We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Monday, 24 February 2014

Cười thắt ruột với những bài văn miêu tả của trẻ nhỏ.

Cười thắt ruột với những bài văn miêu tả của trẻ nhỏ.
Cười 'thắt ruột' với biểu cảm của bé - 8
Mời ace " thưởng thức " một số tác phẩm văn miêu tả của các em học sinh thời nay...

Trích:
Làm nhớ thằng em trai mình hồi nhỏ quá, Làm bài văn tả Ông hoặc Bà của em , nó dốt văn , nên lấy bài văn mẫu tả con Mèo , nó thay mỗi chữ bà Ngoại vào chữ con Mèo thui à . Mình còn nhớ có câu như vầy: Nhà em có nuôi một bà Ngoại , tối nào bà Ngoại cũng say sưa rúc mình trong đám tro trong bếp , mỗi khi nghe tiếng chuột kêu , bà Ngoại lại vểnh tai nghe ngóng ....Em rất yêu bà Ngoại của em , vì từ khi có Bà , nhà em vắng hẳn bóng dáng những con chuột tham ăn phá hoại . kết quả là phụ huynh bị mời lên họp , và đựoc nghe bài văn của con mình . Hic , chắc cô giáo tưởng nhà mình ngược đãi người già !
Trích:
của đứa bạn em thì tả cô giáo như thế này: Cô giáo lớp 1 của em nhì rất đáng yêu, người cô cao khoảng 1mét, mắt đen như lọ nồi, tóc cô dài ngang vớ...
Trích:
Cô mình dạy cấp 1 còn nhận được 1 bài văn tả "cảnh sân trường trong giờ ra chơi" thế này cơ:
Trống đánh tùng ... tùng ... các bạn ùa ra sân trường như bầy chim vỡ tổ. Chỗ này các bạn gái nhảy dây, chỗ kia các bạn trai đá cầu, thỉnh thoảng lại vang lên ... tiếng chửi "đ. mẹ" !!!
Trích:
Một học sinh tả về cây cầu mới xây : Cây cầu to,dài đến mức em đứng đầu cầu bên này,bố em đứng ở đầu cầu bên kia mà trông bố em chỉ nhỏ như một con chí!
*Kể về một người thân: Mẹ em rất thích tiền,tối nào mẹ em cũng mang tiền ra đếm.Hôm nào nhiều tiền là trông mẹ em hồ hởi lắm, mắt mẹ long lanh đẹp làm sao... Em ước sao mẹ em có thể kiếm được nhiều tiền mà không phải vất vả !
Trích:
Nhà em làm giáo viên mỗi lần đi chấm thi về thì chết cả cười, có một đoạn một học sinh thi tốt nghiệp cấp 3 phân tích 1 trích đoạn trong nhật kí trong tù, 4 câu thơ:
Canh một, canh hai, lại canh ba
Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành
Canh bốn, canh năm vừa chợp mắt
Sao vàng năm cánh mộng hồn quanh
Có ông con giời lại còn miêu tả hồn nhiên như thế này, đại khái em viết lại thôi chứ hôm mẹ em photo về đọc mà bò lăn ra cười, con giời viết con buồn cười hơn, chữ xấu như gà mái mẹ
: Bọn giặc thật là độc ác dã man, chúng đã hành hạ bác bằng cách đêm khuya rồi còn dựng bác dậy bác uống canh. Đêm rồi còn bắt uống canh, một bát canh, rồi lại hai bát canh, rồi lại ba bát canh, thì làm sao mà bác ngủ được, làm sao mà không "Trằn trọc băn khoăn giấc chẳng lành"
Và rồi khi bác đã thiu thiu ngủ, bọn chúng vẫn không chịu tha, lại bắt bác uống canh tiếp "canh bốn canh năm", bác Hồ quả cảm của chúng ta không chịu được sự tra tấn khổ sai của bọn đề quốc độc ác đã ngất xỉu "Sao vàng năm cánh mộng hồn quan"
Trích:
bà chị em làm giáo viên, một hôm trong lớp có 1 em thưa cô rằng:" em thưa cô, bạn Dũng rách quần lòi cả DÁI"(chuyện có thật 100% luôn,ai ko tin em cho số mà confirm)
Trích:
Hồi e còn học lớp 12 có một bạn đã viết về Vợ Chồng A Phủ thế này :" Em tin là ở hiền gặp lành, hai vợ chòng A Phủ sau kháng chiến thành công sống rất hạnh phúc, dẫn chứng là họ có mở một tiệm bánh xèo A Phủ trên đường 3-2 bán rất đông khách .." Bài văn bị đem ra đọc ở sân trường lúc chào cờ làm mọi người đau cả bụng
Trích:
Tả bà già cô đơn: “….bà sống trong một túp lều…một hôm bà bệnh, bà không có gì để ăn bà gọi điện thoại cho con bà về…
Trích:
Con đái bằng chim, đúng không mẹ?
- Đúng rồi. Con tôi giỏi quá!
- Bạn H đái bằng bướm đúng không mẹ?
- Đúng rồi!???
- Thế còn mẹ thì đái bằng gì???
- !!!???????
Trích:
ĐỀ BÀI: Kể về một thầy giáo hay một cô giáo mà em quí mến.
Bài làm:
Sau đây em xin tả một người cô giáo mà em yêu quí nhất:
Là cô Xuân
Lớp 6D rất nhiều cô giáo chuyển qua dạy lớp chúng em nhưng cô nào em cũng quí mến, riêng em thì em cảm thấy cô Xuân là em yêu mến hơn, vì cô dạy rất hiền lành không dữ dội như các cô khác. với lại cô có cái tính rất dễ thương, em trông coi cô rất đẹp gái. người cô rất thướt tha và nhẹ nhàng như người mẫu hoàng hậu dễ tính hiền lành. cô có mái tóc ngắn như bộ lông của con chí dễ thương, ánh mắt của cô trông như là ánh nắng lấp lánh trải dài khắp nơi của em nét mặt khi nhìn em. em luôn giữ mãi trong giấc mơ hiền. quả thật em rất muốn nhìn cô rất lâu vì cô rất đẹp, em nhớ mãi mái tóc của cô, mái tóc đó hiện lên như bộ lông của con chí nhà em vì nó con chí mãi suốt ngày, em cứ tư tưởng không nên trách móc con chí vì nó là bộ lông như mái tóc của cô em nên từ sáng đến tối em cứ sờ mãi bộ lông của nó để cảm nhận là như trong giấc mơ đang nhìn thấy mái tóc của cô em mong cô còn trẻ mãi trong giấc mơ của em để cô còn dạy mãi chúng em, và ước gì người cô luôn đẹp gái và vẫn giữ mãi cái nết hiền lành ấy, em không muốn cô già đi nếu già đi cô không còn sức để dạy vả lại cô sẽ mất đi cái nét đẹp người ấy. em quí cô hơn mẹ của em, nhưng em vẫn hiểu rằng mẹ là người quí nhất trong đời em, nhưng mẹ em vẫn chưa thay đổi được cái nết ác hơn cô, nên thế em quí cô hơn.
Chúc cô luôn hiền lành và giữ mãi nết đẹp người mong cô đừng có già đi, để em còn được nhìn thấy từng nết chữ cô dạy.
Trích:
Một học sinh “miêu tả hình dáng cô giáo em”: “Cô giáo em hiền, nhưng hơi mập, tóc cô ngắn được buộc gọn ra đằng sau, khi đi tóc cô ve vẩy ngo ngoe như cái đuôi con lợn con khi em ra cho nó ăn cám. Cô có đôi chân vòng kiềng, có lần em nghe mẹ em bảo với mẹ thằng Hà, chân như vậy sau này cô sẽ dễ đẻ...(?!)
Trích:
e nhớ ngày xưa, cô giáo trả bài văn đề phân tích nhân vật Đan kô trong tác phẩm Trái tim Đan Kô, có một chú boy trong lớp e viết như này " e rất thương Đan Kô, anh phải chết mục xương trong đầm lầy mà ko được ai thắp cho một que hương..."

rồi đến bài Tiên Dung và Chử Đồng Tử, thì có chú lại tả, "nàng công chúa TD vây màn tắm, bỗng nhiên dưới cát lòi ra một chàng CĐT đang ở truồng ..."
Trích:
Đây là bài văn của thằng cháu em về kỉ niệm với vật nuôi trong nhà: "Ông nội em có nuôi một con chim, hàng ngày em và ông cùng chăm sóc cho nó.... Bỗng một hôm ông gọi ầm nhà: " Tùng ơi, chim của ông bay mất rồi"..
Bài của các em trung học :
Trích:
. Em hãy phân tích tấm lòng người mẹ của bà cụ Tứ trong chuyện "Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân.

”Trong cuộc sống sinh hoạt đời thường, hàng ngày chúng ta đã từng được thưởng thức rất nhiều loại lòng, như lòng lợn, lòng chí, lòng gà, lòng vịt chúng đều rất ngon và có vị riêng biệt khác nhau, nhưng tất cả đều không thể bằng lòng.... mẹ.”
Trích:
5. Em hãy phân tích trình tự diễn biến tâm trạng nàng Kiều trong đoạn trích “Những nỗi lòng tê tái”.
Bài làm của em C.V.T lớp 10, PTTH P.N có đoạn viết:
“Nay hoàng hôn đã lại mai hôn hoàng”. Qua đó ta thấy tên khách họ Hoàng thật là tàn nhẫn, hắn hôn Thúy Kiều đã rồi lại bắt Kiều hôn lại làm cho Kiều ngày càng biến thành gái lầu xanh chuyên nghiệp muốn ngóc đầu lên cũng không nổi”.
Trích:
Năm lớp 12, thằng bạn trong lớp tớ làm bài văn phân tích 2 câu thơ "con gặp lại nhân dân như nai về suối cũ, như đứa trẻ thơ đói lòng gặp sữa" của Nguyễn Đình Thi như thế này :

"Sữa ở đây là sữa mẹ, không phải sữa nhân tạo. Sữa nhân tạo ngày nay có rất nhiều loại như : sữa Ông Thọ, sữa Vinamilk, sữa Cô gái Hà Lan.... Tác giả muốn nhấn mạnh sữa mẹ để nói lên tầm quan trọng của sữa mẹ"

Cô giáo tớ chỉ đọc đến đấy thôi, mà cô có đọc thêm thì cả lớp cũng không nghe được, vì bận .

Bọn mình đã cố gắng giành giật bài văn ấy, nhưng chủ nhân của nó nhanh tay thủ tiêu mất. Sau này họp lớp cả bọn nhắc lại tiếc nuối, còn chủ nhân của nó thì mặt đỏ như gấc chín.
Trích:
7. Một bạn học sinh lớp 9, PTCS T.A, Huế đã viết:


“Thúy Kiều là người con gái tài sách vẹn toàn, song nàng đã bị chế độ phong kiến vùi dập vào chốn bùn nhơ. Đến nỗi nàng đã nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn, may thay lúc đó có một bà đảng viên đi công tác về, bà liền nhảy xuống sông cứu nàng. Sau đó Kiều giác ngộ và đi theo con đường cách mạng”(!!!).
Bài của các em tiểu học :
Trích:
Chiến công của chí
Tả con chí, học sinh viết: “Nhà em có nuôi một con chí Béc-giê to. Nó đã lập được một chiến công hiển hách. Một hôm, cả nhà đang ăn cơm, nó lao vọt sang nhà hàng xóm, lúc quay về, đầu nó lắc lư, tai vẫy ra vẻ rất kiêu hãnh. Thì ra, nó đã tha về đặt giữa nhà một thằng trộm.”
Trích:
Đề bài tả con gà, học sinh viết: “Con gà nhà bà em mới đẻ được một con gà con nặng 2kg.”
Một học sinh khác lại viết: “Con gà nhà em có một chiếc đuôi rất đẹp. Phần cao nhất của đuôi màu nâu sậm, phía dưới lại có màu xanh nước biển, tiếp đó là màu đồng và phần cuối cùng là màu đỏ. Còn mỏ của chú gà to như lá trấu, đôi cánh lại ngắn củn và vàng ruộm.”
Thày giáo phê: “Có vẻ chú gà này một nửa giống gà trong tranh Đông Hồ, một nửa giống gà luộc trên dĩa?”
Trích:
Với đề bài tả con trâu, có học sinh viết: “Hè vừa qua, em được bố mẹ cho về thăm quê. Em nhìn thấy một bác nông dân đang làm việc trên đồng. Bác nông dân có một khuôn mặt trái xoan, mũi dọc dừa, miệng tròn xinh. Đặc biệt, làn da của bác trắng hồng rạng rỡ. Bác đang đi sau một con trâu rất béo. Bác quát lớn: Họ… họ… họ… và con trâu nghe lời bác, cứ thoăn thoắt bước đi.”
Trích:
Nói đâu xa, thằng em trai mình hồi nhỏ cũng có 2 bài văn thật ấn tượng:
1. Tả cây vù sữa: “…..tiếng lá vớ sữa xào xạc như tiếng đàn vi-ô-lông của chai-cốp-ki….”…hahaha chai-cốp-ki chơi đàn vi-ô-lông hihihi
2. Tả cây nhà em trồng: “…ông nội em có trồng một cây bông hồng, trông nó rất hùng vĩ, nó cao khỏang một gang”
Trích:
Hồi em học lớp năm. Trong lớp có cậu bạn tả con mèo(được thầy đọc cho cả lớp nghe): nhà em có nuôi một con mèo,nó có 4 chân,có ruột ,có gan,....Nó rất hay trèo qua qua nhà hàng xóm ị. Mỗi lần bị mắng vốn,mẹ em lại đổ thừa cho con mèo nhà ông hàng xóm]
Chuyện về thầy dốt văn :
Trích:
thày giáo lên miền múi dạy xoa mù chữ, dạy bài Mị Nương Trọng Thủy. thày hỏi hs: "giờ các em cho biết ai đánh cắp nỏ thần?" cả lớp im phăng phắc. thày tới gặp thày hiệu trưởng phàn nàn "chết thật, em dạy đi dạy lại cả tháng rồi mà các em ý kg biết ai đánh cắp nỏ thần?" thày hiệu trưởng vỗ vai nói " thôi mà, mất rồi thì thôi, để bảo bố mẹ nó đền nỏ khác, chứ tra hỏi tụi con nít nó biết gì mà nói"
Trích:
Chuyện bà chị mình nhớ. Chị hai làm văn tả chú bộ đội, đến chỗ chú bộ đội cao ... thì dừng bút hỏi chị cả: chú bộ đội
cao 1 m được không? chị cả cười lăn lóc: "ối giời ôi, cao gì mà cao tận một mét thế?". Kết quả bài tập làm văn của bà chị hai: Ở gần nhà em có một chú bộ đội, chú cao 80 cm. Còn bạn mình thì tả con mèo như sau: Nhà em có một con mèo, nó to bằng con chí con. Một cô bạn khác tả gà
nhà em có một con gà, sáng ra gáy ò ó o báo mọi người thức dậy, chiều em đi học về thấy nó kêu cục tác, và đẻ một quả trứng
Trích:
Đề : em hãy tả chú bộ đội ở gần nhà em.
HS viết : "Môi chú đỏ như son chúm chím như trái tim, da chú trắng hồng hào chứng tỏ nhưng ngày chú luyện tập vất vả ở thao trường!..."
Trích:
Văn của bạn con tớ ( lớp 4): Cả lớp em đang đi chơi vườn hoa. Bỗng , chúng em nhìn tháy Bác Hồ. Chúng em ùa ra chào BÁc. Bác xoa đầu khen chúng em ngoan rồi dẫn chúng em ra Lăng Bác chơi
Trích:
9. “Em hãy tả hình dáng và tính tình một cụ già mà em rất kính yêu” - là đề tập làm văn trong kỳ thi tốt nghiệp tiểu học vừa diễn ra ở tỉnh nọ. Xin trích nguyên văn từ bài làm của học sinh :

- Hình dáng của bà nội rất là thấp được hai mét rưỡi dáng đi rất chậm chạp, mắt thì lừ đừ ít thấy gì nữa… Tính tình cụ già rất là bực bội… Khi bà nội cười liền nhe mầm răng ra còn được ba bốn cái gì mà thôi.

- Con mắt của bà tròn như hòn bi, mũi có hai cái lỗ, cụ già có hai cái tai, tóc của bà đã bạc phơ. Cổ ngắn gọn, thân của bà 2, 3 thước, bà có hai cái tay, có hai cái chân.

- Bà cụ ngoài 40 tuổi. Hình dáng bình thường, chiều rộng ba mươi, chiều cao một mét sáu.

- Khi cười miệng bà em móm mém như miệng cái hố.

- Khuôn mặt ông bầu bĩnh; đôi mắt ông như mắt bồ câu trắng; dáng đi của ông rất hoang thai và cái miệng của ông như trái tim rất mảnh liệt.

- Ông của em dài thì bằng 1 mét và không mập.

TÌM Mẹ và chị : Vượt biên "Cà Mau" mất tích vào dịp giáng sinh năm 1978.


 

http://carinahoang.com/book
Kính chào quý Bác, Cô Chú, Anh Chị,
Con tên là Tuyết Thu hiện cư ngụ tại Pháp.
Con xin được phép gởi thơ này đến quý Bác, Cô Chú, Anh Chị  những mong được sự giúp đỡ của quý vị  trong việc tìm kiếm hai thân nhân thất lạc của một cô bạn thân hiện ở Việt Nam.
Cô bạn con tên là Thùy Linh đang tìm mẹ và một người chị ruột thất lạc lúc vượt biên ở Cà Mau vào dịp giáng sinh năm 1978.
Con xin gởi đính kèm theo đây trang Thông cáo tìm thân nhân của bạn Thùy Linh.
Con xin mạn phép hỏi thăm quý Bác, Cô Chú , Anh Chị ai , đích thân hoặc có thân nhân, đã vượt biên vào thời điểm giáng sinh 1978 ở Cà mau và đã tình cờ nghe nói đến bà Nguyễn Tuyết Mai (sinh năm 1940) và con là Lương Nguyễn Thùy Dương (sinh năm 1961). 
Nếu không con cũng xin quý Bác, Cô Chú, Anh Chị, mở lòng từ bi giúp con phổ biến, chuyển tải tin tức  này một cách rộng rãi đến cho gia đình, bạn bè thân thuộc.
Biết đâu duyên lành và phước đức của quý quý Bác, Cô Chú, Anh Chị có thể đem lại niềm an lạc, hạnh phúc, cho bạn con đang khắc khoải tìm kiếm, chờ mong tin tức của mẹ và chị yêu thương !
Xin cám ơn và kính chúc quý Bác, Cô Chú, Anh Chị cùng gia quyến được nhiều phước đức và duyên an lành.
Nay kính,
Con Tuyết Thu.

 PS : Sau đây, con xin kèm thêm  thư này, dịch bằng tiếng Pháp   Anh.

____________________________________________________________________________________________________________________________________


.
Mesdames, Mesdemoiselles, Messieurs,
Je m'appelle Tuyêt Thu et  j'habite en France.
Je me permets de vous adresser cet appel dans l'espoir de recevoir une aide de votre part dans la recherche de deux personnes disparues qui sont la mère et la sœur d'une de mes amies les plus chères.

Mon amie s'appelle Thuy Linh. Elle a perdu contact avec sa mère et sa sœur depuis leur tentative de fuite du régime communiste par bateau à la pointe de Ca Mau, au sud du Viet Nam en 1978.
Vous trouverez ci-joint l'avis de recherche de mon amie Thuy Linh.
Si je m'adresse à vous, c'est dans l'espoir que vous-mêmes, vos proches  ou connaissances aient participé de près ou de loin à cette évasion ou entendu parler de madame  NGUYEN Tuyêt Mai (née en 1940)  et de sa fille LUONG NGUYEN Thuy Duong (née en 1961) en cette période de Noël 1978.

Sinon, je vous saurais gré de diffuser largement  mon appel.

Qui sait si votre générosité ne serait pas récompensée par une étincelle de souvenir provenant d'un de vos proches, apportant un immense bonheur à mon amie.

Merci infiniment pour votre aide,

Tuyêt Thu TRAN.
Ladies and gentlemen,

My name is Tuyêt Thu currently living in France.
 I am sending this letter to you on behalf of a closed friend Thuy Linh in Vietnam, and who is desperately searching for her mother Ms. NGUYEN Tuyêt Mai - born in 1940 and her sister  LUONG  NGUYEN Thuy Duong - born in 1961.

The last information that Thuy Linh has about her mother and her sister is they were trying to escape Vietnam by boat in Ca Mau around Christmas 1978. During that time, they went missing and Thuy Linh's family lost contact with them.
 l am attaching a notice of missing persons that I received from Thuy Linh.
I am asking any of you, who were on a boat escaping Vietnam from Ca Mau during Christmas of 1978 and happened to see, to know or has information about Ms.  NGUYEN Tuyêt Mai and Ms.  LUONG NGUYEN Thuy Duong,  please contact  Thuy Linh.

 ln case you don't have any information about them, please kindly disseminate this information widely.

Please help my friend Thuy Linh who is anxiously awaiting for news about her mother and sister.

Thank you and God bless you.

Sincerely,

Tuyêt Thu TRAN.

Ngôn ngữ quái đản: "Người Giệc Giết" Tiếng Việt

140215004Người Việt Viết Tiếng Việt.
"Người Giệc Giết" Tiếng Việt.

Hồi còn nhỏ tôi thường nghêu ngao câu: “Con cò, con giệc, con nông, sao mày dẫm lúa nhà ông, hỡi cò?”, thì nay, nhân việc một số báo nói, báo viết ở xứ tỵ nạn CS lại cứ đi chôm chĩa “ngôn ngữ VC” khiến tôi lại phải nghêu ngao:
“Con cò, người giệc có lông, sao mày nỡ giết tiếng nước ông, hỡi giệc?”.
Người Việt chọn tự do. Tự do là tư hữu, là ruộng của ai người đó cày, nên người Việt viết tiếng Việt. Việt Cộng chọn Cộng Sản, nghĩa là cộng tất cả những gì cá nhân có để chơi chung hưởng chung, tất cả cày chung một miếng ruộng, sản phẩm tạo ra thì hưởng chung hoặc gửi nhà trẻ quốc doanh. Cái chế độ ảo tưởng CS đó nó đã “chết-mother” nó từ lâu rồi, chết ngay từ cái gốc, chết từ nơi ông tổ khơi ra nó. Nó cũng “chết-father” nó ở cái XHCNVN từ lâu rồi, chỉ còn sót lại cái đuôi “định hướng XHCN”. Nhưng những ngôn ngữ quái đản mà chúng tạo ra vẫn còn di hại mãi về sau, nó như những mầm mống ung thư giết chết tiếng Việt. Nhưng có một số người Việt tỵ nạn CS hay bỏ chạy VC để tha phương cầu thực thì không chịu viết tiếng Việt mà thấy VC đỏ tưởng chín nên vẫn cứ nói theo, viết theo những thứ tiếng khỉ gió đó, mà nổi đình, nổi đám trong số đó là “Người Giệc”.
Nếu là chuyện cá nhân, theo voi nhai bã mía thì kệ... họ. Nhưng là truyền thông Tự Do mà theo đuôi ngôn ngữ VC thì ẹ quá, mang vi trùng lao gieo rắc đó đây những mần mống bệnh hoạn giết chết tiếng Việt thì thôi sắc quá. Có người bảo tôi rằng vấn nạn này nó như bệnh nan y rồi, hết thuốc chữa, cứ mở radio ra mà nghe một số xướng ngôn viên các đài phát thanh. Ông xướng, bà xướng, cô xướng, cậu xướng, họ đang xướng với nhau những chữ quái đản “quá trình, tham quan, hoành tráng, rốt ráo, khuyến mãi, khống chế, thiếu đói v.v..”. Ông Võ Kê của Saigòn Nhỏ mà cà-kê-dê-ngỗng tin tức trên radio thì có bao nhiêu chữ “mới” ông dùng hết. Ông xướng Có Công Mậu Ngủ thì đọc tin tức:
“Nếu Syria bị đánh, họ sẽ chống trả quyết liệt, trong quá trình chống trả ấy sẽ khiến HK không giải quyết được rốt ráo vấn đề”
Là xướng ngôn viên, dịch một bản tin sang tiếng Việt để đọc cho hằng triệu thính giả Việt nghe mà không hiểu nghĩa 2 chữ “quá trình” thì... sình quá.
Nghe xướng ngôn viên lão ông “Có Công” vuốt đuôi cái “quá trình” của VC thì bà lão Yên Than Người Giệc cũng vuốt theo. Trong buổi tường trình về lễ giỗ của Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận tại trung tâm Công Giáo Orange, lão bà tường trình rằng:
“Một màn hình lớn chiếu những thước phim quay tại Roma về QUÁ TRÌNH phong thánh cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận.”
Việc phong thánh cho Đức Cố Hồng Y đang được Tòa Thánh xúc tiến ở giai đoạn xét hồ sơ chân phước, sau đó mới tới giai đoạn phong Á Thánh, tiến trình kế tiếp mới xét tới phong Thánh. Giáo dân còn cầu nguyện và chờ đợi dài dài, chuyện phong Thánh còn ở xa tít tương lai, vậy mà lão bà phang cho 2 chữ “quá trình” phong Thánh thì trật đường rầy, là lộn ngựơc.
Muốn hiểu rõ “quá trình” là gì thì hãy đến trung tâm văn hóa Hồng Bàng mà hỏi, đừng hỏi thầy cô giáo dậy tiếng Việt, mà hỏi ngay các em đang bập bẹ học tiếng Việt thì các em sẽ giải thích rõ ràng như thế này:
- Sáng nay em ăn nhiều đậu, trong quá trình tiêu hóa thức ăn ở dạ dày, đậu phát sinh ra nhiều hơi nên bây giờ em tức bụng, em muốn đánh... Quá trình là chuyện đã xẩy ra trong quá khứ, tức là sáng nay, còn bây giờ là hiện tại em đang muốn pupu.”
Các em đã giải thích rồi đấy nhé, các ông, bà, cô, bác, cậu, mợ, chú, dì, mi, mày, bay phải hiểu cho rằng “quá trình” chỉ dùng cho những diễn tiến đã xảy ra trong quá khứ, không bao giờ được phép dùng cho hiện tại và tương lai. VC dùng “quá trình” cho bất cứ thời gian nào, nó dốt nó “say so”, vậy thì đừng dốt theo nó. Nếu không biết thì đừng “quá trình” nữa mà hãy dùng những chữ dễ hiểu, thông dụng, dễ dùng cho bất cứ thời gian nào, đó là: “trong lúc, trong khi, trong thời gian, lúc mà, v.v...”.
Xin đưa ra một thí dụ người thiếu phụ than phiền về chồng cho dễ hiểu, dễ nhớ:
- Đêm qua, trong lúc em ngủ say thì anh sờ mó cái gì đó làm cho em thức giấc, bực cả cái mình. Bây giờ trong khi em thức thì anh lại nằm ì ra đó. Lần sau, lúc mà em ngủ thì anh đừng có làm phiền người bên cạnh đang cần sự yên lặng để nghỉ ngơi nữa à nha...
Các cô cậu xướng ngôn thử nhét cái “quá trình” vào câu thí dụ trên xem nó ra cái gì?
Thế còn rốt ráo là, là cái củ... cà rốt gì?
Tự điển tiếng Việt của Lê Văn Đức, Lê Ngọc Trụ do nhà sách Khai Trí xuất bản năm 1970 tuy có định nghĩa “rốt ráo” là chót, nốt, cuối cùng (tt), nhưng trong chữ viết và tiếng nói của VNCH không bao giờ thấy “rốt ráo” cả. Nó chỉ xuất hiện sau 30/4/1975 và như một chìa khóa “bát-bạc-tú”, họ dùng 2 chữ “rốt ráo” cho mọi hành động, mọi nơi, mọi lúc!
Tiếng nước tôi đâu có nghèo nàn đến thế. Tùy nơi, tùy lúc, tùy hành động, tùy cử chỉ mà có những chữ dùng cho thich hợp như: dứt khoát, gọn ghẽ, mau chóng, sạch sẽ, gọn gàng vv..
Những xướng ngôn viên khi đọc bản tin thì đã xen vào những tiếng lạ tai, khó nghe, nhưng khi đọc quảng cáo thì cứ tự nhiên như người “Hà-Lội”, như người của thành Hồ, thành Ao cứ “hoành tráng, khuyến mãi” loạn cào cào cả lên. Lão bà-bà Huỳnh Cương quảng cáo rằng:
- “Tết Trung Thu đã được tổ chức trong khu Phước Lộc Thọ rất là HOÀNH TRÁNG, các loại bánh trông rất ẤN TỰƠNG và có chương trình KHUYẾN MÃI!!!”
Tôi hưởng tết Trung Thu từ ngày mặc quần đùi, thò lò mũi, rước đèn bằng loon sữa bò cho đến nay đã quá 7 bó mà chưa bao giờ nghe cái tên “Trung Thu Hoành Tráng”! Thế còn “khuyến mãi” là gì nhỉ? Có phải “khuyến mãi” là nói tắt của chương trình dạy học sinh tiểu học xử dụng áo mưa, tức khuyến khích mãi... âm? Thà nói tiếng Mỹ là đít-cao hay tiếng Việt là giảm giá, bớt giá, hạ giá có phải dễ nghe và lành mạnh không nào?
Huỳnh Cương là một ca sĩ thanh sắc vẹn toàn, khó có ai bì kịp, trong vai trò xướng ngôn viên, cô là người học cao hiểu rộng, nhưng chỉ vì vô ý tiếp xúc với virus Vicoism “hoành tráng, khuyến mãi” mà cô bị biến tướng thành lão bà-bà, thật đáng tiếc. Dầu sao thì trên các làn sóng phát thanh những chữ nghĩa mà các cô cậu chôm chĩa của VC thì nó cũng bay đi, tuy nó làm chói tai, tức bụng, nhưng rồi cũng qua đi như sau khi ấy xong là rửa tay (i). Nhưng cái tai hại là nếu các cô cậu, các nhà zăng, nhà báo viết ra trên giấy trắng mực đen những ngôn ngữ VC cho đồng hương tỵ nạn CS đọc thì thật là bây nặng quá.
Tôi đem vấn nạn này đi hỏi PNN, một nhà văn, nhà báo hải ngoại rằng thì là tại làm sao lại xẩy ra hiện tượng quái đản này thì ông bảo:
- Một số người sống lâu trong chế độ CS đã quen với lối nói này rồi, nay ra hải ngoại vẫn chưa thay đổi được. Một số báo cứ “copy và paste” những bản tin trong nước làm của mình mà không dám ghi xuất xứ, mà cũng không có người sửa.
Lời giải thích của nhà văn nhà báo này đúng quá và cũng đau quá. Ý ông muốn nói lấy của người khác làm của mình là ăn trộm, lấy bài viết của người khác mà không ghi xuất xứ là đạo văn. Làm báo mà chỉ “cắt, dán”, “cọp dê, bát” thì chán quá ớ mấy anh chị ơi!
Sống trên đất tự do, chúng tôi luôn tôn trọng tự do cá nhân, dù cho những thói quen của CS đã xâm nhập vào máu, một sớm một chiều chưa gột rửa được những thói xấu thì cũng không thành vấn nạn. Thí dụ như thói quen vào nhà hàng mà “an to noi lon”, ăn xong lấy tăm xỉa răng ngay tại bàn mà không che miệng, lại còn cầm cái tăm lướt qua lướt lại hàm răng vẩu cải mả, tựa như các “dương cầm thủ” lướt những ngón tay trên phím đàn thì cũng chả chết ai. Xỉa răng cọp xong bèn... nước trà một bát, thuốc “nào” một hơi, làm một hớp trà, rồi phùng mang “xục xục” vài phát, nuốt cái ực ra chiều khoan khoái, móc điếu thuốc “có cán”...
Nhưng tiếng Việt là của chung, sống ở hải ngoại tự do mà bôi bẩn lên tiếng Việt thì không chấp nhận được. Tự Do và CS có ranh giới rõ ràng. Ở chế độ CS mà anh nói, viết rằng những cái xe nó đụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì kệ các anh, nhưng ở xứ tỵ nạn mà các anh chị viết xe dụng nhau “liên hoàn” trên xa lộ thì không ai ngửi được.
Báo trong nước VnExpress vừa loan tin trên xa Saigòn-Biên Hòa xẩy ra một tai nạn 10 xe đụng nhau “liên hoàn” thì vài ngày sau, Người Giệc tháng 8/2013 cũng đăng tin trên xa lộ 405 vửa xẩy ra một tai nạn giao thông 20 xe đụng nhau “liên hoàn”!
Ối trời cao đất dầy ơi! Nó dốt nó không biết phân biệt thế nào là liên tiếp, thế nào là liên hoàn nên nó mới viết xe 10 xe hơi đụng nhau liên hoàn trên xa lộ, tức là cái xe bị đụng đầu tiên (số 1) quay vòng ngược trở lại để húc, đụng đầu vào đít xe cuối cùng (xe số 10). Chuyện này, nếu có thì chỉ có thể xẩy ra ở xa lộ vòng tròn, còn trên đường thẳng thì chỉ có ở chế độ CS. Những chuyện tưởng như đùa mà có thật, như chuyện thầy giáo Xương dẫn học trò gái cho giám đốc công an, tỉnh ủy xướng, như chuyện đổ bể công an làm thịt lại thầy giáo bất lực Trần Đức Xương.
Nhưng chuyện đụng xe “liên hoàn” trên xa lộ 405 hay bất cứ xa lộ nào khác trên đất Mỹ là chuyện hoang đường, vậy mà Người Giệc cũng viết ra được thì họ là ngừơi hoang tưởng, họ là Người Giệc giết tiếng Việt.
Trong bản tin về trung tâm Vân Sơn, bà Tức Đuấn ghi lại lời của Vân Sơn:
- Bên cạnh phần mang lại tiếng cười cho khán giả, tuy chương trình có vẻ nặng về MẢNG hài, chúng tôi vẫn không lơ là về MẢNG sáng tạo nội dung sống động cho phần ca hát. Đó là mặt mạnh của chúng tôi, bởi vì đội ngũ nghệ sĩ tham gia MẢNG hài của TTVS được xem là phong phú.
Chả hiểu có phải chính VS dùng chữ “mảng hài” để nói về chương trình hài hước của anh ta hay ký giả-giả người Giệc này mang cái “mảng hài” ra nhét vào miệng VS. Bất cứ anh nào đi nữa mà nói như vậy thì đúng là hề thật.
Tự điển tiếng Việt định nghĩa “mảng” là “mảnh”, mảng vườn, mảnh vườn, mảnh đất, mảng da, mảng áo tơi. ”Áo tơi một mảng lặng ngồi thả câu” chứ đâu có ai gọi là mảng văn nghệ, mảng hài bao giờ! Thấy VC gọi “mảng văn hóa” là các anh nhái theo “mảng hài”! Hề quá.
Cũng vẫn là Người Giệc, cô Lọc Ngan thì gọi những người phụ trách trang trí sân khấu là những ông “đạo cụ”! Ơ hay nhỉ, tại sao lại có mấy ông cụ “cụ đạo” mò vào hậu trường sân khấu TN Paris để làm gì khi các ca sĩ thay đồ để bị cô Lọc Ngan mắng cho là đồ “đạo cụ”.
Ký giả-giả Người Giệc giết thế thì cũng không lạ, vì “ở bầu thì tròn, ở bí thì dài”. Họ đã quen với ngôn ngữ ở bầu XHCN nơi họ sinh ra và lớn lên và nay cái hơi hớm ấy vẫn còn lảng vảng trong “mảng” Người Giệc. Nhưng còn một ông có chữ, theo gốc gác thì chẳng có dính dáng gì với XHCN, ông là gốc Bắc Kỳ di cư 54 như tôi, chứ không phải BK mang AK vào Nam nhận hàng sau 30/475. Nhưng ông lại thích quên chữ Việt của ông để vuốt đuôi ngôn ngữ VC trong bài viết cảm tưởng của ông về một ngừơi bạn, gốc quân đội VNCH, vừa mới ra đi. Tôi đọc được điếu văn của ông như thế này:
- Anh (người quá cố) là một thành viên hoạt động NĂNG NỔ, chắc chắn anh sẽ gặp lại những người THÂN THƯƠNG.
Thưa ông nhiều chữ họ Đoàn Thanh, trong tự điển tiếng Việt xuất bản trước năm 1975 tại miền Nam có 14 chữ NĂNG..., nhưng không có chữ nào là “năng nổ” cả, có 70 chữ THÂN..., nhưng không có “thân thương”.
Người quá cố trong quá khứ là một chuyên viên về đạn to, súng dài, từng nổ chụp, nổ chậm, nổ xuyên phá, nổ TOT lên đầu VC khiến chúng tan hàng, tan tác, nay tỵ nạn CS thì ông chống Cộng triệt để, ông thường “bá ngọ” chữ nghĩa VC, vậy mà khi ông vừa ra đi thì bạn ông, nỡ lòng nào lại gán cho ông là “năng nổ”! Bản tính người quá cố là hăng say, hoạt bát, nhiệt tình, nhanh nhẹn, quyền biến, linh hoạt, có tình thần trách nhiệm v.v.., bao nhiêu đức tính sẵn có của nguời lính VNCH, của Can Trường Trường Can thì ông Niên không dùng lại đi mượn cái chữ của VC nghèo nàn mà gán vào áo quan cho người quá cố thì phản bạn quá!
Cũng vẫn là Người Giệc, tối hôm trước tôi xem TV thấy lính cứu hỏa đã kiểm soát, ngăn chặn, dập tắt được những đám cháy ở khu du lịch nổi tiếng thì sáng hôm đã sau thấy Ngươi Giệc loan tin: “lính chữa cháy đã KHỐNG CHẾ được ngọn lửa...”
Người XHCN đã bị kiềm chế, hạn chế đủ mọi thứ, chỉ còn lại có cái “khống chế” để dùng cho mọi trường hợp, khống chế bọn trộm cắp, khống chế giá cả gia tăng, khống chế được triều cường, khống chế đám cháy v.v.. Thế còn Người Giệc, chữ nghĩa của cơ quan truyền thông đâu mà sao cứ bắt chước cái nghèo nàn chữ nghĩa của VC?
Người sính chữ nghĩa VC, dùng chữ VC thì bào chữa là không phải của VC, mà có trong tự điển tiếng Việt từ lâu. Tôi đồng ý với lập luận lập lờ này, đành rằng có một số chữ như “tiếp cận, đăng ký, ấn tượng, khẩn trương” v.v... có trong tự điển, nhưng chúng ta ít dùng và nếu có dùng thì dùng lúc lúc đúng chỗ. Thí dụ như “tình trạng khẩn trương, những đường tiếp cận, có ấn tượng tốt” v.v.. chứ không dùng lộn tùng phèo làm nghèo nàn tiếng Việt như họ hiện nay. Thế còn “đái khẩn trương lên”? Đại đa số từ ngữ khó nghe này đều là do những “đỉnh cao trí tệ sáng tạo”.
Cái gốc của nó nghèo nàn thì kệ họ, cả một đất nước đẹp giầu còn chúng còn muốn dâng cúng cho Tàu Cộng thì xá chi một vài chữ nghĩa! Tiếng Việt còn thì nước Việt còn. Nay chúng dâng biên giới, biển đảo cho “tàu lạ” thì việc chúng giết tiếng Việt cũng không lạ. Cái lạ là “người Việt viết tiếng Việt” bỗng chốc trở thành “người Giệc giết tiếng Việt”.
Lại có bạn than rằng nạn chôm chĩa chữ nghĩa VC là hết thuốc chữa rồi, nó làn tràn khắp nơi do nghị qu.. 36, có nói cũng như nước đổ lá môn, nước đổ đầu vịt v.v... Tự bản thân mình yếu đuối nên cái gì cũng đổ thửa cho cái “nghị cu 36 kiểu”. Tự mình gây chia rẽ, tranh giành cái hão danh, cái miếng ươn nên mang con ngáo ộp NQ36 ra bào chữa cho cái hèn của chính mình. Nước đổ lá môn không được, nhưng các lão bà xướng ngôn, nhà báo, văn sĩ đâu phải lá môn, còn các ông thì đâu phải là đầu vịt, chỉ vì tí $ quảng cáo, viết văn dễ tính mà nỡ giết chết tiếng Việt
Cái cần làm ngay để giữ cho tiếng Việt được trong sáng, tiếng Việt còn thì nước Việt còn là tất cả những báo chí, tập san, đặc san, lỏng san có gốc lính phải tuyệt đối làm gương trước không để sót bất cứ một tên du kích “bức xúc” nào chui vào. Không những diệt tận gốc mà còn có bổn phận phổ biến rộng rãi, quảng bá nhiều lần những biện pháp ngăn ngừa và tiêu diệt chữ nghĩa VC. Những người từng cầm súng diệt Cộng, nay cầm viết thì vẫn có nhiệm vụ diệt chữ nghĩa VC, chứ đừng lười biếng, cẩu thả viết chữ VC mà giết chữ Việt Nam Cộng Hòa.
Những ai “có chức” khi đứng trước đám đông muốn nói gì thì nói nhưng phải uốn lưỡi 7 lần để khạc ra những cục đàm “ấn tượng, thân thương, tham quan” v.v... Muốn viết văn thư, thông cáo, thông báo thì phải lách cho kỹ, cho sạch ngôn ngữ VC kẻo bị người đời cười chê, bị mang tiếng là người “có chứt”. Những ai chữ nghĩa bề bề thì không thể buông thả, khi viết thì phải lách, phải loại bỏ những ngôn ngữ VC đi.
Sau nữa là ước mong người dân tỵ nạn CS đã bỏ chạy khỏi nạn CS thì tiếp tục “bỏ chạy” ngôn ngữ VC đi. Truyền thông, báo chí tỵ nạn CS nêu cao tấm gương bảo vệ tiếng Việt cho được trong sáng, ước mong không vì vài đồng bạc cắc mà bán rẻ chữ nghĩa tiếng Việt trong sáng để mua về, ôm vào báo chí của mình những cái nghèo nàn dốt nát của VC.
Người Việt viết tiếng Việt, đừng giết tiếng Việt.
Bui Ngoc Thang
713 820 1470
21226 Somerset Park Ln
Katy TX 77450

Bài Xem Nhiều