We Promise We are Coming Very Soon!

we are working very hard, stay connected!

Copyright © LY HƯƠNG | Published By Gooyaabi Templates

Nhạc đấu tranh

Facebook

Blog Archive

Bài Lưu trữ

Recent Posts

Labels

Translate

BTemplates.com

Recent in Sports

Blogroll

About

Featured

Quốc Ca Việt Nam

Thursday, 24 April 2014

Chân dung nhà "Cù "gân chủ : Tội cho ”khổ nhục kế” ai mãi cứ tin


Chào anh Cù huy Hà Vũ,

clip_image001 

Đọc bài kèm đây anh viết về cha anh, nhà thơ Cù huy Cận, tôi phải bịt miệng chạy vội vào nhà tắm mấy lần để...mửa. Giờ này mà anh còn ca tụng thằng giặc Hồ tội đồ số 1 của dân tộc, bán biển dâng đất cho kẻ thù truyền kiếp, đày đọa dân tộc trong suốt gần 100 năm sống thua con chó Âu Mỹ, đất nước lùi xa vài, ba trăm năm so với lân bang mà tay sai và chủ tướng Hồ của cha con anh khg hề biết nhục, cha con anh khen tướng cướp cũng khg hề biết ngượng miệng, biết nhục là gì, thì tôi c ũng chịu cho anh c ó cái gene mù đặc và luồn trôn của cha anh!. Thật là cha nào con ấy. Khg trách anh tuyên bố: Tôi khg chống đảng! Trong khi toàn dân chống đảng vì những lý do gì anh quá biết! Văn giang, Thái Hà, Cồn Dầu, Hà tĩnh mới đây, nhiều nơi khác…đảng cướp đất của nông dân du họ vào con đường đói khổ, lầm than. Anh có thấy nước nào ức hiếp người dân như thế khg nhất là cha anh khi xưa, là nhà thơ, chữ nghĩa đầy mình, ca tụng nông, công nhân lên tới trời xanh!

Đọc bài anh viết, vì sao cha anh ca tụng giặc Hồ như Thuợng đế vậy? Năm 1945, người dân thấy Hồ lần đầu tiên ở Hà Nội và Hải Phòng. Bố tôi chỉ là một Nhà Nho lỡ vận khg được đi thi Hương vì Pháp bỏ từ năm 1911, bố tôi nhìn Hồ rồi bảo tôi: "Bố coi tướng ông Hồ này mắt to mắt nhỏ, gân máu chằng chịt, là kẻ rất hiếu sát và gian dối. Mặt chuột kẹp khg phải người quân tử. Vừa xuống Cảng đã giết người rồi (Nguyễn văn Mão, trung đội trưởng bộ đội võ trang của Hồ và Giáp, Hồ giết để thị uy, dù Mão khg có tội gì, lại có nhiều công trong bộ đội Võ trang Tuyên Truyền).Bố tôi nói tiếp: bây giờ theo ông ta rồi có ngày ông ta bán nước cho coi, còn giết người khg đồng chính kiến thì ông ta giết khg biết thế nào mà kể được. Bây giờ hoan hô cho lắm, sau này sẽ chửi nhiều! Con chớ đi theo ông Hồ mà lỗi với Tổ quốc và mang hận."

Đó là những lời bố tôi dặn bảo tôi ngày 20-8-1945 (hay là 21, tôi đã quên) trước Nhà hát Lớn Hải Phòng khi dân Cảng đón ông Hồ xuống hiệu triệu kháng chiến.

Ngay sau đó, Cù huy Cận theo Trần huy Liệu vào Huế tịch thu ấn tín của vua Bảo Đại. Trần huy Liệu và Cù huy Cận, ngay chuyến đó, giết Học giả Phạm Quỳnh và con cả PQ là Phạm Giao. Vì vợ PG quá đẹp, hoa khôi Đồng Khánh, Trần Huy Liệu (BT Thông Tin Tuyên Truyền của Hồ, đảng viên kỳ cựu đảng CS quốc tế uy tín hơn cả Hà huy Tập, Lê hồng Phong…) TH Liệu cướp và cưỡng dâm, sau mấy tháng, chuyện đến tai Hồ, Hồ bắt Liệu dâng chị này cho Hồ chơi. Đó là đại giải phóng và đại cách mạng của Hồ và Cù huy Cận mà ngay thực dân Pháp dã man chó đẻ cũng khg cướp vợ và tài sản của dân ngang ngược và dã man thô bỉ như thế. Cù huy Cận sao khg biết những tội ác đó nhưng vì miếng đỉnh chung, y phải câm để hưởng tiếp và cho vợ con hưởng tiếp. Giá vợ Cù huy Cận lọt mắt xanh của con yêu râu xanh Hồ, thì chưa biết đâu được…. Một Đại tá QĐNDXHCNVN, Đ/Tá Đào văn Nghệ nói Hồ chơi ráo hết vợ con thủ hạ khi Hồ thích. Chuyện “đực cái” với người CS thì cũng khg khác thú vật, nào có quan trọng chi! Được Chủ tịch nước gọi, nhiều thằng chồng rất mừng vì đời sắp lên hương! Hỏi Ký giả Bùi Tín, Việt Thường, nhà văn Dương thu Hương, BS Dương quỳnh Hoa là quá rõ.

Cù huy Cận còn giết rất nhiều nhân vật QG thời gian đó và sau này, trong đó có Tổng Đốc Ngô đình Khôi và con cả. Thằng em Phạm Giao sau này là NS Phạm Tuân, quên thù cha anh, làm bài hát:" Như có bác Hồ trong ngày vui đại thắng" Thằng này do vợ PG bắt Trần Huy Liệu phải nuôi bởi nó là em PG.

Cù huy Cận bị giới Văn Nghệ sĩ hồi đó chửi khg còn thiếu từ gì vì y đi theo Hồ và Trần huy Liệu, tức CS quốc tế,  giết rất nhiều anh em Văn Nghệ sĩ trong có Khái Hưng, Lan Khai, GS Dương quảng Hàm, và rất nhiều đảng viên VNQDĐ, khởi đầu từ căn nhà ở phố Ôn như Hầu, Hà Nội. Anh ruột tôi hơn tôi 10 tuổi lúc đó học ở Hà Nội, biết những chuyện đó, kể lại. Nhà văn Nhất Linh Nguyễn Tường Tam và ông Vũ hồng Khanh (VNQDĐ), ông Nguyễn hải Thần (VNCMĐMH) và một số khác như Bộ Trưởng Thanh Niên Phan Anh, ông Huỳnh thúc Kháng… đã quá dại theo Hồ thành lập CP Liên Hiệp các đảng phái, mà khg biết rằng đó chỉ là chiêu bài để Hồ lừa người Quốc Gia mà giết cho tuyệt nọc. Quả vậy ba ông trên (NTT, VHK, NHT) nếu khg đào thoát kịp thời thì đã ra nghĩa địa y như Phạm Quỳnh và Ngô đình Khôi cùng hai người con cả vô tội bị giết oan. Ngay cả Bảo Đại, Cố Vấn CP, cũng phải kiếm cớ ra ngoại quốc đi họp rồi chuồn luôn khg thì Hồ và Liệu, Cận, Giáp giết rồi!

Cù huy Cận khéo luồn trôn, hôn đít bạo quyền miễn là ăn sung mặc sướng vì từ thằng nhà thơ chết đói, nay được làm BT Canh nông, Thứ trưởng, CT này Chủ tịch kia thì cái bả vinh hoa đó, bị mắc vào khg phải là khó. Ân huệ đó, trải qua hơn nửa thế kỷ, thằng con là Cù huy Hà Vũ vẫn kết cỏ ngậm vành, chưa quên!

Năm 1953, Hồ bắn bà Cát hanh Long trong CCRĐ dù bà là đại, đại, đại ân nhân của Vẹm, chỉ có một “tội” là quá giầu, nhưng đã dâng cho Hồ 700 lạng vàng ngay lúc đầu và 100 lạng và hàng chục ngàn mẫu ruộng Tuần lễ Vàng. Cù huy Cận có mù mới khg biết chuyện này và thay vì can gián tội ác (quá thân thiết đến nỗi ngủ chung giường với Hồ) thì lại ca tụng Hồ như Thượng đế, a dua với cái cực Ác.


clip_image001
Hàng trăm ngàn cán bộ VC đang làm việc với Vẹm trung ương bị qui chụp là địa chủ ác ôn, bị đấu tố, xử bắn, nhẹ thì đi cải tạo khg có ngày về, mất hết chức quyền, mất cả quyền công dân, bị thóa mạ thua con chó chỉ vì có vài sào ruộng tư hay là do khôn ngoan, cần mẫn làm việc mà có dư dăm ba thùng thóc nên bị đem ra bắn. Nguyễn văn Đô, huyện ủy ngay sát Hà Nội là một ví dụ cụ thể. Trường Chinh giết bố mẹ vì có vài sào ruộng dưỡng già, báo chí đăng ầm ĩ, Cù huy Cận cũng lòi cho nên mới cắm đầu khen tướng cướp và cả bọn cướp.

Rồi sau 7-1954, cả triệu người Bắc bỏ hết mọi thứ vào Nam tránh nạn CS, có lẽ Cù huy Cận đã mù đặc và óc bùn nên khg thấy gì, khg thắc mắc gì, chứ cả BV người ta rầm rộ bỏ hết để vào Nam tránh nạn CS. Có lẽ Nguyễn Tuân nói câu thời danh trong kỳ này: Cái cột đèn có chân nó cũng đi ngay và vì vậy Nguyễn Tuân bị trù dập chứ khg an toàn sung sướng như tên hôn đít Hồ Cù huy Cận! Năm 1945, BX mới hơn chục tuổi, còn Cù huy Cận ít nhất cũng bằng anh cả BX tức hăm mấy, ba mươi, có ngu đần ít học mấy cũng phải biết người ta gọi Hồ là thằng CS Tam vô, y xuống Phát Diệm nịnh bợ ĐGM Lê hữu Từ và ĐGM Phạm ngọc Chi, mời Đức cha Từ làm Cố Vấn CP cho Hồ, rồi xin rửa tội, o bế giáo dân Bùi Chu Phát Diệm qua hai ông GM này,   nhưng người CG khg bị lừa, khg sờn lòng mà nhất quyết lập hai Khu Tự Vệ, đặt CS ra ngoài, hễ vào là bị bắt giải cho huyện, tỉnh Quốc Gia xử lý. Ngược lại, người CG bị du kích xung quanh bao vây và hãm hại nếu đi đâu một mình lọt vào làng do Vẹm kiểm soát. Chúng giết người QG mỗi đêm. Có một xã vùng tôi, 2 Xã trưởng thay nhau lên trong ba tháng đều bị du kích giết thảm.

Cù huy Cận y như người mê ngủ, cứ phủ phục bái lậy Hồ mà kiếm miếng cơm thừa canh cặn, nịnh quá đến nỗi Hồ cho nằm chung giường, Cận khg biết rằng cũng cái giường đó Hồ đã (và sẽ) nằm với Nông thị Xuân và hàng trăm, mấy trăm đứa con gái 13, 15 tuổi quàng khăn đỏ, chỉ tuổi con, cháu Cận, cưỡng dâm chúng và rồi có lúc lại giết chết tươi nhửng đứa này bịt miệng để chứng tỏ Hồ Chủ tịch vẫn còn trinh. Hồ cũng giết  cả Nông thị Xuân sau khi Xuân đã cho Hồ thằng Nguyễn tất Trung (nay lang thang ở Hà Nội như thằng mất trí vì cái chết đau thương của mẹ y) Nên nhớ Nông thị Ngát đã là vợ Hồ từ hang Pắc Pó, năm 1940, Ngát sinh Nông đức Mạnh. Còn Nông thị Xuân lúc về Hà Nội cung cấp cái dâm cho Hồ năm 1956 thì y thị mới khoảng 19 tuổi, tức thị sinh khoảng 1936-1937. Trước khi dâng cho Hồ, Xuân đã là cán bộ hộ lý.

Tóm lại, Cù huy Cận là một Việt gian mù đặc theo tướng cướp Hồ, Hồ có đại tội với dân tộc nhất là tội bán nước thì Cận và những tên khác như Duẩn,Giáp, Đồng, Chinh, Thọ, Bùi bằng Đoàn, Nguyễn Trọng Vĩnh, Chu Tấn, Văn tiến Dũng, Trần văn Trà, Hà sĩ Phu, Tố Hữu v...v..khg kể xiết đều có tội tòng phạm phải trả lời trước Công Lý về tội diệt chủng.

Bài này chỉ nêu sơ qua tội trạng của Trần Huy Liệu và Cù huy Cận, từ 8-1945, chưa phải là Bản Cáo trạng. Bản án của chúng phải được soạn thảo kỹ lưỡng rất nhiều.

Dân tộc VN sinh phải giờ đa đoan nhiễu sự khốn nạn, người quốc tế sống thoải mái, hạnh phúc, làm giàu, tự do dân chủ, đủ thứ sung sướng. Còn VN, đẻ ra một thằng quái thú, quái vật nên long đong lận đận, suốt trăm năm chửi bới nhau, chém giết nhau, làm nô lệ cho các đế quốc, còn người dân thì khổ nhục thua con chó Âu Mỹ, ăn chỉ khoai sắn bo bo, đi học phải đu dây, bơi hay ngồi trong bao ni lông...Dù có hết cs trở thành Dân chủ thì phải hai trăm năm mới bằng xã hội thời Pháp thuộc (Cù Vũ chưa ra đời) còn theo bằng miền Nam trước 30-4-1975 thì ít nhất phải 300 năm! Coi đám con nít ngu đần chửi tục cả ngày và đám thanh niên chỉ biết đánh chém nhau và nhậu, tiếp viên hàng không chuyên ra nước ngoài buôn lậu và ăn cắp để cả nước bị chửi là rõ.

Tôi không có ác cảm hay ân oán chi với Cù huy Cận và Cù huy hà Vũ, trái lại hồi nhỏ tôi rất thích bài  thơ Trường giang của Cù huy Cận. Nhưng, Tổ quốc trên hết, tôi khg thể khg nói ra các sự thật mà tôi đã trải nghiệm và chứng kiến.

Cù huy Hà Vũ được sang đây, tôi cũng rất mừng

Nhưng anh ta phải làm gì để khỏi phụ lòng toàn dân chứ khg phải viết bài khen hồ tặc, một tội đồ của dân tộc giống như anh ta đạp vào mặt người tị nạn vgcs hải ngoại kể cả những đoàn thể bảo trợ cho vợ chồng anh ta sang đây và cưu mang.

Chớ có chơi cái mửng”khổ nhục kế” nhá, Cù huy hà Vũ!


22-4-2014

GS Bút Xuân Trần Đình Ngọc


Cựu Dân Biểu Quốc Hội VNCH (1971-1975)

HÁT TRÊN NHỮNG XÁC NGƯỜI : Gửi ca sĩ Khánh Ly giặc mua vui giữa muà "Quốc Hận"

Bài viết của tác giả Nguyễn Bá Chổi thật hay ! Nhưng rất tiếc sao lại đưa vào bài viết cái chi tiết :

 "Nhưng chẳng được bao lâu, thay vì “ khi hết chiến tranh ..tôi sẽ đi thăm ..trẻ thơ hát đồng dao …”, Sơn phải chạy về Huế trốn “Cách Mạng”, và sau đó “được” đi trồng mía trồng khoai ở những vùng mìn bẫy chưa được tháo gỡ."
Thưa tác giả Nguyễn Bá Chổi cùng quý độc giả quan tâm,

Khi còn bị giam trong tù Cộng Sản tôi có đọc tin trong tờ "Saigon Giải Phóng" (rất tiếc tôi không nhớ rõ được ngày tháng) loan tin rằng : - Trịnh Công Sơn được VC giao chức Giám đốc đài phát thanh Huế ! Lúc đó tôi có nói với một vài bạn thân trong tù rằng như vậy là Trịnh Công Sơn phải là đảng viên CS chứ không phải chỉ là phản chiến hay "cách mạng 30-4" vì cơ quan tuyên truyền đối với CSVN là rất quan trọng, chúng không thể giao cho người ngoài đảng giữ.

Còn chuyện TCS đi "thanh niên xung phong" theo tôi thì chẳng phải y bị đày ải như nhiều người nghĩ đâu. Trịnh Công Sơn đi "thanh niên xung phong" là để gây phong trào lùa giới trẻ lúc bấy giờ vào nông trường "đi trồng mía trồng khoai ở những vùng mìn bẫy chưa được tháo gỡ." (như tác giả NBC viết !)

----
Em về hát ngọn dáo đâm/ Gửi ca sĩ Khánh Ly








  Sau ngày Kách Mạng mê mẫn Đồng US Đô rồi ôm khư lấy đó như buà hộ mệnh và úm ba la biến “bọn đĩ điếm ma cô bám gót đế quốc Mỹ” hôi hám xấu xa thành “khúc ruột ngàn dặm không thể tách lià” xinh đẹp ngát hương, một số nghệ sĩ “tỵ nạn CS” cũng “sương sương” thương quá Việt …Cộng , trở về ca hát hoặc làm hề.

 Mỗi lần tình cờ bị đập vào mắt bản tin các cậu/ cô/ anh/ chị/ ông/ bà/cụ ca hề sĩ ấy “hành sự”như thế, tôi đã không mảy may một thoáng bận tâm. Không bận tâm chẳng phải vì tôi dám xem đó là việc của hàng “xướng ca vô loại”, như thói đời xưa nay hạ mục; tôi không bận tâm, là bởi biết mình đang được hưởng đầy đủ tự do thì cũng phải tôn trọng quyền nhân bản thiêng liêng ấy của kẻ khác.

 Nhớ lại cách đây khoảng hai năm, khi có tin Khánh Ly về Việt Nam hát vào quảng Tháng 11, tôi đã không phản đối mà còn “hy vọng”, biết đâu được, “Khánh Ly đứng trên sân khấu giữa thủ đô Hà Nội, miệng hát bụng cười thầm: “Bà là sản phẩm chính hiệu con nai vàng của “văn hóa đồi trụy” đây này. Bà đang về đây hát cho “Cách mạng” thưởng thức nhạc “Ngụy” mà lâu nay phải nghe lén”. (http://danlambaovn.blogspot.com/2012/10/khanh-ly-noi-vong-tay-lon.html)

 Ấy vậy mà hôm nay, đang trong tâm trạng u uẩn Tháng Tư Đen, thấy trên báo mạng loan tin Khánh Ly về “hát cho người mua vui” giữa Tháng Năm còn tanh mùi “bàn tay rướm máu anh em” trong đó có máu người yêu nhất của Khánh Ly, tôi giật mình đau nhói, như bị một cú dáo nhọn đâm thấu tâm can.

 Từ sau biến cố Tháng Tư 1975, ai cũng biết Tháng Năm, cho đến nay tuy đã 39 năm và miệng hô hào “hoà giải hoà hợp, vẫn tiếp tục là mùa lễ hội của phe chiến thắng. Hội thảo, tiệc tùng ,cờ phướn, khẩu hiệu, băng rôn, báo đài, phim ảnh, kịch trò, ca hát v.v... đều nhắm vào mục đích tung hô “đại thắng mùa xuân”, và tiếp theo, cũng trong tháng Năm, là “mừng sinh nhật bác Hồ”ngày nay đã hiện nguyên hình là là tên già dâm tặc hại dân bán nước, nguồn cơn băng hoại truyền thống dân tộc đạo lý tổ tiên.

 Người ta vui thì người ta ca, người ta mừng; không ai có quyền cấm cản. Kẹt một nỗi là cùng một ngày đó, bên “hàng triệu người vui lại có hàng triệu người buồn”, như lời thú nhận của một “người vui” là ông cố Thủ tướng CS Võ Văn Kiệt, cái vui của “người vui” lại chính là nỗi đau nhục của “người buồn” trong đó có Khánh Ly.

 Để cho “người vui” càng được vui một cách có lý do chính đáng , “người buồn” lại càng bị “người vui” tận tình chiếu cố. Những lời đường mật như “hoà hợp hoà giải, khúc ruột ngàn dặm, máu của máu Việt Nam không thể tách rời ..” tạm thời miệng khép, để nhường chỗ cho “Tội ác mỹ ngụy” được lôi ra xào đi xáo lại ,chế biến thêm thắt cho mỗi năm một mới lạ món“đặc sản” ngày càng vắng khách giữa chốn sơn đông mãi võ. Tội ác Mỹ Ngụy hay là tội ác Hán Ngụy thì thời gian 39 năm đã soi sáng rõ ràng đen trắng trước con mắt lương thiện, chứ không phải bằng phán quyết bởi những “phiên toà lưu manh, ô nhục, có một không hai”. Thiết nghĩ khỏi cần phí công giải bày đen trắng nơi đây.

 Hôm nay đọc bản tin và nhìn hình Em trên trang web, tự dưng tôi thấy màn hình computer nhoà đi bởi những dòng nước quyện với máu. Nước mắt Em đã đổ xuống bao lần khi Em hát cho “người vừa nằm xuống”; Em hát cho “người tình không chân dung”; Em hát “kỷ vật cho em”; Em hát cho “người chiến sĩ vô danh” ; Em hát cho “Sài Gòn, ta mất người như người đã mất tên” ...và Máu của hàng triệu sinh linh hai miền Nam Bắc đã đổ xuống vì tham vọng của một lũ điên.

 “Tham vọng của một lũ điên”! Viết đến đây tôi sực nhớ trong một bài hát nào đó của Trịnh Công Sơn có những lời:

 "Hãy sống dùm tôi
 Hãy nói dùm tôi
 Hãy thở dùm tôi
 thịt da này dành cho thù hận , cho tham vọng của một lũ điên ."


 Chắc Em vẫn còn nhớ “lũ điên” của “anh Sơn” hiền khô, ngày xưa vẫn để cho Em hát thoải mái. Lũ điên ngày nay, vẫn thù hận ấy và tham vọng còn lớn lao hơn, nhưng qủi quái gian manh sẽ không cho Em hát những bài hát đã làm nên đình đám tên người viết lẫn người hát.

 Em cũng thừa biết, “lũ điên” ngày nay điên mà không điên. Chúng rất tỉnh táo trong việc lựa chọn những bài hát có lợi hoặc không đụng chạm đến“cách mạng”, ưu tiên sẽ là những sáng tác của sau 1975, nói là nhạc của Trịnh Công Sơn, nhưng hồn đâu còn là “anh Sơn” của Em ngày nào.

 “Em ra đi nơi này vẫn thế”. “ Vẫn thế” là “vẫn thế” nào được khi Kách Mạng vào, Sơn chạy lăng xăng lên radio hát “nối vòng tay lớn” giữa lúc dân Sài Gòn trong đó có Khánh Ly nhốn nháo tìm đường xuống biển.


 Nhưng chẳng được bao lâu, thay vì “ khi hết chiến tranh ..tôi sẽ đi thăm ..trẻ thơ hát đồng dao …”, Sơn phải chạy về Huế trốn “Cách Mạng”, và sau đó “được” đi trồng mía trồng khoai ở những vùng mìn bẫy chưa được tháo gỡ.

 Chỉ cần nghe/đọc cái tựa những bài hát viết sau 1975 như “Em còn nhớ hay em đã quên”, “Như một lời chia tay”, Tình khúc Ơ Bai”, những người từng hâm mộ TCS, đã thấy oải . Điều này chứng tỏ rõ ràng mà không cần “giải phóng lâm sàng”: “anh Sơn” của Ly đã “bị phỏng ..hai hòn” rất nặng . Thế thì làm sao lại “em ra đi, nơi này vẫn thế” như Sơn hát được, phải không Em.

Em hát mua vui cho người hay mua vui cho chính bản thân, tôi không có quyền gì để phê phán việc Em làm. Tôi chỉ chạnh lòng khi liên tưởng đến con chim bị nhốt trong lồng nhưng nó tự do cất tiếng hót bất cứ khi nào và hót thứ gì, trong khi con người đang hưởng hoàn toàn tự do lại xin vào rọ để chỉ hát được những bài ca nhà cầm quyền mà Em đã kinh hoàng tháo chạy cho phép.

 Em về để kết thúc sự nghiệp nơi mình bắt đầu. Nếu tôi nhớ không lầm, Em đã bày tỏ khát vọng của Em đại khái như thế. Em đã bắt đầu sự nghiệp một cách có thể nói là tốt đẹp nhưng đi tìm kết thúc ở tuổi “cụ hát cho cháu nghe” (Jo Marcel), với tiếng hát “..nay đã phều phào"(Tuấn Khanh) liệu Em có tự tin quá chăng, rằng khán thính giả Hà Nội không vỡ mộng Trương Chi.

 Thêm một điều nữa là người ta đồn rằng, dân Hà Nội không “bị”dễ tính như dân Sài Gòn trong việc thẩm âm. Lâu nay họ “mê” tiếng hát Khánh Ly là mê tiếng hát Khánh Ly qua những băng đĩa nhạc hầu hết thu lại tiếng Em hát thời “vàng son” và được kỹ thuật âm thanh tối tân đãi lọc và phong phú hoá thêm hơn. Em không thấy sao cái gương bà ca sĩ đàn chị của Em về tuổi tác lẫn danh tiếng trước đây về Hà Nội hát đã để lại cho báo chí ở đây nguồn “nản” hứng viết lên nỗi thất vọng của khán thính giả từng hăm hở với “thần tượng” ?

 Hay là Em thừa biết những điều bất thuận lợi như thế nhưng vẫn quyết ra đi “vớt hoa dưới đất, bẻ hoa cuối mùa”(Nguyễn Du)?....

 Em hỡi, đây tôi là một trong những người chiến sĩ bại trận đang mang trên mình thương tích thể xác lẫn tâm hồn. Tôi đọc tin Em“... về biểu diễn ở Hà nội Tháng Năm” để ca hát cho “triệu người vui” bên nỗi nhục nhằn tủi hận của bao đồng đội và triệu đồng bào tôi là “hàng triệu người buồn”, mà tê tái buốt nhức tâm can.Như một lần nữa máu tôi lại đổ, nhưng lần này không phải do đạn địch, mà vì:

 Tháng Năm, Em về hát cho giặc mua vui giữa muà quốc hận,

 Tháng Năm, từ đất nước người cho Em “tỵ nạn CS” dung thân, Em trở về hát cho giặc mua vui giữa mùa Quộc Hận, muà cách đây 39 năm, người tình yêu dấu nhất của Em, Trung tá Đỗ Hữu Tùng, Lữ Đoàn Phó 258 TQLC /VNCH hy sinh vì đạn pháo kích tại bờ biển Đà Nẵng; còn Em thì tìm đường đào thoát để ngậm ngùi hát mãi về Sài Gòn đã mất tên, Người di tản buồn .
Em về hát như ngọn dáo đâm vào hàng triệu người Việt Nam lâu nay thương mến Em . Và không chừng, Em đang tự đâm vào chính mình Em.

 Nguyễn Bá Chổi



Bài Xem Nhiều