We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Friday, 3 January 2014

Những ngôi nhà của một đời người


Có những lúc tôi hay lơ mơ nghĩ tới một điều không rõ rệt, một điều đưa mình tới một không gian ảo hay một thời gian đã mất hút. Khi nghĩ lơ mơ như thế, tôi không ý thức được rõ rệt mình vui hay buồn, hình như có một lằn ranh rất mơ hồ như sợi tơ nhện, nó chùng xuống cong theo võng gió vào lúc buồn buồn, rồi lại bật lên nằm ngang một đường thẳng tắp, khi thấy hân hoan. Lạ lắm! Nó cho một vị ngọt đắng trong miệng như khi tôi uống thuốc bắc.“Tiền cam, hậu khổ, hậu cam cam” Tôi nhớ lại câu nói đó ngày trước của ba tôi khi ông đưa cho tôi chén thuốc bắc, vừa dỗ tôi uống vừa cắt nghĩa: Bắt đầu là ngòn ngọt, kế tiếp là đăng đắng, cuối cùng là ngọt ngào. Quả thật, sau nhiều lần uống thuốc bắc tôi đã quen với ngọt đắng của thuốc, đến không còn cần ngụm nước phải uống vội vàng ngay sau ngụm thuốc nữa. Nếu thật sự lần nào lơ mơ suy nghĩ cũng được như thế thì quả là hạnh phúc lắm rồi, không dám ao ước gì thêm.
 
Cuối năm là lúc tôi hay lơ mơ nhất, Giáng Sinh qua, Tết dương lịch hết tôi đang lo dọn dẹp nhà cửa, mua sắm cho những ngày Tết âm lịch sắp tới, tôi vừa làm việc, vừa để hồn lơ mơ vào một điều gì đó không rõ rệt, người Mỹ gọi những người như tôi là “day dreamer”.
 
Dọn nhà, lau bụi bàn thờ, mang ảnh cha mẹ bày ra, lo hoa, lo nến đầy đủ, bất giác tôi nhớ đến chữ “Nhà”, tự hỏi: Không biết một đời người, ta đi qua bao nhiêu thành phố, ta sống trong bao nhiêu ngôi nhà nhỉ?
 
Người Mỹ có hai chữ nói về “Nhà” hay lắm. House (căn nhà) thì được xây bằng gạch, gỗ, xi măng. Home (mái ấm) thì chỉ cần tình thương và hiện diện bên nhau.
 
Có thể ta đang sống trong một căn nhà (house) to lớn sang trọng nhưng ta cô đơn và không có tình thương yêu thì căn nhà đó chẳng bao giờ được gọi là home, là mái ấm cả. Chữ Home đôi khi còn dùng cho quê hương, tổ quốc nữa: “Homeland” một chữ vừa gợi hình vừa đầy tình tự dân tộc. Nhớ nhà (homesick) là nhớ cái tổ ấm có những người thân yêu sống trong đó, chứ không nhớ cái nhà vô tri vô giác bằng gạch.
 
Người Việt mình chỉ dùng một chữ “Nhà” thôi nhưng trong câu nói thì rất rõ rệt. Khi nói: “Tôi đang xây nhà.” Người nghe hình dung ngay trong đầu hình ảnh một ngôi nhà với gạch, ngói, xi măng, gỗ, sắt đang được hoàn thành. Nhưng khi nghe: “Cuối năm rồi, nhớ nhà quá!” Thì biết ngay là người đó đang xa gia đình hay xa quê hương. Chữ nhà đó cho ta hình ảnh một mái ấm, có những người thân yêu trong đó hay cho ta niềm cảm thông ngay lập tức với một kẻ xa quê hương xứ sở.
 
Quê nhà xa lắc xa lơ đó
Trông lại tha hồ mây trắng bay (NB)
 
Cuối năm tôi đang “homesick”. Tôi đang nhớ nhà, nhớ nước, là nơi tôi đã xa gần bốn mươi năm. Tôi lơ mơ nhớ lại những căn nhà tôi đã đi qua: Căn nhà đầu tiên nhỏ lắm, nhưng rất ấm áp và đầy đủ. Nơi đó tôi không phải lo lắng ấm lạnh, đói no. Tôi chỉ ăn và ngủ. Tất cả đã có mẹ tôi lo liệu, từ đi đứng, nằm ngồi. Mẹ ăn, tôi ăn, mẹ ngủ, tôi ngủ, mẹ đi, tôi đi, mẹ cười, tôi vui, mẹ khóc, tôi buồn…Thật đáng tiếc, tôi không thể ở lâu được trong ngôi nhà này, tôi chỉ cư ngụ ở đó một thời gian ngắn, chín tháng. Tôi phải dọn ra, để còn nhường chỗ cho em tôi dọn vào sau này. Căn nhà đó chính là cái dạ con của mẹ tôi, nơi trú ngụ an toàn nhất của đời mình.
 
Sau này khi tôi di tản từ Việt Nam sang Mỹ, tôi liên tưởng cái dạ con của mẹ cưu mang tôi có một phần nào giống như trại tỵ nạn Camp Pendleton, tôi tới đó chờ chuyển tiếp vào một đời sống mới ở Mỹ, một nơi chốn xa lạ. Bụng mẹ cũng là nơi đón nhận tôi từ tinh cầu mơ hồ nào rơi xuống, lo cho tôi đầy đủ trước khi tôi bước vào những căn nhà lạ hoắc khác nhau của đời sống con người trên mặt đất. Khác chăng mẹ không bỏ tôi ngay sau khi tôi dọn ra, mẹ luôn đi theo bên cạnh tôi lo lắng, thương yêu, cho đến khi mẹ bắt buộc phải dọn một mình vào căn nhà cuối cùng của mẹ.
 
Khi tôi vừa đủ trí khôn để ý thức được sự dời đổi và tôi có thể nhớ đến ngày hôm nay, một phần qua trí nhớ mơ hồ, một phần qua lời kể của cha mẹ hay anh chị lớn hơn, thì bắt đầu một cuộc hành trình dời đổi.
 
Từ Hà Nội cha mẹ tôi mang các con chạy loạn về quê ngoại, làng Thanh Nga tỉnh Thái Bình. Tôi nhớ được gánh trong hai cái thúng, chị tôi một đầu, tôi một đầu. Ở Thái Bình một thời gian, chúng tôi được xem tát ao, xem bắt cá, xem giã gạo, đập thóc, được câu cá và chơi với trẻ em nhà quê thò lò mũi xanh. Cha tôi hay ra đình dạy học và dạy võ cho người làng.
 
Rồi từ Thái Bình, lại chạy sang quê nội ở Nam Định, chúng tôi cũng qua hai ngôi nhà của họ hàng ở đây. Mấy tháng sau, từ Nam Định hồi cư về Hà Nội, ở Hà Nội được hai năm qua ba căn nhà, cha tôi là công chức bị thuyên chuyển xuống Hải Phòng, ở Hải Phòng bốn năm tiếp theo là cuộc di cư từ Bắc vào Nam.
 
Tôi ngồi lơ mơ nhớ lại, đếm trong đầu: từ lúc tôi ở trong ngôi nhà đầu tiên là bụng mẹ, cho đến lúc di cư vào Nam 1954, chưa được 9 tuổi, tôi đã ở qua chín ngôi nhà.
 
Năm 1954 tôi đã khá lớn, có thể tự nhớ những căn nhà mình đã dọn vào, dọn ra không cần nghe ai kể lại. Vào Sài Gòn bắt đầu tạm trú ngay trong sở Địa Chánh, nơi cha tôi làm việc ở đường Hai Bà Trưng, con đường ngay sau Bưu Điện Sài Gòn. Tôi đi học ở trường Hòa Bình thuộc nhà thờ Đức Bà. Được ít tháng, mẹ tôi thuê được nhà ở bên Thị Nghè. Gia đình tạm coi như yên ổn được vài năm. Chúng tôi ở Thị Nghè từ đó cho đến năm 1975. Nhưng trong thời gian dài đó gia đình tôi cũng mua, bán, thay đổi nhà thêm ba lần nữa, dù vẫn chỉ loanh quanh ở gần nhà thờ Thị Nghè.
 
Tôi sang Mỹ với cha mẹ già, từ Camp Pendleton, California, chúng tôi đi qua nhà người bảo trợ ở thành phố Encino; một tháng sau, tôi có việc làm dọn ra căn chung cư ở Los Angeles; lập gia đình, dọn nhà hai lần nữa; sanh đứa con đầu lòng, dọn sang nhà mới, mua ở Rosemead; rồi đổi nhà khác về Westcovina. Ở California được 13 năm, qua 7 căn nhà khác nhau. Chúng tôi lại dọn lên vùng tây bắc nước Mỹ, bang Washington cho gần quê nội bên chồng ở Montana, để mỗi mùa hè có thể lái xe mười tiếng mang các con về thăm nội. May quá, ở Seattle từ mùa hè 1988 đến hôm nay, chúng tôi chỉ đổi nhà một lần. Từ thành phố Issaquah sang Bellevue cách nhau có hai exit ở xa lộ.
 
Từ lúc rời căn nhà đầu tiên là bụng mẹ đi ra, ngẫm lại thì tôi đã ở không biết bao nhiêu ngôi nhà, tôi không muốn đếm nữa.Tôi đi suốt từ miền Bắc đến miền Nam nước Việt, từ quê hương Việt Nam tới nước Hoa Kỳ. Nghĩ lại mà bàng hoàng. Sao mà dời đổi nhiều thế, sao đi xa thế nhỉ?
 
Những ngôi nhà tôi ở dài thời gian hay ngắn cũng đã cho tôi bao nhiêu là kỷ niệm. Ký ức đôi khi lấp lánh như được rắc bằng kim nhũ, đôi khi long lanh như nước mắt. Những mái nhà từ quê đến tỉnh, từ nước Việt sang nước Mỹ. Khi thì mái lá, khi mái lợp tôn, khi mái lợp ngói, khi mái gỗ, đã cho tôi nghe bao tiếng mưa rơi mang âm điệu khác nhau và sự ấm lạnh khác nhau của cả bốn mùa.
 
Dưới những mái nhà đó, bao nhiêu kỷ niệm từ thời thơ dại, thuở bắt bướm, hái hoa. Có gặp gỡ, có hẹn hò. Có đêm nhìn hỏa châu, có ngày nghe pháo kích. Khi trưởng thành biết yêu, biết nhớ, biết đau khổ và biết hạnh phúc phải trả bằng giá nào mới có. Mỗi lần dọn nhà, trước khi giao nhà cho người khác, quay lại nhìn căn nhà trống, nghĩ mình đã một thời sống dưới mái nhà này, cười, khóc trong những bức tường này. Gian bếp, buồng ngủ, mảnh vườn, mỗi nơi mang theo biết bao là dấu vết của đời sống gia đình. Có căn nhà mình sống với cha mẹ ở đó, có căn là nơi mình đón những đứa con ra đời, có căn là nơi mình khóc tiễn đưa mẹ cha lần cuối. Khi dọn đi làm sao xóa được dấu tích thân yêu, tránh khỏi một chút ngậm ngùi.
 
Cứ mỗi lần dọn vào một nơi ở mới, dù là nhà thuê hay nhà mua, tôi thường mời linh mục đến làm phép nhà. Cầu xin cho gia đình mình bình an, cầu xin cho những người đã ở trong nhà đó trước khi chúng tôi dọn tới và cầu xin cả cho những người sẽ dọn vào sau chúng tôi:“Nhất điền thiên vạn chủ.” Làm sao tôi biết được đời sống nào, những con người sống trong căn nhà này trước tôi đã kinh qua và người đến ở đây, sau chúng tôi sẽ phải đối diện những gì.
 
Những căn nhà khác chi những toa tàu trong đời sống, mỗi sân ga ta xuống, mỗi toa tầu ta vịn leo lên, ta mang theo những gì, bỏ lại những gì? Hạnh phúc, đau khổ, tiếng cười, giọt lệ? Lên một toa tàu để xuống ở sân ga khác, nào ai biết được điều gì xảy ra trong chọn lựa ấy? Ta đã gặp và đã chia tay biết bao nhiêu người ở những trạm lên, xuống đó. Và người đồng hành với ta nữa. Có người gắn bó theo ta suốt cả một đời, cùng dọn ra, dọn vào trong những ngôi nhà ấm, lạnh đó. Có người ngó trước, trông sau, bỗng bâng khuâng thốt lên: “Lần này ta dọn vào đây chỉ có một mình à?”
 
Ôi! Những kẻ tôi chỉ chào một bận,
Chân xa mau, lòng chưa kịp giao thân,
Trên đường tôi nếu trở lại vài lần,
Chắc ta đã yêu nhau rồi, - hẳn chứ...
(Tình Nhớ, Huy Cận)
 
Rồi còn những người được coi là vô gia cư (homeless). Có bao giờ họ mơ ước có một mái ấm đủ vợ chồng con cái quây quần bên lò sưởi trong một tối mùa đông? Một thời nào đó, những người homeless này chắc cũng đã từng được hưởng hạnh phúc mái ấm gia đình.
 
Căn nhà cuối cùng của mỗi người nữa. Hình như ai đó đang xây những lăng tẩm không kém gì vua chúa thời xa xưa, để dọn bộ xương của mình vào. Nhưng lại có những người từ chối cả một nấm mồ. Họ muốn rắc tro than mình lên núi hay thả vào lòng biển. Họ chọn ngôi nhà cuối cùng không có mái, không có bốn vách tường, để linh hồn được tự do tan biến vào thiên nhiên.
 
Nhưng ai biết được ngôi nhà cuối cùng của mình đã sở hữu trước có bảo đảm là mình được dọn vào hay không? Thiên tai có thể quét sạch, san bằng lăng tẩm đã xây. Chiến tranh có thể đẩy ta sang sinh sống ở một phần đất của quốc gia khác.
 
Thôi thì hãy đặt đời ta sống, chết, trong võng gió của Thượng Đế.
 
Một người lính thi sĩ đã viết xuống một bài thơ về những ngôi nhà và chiến tranh như sau.
 
Ở những ngôi nhà này
không còn gì cả
ngoài những mảnh vụn ký ức
 
Những người đã từng trò chuyện với tôi
không một ai sót lại
 
Nhưng trong trái tim tôi
Không một thánh giá của ai rơi mất
 
Trái tim tôi
một trú xứ thống khổ tràn đầy. (*)
 
Trần Mộng Tú
Tháng 12/2013
 
(*) Thơ-Giuseppe Ungaretti- San Martino Del Carso: Of these houses /nothing/ but/fragments of memory /Of all who/would talk with me/ not one remains.
But in my heart/no one's cross is missing/My heart is/the most tormented country of all.
Giuseppe Ungaretti (1888-1970)

TẾT VỀ NHỚ HUẾ

TẾT XA QUÊ NHÀ
THƯƠNG NHỚ HUẾ YÊU




Bài Xướng :
     TẾT     về hải ngoại tưởng ngày xưa
     XA       mãi bao thu lạnh nắng mưa
     QUÊ    cạnh Hương Giang thuyền sóng vỗ
     NHÀ    ven Đại Lược bến đò đưa
     THƯƠNG chiều anh đợi bên trường ấm
     NHỚ    bóng em chờ cạnh dậu thưa
     HUẾ     mãi trong em tình thắm thiết
     YÊU     mòn lối hẹn nọi răng vừa.
                                          Kim Hương
Bài họa 1 :.
TẾT VỀ NHỚ HUẾ
TẾT  đến người qua tưởng dáng xưa
XA  rồi ngày ấy nón nghiêng mưa
QUÊ  bên Vĩ Dạ chùm hoa nở
NHÀ  cạnh Hương Giang tiếng sóng đưa
THƯƠNG  lúc em chờ tim bối rối
NHỚ  chiều anh đón nắng lưa thưa
HUẾ  mòn năm tháng tình tha thiết
YÊU  hẹn hò nhau chửa đủ vừa
                      Trầm Vân
Bài họa 2:
NHỚ HUẾ TẾT XƯA
TẾT  mỗi  độ  về  gợi  thuở   xưa
XA  hằng  bao nỗi nắng cùng mưa
QUÊ còn   nơi đó  rêu  phong  kín
NHÀ khuất  đâu chừ  én vắng đưa
THƯƠNG em Gái vân vê vành nón
NHỚ  tiếng Xuân thì  bẩm  dạ thưa
HUẾ mộng mơ  đường vào Vĩ Dạ
YÊU  chưa dịp  nói , nói sao vừa .
Tố Nguyên
--------

Tâm Thư Đầu Năm Giáp Ngọ 2014 : Gửi tiền du lịch là nuôi Vc để giết dân mình

Ðất Việt “Mảnh đất” màu mỡ...?


 Tâm Thư Đầu Năm Giáp Ngọ 2014

Kính thưa Quý vị và các Bạn,

Nhân dịp đầu năm Giáp-Ngọ, tôi xin cầu chúc tất cả quý vị được an-lành, hạnh phúc, thịnh vượng, và luôn thành công, và quan tâm suy nghĩ thêm đến Đất Nước Việt Nam thân-yêu của chúng ta.
Tôi cũng xin nhân dịp này, chia xẻ tâm tình với quí vị về Đất Nước Việt Nam thân yêu của chúng ta. Với niềm tin mới, động lực mới, chúng ta hãy cùng nhau quyết tâm giải thể chế đó cộng sản Việt Nam hiện tại để mang lại sự thịnh-vượng, an bình cho hơn 90 triệu dân tộc Việt Nam đang đau khổ.

Quan thầy của CSVN là Trung Cộng (TC) đang bị áp lực nặng nề về quân-sự, kinh-tế, chinh-trị, và xã-hội... Những thay đổi, những biện pháp mạnh đang được thi-hành cấp tốc bởi lãnh tụ Tập-Cận-Bình và Lý Khác-Cường... nhưng đã quá trễ! Qua những dấu diếm bưng bít, tới nay thì 22/24 kỹ-nghệ của TC đang thất-bại, không thể sửa đổi trong ngắn hạn. Hoa-Kỳ đang đập thẳng vào nền kinh tế TC bằng mãi lực (buying power). Trong kế hoạch này, Hoa Kỳ đã thả lỏng cho 90% hàng tiêu thụ của dân chúng (consumer products) được chế tạo ở ngoại quốc. Do đó, kể từ năm 2008 tới nay, ở Hoa Kỳ có khoảng 70 triệu người thất nghiệp, phải sử dụng tiền để dành, tiền trợ cấp, tiền hưu trí... để sinh sống. Chính vì thế, sự thất nghiệp to lớn của HK đã gây ra một sự khủng hoảng kinh tế thế giới, trực tiếp đến những quốc gia bán hàng tiêu thụ cho người dân HK.

Những người Mỹ thất nghiệp này có khuynh hướng chỉ mua thực phẩm và nhu yếu phẩm cho gia đình, ảnh hưởng tâm lý đến toàn quốc; Họ bớt sắm sửa, khiến thế giới bị khủng hoảng kinh tế, và TC bị thiệt hại nặng nề, vì TC là quốc gia sống nhờ xuất cảng, tuỳ thuộc vào hàng hoá bán được vì sự chi tiêu của dân Mỹ hay Tây Âu. Nạn thất nghiệp tại TC đang gia tăng, mà không có chương trình trợ cấp, không có tiền để dành vì đồng lương thấp kém. Cho nên, sự kiện các nước lớn như Hoa-Kỳ, Nhật -Bản và các quốc gia Âu Châu rút ra khỏi TC khiến nền kinh-tế TC càng thêm bi-đát.

Dân TC nổi dậy hàng ngày, hàng tuần, tạo thêm xáo trộn xã-hội và kinh tế. Phe chính trị đang thanh trừng lẫn nhau. Họ thành-lập Hội Đồng An-Ninh Quốc-Gia để đàn áp dân, nhưng tiên đoán là sẽ bất lực vì sự tổng nổi dậy của toàn dân. Lạm phát gia tăng, nợ nần chồng chất từ chính quyền địa phương đến trung ương, khiến ngân-hàng ngoại quốc đang có chiều hướng không cho Trung Quốc muợn tiền để phát-triển và làm ăn nữa. Về mặt quân sự thì Trung Quốc đang bị Hoa-Kỳ bao vây với lực lượng Hải Quân với 6 hạm-đội hùng mạnh, mà nửa lực lượng quân sự TC cũng không thể chống được 1 hạm đội của Hoa-Kỳ.

Nói chung, nhà nước Trung Cộng đang đối diện với biết bao khó khăn chập chùng, chắc chắn sẽ sụp đổ như Liên bang Sô Viết vào thập niên 1990s... Đông đảo "đại gia" TC đang ồ ạt tẩu tán tài sản ra ngoại quốc. Đa số họ định cư tại Gia Nã Đại, Úc Đại Lợi, Anh Quốc. Vùng Irvine, California là "làng" định cư của Tàu cộng. Họ mua nhà tại vùng này bằng bất cứ giá nào, trả tiền mặt, để được định cư theo luật định là "có tài sản" quy định bởi sở Di-Trú Hoa-Kỳ. Ti số đại gia TC quyết định xa quê hương vào năm 2014 đã được tiên đoán là sẽ gấp ba (3) lần năm 2013

Trong khi đó thì bọn lãnh đạo CSVN ngu xuẩn, muốn cứu sống chế độ, giúp cho Trung Cộng bằng tiền bạc thu được của cộng-đồng người Việt hải ngoại qua hình thức mậu dịch: Một quốc gia Việt Nam nhỏ bé 90 triệu người, mà mua hàng TC hàng năm cỡ 30 tỉ dollars, bán cho Trung Cộng thì 10 tỉ, một con số thâm thủng, làm kiệt quệ nền kinh tế tài chánh của Việt Nam.
Trong quyết tâm giật sập chế độ CSVN đang khủng khoảng, chúng ta hãy đồng lòng thi hành vài biện-pháp khả thi, trong tầm tay mình, ai ai cũng làm được: xiết chặt tài chánh của Việt cộng. Xin đề nghị đồng bào như sau:

1) Hạn chế tối đa, KHÔNG gửi tiền về Việt Nam vài tháng, dù chỉ $200, $300 mỗi tháng.
Tương tự như kế hoạch của Hoa Kỳ "giảm mãi lực" đang áp dụng cho nên kinh tế TC, người Việt hải ngoại cũng cần tiếp tay làm giảm "mãi lực" tại Việt Nam, khiến nền kinh tế CSVN thêm èo uột, thúc đẩy toàn dân phải nổi dậy đồng loạt, cùng với sự yểm trợ của tư-bản quốc tế. Việt Nam chưa nổi dậy đồng loạt và mãnh liệt như các nước láng giềng Cam Bốt, Thái Lan, Burma (ngoại trừ dân oan không tài sản, tiền của). Mạng lưới cán bộ công an Việt cộng còn tồn tại được, chính là do tiền bạc của người Việt hải ngoại gửi về Việt Nam!

Cuộc nổi dậy đồng loạt như thế sẽ khiến guồng máy Việt cộng tê liệt! Sẽ không có một lực lượng nào đàn áp nổi! Đây là kinh nghiệm của Đông Âu và Liên Bang Sô Viết 30 năm trước đây! Khi chúng ta không gửi tiền về thân nhân tại Việt Nam, thì Việt cộng sẽ không có tiền để trả nợ tiền lời hàng năm là khoảng 5 tỉ mỹ kim. Thế giới sẽ tuyên bố CSVN hết tiền, và chế độ Việt cộng sẽ sụp đổ với sự yểm trợ hữu hiệu của quốc tế, chính vì chế độ Việt cộng không có tiền trả nợ cho họ mỗi tam cá nguyệt.

Khi chúng ta không gửi tiền về Việt Nam, thân nhân chúng ta sẽ hy sinh hơn một chút, sống thắt lưng buộc bụng hơn, tuy cực khổ nhưng không sao đâu! Người dân quen sống chịu đựng giỏi hơn chúng ta tưởng! Người miền bắc đã sống dưới chế độ Việt cộng hơn 70 năm, sức sống của họ vẫn mạnh mẽ! Ngược lại, thân nhân sẽ càng khỏe mạnh, vì không dư dã tiền bạc mua đồ ăn đầy hoá chất của TC nhập cảng vào Việt Nam. Ngược lại, họ sẽ trồng rau lấy để ăn, đi câu cá để sống, và chỉ trong vòng một thời gian ngắn mà thôi. Chúng ta cần phải đồng lòng, đừng gửi tiền về Việt Nam khoảng 6 tháng, thì chế độ Việt cộng sẽ sụp đổ mau hơn!
Nhìn chung, kinh-tế Việt cộng đã kiệt quệ trầm trọng, hệ thống ngân hàng sụp đổ, chế độ gặp khó khăn thu thập đô-la để trả nợ. Bất động sản thì tiêu tùng. Doanh nghiệp của chế độ Việt cộng đang phá sản với tỉ lệ nhanh khủng khiếp. Thất nghiệp gia-tăng. Dù có việc làm, tiền lương không theo kịp sự lạm-phát của một nền kinh-tế bắt chước bọn Tàu chẹt phương bắc. Xã hội thì trụy lạc, suy đồi, trác táng, thanh niên sinh viên, học sinh không thấy được tương lai. Vậy mà chế độ CSVN không có khả năng xây dựng đất nước, nhưng ngược lại, dùng từng công an, du đảng để củng cố quyền lực mà thôi. Xin nghe LM Nguyen Van Khai noi (hay vao Web site: WWW.YOUTUBE.COM search NGUYEN VAN KHAI) http://www.youtube.com/watch?v=rScQkou9F9I
http://www.youtube.com/watch?v=M_J6Hmdg6qE
Do đó, đây là cơ hội tốt nhất mà chúng ta cần hành động ngay. Cần lập tức giảm thiểu gửi tiền về thân nhân tại Việt Nam. Sinh viên Việt Nam đi du học, không thèm trở về nước, thà ở lại trau giồi học vấn, thấy rõ Việt Nam như thế nào rồi.
Tiền giảm, bọn công an không còn chỗ áp bức dân, đòi hối lộ. Họ sẽ tan rã. Bọn công an chỉ bám vào dân kiếm sống qua hình thức hối lộ và tham nhũng mà thôi, chứ họ chẳng trung thành với đảng. Nếu nạn hối lộ và tham nhũng không còn hiệu quả, thân nhân chúng ta cũng không còn bị phiền phức, theo dõi (vì có tiền). Bọn công an khó có thể đứng đầu đường xó chợ, nạt nộ dân kiếm tiền. Giảm gửi tiền về thân nhân, thì giảm "mãi lực" mua bán, tiền không chạy, kinh tế ngưng trệ, cùng tắc biến, biến tắc thông, dân chúng khắp nơi sẽ dễ dàng đồng loạt nổi dậy!

2) Chúng ta phải giảm thiểu du-lịch đi Việt-Nam: Việt cộng tuyên truyền Việt-Kiều là khúc ruột ngàn dậm của bác Hồ (chúng ta là khối người tị nạn cộng sản, không phải Việt-Kiều). Khi về Việt Nam, họ phải mua chiếu khán (VISA), vào phi-trường phải hối-lộ để được yên thân. Ra hải ngoại, những kẻ du lịch này có thể hành xử như tay sai, gia nô cho chế độ Việt cộng. Họ có thể tuyên truyền, bưng bít cho chế độ Việt cộng. Họ có thể hoạt động cho Việt cộng để thủ lợi cá nhân ( http://youtu.be/6YQGSfph4nw ).
Như vậy thì thật là nhục nhã, ích kỷ! Họ có thấy chăng đồng bào quốc nội đang đấu tranh, đang bị tù đầy khổ cực. Trong khi đó, Việt cộng tuyên bố với quốc tế là Việt Nam có tự do, có nhân quyền, tuyên bố rằng "người tị nạn Việt Nam là những người bất đồng chính kiến, nhưng chế độ Việt cộng này nhân đạo cho họ trở về thăm thân nhân, đâu có bắt bớ người tị nạn, chỉ bắt bớ tội phạm thôi".
Du lịch là phản quốc, là vô ý thức. Càng làm tăng thêm những bắt bớ, tù đày, đàn áp những người dũng cảm đấu tranh ở quốc nội. Họ ích kỷ, họ tiếp tay cho bọn Việt cộng nô lệ Tàu cộng để đồng hoá Việt-Nam không cần gươm súng. Nếu những người du lịch Việt Nam là cựu quân nhân, thì chính là đâm vào lưng chiến sĩ đồng đội của mình, làm ô uế màu cờ sắc áo Việt Nam Cộng Hòa mà họ từng phục vụ và bảo vệ. Họ là hư hỏng chính nghĩa chống cộng sản.
Nếu nghĩ về tình người Việt Nam, người du lịch có thể đến Houston (TX), Westminster, San Jose (CA), hoặc đi chơi ở Canada như Vancouver BC, Toronto (Canada) ... là những nơi đông đảo người Việt cư ngụ, thực phẩm an toàn (không mất vệ sinh, không có thức ăn uống giả hiệu đầy hoá chất như ở Việt Nam). Họ có thể thư dãn vui chơi (không bị cướp bóc, ô nhiễm, lường gạt, nguy hiểm... như ở Việt Nam). Họ được hưởng một nền y-tế văn minh, được cứu cấp an toàn khi ngã bệnh (không có hối lộ, không lạc hậu thiếu thốn, thiếu khả năng, thiếu kỹ thuật như ở Việt Nam). Phải chăng về Việt Nam là để thoả mãn chơi bời hí hố đĩ điếm?
Tư cách những người du lịch về Việt Nam còn thua xa bọn tàu đỏ Trung cộng. Chúng vào Việt Nam tùy tiện, không cần mua chiếu khán, không bị công an kiểm soát. Bọn Tàu chẹt nầy là những kẻ thất nghiệp, tội phạm, du đảng kiếm sống, vượt ngục tù đầy, những kẻ sống đầu đường xó chợ. Đây là sự nhục nhã lớn của những kẻ tị nạn Việt cộng trở về du lịch Việt Nam. Họ thiếu suy nghĩ vậy sao! Lẽ nào họ chỉ nghĩ đến mình thụ hưởng, bất cần 90 triệu người đau khổ trên Đất Nước?

3) Chúng ta phải giảm thiểu tiêu thụ hàng hoá của chế độ Việt cộng xuất cảng đến nơi mình cư ngụ. Hàng Việt Nam tới Hoa Kỳ có sự kiểm soát lỏng lẻo của Foods & Drugs Administration (FDA), vì là hàng hóa của nhóm Ethnics, ít được bán tại các siêu thị của Hoa Kỳ.

Người Việt tị nạn có tỉ lệ bệnh viêm gan khá cao, một phần lớn do bởi đi du-lịch Việt Nam, ăn uống và sử dụng những thứ mất vệ sinh và bị ô nhiễm. Có những cơ sở kinh tài tại Việt Nam vì lợi nhuận, dù có hại cho sức khoẻ, như thuốc lá rượu mạnh, thức ăn biến chế độc hại. Tại hải ngoại, chúng ta có thể tẩy chay hàng Trung Quốc và Việt Nam, hãy mua hàng hoá an toàn tại siêu thị địa phương. Thí dụ, dùng Spaghetti hay Angel Hair thay cho Bún, hoặc Fettuccine thay thế bánh phở. Dùng gạo Fancy #1 thay gạo Jasmine. Rẻ, bổ dưỡng, vệ sinh, an toàn.

4) Chúng ta cũng cố gắng giảm đóng góp cho chùa chiền, nhà thờ ở Việt Nam.
Có những tổ chức bất vụ lợi do người Việt tổ chức, móc nối với Việt cộng để làm ăn, chuyển tiền. Việt cộng hứa hẹn với các tu sĩ là sau này họ sẽ được cấp đất đai tại Việt Nam để xây chùa tu học tu hành tại những ngôi chùa quốc doanh to lớn tại Việt Nam.

40 năm qua, cộng đồng người Việt tị nạn vừa đấu tranh chống cộng sản, vừa gởi tiền và nhởn nhơ du lịch nuôi sống chế độ Việt cộng. Họ gửi tiền về Việt Nam, du-lịch về Việt Nam, đóng góp cùng dường các chùa chiền quốc doanh hay nhà thờ ở quốc nội. Tại hải ngoại, họ mua bán hàng ở siêu thị Việt Nam, tích cực đóng góp cho những tổ chức kinh tài gọi là thiện nguyện vô vụ lợi.
Đối với người tị nạn, với tiền lương cao, từ những quốc gia văn mình trù phú, vài trăm bạc, không đáng giá là bao. Nhưng số tiền này, người trong nước phải làm cực khổ cả tháng mới có được. Chính vì thế, người tị nạn đã vô tình tạo một "mãi lực" hữu hiệu nhất, khiến dân Việt trong nước ăn chơi thoả mãn, không thể nổi dậy đồng loạt như những nước khác đã làm, vì có cơm no áo ấm, ăn uống đầy đủ.
Chúng ta phải ý thức những việc chúng ta đang và sẽ làm.
Giờ đây, CSVN đang ở bên bờ vục thẳm. Người Việt ti nạn chúng ta cần đồng lòng:
(1) không gửi tiền về Việt Nam
(2) không du lịch Việt Nam
(3) không đóng góp cho các chùa chiền nhà thờ Việt Nam
(4) không đóng góp cho các tổ chức vô vụ lợi cho Việt Nam và
(5) không mua hàng từ các siêu thị Việt Nam
Thì trong vòng 6 tháng, nhà nước Việt cộng sẽ không có tiền để trả nợ cho những món nợ khổng lồ, sẽ bị thế giới tuyên bố là Việt Nam không có tiền nữa. Và rồi chế độ Việt cộng sẽ mau chóng sụp đổ như những quốc gia Đông Âu và Liên bang SôViết.
Hoa Kỳ không coi Việt Nam là ưu tiên hàng đầu, vì Hoa Kỳ quan niệm rằng khi Trung Cộng sụp đổ thì Việt cộng sẽ phải sụp đổ theo. Hơn thế nữa, vì danh dự và trách nhiệm là người ViệtNam, chúng ta phải hành động cho đất nước của chính chúng ta.

Kính thưa quí vị:

Khi Việt Nam thay đổi, hết chế độ cộng sản, chúng ta lập tức có cơ hội cùng các quốc gia dân chủ hiệp lực xây dựng Đất Nước, dễ dàng phục hưng nước Việt Nam mọi mặt, nhất là bằng khả năng tài chánh & tài năng của khối người Việt hải ngoại.Với sự đóng góp của hàng trăm ngàn chuyên gia Việt Nam tại hải ngoại (không còn ở trong giai đoạn kiếm kế sinh nhai nữa, mà là cạnh tranh với dân bản xứ để tiến thân). Rất nhiều trong số này đang nắm quyết định điều hành nhiều công ty và cơ sở lớn tại Hoa Kỳ). Do đó, chỉ cần từ 6 đến 10 năm, nước Việt Nam sẽ dễ dàng trở thành một quốc gia hùng mạnh số 1 của Đông Nam Á Châu.
Người Việt hải ngoại chúng ta chạnh lòng thương 90 triệu người dân trên Đất Nước đau khổ dưới chế độ Việt cộng. Ta cần phải ngày đêm tưởng nghĩ tới dân tộc Việt Nam nhiều hơn nữa. Nếu không nghĩ đến việc giải thể chế độ cộng sản, nếu không nghĩ tới tương lai tươi sáng của Đất Nước Việt-Nam, phải chăng tập thể người Việt hải ngoại sẽ bị coi là lũ người ích kỷ, ươn hèn? Hay là những loại người gia nô, nô lệ cho chế độ Việt cộng, chỉ vì quyền lợi riêng tư?
Năm mới, nghĩ đến tương lai Việt Nam THỰC SỰ CÓ NHÂN QUYỀN, TỰ DO, THỊNH VƯỢNG và VĂN MINH và văn minh hơn, trân trọng kính chúc quí vị và các bạn, đầy nghị lực trong niềm tin sáng suốt,và hành động tích cực để thay đổi Việt Nam!

Nguyen Van Luong, PhD,
Hiện Tình Việt Nam

Diễn Giả: Tiến Sĩ Nguyễn Văn Lương - Chuyên Gia Tài Chánh Quốc Tế


DOWNLOAD AUDIO:


phần 1:
20120610_Paltalk8406_212_TsNguyenVanLuong_part1.mp3

phần 2:
20120610_Paltalk8406_212_TsNguyenVanLuong_part2.mp3

phần 3:
20120610_Paltalk8406_212_TsNguyenVanLuong_part3.mp3

phần 4:
20120610_Paltalk8406_212_TsNguyenVanLuong_part4.mp3

----
Ai đem cộng sản sang sông
Để cho cộng sản diệt dòng giống Tiên
Trọng ơi thương lấy Dũng cùng
Tuy rằng khác ý nhưng chung đảng hèn

Một cây làm chẳng nên non
Trọng , Sang cộng Dũng ta còn khổ hơn
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng theo nước Trung Hoa
Cho tròn bốn tốt mới là anh em
Ước gì cho gió nổi lên
Thổi bay cộng sản những tên giết người

Nói lời phải giữ lấy lời
Đừng như Trọng lú nói rồi quên ngay
Ba đồng một nắm trầu cay
Hoàng sa đảng bán từ ngày còn không

Công Hàm chữ ký của Đồng
Bây giờ còn chối lòng vòng làm chi
Dũng nhất Sang Trọng đứng nhì
Trong ba thằng ấy Hùng thì đứng ba

Trăm năm trong cõi người ta
Thằng dân với đảng vốn là ghét nhau
Trải qua mấy cuộc bể dâu
Thằng dân quá khổ đảng giàu thêm ra

Con ơi nhớ lấy lời cha
Nếu còn cộng sản Trường Sa của Tàu
Đảng ơi chớ vội cười lâu
Cười người yêu nước hôm sau người cười

Chơi bạn chọn bạn mà chơi
chọn chồng có đảng là đời tiêu tan
Đàn kêu tích tịch tình tang
Bao giờ hết cảnh dân oan bao giờ

Bạc liêu nước chảy lờ đờ
Chị Tần có mẹ mới vừa tự thiêu
Chiều chiều Bìm Bịp kêu chiều
Đừng nghe cộng sản nói điêu vô cùng

Bây giờ Kiên Hỏi Trọng Khùng (1)
Bỏ đi điều bốn luật rừng được chưa
Kiên hỏi thì Trọng xin thưa
Mai tao đuổi việc,cho chừa nhé con

Còn trời còn nước còn non
Nếu còn cộng sản dân còn khổ đau
À ơi... ví dầu ví dậu ví dâu
Đảng ta đánh Mỹ cho Tàu cho Nga

Má ơi đừng gả con xa
Gả con qua Mỹ để mà yên thân
Má ơi đừng gả con gần
Công An bộ đội cù lần học ngu(2)

Lên chùa thấy phật muốn tu
Về nhìn đảng cướp muốn tù cho xong

Mấy đời bánh đúc có xương
Mấy đời cộng sản nó thương dân nghèo (3)

Việt Nam nhận 11 tỷ đôla kiều hối năm 2013

 Kiều hối năm 2013 của Việt Nam đạt 11 tỷ đô-la trong năm 2013, khiến nước này đứng vào danh sách một trong 9 quốc gia trên thế giới nhận được luợng kiều hối nhiều nhất.
Thông tin từ Ủy ban người Việt Nam ở nước ngoài của Bộ Ngoại giao Việt Nam, lượng kiều hối chuyển về Việt Nam trong năm qua tăng cao, khoảng 4,7% so với năm ngoái.
Thứ trưởng Bộ Ngoại giao, Chủ tịch Ủy ban người Việt ở nước ngoài Nguyễn Thanh Sơn nói rằng kiều hối đóng một vai trò quan trọng trong sự phát triển của kinh tế Việt Nam.
Ông Nguyễn Thanh Sơn cũng nói việc kiều bào đầu tư vào trong nước là bước đi hai chân vững chắc vừa về mặt tình cảm với quê hương vừa có thể củng cố vị thế của mình ở quốc gia sở tại.
Thống kê từ các cơ quan tài chính của Việt Nam cho thấy lượng kiều hối chuyển về Việt Nam liên tục tăng lên mỗi năm. Con số tổng cộng từ năm 1993 đến 2013 là khoảng 84 tỷ đô-la.

Nguồn: Bernama, Ðất Việt

 

Bài Xem Nhiều