We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 27 March 2014

Vài suy nghĩ "Tâm TrạngTự tử" thiên đường xã hội chủ nghĩa.




Tự Tử và Xã Hội Chủ Nghĩa



Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1
Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1

Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1

Tự tử là một nan đề đã có từ lâu trong lịch sử nhân loại, nhưng hiển nhiên nguyên nhân trực tiếp là vì người tự tử không muốn sống nữa. Những nguyên nhân thường nghe là tự tử vì thất tình, nợ tiền, thi rớt, kinh doanh thất bại, bệnh nan y... và vân vân.

Câu hỏi là, có phải các thiên đừơng xã hội chủ nghĩa đã đẩy mạnh hiện tượng tự tử tới mức bất bình thường? Vì xã hội của Mác Lê Hồ không nhân đạo tí nào, cho nên môi trường sống bỗng nhiên dễ bất như ý?

Chúng ta không nói về thời mới sau năm 1975, khi tự tử còn thúc đẩy từ nguyên nhân chính trị và xã hội lúc đó chưa bình ổn. Điều suy nghĩ rằng, 4 thập niên sau ngày đất nước thống nhất, lòng người vẫn ly tán, dân chúng trở thành đối tượng bị đàn áp khốc liệt vì nhiều tầng cai trị tàn bạo hơn bao giờ hết...

Báo Tuổi Trẻ hôm 26-3-2014 kể chuyện hai nữ sinh bạn thân cùng lớp tự tử:

“Sáng 26-3, hai nữ sinh là bạn thân của nhau, cùng uống thuốc trừ sâu tự tử tại đồi Quan Âm (Lâm Đồng).

Một nữ sinh tử vong tại hiện trường, người còn lại đang trong tình trạng nguy kịch.

Vụ việc xảy ra vào khoảng 5g sáng 26-3, tại khu đồi Quan Âm (phường B’Lao, Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng).

Vào thời điểm trên, hai nữ sinh lớp 12A2 (Trường THPT tư thục Bá Thiên, TP. Bảo Lộc) là Nguyễn Thị Mỹ Linh Huyền Trang (16 tuổi) và Đồng Yến Thư (17 tuổi) đã uống 2 chai thuốc trừ sâu tự tử...”(ngưng trích)

Đưa đi cấp cứu, chỉ cứu được một em học sinh, cô học trò còn lại đang trong tình trang nguy kịch do nhiễm độc nặng.

Công an đã “thu giữ hai vỏ chai thuốc trừ sâu, hai lá thư “tuyệt mệnh”, hai chiếc ba lô đựng sách vở và một điện thoại. Người nhà Trang cho biết em nhiều lần đòi tự tử vì không chịu nổi hoàn cảnh khó khăn của gia đình.”

Nghĩa là, hoàn cảnh khó khăn của thiên đường xã hội chủ nghĩa.

Và các cô quyết định tự tử, thay vì đi cướp giựt như xã hội đen. Và cũng thay vì cướp giựt tinh vi, kiểu tham nhũng, kiều rút ruột công trình như các quan chức -- dĩ nhiên, các cô chưa có điều kiện để làm quan chức, nhưng tư cách rõ là chưa làm tội ác gì với xã hội, trừ phi đối với gia đình ba mẹ khi tự kết liễu đời mình.

Mới hôm 24-3-2014, đã có chuyện một cô giáo buộc tay hai con nhỏ và cùng nhảy sông tự tử. Thảm cảnh này vượt quá mức tưởng tượng của tiểu thuyết.

Bản tin Báo Đất Việt nói rằng:

“...chiều 24/3, chị Giang Thị Mỹ Diệu (SN 1987, trú thôn Phước Bắc, xã Tam Lãnh, huyện Phú Ninh, Quảng Nam, giáo viên mẫu giáo tại địa phương) đưa hai con tên là Mai Thị Thảo My (3 tuổi) và Mai Gia Huy (2 tuổi) đi khỏi nhà.

Tối cùng ngày, người nhà không thấy ba mẹ con đâu đã tổ chức tìm kiếm. Đến khoảng 21h30 ngày 24/3, thi thể 3 mẹ con cô giáo Diệu được phát hiện ở lòng hồ Phú Ninh (huyện Phú Ninh, tỉnh Quảng Nam) trong tư thế bị trói chặt.

Trao đổi với Đất Việt chiều ngày 25/3, anh Nguyễn Huy Hoàng hàng xóm với chị Diệu cho biết: "Năm 2013 bố ruột chị Diệu mất, mới cách đây hơn 1 tháng bố chồng lại mất, cùng với đó là chồng mới đi cai nghiện về. Một mình lương hơn 2 triệu/tháng phải nuôi 2 đứa con, rất vất vả. Cũng chính vì bố mất mà anh chồng với vợ cũng hay cãi vã nhau do buồn bực.

Tuy vậy, họ cưới nhau được 4 năm nhưng vợ chồng sống rất hạnh phúc, từ khi bố mất, tiền bạc túng thiếu hơn nên mới cãi vã"...”

Than ôi, cũng vì nghèo, và cũng vì xã hội (cụ thể: chính quyền, cơ chế nhà nước) không giúp đỡ gì được cho dân.

Chúng ta có thống kê nào về tự tử tại Việt Nam không? Hình như không thấy. Hay có thể có, nhưng chính phủ Ba Đình không muốn phổ biến? Nhưng có một thống kê về tự tử ở Trung Quốc, cũng nêu lên vài điểm để suy nghĩ.

Thống kê này dựa vào Tự Điển Bách Khoa Mở Wikipedia:

“Thống kê về tự sát ở Cộng hòa nhân dân Trung Hoa có phần gây tranh cãi trong đó nghiên cứu độc lập thường tạo ra các ước tính chênh lệch đáng kể với số liệu thống kê chính thức do chính phủ cung cấp. Trên cơ sở dữ liệu thu thập vào năm 1999, chính phủ ước tính tỷ lệ tự sát là 13,9, thấp hơn nhiều so với tỷ lệ trong các nước Đông Á: Nhật Bản (24,4) và Hàn Quốc (21,9). Tuy nhiên, dựa trên cùng một nguồn dữ liệu, Trung tâm Phòng ngừa và Nghiên cứu tự sát Bắc Kinh đưa ra con số tỷ lệ trung bình là 28,7. Trong khi đó, theo báo cáo "Gánh nặng bệnh tật toàn cầu" do Tổ chức Y tế thế giới (WHO) công bố, tỷ lệ này ước tính khoảng 30,3.

Cộng hòa nhân dân Trung Hoa là quốc gia duy nhất trong số các nước trên thế giới trong đó nữ giới tự sát nhiều hơn so với nam giới mỗi năm: theo số liệu thống kê chính thức của chính phủ, năm 1999 tỷ lệ tự sát trên 100.000 người là 13,0 đối với nam giới và 14,8 đối với nữ giới, tỷ lệ phụ nữ tự sát cao nhất trên thế giới. Theo số liệu thống kê chính thức của chính phủ, tỷ lệ nam giới (13,0 trên 100.000 người mỗi năm) là thấp hơn so với nhiều nước khác, bao gồm cả một số nước phương Tây, chẳng hạn như Hoa Kỳ, Úc và Đức.

Trên cơ sở của một nghiên cứu năm 2008, nhiều kết luận khá khác nhau được đưa ra: nữ tự sát nhiều hơn nam giới theo tỉ lệ 3:1, nông thôn tự tử nhiều hơn đô thị theo tỉ lệ 3:1. Sự bùng nổ lớn về việc thanh niên và người lớn tuổi tự sát đã xảy ra, tỷ lệ tự tử quốc gia tương đối cao 2-3 lần so với trung bình toàn cầu là điều hiển nhiên, và một tỷ lệ nhỏ bệnh tâm thần, đặc biệt lâm sàng trầm cảm, tồn tại trong các nạn nhân tự tử.[106] Có hơn 300.000 vụ tự tử ở Trung Quốc hàng năm. Trung Quốc chiếm hơn 30% số vụ tự sát trên thế giới...”(ngưng trích)

Như thế, điểm trái ngược với quốc tế lại xuất hiện ở Trung Quốc (và có lẽ cũng ở Việt Nam), rằng nữ tự tử nhiều hơn nam. Nhưng tại TQ (và có lẽ cũng ở VN) tỷ lệ tự tử thực sự cao hơn quốc tế nhiều.

Có liên hệ gì tới ông Mao, ông Hồ? Hẳn là có vậy. Trong các nhà tù khổng lồ, dễ hiểu được vì sao tự tử tăng vọt.

Cô Tư Sài Gòn

Cái xấu có ... chẳng thấy có cái đẹp mỗi khi nghỉ tới xhcn Việt Nam

Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Hai nữ sinh cùng tự tử, để lại 2 thư tuyệt mệnh - Ảnh 1Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam

Đối với người nước ngoài, giao thông nguy hiểm ở Việt Nam được ví như "sát thủ thầm lặng". Nỗi khiếp đảm của họ khi bước chân ra đường phố ở các thành phố lớn là dòng xe cộ quá đông, quá nhiều xe máy.

Ôtô xe máy chung một làn đường mà người ta ví von kiểu hạt lạc kẹp hạt vừng. Thêm vào đó đường đi lại quá hẹp, người tham gia giao thông thường không dừng đúng vạch sơn. Đó là chưa kể tới việc nhiều tuyến đường trong phố cổ, đèn đỏ dường như chẳng có mấy tác dụng khi đường nhỏ, giao nhau nhiều, các phương tiện cứ thế chạy qua khi không thấy bóng cảnh sát giao thông ở đâu.
Người nước ngoài ví mỗi lần băng sang đường giữa dòng xe cộ nườm nợp ở thủ đô là một cảm giác phiêu lưu, mạo hiểm mà họ chưa từng được "trải nghiệm" ở nước mình. Và trong cuộc phiêu lưu ấy, họ có thẻ trở thành nạn nhân của một vụ tai nạn giao thông bất kỳ lúc nào.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 1
Hai khách nước ngoài đi bộ đứng lại và nắm tay nhau thật chặt do các phương tiện khác không chịu nhường đường hay đi chậm lại.
Ví dụ điển hình nhất là vụ ông Blankenstein (46 tuổi, quốc tịch Hà Lan) bị xe đâm vì tuân thủ luật giao thông Việt Nam vào ngày 23/9/2013, trên đường Bùi Thị Xuân, P.Bến Thành, Q.1, TP.HCM.

Lúc đó, ông Blankenstein sang đường tại khu vực có vạch kẻ trắng, dành cho người đi bộ. Khi ông Blankenstein ra đến giữa đường thì bất ngờ bị một chiếc xe máy lưu thông theo hướng Bùi Thị Xuân về Cách Mạng Tháng Tám với tốc độ cao tông phải. Lực tông quá mạnh khiến ông Blankenstein văng xuống đường. Tiếp đó, một xe máy khác lưu thông hướng ngược lại không kịp xử lý tình huống bất ngờ nên tông mạnh vào nạn nhân.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 2
Vị khách nước ngoài bị đâm liên tiếp khiến bất tỉnh.
Hai cú tông liên tiếp đã khiến ông Blankenstein bị thương khá nặng, nằm quằn quại trên đường trong đau đớn. Điều đáng nói, mặc nạn nhân nằm đau đớn trên đường, chủ phương tiện đâm đầu tiên thản nhiên cho xe tháo chạy khỏi hiện trường, chỉ còn chủ chiếc xe đâm thứ 2 đã ở lại phối hợp với người đi đường đưa nạn nhân đi bệnh viện cấp cứu.
Chị Nguyễn Thị Hằng, một người bán hàng trên phố cổ cho hay, chị đã chứng kiến không dưới một lần cảnh người nước ngoài khi sang đường bị xe máy đâm phải dù đi đúng luật. Họ hầu hết đều là khách du lịch hoặc người mới sang Việt Nam, chưa hiểu rõ về tình hình giao thông lộn xộn của Việt Nam.

Có lần, chị Hằng còn nghe thấy 2 cô gái sau khi suýt đâm vào một ông Tây còn quay sang nói với nhau: "Bọn Tây đi ngu... như bò, sang đường mà cứ cắm đầu đi không nhìn 2 bên". Trong khi đó, người nước ngoài nọ đã đi đúng làn dành cho người đi bộ.

Trước nỗi ám ảnh của người ngoại quốc về giao thông ở Việt Nam, nhiều người thậm chí còn nói đùa: Tây sang Việt mà muốn an toàn khi ra đường thì phải trải qua khóa huấn luyện đặc biệt như "vẫy tay" thật lực để người đi đường để ý, làm biển hiệu cầm sang...
Cứ gặp Tây là "chặt chém" từ đầu tới chân
Có một sự thật mà bất kỳ người nước ngoài nào từng sống ở Việt Nam một thời gian đều hiểu rõ, đó là chính cái mác "ông Tây", "bà Tây" khiến họ luôn trở thành đối tượng bị "chặt chém" từ đầu tới chân theo đúng nghĩa đen. Cắt tóc bị "chém", đánh giày cũng bị "chém".
Gia đình anh Jimmy (Anh) lần đầu tiên đi tour mở đến Việt Nam và ghé Hội An vào năm 2012. Một lần, anh vào tiệm cắt tóc trên đường Trần Phú cạo sơ cái đầu bóng láng của mình. Chỉ mất vài phút nhưng sau đó anh phải trả 200.000 đồng, trong khi thực tế dịch vụ này cho người Việt chỉ khoảng 30.000 đồng.

Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 3
Khách du lịch nước ngoài dù mua hàng hóa gì, đi đâu cũng bị “hét” giá trên trời.
Thậm chí, ngay cả những người đánh giày cũng tụ tập thành tốp để dễ bề bắt chẹt, chặt chém du khách ngoại quốc. Hễ thấy du khách nước ngoài, nhóm đánh giày lao tới, cúi xuống chỉ vào chân rồi dùng lọ keo ấn vào giày... Sau vài động tác, người đánh giày giơ tay ra hiệu và đòi bằng được vài trăm nghìn của khách mới chịu đi.
Theo nhiều người dân khu phố cổ, hiện tượng người đánh giày bắt chẹt khách du lịch nước ngoài khá phổ biến, nhưng không ai dám nói vì sợ "tai bay vạ gió".
Và dịch vụ khiến người nước ngoài phải "lột trái túi" nhiều nhất chính là ăn uống ở nhà hàng. Ngày 26/3/2013, một nhóm du khách gồm 7 người (4 người Nhật và 3 người Việt Nam) vào quán Hương Việt. Với 6,1kg tôm kẹt (tôm hùm loại nhỏ); 3,5kg cua; 1,7kg mực, hàu… nhóm du khách trên phải trả 16,6 triệu đồng. Sau khi tiếp nhận phản ánh của nhóm du khách, đoàn kiểm tra liên ngành du lịch và dịch vụ Vũng Tàu đã tiến hành xác minh, bên cạnh việc xử phạt quán ăn Hương Việt, chủ quán còn phải bồi hoàn lại cho nhóm du khách 4,8 triệu đồng.

Các thủ đoạn "chặt chém" khách nước ngoài hiện khá phổ biến ở các quán ăn Việt. Khi khách gọi món, họ thường không mang thực đơn ra; hoặc thực đơn ghi mập mờ để gian lận số lượng và chất lượng. Khi tính tiền, nếu khách thắc mắc thì nhân viên mang ra một thực đơn khác với giá cao gấp nhiều lần ban đầu. Khi khách phản ứng, nhân viên quán tỏ thái độ hung hãn, đe dọa khiến nhiều du khách sợ mà ngậm bồ hòn làm ngọt. Đi bộ thì nguy hiểm, xong nếu người nước ngoài muốn đi taxi cũng phải đối mặt với hiểm họa bị taxi dù chặt chém. Điển hình là vụ việc 3 vị khách nước ngoài (quốc tịch Anh, Mỹ) bắt chiếc xe taxi dán logo Hồng Minh BKS 29A-94449 đi từ đầu phố Hàng Đào sang số 9 Mã Mây (đoạn đường dài khoảng 1km) nhưng lái xe taxi “dù” đã lấy tiền cước lên tới 245.000 đồng.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 4
Tình trạng taxi móc túi khách nước ngoài vẫn xảy ra, dù lực lượng chức năng đã có những biện pháp chấn chỉnh.
Phát hiện tài xế “chặt chém” giá cước, những hành khách này đã chụp lại biển số xe và hình ảnh của lái xe, sau đó nhờ lễ tân khách sạn báo đến đường dây nóng của Sở VH-TT&DL.
Sau gần 1 ngày rà soát các hãng taxi trên địa bàn, vào 4 giờ 30 phút sáng 20/3, lực lượng Thanh tra giao thông đã phát hiện và tạm giữ xe taxi “dù” tại khu vực gần ga Hà Nội. Thừa nhận về hành vi sai trái của mình, lái xe Hoàng Triệu Quý (SN 1971) đã ký vào biên bản vi phạm và cùng lực lượng thanh tra mang tiền trả lại cho 3 du khách nước ngoài.
Tệ nạn "chôm chỉa", lừa gạt
Ngoài nỗi sợ giao thông và "chặt chém", khách Tây đến Việt Nam cũng thường phải thủ theo vài "ngón" đặc biệt để đề phòng tệ nạn ăn cắp vặt, móc túi, lừa gạt. Những kẻ xấu rất dễ lợi dụng sự cả tin và bất đồng ngôn ngữ của người nước ngoài để thừa nước đục thả câu.
Có thể kể ví dụ gần đây nhất là vụ một nhóm trộm cắp làm trò nhảy múa để chôm đồ của khách nước ngoài vào ngày 5/2. Phát hiện vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan (SN 1970, quốc tịch Thái Lan) đang ngồi trước số nhà 30 Nguyễn Hữu Huân, có để túi xách đựng máy ảnh, nhóm trộm cắp tiến sát để "tác nghiệp". Bọn chúng đã nói chuyện và nhảy múa để thu hút sự chú ý của vợ chồng anh Natthachat Sanyaphan nhằm tạo sơ hở để 1 đối tượng lấy trộm chiếc túi xách và trốn thoát.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 5
Các đối tượng tại cơ quan công an.
Cơ quan điều tra sau đó đã bắt giữ Bùi Văn Anh (SN 1985, ở Lạc Thủy, Hòa Bình), Nguyễn Thị Hồng Nguyên (SN 1983, ở Hà Nội) Nguyễn Tiến Dũng (SN 1966, ở Hà Nội), Nguyễn Thị Hạnh (SN 1975, ở Hoài Đức, Hà Nội) và đang truy bắt những đối tượng còn lại.
Một trong số những khu vực mà người nước ngoài dễ trở thành "mục tiêu" nhất chính là phố cổ Hà Nội vì đây vốn là nơi tập trung đông du khách ngoại quốc. Và hễ bước chân ra ngoài, họ sẽ bị "quây kín" bởi những người bán hàng rong, mà trong số đó, thường trà trộn kẻ xấu, lừa bịp, trộm cắp vặt.
Cuối tháng 7/2012, một số trang mạng đưa tin về một cô gái người Scotland là nạn nhân của một vụ lấy trộm hộ chiếu ở phố cổ Hà Nội. Cô kể, chỉ vừa cầm hộ chiếu trên tay đã bị mất.
“Ai lấy hộ chiếu của tôi vui lòng trả lại hoặc chỉ cho tôi cách nào lấy được. Tôi sẽ đưa thật nhiều tiền” - cô gái vừa khóc vừa giơ cao tờ 100 đô la Mỹ.
Ngay sau đó, một phụ nữ khoảng 35 tuổi bước đến khều nhẹ cô gái ngoại quốc và chỉ tấm hộ chiếu ở trên nắp capo chiếc xe hơi đậu gần đó. Cô gái kiểm tra kĩ càng lại tấm hộ chiếu của mình rồi đưa cho người phụ nữ ấy một tờ 100 USD Mỹ. Câu chuyện về tấm hộ chiếu... 100 đô la Mỹ cho thấy thực trạng đáng báo động về tình hình trộm cắp của người nước ngoài ở Việt Nam.
Nỗi khiếp sợ của người nước ngoài khi tới Việt Nam 6
Một phụ nữ ngoại quốc bị người bán hàng rong đeo bám
Đến Việt Nam, người nước ngoài còn rỉ tai nhau, rằng du lịch ở phố cổ Hà Nội, nên tránh xa mấy người bán hàng rong, để không phải mua đồ giá cắt cổ, cũng như tránh bị móc túi. Cảnh giác hơn, thay vì đeo sau lưng, họ lại đeo balô... về phía trước ngực để khỏi phải bận tâm, sợ mất đồ.
Những ví dụ kể trên quả thực là câu chuyện buồn không chỉ với người nước ngoài mà cả với phần lớn người dân Việt Nam, những người luôn mong muốn và hy vọng làm đẹp hình ảnh đất nước mình trong mắt bạn bè thế giới.

Nếu như gặp chuyện không may lần đầu tiên, người nước ngoài có thể sẽ dễ dàng bỏ qua bởi có lẽ họ cũng đã lường trước một số bất tiện khi đến một đất nước khác.

Tuy nhiên, khi họ bị "giăng bẫy" từ bề với đủ các vấn nạn từ "chặt chém" đến "chôm chỉa", thì chắc chắn ấn tượng xấu ấy không dễ bị phai mờ, hình ảnh đất nước hình chữ S sẽ mất đi phần nào sự thân thiện, thú vị. Và việc thay đổi suy nghĩ tiêu cực của họ lúc đó chắc chắn sẽ khó hơn nhiều so với việc gây dựng ấn tượng tốt đẹp ngay từ đầu.


TP goi bai

Bài Xem Nhiều