We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Wednesday, 26 March 2014

39 năm Dấu Tích Thương Đau...tháng 4 lại về (3)

Ngụy

Ông dượng vừa đến nhà và khi bà vợ vừa bước vào bên trong, đã được chú út nhà tôi mời đi uống cà phê. Oâng ta nhận lời ngay. Cung cách ông này còn trẻ trung, không những qua vóc dáng bên ngòai mà còn qua thái độ lanh lẹ, dứt khóat. Ông đã từng là một người lính hải quân của QLVNCH, trước năm 1975, trong miền Nam.

Tướng có nhiều lọai tướng, lính có nhiều lọai lính. Một số người có khả năng văn hóa, có thể vào trường Võ bị Thủ Đức, đề trở thành sĩ quan: nhưng họ chọn binh chủng hải quân, trong nhiệm vụ một người lính thủy bình thường.
     - Vừa rồi báo mạng thanhniênonline đăng nhiều bài viết của dượng. Oâng ta nhập đề ngay khi ngồi vào bàn không lâu
     - Đề tài gì…? Tôi cũng hỏi ngay
Lời mời ra uống cà phê của người em út của tôi tạo nên một cơ hội thuận lợi. Bà dì, vợ ông ta, hiện đang trong nhà, sôi nổi (giống như tính chồng) thăm hỏi và hàn huyên với mẹ tôi đủ thứ chuyện. Rồi các em gái của tôi, những cô em dâu …và các cháu trai, gái có thể cũng gây thêm tiếng động ồn ào vào ban nhạc hòa tấu đó. Mẹ tôi sẽ ra phi trường vào tối nay, trở về bên Mỹ, sống với cô em gái út. Trong hòan cảnh đó, ai có cơ hội để kể lại những điều gây cấn, kỳ lạ.
     - Một ban yểm trợ tinh thần Ngụy Văn Thà đã được thành lập, gây quĩ được hơn tỉ đồng, đã mua nhà cho bà Thà gần cả tỉ
     - Dượng cũng có mặt trong cuộc chiến xảy ra tại Hòang Sa, năm 1972 ?
     - Chiếc tàu ông Thà đi bị bắn chìm, chết hơn 70 người. Dương đi trong chiến hạm khác nên thóat chết.

Ủy ban được thành lập gồm nhiều nhân vật tai to mặt lớn. Trước đó, có khỏang 200 em học sinh ngòai Bắc, gửi thư đến bà Thà, ngỏ lòng biết ơn về sự hy sinh của ông chồng bà này và những chiến sĩ khác, đã anh dũng bỏ mình, trong trận hải chiến, bảo vệ Hòang Sa – Trường Sa. Tin đó làm nức lòng người xem, nhưng cũng không khỏi rơi vào tình trạng như những tin khác; nghĩa là bị nghi ngờ tính “cò mồi” của nó. Thời buổi điện tử, việc thông tin được loan truyền mau lẹ …nhưng tính chính xác vẫn còn đợi sự sàng lọc của thời gian.
     - Dượng được đưa ra Bắc …rồi đón tại phi trường. Có họp mặt báo chí, được chụp ảnh, quay phim liên tục …
     - Có đăng báo không …?
     - Chỉ có báo mạng …  

Rõ ràng, tin bị hạn chế ở mức độ nào đó. Việc con gái ông Kiệt đóng góp quĩ yểm trợ lên đến năm trăm triệu là việc không nhỏ. Tính qui mô như thế không phải chỉ căn cứ vào số tiền quyên được, mà ở chổ, gần như người trong Uûy ban đều là Việt Cộng cả !...
     - Cứ vào thanhniênonline.com, gõ Lữ Công Bảy là sẽ thấy hàng lọat bài về vụ này …
     - Lúc đầu, mới nghe dượng nói, tưởng dượng trong “hải đội” (tôi nói giỡn, khi dùng chữ này với cách ghép như chữ “bộ đội” cụ Hồ) của mấy ảnh … tham chiến với hải quân của Trung quốc.

Theo những gì ông dượng thuật lại, xem chừng Hán quyền CS này đặt nặng việc khêu gợi tinh thần ái quốc, qua việc chống lại sự xâm chiếm hai hòn đảo Trường Sa, Hòang Sa của Trung Quốc, trước năm 1975. Từ đó, gián tiếp nói rằng, chính quyền này cũng không ưa gì việc tuyên bố của nước bá quyền Trung Quốc về chủ quyền của họ trên hai hòn đảo đó. Nhưng thái độ gián tiếp này xảy ra quá lâu, sau khi mọi việc đã đi quá đà, khiến người dân tỏ ý nghi ngờ về tinh thần quyết chí bảo vệ hải đảo của cấp lãnh đạo. Do đó, một câu nói đã trở thành phổ biến trong các tầng lớp dân chúng: đó là một chính quyền “Ác với dân, hèn với giặc”. Vì họ cho rằng, ngư dân của ta bị tàu TQ tông hay bắn vào ghe thuyền … bắt và đánh đập họ mà vẫn không thấy nhà nước chính thức lên tiếng. Trong khi đó, người dân biểu tình chống TQ lại bị nhà nước đàn áp.

Riêng nhận xét của ông dượng, nhóm trí thức ngòai Bắc, nhất là các vị đã về hưu, tuyên bố nhiều điều rất mạnh mẽ. Nhà sử học Dương Trung Quốc nói nghe rất hay. Nhưng, mình (ông dượng) chỉ nghe … chứ không dám phát biểu gì.
     - Có một anh bạn, tôi nói, khi được nghe nói về Hòang-Trường Sa và cái chết của ông Thà, anh ấy cứ gọi họ của ông này là Nguyễn. Có đúng là họ Ngụy không ?...Sau khi ăn, mình ghé qua nhà anh ta một lúc.
     - Ừ … đi thì đi

Người bạn “Trí vận” và ông dượng, sau đôi lời của tôi, nói ngay những điều họ cần hỏi hay muốn nói. Ông dượng cung cấp thông tin rất chính xác, đại khái ông ta là lính hải quân trước 75, có hai ông anh ruột là Đại tá và Trung tá VC …có em đi lính không quân. Anh “Trí vận” nói tên ông Hạm trưởng của ông dượng và được xác nhận là đúng. Anh còn diễn tả dáng vẻ của ông hạm trưởng mà anh quen. Hơn nữa, những nhân vật có liên quan đến câu chuyện được anh kể ra …và đôi khi, hỏi xem ông dượng có biết gì về họ không.
     - Vừa rồi, em có ghé nhà anh …… (phóng viên?)… có gặp anh Huy Đức nữa. Anh kia vì hẹn phỏng vấn với em nên nói Huy Đức ra về, gặp lại khi khác.
     - Huy Đức viết cuốn “Bên thắng cuộc” … có phải không?
     - Phải … anh này có tặng em cuốn sách đó
     - Sao nghe nói còn sống bên Mỹ mà …

Trước khi về thăm gia đình, tôi cũng xem được tin này trên mạng. Nhưng, tôi không quan tâm nhiều. Có hai lẽ: một, là vì tin tức trên mạng có độ chính xác cần phải truy xét; hai là vì, những ghi nhận của Huy Đức là một quá khứ đã lâu. Có cần thanh tóan anh này vì những điều cũ kỹ ấy không .. ?!. Những gì nói là thiệt hại cho chính phủ có bằng việc làm của Snowden, người đã tiết lộ về việc nghe lén của chính quyền Mỹ, trong thời gian vừa qua. Anh bạn vong niên của tôi, có cái hay là đã do dự, không xác quyết như lúc đầu, sau khi nghe tôi nói rằng, hồi ấy (trước năm 75) nghe đến cái họ của người đã chết, tôi nhớ ngay và không thể sai …vì cái họ rất lạ! Do đó, bây giờ, khi nghe ông dượng nói rằng, anh Thà là người gốc Hoa nên chắc chắn là anh ta không cần phải dò hỏi với người nào khác nữa.

Nhưng chuyện Huy Đức lại là chuyện khác. Năm rồi, khi nói chuyện với bạn bè trong quán cà phê, anh “Trí vận” nói rằng, anh ta nghe là Huy Đức đã bị lên án tử hình. Để làm nền cho tin đó, anh ta kể lại việc bác sĩ riêng của Mao Trạch Đông đã bị giết, sau khi tung ra cuốn sách, nói về những bí mật riêng tư, trong cuộc đời của nhà độc tài đó. Độ tin cậy vào việc Huy Đức bị lên án, đối với tôi còn yếu, nên tin này đã không được đưa vào những bài viết của tôi, trong năm rồi.

Hai điều vừa nói trên, có liên quan đến ông Thà và Huy Đức, thật ra chẳng phải là chuyện các nguồn tin được nghe có chính xác hay không. Tôi muốn nói đến liên tưởng của ông dượng, khi cho rằng, có dấu hiệu hòa hợp hòa giải trong chính quyền. Đại diện là ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng. Nhưng, sự việc ấy còn gặp nhiều trắc trở, bởi phe thân Trung Quốc. Tôi nghĩ rằng, nếu quay lại liên tưởng này, khi nói chuyện với anh “Trí vận”, chắc anh ta hòan tòan phản bác.

Trước năm 1975, CS Bắc Việt gọi chính quyền miền Nam là Ngụy. Họ cho rằng, chính quyền đó là tay sai của chính phủ Mỹ. Việc họ nhờ cậy sự yếm trợ của phe CS Nga và TQ, bị họ dấu nhẹm hòan tòan. Ngày nay, sau hơn 30 năm, mọi việc đã bị lộ tẩy. Họ còn không thấy nhục, khi vẫn khắc trên tấm bảng, gắn chặt vào cổng trước của đền thờ Lê Duẫn, câu nói đã được họ tuyên bố trước kia (đại khái là): ta đánh Mỹ là ta đánh cho Liên Xô và Trung Quốc.

Câu nói “Đánh cho Mỹ cút, đánh cho Ngụy nhào” ngày nay đã trở nên lỗi thời. Mỹ đã trở lại bằng cách thế nào đó. Ngụy khi xưa trở thành biểu tượng của chính nghĩa, của công cuộc tranh đấu cho dân chủ, tự do và thịnh vượng. Ngụy Văn Thà đã trở thành biểu tượng anh hùng của chủ nghĩa dân tộc, chống lại chính sách “sô vanh” (chauvinism) của đất nước bá quyền Trung Quốc!


Đặng Quang Chính
Sài Gòn 06.03.2014
16:40

39 năm Dấu Tích Thương Đau...tháng 4 lại về (2)

Cộng Đồng Có cần nghị quyết cho ngày 30/4 không?


 photo -AB.jpgTôi không hiểu vì sao năm nay lại có nhiều nơi vận động chính quyền Hoa Kỳ để có Nghị Quyết về ngày 30 Tháng 4. Ngày này đã được cộng đồng người Việt quốc gia toàn thế giới đồng loạt đặt tên rất chính xác: Ngày Quốc Hận.


Ngày Quốc Hận với cộng đồng người Việt hải ngoại

Trong ngày này, một lễ được trang trọng tổ chức nhằm mục đích tưởng niệm một quê hương bị tước đoạt bởi cộng sản; tưởng niệm những người đã ngã xuống trong suốt chiều dài của 20 năm cuộc chiến chống cộng và đặc biệt vinh danh những anh hùng tuẫn tiết trong những ngày cuối của cuộc chiến này; tưởng niệm những người đã bỏ mình trong cái gọi là “trại cải tạo” của vc; tưởng niệm những người đã bỏ mình trên biển cả hay rừng sâu khi đi tìm tự do.

Sự tưởng niệm trên đủ nhắc nhở những người đã trải qua cuộc chiến và giáo dục cả những thế hệ chưa từng biết cộng sản. Đương nhiên khi nhắc nhở như vậy, ai cũng hiểu con đường đi tới là quang phục quê hương. Do Thái trước kia đã phiêu bạt khắp thế giới nhưng khi tiếng gọi “Exodus” vang lên, họ ùn ùn bỏ tất cả những gì đang có ở quê người để về xây dựng quê hương. Sự xây dựng của họ muôn vàn khó khăn khi vây quanh bởi khối Ả Rập. Họ đã chiến đấu anh dũng để trường tồn. Do Thái là quốc gia duy nhất mà toàn dân được động viên kể cả phụ nữ.

Thế hệ trẻ 1,5 hay 2 của Việt Nam Hải Ngoại cũng thừa hiểu, không bao giờ họ là người bản xứ được cả. Cái đầu đen và mầu da ấy không bao giờ len được vào chính thống ở vị trí cao. Tuy bề ngoài Hoa Kỳ hô hào này nọ nhưng thực tế sự kỳ thị vẫn tồn tại. Thế hệ trẻ có thể không có ý nghĩ về sống tại Việt Nam nhưng mơ hồ trong họ, giòng máu cha ông Việt vẫn tồn tại, vẫn đang chảy và đến một lúc nào đó sẽ nhắc nhở cho họ về cội nguồn. Lúc đó, họ sẽ cháy bỏng ước mơ đóng góp cho quê hương.

Vì lý do đó, Ngày Quốc Hận phải được duy trì với đầy đủ hình ảnh, lịch sử và thực chất của nó. Không cần phải dịch chữ này sang tiếng Anh. Hãy cứ để “Ngày Quốc Hận” trong ngoặc kép. Thế là đủ.

Ngày 30 Tháng 4 với người Hoa Kỳ

Về phía người Mỹ, Ngày 30/4 có ý nghĩa gì với họ? Cá nhân tôi nghĩ rằng, có lẽ đa số dân chúng Mỹ chẳng có một ý niệm gì về ngày này.

Giới tư bản Hoa Kỳ thì khỏi nói. Họ là “đầu sỏ” của mọi thứ nên nếu LS Lưu Nguyễn Đạt có tặng cho họ cái tên sau đây, tôi nghĩ cũng xứng đáng “Ngày dẹp tiệm danh dự tư bản Hoa Kỳ”.

Giới truyền thông Hoa Kỳ thì tôi cho rằng tặng họ cái này “Ngày chiến thắng của truyền thông bịp bợm”.

Giới quân nhân Hoa Kỳ thì “Ngày thảm hại của các vị tướng bị tư bản khuynh loát”.

Do đó, đa số người Hoa Kỳ chẳng có lý do gì để “remember” ngày 30/4 cả. Có thể nói không ngoa, họ còn muốn quên đi là khác. Gia đình của 58,000 lính Mỹ tử trận cũng không vui vẻ gì để phải “nhớ” ngày đó.

Tại sao lại có sự vận động các nghị quyết cho ngày 30/4?

Vậy thì tại sao lại có “phong trào” xin nghị quyết?

Tôi “đoán” như thế này:

Các vị dân cử Mỹ (đã và sẽ) thì với mục đích “bầu cử” sẽ tìm cách “sản xuất” ra nghị quyết nếu có một người Việt nào đó “gợi ý”. Nhóm dân cử Hoa Kỳ này có thể “ngây thơ” không tìm hiểu kỹ, chỉ nghe “người Việt” ấy nói rồi vận động Quốc Hội.

Nếu “người Việt ấy” là một doanh gia, một vị làm trong Phòng Thương Mại (nghĩa là những người có thể từ trước đến nay không đóng góp gì cho công cuộc đấu tranh, giờ thứ 25 bỗng xuất hiện) hay một vị “tai tiếng nhiều hơn tăm tiếng” thì đương nhiên cộng đồng phải xét lại. Nhất là cái danh xưng “Ngày Quốc Hận” đã bị đổi thành “Ngày Nam VN” thì quả là khó chấp nhận.[1]

Nếu “người Việt ấy” là một người từng hoạt động cộng đồng, tham gia các công tác địa phương thì chúng ta cũng không nên khắt khe nhất là khi danh xưng không bị đổi và mục đích vẫn là “tưởng niệm” hoặc “black April”. [2]

Người Việt Hải Ngoại có cần nghị quyết nào cho ngày 30/4 không?

Bao nhiêu năm nay, cứ đến 30/4 là chúng ta làm Lễ cho Ngày Quốc Hận. Tự chúng ta làm và hoàn toàn không cần bất cứ một thứ nào từ người Mỹ, chính quyền Mỹ cho ngày này cả. Vị dân cử nào có lòng chia sẻ đến tham dự, chúng ta cảm ơn. Thế thôi.

Mọi sự ủng hộ từ chính quyền Hoa Kỳ, chúng ta hoan nghênh nhưng ủng hộ theo kiểu cấp nghị quyết đổi tên Ngày 30/4 thì Không, Không và Không.

Lý do: Việt Nam Cộng Hòa đã bị Hoa Kỳ đẩy ra phía trước làm nhiệm vụ “tiền đồn” bảo vệ thế giới tự do. Oái oăm thay, những người đi “bảo vệ tự do” cho thế giới, cuối cùng lại bị “mất tự do” mà cái dấu chấm hết to tướng là ngày 30/4. Cái mất tự do đó đã kéo theo bao hệ lụy đến tận ngày nay.

Về một phương diện nào đó, người Việt hải ngoại cảm ơn chính phủ Hoa Kỳ và đồng minh trong việc “tị nạn”vc.

Về một phương diện khác, Hoa Kỳ “nợ” dân tộc Việt Nam một món nợ rất lớn mà không có một nghị quyết vinh danh nào có thể xứng. (Món nợ đã “đẩy” VNCH làm tiền đồn chống cộng, bảo vệ tự do cho khối tư bản rồi Mỹ lại bỏ rơi để người Việt mất quê hương, mất tự do)

Tóm lại, từ vài vị người Việt “tử tế hay không tử tế”, một vài dân cử Hoa Kỳ đã vận động cho ra đời các nghị quyết liên quan đến Tháng 4. Các nghị quyết nào không đụng đến ngày 30/4, không đổi Ngày Quốc Hận sang tên khác, chúng ta hoan nghênh. Bằng trái lại, chúng ta không đồng ý.

Cá nhân tôi nghĩ thế!

Hoàng Ngọc An

Bài Xem Nhiều