỹ lưỡng và thực hiện có lớp lang mục đích cho nhân dân biết rằng Đảng luôn luôn dùng mọi phương tiện để bảo vệ tổ quốc, chống lại dư luận phát sinh trong quần chúng về việc bán nước của Đảng.

Ông Carl. Thayer cũng nêu nhận xét như thế, ông nói: “Tuyên bố mục đích xoa dịu những người chỉ trích trong nước. Bản văn không phải là một đơn kiện (Statement of Claim) và được nạp với tư cách không phải là nhân chứng.

Việc đi cửa sau và không chỉ đích danh Trung Cộng chỉ là thái độ ỡm ờ để chừa một con đường rút lui sau nầy, khi không dám đưa đơn kiện Trung Cộng.
3* Chiến thuật câu giờ để tuyên truyền chính trị


Cây đinh và chiếc búa
Cây đinh và chiếc búa

3.1. Kiện dễ ợt

Kiện Trung Cộng là chuyện dễ ợt, đâu có khó khăn gì mà phải rề rà, quanh co câu giờ như thế. Philippines là một nước nhỏ, yếu hơn Việt Nam mà đã đâm đơn kiện Trung Cộng cả năm nay rồi.

Nếu như đỉnh cao trí tuệ trong Bộ Chính trị không có tay nào hiểu biết về luật quốc tế, thì Việt Nam còn cả trăm GS, PGS, TS dạy môn công pháp ở các trường Đại học Luật trong nước, họ có thể thực hiện việc kiện quan thầy bành trướng Bắc Kinh.

Việt Nam có nhiều tiến sĩ hơn cả Nhật Bản, nhưng nếu bằng cấp dỏm, cả nước không có nhân tài thì chỉ cần đăng báo tìm người thì có khối người tài giỏi nhất thế giới xung phong vào làm thuê cho Việt Nam trong dịch vụ nầy.

Philippines đã thuê hai người Mỹ là GS Bernard H. Oxman và LS Foley Hoag, và một người Anh là GS Philippe Sands tham gia vụ kiện.

Một bằng chứng nữa là bản “Thiết kế khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng” do công ty Mỹ Skidmore, Owings & Merrill thực hiện.

Thiết kế nầy đã nhận được nhiều giải thưởng quốc tế như sau:

    Giải Kiến Trúc Đô Thị lần thứ 42 của Tạp Chí Kiến Trúc Tiến Bộ Mỹ, năm 1995.

    Giải Danh dự của Viện Kiến Trúc, năm 1997.

    Giải Danh dự về Quy Hoạch Xuất Sắc của Urban Land Institute, trao tặng năm 2012.

Tóm lại, bất cứ cái gì cần thiết thì chỉ hú lên một tiếng thì có cả khối tài năng quốc tế xin vào làm thuê. Việc kiện Trung Cộng là chuyện nhỏ, nếu thật sự muốn kiện thì không có gì trở ngại và khó khăn cả.

3.2. Tham khảo với Tổng thống Philippines về vụ kiện Trung Cộng

Ngày 22-5-2014, đài RFI dẫn lời của Kyoto News cho biết, trong chuyến công du Manila, Nguyễn Tấn Dũng đã “tham khảo” với Tổng thống Benigno Aquino về vụ kiện Trung Cộng. Ông Dũng cho biết Hà  Nội  theo dõi sát sao vụ  kiện”

3.3.  Ký Hiệp định với Toà Trọng Tài Thường Trực The Hague (Hòa Lan)

Ngày 23-6-2014, một tháng sau khi Nguyễn Tấn Dũng tham khảo vụ kiện, thì Thứ trưởng Ngoại giao Hồ Xuân Sơn ký hiệp định xác nhận tư cách pháp lý của Tòa Trọng Tài Thường Trực PCA với ông Tổng thư ký của tòa nầy.

Vị giáo sư Đại học Maine, ông Ngô Vĩnh Long, giải thích rằng: “Đó là động thái cần thiết của Việt Nam nhằm tạo cơ sở cho việc kiện Trung Quốc trong tương lai… một bước khởi đầu để Việt Nam kiện Trung Quốc”.

3.4. Việc câu giờ không cần thiết

Việc Hồ Xuân Sơn ký hiệp định xác nhận tư cách pháp lý của toà nầy là dư thừa, tào lao, không cần thiết. Lý do là toà nầy đã được thành lập và hoạt động công khai trên thế giới từ 115 năm nay. (1899-2014). Ai ai cũng biết tư cách pháp lý của tòa nầy, đâu có cần Việt Nam phải xác nhận thì nó có tính cách pháp lý.

CSVN có ký hay không ký hiệp định thì nó vẫn thế. Rõ ràng là một hành động quanh co, giàn giá câu giờ để tuyên truyền chính trị.

Việt Nam không có tư cách pháp lý nào đối với vụ kiện của Philippines khi ký hiệp định nầy.

Không phải là nhân chứng mà cũng không phải là nguyên đơn trong vụ kiện. Nếu cần nhân chứng thì Philippines hoặc tòa  sẽ tống đạt giấy mời, nhưng trường hợp tranh chấp nầy không cần nhân chứng. Tòa chỉ làm trọng tài, căn cứ vào luật mà giải quyết tranh chấp giữa hai bên.
4* Vài nét tổng quát về Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA)


4.1. Tòa Trọng Tài Thường Trực

                            


                             Permanent Court of Arbitration - Cour permanente d'arbitrage.svg http://upload.wikimedia.org/wikipedia/commons/thumb/f/fb/International_Court_of_Justice.jpg/220px-International_Court_of_Justice.jpg

                         Cung Điện Hòa Bình (The Peace Palace) ở The Hague của Hòa Lan.


Tòa Trọng Tài Thường Trực (The Permanent Court of Arbitration-PCA) là một tổ chức quốc tế có trụ sở tại The Hague (tiếng Pháp. La Haye) Hòa Lan (Netherlands). Tòa được thành lập vào năm 1899 tại Hội Nghị Hòa Bình lần đầu tiên (The first Hague Peace Conference) cùng năm 1899.

Tòa PCA nầy giúp các quốc gia giải quyết các tranh chấp bằng cách hỗ trợ trong việc thành lập các tòa án trọng tài.

Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) khác với Tòa Án Công Lý Quốc Tế (The International Court of Justice-ICJ) vì cả hai cùng có trụ sở chung tại Cung Điện Hòa Bình (The Peace Palace) ở The Hague của Hòa Lan.

Đến tháng 11 năm 2014, Tòa PCA có 116 thành viên, trong đó có Việt Nam.

4.2. Cách tổ chức của toà PCA

Theo nghĩa thông thường thì tòa PCA không phải thuần túy là một tòa án, nhưng nó là một tổ chức hành chánh thường trực, sẵn sàng phục vụ các bên tranh chấp bằng những thủ tục như giúp đỡ các bên đăng ký về trọng tài quốc tế và ngay cả những thủ tục liên quan như về tiền hoa hồng của cuộc điều tra và tiền về chi phí trong công việc hòa giải.

4.3. Điều kiện thụ lý của tòa PCA  

Cả hai bên cùng đồng ý nhờ tòa đứng ra làm trọng tài giải quyết tranh chấp và cam kết sẽ tuân thủ phán quyết của tòa.

Như vậy việc tranh chấp về vùng biển hình lưỡi bò giữa Philippines và Trung Cộng không đủ điều kiện để tòa trọng tài xét xử, vì Trung Cộng không nhờ tòa và cũng không tham gia việc xét xử.

Nguyên tắc chung về giải quyết tranh chấp thì phải có hai bên đồng ý và nhất trí nhờ tòa xét xử thì mới mở hồ sơ xử kiện được. Thông thường thì bên nào cũng tự cho rằng mình là phải, là đúng vì thế mới sanh ra tranh chấp. Tòa đóng vai trọng tài công bằng thì cần phải có hồ sơ của hai bên mới xét xử được. Trung Cộng tuyên bố không tham gia, không gởi đại diện đến tòa, không nạp hồ sơ thì vụ kiện kể như huề.
5* Philippines kiện Trung Cộng ra Tòa Trọng Tài PCA


Philippines muốn đẩy nhanh vụ kiện với Trung Quốc
Philippines muốn đẩy nhanh vụ kiện với Trung Quốc

5.1. Vụ kiện

     


      alt

                Bãi ngầm Scarborough/Hoàng Nham


Ngày 22-1-2013, Bộ Ngoại giao Philippines gởi công hàm đến Sứ quán Trung Cộng ở Manila, tuyên bố Phi khởi kiện Trung Cộng ra Tòa Trọng Tài Thường Trực, liên quan đến việc tranh chấp tài phán hàng hải trên Biển Đông.

Ngày 19-2-2013, Trung Cộng trả lại công hàm của Phi và kèm theo một thông báo cho biết, Trung Cộng khẳng định không chấp nhận và không tham gia vụ kiện. Trung Cộng nêu lý do, theo luật quốc tế thì mỗi quốc gia được tự do lựa chọn phương tiện giải quyết tranh chấp, do đó Trung Cộng không tham gia Tòa Trọng Tài Thường Trực PCA là đúng theo luật quốc tế, và quyền tự do lựa chọn đó của Trung Cộng phải được tôn trọng.

Ông khựa nầy lập luận cũng có lý và đúng luật. Cho dù Philippines có kiện ở bất cứ tòa nào khác đi nữa, thì ông khựa cứ bổn cũ soạn lại, khư khư nêu một câu như thế thì cũng huề, vì không ai có quyền bắt buộc một quốc gia phải tham gia một tòa nào cả. Tòa mà ông khựa lựa chọn nằm trong vòng bí mật mang số “không không có” (00-NO).

Viễn ảnh của Phi là như thế. Con kiến kiện củ khoai. Trái lại Việt Nam thì càng đen tối hơn bởi vì các đồng chí luôn luôn ca tụng 4 tốt và 16 chữ vàng, cộng thêm biết bao nhiêu lời hứa quyết tâm là chỉ giải quyết song phương thôi.

Quý vị nào cho rằng Việt Nam dọn đường đi kiện Trung Cộng thì coi chừng bị hố to đó.

5.2. Thành phần của tòa PCA trong vụ kiện của Philippines

1). Thành phần của Tòa Trọng Tài Thường Trực

        Các thành viên tòa án trọng tài xét xử vụ Philippines kiện Trung Quốc. Ảnh: Kiện Trung Quốc ra Toà trọng tài thường trực, những lưu ý cho Việt Nam
        Các thành viên tòa án trọng tài xét xử vụ Philippines kiện Trung Quốc. Ảnh: Kiện Trung Quốc ra Toà trọng tài thường trực, những lưu ý cho Việt Nam

              Các thành viên tòa án trọng tài xét xử vụ Philippines kiện Trung Quốc

Chủ tịch: Thẩm phán Thomas A. Mensal.

Các thẩm phán của tòa

    Jean-Pierre Cot

    Stanislaw Pawlak

    Riideger Wolfrum

    Alfred H. A. Soons

2). Đại diện Philippines tại tòa

Các luật sư:

- Francis H. Jardeleza

- Paul S. Reichler

- Foley Hoag (Người Mỹ)

- Bernard H. Oxman (Mỹ)

- Philippe Sands (Người Anh)

3). Đại diện của Trung Cộng.

Không có.

Trung Cộng không gởi đại diện nào cả. Ngày 1-8-2013 Trung Cộng gởi một giác thư đến tòa PCA, khẳng định Trung Cộng quyết định không tham gia tòa PCA, và cho biết lý do là Philippines không có tư cách pháp lý nào trong việc nạp đơn đi kiện họ cả.

Trung Cộng cáo buộc Philippines dã vi phạm nội dung của Bản Tuyên bố về ứng xử của các bên ở Biển Đông (DOC=Declaration on Conduct of the Parties in the South China Sea) mà Trung Cộng đã ký với tổ chức ASEAN tại Phnom Penh ngày 4-11- 2002 nhân dịp Hội nghị Thượng đỉnh ASEAN lần thứ 8.

Tuyên bố DOC ghi rõ, tranh chấp lãnh thổ và quyền tài phán sẽ được giải quyết thông qua đàm phán và tham vấn hữu nghị giữa các bên liên quan trực tiếp. Nói chung là giải quyết song phương.


6* Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển UNCLOS

UNCLOS
Hiện tại có ba tòa án quốc tế giải quyết về tranh chấp lãnh thổ, lãnh hải đó là:

    Tòa Trọng Tài Thường Trực PCA (The Permanent Court of Arbitration-PCA) như đã nói trên.

    Tòa Công Lý Quốc Tế (International Court of Justice-ICJ)

    Tòa Án Quốc Tế Về Luật Biển ITLOS (The International Tribunal for the Law of the Sea-ITLOS).

Cả ba tòa án quốc tế nêu trên đều dựa theo căn bản pháp lý là Công Ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (United Nations Convention on the Law of the Sea-UNCLOS)

6.1. Tổng quát về Công Ước LHQ về Luật Biển

        

         https://encrypted-tbn3.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcS022_Aqex6GyuLg6WkpG00AiAfm58ZSXPEfYwII14D6EhPkQg_ Tìm hiểu về Luật Biển Việt Nam
Công Ước LHQ về Luật Biển (United Nations Convention on the Law of the Sea-UNCLOS) thành lập năm 1982, có hiệu lực kể từ 16-11-1994.

Các quốc gia công nhận và tự nguyện ký tên, cam kết thi hành, ngoại trừ Hoa Kỳ và một số nước khác. Nói chung, quốc gia không công nhận, không ký tên, không phê chuẩn, thì không cần phải thi hành. Đó là điểm yếu nhất của các Công ước LHQ, vì nó không có tính cưỡng chế, không có biện pháp chế tài.

Những quy định căn bản của Công Ước:

    Lãnh hải quốc gia (Territorial sea): 12 hải lý, nếu có bờ biển rộng.

    Vùng tiếp giáp lãnh hải (Contiguous zone) : 24 hải lý tính từ bờ biển trong đất liền

    Vùng Đặc quyền kinh tế (Exclusive Economic Zone) : 200 hải lý từ bờ biển

    Thềm lục địa (Continental Shelf): 350 hải lý tính từ bờ biển. Ngoài 350 hải lý thuộc về vùng biển quốc tế (International Waters).

6.2. Luật Biển của Vùng Đặc Quyền Kinh Tế (EEZ)

Trong Vùng Đặc Quyền Kinh tế (Exclusive Economic Zone-EEZ), Công Ước Luật Biển có quy định những quyền của các quốc gia như sau:

1). Tự do hàng hải.

Là tàu thuyền dân sự của các quốc gia khác, có quyền lưu thông trong vùng biển cách bờ 200 hải lý.

2). Tự do hàng không và tự do đặt ống dẫn ngầm và dây cáp.

Công Ước LHQ về Luật Biển là căn bản pháp lý của Toà án QT về Luật Biển.

7*

 Trúc Giang MN

0 comments:

Post a comment

Bài Xem Nhiều